Lý Huyền nghe xong không khỏi thích thú, liếc sang Chu Văn bên cạnh:
- Bản Ức, hóa ra một trong những ước mơ của cậu là được gặp Thái Tuế à?
- Đúng vậy! Bạo Quân Bỉ Mông là anh hùng của Liên bang chúng ta, Thái Tuế cũng thế. Hơn nữa nó từng là No.1, tôi cũng muốn tận mắt chiêm ngưỡng nó, nhưng chẳng biết chủ nhân của nó rốt cuộc là ai. Tôi đã nhờ bố tôi điều tra rất lâu mà vẫn không tìm ra được.
Lý Bản Ức nói với vẻ hơi bất lực:
- Cũng phải, một Thần thoại Phối sủng thần bí như Thái Tuế, chủ nhân của nó chắc chắn phải cực kỳ hùng mạnh, giống như Lục đại anh hùng năm xưa. Mà kể cả có biết chủ nhân là ai, chắc cũng khó mà gặp được nó, phải không?
- Cậu muốn gặp Thái Tuế thật ra không khó, cứ nhờ cậu ta là được.
Lý Huyền hất cằm về phía Chu Văn.
- Tại sao ạ?
Lý Bản Ức ngơ ngác.
- Bởi vì Thái Tuế cũng là Phối sủng của cậu ta. Nếu cậu ta vui, đừng nói là xem, cậu muốn ôm Thái Tuế đi ngủ cũng được.
Lý Huyền nói.
Lý Bản Ức há hốc miệng không thể tin nổi, nhìn Chu Văn mà không thốt nên lời, cảm giác như hạnh phúc vỡ òa.
Thái Tuế là Phối sủng của Chu Văn vốn không còn là bí mật gì, rất nhiều người xung quanh hắn đều biết, nên Chu Văn liền triệu hồi Thái Tuế ra.
- Đúng là Thái Tuế thật này… Anh vừa có Thái Tuế, vừa có Bạo Quân Bỉ Mông… Anh sướng quá đi mất…
Lý Bản Ức kích động đến đỏ cả mắt.
- Thường thôi.
Chu Văn cười nói.
- Em có thể ôm nó một cái được không ạ?
Lý Bản Ức tha thiết nhìn Chu Văn, đôi mắt sáng rực dán vào con Thái Tuế béo ú nung núc trên mặt đất.
Đôi tay Lý Bản Ức run rẩy bế Thái Tuế lên, cảm thấy mình là người hạnh phúc nhất thế gian. Chỉ trong một ngày ngắn ngủi, cả hai ước mơ lớn nhất của cậu đều đã thành hiện thực.
- Chu Văn… à không… Thần tượng… Anh sẽ cho Bạo Quân Bỉ Mông và Thái Tuế tham chiến đúng không? Anh sẽ đánh bại đám Thủ Hộ giả đó, phải không ạ?
Lý Bản Ức đột nhiên nghĩ đến điều gì, kích động hỏi Chu Văn.
- Gần đây tôi có chút việc bận phải làm, không biết đến lúc đó có xong không. Nếu hoàn thành công việc trước khi thời gian đếm ngược còn một tháng, tôi nhất định sẽ tham chiến.
Chu Văn nói.
- Ra là vậy, hy vọng anh sớm hoàn thành công việc. Em thật sự muốn thấy Bạo Quân Bỉ Mông và Thái Tuế nghiền nát đám Thủ Hộ giả kia.
Tuy Lý Bản Ức hơi thất vọng, nhưng cậu cực kỳ tin tưởng Chu Văn, chỉ hy vọng hắn có thể làm xong việc trước khi cuộc chiến tranh hạng kết thúc.
Nếu là người lớn nghe Chu Văn giải thích, chắc chắn sẽ cho rằng đó chỉ là một cái cớ, nhưng Lý Bản Ức lại tin tưởng tuyệt đối.
- Ừm.
Chu Văn khẽ gật đầu.
Nếu có thể tấn thăng lên cấp Thần thoại trước cuộc chiến Thủ Hộ giả, hắn quả thực có ý định tham chiến. Kể cả không giành được hạng nhất, cũng nhân tiện dọn dẹp vài Thủ Hộ giả.
Thủ Hộ giả sẽ chỉ ngày càng mạnh hơn, giống như Thủ Hộ giả của Dạ Đế đã đạt đến Khủng Cụ cấp. Hiện tại, đa số Thủ Hộ giả mới được khế ước có lẽ chưa đạt tới cấp đó, nên trừ khử chúng bây giờ sẽ tương đối dễ dàng hơn, để sau này tình hình sẽ càng thêm phức tạp.
Có điều, muốn xử lý một Thủ Hộ giả tầm cỡ của Dạ Đế thì e là cực khó. Tuy trong tay Chu Văn có vật phẩm Khủng Cụ hóa của Băng Long Vương, nhưng trong tình huống Dạ Đế đã có phòng bị, muốn gây thương tích cho hắn thật sự không dễ dàng gì.
- Tiểu Ức, hắn nói thế mà cậu cũng tin à? Cậu đúng là ngây thơ quá rồi đấy.
Một giọng nói vang lên từ cửa, mọi người quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một thanh niên trạc tuổi Chu Văn bước vào tiệm.
- Ước Sắt, cậu đến đây làm gì?
Lý Bản Dụ thấy người kia, tỏ vẻ không vui.
- Đương nhiên là đến thăm em trai và chú rồi.
Ước Sắt lạnh nhạt nói.
- Ai là em trai cậu, chúng ta chẳng có quan hệ gì hết.
Lý Bản Ức cãi lại.
- Cậu tuổi còn nhỏ, không hiểu chuyện, tôi không trách.
Ước Sắt khẽ nhíu mày, rồi quay sang Lý Bản Dụ:
- Chú, chuyện lần trước cháu bàn với chú, chú suy nghĩ thế nào rồi?
Lý Bản Dụ trầm ngâm nói:
- Ước Sắt, con cũng biết mà, quả Phối sủng đó là chuẩn bị riêng cho Tiểu Ức…
- Chú ơi, Tiểu Ức tuổi còn nhỏ, muốn ấp quả trứng Thần thoại Phối sủng thì ít nhất cũng phải chờ gần chục năm nữa. Chú cũng biết thế giới này thay đổi nhanh thế nào rồi đấy, chờ thêm chục năm nữa, chưa chắc quả trứng Thần thoại Phối sủng còn có giá trị. Bây giờ chú cho cháu mượn quả trứng đó, chú biết cháu đã khế ước Thủ Hộ giả, nếu có thêm Thần thoại Phối sủng tương trợ thì chẳng khác nào hổ mọc thêm cánh, giết Dị thứ nguyên sinh vật cấp Thần thoại dễ như trở bàn tay. Sau này muốn bao nhiêu trứng Thần thoại Phối sủng mà chẳng được? Đợi Tiểu Ức lớn, cháu trả lại nó mười quả…
Chu Văn và Lý Huyền nghe một lúc cũng đại khái hiểu ra chuyện gì, nhưng đây là chuyện nhà người ta, hai người họ không rõ ngọn ngành nên không tiện xen vào.
- Ước Sắt, thật sự xin lỗi, quả trứng Thần thoại Phối sủng này đã định cho Lý Bản Ức rồi. Thực tế nó là của hồi môn của gia chủ cho dì con, ý nghĩa rất đặc biệt, chú không thể cho con mượn được.
Lý Bản Dụ nói.
- Chú, sao chú lại chậm hiểu thế? Chú và dì nuôi cháu lớn từ nhỏ, chẳng khác nào cha mẹ ruột. Bây giờ cháu đã khế ước Thủ Hộ giả, cũng có tiếng nói trong gia tộc, sau này quyền lực của cháu sẽ ngày càng lớn. Cha mẹ cháu mất sớm, hai người chính là người thân duy nhất của cháu. Sau này cháu không chỉ chăm sóc chú và dì, mà Tiểu Ức cũng sẽ được cháu chiếu ứng trong gia tộc, tài nguyên tốt nhất cháu đều sẽ dành cho nó. Bây giờ cháu có năng lực rồi, sau này nhất định sẽ báo đáp hai người. Chú cũng biết cháu vừa khế ước Thủ Hộ giả, chưa có thời gian đi kiếm Thần thoại Phối sủng, bây giờ chú giúp cháu một tay đi…
Ước Sắt tiếp tục thuyết phục.
- Chuyện này, chú thật sự không giúp được. Hơn nữa, lúc trước chúng ta nhận nuôi con chỉ vì mẹ con là em gái của vợ chú, chứ không mong con báo đáp gì cả, chỉ cần con sống tốt là được.
Lý Bản Dụ nói.
Vẻ mặt Ước Sắt có chút khó coi:
- Chú, chuyện này chúng ta nói sau đi. Chú và dì nên bàn lại một chút, dì cháu hiểu chuyện hơn, dì ấy sẽ biết đây là chuyện tốt cho cả nhà chúng ta.
- Vậy cậu đợi cô ấy về rồi nói, bây giờ tôi đang có khách, không tiện giữ cậu lại.
Lý Bản Dụ nói.
Ước Sắt liếc nhìn Chu Văn, khinh thường bĩu môi:
- Chu Văn đúng không? Nghe nói Phối sủng của cậu rất mạnh? Tiếc là thời đại của Phối sủng đã qua rồi, sau này là thiên hạ của Thủ Hộ giả, có nhiều Phối sủng cũng vô dụng thôi.
- Vô dụng mà cậu vẫn mặt dày đòi bằng được đấy à?
Lý Huyền không nhịn được, mỉa mai.
Vẻ mặt Ước Sắt càng thêm khó coi, Lý Bản Dụ không đợi hắn nói thêm, liền lên tiếng:
- Hai vị, gia chủ đang chờ, tôi đưa hai vị qua đó.
Nói rồi, Lý Bản Dụ kéo Lý Bản Ức, cùng Chu Văn và Lý Huyền rời khỏi cửa hàng.