Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 877: CHƯƠNG 873: BẢO VẬT TRONG LÒ

Lưu Vân thấy Tỉnh Đạo Tiên đang dồn toàn lực đối phó với thạch kiếm và lão nhân, căn bản không ai đoái hoài đến mình, hắn liền không chút do dự nữa. Đầu ngón tay hắn loé lên tinh quang thần bí, năm ngón tay vung ra, trong tích tắc đã biến mất như thể xuyên qua một hố đen.

- A!

Tay Lưu Vân vừa lóe lên đã rụt về, đồng thời miệng hắn hét lên một tiếng thảm thiết. Chỉ thấy năm đầu ngón tay của hắn đang bị ngọn lửa trắng thiêu đốt, da thịt cháy rụi, để lộ ra xương trắng ởn.

Ngọn lửa lan ra cực nhanh, gần như chỉ trong nháy mắt đã sắp lan đến lòng bàn tay của Lưu Vân.

Lúc này, Lưu Vân vô cùng quyết đoán, bàn tay còn lại vung lên như dao, chém phăng năm ngón tay đang cháy rực xuống.

Năm ngón tay vừa rơi xuống đất đã bị đốt thành tro bụi. Nếu hắn chỉ chậm một chút thôi, e rằng cả cánh tay cũng không giữ được.

Tỉnh Đạo Tiên cười khà khà:

- Hỏa diễm bên trong Tử Đồng đan lô này, ngay cả sinh vật hệ Hỏa cấp Thần Thoại đỉnh cấp cũng không dám chạm vào. Ngươi lại dám thò tay vào lấy đồ, đúng là có khí phách thật.

Năm ngón tay phải đã bị chặt đứt, lại nghe thấy giọng điệu chế giễu của Tỉnh Đạo Tiên, Lưu Vân mới biết gã vẫn luôn để ý nhất cử nhất động của họ. Sở dĩ Tỉnh Đạo Tiên không ngăn cản là vì hắn tin chắc rằng đám người Chu Văn không thể nào lấy được thứ bên trong Tử Đồng đan lô.

Lưu Vân không hề tức giận, chỉ lặng lẽ truyền âm cho Chu Văn:

- Thứ bên trong Tử Đồng đan lô, ta chạm vào rồi, tuyệt đối không phải đan dược.

- Vậy đó là cái gì?

Chu Văn hỏi.

- Không biết nữa, ta chỉ sờ được một phần của nó, cảm giác giống như một cái chuôi, nhưng cũng không biết là chuôi của thứ gì. Ta chỉ vừa chạm nhẹ một cái mà tay đã ra nông nỗi này, nên không dám chắc chắn.

Lưu Vân nói.

- Có phải là vũ khí dạng đao kiếm không?

Chu Văn hỏi lại.

- Có thể lắm.

Lưu Vân gật đầu.

Vốn dĩ hắn định lấy thứ bên trong ra, cho dù không mang đi được thì cũng có thể dùng nó để uy hiếp Tỉnh Đạo Tiên, buộc gã thả một hồn bị nhốt trong Âm Dương Kính ra.

Bây giờ chẳng những không lấy được đồ mà tay còn bị thương, hy vọng xem như tan thành mây khói.

- Để ta thử xem.

Chu Văn triệu hồi Ma Giáp Hổ Phách tướng, nhưng không để nó lao thẳng đến lò đan.

Ngọn lửa bên trong Tử Đồng đan lô thật sự quá đáng sợ, e rằng ngay cả Ma Giáp Hổ Phách tướng cũng không chống đỡ nổi.

Chu Văn ra lệnh cho Ma Giáp Hổ Phách tướng lao vào vòng xoáy lửa gió. Ma Giáp Hổ Phách tướng lập tức bị gió lửa thổi bay vòng quanh.

Thế nhưng, lớp ma giáp trên người nó lại dần dần sáng lên, ngọn lửa bên trong cơ thể nó cũng bùng cháy dữ dội. Sức mạnh của ngọn lửa kia không những không làm nó bị thương mà ngược lại còn khiến Ma Giáp Hổ Phách tướng ngày càng mạnh hơn.

Mãi cho đến khi lớp ma giáp trên người Ma Giáp Hổ Phách tướng bị rèn đốt thành màu tinh thể tím, toàn thân bao phủ trong lửa tím, Chu Văn mới ra lệnh cho nó xông về phía lò đan.

Tỉnh Đạo Tiên chỉ lạnh lùng liếc nhìn một cái chứ không ngăn cản Ma Giáp Hổ Phách tướng. Hắn vừa chặn lão nhân và thạch kiếm, vừa để mặc Ma Giáp Hổ Phách tướng lao vào trong.

Ma Giáp Hổ Phách tướng vừa chạm vào ngọn lửa, lớp ma giáp trên người nó liền tỏa sáng rực rỡ. Lớp ma giáp vốn có màu tinh thể tím, do nhiệt độ tăng lên đột ngột đã dần chuyển thành màu trắng tím, thậm chí trên bề mặt ma giáp còn có chất lỏng như dung nham chảy xuống.

Với thể chất của Ma Giáp Hổ Phách tướng, dù đã mượn sức mạnh của lửa tím gia trì, vậy mà vẫn khó lòng chống lại được ngọn lửa bên trong lò đan.

Chu Văn có thể cảm nhận được linh hồn của Ma Giáp Hổ Phách tướng đang gào thét trong đau đớn. Mặc dù nó không bị đốt thành tro ngay lập tức nhưng cũng vô cùng thống khổ.

Nếu cứ tiếp tục tiến vào, chỉ sợ chưa chạm được đến món đồ bên trong thì thân thể Ma Giáp Hổ Phách tướng đã bị hòa tan hoàn toàn, vì vậy Chu Văn chỉ có thể ra lệnh cho nó rời khỏi lò đan.

Tuy nhiên, Chu Văn không thu nó về mà để nó đứng ở bên cạnh. Ngọn lửa trên người nó vẫn đang điên cuồng bùng cháy, dấu hiệu bị hòa tan cũng hơi dừng lại một chút.

- Ngay cả Vua Nguyên Tố Lửa cấp Thần Thoại đến đây cũng sẽ bị Thái Dương Chân Hỏa hòa tan. Muốn dựa vào một con Phối sủng cấp Thần Thoại để lấy đồ bên trong, đúng là kẻ si nói mộng.

Tỉnh Đạo Tiên lạnh nhạt nói:

- Thứ trong lò đan không phải là thứ mà các ngươi có thể lấy được.

Bản thân Tỉnh Đạo Tiên cũng không có ý định đi lấy, dường như đang chờ đợi điều gì đó.

Lão nhân và thạch kiếm vẫn muốn tiêu diệt Tỉnh Đạo Tiên, nhưng lại bị gã dùng Âm Dương Kính đùa bỡn trong lòng bàn tay. Lão nhân liên tục tìm cách thoát khỏi sự khống chế của Âm Dương Kính, nhưng kết quả không mấy khả quan.

Đột nhiên, bên trong Tử Đồng đan lô truyền ra một tiếng động.

- Oa... Oa...

Chu Văn lắng nghe kỹ, sắc mặt lập tức thay đổi, hắn quay sang hỏi Lưu Vân:

- Không phải ngươi nói thứ bên trong là một món binh khí sao? Tại sao lại có tiếng trẻ con khóc?

Lưu Vân cũng nghe thấy âm thanh đó, trong lòng vô cùng kinh ngạc:

- Lạ thật, ta rõ ràng sờ trúng một vật có chuôi, sao lại có tiếng trẻ con được? Chẳng lẽ món binh khí đó đã thành tinh?

- Không thể thành tinh, có lẽ nó là Phối sủng?

Chu Văn thầm nghĩ.

Đúng lúc này, Tỉnh Đạo Tiên cuối cùng cũng hành động. Một tay hắn nâng Âm Dương Kính để ngăn cản thạch kiếm và lão nhân, tay còn lại vươn về phía Tử Đồng đan lô.

Lão nhân và thạch kiếm dường như cũng biết thời khắc mấu chốt đã đến. Phía trên thạch kiếm đột nhiên hiện ra từng hàng điều luật, trong nháy mắt xuyên qua hư không, đâm thẳng về phía trái tim của Tỉnh Đạo Tiên.

Lão nhân cũng bắt đầu liều mạng, toàn thân ông ta biến thành thủy tinh, lao về phía Tỉnh Đạo Tiên.

Sức mạnh của Âm Dương Kính lại không thể ngăn cản được lão nhân.

Tỉnh Đạo Tiên khẽ nhíu mày, không còn dư sức để lấy đồ trong lò, đành ôm Âm Dương Kính chặn lại một đòn của thạch kiếm, đồng thời mượn lực của thạch kiếm để lùi lại, né tránh cú tấn công của lão nhân.

Lão nhân thấy Tỉnh Đạo Tiên né tránh, liền xông thẳng đến lò luyện đan, định lấy món đồ bên trong Tử Đồng đan lô.

Tỉnh Đạo Tiên lại lao tới lò đan, nhưng bị lão nhân và thạch kiếm hợp lực ngăn cản.

Hai người một kiếm đại chiến ngay trên đỉnh Tử Đồng đan lô. Lưu Vân và Chu Văn xem đến hoa cả mắt, cho dù với nhãn lực của Chu Văn, cũng chỉ có thể miễn cưỡng nhìn thấy quỹ đạo và động tác của họ, còn nhiều chi tiết và tiểu xảo thì không thể nào thấy rõ.

Kiếm pháp của thạch kiếm vô cùng quy củ, mỗi một kiếm dường như đều nằm trong dự liệu, nhưng lại khiến người ta không thể không đối mặt trực diện với sự tồn tại của nó, không cách nào dùng mưu mẹo được.

Bản lĩnh của lão nhân lại rất quỷ dị, toàn thân như thủy tinh, nhưng thân pháp lại biến hóa khôn lường, trông cực kỳ ma mị.

Tỉnh Đạo Tiên lại cực kỳ am hiểu thuật mượn lực đánh lực. Sức mạnh của bản thân hắn kém xa thạch kiếm và lão nhân, nhưng nhờ vào sức mạnh của Âm Dương Kính, hắn còn có thể dẫn dắt sức mạnh của cả hai, miễn cưỡng kìm hãm được thạch kiếm và lão nhân, khiến không ai có thể lấy được món đồ bên trong Tử Đồng đan lô.

Bùm!

Ba luồng sức mạnh va chạm, chấn văng cả Tỉnh Đạo Tiên, lão nhân và thạch kiếm ra ngoài, cuốn vào vòng xoáy lửa gió.

- Chính là lúc này!

Chu Văn không chút do dự ra lệnh cho Ma Giáp Hổ Phách tướng một lần nữa xông vào lò Thái Dương Chân Hỏa, đồng thời bản thân cũng lao tới gần miệng Tử Đồng đan lô.

Ma Giáp Hổ Phách tướng nhận lệnh, đâm đầu thẳng vào trong. Thân thể nó bắt đầu hòa tan với tốc độ chóng mặt giữa ngọn lửa kinh hoàng, không cách nào chống lại được Thái Dương Chân Hỏa bên trong lò đan. Trông nó như sắp biến thành một vũng nham thạch trước khi kịp chạm vào món đồ bên trong.

Tỉnh Đạo Tiên và lão nhân biết Chu Văn không thể lấy được đồ trong lò, nên trước giờ vẫn không để ý đến họ.

Lúc này thấy Chu Văn vẫn ngoan cố dùng Ma Giáp Hổ Phách tướng để thử sức, dù họ có kịp quay về ngăn cản cũng không quá lo lắng.

Mắt thấy Ma Giáp Hổ Phách tướng sắp bị hòa tan, Chu Văn đã đến gần miệng lò đan, đột nhiên triệu hồi ra một chiếc Ba Tiêu Phiến, rồi bất ngờ quạt mạnh một cái về phía lò đan.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!