Những người bên cạnh lập tức xông lên, chém đứt đầu con Hải xà quái dị.
- Lão Lý, đừng sợ! Phối sủng của ta khắc chế được độc của Hải xà, để ta chữa thương cho ông.
Người nọ vừa nói vừa triệu hồi một con Phối sủng để trị thương cho người bị Hải xà cắn.
Vết cắn của Hải xà quả nhiên thuyên giảm đi nhiều, không còn gì đáng ngại nữa.
Chẳng mấy chốc, vết thương đã được chữa lành, trông như chưa từng có dấu hiệu trúng độc.
- Đi nhanh lên, chúng ta ra phía trước xem sao. Nếu không tìm được gì thì mau quay về, đừng lãng phí thời gian ở đây nữa. Sinh vật dị thứ nguyên dưới biển chẳng liên quan gì đến chúng ta cả.
Vài người vừa nói chuyện vừa tiếp tục tiến sâu vào lòng đại dương.
Nhưng họ không hề hay biết, Lão Lý đi sau cùng đã dần có biểu hiện khác thường. Trong mắt ông ta xuất hiện những vệt màu vàng, còn trên mặt thì lấm tấm những đốm vàng li ti.
Một lát sau, Lão Lý bất ngờ nổi điên, lao tới người đi trước mặt, há miệng định cắn.
- A!
Người kia không chút phòng bị, vừa bị ghì chặt vừa bị cắn, hét lên một tiếng thảm thiết. Khi quay đầu lại nhìn Lão Lý, anh ta kinh hãi phát hiện con ngươi của ông ta đã hoàn toàn biến thành màu vàng.
……………
Tại trạm gác của thành Quy Hải, rất nhiều thủ vệ vẫn canh cánh trong lòng về sự kiện sinh vật dị thứ nguyên dưới biển biến mất một cách bí ẩn. Dù vậy, họ vẫn không cam tâm rời khỏi thành Quy Hải.
Thực ra, đa số mọi người đều đoán được dưới biển chắc chắn đã xảy ra chuyện lớn, nhưng họ vẫn ôm tâm lý may mắn.
- Họ về rồi!
Thủ vệ trên trạm canh gác phát hiện ra nhóm người đi điều tra Thất Long hải.
- Một, hai, ba… Bảy… Không thiếu một ai! Tôi đã nói rồi mà, có chuyện gì đâu. Chẳng phải họ đều bình an trở về đó sao? Nếu dưới biển thật sự có dị biến, làm sao họ có thể an toàn quay lại được?
Người thủ vệ có chút mừng rỡ nói, hai ngày qua hắn vẫn luôn nơm nớp lo sợ, sợ rằng lời của Huệ Hải Phong về dị biến là thật.
- Lão Lý, tình hình dưới biển thế nào rồi? Có phát hiện sinh vật dị biến nào không?
Mấy thủ vệ quen biết cất tiếng chào hỏi nhóm người đi điều tra.
Nhưng nhóm của Lão Lý không ai đáp lời, chỉ lầm lũi cúi đầu tiến tới.
- Tôi hỏi các người đấy, sao không ai trả lời? – Một đội trưởng đội thủ vệ khó chịu nói.
Khi nhóm Lão Lý đến gần và cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, các thủ vệ khác nhìn thấy mà rùng mình, thầm kêu không ổn.
Đôi mắt của cả nhóm Lão Lý đều đã biến thành màu vàng, trên mặt còn xuất hiện những mảng vảy cá, trông vô cùng quỷ dị và đáng sợ.
Họ vừa kịp kêu lên, nhóm Lão Lý đã nhe nanh lao tới. Trong phút chốc, cả trạm gác trở nên hỗn loạn, có người vội vàng phát tín hiệu báo động.
Các gia tộc lớn thấy tín hiệu báo động thì trong lòng giật thót, lập tức tập hợp người đi xem xét. Tuy nhiên, họ không phát hiện sinh vật dị thứ nguyên nào trên bờ biển, mà chỉ thấy cảnh người của trạm gác đang tàn sát lẫn nhau.
Các gia tộc vội vàng dẫn người đến, muốn làm rõ ngọn ngành. Nhưng khi họ đến nơi, một thủ vệ tỉnh táo cuối cùng cũng bị Lão Lý cắn vào cổ.
Tất cả mọi người đều chết lặng, vừa kinh hãi trước bộ dạng của nhóm Lão Lý, vừa khiếp sợ hơn khi thấy những thủ vệ đã ngã xuống đất bỗng chốc lại lồm cồm bò dậy.
Mắt của những thủ vệ đó cũng bắt đầu chuyển sang màu vàng, trên da xuất hiện những đốm vàng li ti, chỉ là chưa đủ thời gian để phát triển thành vảy.
- Lây nhiễm!
Hai chữ đó hiện lên trong đầu tất cả mọi người.
- Ra tay! Giết hết bọn chúng! Tuyệt đối không được để một ai sống sót, nếu không sẽ lây lan!
Huệ lão gia tử quyết đoán ra lệnh.
Những người đang sợ hãi lúc này mới hoàn hồn. Không ai dám lao lên cận chiến, may mà ở đây không thiếu người, họ lập tức triệu hồi Phối sủng ra để tiêu diệt những kẻ bị lây nhiễm.
Họ kinh ngạc phát hiện thân thể của nhóm Lão Lý cứng như sắt thép, tốc độ nhanh đến đáng sợ, và dường như không biết đau đớn khi bị thương. Chỉ khi đâm trúng tim mới có thể giết chết chúng. Nói đơn giản, bọn họ đã không còn là người, mà giống sinh vật dị thứ nguyên hơn.
May là chúng chỉ vừa mới biến dị không lâu, trí tuệ dường như đã suy giảm đi nhiều. Cuối cùng, mọi người cũng phối hợp tiêu diệt được hết những kẻ bị lây nhiễm.
- Không được để lại những thi thể này, đốt hết đi!
Huệ lão gia tử vừa dứt lời, ánh mắt của tất cả mọi người đã đồng loạt hướng ra biển, không ai còn tâm trí đi đốt xác nữa.
Ngoài biển khơi, sóng dữ bỗng cuộn trào, và bên trong những con sóng ấy, dường như có thứ gì đó đang ngóc đầu dậy.
Chẳng mấy chốc, họ đã nhìn rõ đó là gì. Vô số sinh vật dị thứ nguyên, từ tôm hùm, bạch tuộc, Hải xà, cho đến đủ loại sinh vật kỳ hình dị dạng, đang theo sóng biển tràn lên bờ, lít nha lít nhít, không biết cơ man nào mà kể.
Điều đáng sợ hơn nữa là những sinh vật dị thứ nguyên vốn quen thuộc giờ đây đã biến đổi đến mức không thể nhận ra. Hải xà mọc vuốt, cá mập cũng có vuốt. Chúng xông lên bờ, giương nanh múa vuốt lao về phía mọi người.
- Tất cả lui lại! Lập tức trở về thành! Toàn bộ người trong thành rút lui vào lĩnh vực dị thứ nguyên!
Sắc mặt Huệ lão gia tử đại biến, ông gầm lên.
Ai nấy đều mặt mày xám xịt. Làn sóng sinh vật dị thứ nguyên che trời lấp đất này đã vượt xa sức tưởng tượng của họ. Giờ đây, ngoài việc bỏ chạy, họ không còn nghĩ được gì khác.
Chuyện kinh khủng hơn nữa đã xảy ra. Từng đàn cá có cánh bay vút từ trên trời, hướng thẳng về phía thành Quy Hải. Bức tường thành cao lớn giờ đây đã hoàn toàn vô dụng.
Toàn bộ thành Quy Hải chìm trong hỗn loạn. Những người bị sinh vật dị thứ nguyên làm bị thương, cơ thể cũng bắt đầu biến đổi. Người có thể chất mạnh mẽ còn cầm cự được một lúc, kẻ yếu hơn thì mắt nhanh chóng chuyển vàng, da bắt đầu nổi lên những đốm vàng li ti.
- Tiêu rồi!
Khi Huệ lão gia tử quay về thành, ông đã thấy có người bị lây nhiễm.
Lúc này, tất cả mọi người đều hối hận không kịp. Phải chi sớm nghe lời Huệ Hải Phong, rời khỏi thành Quy Hải từ trước, thì đã không đến nông nỗi này.
Tài nguyên khoáng sản nơi đây có đáng giá đến đâu, chết rồi cũng chẳng hưởng được.
- Tất cả mọi người, tiến vào lĩnh vực dị thứ nguyên tị nạn! Rút lui ngay lập tức! Tất cả rút lui…
Huệ lão gia tử vừa chém giết vừa gào thét.
Hiện tại mới chỉ có lũ cá có cánh xâm lấn, số lượng tuy nhiều, nhưng so với binh đoàn sinh vật dị thứ nguyên đang tràn vào từ bờ biển thì chẳng thấm vào đâu.
Chẳng cần Huệ lão gia tử phải hò hét, ai nấy đều liều mạng bỏ chạy. Trong phút chốc, thành Quy Hải phảng phất biến thành địa ngục trần gian, khắp nơi là cảnh chém giết và những tiếng kêu la thảm thiết.
Nhưng điều rùng rợn nhất là không một ai thật sự chết đi. Bất cứ ai bị thương ngã xuống, một lát sau sẽ tự mình đứng dậy. Và khi đứng dậy, họ đã trở thành một thành viên của binh đoàn sinh vật dị thứ nguyên, không còn là con người nữa.
Các gia tộc lớn vừa chiến đấu vừa rút lui, tất cả đều tập trung về một lĩnh vực dị thứ nguyên. Đó là nơi họ đã gây dựng lâu nhất, họ muốn lợi dụng sức mạnh cấm kỵ bên trong đó để ngăn cản lũ sinh vật kia.
Ầm ầm!
Biển cả sôi trào dữ dội, một con quái vật kinh hoàng trồi lên từ mặt nước. Nó có hình dáng của một con bạch tuộc khổng lồ, nhưng những xúc tu của nó lại giống như Giao Long, mỗi chiếc dài hơn trăm mét.
Vô số sinh vật khủng bố, dưới sự chỉ huy của con quái vật kia, đồng loạt xông lên. Bức tường thành cao lớn bị chúng phá hủy trong nháy mắt, hoàn toàn không thể ngăn cản nổi.