- Ồ, ta muốn biết lý do, tại sao ta lại phải đưa ngươi đi cùng?
Băng Nữ không hề tức giận. Dưới mắt nàng, lời nói của Chu Văn chẳng khác nào con kiến đang khoác lác với voi, đơn giản là một trò cười.
Chu Văn đáp:
- Rất đơn giản. Vì trước đó ngươi đã nói, trong vòng ba canh giờ ngươi phải rời khỏi đây. Vậy thì chỉ cần ta vào trong băng bảo, đợi hết ba tiếng, dù ngươi muốn hay không, cũng chỉ có thể mang ta đi cùng.
- Nói vậy là ngươi định tự chui đầu vào lưới à?
Băng Nữ chế nhạo.
Vì Chu Văn biết Thuấn Di, nên việc bắt hắn ở bên ngoài không hề dễ dàng. Nhưng băng bảo thì không lớn đến thế, hơn nữa bản thân nó còn có tác dụng gia trì sức mạnh rất lớn cho nàng.
Lực lượng của Băng Nữ có thể bao trùm toàn bộ băng bảo, chỉ cần Chu Văn ở bên trong thì chắc chắn không thể trốn thoát.
Trước đó, vì muốn lợi dụng Chu Văn để dụ Xà Quái Nhân ra mặt, tạo cơ hội trừ khử hắn, nên nàng mới để Chu Văn tự do rời khỏi băng bảo. Bây giờ thì không cần phải kiêng dè nhiều như vậy nữa.
Nếu Chu Văn tiến vào băng bảo, chẳng khác nào cá đã vào rọ, chim đã vào lồng.
- Không phải tự chui đầu vào lưới, mà là khách lấn chủ nhà.
Chu Văn nhìn chằm chằm vào băng bảo, nói. Hắn muốn rời khỏi nơi này thì chỉ có thể tiến vào đó, không còn lựa chọn nào khác.
Băng Nữ lại bật cười. Cả đời nàng chưa cười mấy lần, nhưng lần này lại cười rất vui vẻ, như thể vừa nghe được câu chuyện nực cười nhất thế gian.
- Vậy thì ngươi vào đi, để ta xem thử, ngươi định chiếm băng bảo của ta bằng cách nào.
Băng Nữ nói.
Chu Văn không do dự nữa. Hắn nhẩm tính thời gian không còn nhiều, liền đi thẳng về phía băng bảo.
Khi Chu Văn bước vào băng bảo, Băng Nữ không lập tức ra tay mà nhìn hắn đầy hứng thú:
- Ta đã gặp không ít nhân loại, nhưng kẻ vừa ngu dốt vừa cuồng vọng như ngươi thì đây là lần đầu tiên ta thấy. Ngươi muốn chiếm băng bảo của ta chứ gì, bây giờ có thể ra tay rồi đấy.
- Nếu ngươi không ra tay, ta đây cũng sẵn lòng làm một vị khách tốt.
Chu Văn nói.
- Ngươi có biết mình đang nói chuyện với ai không?
Trong mắt Băng Nữ lóe lên hàn quang, nàng nhìn chằm chằm Chu Văn.
- Đang muốn thỉnh giáo đây.
Chu Văn quả thực không biết Băng Nữ rốt cuộc là ai.
- Cửu Vĩ Yêu Hồ dám sai ngươi đến trộm Già Thiên Linh, chẳng lẽ nó không nói cho ngươi biết Yêu Tộc Tứ Vương đang canh giữ nơi này sao?
Băng Nữ nói.
- Yêu Tộc Tứ Vương là cái gì?
Chu Văn hỏi.
- Ngươi đúng là một tên nhân loại ngu xuẩn đáng thương, ngay cả Yêu Tộc Tứ Vương cũng không biết mà đã bị con Cửu Vĩ Yêu Hồ kia lừa đến đây trộm Già Thiên Linh. Mà cũng phải, kẻ không biết thì không sợ. Nếu ngươi biết Yêu Tộc Tứ Vương là loại tồn tại gì, e rằng ngươi đã chẳng có gan đến đây.
Băng Nữ tiếp tục nói:
- Ở Địa Cầu của các ngươi, cái gọi là cấp Thần Thoại trong mắt các chủng tộc Dị Thứ Nguyên cũng chỉ là lũ pháo hôi mà thôi. Cấp Khủng Cụ mới là điểm khởi đầu của cường giả, còn cấp Thiên Tai mới có thể chiếm được một chỗ đứng ở Dị Thứ Nguyên. Yêu Tộc Tứ Vương chính là bốn Vương tộc lớn nhất trong Yêu tộc, hậu duệ của bốn tộc này chắc chắn có thể thăng lên cấp Thiên Tai. Và ta, chính là người của Băng Vương nhất tộc, một trong Yêu Tộc Tứ Vương.
- Hóa ra ngươi lợi hại như vậy. Thế bây giờ ngươi đã là cấp Thiên Tai chưa?
Chu Văn nhìn Băng Nữ hỏi.
Băng Nữ lập tức nghẹn họng. Cấp Thiên Tai đâu có dễ thăng cấp như vậy. Tuy nàng thuộc Băng Vương nhất tộc, nhưng đó cũng chỉ là có tiềm năng và thiên phú để đạt tới cấp Thiên Tai mà thôi. Muốn thực sự đột phá, không chỉ cần thiên phú và tiềm năng, mà còn cần lượng lớn tài nguyên cùng với sự nỗ lực của bản thân.
- Tuy chưa phải cấp Thiên Tai, nhưng giết ngươi thì dễ như trở bàn tay.
Băng Nữ nói.
Dù Chu Văn không thích nói chuyện phiếm, nhưng nếu có thể không cần động thủ mà vẫn an toàn rời khỏi đây cùng Băng Nữ, hắn cũng sẵn lòng tán gẫu với nàng thêm một lúc.
- Ngươi có biết ta là ai không?
Chu Văn đột nhiên hỏi với vẻ mặt nghiêm túc.
- Ngươi? Chỉ là một tên nhân loại quèn, ta cần gì phải biết ngươi là ai?
Băng Nữ khinh thường bĩu môi.
- Đương nhiên, ngươi có thể thấy ta chẳng ra gì, nhưng nhắc đến thầy của ta, ta nghĩ chắc ngươi đã từng nghe qua tên của ông ấy.
- Thầy của ngươi là ai? Không phải là nhân loại đấy chứ?
Băng Nữ hỏi, vẻ mặt rõ ràng chẳng thèm để tâm.
- Không sai, ông ấy là một nhân loại. Thầy của ta tên là Vương Minh Uyên, ngươi đã nghe qua cái tên này chưa?
Chu Văn thật ra chỉ muốn thử một chút, xem có thể dò hỏi được tin tức gì về Vương Minh Uyên hay không. Hắn cũng không nghĩ rằng Vương Minh Uyên lại mạnh đến mức nào trong thế giới Dị Thứ Nguyên này.
Vương Minh Uyên đúng là rất mạnh trong giới nhân loại, nhưng dù sao ông ấy cũng mới thăng lên cấp Thần Thoại không lâu. Ở Dị Thứ Nguyên, cấp Thần Thoại thực chất cũng chỉ là pháo hôi.
Chu Văn dùng giọng điệu này nói chuyện với Băng Nữ, thực chất chỉ muốn lợi dụng sự cao ngạo của nàng để moi móc một chút thông tin liên quan đến Vương Minh Uyên.
Nhưng phản ứng của Băng Nữ lại có phần ngoài dự liệu của Chu Văn. Nàng hơi kinh ngạc nhìn hắn:
- Ngươi là đệ tử của Vương Minh Uyên?
Chu Văn không khỏi ngẩn người. Nhìn biểu cảm của Băng Nữ, khi nàng nhắc đến ba chữ "Vương Minh Uyên", hoàn toàn không có chút khinh miệt nào như khi nói về nhân loại lúc trước.
- Không sai, ta chính là đệ tử xuất sắc nhất của thầy Vương Minh Uyên, là học trò mà thầy yêu quý nhất đấy. So với hậu duệ Băng Vương các ngươi thì thế nào?
Chu Văn ra vẻ kiêu ngạo.
Băng Nữ hừ lạnh:
- Vương Minh Uyên có thể đánh bại Long Vương của Bát Bộ Chúng để trở thành Tân Vương của Long Thần Chúng, quả thật có chút bản lĩnh. Đáng tiếc, thầy ngươi có mạnh đến đâu cũng không thể đến đây cứu ngươi được, mạng quèn của ngươi vẫn nằm trong tay ta. Giao Hồ Đan ra đây, ta có thể tha cho ngươi một mạng, thậm chí tiện đường đưa ngươi đến Long Thần Chúng.
Chu Văn nghe mà ngẩn cả người. Hắn vốn tưởng Vương Minh Uyên đã xảy ra chuyện gì, không ngờ ông ấy lại làm ra một việc kinh thiên động địa như vậy.
Ngay cả một kẻ cực kỳ khinh thường nhân loại như Băng Nữ, khi nhắc đến tên Vương Minh Uyên cũng có vài phần kiêng dè, không hề có nửa điểm khinh thường. Nghĩ đến việc Vương Minh Uyên đánh bại được Long Vương, đó tuyệt đối không phải là một sinh vật Dị Thứ Nguyên tầm thường.
Chu Văn nào biết, các Vương của Bát Bộ Chúng đều là tồn tại cấp Thiên Tai. Có điều, cấp Thiên Tai cũng có mạnh yếu khác nhau. Trong Bát Bộ Chúng, thực lực của các Vương khác khá tương đồng, nhưng lại có hai vị Vương cực kỳ mạnh mẽ, uy danh lừng lẫy khắp Dị Thứ Nguyên. Một trong số đó chính là Long Vương.
Long Vương tiền nhiệm uy danh lẫy lừng, gần như có thể sánh ngang với Yêu Tộc Tứ Vương. Ấy vậy mà Vương Minh Uyên lại đánh bại được ông ta, trở thành Tân Vương của Long Thần Chúng. Chuyện này quả thực đã khiến không ít chủng tộc ở Dị Thứ Nguyên phải kinh hãi.
Đối với cường giả, dù Băng Nữ có chướng mắt nhân loại đến đâu cũng không dám khinh thường.
Hơn nữa, về bản chất mà nói, Vương Minh Uyên đã không còn là một nhân loại thuần túy.
Chu Văn đương nhiên không biết những chuyện này. Hắn chỉ căn cứ vào giọng điệu của Băng Nữ mà đoán rằng thời gian qua Vương Minh Uyên sống ở Dị Thứ Nguyên không tệ, không vì chuyện lấy Thần Quả cho hắn mà gặp phải bất trắc. Điều này khiến hắn thầm thở phào nhẹ nhõm.
Chu Văn nhìn Băng Nữ, nói:
- Các chủng tộc Dị Thứ Nguyên các ngươi không thích học hỏi à? Chẳng lẽ chưa từng nghe câu "trò giỏi hơn thầy" sao?
- Có ý gì?
Băng Nữ rõ ràng không hiểu câu thành ngữ này của nhân loại.
- Ý của ta là, thầy đã rất trâu bò, nhưng học trò mà thầy dạy dỗ còn trâu bò hơn nữa.
Chu Văn nghiêm túc giải thích.