- Chết tiệt, đây không phải vị trí ban đầu sao?
Nhìn từng con cự thú lượn lờ dưới đáy biển, Chu Văn chỉ muốn khóc mà không có nước mắt.
Bây giờ Chu Văn có thể khẳng định, quá trình dịch chuyển chắc chắn đã xảy ra vấn đề, nhưng tại sao lại thế chứ?
Chu Văn ngẫm lại, Đế Nữ muốn nhờ vả hắn, muốn hắn lấy chiếc Chuông Linh kia về cho nàng, chắc chắn sẽ không giở trò. Cửu Vĩ Yêu Hồ muốn hắn chuyển lời cho Đế Tân, dường như cũng chẳng có lý do gì để hại hắn.
Huống chi Cửu Vĩ Yêu Hồ còn đưa bảo châu cho Chu Văn, nếu hắn không thể quay về thì cũng chẳng có lợi lộc gì cho nàng cả.
Chu Văn nghĩ tới nghĩ lui mà vẫn không đoán ra được nguyên nhân.
Hiện tại Chu Văn cũng không có tâm trạng nghĩ nhiều như vậy, thời gian ẩn hình của Áo Tàng Hình không còn nhiều, hắn phải tìm cách cắt đuôi ả đàn bà áo trắng và gã quái nhân mình rắn kia. Nếu bị bọn chúng tìm thấy, Chu Văn cảm thấy mình sẽ chết rất thảm.
Biển rộng mênh mông, nhưng Chu Văn không có nhiều chỗ để trốn, chỉ có thể tiếp tục lặn sâu hơn, hắn quyết định phải tìm một mạch phun nào đó để ẩn nấp.
Vốn dĩ Chu Văn định dùng Mắt Kế Thừa để biến thành một loại sinh vật dị thứ nguyên nào đó, nhưng gần đây không có sinh vật cấp Truyền Kỳ, mà mô phỏng sinh vật cấp Sử Thi lại cần thời gian dài, e là còn chưa xong thì hiệu ứng ẩn hình đã hết.
Bên trong những mạch phun này là nơi sản sinh ra sinh vật dị thứ nguyên, số lượng nhiều không đếm xuể, gã quái nhân mình rắn và ả đàn bà áo trắng chắc sẽ không dễ dàng tìm thấy hắn.
Chu Văn cũng không kịp cẩn thận lựa chọn, ba phút ẩn hình thực sự quá ít, cơ hội cho hắn không nhiều, đành chọn tạm một mạch phun tương đối gần mình.
Đó là một mạch phun màu lam, lúc Chu Văn đến gần, có thể thấy chất lỏng màu lam đang trào ra, có lẽ sẽ an toàn hơn một chút.
Chu Văn đâm đầu vào bên trong lớp chất lỏng, cảm giác quả thật có chút tương tự với chất lỏng màu xanh lúc trước, có điều vẫn không giống nhau lắm. Chất lỏng màu lam ở đây có màu sắc đậm hơn, và cũng lạnh lẽo hơn.
Nhiệt độ này không đủ để gây tổn hại đến thân thể Chu Văn, hắn nhanh chóng lặn xuống chỗ sâu và kín đáo nhất, cố gắng ẩn mình thật kỹ.
Tận cùng bên dưới lớp chất lỏng màu lam có một tinh thể màu lam. Có tinh thể cũng không lạ, điều kỳ lạ là những tinh thể Chu Văn thấy trước đây đều xếp san sát nhau, số lượng rất nhiều, còn viên tinh thể này lại đứng một mình, không có viên nào khác cùng loại ở bên cạnh.
Viên tinh thể màu lam kia lớn như quả dứa, có nhiều góc cạnh.
- Chẳng lẽ tinh thể ở đây đã phun hết, chỉ còn lại một viên này thôi sao?
Chu Văn thầm đoán, bởi vì lúc trước khi đi xuống, hắn đã thấy rất nhiều mạch phun trào, bắn ra không ít sinh vật dị thứ nguyên, không thể nào chỉ có một viên tinh thể được.
Chu Văn cũng không có tâm trạng nghĩ quá nhiều, hắn ẩn mình bên cạnh tinh thể. Thời gian ba phút của Áo Tàng Hình kết thúc, mặc dù vẫn còn hiệu quả che giấu khí tức, nhưng hiệu ứng tàng hình thì không còn.
Chu Văn thu liễm khí tức, nằm im bất động, tính toán giữ mạng trước rồi nói, sau đó sẽ tìm cách quay về.
Nhưng rất nhanh, sắc mặt Chu Văn lại trở nên khó coi.
Bởi vì Đế Thính đã phát hiện, ả đàn bà áo trắng và gã quái nhân mình rắn đã bơi xuống. Nhìn phương hướng của chúng, rõ ràng là đang nhắm thẳng đến mạch phun mà hắn đang ẩn nấp.
- Toang rồi, chẳng lẽ cái Chuông Linh này có vấn đề?
Chu Văn lập tức ý thức được vấn đề, nhưng bây giờ dù có muốn vứt cái Chuông Linh này đi cũng không kịp nữa.
Hiện tại lao ra ngoài về cơ bản không khác gì tự sát, Chu Văn dứt khoát nằm im không nhúc nhích trốn bên cạnh tinh thể.
Quả nhiên, ả đàn bà áo trắng và gã quái nhân mình rắn cùng đi đến bên ngoài mạch phun. Ả đàn bà áo trắng nhìn vào mạch phun rồi nói:
- Già Thiên Linh ở ngay đây.
Gã quái nhân mình rắn liếc nhìn ả, nói:
- Ngươi chắc chứ?
- Ngươi nghĩ ta sẽ sai sao?
Ả đàn bà áo trắng nói xong liền tiến vào trong mạch phun.
Gã quái nhân mình rắn hừ lạnh một tiếng, không nói gì thêm, đi theo ả đàn bà áo trắng cùng tiến vào.
- Không phải ngươi nói hắn ở bên trong sao, người đâu?
Gã quái nhân mình rắn quét mắt nhìn quanh nhưng không phát hiện ra Chu Văn, rõ ràng gã cũng không thông thạo phương pháp truy vết.
Ả đàn bà áo trắng lạnh nhạt nói:
- Người ở đây, chẳng lẽ ngươi không thấy sao?
Nói xong, ả ta tiện tay đánh ra một luồng băng quang, bắn thẳng về phía Chu Văn ẩn thân.
Lần này Chu Văn không thể không động. Cũng may hắn từng luyện qua kỹ xảo chiến đấu trong nước, không cần dùng đến dịch chuyển tức thời cũng né được luồng băng quang kia.
Chẳng qua lần này hắn vừa động, gã quái nhân mình rắn lập tức phát hiện vị trí của hắn. Mặc dù Chu Văn vẫn đang ẩn thân, nhưng điều đó không còn tác dụng lớn nữa.
Gã quái nhân mình rắn lao thẳng đến vị trí của Chu Văn, những lưỡi đao gió kinh hoàng giăng kín không gian, chém tới tấp về phía hắn.
Thân pháp của Chu Văn phiêu dật như tiên, nhưng tốc độ bất đắc dĩ vẫn chậm hơn gã quái nhân mình rắn rất nhiều. Sau khi né được vài lưỡi đao gió, hắn thực sự không thể né hết, đành phải dùng dịch chuyển tức thời một lần nữa.
Những lưỡi đao gió có khả năng cắt cả không gian, không làm bị thương Chu Văn, lướt qua rồi chém lên tinh thể phía sau, tạo ra một vết nứt trên đó.
Chu Văn đang định triệu hồi Thổ Hành Thú, thử xem có thể độn thổ nhờ vào lớp nham thạch dưới đáy biển hay không, thì đột nhiên cảm nhận được một chấn động kinh hoàng truyền đến từ dưới lòng đất.
Sau đó, một luồng sức mạnh mãnh liệt từ dưới phun thẳng lên, đẩy tất cả mọi thứ trong mạch phun ra ngoài.
Lực lượng bùng nổ từ mạch phun vô cùng kỳ lạ, ngay cả gã quái nhân mình rắn và ả đàn bà áo trắng cũng không chống cự nổi, cùng bị phun ra ngoài.
- Hỏng bét!
Chu Văn bị đẩy ra cùng với dòng chất lỏng màu lam, bốn phía toàn là nước biển, hắn muốn độn thổ cũng không còn cơ hội.
Gã quái nhân mình rắn và ả đàn bà áo trắng sau khi bị đẩy ra ngoài liền bao vây lấy Chu Văn.
Gã quái nhân mình rắn định lao tới chỗ Chu Văn thì đột nhiên thấy tinh thể màu lam xuất hiện giữa ba người. Sau khi thoát khỏi chất lỏng màu lam, tinh thể biến đổi với tốc độ cực nhanh, chẳng mấy chốc đã hóa thành một sinh vật dị thứ nguyên kỳ quái.
Đó là một con Ngao Lam, vỏ ngoài có hình quạt, trông vô cùng đẹp mắt.
Sinh vật dị thứ nguyên kia vừa xuất hiện liền mở vỏ, từ bên trong phun ra một luồng sáng lam, mà mục tiêu của nó lại là gã quái nhân mình rắn.
Việc con Ngao Lam kia tấn công gã quái nhân mình rắn khiến Chu Văn hơi kinh ngạc. Càng làm hắn kinh ngạc hơn chính là, gã quái nhân mình rắn là một tồn tại cấp Khủng Bố, vậy mà lại không dám chống đỡ trực diện luồng sáng lam kia, mà lựa chọn né tránh.
- Rốt cuộc sinh vật dị thứ nguyên kia là thứ gì? Lại có thể khiến một tồn tại cấp Khủng Bố phải kiêng dè như vậy?
Đại não Chu Văn nhanh chóng vận hành, suy tính xem đây có phải là thời cơ để chạy trốn hay không.
Con Ngao Lam kia khóa chặt mục tiêu vào gã quái nhân mình rắn, không ngừng bắn ra những luồng sáng lam tấn công, khiến sắc mặt gã trở nên khó coi. Tuy nhiên, gã chỉ né tránh chứ không hề phản công lại con Ngao Lam.
------------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long