Phong Thu Nhạn đáp:
- Đầu tiên là phải giải quyết vấn đề nguyên khí và thể lực. Vấn đề này có thể bù đắp phần nào thông qua một vài Nguyên Khí kỹ có khả năng hồi phục. Tuy nhiên, cho dù có Nguyên Khí kỹ để hồi phục, cũng không thể khôi phục hoàn toàn lượng nguyên khí đã tiêu hao, vấn đề thể lực cũng tương tự. Sau khi tra cứu rất nhiều tài liệu, cuối cùng tôi đã tìm ra một biện pháp, đó chính là lấy chiến dưỡng chiến.
- Lấy chiến dưỡng chiến thế nào?
Chu Văn hiểu ý nghĩa của cụm từ này, nhưng trong chiến tranh, "lấy chiến dưỡng chiến" là vì có thời gian để nghỉ ngơi chỉnh đốn.
Một người khi bị vây công, căn bản không có thời gian để làm việc đó, làm sao có thể lấy chiến dưỡng chiến được.
- Đầu tiên là giảm bớt tiêu hao của bản thân, sau đó chiếm lấy nguyên khí của kẻ địch…
Phong Thu Nhạn nói xong, vung Mệnh Hồn Đao trong tay. Ngay lập tức, một loại ma lực kỳ lạ xuất hiện trên thanh đao, hút toàn bộ nguyên khí xung quanh về phía nó.
- Cậu... có thể...
Chu Văn không biết nên nói gì cho phải, loại năng lực thôn phệ nguyên khí của người khác này thực sự vô cùng hiếm thấy.
Chu Văn cũng chỉ từng thấy Hạ Cửu Hoang sử dụng, Phong Thu Nhạn là người thứ hai, không biết hắn làm được bằng cách nào.
Phong Thu Nhạn nói tiếp:
- Bước thứ hai là giải quyết vấn đề bị vây công. Vì thế, tôi đã tốn rất nhiều thời gian mới nghĩ ra được một bộ đao pháp mới, xin huấn luyện viên chỉ giáo.
- Vậy thì tới đi.
Chu Văn rất mong chờ được xem đao pháp của Phong Thu Nhạn.
Phong Thu Nhạn cầm Mệnh Hồn Đao, thần sắc nghiêm túc vô cùng, nói một câu "cẩn thận" rồi đột ngột giơ đao bổ về phía Chu Văn. Đao khí phá tan lưỡi đao bay ra, tựa như một lưỡi đao vô hình chém trời bổ về phía Chu Văn.
Mặc dù nhát đao này đủ mạnh, mạnh hơn không ít so với đao pháp trước kia của Phong Thu Nhạn, nhưng vẫn chưa có biến hóa về chất. Chu Văn sử dụng Thiên Ngoại Phi Tiên, lách mình né được nhát chém của hắn.
Phong Thu Nhạn cũng không bận tâm, từng nhát đao liên tiếp chém tới, đao khí cuồn cuộn như sông dài trút xuống, nhát sau hiểm hóc hơn nhát trước, tốc độ cũng nhanh hơn.
Chu Văn không thể không thừa nhận, đao pháp của Phong Thu Nhạn xác thực đã đạt đến đỉnh cấp. Nếu không bị cấp Sử Thi hạn chế, chỉ sợ bộ đao pháp này có hy vọng tấn thăng lên Thần Thoại.
Phong Thu Nhạn đã hoàn toàn lột xác, thanh đao và hắn đã hòa làm một thể. Hắn có thể dùng một đao chém núi, cũng có thể dùng nó để khắc hoa trên miếng đậu hũ.
Nhanh chậm, nặng nhẹ đều được khống chế vừa phải. Khi cần liều mạng có thể bùng nổ vô hạn, khi cần thu liễm lại có thể khống chế hoàn toàn.
Chu Văn cảm thấy đao pháp của Phong Thu Nhạn có thể tiến bộ hơn nữa, thậm chí có thể sánh ngang với Thiên Ngoại Phi Tiên của hắn, tấn thăng lên Thần cấp.
Có điều, Chu Văn nhìn tới nhìn lui, vẫn không thấy đao pháp của Phong Thu Nhạn có điểm nào đặc biệt để đối phó với việc bị vây công, nó vẫn chỉ là đao pháp dùng để đơn đả độc đấu.
- Không đúng!
Chu Văn cảm nhận được điều gì đó. Trong lúc sử dụng Thiên Ngoại Phi Tiên để né tránh công kích của Phong Thu Nhạn, hắn đã chuyển đổi Mệnh Hồn thành Ngục Vương Tôn, khiến cho bát thức của mình trở nên vô cùng nhạy bén.
- Thì ra là vậy, gã này quả thật lợi hại.
Chu Văn đã phát hiện ra bí mật ẩn chứa bên trong đao pháp của Phong Thu Nhạn.
Đao khí của Phong Thu Nhạn tung hoành ngang dọc, nhát sau mạnh hơn nhát trước. Sau khi chém ra không biết bao nhiêu đao, Phong Thu Nhạn đột nhiên thu đao lùi lại, ánh mắt sắc như dao nhìn chằm chằm Chu Văn, nói:
- Huấn luyện viên, cậu phải cẩn thận đấy.
Nói xong, Phong Thu Nhạn hai tay nắm chặt chuôi đao, đao khí ngập trời tuôn ra từ người hắn, quần áo và mái tóc dài bay lượn theo luồng khí.
Những luồng đao khí vỡ tan lúc trước bỗng ngưng tụ lại với tốc độ cao ở bốn phía, hóa thành những đạo đao khí hoàn chỉnh, tạo thành một đao trận khổng lồ. Tất cả đao khí lít nha lít nhít không biết bao nhiêu lưỡi đều chĩa thẳng về phía Chu Văn.
- Chiêu này gọi là gì?
Chu Văn nhìn Phong Thu Nhạn hỏi.
- Tôi xem một bộ phim điện ảnh cổ, lấy được ý tưởng từ bên trong, sau đó kết hợp với nghiên cứu của bản thân để cải tạo. Chiêu thức trong phim mà tôi lấy ý tưởng gọi là Vạn Kiếm Quy Tông, còn chiêu thức do tôi sáng tạo ra gọi là Vạn Đao Triều Thánh.
Phong Thu Nhạn tay cầm đao, bắt đầu có chút run rẩy.
Mệnh Hồn Đao trong tay hắn dường như là nơi hội tụ của tất cả đao khí, gánh vác sức mạnh của vạn đao.
Mặc dù nói vậy có hơi khoa trương, nhưng ít nhất cũng phải có hơn năm nghìn luồng đao khí.
- Dùng toàn lực thi triển đi, để tôi xem rốt cuộc chiêu Vạn Đao Triều Thánh này mạnh đến mức nào.
Chu Văn nghiêm mặt nói.
- Huấn luyện viên, xin hãy cẩn thận.
Phong Thu Nhạn đã không thể chống đỡ nổi nữa, một đao hướng về Chu Văn chém xuống.
Theo lực chém của nhát đao này, vô số đao khí hội tụ thành một dòng sông đao từ trên trời giáng xuống, điên cuồng ập tới.
Giữa dòng sông đao khí đang trút xuống, Chu Văn lướt đi, thân hình thoắt ẩn thoắt hiện như một bóng ma, để lại từng đạo ảo ảnh trên không trung. Đao khí chém qua những ảo ảnh đó, nhưng từ đầu đến cuối không chạm được vào người Chu Văn.
Những luồng đao khí cuồng bạo đó từ đầu đến cuối không thể chạm vào người hắn, toàn bộ đều bay sượt qua, chém vào ngọn núi đá sau lưng Chu Văn.
Ầm ầm! Ầm ầm!
Ngọn núi đá cao mấy chục mét bị vô số đao khí chém vỡ, sụp đổ thành vô số mảnh vụn. Nhưng cho đến khi luồng đao khí cuối cùng chém qua, Chu Văn vẫn đứng sừng sững trước ngọn núi đã sụp đổ, lông tóc không hề tổn hại.
Phong Thu Nhạn cũng không vì Chu Văn né được toàn bộ chiêu Vạn Đao Triều Thánh của mình mà nản lòng, ngược lại, ánh mắt hắn sáng rực nhìn chằm chằm Chu Văn. Trong đầu hắn lúc này đã hoàn toàn bị hình ảnh Chu Văn dùng thân pháp né tránh Vạn Đao Triều Thánh chiếm cứ.
Cầm đao, Phong Thu Nhạn đứng yên tại chỗ, hai mắt nhìn thẳng vào Chu Văn. Vốn dĩ sau khi tung ra một chiêu Vạn Đao Triều Thánh, khí thế của hắn phải suy giảm, nhưng không những không giảm mà ngược lại còn tăng vọt.
Vẻ mặt Chu Văn trở nên ngưng trọng, bàn tay cũng đã đặt lên Trúc Đao.
Khi khí thế của Phong Thu Nhạn đạt đến đỉnh điểm, cả người hắn lại đột nhiên thả lỏng, khí thế hung ác bá đạo lập tức biến mất, tựa như biến thành một người bình thường, trên mặt còn mang theo một nụ cười kỳ dị.
Lúc này, Phong Thu Nhạn như một tín đồ thành kính, thanh đao trong tay hắn tựa như Thánh khí trong điện thờ. Ngoài sự thành kính ra, không thể tìm thấy bất kỳ sát khí hay lệ khí nào trên người hắn.
Tựa như thứ hắn cầm trong tay không phải hung khí, mà là Thánh khí để cung phụng Thần Linh.
Cuối cùng, thanh đao trong tay Phong Thu Nhạn cũng động. Không có ánh đao bá đạo, cũng không có đao pháp hung ác, Chu Văn chưa bao giờ thấy một người nào lại có thể biến đao pháp trở nên sạch sẽ thuần khiết đến như vậy.
Phảng phất như hắn không phải đang giết người, mà là đang cứu rỗi thế gian.
Gần như ngay khoảnh khắc Phong Thu Nhạn xuất đao, Chu Văn cũng nắm Trúc Đao chuyển động. Thiên Ngoại Phi Tiên không mang chút khói lửa trần gian, phiêu dật tựa tiên nhân lao về phía Phong Thu Nhạn.
Một tiếng vang như đao minh lại tựa như long ngâm vang lên không dứt. Nếu cẩn thận lắng nghe, sẽ phát hiện âm thanh đó phát ra từ hai thanh đao khác nhau, Mệnh Hồn Đao và Trúc Đao đang khẽ rung lên.
Răng rắc!
Long Lân giáp trên ngực Chu Văn nứt ra một vết đao. Gần như cùng lúc đó, trước ngực Phong Thu Nhạn cũng xuất hiện một vết đao, trên cơ bắp có một vệt máu mảnh, rỉ ra từng tia máu.