Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 909: CHƯƠNG 905: ĐỔ BỘ ĐẢO NHỎ

Có điều, Chu Văn luôn cảm thấy kỹ năng Mê Hoặc Chí Mạng này hơi khó xài, trong lòng thầm tính toán:

- Đều là kỹ năng hệ Độc, không biết có thể kết hợp Độc Long Chưởng với Mê Hoặc Chí Mạng không nhỉ?

Chu Văn cẩn thận nghiên cứu hai loại Nguyên Khí Kỹ này. Ngoài việc vị trí sử dụng trên cơ thể khác nhau ra thì những phương diện khác lại cực kỳ tương tự.

Cả hai đều dùng Nguyên Khí hóa thành độc, dùng độc tố để giành chiến thắng, xem ra không phải là không có khả năng kết hợp.

- Nếu có thể dùng sức mạnh hệ Độc của Mê Hoặc Chí Mạng trên tay thì ngon.

Chu Văn vẫn quen sử dụng tay hơn là dùng tóc.

Thế là Chu Văn lại bắt đầu nghiên cứu, hy vọng có thể dung hợp cả hai làm một.

Quá trình này không hề dễ dàng. Mặc dù cùng dùng Nguyên Khí hóa độc nhưng phương thức vận chuyển Nguyên Khí lại khác nhau. Chu Văn nghiên cứu một hồi lâu, phát hiện việc dung hợp hai loại Nguyên Khí Quyết làm một là chuyện không tưởng, chỉ có thể thử thay đổi một chút kỹ xảo vận chuyển Nguyên Khí của một trong hai kỹ năng mà thôi.

Đến thời gian hẹn, Chu Văn lại lần nữa đến Lữ gia. Lần này Lữ gia vẫn tiếp đón nhiệt tình, nhưng so với lần đầu tiên thì lại khách sáo hơn nhiều, còn có thêm mấy phần trang trọng.

Người đứng đầu Lữ gia hiện tại, Lữ lão gia tử, đã đích thân ra nghênh đón Chu Văn. Thái độ của ông hoàn toàn không vì tuổi tác của Chu Văn mà xem cậu như hàng hậu bối.

Chu Văn biết tỏng, tám chín phần là do trận chiến giữa mình và Uesugi Nao, nên Lữ gia mới phá lệ coi trọng hắn đến vậy.

Sau khi vào Lữ gia, Chu Văn thấy những người khác mà Lữ gia mời tới. Người của Trương gia là Trương Tiêu, còn người của Hạ gia thì Chu Văn không nhận ra ai.

Có điều, người của Hạ gia kia nhìn Chu Văn với ánh mắt rất phức tạp, không có thù hận nhưng cũng chẳng hề thân thiết.

Chu Văn vẫn có thể hiểu được. Hắn đã giết Hạ Cửu Hoang, người vừa là kẻ sáng lập Hạ gia, lại vừa suýt chút nữa hủy diệt cả gia tộc. Vì vậy, thái độ của họ đối với Chu Văn vô cùng khó xử.

Lữ lão gia tử cũng không nói nhiều, sau khi nói rõ chi tiết về sinh vật dị thứ nguyên phá cấm kia thì dẫn mọi người lên đường, đi đến nơi mà nó thường xuyên xuất hiện nhất.

Nửa tháng trước, sinh vật phá cấm liên tục ẩn hiện ở khu vực phụ cận thành Vọng Hải, gây ra thương vong nặng nề, thậm chí có một lần nó còn xông vào nội thành Vọng Hải đại khai sát giới, gây ra tổn thất không thể đong đếm.

Nhưng gần đây, trong nửa tháng qua, sinh vật phá cấm kia lại ít khi đến gần bờ biển, phần lớn thời gian đều xuất hiện ở đây, mà số lần xuất hiện cũng ngày càng ít đi.

Lữ gia vẫn luôn cử người giám sát sinh vật dị thứ nguyên phá cấm kia. Mặc dù không dám đến gần, nhưng với sự hiểu biết của Lữ gia về khu vực này, họ cho rằng sinh vật phá cấm kia hẳn là đang ở trên hòn đảo đó.

Khoảng cách từ hòn đảo kia đến thành Vọng Hải không quá xa, nhưng nó lại khác với sáu tòa Quy Mộ, đó là một hòn đảo thực sự chứ không phải một lĩnh vực dị thứ nguyên.

Lữ gia cử đội Hải Quy đưa họ đến hòn đảo kia. Từng cường giả cấp Sử Thi của Lữ gia điều khiển Hải Quy cấp Sử Thi lướt đi vun vút trên mặt biển.

Chu Văn đứng trên lưng một con Hải Quy, phóng tầm mắt ra xa. Trương Tiêu dẫn theo đội Bạch Hạc, cưỡi những con Bạch Hạc của họ bay lượn trên bầu trời chứ không ngồi trên Hải Quy.

Chưa đầy một tiếng sau, hòn đảo đã hiện ra ngay trước mắt.

- Toàn bộ tình báo của Lữ gia chúng tôi đều đã báo cho các vị. Nếu các vị chắc chắn có thể lên đảo chém giết sinh vật dị thứ nguyên phá cấm thì cứ tiến lên, nếu không chắc chắn, hy vọng các vị không nên mạo hiểm, dù sao tính mạng vẫn là quan trọng nhất. Hơn nữa, mặc dù hòn đảo này không phải lĩnh vực dị thứ nguyên, nhưng nơi này thường xuyên có sinh vật dị thứ nguyên phá cấm xuất hiện, cho nên trên đảo có khả năng không chỉ có một con. Xin chư vị hãy cẩn thận. Nếu phát hiện tình hình không ổn, xin hãy lập tức lui về phía này, chúng tôi sẽ phụ trách tiếp ứng.

Lữ lão gia tử nói xong liền quay sang hỏi Chu Văn:

- Chu Văn, cậu có muốn chúng tôi trông chừng đứa bé kia giúp không?

- Không cần đâu, con bé sợ người lạ.

Chu Văn thấy những người khác đã lên đảo, bèn dùng Độc Chi Bạch Ảnh hóa thành đôi cánh, bay về phía hòn đảo.

Khi còn chưa lên đảo, Chu Văn đã đẩy phạm vi giám sát của Đế Thính đến cực hạn, muốn tìm hiểu tình hình trên đảo.

Hòn đảo này không quá lớn, là một hòn đảo hình thành do núi lửa phun trào. Giữa đảo có một ngọn núi lửa, thỉnh thoảng sẽ có khói bốc lên, tuy không đến mức phun trào nhưng cũng chẳng phải nơi đất lành chim đậu gì.

Chu Văn dùng Đế Thính bao phủ toàn bộ hòn đảo nhỏ, giám sát từng ngóc ngách, nhưng điều khiến hắn hơi bất ngờ là hắn không hề phát hiện ra bóng dáng của bất kỳ sinh vật dị thứ nguyên nào.

Những sinh vật phá cấm khác mà Lữ gia nói tới cũng không thấy đâu. Trên hòn đảo ngoài một ít côn trùng ra thì ngay cả một con sinh vật dị thứ nguyên cũng không có.

Khi Chu Văn đến bờ biển, hắn dừng lại, quét hòn đảo một lần nữa, kết quả vẫn như cũ, không phát hiện bất cứ sinh vật dị thứ nguyên nào.

- Do Lữ gia nhầm, hay là sinh vật phá cấm kia vừa mới rời đi?

Chu Văn nhíu mày suy tư.

Trong lúc Chu Văn đang suy nghĩ, một người đi về phía hắn. Người kia là một thợ săn tự do được Lữ gia mời đến, hẳn là có tiếng tăm không nhỏ, nhưng Chu Văn không nhận ra hắn là ai.

Người kia đến trước mặt Chu Văn, tự giới thiệu:

- Tên tôi là Tất Đạt, người thành Vọng Hải, cũng có chút danh tiếng trong giới thợ săn tự do.

Chu Văn đánh giá Tất Đạt mà không nói gì. Khí tức trên người này rất kỳ lạ, nhìn qua chỉ ở cấp Phàm Thai, trường khí sinh mệnh cũng rất yếu, nhưng Lữ gia chắc chắn không điên đến mức mời một người cấp Phàm Thai tham gia hành động lần này.

Tất Đạt nói tiếp:

- Là người sinh ra ở thành Vọng Hải, tôi hiểu rõ vùng biển này không kém gì Lữ gia, thậm chí còn biết một vài thông tin mà Lữ gia không biết. Tôi có thể khẳng định, họ không thể nào tìm thấy sinh vật phá cấm kia trên hòn đảo này.

- Tại sao?

Chu Văn tò mò hỏi.

- Nếu cậu đồng ý hợp tác với tôi, tôi sẽ cho cậu biết tại sao, hơn nữa còn có thể dẫn cậu đi tìm sinh vật phá cấm kia.

Tất Đạt nói.

- Nếu ông đã biết mọi chuyện, tại sao không tự mình giải quyết sinh vật phá cấm kia?

Chu Văn hỏi.

- Nếu tôi có bản lĩnh đó thì đã chẳng cần tìm cậu hợp tác.

Tất Đạt dừng một chút rồi nói tiếp:

- Nếu cậu không tin lời tôi, cậu có thể tự mình kiểm chứng, đến lúc đó hợp tác cũng chưa muộn.

- Ông muốn hợp tác thế nào?

Chu Văn hỏi thẳng, hắn thừa biết sinh vật kia đúng là không có trên đảo.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!