— Cái này... Hay là ta trả người lại cho huynh nhé?
Lưu Vân có chút hối hận.
Vốn dĩ hắn cũng không tin lắm, nhưng nghĩ lại những chuyện gặp phải dọc đường, Lưu Vân cảm thấy không thể không tin.
— Gần đây ta bận nhiều việc, không rảnh trông trẻ, muốn nhờ đại sư huynh trông giúp ta mấy ngày, chờ ta về Lạc Dương rồi nói.
Chu Văn cười híp mắt nhìn Lưu Vân.
— Trông cái đầu nhà ngươi ấy!
Lưu Vân bực bội nói.
— Đại sư huynh đừng vội, cùng lắm thì ta trả huynh phí dịch vụ, một ngày một quả Trứng Phối Sủng cấp Sử Thi? Giá này thuê một nữ minh tinh về làm vú em cũng không thành vấn đề, huynh thấy thế nào?
Chu Văn nói.
Lưu Vân đập bàn một cái, hiên ngang lẫm liệt nói:
— Ngươi xem ta, Lưu Vân, là hạng người nào? Ta đường đường là Lưu Vân Thần Thâu cái thế, lại phải đi trông trẻ cho ngươi sao? Đừng nói một ngày cho ta một quả Trứng Phối Sủng cấp Sử Thi, cho dù một ngày trả ta một quả trứng Thần Thoại Phối Sủng, ta cũng không làm. Ngươi chờ đấy, ta sẽ đem Nha Nhi trả lại cho ngươi, tự mình mà trông nó đi!
— Đại sư huynh, thế này không ổn đâu, huynh xem, huynh đã ngàn dặm xa xôi đưa con bé tới đây, cứ thế trả lại cho ta, huynh cứ thế chịu thiệt à? Ta đề nghị huynh cứ trông con bé thêm vài ngày nữa đi.
Chu Văn nói.
— Ta tin ngươi cái quỷ ấy, đồ xấu xa nhà ngươi! Nếu ta mang con bé theo nữa không phải càng thiệt to sao?
Lưu Vân nói.
— Huynh thật sự muốn trả con bé lại à?
Chu Văn hỏi.
— Đương nhiên là thật, Lưu Vân ta nói một không nói hai.
Lưu Vân nghiến răng.
— Vậy cũng được, có điều huynh mang Nha Nhi đi lâu như vậy, con bé chắc chắn bị huynh bỏ đói rồi. Dù sao huynh cũng nên trả chút phí dinh dưỡng, để ta mua cho con bé ít đồ ngon tẩm bổ chứ?
Chu Văn chìa tay ra trước mặt Lưu Vân.
Cả người Lưu Vân choáng váng, hắn đã gặp không ít kẻ vô sỉ, nhưng vô sỉ đến mức như Chu Văn thì đây là lần đầu tiên.
— Ngươi còn muốn đòi ta phí dinh dưỡng?
Lưu Vân phẫn nộ đến cực điểm, uất ức không chịu nổi, hai tay run lên bần bật:
— Ta mới là người bị bỏ đói đây này! Mẹ nó, dọc đường ta ăn gì, uống gì, nôn ra cái gì thì không nói, cả ngày không khóc thì cũng cười, nửa đêm khóc lóc làm cả quán trọ tưởng ta gây sự. Mẹ nó, ta sướng lắm chắc? Ta nói cho ngươi biết, con quỷ nhỏ đó ăn ngon uống sướng, khỏe re, còn ta thì sắp chết đến nơi rồi, ngươi biết không hả? Thế mà ngươi còn đòi ta phí dinh dưỡng?
— Đại sư huynh, huynh chơi lầy thế này không hay đâu. Rõ ràng là huynh bắt cóc người ta đi, mà lại nói như thể Nha Nhi bắt cóc huynh vậy, huynh nói không thấy ngượng mồm à?
Bây giờ Chu Văn đã hoàn toàn yên tâm, nín cười nói:
— Huynh không cho cũng được, dù gì thì ta cũng định đến Thiên Sư Phủ ở vài ngày, huynh có bản lĩnh thì cứ đem Nha Nhi đến Thiên Sư Phủ đi.
— Ngươi không cần, ta làm thịt nó!
Lưu Vân hung tợn nói.
— Người như thế này mà huynh cũng dám giết à? Chỉ cần huynh không sợ cả đời xui xẻo như vậy thì cứ giết đi.
Chu Văn nhún vai.
Lưu Vân nghĩ đến những ngày tháng vừa qua, rồi lại nghĩ đến cả đời sau này đều phải như vậy, lập tức rùng mình một cái.
Đột nhiên, gương mặt phẫn nộ của Lưu Vân lại nở nụ cười:
— Tiểu sư đệ, đều là huynh đệ một nhà, hà tất phải khách sáo như vậy? Tiểu chất nữ thích ăn gì, cứ nói với ta một tiếng là được, con bé muốn ăn gì, ta mua cho con bé hết.
— Đây mới đúng là khí phách của đại sư huynh chứ.
Chu Văn giơ ngón cái lên:
— Đúng rồi, huynh dùng Thâu Thiên Hoán Nhật quyết để chuyển Phối sủng cho người khác thế nào vậy? Ta nghiên cứu rất lâu mà không biết dùng cách nào.
— Tiểu sư đệ muốn học, sư huynh chắc chắn sẽ dạy. Có điều, trước tiên ngươi phải để Thâu Thiên Hoán Nhật quyết ngưng tụ Mệnh Hồn đã.
Lưu Vân thầm nghĩ: "Ngươi có chủ tu Thâu Thiên Hoán Nhật quyết đâu, ngưng tụ được Mệnh Hồn mới là lạ."
— Ta ngưng tụ Mệnh Hồn của Thâu Thiên Hoán Nhật quyết rồi, huynh nói xem, phải làm thế nào?
Chu Văn nói.
Lưu Vân lập tức trố mắt, không dám tin hỏi:
— Cái gì? Ngươi đã luyện Thâu Thiên Hoán Nhật quyết ngưng tụ thành Mệnh Hồn rồi á?
— Vừa mới ngưng tụ không lâu, có điều hơi khó luyện, hiện tại mới là Ban Sơ Thể.
Chu Văn nói.
Lưu Vân chỉ muốn tát cho Chu Văn một cái, nhưng nghĩ lại thì không dám.
— Tiểu sư đệ, chuyện này không đùa được đâu. Nếu ngươi không ngưng tụ Mệnh Hồn của Thâu Thiên Hoán Nhật quyết mà dùng phương pháp này là có thể mất mạng đấy.
Lưu Vân vẫn không tin.
— Mệnh Hồn của huynh tên là gì?
Chu Văn hỏi.
— Nói cho ngươi biết cũng không sao, Mệnh Hồn của ta tên là Tinh Hồn, ý là linh hồn của Chư Thiên Tinh Thần.
Lưu Vân nói xong, triệu hồi ra một điểm tinh quang, tinh quang lưu chuyển, dường như ngưng tụ ánh sáng của vạn vì sao.
— Mệnh Hồn của ta không kêu như của huynh, tên là Hạt Bụi Nhỏ, nhưng chắc cũng na ná nhỉ.
Chu Văn triệu hồi Mệnh Hồn Hạt Bụi Nhỏ ra.
Lưu Vân thấy Hạt Bụi Nhỏ của Chu Văn thì lập tức ngây người. Mặc dù Mệnh Hồn không giống nhau, năng lực cũng khác biệt, nhưng hắn có thể cảm nhận được, đó không nghi ngờ gì nữa chính là Mệnh Hồn do Thâu Thiên Hoán Nhật quyết ngưng tụ thành, tuyệt đối không sai.
— Tiểu sư đệ, ngươi song tu Nguyên Khí quyết không có vấn đề gì sao?
Lưu Vân nuốt nước bọt hỏi.
— Đương nhiên không có vấn đề. Huynh có chịu nói phương pháp kia không, không nói là ta đến Thiên Sư Phủ đây.
Chu Văn nói.
— Đừng vội, phương pháp này có chút phức tạp, nhưng ngươi đã ngưng tụ Mệnh Hồn Hạt Bụi Nhỏ rồi thì cũng không khó lắm.
Lưu Vân đem phương pháp của mình nói cho Chu Văn nghe.
Chu Văn vốn còn lo lắng Mệnh Hồn của mình không giống của Lưu Vân, năng lực cũng không hoàn toàn tương tự, có thể sẽ không dùng được phương pháp của hắn.
Nhưng sau khi nghe xong, hắn biết lo lắng của mình là thừa. Phương pháp của Lưu Vân thực chất chỉ dựa vào năng lực của bản thân Thâu Thiên Hoán Nhật quyết, chứ không phải năng lực của Mệnh Hồn.
Rất nhanh, Chu Văn đã nắm vững phương pháp của Lưu Vân, chỉ còn thiếu thực hành nữa thôi.
— Tiểu sư đệ, ngươi cứ luyện tiếp đi, ta đưa chất nữ về ngay đây.
Lưu Vân dứt lời liền chạy như một làn khói, sợ Chu Văn lại đòi hỏi thêm gì nữa.
Hắn là người chưa bao giờ chịu thiệt, nhưng mỗi lần đụng phải Chu Văn là y như rằng lại thiệt thòi, bây giờ hắn chỉ muốn tránh càng xa Chu Văn càng tốt.
Chu Văn cũng không muốn gì thêm từ Lưu Vân nên không gọi hắn lại.
Chờ một lát, có nhân viên cửa hàng đến gõ cửa phòng Chu Văn, nói bên ngoài có người tìm hắn.
Chu Văn ra ngoài xem, thấy Nha Nhi đứng ở đó, nhưng không thấy Lưu Vân đâu. Chắc chắn gã sợ Chu Văn lại lừa mình nên đã chuồn sớm.
Nha Nhi lắc đầu, sau đó sờ vào chiếc vòng cổ trên người, tháo xuống rồi đưa tới trước mặt Chu Văn.
Chu Văn hơi sững người, hắn biết đây chính là chiếc vòng cổ mà Nha Nhi lấy từ chỗ Lưu Vân, chỉ không biết tại sao con bé lại đưa cho hắn.
— Muốn ta giúp ngươi cất đi à?
Chu Văn nhận lấy chiếc vòng cổ, hỏi.
Nha Nhi lại lắc đầu, dùng tay chỉ vào viên bảo thạch trên sợi dây chuyền, trông có vẻ như viên bảo thạch này có vấn đề gì đó.
Chu Văn nghi ngờ xem xét viên bảo thạch, nhìn một lúc lâu, cuối cùng cũng phát hiện ra một chút vấn đề.