Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 885: CHƯƠNG 881: BA NGÀN KIẾM Ý

- Đây là kiếm pháp gì?

Chu Văn nhìn Bạch y nhân hỏi.

Lúc trước hắn chẳng hề hứng thú gì với kiếm pháp của Bạch y nhân, chỉ muốn ghi nhớ nó để y cho biết phương pháp rời khỏi đây, thế nên kiếm pháp này tên là gì hắn cũng không buồn hỏi.

Nhưng bây giờ, Chu Văn không thể xem thường bộ kiếm pháp trông có vẻ tầm thường này nữa, bởi hắn không còn tự tin như ban đầu để nói với Bạch y nhân rằng mình đã nhớ kỹ nó.

- Không có tên, ngươi cảm thấy nó thế nào thì có thể đặt tên cho nó như vậy.

Bạch y nhân đáp.

Chu Văn nhíu mày nhìn Bạch y nhân, hồi lâu không nói tiếng nào. Hắn vốn đã nghĩ Bạch y nhân sẽ không dễ dàng cho biết phương pháp rời đi, nhưng sự quỷ dị của bộ kiếm pháp này vẫn vượt xa sức tưởng tượng của hắn.

- Cần ta biểu diễn lại một lần nữa cho ngươi xem không?

Bạch y nhân híp mắt cười, hỏi Chu Văn.

- Không cần.

Chu Văn lắc đầu, cầm kiếm múa thử vài đường, đồng thời không ngừng hồi tưởng lại mười ba thức kiếm pháp của Bạch y nhân.

Kiếm pháp của Bạch y nhân tựa như có vô cùng vô tận biến hóa, mỗi lần Chu Văn hồi tưởng lại đều không giống nhau. Suốt mấy ngày liền, Chu Văn không ngừng hồi tưởng, không ngừng múa kiếm, nhưng vẫn chẳng có kết quả gì.

Lúc này, hai mắt Chu Văn đã hằn lên những tơ máu, trông như đã nhập ma.

Dưới ánh trăng trong trẻo, Bạch y nhân ngồi dưới gốc đào, vừa nhìn Chu Văn luyện kiếm, vừa mân mê chén rượu trong tay, lẩm bẩm một mình:

- Trên đời này, có những chuyện không phải cứ muốn là làm được.

Nói rồi, y ngửa đầu nhìn trăng, uống cạn chén rượu.

Dưới ánh trăng, dòng suối phản chiếu bóng hình của Bạch y nhân, nhưng bóng hình ấy lại không phải là một nam tử điển trai, mà là một bộ xương khô khoác trên mình bộ quần áo rách nát.

Lại hai ngày nữa trôi qua, Chu Văn như đã hoàn toàn nhập ma, ngồi bất động dưới gốc đào, hai mắt đã đỏ như máu, cả người rơi vào trạng thái cực kỳ tồi tệ.

Nha Nhi vẫn ngoan ngoãn đứng bên cạnh Chu Văn, không nói lời nào, cũng không làm phiền hắn.

Khi màn đêm một lần nữa buông xuống sơn cốc, Bạch y nhân lại xuất hiện dưới gốc đào. Y nhìn Chu Văn đang trong trạng thái ma nhập, trong mắt lóe lên tia sáng kỳ dị, rồi quay sang Nha Nhi đang ngồi bên cạnh:

- Tiểu cô nương, ngươi có muốn học kiếm pháp không?

Nha Nhi mặt không cảm xúc nhìn Bạch y nhân, không có bất kỳ phản ứng nào, như thể không hiểu y đang nói gì.

- Hắn là cha ngươi sao? Xem ra trí nhớ của cha ngươi không tốt lắm, một bộ kiếm pháp đơn giản như vậy mà mấy ngày rồi vẫn không nhớ được. Ta thấy ngươi thông minh lanh lợi, với trí nhớ của ngươi, chắc chắn sẽ học được rất nhanh. Đến lúc đó, ngươi có thể cùng cha mình rời khỏi nơi này.

Vẻ mặt Nha Nhi vẫn không chút thay đổi, không hề có nửa điểm phản ứng.

- Thôi được rồi, ngươi còn nhỏ thế này, chắc cũng không biết kiếm là gì, không học cũng chẳng sao. Vậy để ta tự mình giải thoát cho các ngươi, để ngươi và cha ngươi vĩnh viễn ở lại nơi này, không sầu không lo.

Bạch y nhân tự nói với mình.

Dứt lời, y đứng dậy, tay nắm cây sáo trúc, từng bước tiến về phía Nha Nhi.

Khi sắp đến gần, cây sáo trúc trong tay y đâm thẳng tới trái tim Nha Nhi như một thanh kiếm sắc lẹm.

Coong!

Một vệt đao lóe lên, cây sáo trúc trong tay Bạch y nhân lập tức bị chẻ làm đôi. Chu Văn tay cầm Trúc đao, đã đứng dậy tự lúc nào, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào y.

- Sao có thể?

Bạch y nhân trợn mắt há hốc mồm nhìn Chu Văn, như thể gặp phải ma quỷ.

- Kiếm pháp của ngươi, ta đã nhớ kỹ rồi.

Chu Văn tay cầm Trúc đao, nhìn thẳng vào Bạch y nhân nói.

- Không thể nào, ngươi không thể nào nhớ được.

Bạch y nhân hoàn toàn không tin lời Chu Văn.

- Tại sao lại không thể?

Những tơ máu trong mắt Chu Văn dần tan đi, Trúc đao trong tay hắn cũng chỉ thẳng về phía Bạch y nhân.

- Bởi vì…

Bạch y nhân lại không nói nên lời.

- Bởi vì bộ kiếm pháp kia vốn không chỉ có mười ba thức, mà là sự kết hợp của ba ngàn kiếm ý. Mỗi lần ta hồi tưởng lại sẽ cảm nhận được một loại kiếm ý khác biệt. Cho dù trí nhớ của ta có tốt đến đâu cũng không thể nào nhớ hết toàn bộ ba ngàn kiếm ý, đúng không?

Chu Văn nói.

- Không sai, đó không phải là kiếm pháp mà con người có thể học được. Vậy mà ngươi không bị lạc trong vòng luân hồi vô tận của kiếm ý, quả là có chút bản lĩnh. Nhưng đáng tiếc, ngươi không học được kiếm pháp của ta thì cũng không thể rời khỏi đây. Cuối cùng ngươi vẫn phải chết, chỉ là sớm hay muộn mà thôi.

Bạch y nhân nói.

- Ai nói ta không học được?

Chu Văn lạnh nhạt đáp.

- Ngươi nói gì cũng vô dụng thôi, ngươi không thể nào học được.

Bạch y nhân quả quyết.

- Ngươi hãy nhìn cho kỹ đây.

Chu Văn dùng đao thay kiếm, một kiếm đâm về phía Bạch y nhân, chính là thức đầu tiên mà y đã biểu diễn.

Bạch y nhân hơi kinh ngạc, thân hình phiêu dật lùi nhanh, nhưng kiếm pháp của Chu Văn lại tuôn ra liên miên bất tuyệt. Trong chốc lát, hắn đã biểu diễn lại kiếm pháp của Bạch y nhân một lần, không sai một ly một tấc.

- Chỉ có vậy thôi sao? Thế thì đáng tiếc thật, ngươi vẫn chưa học được kiếm của ta.

Bạch y nhân cười lạnh.

Chu Văn không nói gì, tiếp tục sử dụng kiếm pháp. Kiếm chiêu tuôn ra như sóng cả Trường Giang, lúc thì cương mãnh, lúc lại nhẹ nhàng. Cứ sau mỗi mười ba thức, phong cách kiếm pháp lại thay đổi một lần.

- Không thể nào…

Bạch y nhân dường như nghĩ đến điều gì đó, nhưng lại hoàn toàn không dám tin. Vẻ mặt y lộ rõ sự hoảng sợ, hoài nghi và đủ loại cảm xúc khó tin.

Nhưng kiếm pháp của Chu Văn vẫn tiếp tục, thi triển ra đủ loại kiếm pháp mà hắn từng hồi tưởng, hơn nữa còn dùng một trình tự hoàn toàn chính xác.

- Sao có thể như vậy… Không thể nào… Ba ngàn kiếm ý… Sao ngươi có thể nhớ hết toàn bộ…

Vẻ mặt Bạch y nhân đã trở nên vặn vẹo dữ tợn, hoàn toàn không còn dáng vẻ phiêu dật và tiêu sái như trước.

- Ta chẳng có ưu điểm gì ngoài sự tập trung, có thể ghi nhớ chính xác những thứ người khác không nhớ được. Ba ngàn loại kiếm ý quả thực rất khó nhớ, nhưng ta vẫn nhớ kỹ rồi.

Chu Văn không ngừng thi triển kiếm chiêu.

Theo sự biến hóa trong kiếm chiêu của Chu Văn, không gian xung quanh dường như cũng bị vặn vẹo và thay đổi. Sơn cốc xinh đẹp ban đầu dần biến thành một đống phế tích với cành khô gỗ cháy.

Mà Bạch y nhân tiêu sái phiêu dật cũng dần biến thành một bộ xương khô khoác trên mình bộ quần áo rách nát.

Khi Chu Văn biểu diễn xong tất cả kiếm pháp, bộ xương khô kia rệu rã ngã xuống. Cây đào kia cũng như bị sét đánh, sớm đã không còn cành lá, thân cây chỉ còn lại một màu đen cháy.

- Không thể nào… Không thể nào có người nhớ hết được… Không thể nào…

Bộ xương khô vẫn còn lẩm bẩm như kẻ mất trí, cuối cùng ngọn lửa linh hồn trong hốc mắt cũng lụi tàn.

Chu Văn nhìn quanh, khung cảnh sơn cốc lúc này hoàn toàn trái ngược với trước kia. Khắp nơi là một vùng đất hoang vu, đâu còn là chốn đào nguyên nữa, đây rõ ràng là một tử địa.

Dòng suối kia cũng đã sớm khô cạn, khắp nơi chỉ còn lại những bộ xương trắng hếu âm u.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!