Tuy Trứng Hỗn Độn rất tốt, nhưng nó chỉ dùng được cho bản thân, không có cách nào dùng cho người khác.
Lỡ như bạn bè hoặc người thân của hắn bị trọng thương, Đan Tinh sẽ hữu dụng hơn Trứng Hỗn Độn nhiều.
Chu Văn đánh giá Đan Lô sơn, nhìn một lúc, trong lòng không khỏi vui mừng. Trên vách núi Đan Lô sơn lại có một đồ án nhỏ.
- Có thật này!
Chu Văn vui mừng quá đỗi, nhìn về phía Trương Ngọc Trí hỏi:
- Tôi có thể lại gần Đan Lô sơn chụp vài tấm ảnh được không?
- Người ngoài chắc chắn là không được, nhưng không sao, cậu chụp nhanh lên, đừng để người khác nhìn thấy.
Trương Ngọc Trí nháy mắt nói.
Chu Văn vội vàng lấy điện thoại ra, bay thẳng về phía Đan Lô sơn, chờ đến khi chiếc điện thoại thần bí cảm ứng được đồ án nhỏ, hắn liền chụp một phát. Màn hình trò chơi lập tức chuyển sang trạng thái tải xuống.
- Còn muốn thử vận may nữa không?
Thấy Chu Văn quay lại thuyền nhỏ, Trương Ngọc Trí hỏi.
- Vận may của tôi tệ thật, hay là chúng ta đến nơi khác xem sao.
Chu Văn nghĩ bụng nên đến chỗ khác tìm thử, biết đâu lại tìm được đồ án nhỏ khác.
Chờ phó bản Đan Lô sơn tải xong, Chu Văn phát hiện đây chỉ là phó bản của riêng Đan Lô sơn, chứ không phải toàn bộ phó bản Long Hổ sơn.
- Xem ra Long Hổ sơn không hoàn toàn giống Long Môn động, không thể một lần tải toàn bộ khu vực dị thứ nguyên thành phó bản được.
Chu Văn đi theo Trương Ngọc Trí đến mấy khu vực dị thứ nguyên quan trọng gần Long Hổ sơn.
Điều khiến Chu Văn thất vọng là, ngoài Đan Lô sơn ra, hắn không phát hiện thêm đồ án nhỏ nào ở mấy khu vực dị thứ nguyên gần đó.
- Nhưng tải được Đan Lô sơn cũng đủ rồi.
- Phải rồi, nghe nói Thổ Hành Thú vô cùng quý giá, tại sao nhà các cậu lại đem nó ra bán đấu giá?
Chu Văn hỏi.
Trương Ngọc Trí do dự một chút rồi mới mở miệng:
- Thổ Hành Thú đúng là rất quý, rất có thể trên đời này chỉ có duy nhất một con, độc nhất vô nhị. Nhưng con Thổ Hành Thú này được lấy từ chỗ Anh Hùng Vương, vì có lý do riêng nên cụ tôi không ấp nó, cũng không để con cháu ấp. Bây giờ đem nó ra đấu giá cũng là vì lý do này, còn cụ thể thế nào thì tôi cũng không rõ lắm.
Dừng một chút, Trương Ngọc Trí lại nói tiếp:
- Tôi biết mấy nhà khác rất muốn có nó, nên giá cả lúc đó sẽ cực kỳ cao, e là cậu không có cơ hội đâu.
- Vậy cậu còn gọi tôi đến đây làm gì?
Chu Văn bực bội nói.
- Coi như tạo điều kiện cho cậu đi du lịch, thăm bạn bè một chút không được sao?
Trương Ngọc Trí cười nói.
Hai người đang đi trên đường núi, vừa đi vừa nói chuyện thì thấy một con tiên hạc từ trong dãy núi bay ra, trên lưng tiên hạc còn có một thanh niên mặt mày lạnh lùng.
- Anh, sao anh lại tới đây?
Trương Ngọc Trí thấy người đến là Trương Tiêu, bèn tiến lên hỏi.
- Anh có chút việc muốn tìm Chu Văn.
Lúc Trương Tiêu nói chuyện với Trương Ngọc Trí, giọng điệu vô cùng ôn hòa, nhưng khi nhìn sang Chu Văn, giọng điệu lập tức trở nên cứng nhắc:
- Chu Văn, cậu có biết con Bạo Quân Bỉ Mông kia vốn thuộc về Trương gia chúng tôi không?
- Thì sao?
Chu Văn nhìn Trương Tiêu hỏi lại.
Trương Tiêu sững người, nhất thời không biết nên nói gì. Chu Văn đã ấp thành công Bạo Quân Bỉ Mông, hơn nữa còn nuôi nó thăng cấp Thần Thoại, bây giờ có nói gì thì Chu Văn cũng không thể trả lại Bạo Quân Bỉ Mông được.
Sở dĩ Trương Tiêu tới đây chỉ vì trong lòng tức giận khó nguôi, chứ cũng không định làm khó Chu Văn. Nếu Chu Văn nói vài câu xoa dịu, cơn giận của Trương Tiêu có lẽ cũng tiêu tan bớt.
Nhưng Chu Văn rõ ràng không phải kiểu người thích nói lời ngon ngọt, câu hỏi vặn lại của hắn tức khắc khiến cả hai đứng hình tại chỗ.
- Anh, thôi bỏ đi, chuyện này không thể trách Chu Văn được.
Trương Ngọc Trí nói đỡ cho Chu Văn, khiến Trương Tiêu càng thêm bực bội.
Chu Văn ngẫm nghĩ rồi nói:
- Hay là vầy đi, tôi nhờ anh nuôi Bạo Quân Bỉ Mông giúp nhé. Chỉ cần anh nuôi nó trong thời gian này, tôi không cần thù lao gì hết, cứ để nó làm cu li miễn phí cho nhà các anh, được không?
- Tôi nuôi nó?
Trương Tiêu lạnh giọng nói.
- Vậy tôi để nó làm việc miễn phí cho Trương gia.
Chu Văn dừng một chút rồi nói thêm:
- Nhưng tôi có hai điều kiện, anh nhất định phải cho nó ăn no, không được để nó đói, hơn nữa ít nhất phải đợi tôi rời khỏi Long Hổ sơn đã.
- Cũng được, cậu mau triệu hồi Bạo Quân Bỉ Mông ra đây, giờ tôi sẽ mang nó đi ăn.
Trương Tiêu sợ Chu Văn đổi ý, liền nhìn chằm chằm Chu Văn nói.
- Được thôi.
Chu Văn trực tiếp triệu hồi Bạo Quân Bỉ Mông, để nó đi theo Trương Tiêu.
- Cậu không cần phải làm vậy đâu.
Trương Ngọc Trí áy náy nói.
- Không sao, anh ta thích nuôi thì cứ để anh ta nuôi.
Chu Văn thấy Trương Tiêu vô cùng hưng phấn dắt Bạo Quân Bỉ Mông đi, trong lòng lại thầm thương hại hắn.
Bạo Quân Bỉ Mông đúng là rất mạnh, sau này thậm chí còn có cơ hội tiến hóa thêm nữa. Người khác chỉ nhìn thấy sự mạnh mẽ của nó, chứ đâu biết con hàng này mỗi ngày ngốn cơm tốn gạo đến mức nào.
Nếu không phải trong game có phó bản chứa mỏ quặng Nguyên Tinh siêu lớn, e là Bạo Quân Bỉ Mông đã chết đói từ lâu. Chu Văn hiểu rõ, muốn nuôi nó trong thực tế cần phải trả một cái giá lớn đến thế nào, đừng nói người thường, ngay cả người của Lục đại gia tộc anh hùng cũng chưa chắc nuôi nổi.
Nếu Trương Tiêu đã thích nuôi Bạo Quân Bỉ Mông như vậy, Chu Văn cũng chẳng dại gì mà ngăn cản.
Trương Tiêu mừng rỡ dẫn Bạo Quân Bỉ Mông về, chỉ cần nuôi không để nó đói là có thể sử dụng miễn phí, chuyện tốt như vậy biết tìm ở đâu?
Trong lòng Trương Tiêu thầm đắc ý:
- Nếu Chu Văn đổi ý, không cần mình khinh bỉ, chính hắn cũng tự thấy mất mặt. Nếu hắn không đổi ý, thì mình cứ dùng tự nhiên thôi, thù lao mình hưởng, không cho hắn cái gì hết.
- Trương Tiêu, con làm gì vậy?
Trương Xuân Thu thấy Trương Tiêu dắt Bạo Quân Bỉ Mông về, có chút nghi hoặc hỏi.
Trương Tiêu hơi đắc ý kể lại mọi chuyện:
- Thằng nhóc Chu Văn kia tự biết mình đuối lý nên mới cho chúng ta mượn dùng miễn phí. Phen này khỏi cần trả thù lao Nghịch Mệnh linh phù cho nó nữa.
Trương Xuân Thu nghe xong lại âm thầm nhíu mày, đánh giá con Bạo Quân Bỉ Mông cao bốn mét rồi nói:
- Ta thấy chuyện này không đơn giản như vậy. Chu Văn kia cũng không phải loại da mặt mỏng biết ngại, sao hắn lại tốt bụng đến mức cho chúng ta dùng Bạo Quân Bỉ Mông miễn phí được?
- Bạo Quân Bỉ Mông đã về đây rồi, nếu hắn đổi ý thì tự hắn cũng mất mặt thôi.
Trương Tiêu nói.
Trương Xuân Thu lại không nghĩ vậy, ông trầm ngâm một lát rồi nói:
- Tương truyền, Bạo Quân Bỉ Mông là một sinh vật có thể nuốt cả ngọn núi. Tuy truyền thuyết có phần phóng đại, nhưng chắc chắn nó ăn rất nhiều. Con đã hỏi Chu Văn xem Bạo Quân Bỉ Mông ăn gì chưa?
- Hỏi làm gì? Mấy thứ như quặng Nguyên Tinh hay Nguyên Kim không phải đều được sao? Mà chúng ta chẳng phải định để Bạo Quân Bỉ Mông đi ăn Ma Thạch à? Coi như có lao công miễn phí rồi.
Trương Tiêu cười nói.
- Chắc vậy nhỉ?
Trương Xuân Thu vẫn cảm thấy Chu Văn không phải loại người tốt bụng đến thế.