Lúc này, một đôi nam nữ chậm rãi bước vào cung điện, hướng về người đàn ông kia hành lễ rồi nói:
- Chủ nhân, bên phía Hải Thần Tiều mọi chuyện vẫn bình thường, Tần Linh vẫn luôn ở trong chiếc thuyền đắm đó, không hề rời đi.
"Đây là Long Bà sao?"
Chu Văn thầm nghĩ.
Người đàn ông khẽ gật đầu:
- Trông chừng cô ta cho kỹ, ta không muốn có bất kỳ sự cố ngoài ý muốn nào xảy ra nữa.
Long Bà liếc nhìn Thất Hải Long Vương rồi nói:
- Chủ nhân, dù sao Chu Văn kia cũng là đệ tử của Vương Minh Uyên, cứ giết hắn như vậy, lỡ như Vương Minh Uyên tìm đến gây sự, e rằng sẽ bất lợi cho kế hoạch của ngài.
Người đàn ông lạnh lùng nói:
- Vương Minh Uyên thì đã sao? Lúc ta tung hoành khắp Liên bang, hắn còn chưa biết đang ở xó nào. Coi như hắn vận khí tốt, trở thành chủ nhân của Long Thần Chúng, nhưng đó cũng chỉ là may mắn nhất thời. Chờ kế hoạch của ta thành công, chủ nhân của Long Thần Chúng thì có là gì, đến lúc đó cả hai tộc Long Nhân và Nhân loại đều sẽ tôn ta làm chủ.
- Vậy còn Di Già thì xử lý thế nào ạ? Nếu không phải cô ta tiết lộ nội tình của mấy vị Long Vương kia, Chu Văn cũng không thể dễ dàng giết chết chúng như vậy.
Long Bà cẩn thận hỏi.
- Tần Linh vẫn còn ở bên cạnh nó, tạm thời không cần để ý đến nó. Nhưng để tránh đêm dài lắm mộng, cần phải để Tần Linh trưởng thành nhanh hơn, rút ra huyết mạch Long Nhân trên người cô ta.
Nói rồi, người đàn ông lấy ra một vật ném cho Long Bà, cười lạnh nói:
- Mang thứ này đến chỗ thuyền đắm, để Tần Linh ăn hết. Nhanh nhất là nửa năm, huyết mạch Long Nhân trên người cô ta sẽ tới lúc dùng được. Đến lúc đó, ta sẽ cải tạo toàn bộ nhân loại thành Long Nhân. Dù cho đám Thủ Hộ Giả kia có thắng cũng chẳng để làm gì, Trái Đất sẽ vĩnh viễn là thiên hạ của ta.
- Thuộc hạ tuân lệnh.
Long Bà cầm lấy đồ vật, hành lễ rồi rời khỏi đại điện.
Chu Văn nghe xong mà lòng kinh hãi:
"Gã này còn tàn nhẫn hơn cả Tỉnh Đạo Tiên và lão sư. Lão sư chỉ đưa một số người tiến vào Dị thứ nguyên, Tỉnh Đạo Tiên cũng chỉ tìm vài người có thiên phú dị bẩm để làm thí nghiệm, còn tên này lại muốn biến tất cả nhân loại thành Long Nhân, đúng là điên hết thuốc chữa. Nghe giọng điệu của hắn, có vẻ hắn từng là một nhân vật cấp cao của Liên bang từ rất sớm, rốt cuộc hắn là ai?"
Nghĩ đến việc Long Bà đã đến Hải Thần Tiều, Chu Văn cũng hơi sốt ruột, nhưng hắn chỉ có thể tự bảo vệ mình. Ngay cả việc thoát khỏi bụng Thất Hải Long Vương còn làm không được, nói gì đến chuyện đi báo tin cho Tần Linh.
- Ngươi đi đi, bảo vệ tốt Thất Long Hải, không cho phép bất kỳ kẻ nào từ bên ngoài tiếp xúc với Tần Linh.
Người đàn ông phất tay, ra hiệu cho Thất Hải Long Vương rời đi.
*
Bên trong Hải Thần Tiều, Tần Linh đang nói chuyện với Di Già.
- Tỷ tỷ, tại sao tỷ lại dễ dàng tin tưởng một con người như vậy?
Tần Linh nói.
Di Già tức giận đáp:
- Chắc ta bị ma ám rồi nên mới tin hắn có thể đánh bại Thất Hải Long Vương. Giờ thì hay rồi, không những Thất Hải Long Vương không chết mà ngay cả mạng của hắn cũng mất luôn. Sớm biết thế này, lẽ ra ta nên kiên quyết để hắn đưa ngươi rời khỏi Thất Long Hải.
Tần Linh lại lắc đầu:
- Em sẽ không đi theo bất kỳ con người nào, em vốn không thuộc về loài người.
Di Già đưa tay vuốt tóc Tần Linh, bực bội nói:
- Nếu không có Thất Hải Long Vương, ngươi muốn ở lại đây mãi mãi cũng được, nhưng bây giờ thì không. Ta nhất định phải tìm cách giúp ngươi rời khỏi Thất Long Hải. Ngươi mang một nửa huyết mạch nhân loại, vẫn còn cơ hội phá vỡ hạn chế của lĩnh vực Dị thứ nguyên.
- Ra ngoài rồi thì sao chứ, chẳng phải vẫn bị người ta coi như quái vật sao?
Lòng Tần Linh đã nguội lạnh như tro tàn.
Phong Thu Nhạn đã biết chuyện của nàng, nhưng đến giờ vẫn chưa hề xuất hiện, điều này đã khiến Tần Linh hoàn toàn tuyệt vọng.
- Tiểu Phong chỉ là nhất thời chưa nghĩ thông suốt, hãy cho cậu ấy thêm chút thời gian đi.
Di Già bất đắc dĩ nói.
Thực ra, Di Già không thể nào hiểu được tâm trạng của Tần Linh, bởi nàng là một Long tộc thuần chủng, nên không cảm thấy làm Long tộc có gì không tốt.
Nhưng Tần Linh lại mang một nửa huyết thống nhân loại và lớn lên trong xã hội loài người. Nửa huyết mạch Long tộc kia ngoài việc mang lại cho nàng sức mạnh, còn đè nặng lên nàng một áp lực khổng lồ.
Hai người đang nói chuyện thì một binh tôm chạy tới báo:
- Chủ nhân, Long Bà đến.
- Bà ta đến đây làm gì?
Di Già suy nghĩ một chút rồi nói với Tần Linh:
- Ngươi cứ ở đây, ta ra xem Long Bà đến đây có chuyện gì.
Nói xong, Di Già rời khỏi khoang thuyền, đi ra boong tàu. Quả nhiên, nàng thấy Long Bà đang lơ lửng trong nước biển.
- Long Bà, ngươi không ở Vô Hạn Đảo, chạy tới chỗ của ta làm gì?
Di Già lạnh mặt hỏi.
- Mấy Long Vương của Thất Long Hải đều bị giết cả rồi, Thất Hải Long Vương sai ta đến thăm ngươi một chút, xem nơi này có gặp phiền phức gì không. Nếu có, ta cũng có thể giúp một tay.
Long Bà vừa nói vừa xuyên qua màn nước, đáp xuống boong tàu.
- Ý tốt của ngươi ta nhận, chỗ ta không có phiền phức gì hết, ngươi có thể về được rồi.
Di Già nói không chút cảm xúc.
- Hà tất phải vội vàng đuổi người như vậy? Nghe nói cô em gái loài người của ngươi đã trở về, sao không thấy đâu?
Long Bà cười híp mắt nói.
- Sức khỏe nó không tốt, đang nghỉ ngơi. Mời ngươi về cho.
Di Già chẳng có chút thiện cảm nào với Long Bà.
- Ta rất am hiểu Nguyên Khí kỹ trị liệu, vừa hay có thể giúp nó một chút, ngươi dẫn ta đi gặp nó đi.
Long Bà nói.
- Đừng để ta phải tự mình ra tay mời ngươi về.
Di Già nhìn chằm chằm Long Bà, giọng nói đã trở nên lạnh như băng.
- Ngươi cứ thử xem.
Long Bà vẫn giữ nụ cười trên môi, không hề tức giận.
Di Già không khách sáo nữa, trực tiếp tung một quyền về phía Long Bà.
Di Già kế thừa sức mạnh và huyết mạch của Hoàng Kim Long Vương, uy lực của một quyền này vô cùng cường hãn, ngay cả Bạo Quân Bỉ Mông cũng chỉ đến thế mà thôi.
Vậy mà Long Bà lại ung dung lấy ra một chiếc trống bỏi từ trong vỏ sò, nhẹ nhàng lắc hai cái.
Đột nhiên, kình lực trên nắm đấm của Di Già bỗng hoàn toàn biến mất. Trên cổ nàng xuất hiện một vòng chú văn màu vàng, giống như vòng cổ, siết chặt lấy cổ nàng, dường như muốn siết đứt nó.
Ầm!
Di Già hiện nguyên hình là một con Kim Long khổng lồ, thân thể to lớn quằn quại trên boong tàu, nhưng vòng chú văn trên cổ nàng vẫn không ngừng phát sáng. Dù Di Già giãy giụa thế nào cũng không thể thoát ra được.
Theo nhịp lắc trống bỏi ngày càng nhanh của Long Bà, vòng chú văn trên cổ Di Già cũng càng siết chặt hơn. Di Già đã kiệt sức ngã gục trên boong tàu, trông như cổ sắp bị siết đứt đến nơi.
- Tỷ tỷ, tỷ sao vậy?
Tần Linh chạy ra, thấy bộ dạng của Di Già thì lập tức kinh hãi, vội muốn gỡ vòng chú văn trên cổ nàng ra.
Nhưng tay nàng vừa chạm vào chú văn, nó liền đột ngột co lại, khiến Di Già đau đớn tột cùng nhưng không thể phát ra nửa điểm âm thanh, xem chừng sắp không xong rồi.
Quy thừa tướng dẫn theo binh tôm tướng cua xông tới, Long Bà chỉ thản nhiên nói một câu:
- Nếu các ngươi muốn nó chết thì cứ việc xông lên.
- Rốt cuộc ngươi muốn gì?
Tần Linh nhìn chằm chằm Long Bà, hỏi.
Long Bà mở chiếc hộp trong tay, lấy ra một bình thủy tinh bên trong đưa cho Tần Linh:
- Uống hết thứ này đi, ta sẽ thả nó.
- Đây là cái gì?
Tần Linh nhìn chất lỏng trong suốt trong bình, hỏi.
- Là độc dược đấy. Một mạng đổi một mạng, ngươi có dám uống không?
Long Bà híp mắt nói.