Sau khi nắm rõ tình hình ở Thất Long Hải, Chu Văn mới phát hiện ra đám Long Vương thống trị nơi này chẳng phải là Long Vương đúng nghĩa gì cả.
Di Già là Long tộc bình thường nhất ở Thất Long Hải. Dựa theo thông tin của nàng, sáu Long Vương thống trị sáu khu vực Dị thứ nguyên còn lại về cơ bản đều không có hình dạng rồng thực sự.
Có Long Vương trông như cá sấu, có con lại giống tôm hùm, thậm chí có con như cá voi, nhưng vì mang trong mình một tia huyết mạch của rồng nên chúng đều tự xưng là Long Vương.
Vậy ra Thất Hải Long Vương không phải là rồng thuần chủng.
Trong ấn tượng của Chu Văn, một Long Vương thuần chủng phải giống như Bạch Long ở Long Tỉnh.
Nếu là bình thường, Chu Văn sẽ không đời nào mò đến một khu vực Dị thứ nguyên xa lạ để chém giết sinh vật Dị thứ nguyên, nhưng có được tình báo của Di Già thì lại khác.
Chỉ cần tình báo của Di Già không sai, việc Chu Văn xông vào những khu vực Dị thứ nguyên đó để tiêu diệt đám Long Vương kia cũng không khó. Dù sao một sinh vật Thần thoại đơn lẻ không thể nào là đối thủ của binh đoàn thú sủng cấp Thần thoại của Chu Văn.
- Cô thấy nếu chúng ta đối đầu với Thất Hải Long Vương, những Long Vương kia có ra tay giúp hắn không?
Chu Văn chậm rãi hỏi Di Già.
- Nếu Thất Hải Long Vương triệu tập, chúng sẽ không dám trái lệnh.
Di Già nói.
- Tốt, tôi sẽ đi dọn dẹp mấy kẻ phiền phức đó trước. Cô cứ ở Long Cung chờ tin của tôi.
Chu Văn nói xong, chuẩn bị rời đi.
- Dừng lại.
Di Già gọi hắn lại.
- Vẫn còn chuyện gì sao?
Chu Văn tưởng Di Già đã nhìn thấu tâm tư của mình.
- Dù sao cậu cũng là con người, di chuyển dưới biển chắc chắn sẽ bị phát hiện. Ở đây có một viên Long Châu, cậu hãy mang theo bên mình. Chỉ cần không đến gần sinh vật cấp Thần thoại thì rất khó bị phát hiện, nó còn có năng lực rẽ nước nhất định.
Di Già lấy ra một viên ngọc châu đưa cho Chu Văn.
- Thế này sao được, ngại quá!
Chu Văn nhìn viên ngọc châu, hơi xấu hổ nhận lấy.
Hắn vốn chỉ muốn lợi dụng tình báo của Di Già để đi giết quái, không ngờ nàng lại còn cho thêm đồ, khiến hắn quả thực hơi xấu hổ.
- Cậu vì chị em chúng tôi mà mạo hiểm, chút này có đáng gì.
Di Già lại cho rằng, bản thân Chu Văn thật lòng muốn giúp đỡ chị em các nàng.
Chu Văn hơi đỏ mặt. Dù đúng là hắn cũng muốn giúp Di Già và Tần Linh, nhưng mục đích chính vẫn là dựa vào tình báo của nàng để đi săn giết sinh vật Dị thứ nguyên, hòng kiếm thêm tài nguyên.
- Khụ khụ, vậy được rồi, tôi nhận món đồ này. Xong việc tôi sẽ trả lại cho cô.
Chu Văn nhận lấy Long Châu, phát hiện ra nó lại là một quả Trứng phối sủng.
- Cậu không cần kinh ngạc, đây là di vật của phụ thân ta. Cậu đã muốn giúp đỡ chị em chúng tôi, vậy hãy để nó trở thành trợ lực cho cậu. Nếu cậu có khả năng, hãy ấp nở nó, đến lúc đối đầu với Thất Hải Long Vương hẳn sẽ có ích.
Di Già nói.
Lần này Chu Văn thật sự ngại ngùng, Di Già dường như đã hoàn toàn tin tưởng hắn, ngay cả thứ quý giá như vậy cũng đưa cho, khiến Chu Văn cảm thấy hơi mất tự nhiên.
Hắn vốn chỉ định giúp được tới đâu hay tới đó, lỡ như không phải là đối thủ thì chuồn là thượng sách.
Nhưng thấy Di Già dường như đã đặt hết hy vọng lên người mình, đến lúc đó nếu thật sự không giết được Thất Hải Long Vương mà cứ thế bỏ chạy, hắn cảm thấy áy náy không yên.
"Dễ tin người như vậy, lỡ gặp phải kẻ xấu, có khi bị bán đi rồi còn giúp người ta đếm tiền cũng nên."
Trong lòng Chu Văn thầm than một tiếng, cất Long Châu đi, sau đó rời khỏi khu vực Dị thứ nguyên Hải Thần Tiều.
"Chuyện này tốt nhất nên cho Phong Thu Nhạn biết trước. Nếu không giết được Thất Hải Long Vương mà lại bị trả thù, không biết có vì Tần Linh mà liên lụy cả Phong gia không nữa."
Chu Văn quyết định về Phong gia một chuyến trước, chờ sau khi nói hết mọi chuyện cho Phong Thu Nhạn rồi đến sáu khu vực Dị thứ nguyên kia của Thất Long Hải cũng chưa muộn.
Chu Văn vừa rời khỏi Hải Thần Tiều thì tình cờ gặp một người, người đó đang đi về phía Hải Thần Tiều. Khi nhìn thấy Chu Văn, người đó cũng sững sờ một chút.
- Cô định đến Long Cung sao?
Chu Văn nhìn nàng hỏi, người đó chính là Tần Linh, và rõ ràng là nàng đang muốn đến Hải Thần Tiều.
- Long Cung gì chứ, tôi chỉ muốn đến Hải Thần Tiều săn giết sinh vật Dị thứ nguyên thôi.
Tần Linh nói.
- Tôi đã gặp Di Già rồi.
Chu Văn nói.
Tần Linh lập tức biến sắc, cắn môi nhìn chằm chằm Chu Văn:
- Cậu có thể không nói chuyện này cho Thu Nhạn biết được không?
- Không được.
Chu Văn trả lời dứt khoát.
Đồng tử của Tần Linh lập tức co lại, nàng nhìn chằm chằm Chu Văn, khí thế trên người dâng lên đáng sợ. Đồng tử vốn màu đen của nàng chuyển thành màu vàng kim, ngay cả trên da cũng bắt đầu xuất hiện những lớp vảy mờ nhạt. Sức mạnh của nàng rõ ràng không phải là thứ mà cấp Sử thi bình thường có thể so sánh.
Nàng mang trong mình một nửa huyết mạch Hoàng Kim Long, ngoài sức mạnh cấp Sử thi của con người, trong cơ thể nàng còn ẩn giấu một nguồn sức mạnh kinh khủng hơn.
Chu Văn không biết loại huyết thống lai này có thể kế thừa toàn bộ sức mạnh của Kim Long hay không, nhưng dù không thể thì cũng mạnh hơn cơ thể con người rất nhiều.
- Không được phép nói chuyện này với Phong Thu Nhạn.
Tần Linh nhìn chằm chằm Chu Văn, nghiến răng nói.
- Anh ấy có quyền được biết.
Chu Văn không hề nhượng bộ, đáp lại Tần Linh.
Sát khí trong mắt Tần Linh bùng lên, nàng từ từ giơ tay lên, móng tay nàng cũng chuyển thành màu vàng nhạt, sắc lẻm như dao găm.
Thế nhưng cuối cùng, Tần Linh vẫn hạ tay xuống, cơ thể cũng trở lại hình dạng con người.
- Cậu đi đi. Cậu cứ nói cho Thu Nhạn biết, tôi sẽ không trở về nữa.
Tần Linh nói xong, quay người đi về phía Hải Thần Tiều.
- Cứ từ bỏ như vậy, cô cam tâm sao? Tại sao không thử một lần? Biết đâu Phong Thu Nhạn không hề để tâm thì sao.
Chu Văn nhìn bóng lưng Tần Linh, nói.
- Sao lại không để tâm chứ? Tôi không phải người, tôi là quái vật. Sẽ không ai chấp nhận một con quái vật như tôi làm vợ. Hồi nhỏ, anh ấy đã từng thấy chân thân của tôi một lần, đã bị dọa sợ một lần rồi, cần gì phải để anh ấy bị dọa thêm lần nữa?
Tần Linh nói xong liền lao về phía Hải Thần Tiều.
Chu Văn nhìn bóng dáng Tần Linh biến mất trong sương mù, rồi nghe thấy một tiếng thở dài cách đó không xa:
- Không ngờ vị hôn thê của Phong Thu Nhạn lại thật sự không phải là người.
Lý Huyền bước tới. Hắn đã nhận được tin nhắn của Chu Văn và định đến tìm cậu, không ngờ lại tình cờ nghe được cuộc đối thoại giữa hai người.
- Cậu ăn nói khéo hơn tôi, chuyện này giao cho cậu nói với Phong Thu Nhạn đi.
Chu Văn nói với Lý Huyền.
- Tôi không thích đi nói mấy lời sướt mướt với người khác đâu, cậu tự giải quyết đi.
Lý Huyền lắc đầu từ chối.
- Đây chưa chắc đã là chuyện xấu.
Chu Văn nói xong, đi về phía Phong gia. Có những chuyện cuối cùng vẫn phải tự mình đối mặt, và Chu Văn cảm thấy dường như Phong Thu Nhạn đã chuẩn bị sẵn tâm lý rồi.
Hai người trở lại Phong gia, tìm được Phong Thu Nhạn.
- Huấn luyện viên, người đã chém giết Thâm Lam Cua Hoàng trên biển trước đó là thầy phải không? Bây giờ cả thành Quy Hải đều đang bàn tán về chiến tích của thầy, ai cũng muốn biết rốt cuộc thầy là ai…
Phong Thu Nhạn chạy tới nói.
- Chuyện đó để sau đi. Tôi có chuyện quan trọng muốn nói với cậu, nhưng không tiện nói ở đây.
Chu Văn nói.
- Mời theo tôi.
Rất nhanh Phong Thu Nhạn đã dẫn hai người đến một tòa lầu nhỏ, sau đó nhìn Chu Văn hỏi:
- Huấn luyện viên, có chuyện gì thầy cứ nói thẳng.
- Tần Linh thật sự không phải là người. Cô ấy có một nửa huyết thống của sinh vật Dị thứ nguyên.
Chu Văn nói thẳng.