Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 971: CHƯƠNG 967: TINH HẢI GIÁP XÁC LONG

Cuối cùng cũng rớt ra Trứng phối sủng!

Chu Văn mừng rỡ, vội vàng nhặt viên Trứng phối sủng lên rồi dùng điện thoại thần bí kiểm tra thông tin của nó ngay dưới nước.

Tinh Hải Giáp Xác Long: Cấp độ Thần thoại.

Mệnh cách: Không Gì Phá Nổi.

Mệnh hồn: Tinh Trận.

Vận Mệnh Chi Luân: Phòng Ngự Tuyệt Đối.

Lực lượng: 80.

Tốc độ: 80.

Thể phách: 81.

Nguyên khí: 80.

Kỹ năng thiên phú: Tử Vong Thủy Vực, Long Sĩ Đầu, U Linh Giáp.

Trạng thái phối hợp: Khôi giáp.

“Có một chỉ số tận 81 điểm!”

Chu Văn hơi kinh ngạc, vì ngoài vài thú sủng cực phẩm ra, hiếm có con nào sở hữu chỉ số 81 điểm.

Tinh Hải Giáp Xác Long lại có một chỉ số đạt tới 81 điểm, chứng tỏ nó đã đột phá giới hạn ở một phương diện nào đó, xứng đáng là thú sủng Thần thoại cấp cực phẩm.

Chu Văn xem xét thuộc tính và kỹ năng của nó, hắn cực kỳ tò mò về năng lực Phòng Ngự Tuyệt Đối, vì Vận Mệnh Chi Luân thuộc hệ “Tuyệt Đối” là thứ mà trước đây Chu Văn chỉ từng thấy ở Bạo Quân Bỉ Mông.

Vận Mệnh Chi Luân của Tinh Hải Giáp Xác Long rất giống với của Bạo Quân Bỉ Mông, không biết uy lực có tương tự không?

Ngoài ra không có gì đặc biệt, nhìn qua thì đây là một thú sủng thiên về phòng ngự, mà giờ Chu Văn đã có giáp Long Lân nên không còn quá cần một thú sủng phòng ngự cấp Thần thoại nữa.

Tuy nhiên, Chu Văn vẫn quyết định ấp nó ra, sau đó triệu hồi nó để thử xem loại giáp trụ phối sủng này có sức phòng ngự mạnh đến mức nào.

Khi bộ giáp hiện ra trên người Chu Văn, hắn không khỏi có chút bất ngờ.

Bộ giáp màu lam lấp lánh ánh sao hiện ra trên người Chu Văn, ôm trọn lấy cơ thể, tôn lên vóc dáng thon dài mà cường tráng của hắn, trông như một vị thần được bao bọc bởi ánh sao.

“Chưa bàn đến sức phòng ngự, riêng quả tạo hình này đã ăn đứt giáp Long Lân rồi.”

Chu Văn nhớ đến chuyện tìm vật liệu của sinh vật cấp Khủng Cụ, liền mặc bộ giáp và tìm kiếm xung quanh.

Lũ sinh vật dị thứ nguyên dưới đáy biển lao tới, Chu Văn muốn thử nghiệm độ cứng của bộ giáp nên cũng không đánh trả, cứ mặc cho chúng tấn công.

Những sinh vật dị thứ nguyên thông thường hoàn toàn không thể làm tổn thương bộ giáp.

“Xem ra phải tìm một sinh vật cấp Thần thoại để chiến đấu thử mới biết được sức phòng ngự của bộ giáp này tới đâu.”

Chu Văn tìm kiếm một lúc ở gần đó, quả nhiên lại tìm thấy một tầng băng.

Đào lớp băng ra, hắn phát hiện vài mảnh vỡ, giống hệt những vật liệu lần trước, đều cực kỳ âm hàn. Chu Văn liền cất nó vào Không gian Hỗn Độn.

Rời khỏi Tử Vong Thủy Vực, Lý Huyền và Nha Nhi vẫn đang đợi hắn ở bên ngoài, ba người lại tiếp tục lên đường.

“Tôi vừa tìm được một cái vảy rồng, đúng là chỗ của Long Vương nào cũng có vật liệu tương tự. Tôi đang nghĩ không biết ở chỗ Di Già có tìm được thứ tương tự không nhỉ?” Chu Văn nói.

“Răng, xương, tóc, sừng, vảy... Càng nhìn càng thấy giống kiểu thu thập vật phẩm để hồi sinh Thần Long. Chờ thu thập đủ hai món còn lại, có khi lại triệu hồi được Thần Long rồi ban cho một điều ước như trong Bảy Viên Ngọc Rồng cũng nên?” Lý Huyền trêu chọc.

“Chỉ còn lại Long Vương cuối cùng, chờ giải quyết xong bà ta, chúng ta sẽ đến chỗ Di Già hỏi cho rõ, có lẽ cô ấy biết những thứ này rốt cuộc dùng để làm gì.”

Dừng một chút, Chu Văn nói tiếp:

“Nhưng mà vị Long Vương cuối cùng này hơi phiền phức, hình như là con lai giữa rồng và trai, được gọi là Long Bà, thực chất chỉ có một chút huyết mạch Long tộc. Năng lực của bà ta khá đặc biệt, có thể hút người khác vào trong vỏ trai rồi nhốt đến chết. Mà nghe nói Thất Hải Long Vương thường xuyên đến chỗ bà ta, tôi sợ lúc chúng ta đến lại lỡ đụng phải Thất Hải Long Vương thì phiền to thật.”

“Vậy phải làm sao?” Lý Huyền cũng biết chuyện này không đùa được, nếu gặp phải Thất Hải Long Vương cấp Khủng Cụ thật thì đúng là tự tìm đường chết.

“Long Bà ở đảo Vô Hạn, cũng khá gần bờ. Chúng ta về trước đi, sau đó tôi sẽ một mình lén lút lặn tới đảo Vô Hạn xem xét tình hình trước rồi tính tiếp.” Chu Văn không dám xem nhẹ.

“Đành vậy thôi.” Lý Huyền gật đầu, ba người cùng nhau quay về bờ.

“Dù gì cũng phải về, hay là chúng ta đến chỗ Di Già trước đi, hỏi cô ấy xem rốt cuộc mấy thứ vật liệu này dùng để làm gì?” Lý Huyền tò mò không chịu nổi, bèn nói.

“Cũng được.” Chu Văn nghĩ lại thấy cũng không mất bao nhiêu thời gian, bèn đi đường vòng qua bãi cạn Hải Thần một chuyến.

Lần đầu tiên thấy đám binh tôm tướng cua, Lý Huyền cảm thấy rất mới lạ, có chút thắc mắc:

“Lạ thật, tại sao chỉ có Di Già trông giống Long Vương thật sự, còn mấy Long Vương kia cứ như một đám ô hợp, hoàn toàn chẳng có tí dáng vẻ Long Vương nào, ngay cả binh tôm tướng cua cũng không có.”

“Tôi cũng thấy hơi lạ, chắc là do huyết mạch của Di Già khác biệt, cô ấy là người giống Chân Long nhất trong số bảy Long Vương.” Chu Văn nói.

Khi hai người đến bờ biển, binh tôm tướng cua dẫn họ vào Long Cung.

Trong Long Cung, họ không chỉ gặp Di Già mà còn thấy cả Tần Linh đang đứng ngay bên cạnh cô.

Lý Huyền lén lút quan sát một vòng, không thấy Phong Thu Nhạn ở đây nên cũng không nhắc lại chuyện cũ, chỉ chào hỏi Tần Linh một tiếng.

“Sao các ngươi về nhanh vậy, có phải gặp phải rắc rối gì không?” Di Già không để tâm đến Tần Linh, chỉ hơi nghi ngờ nhìn Chu Văn hỏi.

“Chúng tôi đã trừ khử năm vị Long Vương rồi, giờ chỉ còn lại mỗi Long Bà chưa giải quyết xong, nhưng chúng tôi sợ sẽ đụng phải Thất Hải Long Vương ở sào huyệt của Long Bà, nên chưa tiện qua đó.” Chu Văn nói.

“Ngươi xử lý Tinh Hải Giáp Xác Long nhanh vậy sao?” Di Già có chút không dám tin nhìn Chu Văn.

“Đúng là giết rồi, mà tôi còn tìm được vài thứ kỳ lạ ở chỗ các Hải Long Vương, nên muốn đến đây hỏi cô xem có biết đây là gì không?” Chu Văn lấy chiếc răng ra, đặt xuống đất.

Mặt đất trong phòng lập tức đóng băng, sương băng còn lan ra khắp phòng với tốc độ cực nhanh, hàn khí tỏa ra từ chiếc răng thật sự quá khủng khiếp.

“Đây là răng rồng.” Di Già quan sát một lúc, vẻ mặt dần trở nên kinh ngạc.

“Cô nói đây là răng của Thất Hải Long Vương à?” Chu Văn hỏi.

Di Già lắc đầu:

“Không phải của Thất Hải Long Vương. Nghe đồn vốn dĩ Thất Long Hải có một con Chân Long, sau khi Thất Hải Long Vương đến đã giết chết con Chân Long đó và chiếm lấy vị trí bá chủ. Nhưng đây chỉ là truyền thuyết, ta vốn không tin lắm, nhưng khi thấy chiếc răng này, ta đã tin vài phần. Đây rõ ràng là răng rồng sau khi đã Khủng Cụ hóa, nếu không thì không thể nào bảo tồn được đến tận bây giờ. Mà trong toàn bộ Thất Long Hải, ngoài Thất Hải Long Vương ra, chỉ có con Chân Long trong truyền thuyết kia đạt đến cấp Khủng Cụ, và truyền thuyết cũng nói nó là một Chân Long hệ Băng.”

“Thì ra là vậy.” Chu Văn nhìn Di Già rồi hỏi tiếp: “Chúng tôi đều tìm thấy một vài thứ ở chỗ các Long Vương kia, không biết chỗ của cô có thứ gì tương tự không?”

Di Già lắc đầu nói: “Có thể có, nhưng ta chưa từng thấy. Long Cung ở bãi cạn Hải Thần ban đầu không nằm ở đây. Khi cha ta đại chiến với Thất Hải Long Vương, Long Cung ban đầu đã bị phá hủy, nên ta mới phải dời đến đây. Nếu ngươi có hứng thú, ta có thể dẫn ngươi đến vị trí của Long Cung cũ xem thử.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!