Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 994: CHƯƠNG 990: THÀNH PHỐ BĂNG SƯƠNG

- Là vị Thủ Hộ Giả nào?

Chu Văn hỏi.

- Nếu cậu bằng lòng, đến lúc đó tự nhiên sẽ biết.

Đế đại nhân nói.

- Thôi bỏ đi, tôi chỉ là một học sinh bình thường, làm Vua Trái Đất làm gì, vẫn nên để người khác làm thì hơn.

Chu Văn dĩ nhiên không chịu đáp ứng.

Hiện tại hắn còn một Mệnh Hồn Vi Quang vẫn chưa tấn thăng lên Hoàn Mỹ Thể, nói không chừng cấp độ Thần Thoại đã ở ngay trước mắt, sao có thể vào lúc này đi khế ước với Thủ Hộ Giả được.

Đừng nói là thiên hạ đệ nhất lúc đó, cho dù là đệ nhất vũ trụ hiện tại, Chu Văn cũng chưa chắc đã cân nhắc.

- Thời đại của Đế đại nhân, Thủ Hộ Giả vô địch thiên hạ, không phải ở Kỳ Sơn sao?

Chu Văn vẫn biết đôi chút về lịch sử.

Kỳ Sơn hẳn là đại diện cho nhà Thương, nhưng cuối cùng nhà Thương lại bị nhà Chu thay thế. Nếu đó cũng là một cuộc chiến của các Thủ Hộ Giả, vậy thì Thủ Hộ Giả mạnh nhất phải ở nhà Chu mới đúng.

Cho nên Chu Văn cảm thấy, Đế đại nhân có lẽ đang khoác lác để lừa gạt hắn.

Nghiên cứu của Huệ Hải Phong cuối cùng cũng có kết quả. Sau khi tiêm nguyên tố mới vào người Tần Linh, huyết mạch Long Nhân trong cơ thể cô đã chuyển từ trạng thái bất ổn sang ổn định.

Chu Văn không biết thế nào là ổn định, thế nào là bất ổn, nhưng Huệ Hải Phong đã khẳng định chắc nịch với họ rằng, sau này huyết mạch Long Nhân trên người Tần Linh sẽ không còn khiến các sinh vật Dị Thứ Nguyên khác bị dị biến nữa.

Như vậy, Tần Linh đã không còn tác dụng gì với Dạ Đế, có lẽ Dạ Đế sẽ không đến tìm Tần Linh gây phiền phức nữa.

Nhưng đám sinh vật Dị Thứ Nguyên trong Thất Long Hải vẫn là một phiền toái lớn. Con người một khi bị chúng làm bị thương vẫn sẽ bị lây nhiễm, sau đó xuất hiện dị biến.

Đây là chuyện không thể giải quyết, bởi toàn bộ sinh vật Dị Thứ Nguyên ở Thất Long Hải đều đã bị biến dị. Không thể nào giết sạch chúng được, vì số lượng của chúng nhiều đến không thể tưởng tượng nổi.

Vì vậy, chỉ có thể hy vọng con người không tự đi tìm chết. Miễn là không tiến vào Thất Long Hải thì sẽ không sao. Những sinh vật Dị Thứ Nguyên kia không có Thất Hải Long Vương chỉ huy cũng sẽ không tùy tiện rời khỏi Thất Long Hải.

Đương nhiên, cũng không loại trừ khả năng có người muốn thử vận may, nếu thật sự biến dị thành công, họ có thể thu được sức mạnh vô cùng khủng khiếp.

Còn về Thất Hải Long Vương, Chu Văn đã lệnh cho Thái Cổ Bào Tử khống chế nó, đưa nó vào trong quả hồ lô, biến nơi đó thành căn cứ mới của nó.

Thái Cổ Bào Tử vẫn chưa hoàn toàn chiếm được linh hồn của nó, thỉnh thoảng Thất Hải Long Vương vẫn phản kháng, nhưng phần lớn thời gian vẫn bị Thái Cổ Bào Tử chiếm quyền kiểm soát.

Chuyện ở thành Quy Hải coi như đã được giải quyết ổn thỏa, Dạ Đế cũng không quay lại. Chu Văn dự định rời khỏi thành Quy Hải, đi một mạch lên phía bắc, sau khi trở về Lạc Dương sẽ ghé qua Bắc khu xem sao.

Thứ nhất, gia tộc Chung Cực ở Bắc khu đã bày tỏ thiện chí với Chu Văn. Thứ hai, Lan Thi cũng muốn mời hắn qua đó chơi.

Thêm vào đó, Toa Đế và Cách Liệt đều là thành viên của Huyền Văn Hội, quan hệ với Chu Văn không tệ, nên họ cũng muốn mời Chu Văn đến gia tộc Chung Cực làm khách.

Vốn dĩ Toa Đế và Cách Liệt đến đây cũng vì Chu Văn, không có ý định học hết bốn năm ở học viện Tịch Dương, nên chuyện họ trở về chỉ là sớm hay muộn. Lần này nghe nói Chu Văn bằng lòng đến gia tộc Chung Cực, họ cũng tiện đường về cùng.

Hiện tại, con đường giữa các khu ngày càng khó đi, họ sợ nếu trì hoãn, sau này muốn trở về sẽ không còn dễ dàng nữa.

Chu Văn muốn đến Bắc khu, dĩ nhiên là để tấn thăng Mệnh Hồn Vi Quang. Bởi vì muốn Mệnh Hồn Vi Quang tăng trưởng thì phải đến những nơi chưa từng đi qua, nếu không thì hắn chỉ muốn ở nhà an tĩnh chơi game mà thôi.

Huệ Hải Phong muốn ở lại thành Quy Hải để nghiên cứu, còn Lý Huyền và Phong Thu Nhạn đều đi theo Chu Văn đến Bắc khu.

Phong Thu Nhạn không ở lại cùng Tần Linh, điều này khiến Chu Văn cảm thấy hơi kỳ lạ.

- Tiểu Nhạn Nhạn, đại mỹ nhân Tần Linh ở lại thành Quy Hải một mình, cậu không sợ cô ấy bị người khác cướp mất à?

Lý Huyền, vốn dĩ còn cà khịa hơn cả Chu Văn, liền trêu chọc Phong Thu Nhạn.

Phong Thu Nhạn bực bội nói:

- Thật ra, tôi không biết phải làm sao nữa.

- Không phải cậu chê huyết mạch Long tộc của cô ấy sao?

Lý Huyền mở to hai mắt nhìn.

- Không phải như cậu nghĩ đâu. Chỉ là trước đây tôi luôn coi cô ấy như chị gái ruột, chưa bao giờ nghĩ đến phương diện kia, nên nhất thời không biết phải làm thế nào.

Phong Thu Nhạn có chút phiền não nói.

- Cậu đúng là có phúc mà không biết hưởng. Nếu tôi có một vị hôn thê đại mỹ nhân như vậy, tôi đã sớm phá thân đồng tử rồi.

Lý Huyền nói.

- Cậu bớt nói nhảm đi.

Chu Văn quay sang nói với Phong Thu Nhạn:

- Vậy cậu phải suy nghĩ cho kỹ, kẻo đến lúc đó lại hối hận.

- Tôi biết, tôi sẽ suy nghĩ thật kỹ.

Phong Thu Nhạn nghiêm túc nói.

Sau khi hội hợp với Cách Liệt và Toa Đế, mọi người cùng lên đường đến Bắc khu. Tuyến đường quả thật đã thay đổi rất nhiều, nhưng gia tộc Chung Cực đã sớm phái người đến đón Toa Đế và Cách Liệt trở về. Chu Văn đi theo họ nên trên đường không xảy ra sự cố bất ngờ nào.

Bắc khu hiện tại đã trở nên lạnh giá hơn rất nhiều, khắp nơi đều là băng tuyết. Vì vậy, những sinh vật có thể tồn tại ở đây đều có tố chất cực kỳ cao.

Cách Liệt và Toa Đế kể cho Chu Văn nghe rất nhiều về các lĩnh vực Dị Thứ Nguyên nổi tiếng ở Bắc khu, khiến Chu Văn vô cùng háo hức mong chờ.

Đoàn người đến Băng Sương Thành của gia tộc Chung Cực. Thành phố nơi đây toàn bộ đều được xây dựng từ những khối băng, trông như một thế giới băng tuyết trong thần thoại.

Chu Văn vốn tưởng Lan Thi sẽ đến đón họ, nhưng lại không thấy bóng dáng anh đâu. Khi Chu Văn hỏi về chuyện liên quan đến Lan Thi, ánh mắt của những người kia có chút khác lạ, dường như đang che giấu điều gì đó.

- Rốt cuộc Lan Thi đã xảy ra chuyện gì?

Cách Liệt tính tình thẳng thắn, trực tiếp túm lấy một người hỏi.

Người kia hết cách, đành phải nói cho họ biết.

Mọi người lúc này mới biết, Lan Thi lại bị thương.

Người đánh anh bị thương là một người trẻ tuổi trong gia tộc Chung Cực. Nhưng đó chỉ là một trận tỉ thí, và không thể coi là Lan Thi bị thương trong một cuộc quyết đấu công bằng.

- Không thể nào! Tên Ước Sắt đó làm sao có thể là đối thủ của Lan Thi được? Anh cả của tôi chấp hắn hai tay, hắn cũng không phải là đối thủ.

Cách Liệt nghe tên kẻ đã đánh Lan Thi bị thương, lập tức kêu lên.

- Cách Liệt, cậu rời khỏi Băng Sương Thành quá lâu rồi, có một số chuyện cậu không rõ. Ước Sắt đã khế ước với Thủ Hộ Giả, thực lực hiện tại mạnh đến cực điểm. Hắn đã khiêu chiến và đánh bại Lan Thi, trong thế hệ trẻ hiện nay, hắn là kẻ mạnh nhất.

Người kia nói xong, lại quay sang nói với Toa Đế:

- Toa Đế, cô phải cẩn thận. Hắn đã khiêu chiến Lan Thi và còn khiến anh ấy trọng thương, tôi sợ hắn sẽ khiêu chiến cả cô nữa.

- Hắn dám!

Cách Liệt tức giận nói.

Toa Đế ra hiệu cho Cách Liệt đừng nóng giận, suy nghĩ một chút rồi nói:

- Ước Sắt dù sao cũng là người của gia tộc Chung Cực, tôi nghĩ hắn sẽ không quá đáng như vậy đâu. Chúng ta cứ về trước rồi nói sau.

Vài người tiến vào thành. Chu Văn và Lý Huyền sau khi được sắp xếp chỗ ở liền dự định đi dạo một vòng quanh Băng Sương Thành.

Mấy người Chu Văn nhập gia tùy tục, mỗi người mua một bộ quần áo và mũ da. Riêng Nha Nhi mặc một chiếc áo lông chồn trắng, trông lại càng thêm mấy phần ngây thơ, đáng yêu.

- Nơi này lại có người bán con rối Bạo Quân Bỉ Mông à?

Khi họ đang dạo phố và bước vào một cửa hàng, Lý Huyền nhìn thấy một con rối Bạo Quân Bỉ Mông cỡ lớn, liền kinh ngạc hỏi.

- Đó là đồ thủ công, không phải con rối.

Bên cạnh, một cậu bé chừng bảy tám tuổi nghiêm túc đính chính.

-------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

❇ Thiên Lôi Trúc ❇ Cộng đồng dịch giả

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!