Dạ Đế cúi đầu nhìn xuống ngực mình, chỉ thấy máu tươi đang chầm chậm rỉ ra quanh chiếc Nanh Rồng.
- Nanh của Băng Long Vương…
Vẻ mặt Dạ Đế trong nháy mắt trở nên tái nhợt vô cùng.
Chu Văn buông Nanh Rồng ra, bàn tay hắn cầm nó đã bắt đầu kết băng, nếu tiếp tục cầm, e rằng cả bàn tay và áo giáp đều sẽ bị đông cứng rồi vỡ tan.
- Không phải ngươi nói, chỉ có cấp Khủng Cụ mới làm bị thương được cấp Khủng Cụ sao? Giờ thì như ngươi mong muốn rồi đấy.
Tay trái Chu Văn rút ra một đoạn xương sườn Băng Long, một lần nữa chém về phía Dạ Đế.
Chu Văn cũng muốn dùng lại Bàn Tay Phải Hắc Ám, nhưng tay phải của hắn giờ đã đông cứng đến mất hết cảm giác, căn bản không nhấc lên nổi.
Sức mạnh cấp Khủng Cụ thật sự quá đáng sợ, chỉ cầm Nanh Rồng tấn công thôi mà đã khiến bàn tay hắn không thể chịu nổi, cho nên đành phải đổi sang tay trái.
Mặc dù tay trái của hắn không có năng lực biến thái như vậy, nhưng cũng được kỹ năng Bàn Tay Trái Hoàng Kim gia trì, tốc độ và sức mạnh gia tăng không ít.
Mà nhát chém này của Chu Văn lại dùng chiêu Trảm Tiên, nhanh đến không tưởng, bóng người lóe lên, lướt qua người Dạ Đế.
Bởi vì hắn đã hoán đổi Mệnh Hồn, hư ảnh tựa Thái Dương cũng biến mất. Khi thân hình Chu Văn xuất hiện trở lại, một cánh tay của Dạ Đế đã bị hắn chém đứt phăng. Nhưng bản thân Dạ Đế lại biến mất như một bóng ma, chỉ còn lại một cánh tay và chiếc Nanh Rồng cắm trên ngực rơi xuống.
- Lại để hắn chạy thoát rồi à?
Chu Văn hơi thất vọng, nhưng cũng không tiếp tục đuổi theo. Tay của hắn đã bị hàn khí làm tổn thương, cả hai cánh tay đều không thể sử dụng bất kỳ bộ phận nào trên thân thể Băng Long được nữa.
Mà sau một chiêu Trảm Tiên, sức mạnh của hắn cũng tiêu hao gần hết, nếu tiếp tục đuổi theo chưa chắc đã chiếm được lợi thế.
Người dân thành Quy Hải không biết tình hình hiện tại của Chu Văn, chỉ thấy hắn hai lần dễ dàng làm trọng thương Dạ Đế, kẻ vốn như một vị thần, hơn nữa còn chém bay một cánh tay của y, ánh mắt tất cả mọi người nhìn về phía Chu Văn đều tràn ngập vẻ kính sợ.
- Bảo chúng nó lui về biển đi.
Chu Văn nhìn Thất Hải Long Vương nói.
Mặc dù ý thức của Thất Hải Long Vương chưa hoàn toàn bị ký sinh, nhưng sau khi Dạ Đế bỏ chạy, ý chí phản kháng của nó đã yếu đi nhiều, bị Bào tử Thái Cổ chiếm thế thượng phong.
Dù hiện tại khó mà tiêu diệt hoàn toàn ý thức của Thất Hải Long Vương, nhưng việc khống chế thông thường hẳn không thành vấn đề.
Theo mệnh lệnh của Chu Văn, bảy xúc tu như rồng quái ngửa mặt lên trời gầm thét, những sinh vật dị thứ nguyên hải dương bị biến dị lập tức như thủy triều rút về Thất Long hải.
Nhìn sinh vật dị thứ nguyên cường đại như Thất Hải Long Vương lại răm rắp nghe theo mệnh lệnh của Chu Văn, sắc mặt của tất cả mọi người đều trở nên cổ quái, thực sự không thể tin nổi, người kia chỉ là một thanh niên nhân loại.
Đặc biệt là người của hai nhà họ Phong và họ Huệ đều nhận ra Chu Văn, biết hắn là bạn học của Huệ Hải Phong và Phong Thu Nhạn, khiến vẻ mặt họ càng thêm kỳ lạ.
Lúc trước khi Phong Thu Nhạn kể với trưởng bối trong nhà về Chu Văn, còn nói Chu Văn đã dạy cậu rất nhiều thứ, người nhà họ Phong lúc ấy còn xem thường không tin.
Nhưng bây giờ theo họ nghĩ, Phong Thu Nhạn có thể đi theo Chu Văn học hỏi, đó chính là may mắn ngàn đời.
- Ta xuống vực sâu dưới đáy biển xem sao, các cậu có muốn đi cùng không?
Chu Văn sợ Dạ Đế sẽ quay lại Cung điện dưới đáy biển tìm Di Già gây phiền phức, nên nhảy lên đỉnh đầu Thất Hải Long Vương, quay sang hỏi Lý Huyền và Huệ Hải Phong.
- Chúng tôi đi cùng cậu.
Lý Huyền ôm Nha Nhi đuổi theo, Huệ Hải Phong cũng cùng leo lên đỉnh đầu Thất Hải Long Vương.
Thất Hải Long Vương bất đắc dĩ hướng về biển cả, rất nhanh liền biến mất trong sự kinh hãi tột cùng của người dân thành Quy Hải.
- Huệ lão gia tử, chúng ta có cần rời khỏi thành Quy Hải nữa không?
Gia chủ nhà họ Lưu đi tới trước mặt Huệ lão gia tử, thận trọng hỏi.
Những người khác đều đổ dồn ánh mắt về phía Huệ lão gia tử, mặc dù bình thường họ cũng lấy ông làm đầu, nhưng hiện tại lại thêm mấy phần kính sợ.
Huệ lão gia tử rất rõ ràng, bọn họ sở dĩ kính sợ như vậy, không hoàn toàn vì ông là chủ nhà họ Huệ, mà chủ yếu là vì Huệ Hải Phong chính là bạn học của Chu Văn.
Mặc dù ông không biết Chu Văn vừa rồi gọi Huệ Hải Phong đi cùng là vô tình hay cố ý, nhưng không nghi ngờ gì nữa, việc này đã giúp nhà họ Huệ một ân huệ lớn. Về sau, những việc do nhà họ Huệ đứng ra sắp xếp tại thành Quy Hải sẽ thuận lợi hơn nhiều, đặc biệt là những chuyện liên quan đến Huệ Hải Phong.
Mà thành quả nghiên cứu trước đó của Huệ Hải Phong cũng đã để cho mọi người thấy được tiềm năng của cậu, không ai còn dám coi thường cậu nữa. Nếu không có kim phấn của Huệ Hải Phong, e rằng bọn họ đã sớm bị lây bệnh, căn bản không có cơ hội chờ Chu Văn đến cứu.
Người nhà họ Phong cũng âm thầm tính toán, quan hệ giữa Phong Thu Nhạn và Chu Văn không hề kém Huệ Hải Phong, xem ra họ cũng cần phải làm chút gì đó.
- Tạm thời không cần đi, có điều tình thế khó lường, các nhà vẫn nên trở về dọn dẹp một chút, nghĩ cách tìm thêm nhiều đường lui đi.
Huệ lão gia tử nói nước đôi.
Có điều lời này trong lòng mọi người lại mang ý nghĩa khác. Bọn họ vội vã chạy nạn, trước đó rất nhiều thứ trong nhà không thể mang theo, hiện tại có thể trở về lấy, nhất định phải đem hết gia sản trong nhà chuyển đi, cho dù có ở lại Quy Hải, cũng không thể xem nơi này là căn cơ thực sự được nữa.
Đám người Chu Văn còn chưa tới Cung điện vực sâu, đã thấy Di Già mang theo Tần Linh cùng Phong Thu Nhạn trở về. Bọn họ đều không sao, chẳng qua bị Dạ Đế giam cầm bên trong Cung điện.
Di Già phải rất vất vả mới phá vỡ được lực lượng phong cấm, cứu bọn họ ra ngoài.
- Dạ Đế đúng là một kẻ kỳ quái, hắn tàn độc, giết mấy tỉ người dễ như uống nước lã, nhưng hắn có nhiều cơ hội như vậy mà lại không giết chúng ta.
Lý Huyền nói.
- Người này quả thực không thể đối đãi đơn thuần như một kẻ xấu, có đôi khi loại người này còn đáng sợ hơn cả kẻ xấu.
Chu Văn dừng một chút rồi nói thêm:
- Vấn đề của Tần Linh, chúng ta vẫn phải nghĩ cách giải quyết, bằng không tên Dạ Đế kia sớm muộn gì cũng sẽ quay lại.
- Nếu tôi không nhầm, nguồn gốc biến dị của những sinh vật dị thứ nguyên hải dương kia, hẳn là ở trên người cô?
Huệ Hải Phong đánh giá Tần Linh rồi nói.
Tần Linh khẽ gật đầu:
- Là do tôi liên lụy mọi người, thật xin lỗi.
- Không cần nói vậy, cô không sai, cái sai là ở thời đại này.
Huệ Hải Phong suy nghĩ một chút rồi nói thêm:
- Nếu cô tin tưởng tôi, cho tôi thêm một chút thời gian, phối hợp với nghiên cứu của tôi, có lẽ tôi có thể giải quyết vấn đề trên người cô, khiến Dạ Đế không thể tìm cô gây chuyện được nữa.
Tần Linh nghi ngờ nhìn Huệ Hải Phong một chút, rồi lại nhìn sang Phong Thu Nhạn và Di Già.
- Huệ học trưởng chuyên nghiên cứu về phương diện sinh vật biến dị, cứ để cậu ấy xem thử, có lẽ cậu ấy thật sự làm được, coi như không được, cũng sẽ không xảy ra tình huống tệ hơn đâu.
Lý Huyền nói.
Nhân phẩm của Huệ Hải Phong, Lý Huyền vẫn hết sức tin tưởng.
- Nếu cô tin chúng tôi, có thể để Huệ học trưởng thử một chút.
Chu Văn nói.
Tần Linh thấy Phong Thu Nhạn cùng Di Già cũng khẽ gật đầu, bèn hướng về Huệ Hải Phong thi lễ một cái:
- Tần Linh không biết nên báo đáp thế nào.
- Nếu thật sự thành công, giúp chúng tôi chăm sóc tốt cho Tiểu Phong sư đệ là được xem như báo đáp rồi.
Huệ Hải Phong cười nói.
Chu Văn nghe Huệ Hải Phong nói như vậy, biết cậu ta có chút nắm chắc, chỉ là không biết cậu ta cụ thể sẽ làm thế nào.
Chu Văn không am hiểu phương diện này, nên cũng không giúp được gì. Hiện tại hắn chỉ muốn tới Cung điện tại vực sâu xem một chút, xem nơi đó còn thứ gì hay ho không.
Trước đó hắn đã tìm được nhiều di vật của Băng Long như vậy, nói không chừng bên trong Cung điện kia cũng sẽ có những thứ tương tự.