Chu Văn làm theo trình tự, tiện tay tiêu diệt Quỷ Ly. Đến lúc đào Ma Mộ, hắn cũng phải cẩn thận từng li từng tí, sợ kinh động đến Nữ Thần Bạt ở phía dưới.
May mà không có gì bất trắc xảy ra. Sau khi trừ khử Quỷ Ly, Chu Văn lại dùng Ma thạch lấp Ma Mộ lại, lúc này mới đi gặp Trương Xuân Thu.
Mà Trương Xuân Thu đã chuẩn bị xong Trứng phối sủng Thổ Hành Thú, khi gặp mặt liền đưa ngay cho hắn.
- Anh không sợ tôi chưa hoàn thành nhiệm vụ à?
Chu Văn cười nói.
- Sợ cái gì chứ? Hòa thượng chạy được chứ miếu không chạy được, chẳng lẽ cậu có thể cả đời không về Lạc Dương à?
Trương Xuân Thu bĩu môi nói.
- May cho anh là tôi đã hoàn thành nhiệm vụ rồi.
Chu Văn nói.
Trương Xuân Thu suy nghĩ một lát rồi nói:
- Cậu phải cẩn thận đám người của mấy nhà khác, đặc biệt là Mặc Tây Tư, hắn sẽ không dễ dàng bỏ cuộc đâu.
Chu Văn gật đầu:
- Tôi biết rồi.
- Không nói nhiều lời thừa thãi, chỉ cần còn ở trên địa bàn của Trương gia, cậu cứ mở miệng là được. Nếu cần, cậu có thể ở lại Thiên Sư phủ của chúng tôi vài tháng cũng không sao.
Trương Xuân Thu vừa cười vừa nói.
- Cái này thì không cần, tôi còn chút chuyện phải làm. Sau khi chuyện ở đây kết thúc, tôi phải về ngay. Anh có thể sắp xếp giúp tôi một chút, để tôi chào tạm biệt Trương Ngọc Trí được không?
Chu Văn nói.
- Hiện tại cô ấy đang ở Thiên Sư phủ chờ cậu đấy.
…………………..
- Không ngờ Thổ Hành Thú lại rơi vào tay Chu Văn, nhà Cape đúng là công cốc rồi.
Bên trong biệt viện, Mặc Tây Tư cười tủm tỉm nói với Charlie.
- Gia tộc Thần Thánh của các người cũng có thu hoạch được gì đâu?
Sắc mặt Charlie hơi tái nhợt, tuy trước đó đã thoát chết trở về nhưng vì bị Mặt Nạ Ác Quỷ khống chế nên bản thân hắn vẫn bị một chút ám thương.
Mặc Tây Tư cười nói:
- Vậy cũng chưa chắc. Muốn ấp một Trứng phối sủng cấp Thần Thoại, chắc chắn cần đến ngoại lực, mà Chu Văn không thể ấp Thổ Hành Thú nhanh như vậy được, chúng ta vẫn còn cơ hội đoạt lại nó.
- Ngươi muốn cướp Trứng phối sủng Thổ Hành Thú?
Charlie nhìn chằm chằm Mặc Tây Tư, hỏi.
- Trước đó Chu Văn đã đồng ý đấu với ta một trận, ta quang minh chính đại lấy lại Trứng phối sủng Thổ Hành Thú, sao lại gọi là cướp đoạt được?
Mặc Tây Tư thản nhiên nói.
- Hừ, vậy ngươi đến chỗ ta nói chuyện này làm gì?
Charlie như nghĩ ra điều gì đó, nói.
- Ta sợ Chu Văn không dám ứng chiến, hoặc là lâm trận bỏ chạy, cho nên muốn nhờ ngài Charlie đây ra tay giúp sức. Nếu Chu Văn muốn trốn hoặc không dám ứng chiến, thì giúp ta chặn hắn lại. Có Sách Tiên Đoán của ngài, dù hắn có mọc cánh cũng khó thoát.
Mặc Tây Tư nói.
- Tại sao ta phải giúp ngươi?
Giọng Charlie lạnh lùng.
- Không không không, ngài không phải đang giúp ta, mà là đang giúp chính mình. Dù ngài có thể truy lùng được hắn, ngài có chắc đánh bại được Bạo Quân Bỉ Mông không? Còn ta thì có thể. Ta và ngài hợp tác, chắc chắn sẽ đoạt lại được Trứng phối sủng Thổ Hành Thú. Đến lúc đó hai nhà chúng ta cùng nhau thăm dò lăng mộ Tần Thủy Hoàng, lợi ích chia đều, ngài thấy thế nào?
Mặc Tây Tư nói.
- Hừ, nói nghe hay thật đấy. Thổ Hành Thú chỉ có một con, không có nó thì không vào được lăng Tần Thủy Hoàng, chúng ta hợp tác kiểu gì đây?
Charlie đương nhiên không tin vào chuyện tốt của Mặc Tây Tư.
- Để tỏ thành ý, sau khi đoạt lại Trứng phối sủng Thổ Hành Thú, gia tộc Cape sẽ phụ trách ấp nó. Như vậy ngài đã tin tưởng ta chưa?
Mặc Tây Tư mỉm cười nói.
- Chuyện này là thật sao?
Charlie có chút không dám tin nhìn Mặc Tây Tư.
Không có Thổ Hành Thú thì không vào được lăng mộ, năm xưa Lục đại anh hùng vì quả Trứng phối sủng này mà suýt chút nữa đã trở mặt thành thù. Bây giờ Mặc Tây Tư lại chủ động nhường lại, khiến hắn không thể tin nổi.
- Hai nhà chúng ta đều ở Tây khu, tuy thỉnh thoảng có chút xung đột nhỏ nhưng suy cho cùng vẫn là người một nhà. Lăng Tần Thủy Hoàng lại là một vùng đất dị thứ nguyên quan trọng của Đông khu. Lần này chúng ta hành động vượt khu, e rằng Trương gia và Hạ gia sẽ không để yên. Hai nhà chúng ta hợp tác mới có thể mang lợi ích bên trong về được, bằng không đồ tốt lấy ra lại làm lợi cho Trương gia và Hạ gia. Hạ gia có tham gia hay không thì ta không chắc, nhưng Trương gia lại chủ động đem Trứng phối sủng Thổ Hành Thú ra, ngài có cảm thấy họ tốt bụng đến mức sẵn lòng từ bỏ lợi ích bên trong lăng Tần Thủy Hoàng không?
Mặc Tây Tư nói.
Charlie cân nhắc liên tục, cuối cùng gật đầu:
- Ngươi nói có lý, chúng ta đồng ý hợp tác. Nhưng điều kiện tiên quyết là Trứng Thổ Hành Thú phải do người nhà chúng ta ấp.
- Đương nhiên, ta đã nói rồi, Trứng Thổ Hành Thú thuộc về các ngài, nhưng lúc phân chia lợi ích phải chia đều năm-năm.
Mặc Tây Tư nói.
- Thỏa thuận.
Charlie đưa tay ra.
Trong lúc đám người Charlie và Mặc Tây Tư đang bàn cách đoạt lại Trứng phối sủng Thổ Hành Thú, Chu Văn đã chuẩn bị bắt đầu ấp nó.
Cường giả cấp Sử Thi bình thường muốn ấp Trứng phối sủng cấp Thần Thoại đều cần mượn ngoại lực, giai đoạn chuẩn bị ban đầu vô cùng kỹ lưỡng. Nhưng Chu Văn thì hoàn toàn không cần, thậm chí không cần đến Mệnh Hồn Sát Lục Giả cung cấp Nguyên khí vô hạn, hắn chỉ cần dùng Đạo Quyết và Hỗn Độn Đệ Nhất Trật Tự là đã có thể ấp thành công Trứng phối sủng cấp Thần Thoại.
Thổ Hành Thú: Cấp Thần Thoại.
Mệnh Cách: Thổ Mệnh.
Mệnh Hồn: Thổ Chi Tinh.
Vận Mệnh Chi Luân: Ngũ Hành Chi Thổ.
Sức mạnh: 80.
Tốc độ: 80.
Thể chất: 80.
Nguyên khí: 80.
Thiên phú: Độn Thổ.
Trạng thái đồng hành: Thú cưỡi.
“Xem ra Thổ Hành Thú là một thú cưỡi thuần túy, không có kỹ năng tấn công đặc biệt. Nhưng chỉ riêng cái skill Độn Thổ này thôi cũng đủ xếp vào hàng cực phẩm rồi.”
Chu Văn xem xong thuộc tính, trực tiếp ấp nó.
Rất nhanh, một con thú sủng trông giống hệt con tê tê nhưng thân thể lại to lớn như khủng long xuất hiện trước mặt Chu Văn.
Chu Văn thử nghiệm trong game, phát hiện con Thổ Hành Thú này quả nhiên danh bất hư truyền. Mặc dù không có kỹ năng tấn công, nhưng skill Độn Thổ này chỉ cần đủ Nguyên khí là có thể phát động liên tục, thời gian hồi chiêu lại cực ngắn.
Trong tình trạng đầy Nguyên khí, Thổ Hành Thú có thể mang theo Chu Văn độn thổ hơn trăm dặm trong nháy mắt, thật sự là bảo bối chạy trốn.
Dùng nó để ám sát cũng siêu đỉnh. Giữa vạn quân địch, chỉ cần một phát Độn Thổ tới trước mặt tướng địch, một đao chém giết, sau đó lại nhẹ nhàng Độn Thổ rời đi. Dù kẻ địch có đông đến mấy cũng không ngăn được Thổ Hành Thú.
“Chỉ cần còn ở trên mặt đất, sau này mình không phải sợ bị vây công nữa rồi.”
Chu Văn vui mừng trong lòng, nhưng nghĩ kỹ lại, hình như vẫn còn bốn loại thú cưỡi tương tự thuộc tính Kim, Mộc, Thủy, Hỏa. Nếu có thể thu thập đủ, không biết có thể dùng chức năng dung hợp để tạo ra một Thú sủng Ngũ Hành không nhỉ?
Trong lúc Chu Văn còn đang nghiên cứu cách sử dụng Thổ Hành Thú, Mặc Tây Tư đã phái người đưa tới thư khiêu chiến, muốn cùng Chu Văn quyết đấu công bằng một trận để phân cao thấp.
Xem xong thư khiêu chiến, Chu Văn không chút do dự từ chối. Thứ nhất, cậu vẫn chưa biết Cự Thần Hoàng rốt cuộc có năng lực gì. Thứ hai, cậu không cần thiết phải cho Mặc Tây Tư một cơ hội để quang minh chính đại cướp Thổ Hành Thú.
Nếu Mặc Tây Tư không chịu từ bỏ Trứng phối sủng Thổ Hành Thú, vậy hắn chỉ có thể âm thầm cướp đoạt. Khi đó Chu Văn đứng về lẽ phải, dù cậu có chém giết hay dùng thủ đoạn nào đi nữa cũng không ai dám chỉ trích.
Chu Văn không sợ bị chỉ trích, nhưng cậu thấy không cần thiết phải mạo hiểm chiến đấu với Cự Thần Hoàng. Lỡ như Cự Thần Hoàng mạnh ngang ngửa Kẻ Thủ Hộ ở Kiến Thành thì quá nguy hiểm.