Chu Văn dạo một vòng quanh các quầy hàng, dùng điện thoại quét qua tất cả trứng Thạch Kỳ Lân. Quả nhiên như lời ông chủ và Vương Lộc nói, Thạch Kỳ Lân sở hữu Kỳ Lân Bá Thể cực kỳ hiếm, hắn đi hết một vòng mà vẫn không tìm thấy quả thứ hai.
Có không ít người cũng dùng điện thoại quay video, nên hành động của Chu Văn chẳng hề gây chú ý hay khiến ai bất ngờ.
“Cái điện thoại thần bí này bá đạo thật, tiếc là mình nghèo rớt mồng tơi. Giờ có tìm thấy hàng cực phẩm cũng chẳng có tiền mà mua.”
Chu Văn hơi buồn rầu.
Bán trứng kiếm tiền thì khỏi nghĩ. Hắn biết Trứng phối sủng của mình là hàng cực phẩm, nhưng người khác có biết đâu. Ai lại điên mà bỏ ra một đống tiền mua một quả trứng chưa rõ lai lịch chứ? Hoàn toàn không thực tế.
Mà Thứ Nguyên kết tinh trong game lại không lấy ra ngoài được, nên cũng chẳng đổi thành tiền được nốt.
Chu Văn nhận ra, trừ phi hy sinh thời gian cày game, nếu không thì khó mà kiếm được tiền.
- Cậu em, cậu em, cậu là sinh viên năm nhất hả?
Chu Văn đang đi thì bị một chủ quán ven đường chạy ra níu lại.
Chu Văn thấy tuổi tác chủ quán cũng không lớn, lại còn mặc đồng phục của học viện Tịch Dương, hẳn cũng là học viên trong trường:
- Em là sinh viên mới nhập học, anh có chuyện gì không?
- Cậu em à, chắc cậu mới đến Long Môn động lần đầu nhỉ, nhìn là biết học sinh có chí tiến thủ rồi. Có điều Dị Lĩnh vực nguy hiểm lắm, cậu mới đến, chắc chắn chưa rành Long Môn động, cứ thế xông vào là nguy hiểm lắm đấy. Anh đây có món đồ hay ho này, có thể giúp cậu hiểu rõ tình hình trong Long Môn động.
Học viên kia nói.
- Tài liệu của trường em xem rồi.
Chu Văn định đi tiếp.
- Cậu em, đừng đi vội! Xem tài liệu thì ăn thua gì, mấy thứ đó chỉ là số liệu chết thôi. Cậu có xem cũng không thể hiểu bằng tự mình trải nghiệm được, mà thứ này của anh có thể giúp cậu tiết kiệm một bước, trước khi vào đã có thể nắm rõ tình hình bên trong.
Thấy Chu Văn muốn đi, chủ quán trẻ tuổi vội kéo hắn lại.
- Thứ gì thế, cho em xem thử.
Chu Văn tò mò đánh giá người chủ quán.
Thấy Chu Văn đã có hứng thú, chủ quán trẻ vội lôi điện thoại ra, mở một trò chơi rồi đưa cho hắn xem. Một giao diện game đơn giản hiện ra.
- Cậu em, đây là game anh tự code đấy. Đừng thấy đồ họa hơi cùi bắp, nhưng bản đồ và các loài sinh vật dị thứ nguyên trong này đều được thiết kế y như thật. Cậu chơi game này là sẽ có cái nhìn toàn diện về Long Môn động ngay.
Hình ảnh trên màn hình đúng là rất sơ sài, nhưng ý tưởng của học viên này lại khiến hai mắt Chu Văn sáng lên.
- Anh ơi, game này là anh tự làm thật à?
Chu Văn nhìn vào màn hình game.
- Ừ chứ sao, nhưng một mình anh thời gian có hạn nên làm hơi sơ sài. Có điều anh cam đoan, nội dung trong đó tuyệt đối chân thực, đều là những nơi anh đã tự mình đi qua, mấy con sinh vật dị thứ nguyên kia cũng là tận mắt chứng kiến.
Chủ quán trẻ tuổi nói với Chu Văn:
- Tải về đi cậu em, đảm bảo có lợi. Cậu có thể vào chợ ứng dụng chính thức để tải, bản chính chủ có một trăm đồng thôi.
- Được, em tải thử xem sao. Không biết anh tên gì nhỉ?
Chu Văn tìm tên game mà đối phương nói trong chợ ứng dụng và thấy nó ngay.
- Anh là Hoàng Cực, mắt nhìn của cậu em không tồi đâu, cố lên nhé.
Thấy Chu Văn trả tiền tải game, Hoàng Cực rất vui.
Chu Văn mở trò chơi ra chơi thử, phát hiện kỹ thuật đúng là hơi kém, đồ họa cực kỳ thô ráp, nhân vật trong game và sinh vật dị thứ nguyên cứng đờ như người máy.
- Anh Hoàng này, anh không làm cho nó xịn hơn được à?
Chu Văn vừa chơi vừa hỏi.
- Đương nhiên là được, nhưng cần cả một đội ngũ chuyên nghiệp và vốn đầu tư khủng. Giờ anh không có thời gian cũng chẳng có nhiều tiền như vậy, tạm thời chỉ làm được đến thế thôi.
Hoàng Cực có chút tiếc nuối.
- Nếu như cho anh một đội ngũ chuyên nghiệp và vốn đầu tư khủng, anh có thể làm nó đến mức nào?
Chu Văn lại hỏi.
Hắn rất hứng thú với loại game này, nếu tương lai nó có thể trở nên phổ biến, thì chuyện hắn suốt ngày chơi game sẽ không khiến người khác nghi ngờ nữa.
Hoàng Cực nói:
- Khoa học kỹ thuật bây giờ đã rất tiên tiến, nhưng game vẫn chỉ là game, khác xa chiến đấu thực sự, nên phía chính phủ cũng không đầu tư quá nhiều vào mảng này. Bản thân anh muốn làm thì cần quá nhiều kỹ thuật, tài nguyên và thời gian, đặc biệt là vấn đề tiền bạc, người thường khó mà có được khoản tiền lớn như thế. Mà cho dù có làm được thật, cũng khó mà thu thập được thông tin chính xác của các cường giả, lúc đó game cũng chẳng có ý nghĩa gì, thà đi xem video trực tiếp còn hơn.
Chu Văn trầm ngâm một lát rồi hỏi tiếp:
- Anh ơi, nếu em có thể huy động được một lượng vốn lớn, anh có sẵn lòng làm cho game này tốt hơn không?
- Cậu có tiền đầu tư à? Có thể có bao nhiêu?
Hai mắt Hoàng Cực sáng lên, nhìn Chu Văn hỏi.
- Tạm thời thì chưa có.
Chu Văn xòe hai bàn tay trắng.
- Vậy thì chờ cậu có tiền rồi nói sau.
Hoàng Cực lập tức thất vọng.
Chu Văn nghĩ lại cũng đúng, bây giờ hắn không có tiền, nói gì cũng vô ích. Hắn đành hỏi phương thức liên lạc của Hoàng Cực, dự định sau này có tiền sẽ tìm đến anh ta.
Tạm biệt Hoàng Cực, Chu Văn tiếp tục đi dọc theo hang đá, tìm kiếm khả năng xuất hiện đồ án bàn tay nhỏ, nhưng đi mãi đến gần Liên Hoa động mà vẫn chưa thấy chút tung tích nào.
- Chu Văn, sao cậu còn chưa tới Liên Hoa động?
Vương Lộc gọi điện tới, thúc giục Chu Văn.
- Không phải cậu đi Lão Long động à?
Chu Văn thuận miệng hỏi, chân vẫn bước đi chậm rãi.
- Tôi đến đó một lúc rồi, nhưng chẳng thấy bảo quang như lời đồn, càng không có tiếng rồng gầm nào cả, nên đành qua Liên Hoa động. Cậu mau tới đây đi.
Chu Văn đã cách Liên Hoa động không xa, vừa đi vừa tìm, chẳng mấy chốc đã tới lối vào. Hắn thấy Vương Lộc đang đứng ngay cửa chờ sẵn.
Lối vào Liên Hoa động có binh sĩ canh gác, không cho phép người thường tiến vào. Vương Lộc lấy ra hai tấm giấy thông hành, lúc này mới cùng Chu Văn đi vào trong.
- Tôi và cậu không cùng chủ nhiệm, cậu lại nhờ tôi hỗ trợ hoàn thành nhiệm vụ, việc này không có vấn đề gì chứ?
Chu Văn vừa quan sát tình hình trong Liên Hoa động vừa hỏi.
- Không sao, chỉ cần là học viên trong trường là được.
Vương Lộc chẳng thèm để ý, sau đó nói tiếp:
- Kỷ lục trước đây là của Hoàng Cực, sinh viên năm tư. Lần này chúng ta đến đây là để phá kỷ lục của gã đó, nên phải làm cho ra trò vào. Lát nữa cậu phụ trách quay phim, nhớ quay tôi đẹp trai vào nhé…
- Cậu nói người giữ kỷ lục là ai cơ?
Chu Văn nhíu mày hỏi.
- Hoàng Cực.
Vương Lộc lặp lại lần nữa.
“Chắc không phải là cùng một người đâu nhỉ?”
Chu Văn nghĩ tới Hoàng Cực vừa mời hắn tải game, cảm thấy chắc chỉ là trùng tên thôi.