Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 837: CHƯƠNG 833: MA THẠCH TÁI SINH

Hai ngày sau, Chu Văn thu hồi Bạo Quân Bỉ Mông. Trương Tiêu cũng không đến tìm hắn, coi như đôi bên đã ngầm hiểu ý nhau.

Khi Bạo Quân Bỉ Mông biến mất, Trương Tiêu thở phào nhẹ nhõm. Nếu thật sự phải nuôi nó một tháng, có lẽ hắn đã táng gia bại sản thật rồi.

Chu Văn vẫn luôn chờ đợi Lưu Vân, nhưng Lưu Vân chưa thấy đâu thì Trương Xuân Thu đã tìm đến.

– Chu Văn, bên Ma Mộ phần xảy ra chút vấn đề, cậu có thể cho chúng tôi mượn Bạo Quân Bỉ Mông dùng một lát được không?

Trương Xuân Thu trông rất nghiêm túc, xem ra tình hình vô cùng nghiêm trọng.

– Đã xảy ra chuyện gì?

Chính vì tình hình có vẻ nghiêm trọng nên Chu Văn càng phải hỏi cho rõ, không thể tùy tiện để Bạo Quân Bỉ Mông đi mạo hiểm.

– Trước đó, số Ma thạch mọc ra đều bị Bạo Quân Bỉ Mông ăn hết, mấy ngày nay cũng không có chuyện gì xảy ra. Nhưng ngay vừa rồi, Ma thạch lại bắt đầu sinh trưởng, mà tốc độ còn nhanh hơn trước rất nhiều. Tôi muốn nhờ Bạo Quân Bỉ Mông đến ăn thử xem sao. – Trương Xuân Thu giải thích.

– Tiện thể cho tôi đi cùng được không? – Chu Văn hỏi.

– Dĩ nhiên.

Trương Xuân Thu cũng không nhiều lời, trực tiếp xoay người dẫn đường.

Rời khỏi thôn trấn, Trương Xuân Thu triệu hồi ra một con Tiên Hạc, đưa Chu Văn cùng lên đường.

Vốn dĩ Chu Văn cứ nghĩ khu vực quanh Long Hổ sơn toàn là tiên cảnh, nhưng khi đến Ma Mộ phần, hắn mới biết sự thật không hoàn toàn như vậy.

Có một nơi bên sườn núi, trăm hoa tàn lụi, vạn vật không sinh. Dù là giữa ban ngày, ánh mặt trời cũng không thể chiếu thẳng xuống, chỉ nhìn thôi cũng khiến người ta cảm thấy âm u đến đáng sợ.

Bên trong khu vực không mấy nổi bật đó, Chu Văn thấy một ngôi mộ nhỏ. Nó không lớn lắm, nếu không phải Trương Xuân Thu nói đây là Ma Mộ phần, Chu Văn cũng không thể ngờ ngôi mộ nhỏ bé này lại có lai lịch lớn đến vậy.

Điểm kỳ lạ nhất của nó chính là chất liệu. Mộ của người bình thường đều được đắp bằng đất, cao cấp hơn một chút thì xây bằng đá hoặc gạch, cao cấp hơn nữa thì dùng ngọc thạch.

Ngôi mộ này tuy có kết cấu đá tảng, nhưng nó không phải do con người tạo ra, mà giống như vốn mọc ra từ một tảng đá vậy.

Đó là một loại đá màu xám trắng, dường như tỏa ra âm khí. Ở khu vực lân cận ngôi mộ, những mảng nham thạch lớn đều có tính chất tương đồng, hoàn toàn khác biệt so với các loại đá trên vách núi khác.

Xung quanh Ma Mộ phần theo tám hướng đều có một tòa bệ đá, trên mỗi bệ đá đều có người của Trương gia tọa trấn, giám sát Ma Mộ phần từ những góc độ khác nhau.

Trương Xuân Thu đưa Chu Văn trèo lên một bệ đá, chỉ vào đám Ma thạch màu xám trắng bên cạnh rồi nói:

– Phiền cậu ra lệnh cho nó ăn hết đám Ma thạch kia.

– Được.

Chu Văn triệu hồi Bạo Quân Bỉ Mông, để nó đi ăn những khối Ma thạch đó.

Theo lời Trương Xuân Thu, Bạo Quân Bỉ Mông chỉ ăn một phần rồi dừng lại.

– Được rồi, bây giờ chúng ta cần chờ đợi kết quả. Nếu cậu rảnh rỗi thì có thể ở lại xem thử, còn nếu không có thời gian, tôi sẽ cho người đưa cậu ra ngoài. – Trương Xuân Thu nói.

– Cảm ơn, tôi muốn ở lại một lát.

Chu Văn cũng muốn xem thử, rốt cuộc Ma Mộ phần mà Trương gia đã tốn công giám sát nhiều năm như vậy có điểm gì đặc biệt.

– Cậu có thể ở lại, nhưng nhớ là không được rời khỏi bệ đá này, đặc biệt là vào ban đêm. – Trương Xuân Thu dặn đi dặn lại.

Đương nhiên Chu Văn không dại gì lấy mạng mình ra đùa, hắn vội vàng đồng ý.

Trong thời gian ngắn, Ma thạch không thể mọc thêm được nữa. Lần trước sau khi Bạo Quân Bỉ Mông ăn Ma thạch, phải mất mấy ngày nó mới mọc lại, bây giờ chắc cũng không thể mọc ra nhanh như vậy được.

Chu Văn không nhìn chằm chằm vào đó mà quay sang quan sát Ma Mộ phần, muốn thử xem có tìm thấy đồ án nhỏ nào không. Hắn tỉ mỉ quan sát khu vực xung quanh Ma Mộ phần một hồi, rồi đột nhiên mắt hắn sáng lên.

Ngay phía sau Ma Mộ phần, Chu Văn dùng Đế Thính phát hiện ra một đồ án nhỏ được khắc trên một tảng đá. Vì tảng đá đó không hề vuông vức, trông nó giống như hoa văn tự nhiên, nhưng Chu Văn đã thấy không ít đồ án nhỏ nên tuyệt đối không nhận nhầm.

Nhưng Chu Văn lại gặp khó khăn. Mặc dù đã phát hiện được đồ án nhỏ, nhưng Trương Xuân Thu vừa mới dặn đi dặn lại rằng không cho phép hắn rời khỏi bệ đá này, làm sao hắn có thể đến gần Ma Mộ phần để chụp ảnh được chứ?

Hơn nữa, việc người nhà họ Trương cho hắn vào đây đã là một ngoại lệ, họ chắc chắn sẽ không cho phép hắn cầm điện thoại di động đến gần đó chụp ảnh.

“Làm thế nào để chụp được nó đây?”

Chu Văn suy nghĩ một hồi lâu mà vẫn không nghĩ ra được cách nào hay.

Đang lúc rầu rĩ, hắn đột nhiên nghe có tiếng người hét lên:

– Mọc ra rồi… Vừa mới mọc ra…

Chu Văn giật mình, vội vàng nhìn về phía đám Ma thạch mà Bạo Quân Bỉ Mông vừa ăn. Chỉ thấy nơi Ma thạch bị gặm sạch lại bắt đầu mọc ra những khối mới.

Ma thạch kia mọc lên cứ như nấm sau mưa, tốc độ sinh trưởng cực nhanh.

Đá mà cũng có thể sinh trưởng, đây là lần đầu tiên Chu Văn nhìn thấy chuyện này.

– Thời gian nó mọc lại ngắn hơn rồi, mới hơn nửa tiếng mà đã mọc tiếp. – Một người của Trương gia lo lắng nói.

– Trước kia đã từng xảy ra tình huống tương tự thế này chưa? – Chu Văn hỏi.

Trương gia đã trấn thủ Ma Mộ phần nhiều năm như vậy, lẽ ra trước đây họ phải có biện pháp xử lý Ma thạch rồi mới đúng.

Ai ngờ Trương Xuân Thu lại lắc đầu nói:

– Trước kia tốc độ sinh trưởng của Ma thạch rất chậm. Sau Cơn bão Dị thứ nguyên, tốc độ sinh trưởng mới dần tăng lên, đặc biệt là mấy tháng gần đây, tốc độ còn nhanh hơn dĩ vãng rất nhiều. Bao nhiêu năm trước đó, Ma thạch chỉ lan ra khu vực xung quanh chưa đến mười mét, cậu nhìn bây giờ xem, chỉ trong mấy tháng gần đây, nó đã lan ra gần trăm mét rồi.

– Nói cách khác, trước kia các vị cũng không xử lý Ma thạch? – Chu Văn không dám tin.

– Đương nhiên là có, nhưng cũng chỉ lấy đi một phần nhỏ để mang về nghiên cứu, chứ không khai thác trên quy mô lớn như vậy, bởi vì trước kia chưa bao giờ xảy ra tình huống tương tự. Chỗ Ma thạch bị đào đi tuy vẫn mọc lại, nhưng tốc độ rất chậm, chưa bao giờ nhanh như thế này. – Trương Xuân Thu nói.

– Đó là vật gì?

Đột nhiên, có người chỉ vào chỗ Ma thạch đang sinh trưởng, kinh ngạc kêu lên.

Chu Văn và Trương Xuân Thu cùng nhìn sang, chỉ thấy ngay tại nơi đó lại nổi lên hoa văn hình mặt người. Bức hoa văn đó mọc ra trên Ma thạch, giống như một khuôn mặt người được khảm vào đá, trông vô cùng quỷ dị.

– Trước kia đã từng xuất hiện chuyện này chưa? – Chu Văn lại hỏi Trương Xuân Thu.

Lần này Trương Xuân Thu chỉ lắc đầu, ánh mắt dán chặt vào khuôn mặt trên Ma thạch, đồng thời hạ lệnh:

– Tất cả mọi người tiến vào trạng thái giới nghiêm khẩn cấp!

Thần kinh của tất cả mọi người đều căng như dây đàn. Người của Trương gia đều biết Ma Mộ phần đáng sợ đến mức nào, chỉ có Chu Văn là không có khái niệm gì, nhưng trong lòng hắn cũng dấy lên một dự cảm bất thường.

⚡ Thiên Lôi Trúc . com ⚡ Cộng đồng dịch AI

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!