- Thiên Sư, tôi thấy không cần lãng phí thời gian nữa đâu nhỉ? Mộ ma rõ ràng không thể đào lên được, xem ra ngài chỉ có thể chọn phương pháp của tôi và ngài Charlie thôi.
Mặc Tây Tư nói.
Chu Văn nghe Mặc Tây Tư nói xong, đột nhiên xen vào:
- Thiên Sư, nếu tôi là ngài, tôi tuyệt đối sẽ không dùng sức mạnh của Thủ Hộ giả đâu.
- Chu Văn, cậu có ý gì?
Mặc Tây Tư và những người của gia tộc Thần Chi đều nhìn chằm chằm vào Chu Văn.
- Tại sao?
Trương Tư Ưu hứng thú nhìn Chu Văn hỏi.
- Lý do cụ thể thì tôi không tiện nói thẳng ra ở đây. Tôi đã nói với Trương Xuân Thu rồi, cứ để anh ấy bí mật giải thích với ngài là được.
Chu Văn nói xong, cố tình liếc Mặc Tây Tư một cái.
Vốn dĩ hắn còn có cách xử lý tốt hơn, nhưng lại chọn cách dễ chọc giận Mặc Tây Tư và gia tộc Thần Chi nhất, bởi vì hắn đang cần một lý do để giết chết Thủ Hộ giả Cự Thần Hoàng.
Lúc này, ánh mắt của Mặc Tây Tư và gia tộc Thần Chi nhìn về phía Chu Văn đã vô cùng thiếu thiện cảm.
Trương Xuân Thu dùng mật ngữ truyền lại lý do cho Trương Tư Ưu. Sau khi nghe xong, Trương Tư Ưu nhìn về phía Chu Văn hỏi:
- Chuyện liên quan đến Cự Thần Hoàng, cậu có chắc chắn không?
- Không chắc chắn lắm, nhưng nếu là tôi, tôi sẽ không mạo hiểm như vậy.
Chu Văn nói.
- Thiên Sư, xin ngài đừng nghe cậu ta nói hươu nói vượn. Thủ Hộ giả của tôi, tôi là người rõ nhất, tuyệt đối không có vấn đề gì đâu.
Mặc Tây Tư vội giải thích, mặc dù hắn không biết Chu Văn đã nói gì, nhưng biết chắc chắn không phải lời tốt đẹp.
- Xin ngài cứ yên tâm, chúng tôi cần một chút thời gian để bàn bạc, mời các vị chờ một lát.
Trương Tư Ưu nói xong, sai người đưa ba gia tộc ra ngoài, chỉ còn lại người của Trương gia bắt đầu thương nghị.
- Chu Văn, mày có dám nhận lời thách đấu của tao không?
Mặc Tây Tư lạnh lùng nhìn chằm chằm Chu Văn, hỏi.
- Cậu chẳng qua cũng chỉ biết dựa vào sức mạnh của Thủ Hộ giả thôi, có gì hay ho đâu mà tôi không dám?
Chu Văn có chút ngạo mạn hỏi ngược lại.
- Rất tốt, đợi chuyện này kết thúc, tao nhất định sẽ đấu với mày một trận, đến lúc đó đừng có mà chạy trốn.
Mặt Mặc Tây Tư âm trầm nói.
- Chỉ sợ đến lúc đó, người chạy trốn lại là cậu thôi.
Chu Văn vẫn giữ giọng điệu ngạo mạn như vậy.
Mặc Tây Tư không nói gì thêm, dù sao đây cũng là sân nhà của Trương gia, hắn không thể đánh nhau với Chu Văn ở đây. Bây giờ nói gì cũng vô dụng, chỉ có thể đợi sau khi rời khỏi đây rồi tính tiếp.
Người Trương gia lúc này đang thảo luận kịch liệt bên trong. Trương Xuân Thu tự nhiên hết lời đề cử Chu Văn, nhưng vì có di huấn của Tổ Thiên Sư để lại, rất nhiều lão nhân trong Trương gia đều không đồng ý đào mộ.
Đặc biệt là đại bá của Trương Xuân Thu càng phản đối kịch liệt.
- Nếu thật sự phải đào mộ, Trương gia chúng ta cao thủ như mây, cần gì phải nhờ người ngoài?
Đây là suy nghĩ của phần lớn người trong Trương gia.
Lý do họ bằng lòng trả giá bằng Thổ Hành Thú để mời người giúp đỡ là vì hy vọng có thể giải quyết vấn đề mà không cần đào Mộ ma.
- Các vị thúc bá, Chu Văn có thể nhìn thấu Mộ ma, chỉ có cậu ấy mới biết chỗ nào có thể đào, chỗ nào không thể đào. Mộ ma hung hiểm thế nào, các vị thúc bá hẳn rõ hơn tôi, không thể mạo hiểm như vậy được.
Trương Xuân Thu nói.
- Phương pháp của Charlie và Mặc Tây Tư không hề mạo hiểm, đều không cần phải đào Mộ ma. Coi như đúng như lời Chu Văn nói, bên dưới có Thủ Hộ giả, không tiện dùng Thủ Hộ giả oanh tạc Mộ ma, thì vẫn có thể chọn ngài Charlie. Huống chi, chuyện Bạt là Thủ Hộ giả căn bản không đáng tin. Lần đầu tiên cậu ta đến đây, chẳng phát hiện được gì, bây giờ quay lại lại thấy rõ mọi thứ, thật khó khiến người ta tin được.
Đại bá của Trương Xuân Thu nói.
- Đại bá…
Trương Xuân Thu định nói gì đó, nhưng lại bị đại bá của hắn ngăn lại.
- Không cần nói nhiều! Tổ huấn không thể trái. Tổ Thiên Sư đã nói rõ, nếu động vào Mộ ma, Trương gia ta ắt gặp đại nạn, dù thế nào đi nữa, ta cũng không đồng ý đào mộ.
Trương Xuân Thu cũng đành bất lực, dù hắn có nói thế nào cũng không thể lay chuyển được mấy lão già cổ hủ này.
Chờ một lúc lâu, cuối cùng người Trương gia cũng bàn bạc xong. Trương Tư Ưu dẫn người Trương gia ra ngoài, nhìn ba người rồi nói:
- Sau khi thương nghị, Trương gia chúng tôi quyết định trước tiên sẽ nhờ ngài Charlie giúp giải quyết vấn đề Mộ ma. Nếu ngài Charlie không thể giải quyết được, khi đó sẽ phải nhờ đến sự tương trợ của hai vị.
- Thiên Sư, đây là một lựa chọn sáng suốt.
Charlie mỉm cười rất lịch sự, nhưng khóe mắt không giấu được vẻ đắc ý.
Đám người Mặc Tây Tư hung hăng trừng mắt nhìn Chu Văn, rõ ràng cho rằng Chu Văn đã ngáng đường bọn họ, nếu không cơ hội lần này đã thuộc về họ.
- Thật xin lỗi, tôi đã cố hết sức rồi.
Trương Xuân Thu đến bên cạnh Chu Văn, áy náy nói.
- Không sao, người của gia tộc Cape chưa chắc đã thành công, biết đâu chúng ta vẫn còn cơ hội.
Chu Văn cảm thấy, Charlie ngay cả Quỷ Ly bên dưới còn không nhìn thấy, nên khả năng hắn giải quyết được vấn đề Mộ ma là rất nhỏ.
Chỉ cần sơ suất một chút, nói không chừng sẽ mất mạng. Dù sao năng lực của Ác Quỷ Diện Cụ và Quỷ Ly quá quỷ dị, ngay cả Chu Văn nếu không cẩn thận cũng sẽ bị giết chết, lão già Charlie kia muốn sống sót trở về cũng không dễ.
Trong lúc hai người đang nói chuyện, đại bá của Trương gia đi ngang qua, liếc nhìn Chu Văn một cái, sau đó nói với Trương Xuân Thu:
- Chuyện đào mộ đừng nhắc lại nữa! Chỉ cần ta còn sống ngày nào, sẽ không để kẻ nào mưu hại Trương gia!
- Đại bá…
Trương Xuân Thu muốn nói gì đó, nhưng đại bá Trương gia đã phất tay bỏ đi.
- Cậu đừng để ý, vì có di huấn của Tổ Thiên Sư nên đại bá tôi chỉ sợ Trương gia xảy ra chuyện thôi, chứ không có ác ý gì với cậu đâu.
Trương Xuân Thu bất đắc dĩ nói với Chu Văn.
- Chuyện này không có gì, có điều hình như đại bá của cậu hiểu lầm tôi rồi. Tôi sợ lỡ như Charlie không thành công, họ sẽ thà cho Mặc Tây Tư một cơ hội chứ không phải là tôi.
Chu Văn nói.
- Tôi tuyệt đối sẽ không để chuyện đó xảy ra.
Vẻ mặt Trương Xuân Thu kiên định nói.
Có điều Chu Văn nghĩ mãi không ra, mình đã đắc tội với lão già kia lúc nào mà khiến ông ta không ưa mình như vậy.
Trương Xuân Thu suy nghĩ một chút rồi nói:
- Lần trước cậu đến, không phải vừa hay gặp đại bá tôi sao? Tôi nghĩ rất có thể liên quan đến việc lúc đó cậu không hề phát hiện được gì.
Chu Văn bừng tỉnh ngộ, hóa ra lão già kia cho rằng hắn đến đây để kiếm chác, chứ chẳng có bản lĩnh gì.
Bên kia, Charlie đã bắt đầu thi triển. Chu Văn và Trương Xuân Thu đều đi lên bệ đá, Chu Văn cũng muốn xem thử Tiên Đoán Thần thuật là thế nào.
Sau lưng Charlie hiện ra một đôi cánh Thiên Sứ, lơ lửng trước Mộ ma. Chỉ thấy hắn triệu hồi ra hai thú sủng, một thú sủng hình Thập Tự giá và một thú sủng hình quyển sách.
Khi quyển sách mở ra, bề mặt của nó chiếu ra từng luồng sáng, dần dần ngưng tụ thành hư ảnh của Ác Quỷ Diện Cụ. Mặc dù có hơi mơ hồ, nhưng Chu Văn nhìn ra đó chắc chắn là Ác Quỷ Diện Cụ.
"Lão già này cũng có chút bản lĩnh."
Chu Văn thầm nghĩ.
Charlie không chút do dự, ngay khi hư ảnh Ác Quỷ Diện Cụ ngưng tụ thành hình, tay còn lại cầm Thập Tự giá tỏa ra thánh quang kinh người, dùng nó như một thanh kiếm đâm thẳng vào hư ảnh.
Hư ảnh Ác Quỷ Diện Cụ lập tức bị Thập Tự giá đâm vỡ, hóa thành những đốm sáng tiêu tán. Cùng lúc đó, một tiếng "rắc" vang lên từ bên trong Mộ ma, dường như có thứ gì đó đã vỡ nát.
❁ Thiên Lôi Trúc ❁ Dịch cộng đồng