- Ta nhịn... Ta nhịn...
Khóe mắt Hứa Ái giật giật, trong lòng đã nổi sát tâm.
Nhưng đây là Liên Bang, mà Hứa Ái lại đang mang trong mình nhiệm vụ đặc thù, tuyệt đối không thể để lộ thân phận, cho nên nàng vẫn phải nén lại xúc động muốn tát cho Cách Liệt một phát.
- Mấy cậu định về học viện à?
Chu Văn hỏi ba người Cách Liệt.
Tin tức của Âu Dương Lam thật sự nhạy bén, Chu Văn vừa mới về đến học viện đã nhận được điện thoại của bà, hẹn cậu tối nay đi ăn cơm.
Chu Văn đồng ý, cũng đã lâu rồi cậu không gặp Chu Lăng Phong và Âu Dương Lam, nhân dịp bữa cơm này gặp mặt cho đỡ nhớ.
Cậu thay cho Nha Nhi một bộ quần áo mới rồi dắt cô bé cùng đi ăn.
Nhưng khi đến nơi, Chu Văn mới phát hiện Chu Lăng Phong không có ở đây, ngoài Âu Dương Lam ra thì còn có một cô gái trông chừng hai mươi tuổi.
Cô gái kia không ai khác chính là Thượng Sam Nại Tự đang giả dạng Hứa Ái, nàng nhìn thấy Chu Văn và Nha Nhi cũng hơi sững sờ, lúc này mới nhận ra, Chu Văn chính là cái tên dám chê Đại Thiên Ma quá yếu.
- Lại đây nào Chu Văn, dì giới thiệu với con, đây là Hứa Ái…
Âu Dương Lam kéo Chu Văn ngồi xuống bên cạnh mình.
Âu Dương Lam không để Chu Văn ngồi cạnh Hứa Ái, vì bà quá hiểu cậu, biết Chu Văn căn bản sẽ không chủ động bắt chuyện với con gái, có cho ngồi cạnh Hứa Ái thì cậu cũng chẳng nói năng gì.
- Tiểu Ái, đây là Nha Nhi, một đứa trẻ mồ côi được Chu Văn nhận nuôi. Cháu đừng thấy nó lạnh lùng thế thôi, chứ thực ra nó tốt bụng lắm đấy.
Âu Dương Lam giải thích lai lịch của Nha Nhi, đồng thời không quên nói tốt cho Chu Văn.
- Trong thời buổi này, người có lòng tốt như vậy thật sự không còn nhiều.
Hứa Ái mỉm cười nói.
- Đúng vậy, Tiểu Văn nhà chúng ta không chỉ có lòng tốt mà thiên phú còn hơn người, học một biết mười.
Những lời Âu Dương Lam khen ngợi khiến chính Chu Văn nghe cũng phải hơi đỏ mặt.
- Con không…
Chu Văn còn chưa nói hết câu đã bị Âu Dương Lam cắt ngang.
Âu Dương Lam vừa nghe Chu Văn mở miệng đã đoán cậu định từ chối, bà quá hiểu tính cách của cậu nên không chút do dự chen lời:
- Chu Văn nó không có vấn đề gì đâu, dù sao cũng còn sớm, lát nữa ăn cơm xong hai đứa cứ ra ngoài đi dạo một chút. Có vấn đề gì về tu luyện thì cứ hỏi Tiểu Văn, nó ở phương diện này tuyệt đối là thiên tài.
Âu Dương Lam thầm nghĩ, khó khăn lắm mới tìm được một cô gái không bị Chu Văn dọa chạy mất, cơ hội này ngàn lần không thể bỏ qua.
Bà thực sự lo lắng, với cái tính cách này của Chu Văn, sau này không biết có tìm được vợ không nữa.
- Nha Nhi, để dì Lam xinh đẹp dắt con đi chơi nhé?
Ăn cơm xong, Âu Dương Lam muốn dắt Nha Nhi đi để cô bé không làm ảnh hưởng đến cuộc trò chuyện của hai người.
Nha Nhi nghiêng đầu, úp mặt vào bờ vai Chu Văn, hoàn toàn không để ý đến Âu Dương Lam.
- Không sao đâu ạ, cứ để con bé đi theo cháu, nó hơi nhát gan.
Chu Văn nói.
- Con cứ chiều nó như vậy sẽ làm hư nó đấy.
Âu Dương Lam bất đắc dĩ, dù miệng mồm lanh lợi nhưng bà cũng không nỡ lòng nào ép Nha Nhi, đành phải để cô bé đi theo Chu Văn.
- Dì Lam, cháu cũng thích cô bé này lắm, dì không cần lo đâu ạ.
Hứa Ái nói.
- Vậy thì dì yên tâm rồi.
Âu Dương Lam không khỏi thầm khen Hứa Ái quả thực là một cô gái hiểu chuyện.
Chu Văn và Hứa Ái cùng nhau đi ra khỏi nhà hàng, Hứa Ái thấy Chu Văn không nói lời nào liền chủ động mở miệng:
- Chu Văn, tôi có một vài vấn đề về tu luyện muốn thỉnh giáo cậu, chúng ta đến sân luyện tập có tiện không?
- Được thôi.
Chu Văn thấy thời gian còn sớm, vả lại lúc nãy đã đồng ý với Âu Dương Lam, cậu cũng không thể cứ thế bỏ về được nên đành gật đầu.
Hứa Ái thấy Chu Văn đồng ý, trong mắt liền lóe lên một tia gian xảo, thầm nghĩ:
- Hôm nay tôi sẽ cho cậu biết thế nào là núi cao còn có núi cao hơn, để xem sau này cậu còn dám cuồng vọng tự đại, dám chê Đại Thiên Ma quá yếu nữa không. Đợi lát nữa sẽ cho cậu biết, rốt cuộc ai mới là kẻ yếu.
Nàng chủ động rủ Chu Văn đi dĩ nhiên không phải vì muốn vun đắp mối quan hệ gì với cậu.
Mục tiêu lần này của Thượng Sam Nại Tự không phải Chu Văn, mà là xưởng chế tạo vũ khí và mẫu vũ khí Nguyên khí mới. Chuyện này chẳng liên quan gì đến Chu Văn, nên nàng căn bản không cần cố ý tiếp cận cậu.
Nếu không phải hôm nay trước màn hình Ma phương, Chu Văn đã nhận xét Đại Thiên Ma quá yếu, cộng thêm những lời của Cách Liệt khiến nàng tức điên lên, có lẽ Thượng Sam Nại Tự đã chỉ giữ phép lịch sự với Chu Văn trong bữa ăn rồi thôi, tuyệt đối sẽ không chủ động hẹn cậu đi riêng.
Suy nghĩ của Chu Văn thì đơn giản hơn nhiều, cậu chẳng có chút hứng thú nào với Hứa Ái, hơn nữa vấn đề của gã phương sĩ kia vẫn chưa giải quyết xong, căn bản không có tâm trí đâu mà nghĩ đến chuyện khác.
Nếu không phải nể mặt dì Lam, có lẽ giờ này Chu Văn đã về cày phó bản rồi.
Hai người đều mang tâm tư riêng, chẳng mấy chốc đã đến một sân luyện tập gần đó.
Hứa Ái không muốn có người khác nhìn thấy nên đã trả tiền thuê một phòng luyện tập riêng, nhân viên nhanh chóng dẫn họ vào trong.
- Cậu muốn tôi chỉ cho cái gì?
Chu Văn nhìn Hứa Ái hỏi.
Lời này lọt vào tai Hứa Ái nghe sao mà chói tai, nàng thầm nghĩ:
- Cậu thật sự nghĩ mình đủ tư cách dạy tôi à? Đợi kiếp sau đi! Lát nữa cậu sẽ biết, rốt cuộc là ai dạy ai.
Dù trong lòng nghĩ vậy nhưng Hứa Ái không hề biểu hiện ra ngoài, nàng mỉm cười nhìn Chu Văn nói:
- Cậu có biết kiếm pháp không? Gần đây tôi đang luyện một môn kiếm pháp, nhưng dù luyện thế nào cũng không nắm được trọng điểm, muốn nhờ cậu xem giúp, rốt cuộc vấn đề nằm ở đâu?
- Vậy đi, cậu cứ luyện một lần cho tôi xem trước, tôi sẽ thử xem có tìm ra vấn đề không.
Chu Văn nghiêm túc nói.
Cậu không biết Hứa Ái có nhiều tâm tư như vậy, vẫn tưởng nàng thật sự muốn nhờ mình giúp đỡ, nghĩ bụng giúp một chút cũng không sao, dù sao cũng phải nể mặt Âu Dương Lam.
- Tốt, vậy tôi luyện một lần trước, cậu xem giúp nhé. Có chỗ nào không ổn cứ việc nói thẳng, không cần phải ngại.
Hứa Ái dứt lời, rút một thanh kiếm từ trên giá vũ khí rồi đứng vào giữa sân luyện tập.
Dĩ nhiên nàng không thật sự nhờ Chu Văn chỉ đạo mình luyện kiếm, bộ kiếm pháp mà nàng sắp biểu diễn chẳng những không có vấn đề gì, mà còn vô cùng huyền ảo.
Bộ kiếm pháp này tên là Tam Tiên Kiếm, là một môn kiếm pháp mà Thượng Sam Nại Tự đoạt được trong một Lĩnh vực Dị thứ nguyên thần bí. Trên thế gian này chỉ có một mình nàng biết Tam Tiên Kiếm, và trước đây nàng cũng chưa từng thi triển nó trước mặt bất kỳ ai.
Bây giờ nàng thi triển Tam Tiên Kiếm, chỉ thấy thanh kiếm luyện tập trong tay nàng vạch ra những quỹ tích huyền ảo, kiếm chiêu trông có vẻ tùy tiện nhưng trên thực tế lại ẩn chứa sự ảo diệu vô cùng.
Trước đây, khi Thượng Sam Nại Tự tự mình luyện Tam Tiên Kiếm cũng đã phải khổ công chuyên tâm hơn một năm trời mới chính thức luyện thành, đồng thời lĩnh ngộ được kiếm ý của nó.
✯ Thiên Lôi Trúc ✯ Dịch giả AI