— Cái này để làm gì vậy?
Chu Văn nhíu mày hỏi.
— Đây là tiền tiêu vặt tháng này của Văn thiếu gia, nếu không đủ dùng thì có thể xin thêm. Vốn dĩ phu nhân còn định chuẩn bị cho cậu vài quả Trứng phối sủng, nhưng nghĩ lại chẳng mấy chốc Văn thiếu gia sẽ tấn thăng lên cấp Truyền Kỳ, đến lúc đó phạm vi lựa chọn sẽ lớn hơn, cũng thực dụng hơn, nên giờ cũng không chuẩn bị nữa.
Viên phó quan nói.
— Thật sự là chị Lam cho tôi à?
Chu Văn nhìn viên phó quan hỏi.
— Vâng.
Viên phó quan khẳng định.
— Vậy phiền anh về cảm ơn chị Lam giúp tôi, tâm ý tôi nhận, còn đồ thì không cần đâu.
Chu Văn đóng nắp hộp lại, nói.
Viên phó quan có chút bất ngờ nhìn Chu Văn:
— Văn thiếu gia, số tiền này là tiền tiêu vặt của cậu, giống như của cô Tĩnh, vốn dĩ là thuộc về cậu.
— An Tĩnh được nhận thì là của cô ấy, không phải của tôi, tôi cũng không cần. Phiền anh trở về nói với chị Lam rằng tôi rất tôn trọng bà ấy, nhưng tôi không mang họ An.
Chu Văn nói.
Viên phó quan nhìn Chu Văn, không thuyết phục nữa, chỉ lấy giấy bút ra, viết một dãy số điện thoại rồi dùng hai tay đưa tới trước mặt Chu Văn:
— Văn thiếu gia, đồ vật tôi sẽ mang về. Đây là số di động của tôi, điện thoại tôi mở 24/24, nếu sau này cậu có việc gì cần, có thể gọi cho tôi bất cứ lúc nào.
— Được rồi, cảm ơn anh.
Chu Văn nhận lấy tờ giấy, nhìn dãy số điện thoại, phía sau còn ghi tên An Sinh, hẳn là tên của viên phó quan này.
Có điều cái tên này nghe giống nhũ danh hay biệt danh gì đó hơn là tên khai sinh.
Dường như nhận ra sự nghi hoặc trong lòng Chu Văn, An Sinh nói:
— Tôi được Đốc Quân nhặt về từ Dị Vực, lúc đó tôi bị chấn thương sọ não, mất hết ký ức trước kia. Đốc Quân hy vọng tôi có thể tái sinh từ đống tro tàn, nên đã đặt cho tôi cái tên này. Tôi lấy họ của Đốc Quân, sau này Văn thiếu gia cứ gọi tôi là An Sinh là được.
— Được rồi, cảm ơn anh, An Sinh. Cái rương này phiền anh mang về giúp tôi.
Chu Văn cất tờ giấy đi, sau khi tiễn An Sinh liền đi về phía Long Môn Động.
An Sinh mang đồ về An phủ, nhưng không đưa đến trước mặt Âu Dương Lam mà lại đưa đến chỗ An Thiên Tá.
— Tại sao lại mang đồ về?
An Thiên Tá nhìn cái rương, cau mày.
— Văn thiếu gia bảo tôi mang về.
An Sinh nói.
— Cậu có nói là mẹ tôi cho nó không?
An Thiên Tá hỏi.
— Có ạ, Văn thiếu gia nói cảm ơn phu nhân, tâm ý cậu ấy nhận, còn đồ vật thì không cần.
An Sinh trả lời chi tiết.
— Vậy thì nhận lấy đi.
An Thiên Tá trầm ngâm nói.
— Đốc Quân, tôi cảm thấy có lẽ Văn thiếu gia đã đoán được thứ này không phải do phu nhân cho cậu ấy.
An Sinh nói thêm một câu.
— Sao cậu biết?
An Thiên Tá hứng thú nhìn An Sinh.
— Chỉ là một loại cảm giác thôi, không có căn cứ.
An Sinh nói.
— Cậu đâu phải phụ nữ mà cảm giác với chẳng cảm giác.
An Thiên Tá dừng một chút rồi nói tiếp:
— Chu Văn này đúng là có chút khí phách, nhưng thế giới này không phải chỉ dựa vào khí phách là có thể thành công. Nếu nó muốn tu luyện lại Xạ Nhật Quyết mà không có đủ Tinh thể Thứ nguyên hỗ trợ thì không biết đến bao giờ mới tấn thăng lên cấp Truyền Kỳ được, cũng không thể để Tiểu Tĩnh chờ mãi được chứ?
— Đốc Quân, có một câu không biết có nên nói hay không.
An Sinh do dự nói.
— Bớt giả vờ đi, lời cậu nói còn ít chắc?
An Thiên Tá hừ lạnh.
An Sinh nói:
— Sức khỏe của tiểu thư không tốt, phu nhân không để cô ấy đi tranh đoạt thể chất đặc thù cũng là vì tốt cho cô ấy, nhưng tại sao cứ phải phân cao thấp với Văn thiếu gia làm gì?
An Thiên Tá thản nhiên nói:
— Tính tình của Tiểu Tĩnh thế nào tôi rõ nhất, có được tư cách đó hay không con bé vốn chẳng quan tâm, nhưng nó muốn chứng minh cho mẹ tôi thấy, Chu Văn không hề xuất sắc như lời ông ngoại nói, và càng không thể xuất sắc hơn nó.
Chu Văn nhìn bản đồ, một đường đi thẳng tới Long Môn Động.
Long Môn Động quả thực quá lớn, Học viện Tịch Dương chỉ chiếm một phần nhỏ, còn phần lớn diện tích đều nằm ở khu vực bên ngoài.
Chờ khi Chu Văn đến Long Môn Động, cậu mới phát hiện ra một vấn đề nghiêm trọng.
Cổ Hoàng Thành, Địa Hạ Phật Thành cùng Hổ Lao Quan đều khắc hình bàn tay nhỏ ở những vị trí rất dễ thấy, Chu Văn chỉ cần liếc mắt là có thể tìm ra, đồng thời dễ dàng quét hình để cài đặt phó bản.
Thế nhưng Long Môn Động này lại trải dài cả cây số, bia đá và tượng đá nhiều vô số kể, chẳng có chỗ nào nhìn thấy hình bàn tay nhỏ kia cả.
Lối vào Long Môn Động có rất nhiều, không gian dị thứ nguyên bên trong rộng mênh mông, Liên Hoa Động mà Chu Văn muốn đến chỉ là một trong số đó.
Không nhìn thấy hình bàn tay nhỏ, Chu Văn chỉ có thể đi dọc theo bờ sông, tỉ mỉ tìm kiếm trên từng bia đá, tượng đá, hy vọng có thể tìm được nó.
Long Môn Động có tới mười vạn pho tượng Phật, pho cao nhất lên tới hai mươi mét, có hơn năm mươi hang đá và mấy nghìn bia đá. Sau khi Cơn Bão Thứ Nguyên năm đó ập xuống, trong mỗi hang đá đều xuất hiện hàng loạt sinh vật dị thường.
Chu Văn vừa đi vừa xem, tiến độ cực kỳ chậm chạp, nhưng vẫn không tìm thấy hình bàn tay nhỏ đâu.
— Chu Văn?
Chu Văn đang đi dọc bờ sông tìm kiếm thì đột nhiên nghe có người gọi tên mình.
Cậu quay đầu nhìn lại, phát hiện người gọi mình lại là cô bạn hàng xóm, Vương Lộc.
— Chu Văn, cậu cũng đến Long Môn Động à?
Vương Lộc cười hỏi.
— Tớ chỉ đến xem thử thôi, không định vào trong.
Chu Văn nói.
— Đã đến rồi mà không vào thì đáng tiếc lắm. Nghe nói trong Lão Long Động còn có tiếng rồng gầm, có cả bảo quang lóe lên, kỳ lạ lắm. Hay là cậu đi xem với tớ một chút nhé?
Vương Lộc mời.
— Nơi càng kỳ lạ thì càng nguy hiểm, tốt nhất là không nên đi.
Chu Văn nói xong liền tự mình đi tiếp.
Vương Lộc lè lưỡi, một mình đi về phía Lão Long Động.
Long Môn Động quá lớn, các loại điêu khắc lại quá nhiều, muốn tìm được hình bàn tay nhỏ thật sự không dễ dàng. Chu Văn cực kỳ kiên nhẫn, kiểm tra từng tấc một, nhưng từ đầu đến cuối vẫn không thể tìm thấy.
"Chẳng lẽ không phải Dị Vực nào cũng có thể biến thành phó bản sao?"
Chu Văn thầm nghi ngờ, nhưng vẫn tiếp tục tìm kiếm.
Long Môn Động tương đối nổi tiếng, không ít học viên của Học viện Tịch Dương đều đến đây tu luyện, săn giết sinh vật dị thường.
Còn có không ít người không phải học viên của Học viện Tịch Dương tiến vào từ phía bắc. Chu Văn còn chứng kiến rất nhiều người bày hàng bên cạnh hang động, bán Tinh thể Thứ nguyên và Trứng phối sủng.
Thấy mấy sạp hàng bán Trứng phối sủng, Chu Văn bỗng nảy ra một ý:
"Điện thoại thần bí có thể chụp ảnh để thu Trứng phối sủng vào game, vậy nếu mình chụp Trứng phối sủng của người khác thì sao nhỉ? Trí tuệ nhân tạo của điện thoại chắc không phân biệt được Trứng phối sủng này là của ai đâu nhỉ?"