Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 959: CHƯƠNG 955: PHÁT ĐIỆN

---

- Khoan đã, tôi không hiểu, cô có ý gì?

Lý Huyền nhìn Phong Thu Nhạn với vẻ mặt đầy nghi ngờ.

Phong Thu Nhạn giải thích:

- Vì hai nhà chúng tôi có quan hệ rất tốt nên lúc nhỏ tôi thường bám theo chị Linh đi chơi, cứ như cái đuôi của chị ấy vậy. Có một lần, tôi theo chị Linh ra bờ biển chơi. Khi đó sinh vật phá cấm còn hiếm khi xuất hiện, nên hai chúng tôi mới ra đó.

Do dự một lúc, Phong Thu Nhạn mới kể tiếp:

- Tôi lờ mờ nhớ rằng có một con sinh vật phá cấm từ dưới biển vọt lên, lao về phía chúng tôi đang ngồi trên bãi cát. Nó mang theo một mùi tanh rất đặc trưng, tôi vừa ngửi thấy mùi đó thì đầu óc trở nên hỗn loạn, cảm giác như sắp ngất đi. Đúng lúc ấy, tôi mơ màng thấy chị Linh biến thành một bộ dạng vô cùng đáng sợ, xông về phía con sinh vật phá cấm kia, sau đó thì tôi ngất lịm đi, không biết gì nữa.

- Chờ đến lúc tôi tỉnh lại thì thấy chị Linh ở bên cạnh, nhưng không thấy con sinh vật phá cấm đâu cả. Tôi kể lại chuyện đó thì chị Linh lại tỏ vẻ ngơ ngác, hỏi tôi có phải do chơi mệt quá nên ngủ quên rồi gặp ác mộng không.

Vẻ mặt Phong Thu Nhạn trở nên kỳ quái:

- Nhưng tôi cảm thấy đó không phải là mơ. Chỉ là tôi không tìm thấy bất kỳ dấu vết nào của sinh vật dị thứ nguyên ở gần đó, nên chuyện này tôi vẫn luôn giấu trong lòng, chưa từng kể cho ai.

- Lúc đó cô bao nhiêu tuổi? – Lý Huyền hỏi.

- Chắc khoảng ba bốn tuổi. – Phong Thu Nhạn đáp.

- Còn Tần Linh? – Lý Huyền hỏi tiếp.

- Mười ba mười bốn tuổi. – Phong Thu Nhạn suy nghĩ một lát rồi trả lời.

- Một cô nhóc mới mười ba mười bốn tuổi suy nghĩ lung tung là chuyện bình thường. Nói không chừng cô ngủ mơ thật đấy. Tần Linh lúc đó mới mười ba mười bốn, chắc hẳn chưa tấn thăng cấp Truyền Kỳ đâu nhỉ? Về cơ bản là không thể sử dụng Phối sủng… – Lý Huyền phân tích.

- Chuyện này thì tôi biết. – Vẻ mặt Phong Thu Nhạn vẫn đầy kỳ quái.

- Nếu cô thật sự chắc chắn mình không nhìn lầm, vậy thì bản thân Tần Linh có vấn đề. – Chu Văn nói.

Phong Thu Nhạn đáp:

- Tôi cũng không thể xác định được lúc đó là mơ hay thật, cho nên mới muốn nhờ các anh xác nhận giúp tôi một chút, xem rốt cuộc lúc đó tôi có mơ hay không.

- Cái này thì xác nhận kiểu gì? Chúng ta không thể lôi Tần Linh ra đánh một trận rồi hỏi cô ta có phải yêu quái biến thành không chứ? Mà kể cả chúng ta có chủ động hỏi thì cô ta cũng chưa chắc đã thừa nhận. – Lý Huyền nói.

- Tôi cũng biết chuyện này không dễ dàng, nhưng tôi chỉ có thể nhờ các anh thôi. – Phong Thu Nhạn nói.

- Được rồi, chúng tôi sẽ cố gắng thử xem, nhưng không đảm bảo chắc chắn sẽ điều tra ra được. – Chu Văn suy nghĩ một chút rồi nói.

Phong Thu Nhạn mừng rỡ, nhưng vẫn dặn dò Chu Văn:

- Huấn luyện viên, tôi hy vọng chuyện này có thể tiến hành trong bí mật. Bất kể kết quả thế nào, ngoài chúng ta ra tuyệt đối không để người thứ tư biết được.

- Tôi hiểu rồi. – Chu Văn đồng ý.

- Lão Chu, cậu định điều tra chuyện này thế nào? – Sau khi Phong Thu Nhạn sắp xếp cho hai người ở lại rồi đi bái kiến trưởng bối trong nhà, Lý Huyền liền hỏi Chu Văn.

- Chưa biết nữa, cứ xem xét tình hình đã rồi tính. Không phải Thu Nhạn nói sẽ sắp xếp cho chúng ta tiếp xúc với Tần Linh sao? Đến lúc đó lại nghĩ cách. – Chu Văn nói.

- Tôi có được một loại Cổ trùng ở Nam khu, nếu để nó bám lên người thì có thể khống chế ý chí của đối phương. Cậu muốn thử không? – Lý Huyền nheo mắt nói.

- Thôi bỏ đi, dù sao chúng ta cũng là khách, bị người nhà họ Phong phát hiện thì không hay lắm đâu. – Chu Văn lắc đầu.

- Tôi muốn đi tìm Huệ Hải Phong, cậu có muốn đi cùng không? – Chu Văn hỏi Lý Huyền.

- Tôi với anh ta không quen, đi cũng chẳng có ý nghĩa gì. Cậu tự đi đi, tôi đi dạo quanh đây một chút. – Lý Huyền nói.

Sau khi hai người tách ra, Chu Văn dắt Nha Nhi đến Huệ gia. Huệ gia là một gia tộc lớn ở thành Quy Hải, về cơ bản không cần hỏi thăm nhiều cũng nhanh chóng tìm được nhà của họ.

Trước đó, Chu Văn đã gọi điện cho Huệ Hải Phong, nên anh ta đã nhanh chóng ra tận cửa đón cậu.

- Không ngờ cậu lại đến nhanh như vậy. – Huệ Hải Phong cười tươi, ôm chầm lấy Chu Văn.

Chu Văn không quen với sự nhiệt tình này:

- Trên đường đi khá thuận lợi, nhưng tình hình ở thành Quy Hải bên này sớm muộn gì cũng sẽ toang thôi.

Huệ Hải Phong gật đầu:

- Đúng là rất tệ. Tháng này còn chưa qua mà đã xảy ra hai lần sinh vật dị thứ nguyên hải dương đổ bộ phá cấm quy mô nhỏ. Mặc dù về cơ bản không có thương vong, nhưng nếu tháng nào cũng như vậy thì sẽ khiến người ta vô cùng mệt mỏi, rất dễ xảy ra vấn đề. Hơn nữa, hiện tại sinh vật dị thứ nguyên hải dương lên bờ cao nhất mới là cấp Sử Thi, nhưng ai biết sau này có sinh vật cấp Thần Thoại lên bờ hay không. Tóm lại, tình hình ở thành Quy Hải hết sức phiền phức.

- Có muốn di dời vào đất liền không? – Chu Văn hỏi.

- Di dời đâu có dễ dàng như vậy. Chưa nói đến cơ nghiệp của chúng tôi ở thành Quy Hải, cho dù chúng tôi có thể bỏ lại tất cả để đến thành phố khác, thì cả một gia tộc lớn cần ăn, cần uống, cần tu luyện, nơi nào chịu chia cho chúng tôi ngần ấy tài nguyên chứ?

Huệ Hải Phong kéo Chu Văn vào trong đại viện:

- Thôi không nói chuyện này nữa, tôi cho cậu xem thứ này hay lắm.

Huệ gia vô cùng rộng lớn, thực tế nơi này đã không thể xem là một ngôi nhà bình thường mà giống một căn cứ hơn.

Đi đến một nơi trông như nhà kho, Huệ Hải Phong mở cửa chính, chỉ vào bên trong nói:

- Cậu nhìn thử món đồ chơi này xem?

Chu Văn thấy trong nhà kho có đủ loại bánh răng cơ khí và dụng cụ điện tử. Ở bên trái nhà kho, có rất nhiều thiết bị giống như máy chạy bộ, và có rất nhiều Phối sủng đang chạy trên đó.

- Phối sủng cũng có thể huấn luyện theo kiểu này sao? – Chu Văn hơi kinh ngạc nhìn đám Phối sủng kia.

- Huấn luyện cái gì chứ, đây là máy phát điện đấy. Chúng tôi lợi dụng sức mạnh của Phối sủng để kéo tua-bin máy phát điện, sau đó tích trữ điện năng. Lúc bình thường đám Phối sủng này cũng chẳng làm gì, có thể tận dụng chúng để tạo ra nguồn điện phục vụ sinh hoạt và nghiên cứu, đồng thời cũng coi như rèn luyện cho chúng nó. – Huệ Hải Phong nói.

Chu Văn trước đây đã từng nghe nói hiện nay có nhiều nơi dùng Phối sủng làm nguồn phát điện, nhưng đây là lần đầu tiên cậu tận mắt nhìn thấy.

- Thế này có được tính là năng lượng mới bảo vệ môi trường không nhỉ? – Chu Văn cười nói.

- Có bảo vệ môi trường hay không thì chưa biết, nhưng Phối sủng có khả năng tự hồi phục thể lực, không cần bổ sung năng lượng, đúng là rất tiện lợi. – Huệ Hải Phong nói xong, tiếp tục đi sâu vào trong kho hàng.

Ở cuối nhà kho có một căn phòng được bảo vệ bằng kính cường lực, có thể thấy bên trong có rất nhiều dụng cụ tinh vi hiện đại, cùng với nhiều nhân viên đang bận rộn làm việc.

Huệ Hải Phong và Chu Văn cùng nhau thay quần áo chuyên dụng rồi tiến vào phòng thí nghiệm. Sau đó, Huệ Hải Phong chỉ vào một vật đang được nghiên cứu trong một cái máng và nói:

- Cậu xem thử cái này đi, đây chính là hướng nghiên cứu chủ đạo của chúng tôi hiện nay.

Chu Văn nhìn về phía máng nuôi cấy, chỉ thấy bên trong có một vật màu trắng, trông như một miếng mỡ trắng, nhưng cũng có chút giống nấm.

- Đây là cái gì vậy? – Chu Văn khó hiểu hỏi.

❄ Thiên Lôi Trúc ❄ AI dịch cộng đồng

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!