Chu Văn nghĩ ngợi một lát, cảm thấy chuyện này chẳng liên quan gì đến mình. Hắn cũng không có ý định tiến vào lăng Tần Thủy Hoàng nên dứt khoát không thèm đoán mò nữa.
Hắn lượn một vòng rồi lại quay về khu vực bên ngoài lăng Tần Thủy Hoàng, đi dọc theo rìa lăng để tìm kiếm đồ án nhỏ, hy vọng sẽ có thu hoạch.
Ban đầu Chu Văn đã không định vào lăng Tần Thủy Hoàng, giờ biết cả Lưu Vân và Tỉnh Đạo Tiên cũng muốn vào, hắn lại càng không muốn dính dáng tới, chỉ lượn lờ ở vòng ngoài mà thôi.
Bên ngoài có những bức tượng binh mã ẩn hiện, về cơ bản đều là cấp Truyền Kỳ. Đi sâu hơn vào trong thì xuất hiện thêm tượng Người Đồng, nghe đồn còn có cả tượng Người Vàng cấp Thần Thoại, nhưng cực kỳ hiếm gặp, Chu Văn cũng chưa thấy bao giờ.
Khi sắp đến gần hoàng lăng, Chu Văn đi chậm lại. Hắn chắc chắn sẽ không vào trong, cứ thong thả tìm kiếm đồ án nhỏ ở bên ngoài.
Trong số những Trứng phối sủng mà Chu Văn đã tải về, có một quả chứa phó bản Thập Tam Lăng, đó là phó bản game duy nhất mà hắn chưa từng vào.
Sinh vật chủ bên trong loại Trứng phối sủng này thường là những thứ vô cùng thần bí, nếu xử lý không tốt sẽ gặp rắc rối lớn. Nhưng nguyên nhân quan trọng hơn là hắn không tìm thấy lối vào, chỉ có thể đứng nhìn từ bên ngoài.
Những nơi như lăng mộ vốn không phải để cho người sống đi vào, nên tự nhiên chẳng có cửa. Muốn vào, chỉ có nước đào lên mà thôi.
Lăng Tần Thủy Hoàng cũng vậy, không hề có cửa ra vào, nhưng khu vực lân cận lại bị đào vô số cái hố. Nghe nói rất nhiều người đã cố gắng vào trong, nhưng đào được nửa chừng thì đều gặp chuyện. Cho đến nay, những người vào được bên trong thành công cũng chỉ có Lục đại anh hùng.
Lợi dụng năng lực của Đế Thính, Chu Văn cẩn thận rà soát khu vực xung quanh một lượt. Vận may cũng không tệ, hắn đã tìm thấy một đồ án nhỏ trên mình một con thú đá bị chôn nửa người dưới đất.
Chu Văn mừng rỡ trong lòng, vội vàng chụp lại đồ án nhỏ, chiếc điện thoại thần bí nhanh chóng chuyển sang trạng thái đang tải.
Chờ một lúc lâu mà vẫn chưa tải xong, xem ra phó bản này khá quan trọng.
Hắn dùng chiếc điện thoại thần bí lâu như vậy, đương nhiên đã phát hiện ra tốc độ tải game không liên quan đến kích thước bản đồ của phó bản. Thông thường, những phó bản tải chậm thường chứa những thứ đặc biệt mạnh mẽ hoặc thần bí bên trong.
Thấy trời cũng không còn sớm, phó bản đã cầm chắc trong tay, mà vẫn chưa gặp Lưu Vân và Tỉnh Đạo Tiên, Chu Văn định rời khỏi đây trước để tiếp tục hành trình của mình.
Ai ngờ đang đi trên đường, hắn lại thấy Lưu Vân đang đứng trên một cây đại thụ ven đường, nhìn hắn với ánh mắt như cười như không.
- Tiểu sư đệ, không ngờ chúng ta lại gặp nhau nhanh như vậy.
Lưu Vân cười híp cả mắt, nói.
"Tên này chắc chắn đã phát hiện ra mình từ sớm rồi."
Chu Văn thừa biết điều đó, bèn nhìn Lưu Vân nói:
- Đại sư huynh, có phải huynh đã nghĩ thông rồi không? Quyết định giúp tôi chăm Nha Nhi à?
Nghe đến cái tên Nha Nhi, tim Lưu Vân bất giác thắt lại. Hắn liếc nhìn cô bé trong lòng Chu Văn rồi vội vàng lắc đầu:
- Ta đến tìm cậu để thương lượng một chuyện. Cuộc đối thoại giữa ta và lão già kia chắc cậu cũng nghe thấy rồi, có hứng thú cùng bọn ta vào lăng Tần Thủy Hoàng không? Thanh kiếm này chính là chìa khóa để vào lăng, có nó, cộng thêm Thổ Hành Thú của cậu, chúng ta có thể ra vào lăng Tần Thủy Hoàng an toàn, muốn lấy gì cũng được.
- Không đi.
- Cậu không biết trong lăng Tần Thủy Hoàng rốt cuộc có thứ gì sao? Bên trong đó có thể là…
Lưu Vân hơi sững người, còn định nói tiếp thì đã bị Chu Văn cắt ngang.
- Không muốn biết, cũng không muốn đi.
Nói xong, Chu Văn lách qua người Lưu Vân, tiếp tục đi thẳng.
Chưa cần nói đến việc trong lăng Tần Thủy Hoàng có nguy hiểm hay không, chỉ riêng việc có lão già Tỉnh Đạo Tiên ở đó, Chu Văn đã tuyệt đối không đi.
Đến Lưu Vân còn phát hiện ra hắn, Chu Văn không tin Tỉnh Đạo Tiên lại không biết. Vũng nước đục này, hắn không muốn nhúng chân vào.
- Nghe nói trong lăng Tần Thủy Hoàng có đan dược trường sinh bất lão, có thể khiến người ta vĩnh sinh bất tử đấy.
Lưu Vân vẫn không bỏ cuộc, lẽo đẽo đi theo Chu Văn, tiếp tục thuyết phục.
- Không đi.
Thái độ của Chu Văn rất kiên quyết, dù Lưu Vân có nói gì đi nữa, hắn cũng không muốn vào lăng Tần Thủy Hoàng.
- Trong lăng Tần Thủy Hoàng còn có Kén Thủ Hộ Giả, nếu cậu vào, biết đâu lại có cơ hội ký khế ước với Thủ Hộ Giả thì sao.
Lưu Vân nói tiếp.
- Không đi.
Không ngờ lại có tin tức tốt ngoài dự kiến như vậy, nhưng dù cho bên trong có Thủ Hộ Giả đi nữa, Chu Văn cũng quyết không đi.
Dù sao thì điện thoại của hắn cũng đã tải xong phó bản game rồi, vào game vẫn có thể farm Thủ Hộ Giả, chẳng cần phải cược mạng thật làm gì.
- Cậu có biết lão già vừa rồi là ai không?
Thấy Chu Văn quyết tâm không đi, Lưu Vân đột nhiên hỏi.
- Biết.
Chu Văn đáp.
Không ngờ Chu Văn lại trả lời như vậy, Lưu Vân ngẩn người ra một lúc, sau đó mới hỏi lại với vẻ không tin nổi:
- Cậu biết lão già đó là ai á? Không thể nào! Cậu đáng lẽ không thể gặp ông ta mới đúng, vì ông ta thực chất là một người đã chết.
- Huynh nói ông ta là ai?
Nghe Lưu Vân nói vậy, Chu Văn cảm thấy có gì đó không ổn, bèn dừng bước nhìn lại hỏi.
Ai cũng biết Tỉnh Đạo Tiên chưa chết. Dù lần trước ông ta bị thương nặng, gần như mất hết khả năng chiến đấu, nhưng Cục Giám sát đã giăng thiên la địa võng mà vẫn không thể bắt được.
- Chuyện về đội khảo cổ đến Trác Lộc, chắc cậu không lạ gì đâu nhỉ? Lão già kia chính là một thành viên trong đội khảo cổ đó.
Lưu Vân nói với vẻ đầy thần bí.
- Tuyệt đối không thể nào. Tất cả thành viên trong đội khảo cổ, tôi đều đã xem qua hồ sơ của họ, không có người nào như vậy cả.
Chu Văn khẳng định.
Thấy phản ứng của Chu Văn, Lưu Vân biết là có hy vọng, bèn cười khà khà nói:
- Danh sách đó chỉ ghi lại các chuyên gia và nhân viên công tác trong đội khảo cổ, cậu xem qua tài liệu rồi biết họ cũng không có gì lạ. Nhưng cậu có bao giờ nghĩ rằng, có lẽ có một số người sẽ không được ghi tên vào danh sách đó không?
- Tôi không có thời gian nghe huynh nói nhảm đâu. Công tác khảo sát kiểu đó không thể nào có người ngoài trà trộn vào được.
Chu Văn nói.
- Không thể coi là người ngoài. Cậu xem nhiều tài liệu như vậy, chẳng lẽ không cảm thấy trong đống hồ sơ đó có vấn đề gì à?
Lưu Vân nghiêm túc hỏi.
Chu Văn nhíu mày suy nghĩ, hắn không cảm thấy trong tài liệu thiếu thứ gì, tất cả hồ sơ liên quan đến nhân viên, giáo sư và chuyên gia đều rất đầy đủ.
Thấy Chu Văn vẫn chưa hiểu, Lưu Vân nói:
- Cậu không cảm thấy, hồ sơ của đội khảo cổ thiếu mất một phần sao?
Chu Văn hơi ngẩn ra, ngẫm lại những tài liệu mình đã xem rồi nói:
- Sao lại không có, chẳng phải có hồ sơ của các binh sĩ và sĩ quan kiểm tra đội khảo cổ đó sao?
- Mấy sĩ quan và binh lính đó có tư cách kiểm tra đội khảo cổ này sao? Bọn họ chỉ phụ trách công tác bảo an mà thôi.
Lưu Vân hỏi ngược lại.
- Cậu thử nghĩ mà xem, một đội khảo sát quan trọng như vậy, mời được biết bao chuyên gia hàng đầu, mà chỉ huy động vài sĩ quan cấp thấp đến bảo vệ, lại không có ai làm công tác giám sát. Cậu không thấy có gì đó rất vô lý sao?
Lưu Vân nói tiếp.
- Ý của huynh là, Liên bang đã cố tình che giấu một số tài liệu, và lão già kia chính là một trong số đó?
Chu Văn nhìn Lưu Vân hỏi lại.
- Thật ra ta cũng đã điều tra chuyện này, còn từng vào tổng bộ của đơn vị khởi xướng đội khảo cổ đó để xem tài liệu lúc bấy giờ. Hồ sơ được làm rất hoàn hảo, về cơ bản không nhìn ra vấn đề gì. Nhưng ta lại xem xét hồ sơ nhân sự của họ một chút, phát hiện ra trong khoảng thời gian thành lập đội khảo cổ, có mấy người không biết vì sao lại biến mất, từ đó về sau không bao giờ xuất hiện nữa. Sau này ta điều tra thêm, mới khẳng định mấy người đó đã đến Trác Lộc.
Lưu Vân dừng lại một chút rồi nói tiếp:
- Lão già vừa rồi tên là Tạ Ngữ Khôn, ông ta chính là một trong số những người đó.
------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long