Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 871: CHƯƠNG 867: MA GIÁP HỔ PHÁCH TƯỚNG TUNG HOÀNH

Lưu Vân nhìn kỹ, con thú sủng mà Chu Văn vừa triệu hồi ra trông cực kỳ quen mắt.

Không chỉ quen mắt, con thú sủng này còn từng qua tay hắn, sau đó chính hắn đã chủ động trả lại cho Chu Văn.

- Không thể nào? Cậu định dùng nó để cản mười hai Kim Nhân á? Cậu điên rồi sao?

Lưu Vân từng theo Chu Văn đến phó bản của Ma Giáp Hổ Phách Tướng nên cũng biết sơ sơ về nó, biết nó chỉ là một con thú sủng cấp Sử Thi mà thôi.

Vậy mà giờ Chu Văn lại định dùng Ma Giáp Hổ Phách Tướng để đối đầu với mười hai Kim Nhân, hắn thấy chuyện này đúng là hoang đường.

- Để xem mi mạnh đến đâu nào.

Chu Văn ôm Nha Nhi, liên tục di chuyển trong thành để né tránh đòn tấn công của đám Kim Nhân.

Điểm mạnh nhất của mười hai Kim Nhân không phải sức mạnh, mà là khả năng phòng ngự của chúng. Ngay cả Bạo Quân Bỉ Mông dùng tới Lực Lượng Tuyệt Đối cũng không thể để lại vết thương chí mạng trên người chúng, đủ để thấy thân thể của đám Kim Nhân này trâu bò đến mức nào.

Ma Giáp Hổ Phách Tướng vừa xuất hiện đã bị đám Thanh Đồng Nhân trên đường bao vây. Nhưng nó chẳng thèm bận tâm, con mãnh hổ dưới yên điên cuồng lao thẳng vào lũ Thanh Đồng Nhân. Cây trường thương trong tay nó trong nháy mắt xiên que ba tên Thanh Đồng Nhân, sau đó quăng mạnh ra xa khiến chúng vỡ tan thành từng mảnh giữa không trung.

Ma Giáp Hổ Phách Tướng như mãnh hổ xông vào bầy cừu, đám Thanh Đồng Nhân có sức phòng ngự kinh người là thế mà trước mũi thương của nó lại chẳng khác gì giấy mỏng, chỉ trong chốc lát đã chém giết hai ba mươi tên.

Một Kim Nhân lao về phía Ma Giáp Hổ Phách Tướng, quả đấm khổng lồ đột nhiên nện xuống.

Ma Giáp Hổ Phách Tướng không hề yếu thế, trường thương trong tay vận sức theo thế Phá Giáp Thương đâm thẳng ra ngoài, cứng đối cứng với Kim Nhân.

Coong!

Thân hình Ma Giáp Hổ Phách Tướng không hề lay chuyển, trong khi tên Kim Nhân kia lại bị chấn lui mấy bước.

Trong tình huống một chọi một, sức mạnh của Ma Giáp Hổ Phách Tướng lại nhỉnh hơn Kim Nhân một chút, dù chênh lệch không nhiều.

- Không thể nào?

Tròng mắt Lưu Vân như muốn rớt ra ngoài. Hồi trước lúc trộm con Ma Giáp Hổ Phách Tướng này, hắn đâu có thấy nó mạnh đến thế này.

Ma Giáp Hổ Phách Tướng đáp xuống đất, tiếp tục tàn sát đám Thanh Đồng Nhân, trong cơ thể nó dần dần bùng lên ngọn tử hỏa quỷ dị.

Chu Văn biết, Ma Giáp Hổ Phách Tướng đang chuẩn bị thi triển bộ kỹ năng liên hoàn hoạt động như một động cơ vĩnh cửu của mình.

Ma Giáp Hổ Phách Tướng là loại thú sủng càng đánh càng mạnh, có thể ngưng tụ sát khí để cường hóa bản thân, sát khí châm lên hỏa diễm, rồi thông qua kỹ năng Lò Luyện Thép chuyển hóa, khiến sức phòng ngự của nó càng lúc càng bá đạo.

Chỉ cần mười hai Kim Nhân không thể tiêu diệt nó ngay từ đầu, nó sẽ càng ngày càng mạnh, biết đâu khi mạnh đến một mức độ nhất định, nó có thể chống lại cả mười hai Kim Nhân.

Chu Văn không chắc Ma Giáp Hổ Phách Tướng có thể cường hóa đến mức đó không, nhưng hiện tại cứ thử một phen đã.

Theo đà tung hoành của Ma Giáp Hổ Phách Tướng, ngày càng nhiều Kim Nhân bị nó thu hút, giúp Chu Văn và Lưu Vân thảnh thơi hơn hẳn.

Mà Lưu Vân thì vẫn mang vẻ mặt không thể tin nổi, đến giờ hắn vẫn không tài nào tin được con thú sủng mình từng trộm của Chu Văn lại mạnh đến vậy.

- Sớm biết cái của nợ này trâu bò thế này, có đánh chết cũng không trả lại cho Chu Văn!

Lưu Vân cảm thấy tim mình như đang rỉ máu.

- Để ta thêm cho chút lửa nữa.

Chu Văn triệu hồi ba Hỏa Diễm Dung Lô Nữ Vương, ra lệnh cho chúng thi triển kỹ năng tạo ra một biển lửa bao trùm lấy Ma Giáp Hổ Phách Tướng.

Trong đó có hai Hỏa Diễm Dung Lô Nữ Vương là Chu Văn cày được sau này, tổng cộng hắn có ba con như vậy.

Ma Giáp Hổ Phách Tướng được hỏa diễm gia trì, trở nên hung hãn hơn, tử diễm trên ma giáp càng lúc càng mãnh liệt, trông như một cặp Ma Hổ và Ma Tướng vừa xông ra từ Địa ngục.

Bảy tám Kim Nhân cùng vây công mới tạm thời kìm hãm được hung uy của Ma Giáp Hổ Phách Tướng, nhưng dưới sức ép của chúng, nó lại càng đánh càng hăng, không hề có dấu hiệu lùi bước.

Chẳng bao lâu sau, cả mười hai Kim Nhân đều bị nó thu hút.

- Không thể nào! Tên này còn mạnh hơn cả Bạo Quân Bỉ Mông!

Lưu Vân cảm giác như có ai đó vừa đâm mấy nhát vào tim mình. Hắn đã trộm được một con thú sủng mạnh mẽ như vậy, cuối cùng lại trả lại cho Chu Văn. Chỉ nghĩ đến chuyện này thôi đã khiến hắn có xúc động muốn đập đầu chết đi cho rồi, hoặc tự vả cho mình hai bạt tai thật mạnh.

Ma Giáp Hổ Phách Tướng bị mười hai Kim Nhân vây công, đánh cho ngã trái ngã phải, nhưng nó vẫn không ngừng vung trường thương đại chiến với chúng, con mãnh hổ nó cưỡi cũng không ngừng gầm thét vồ tới.

Mặc dù trông có hơi thảm, nhưng nó đã mạnh mẽ cầm chân được cả mười hai Kim Nhân, đây là chuyện mà ngay cả Bạo Quân Bỉ Mông cũng không làm được.

Thấy trên người Ma Giáp Hổ Phách Tướng bị đánh đến tóe lửa, Chu Văn không những không lo mà còn mừng thầm, trong lòng đã có tính toán.

Nếu mười hai Kim Nhân ngay từ đầu đã dốc toàn lực tấn công Ma Giáp Hổ Phách Tướng, có lẽ chỉ cần mười tên hợp sức là đã có thể tiêu diệt nó.

Nhưng hiện tại, bộ kỹ năng của Ma Giáp Hổ Phách Tướng đã vận hành ổn định, nó sẽ càng lúc càng mạnh trong chiến đấu, bây giờ mười hai Kim Nhân muốn dốc toàn lực giết nó cũng là chuyện không tưởng.

Chỉ cần thân thể của Ma Giáp Hổ Phách Tướng còn chịu đựng được, biết đâu cuối cùng nó có thể trở nên mạnh hơn cả mười hai Kim Nhân cũng không chừng.

- Còn đứng ngây ra đó làm gì, không mau đi mở cửa đi.

Chu Văn nói với Lưu Vân.

Lúc này Lưu Vân mới bừng tỉnh, đau lòng liếc nhìn Ma Giáp Hổ Phách Tướng một cái rồi quay người chạy đến trước đại môn cung điện để mở cửa.

Ma Giáp Hổ Phách Tướng tung hoành ngang dọc trong thành, thu hút toàn bộ sự chú ý của mười hai Kim Nhân, chúng cũng chẳng còn hơi sức đâu mà để ý đến Lưu Vân và Chu Văn.

Vài tên Thanh Đồng Nhân còn sót lại xông tới đều bị Chu Văn tiện tay chém giết, không để chúng đến gần quấy rầy Lưu Vân đang mở cửa.

Chu Văn vẫn luôn dùng Đế Thính quét hình cung điện, nhưng Cổ Kính bị một loại sức mạnh kỳ lạ bao phủ, năng lực của Đế Thính không thể xuyên thấu vào được.

Trừ phi Chu Văn để Đế Thính phá vỡ vòng tai của nó, nếu không thì rất khó đột phá.

- Mở!

Một lúc lâu sau, Lưu Vân đang áp người trên cửa chính vui mừng hét lên một tiếng, sau đó hai tay dùng sức đẩy mạnh, cánh cửa lớn của cung điện từ từ mở ra.

Chu Văn tập trung nhìn vào bên trong, nhưng cảnh tượng hiện ra lại khiến cả Chu Văn và Lưu Vân ngây người.

Vốn tưởng rằng Tỉnh Đạo Tiên đang ở trong cung điện vơ vét bảo vật, nhưng tình hình thực tế lại hoàn toàn trái ngược. Chỉ thấy Tỉnh Đạo Tiên đang đứng giữa đại điện, hai tay nâng Âm Dương Kính, toàn thân mồ hôi đầm đìa.

Trên mặt Âm Dương Kính, thần quang nở rộ, mà đối diện, phía trên đại điện, lại có một thanh bảo kiếm dài chừng năm thước.

Thanh bảo kiếm kia cũng tỏa ra thần quang, va chạm với thần quang của Âm Dương Kính mà không hề thua kém chút nào, thậm chí còn mơ hồ có xu thế áp chế Âm Dương Kính.

- Vãi, thanh bảo kiếm quái quỷ gì mà trấn áp được cả Âm Dương Kính thế?

Lưu Vân giật nảy mình, không dám bước vào cung điện, chỉ đứng bên ngoài dò xét thanh bảo kiếm kia.

Chu Văn cũng đang đánh giá thanh bảo kiếm này. Âm Dương Kính đã là thú sủng cấp Khủng Cụ, mà thanh bảo kiếm này lại có thể trấn áp nó, rõ ràng nó ít nhất cũng là một tồn tại cấp Khủng Cụ.

Thanh cổ kiếm trông rất mộc mạc, tạo hình cổ xưa, lại được làm từ đá. Thoạt nhìn nó chẳng có gì đặc biệt, thân kiếm và vỏ kiếm đều không được khảm nạm bảo thạch lộng lẫy, nhưng kiếm quang mà nó tỏa ra lại khiến người ta phải kinh hồn bạt vía.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!