---
- Tại sao dưới lòng đất lại có lôi?
Lưu Vân khẽ nhíu mày, sau đó sắc mặt dần trở nên khó coi:
- Không đúng, không phải lôi, là gió.
Sấm sét là một sức mạnh cực kỳ khủng bố. So với nó, đa số mọi người đều không hiểu rõ sức mạnh đáng sợ của gió, nhưng đối với một người thường xuyên chu du khắp thế giới như Lưu Vân, hắn biết rằng đôi khi gió còn đáng sợ hơn sấm sét rất nhiều.
Chu Văn đã sớm cảm nhận được những luồng khí lưu xáo động trong không khí. Hắn còn nhạy cảm hơn cả Lưu Vân, nên tự nhiên biết cơn gió lốc sắp tới sẽ kinh khủng đến mức nào.
Năng lực Đế Thính được mở đến cực hạn, nhưng ngoài mỏm núi duy nhất này ra, bốn phía hoàn toàn trống trải, không có bất cứ thứ gì, ngay cả một chỗ để ẩn nấp cũng không.
- Đến phía sau vách núi đi.
Chu Văn nói xong liền bay xuống dưới. Luồng khí lưu ngày càng hỗn loạn, hắn cũng không thể lường trước được cơn gió lốc kia khi ập đến sẽ khủng bố đến mức nào, chỉ có thể chuẩn bị càng sớm càng tốt.
Lưu Vân theo sát phía sau, hắn lấy ra rất nhiều móc khóa, đóng chúng vào các khe hở trên vách núi, rồi dùng dây thừng đan xen vào nhau để cố định cơ thể mình lên đó.
Trên đỉnh núi, thanh thạch kiếm vẫn đang chiến đấu với lão nhân kia. Hai tồn tại cấp Khủng Cụ giao tranh khiến không gian như muốn nổ tung, đây vốn không phải là trận chiến mà người thường có thể nhúng tay vào.
Ầm ầm!
Cơn gió lốc kinh hoàng gầm thét ập đến, trực tiếp phá vỡ bức tường âm thanh, tạo ra những tiếng nổ vang trời như sấm sét dội liên hồi không dứt.
Dù cơn lốc chỉ quét qua mặt sau của mỏm núi, không trực diện thổi vào Chu Văn và Lưu Vân, nhưng sức gió vẫn khiến quần áo trên người họ bay phần phật, gần như chỉ cần không bám chặt vào vách đá là sẽ bị thổi bay đi ngay.
Sợi dây thừng trên người Lưu Vân siết chặt vào da thịt, nhờ đó hắn mới không bị thổi bay đi.
Chu Văn đã triệu hồi Bạo Quân Bỉ Mông, để nó hóa khổng lồ rồi ôm chặt lấy mỏm núi, che chắn cho hắn và Nha Nhi bên trong, ngăn cản cơn gió lốc kinh hoàng.
Những lưỡi dao gió đáng sợ cắt xoẹt qua. Dù Lưu Vân đã mặc áo giáp cấp Sử Thi nhưng vẫn bị chúng chém ra vô số vết thương, máu tươi không ngừng tuôn chảy.
- Ra đây, Tiểu Quất!
Lưu Vân gầm lên trong gió, một con mèo cam xuất hiện trên người hắn. Nó há miệng hút mạnh, hút hết những lưỡi dao gió đang lao tới vào bụng. Bụng con mèo lập tức phồng lên, to như một quả khí cầu.
Ngay khi Chu Văn còn đang lo lắng con mèo sẽ nổ tung, nó lại thổi ngược luồng khí trong bụng ra ngoài để chống lại cơn lốc.
Một cơn gió lốc khủng khiếp như vậy, nhưng nhờ có mỏm núi che chắn phần lớn, bọn họ cũng chỉ phải hứng chịu dư chấn của nó mà thôi.
Chu Văn và Lưu Vân cứ ngỡ mọi chuyện đã kết thúc, nhưng rồi họ nhận ra mình đã quá ngây thơ.
Bởi vì họ nhanh chóng phát hiện, cơn gió lốc sau khi thổi qua lại quay ngược trở lại, xoáy tròn quanh mỏm núi.
Luồng khí cuồng bạo trong không gian dưới lòng đất tạo thành một vòng xoáy, và khi gió liên tục thổi đến, vòng xoáy đó ngày càng mạnh hơn.
Con mèo cam trên người Lưu Vân đã không chống đỡ nổi nữa, cơ thể hắn bị gió thổi lắc lư điên cuồng. Từng sợi dây thừng lần lượt đứt phựt, áo giáp cũng vỡ tan. Xem ra Lưu Vân sắp bị cơn lốc xé xác giữa không trung.
Trong mắt Lưu Vân lóe lên một tia sáng, thân hình hắn đột nhiên hóa thành một vệt sáng rồi biến mất, ngay sau đó đã xuất hiện dưới thân Bạo Quân Bỉ Mông.
Lúc này, Bạo Quân Bỉ Mông đang ôm chặt mỏm núi để chống lại cơn lốc kinh hoàng, lớp da bên ngoài của nó đã bị những lưỡi dao gió cắt ra vô số vết thương.
- Gặp quỷ à, đây rốt cuộc là thứ gió quái quỷ gì vậy? Sao lại đáng sợ thế chứ?
Lưu Vân trốn dưới thân Bạo Quân Bỉ Mông, cuối cùng cũng thở phào một hơi, không khỏi càu nhàu.
Vòi rồng gió trong không gian dưới lòng đất ngày càng mạnh, dường như không bao giờ có điểm dừng. Nếu tốc độ gió cứ tiếp tục tăng lên không ngừng, e rằng đến cả Bạo Quân Bỉ Mông cũng chưa chắc đã chịu nổi.
Trên đỉnh núi, lão nhân và thanh thạch kiếm vẫn đang giao chiến. Dường như thanh kiếm có mối thù không đội trời chung với lão nhân, nó bám riết lấy ông ta, khiến ông ta khó lòng thoát thân.
Mỏm núi là tâm của vòi rồng gió, nhưng tốc độ gió trên đỉnh núi lại không mạnh bằng. Lão nhân và thanh thạch kiếm vẫn chiến đấu với khí thế hừng hực.
Tử Đồng đan lô không biết đã hứng chịu bao nhiêu đòn công kích của một người một kiếm kia, nhưng từ đầu đến cuối vẫn không hề bị vỡ nát. Trái lại, vòi rồng gió lại theo miệng lò ùa vào bên trong, gió thổi bùng lửa, khiến cho ngọn lửa bên trong Tử Đồng đan lô càng thêm hung bạo, phun ra những ngọn lửa trắng hừng hực qua các lỗ thoát khí trên đỉnh lò.
Sau đó, Chu Văn và Lưu Vân nhìn thấy vòi rồng gió không ngừng thổi mạnh vào lò luyện đan, khiến ngọn lửa bên trong phun ra ngoài, rồi lại bị chính vòi rồng gió cuốn đi.
Ngọn lửa như một con Rồng Lửa, lan nhanh trong vòi rồng gió. Chẳng mấy chốc, vòi rồng gió đã sắp biến thành một vòi rồng lửa.
Nếu chỉ là gió thôi, Bạo Quân Bỉ Mông còn có thể cầm cự được một thời gian, nhưng bây giờ gió và lửa hợp sức, tạo ra uy thế hủy thiên diệt địa, e rằng Bạo Quân Bỉ Mông cũng không thể chống đỡ nổi sức mạnh kinh khủng như vậy.
- Lên đỉnh núi!
Chu Văn thu hồi Bạo Quân Bỉ Mông, ôm Nha Nhi, liều mạng lao về phía đỉnh núi.
Lúc này, vòi rồng lửa đã hình thành, đỉnh núi trở thành mắt bão. Nơi đó ngược lại không có gió và lửa, tạo thành một vùng yên tĩnh.
Toàn bộ vòi rồng gió đều thổi vào bên trong Tử Đồng đan lô, rồi lại từ đó phun ra ngoài, khiến khu vực ngay cạnh lò luyện đan trở thành một vùng an toàn nhỏ bé. Chỉ có nơi đó mới có thể thoát khỏi sự tấn công của gió lửa.
Nhưng hiện giờ đỉnh núi đã bị biển lửa bao vây, muốn xông vào thì phải xuyên qua vòng xoáy lửa dày hơn trăm mét.
Chu Văn mặc Long Lân giáp, còn có thể chống đỡ được một lúc, nhưng Nha Nhi trong lòng hắn không có thần giáp bảo vệ, e là khó lòng chịu được nhiệt độ của ngọn lửa.
Không còn lựa chọn nào khác, Chu Văn trực tiếp chuyển đổi Mệnh Hồn Văn Minh Quốc Độ, dùng năng lực dịch chuyển tức thời, trực tiếp di chuyển lên đỉnh núi.
Mất đi sự bảo vệ của Bạo Quân Bỉ Mông, Lưu Vân chỉ có thể theo Chu Văn xông lên đỉnh núi. Hắn triệu hồi ra một bộ áo giáp mới, Phệ Nguyên Thú dung hợp với cánh tay, trong nháy mắt hóa thành một vệt sao băng, cưỡng ép lao vào vòi rồng lửa.
Toàn thân Lưu Vân bị đốt cháy đen, nhiều bộ phận trên áo giáp đã bị nóng chảy, tóc tai cháy xém, trên người nổi đầy vết phồng rộp, trông vô cùng thảm hại.
Hắn vừa lên đến đỉnh núi thì suýt chút nữa đã bị một luồng kiếm quang chém trúng, may mà phản ứng nhanh, vội lăn về phía gần Tử Đồng đan lô.
Chu Văn cũng đang nấp bên cạnh lò luyện đan. Thanh thạch kiếm và lão nhân vẫn đang kịch chiến, dường như hoàn toàn không để tâm đến vòi rồng lửa xung quanh.
Rất nhanh, ngọn lửa từ Tử Đồng đan lô đã lan ra khắp không gian. Vòi rồng lửa điên cuồng xoay tròn quanh mỏm núi. Gió càng thổi mạnh, lửa trong lò càng bùng cháy dữ dội, và ngọn lửa phun ra càng mạnh mẽ lại càng khiến vòi rồng lửa trở nên khủng bố hơn.
Có điều nói đi cũng phải nói lại, ngọn lửa kia kinh khủng là thế, nham thạch chỉ cần chạm vào là lập tức bị nóng chảy, nhưng Tử Đồng đan lô và cả mỏm núi lại không hề có dấu hiệu bị tan chảy.
Mỏm núi còn có cảm giác hơi nóng rực, nhưng lò luyện đan thì vẫn y nguyên. Bất kể ngọn lửa bên trong nóng bỏng đến đâu, bên ngoài lò cũng chỉ âm ấm mà thôi.