Chu Văn hơi nghi hoặc nhìn Hắc bào Cờ hồn. Hắn đã thắng ván cờ nhưng lại không lập tức dùng quy tắc của Dị thứ nguyên lĩnh vực để khống chế mình, ngược lại còn hỏi một câu như vậy, không biết rốt cuộc gã này muốn giở trò gì?
- Tôi có một người bạn muốn khế ước với Thủ Hộ giả.
Chu Văn không nói là bản thân mình muốn khế ước.
Lỡ như Hắc bào Cờ hồn này bị chập mạch, tự dưng cho phép mình khế ước thật thì chẳng phải sẽ rất khó xử sao? Động thủ cũng không được, mà không động thủ cũng chẳng xong.
Chẳng lẽ người ta cười híp mắt đưa bảo vật quý giá cho mình, mình lại từ chối à?
- Là người kia?
Hắc bào Cờ hồn liếc nhìn Lý Huyền.
- Đúng vậy.
Chu Văn gật đầu.
Hắc bào Cờ hồn nói:
- Ta có thể cho cậu ta một cơ hội, để cậu ta thử khế ước, nhưng ta có một điều kiện.
Chu Văn trợn mắt há mồm nhìn Hắc bào Cờ hồn, đây là lần đầu tiên hắn biết một sinh vật Thần thoại bảo vệ Thủ Hộ giả lại đi cò kè mặc cả với con người.
“Trí thông minh của gã này trong số các dị thứ nguyên sinh vật ở Địa Cầu chắc cũng thuộc hàng top đầu rồi nhỉ?” Chu Văn thầm nghĩ rồi hỏi:
- Điều kiện gì?
Hắc bào Cờ hồn trầm ngâm một lát rồi mới lên tiếng:
- Nếu các ngươi không thể khế ước với Thủ Hộ giả, thì phải giúp ta hủy diệt Thủ Hộ giả bên trong chiếc kén này.
Chu Văn nghe xong càng thêm nghi ngờ, nghĩ nát óc cũng không ra tại sao Hắc bào Cờ hồn lại đưa ra một yêu cầu kỳ lạ như vậy.
- Mạo muội hỏi một câu, không phải ngài đang bảo vệ nó sao?
Chu Văn hỏi.
Hắc bào Cờ hồn dường như không định trả lời, chỉ hỏi ngược lại Chu Văn:
- Ngươi có thể suy nghĩ một chút. Nếu đồng ý, có thể để bạn ngươi lên thử khế ước. Nếu không đồng ý, bây giờ có thể rời đi.
- Tại sao lại chọn chúng tôi?
Chu Văn lại hỏi.
- Bởi vì các ngươi có thể giúp ta, đặc biệt là ngươi.
Hắc bào Cờ hồn trả lời thẳng thắn, không hề che giấu.
- Tôi cần thương lượng với bạn mình một chút.
Chu Văn trầm ngâm nói.
- Được thôi.
Hắc bào Cờ hồn khẽ gật đầu, Chu Văn cảm thấy cấm kỵ chi lực trên người biến mất, hắn đã có thể đứng dậy rời khỏi ụ đá.
Thấy Chu Văn xuống núi trở về, Lý Huyền và Phong Thu Nhạn đều tỏ vẻ tò mò, Lý Huyền hỏi:
- Lão Chu, tình hình thế nào rồi?
- Hắc bào Cờ hồn nói, gã có thể cho chúng ta thử khế ước với Thủ Hộ giả, nhưng có một điều kiện.
Chu Văn nói.
- Gã còn ra điều kiện nữa à?
Lý Huyền và Phong Thu Nhạn đều trợn tròn mắt nhìn, không thể tin nổi.
- Tôi vốn tưởng rằng không thể, xem ra trước đây tôi đã có chút hiểu lầm.
Bây giờ Chu Văn cảm thấy, mối quan hệ giữa Thủ Hộ giả và thú bảo hộ không đơn giản như hắn vẫn nghĩ.
- Huấn luyện viên, Hắc bào Cờ hồn có điều kiện gì?
Phong Thu Nhạn hỏi.
Chu Văn thuật lại y nguyên lời của Hắc bào Cờ hồn.
Lý Huyền và Phong Thu Nhạn nghe xong cũng ngơ ngác nhìn nhau. Giống như Chu Văn, họ không thể tin trên đời lại có chuyện như vậy, điều này hoàn toàn vượt ngoài sức tưởng tượng của họ.
- Nếu khế ước thất bại, chúng ta có đủ sức giết Thủ Hộ giả không?
Lý Huyền hỏi Chu Văn.
- Có thể thử xem. Nếu Hắc bào Cờ hồn đã dám động thủ, chắc hẳn gã cũng có chút nắm chắc. Cậu muốn thử thì cứ đi đi.
Bản thân Chu Văn cũng muốn trừ khử Thủ Hộ giả để tương lai bớt đi một kẻ địch.
- Được, vậy tôi đi thử một lần.
Nghe Chu Văn nói vậy, Lý Huyền cũng không do dự nữa.
Sau khi cả ba thống nhất ý kiến, họ cùng nhau lên núi Cờ Tướng, một lần nữa đi tới trước mặt Hắc bào Cờ hồn.
- Có phải chỉ cần chúng tôi đồng ý giúp ngài là có thể tùy ý thử khế ước với Thủ Hộ giả không?
Lý Huyền hỏi.
- Không sai.
Hắc bào Cờ hồn khẽ gật đầu.
- Tốt, vậy chúng tôi đồng ý với ngài. Bây giờ tôi có thể thử khế ước với Thủ Hộ giả được chưa?
Lý Huyền nhìn Hắc bào Cờ hồn hỏi.
- Bất cứ lúc nào cũng được.
Hắc bào Cờ hồn tỏ ra rất dễ nói chuyện, cũng không yêu cầu đám người Chu Văn phải thề thốt gì.
Thực tế, không phải tất cả dị thứ nguyên sinh vật đều sở hữu năng lực thệ ngôn. Đó là một năng lực cực kỳ cao cấp, chỉ một số ít sinh vật mạnh mẽ mới có được.
- Vậy tôi đi đây.
Lý Huyền vừa đi về phía kén Thủ Hộ giả, vừa liếc nhìn Hắc bào Cờ hồn.
Hắc bào Cờ hồn vẫn yên lặng ngồi một chỗ, hoàn toàn không có ý định ngăn cản.
Phương pháp khế ước Thủ Hộ giả đã được Chu Văn cho biết từ trước, Lý Huyền lập tức không do dự nữa, cắt ngón tay rồi nhỏ một giọt máu lên trên kén Thủ Hộ giả.
Tiếc là Thủ Hộ giả này chẳng có chút hứng thú nào với Lý Huyền, giọt máu của cậu ta cứ thế chảy tuột xuống, không hề thẩm thấu vào trong.
- Đồ ngốc, không biết hàng xịn.
Lý Huyền có chút bực bội lùi về.
- Các ngươi cũng có thể thử một lần.
Hắc bào Cờ hồn nhìn Chu Văn và Phong Thu Nhạn nói.
- Tôi không cần.
Chu Văn nói.
- Tôi cũng không cần.
Phong Thu Nhạn cũng nói một cách dứt khoát.
Hắc bào Cờ hồn có vẻ hơi bất ngờ, liếc nhìn bọn họ rồi nói:
- Các ngươi đã không thể khế ước, vậy bây giờ nên thực hiện lời hứa rồi.
- Ngài định làm gì? Chúng tôi có thể giúp gì cho ngài?
Chu Văn hỏi.
Hắc bào Cờ hồn đứng dậy nhìn kén Thủ Hộ giả, vẻ mặt nghiêm túc nói:
- Kén Thủ Hộ giả này vốn không nên ở đây.
Chu Văn bừng tỉnh ngộ:
- Nói như vậy, ngài không cần bảo vệ nó?
Ai ngờ Hắc bào Cờ hồn lại lắc đầu:
- Chức trách của ta đúng là bảo vệ nó, cho nên trước khi nó được khế ước, ta không thể làm hại nó, trừ phi xảy ra tình huống đặc biệt.
Chu Văn đoán được tình huống đặc biệt mà Hắc bào Cờ hồn nói tới, liền nhìn về phía kén Thủ Hộ giả:
- Là tình huống nó phá kén chui ra mà chưa được khế ước sao?
Hắc bào Cờ hồn gật đầu:
- Thủ Hộ giả chưa được khế ước thì không được phép phá kén. Ta chỉ muốn nhờ các ngươi giúp ta phá vỡ kén của nó, ép nó phải chui ra ngoài, đến lúc đó ta có thể ra tay đối phó nó.
- Nói cách khác, chúng tôi chỉ cần phá vỡ kén Thủ Hộ giả, không cần tham gia chiến đấu đúng không?
Chu Văn suy tư nói.
- Dĩ nhiên, nếu các ngươi chủ động yêu cầu tham chiến, ta rất sẵn lòng.
Hắc bào Cờ hồn nói.
Ba người Chu Văn đưa mắt nhìn nhau, không ngờ Hắc bào Cờ hồn lại đưa ra một yêu cầu đơn giản như vậy.
- Ngài vừa nói, nó vốn không nên ở nơi này là có ý gì?
Lý Huyền hỏi.
Hắc bào Cờ hồn nói với vẻ mặt kỳ quái:
- Chuyện này giải thích rất phức tạp. Nói đơn giản thì ta và Thủ Hộ giả này vốn không thuộc về Dị thứ nguyên lĩnh vực này, chỉ vì một vài sự cố ngoài ý muốn nên mới xuất hiện ở đây.
- Nói như vậy, ngài không phải là Cờ hồn của Dị thứ nguyên lĩnh vực này?
Cả ba người Chu Văn đều ngẩn ra nhìn Hắc bào Cờ hồn.
- Không phải.
Hắc bào Cờ hồn trả lời một cách chắc nịch.
Câu trả lời này khiến sắc mặt ba người Chu Văn càng thêm cổ quái, Lý Huyền hỏi:
- Ngài không phải Cờ hồn, tại sao có thể chơi cờ lợi hại như vậy?
- Các loại cờ tuy khác nhau nhưng đều có điểm tương đồng. Tuy ta không phải Cờ hồn của cờ tướng, nhưng bản thân ta cũng là một loại Cờ hồn, nên việc học cờ tướng cũng không phải chuyện gì khó khăn.
Hắc bào Cờ hồn nói.