- Chín loại... Mười loại... Mười một loại... Tên này là quái vật sao?
Thượng Sam Nại Tự nhìn chằm chằm Chu Văn, trong lòng khiếp sợ tột đỉnh.
Chu Văn chỉ tùy tiện vung vẩy vài đường đã sử dụng hơn mười loại kiếm ý, ở độ tuổi của hắn, làm sao có thể lĩnh ngộ được nhiều kiếm ý đến vậy.
Dĩ nhiên, mấy loại kiếm ý này không phải do Chu Văn tự mình luyện thành. Trên thực tế, Chu Văn thực chất chưa từng luyện qua kiếm pháp nào cả, thứ hắn thực sự am hiểu là thân pháp, nhiều nhất cũng chỉ có thêm chiêu Trảm Tiên kia mà thôi.
Chút kiếm ý này là do Chu Văn học được từ bộ kiếm pháp của bạch y nhân trong dị thứ nguyên Đào Nguyên, bộ kiếm pháp đó ẩn chứa ba ngàn kiếm ý, đây chỉ là một phần rất nhỏ trong đó.
Mặc dù Chu Văn chưa hoàn toàn lĩnh ngộ được ba ngàn kiếm ý, nhưng hắn lại ghi nhớ toàn bộ. Nếu dùng để đối luyện với cao thủ kiếm đạo hàng đầu thì không được, nhưng tùy tiện lấy ra dùng một chút thì vẫn ổn chán.
- Đại khái vấn đề là ở chỗ đó, ngoài ra cũng không có gì sai sót, cô tự về luyện từ từ đi. Tôi còn có việc, phải đi trước đây.
Chu Văn trả lại thanh kiếm luyện tập cho Thượng Sam Nại Tự, sau đó ôm Nha Nhi rời khỏi phòng luyện tập.
Thượng Sam Nại Tự kinh ngạc nhìn Chu Văn rời đi, nửa ngày sau vẫn chưa hoàn hồn. Chờ cửa phòng luyện tập đóng lại, nàng mới bừng tỉnh:
- Tôi luyện… Tôi luyện cái gì chứ… Đó căn bản không phải là kiếm pháp Tam Tiên Kiếm… Trong kiếm pháp Tam Tiên Kiếm làm gì có những kiếm ý như vậy, tôi luyện cái quỷ gì vậy!
Miệng thì nói vậy, nhưng Thượng Sam Nại Tự vẫn khiếp sợ trước kiếm pháp của Chu Văn. Hơn mười loại kiếm ý hòa vào nhau mà vẫn có thể sử dụng một cách tự nhiên như thế, ngay cả đại sư kiếm đạo hàng đầu ở hải ngoại cũng khó mà đạt tới trình độ này.
- Tiểu thư, cô không sao chứ?
Nữ hộ vệ bước tới, cô vẫn luôn âm thầm bảo vệ Thượng Sam Nại Tự, nhưng có Chu Văn ở bên cạnh nên cô không dám xuất hiện, đợi Chu Văn đi rồi mới tiến lên.
- Không sao, xem ra tôi đã coi thường cao thủ trẻ tuổi của Liên bang rồi. Chu Văn có thể gây ra sóng gió lớn như vậy ở Liên bang, quả nhiên danh bất hư truyền.
Thượng Sam Nại Tự nói.
- Đã xảy ra chuyện gì vậy?
Nữ hộ vệ hỏi.
- Không có gì, chỉ là được lĩnh giáo kiếm pháp của Chu Văn, quả thực rất mạnh. Nhưng đáng tiếc, kiếm pháp của hắn có mạnh hơn nữa cũng vô dụng, không có Thủ Hộ Giả, loài người cuối cùng vẫn không thể đạt tới cấp Thần Thoại. Kiếm pháp của hắn có mạnh đến đâu thì cuối cùng vẫn chỉ là phàm nhân.
Thượng Sam Nại Tự dần lấy lại sự tự tin.
Mặc dù Chu Văn rất mạnh, nhưng cũng chỉ có thể dừng bước dưới cấp Thần Thoại. Còn nàng, người sở hữu Đại Thiên Ma, đã đứng ở cấp Thần Thoại, chung quy vẫn có vốn liếng để nhìn kẻ khác từ trên cao.
- Cái gọi là thế giới của kiếm mà Chu Văn nói, mình có thể nghiên cứu một chút.
Thượng Sam Nại Tự thầm nghĩ.
- Tôi đã sớm nói rồi, người như Chu Văn chắc chắn có điểm hơn người.
Nữ hộ vệ nói.
Thượng Sam Nại Tự không nói gì thêm, quay sang hỏi nữ hộ vệ:
- Cô hỏi thăm tin tức thế nào rồi, đã tìm ra chủ nhân của Bạo Quân Bỉ Mông là ai chưa?
- Tạm thời vẫn chưa có tin tức, chúng tôi đang điều tra.
Nữ hộ vệ đáp.
- Mau chóng tìm ra hắn, mối thù của Bát Đại Kỳ Xà nhất định phải báo.
Thượng Sam Nại Tự nói.
Chu Văn về tới ký túc xá, lại bắt đầu sự nghiệp cày phó bản vĩ đại của mình. Hiện tại hắn chỉ muốn nhanh chóng đến phó bản Kỳ Sơn để thám thính, phòng khi gã phương sĩ kia lại tìm tới, hắn có thể dụ gã đến Kỳ Sơn.
Bên trong Lộc Đài còn lớn hơn nhiều so với tưởng tượng của Chu Văn. Vì cần phải thăm dò, hắn không thể độn thổ đi thẳng, nếu không sẽ bỏ lỡ mất thứ gì đó mà không hề hay biết.
Lần nữa tiến vào Lộc Đài, Chu Văn đi thẳng đến nơi lần trước đã dừng lại để tiếp tục thăm dò.
Vừa đi được không bao lâu, phía trước đột nhiên xuất hiện một cổng vòm, xuyên qua cổng vòm là một không gian cực lớn.
Không gian này trông như bên trong một tòa tháp, bốn phía đều có những cổng vòm, bên trong không ít cổng vòm còn có nước chảy ra.
Dưới đáy không gian này ngập trong nước, trông như một hồ bơi hình tròn khổng lồ, và ở vị trí trung tâm là một chiếc đỉnh đồng.
Bên trong chiếc đỉnh đồng đó lại có một con hồ ly trắng, sau lưng nó mọc ra chín cái đuôi trắng muốt.
Thân thể của nó bị những sợi xích xuyên qua đỉnh đồng trói chặt, dường như bị giam cầm bên trong đó.
- Đó là... Cửu Vĩ Yêu Hồ sao?
Chu Văn không khỏi nhớ tới truyền thuyết liên quan đến Lộc Đài, về vị yêu phi tuyệt thế hại nước hại dân, làm điên đảo chúng sinh trong truyền thuyết.
Tuy Cửu Đầu Kê và Ngọc Thạch Tỳ Bà Tinh cũng nằm trong Tam Yêu, nhưng hễ nhắc đến Yêu phi, trong đầu mọi người đều sẽ nghĩ ngay đến Cửu Vĩ Yêu Hồ.
- Nàng ta là Đế Đại nhân sao?
Chu Văn nghi hoặc trong lòng, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Cửu Vĩ Yêu Hồ bên trong đỉnh đồng.
Đột nhiên, Cửu Vĩ Yêu Hồ mở mắt, đôi mắt dài hẹp đầy yêu mị nhìn về phía nhân vật tí hon.
Đó là mắt của hồ ly, nhưng trong mắt Chu Văn, nó lại quyến rũ động lòng người, thậm chí khiến Chu Văn có chút rục rịch, không thể kiềm chế mà bước về phía Cửu Vĩ Yêu Hồ trong đỉnh đồng.
Trong lòng Chu Văn chấn động, vội vàng thu liễm tâm thần.
Hắn vốn có năng lực tập trung cao độ, lúc này tâm thần vừa thu lại, lập tức khôi phục sự tỉnh táo. Nhìn lại Cửu Vĩ Yêu Hồ kia, hắn không còn cảm thấy gì nữa.
Nhưng vẻ yêu dị trong mắt Cửu Vĩ Yêu Hồ ngày càng đậm. Không biết có phải do ảnh hưởng từ vẻ yêu dị trong mắt nó hay không, Chu Văn thấy trong mắt Cửu Vĩ Yêu Hồ lại hóa thành một nữ tử xinh đẹp tuyệt trần trong bộ cung trang trắng muốt.
Chu Văn đã gặp qua không ít mỹ nữ, nhưng chưa từng thấy người phụ nữ nào yêu mị động lòng người đến vậy. Ánh mắt nàng như có ma lực câu hồn người, phảng phất chỉ cần nàng khẽ liếc mắt, bất kỳ nam nhân nào trong thiên hạ cũng cam tâm tình nguyện chết vì nàng.
Nhân vật tí hon ngây ngốc, đờ đẫn bước về phía người phụ nữ yêu mị kia như kẻ mất hồn, trong mắt dường như chỉ còn lại hình bóng nàng, không thể chứa đựng thêm bất cứ thứ gì khác.
Rất nhanh, nhân vật tí hon đã đến trước đỉnh đồng, nhìn thiếu nữ trong đỉnh, không chút do dự nhảy vào bên trong.
Nhưng bên trong đỉnh đồng nào có người phụ nữ mặc cung trang trắng, rõ ràng chỉ có Cửu Vĩ Yêu Hồ tà ác yêu dị kia, lúc này đang mở cái miệng máu, ngoạm về phía nhân vật tí hon.
Ngay khi cái miệng của Cửu Vĩ Yêu Hồ sắp cắn trúng nhân vật tí hon đang ngây ngốc, thân hình nó đột nhiên lóe lên, né được trong gang tấc, đồng thời thanh Hàm Quang kiếm trong tay xẹt qua cổ Cửu Vĩ Yêu Hồ, máu tươi lập tức nhuộm đỏ chiếc cổ trắng như tuyết.
Chu Văn thầm thấy đáng tiếc, vì muốn giả vờ bị Cửu Vĩ Yêu Hồ mê hoặc nên hắn không thể sớm ngưng tụ Nguyên khí, không thể sử dụng Trảm Tiên, nếu không một kiếm này, biết đâu đã chém bay đầu của Cửu Vĩ Yêu Hồ rồi.
Cửu Vĩ Yêu Hồ vừa sợ vừa giận, không thể tin được Mị Hoặc Chi Thuật của nó lại bị Chu Văn phá giải.
Trên thực tế, Chu Văn kiêng kỵ rất nhiều thứ, nhưng riêng năng lực mê hoặc thì lại vô dụng với hắn. Lúc trước ngay cả Mê Tiên Kinh cũng không thể mê hoặc được hắn, huống hồ là Cửu Vĩ Yêu Hồ này.