STT 1567: CHƯƠNG 1569 - ĐÁP LỄ
Lửa từ đạn phốt pho trắng bùng lên thiêu rụi tất cả, trong biển lửa chỉ còn lại những tiếng kêu rên thảm thiết của người sắp chết.
Tổng cộng tám quả đạn phốt pho trắng được ném ra, biến phạm vi mấy dặm thành một vùng Tiêu Thổ, thiêu cháy toàn bộ tù trưởng, dũng sĩ, đàn ông, đàn bà, người già, trẻ nhỏ, linh dương… của bộ lạc Mursi, cùng với tất cả dấu vết tồn tại của bọn họ.
Manakara đứng chết trân tại chỗ, hai mắt trợn trừng, thân thể cao hai mét run rẩy bần bật cùng với đôi môi. Bất kể lời cầu khẩn, van xin hay sợ hãi phát ra từ miệng hắn, trước ngọn lửa thiêu đốt vạn vật đều trở nên quá đỗi nhỏ bé.
Ngồi cạnh Manakara là Lỗ Lỗ, đại biểu của bộ lạc Thủy Tích Dịch có quan hệ giao hảo với bộ lạc Mursi. Gã tráng hán da đen khoác áo da báo này vốn còn dùng ánh mắt như nhìn một con cừu béo để nhìn chằm chằm Phùng Nguyên, giờ phút này ánh mắt nhìn hắn lại như đang nhìn một con ác quỷ…
Quý tộc của bộ lạc Cương Nha ngồi cạnh Lỗ Lỗ cũng vậy, dường như đang chiêm ngưỡng ác quỷ, ánh mắt khinh bỉ ban đầu đã bị thay thế bởi nỗi sợ hãi sâu không thấy đáy.
Tất cả mọi người đều như thế, trong mắt tràn ngập hoảng sợ, ngoại trừ một người…
Đại tù trưởng Aputi đột nhiên đứng bật dậy, giận dữ nhìn Phùng Nguyên, lỗ mũi phì phò thở dốc, trông như một con trâu đực đang nổi điên.
Bộ lạc Mursi là một trong những thuộc hạ mạnh nhất của bộ lạc Cương Nha, là con chó săn canh giữ lãnh thổ phía tây bắc cho bộ lạc Cương Nha. Hắn có thể làm ngơ khi khách của mình và con chó săn của hắn đánh nhau, nhưng không thể dung thứ việc vị khách đó một đao chém bay đầu con chó săn của mình.
Ngoại trừ hai người hầu gái đang bưng khay, những người còn lại đều sợ hãi lui ra. Những binh lính da đen đứng trong góc tối im lặng nhìn chằm chằm Phùng Nguyên, chỉ chờ mệnh lệnh của tù trưởng là sẽ lao lên bắt giữ hắn.
Thế nhưng, bọn họ không đợi được mệnh lệnh của đại tù trưởng. Giờ phút này, Aputi đang nhìn Phùng Nguyên không chớp mắt.
Hắn đang chờ một lời giải thích.
Tuy nhiên, phản ứng của Phùng Nguyên chắc chắn sẽ khiến hắn thất vọng. Lần này, Phùng Nguyên hoàn toàn không thèm nhìn vị đại tù trưởng này lấy một cái, chỉ nhìn Manakara đang run rẩy toàn thân, lạnh nhạt nói:
"Người châu Á chúng ta chú trọng đáp lễ. Quỳ xuống uống cạn chén rượu này, bộ lạc Mursi có thể giữ lại huyết mạch cuối cùng."
Nói xong, Phùng Nguyên dẫn theo phiên dịch viên phía sau, xoay người đi ra ngoài cung điện.
Khi Phùng Nguyên đi tới cửa, đại tù trưởng đang định gọi hắn lại thì Manakara đột nhiên gầm lên một tiếng, hất văng chén rượu trên khay, vớ lấy con dao ăn trên bàn, sải bước đuổi theo Phùng Nguyên.
"Ta muốn giết ngươi!!!"
Chứng kiến toàn bộ bộ lạc bị diệt, tộc nhân của mình chết thảm, ngọn lửa phẫn nộ đã thiêu đốt từng tấc mạch máu của hắn. Bây giờ hắn không nghĩ gì nữa, hắn chỉ muốn moi trái tim của tên người châu Á này ra, đặt lên đồ đằng khô héo để tế điện cho tộc nhân của mình.
Thấy Phùng Nguyên đã bước ra khỏi cửa, Manakara đuổi tới nơi liền đưa tay ra túm lấy cổ áo hắn. Thế nhưng, bàn tay vừa đưa ra chưa được nửa đường thì “bụp” một tiếng, cái sọ đen thui liền vỡ nát như một quả dưa hấu bị đập mạnh.
Tiếng súng từ xa vọng lại.
Bên trong cung điện lại tĩnh lặng đến đáng sợ.
Thân vệ đứng sau lưng đại tù trưởng bước lên, giơ súng trường trong tay nhắm vào sau lưng Phùng Nguyên, nhưng bị đại tù trưởng quát lớn ngăn lại, đưa tay ấn họng súng đang giơ lên xuống.
Những quý tộc ngồi dự yến tiệc răng va vào nhau cầm cập, phảng phất như tận mắt thấy một con sơn dương béo mập ngay trước mặt bọn họ xé toạc lớp ngụy trang hiền lành, để lộ ra nanh vuốt sắc bén giấu dưới bộ dạng ngoan ngoãn.
Tàn sát toàn bộ một bộ lạc, hơn nữa còn là bộ lạc Mursi hung mãnh và ngang ngược nhất vùng Mombasa này, chỉ sau bộ lạc Cương Nha…
Trong lòng bọn họ bây giờ chỉ có một suy nghĩ, đó là chờ tiệc rượu kết thúc sẽ trở về nói với tộc nhân của mình rằng, những người châu Á này là ác quỷ, tuyệt đối không được chọc vào bọn họ.
Bước xuống bậc thang cuối cùng của cung điện, Phùng Nguyên chậm rãi thở ra một hơi.
Tuy chỉ là mười phút ngắn ngủi.
Nhưng sau lưng hắn đã ướt đẫm mồ hôi lạnh…
Cách đó một cây số, tay bắn tỉa đang nằm trên nóc một ngôi chùa thu lại khẩu súng trường còn bốc khói xanh, khởi động chế độ tàng hình quang học rồi hòa vào màn đêm của Mombasa, như thể chưa từng xuất hiện.
Nhận được tin Phùng Nguyên đã trở về khu khai thác, những binh lính thuộc đội lính thủy đánh bộ đang phiên trực ở cảng ăn ý đóng chốt an toàn lại, ánh mắt sau lớp kính lọc quang học của kính chiến thuật không còn vô tình hay cố ý liếc về phía điếu thuốc đang ngậm trong miệng những binh lính da đen kia nữa.
Đêm đó, cả Mombasa sôi sục.
Toàn thành điều động cảnh vệ, nói là đi bắt thích khách, nhưng kết quả một tên người da vàng cũng không bắt được, ngược lại tóm được một đám lớn nô lệ da đen, da trắng, lôi vào góc tường sau nhà ngục rồi xử quyết sạch như giết lợn, cũng không biết là giết cho ai xem.
Sáng sớm hôm sau, tin tức sứ giả của bộ lạc Mursi là Manakara bị súng bắn tỉa giết chết ngay trước cửa cung điện của đại tù trưởng đã lan truyền khắp thành.
Những thương nhân châu Á làm ăn ở Mombasa bàn nhau đến khu khai thác hoặc bến cảng để tạm lánh đầu sóng ngọn gió, nhưng không ngờ khi ra khỏi thành, những người da đen vốn không mấy hiền lành kia không những không nhân lúc hỗn loạn tấn công họ, mà ngược lại còn tránh ra xa như tránh ôn thần…
. . .
"... Vốn dĩ chúng ta còn tưởng phải đợi mấy ngày mới có kết quả, không ngờ tối hôm đó đám thổ dân kia đã kéo thùng hàng về bộ lạc, còn chất đống súng đạn lên tế đàn để tổ chức lễ mừng. Máy bay chiến đấu của chúng ta phát hiện ra bọn họ từ rất xa, đến ngắm bắn cũng không cần."
Tại biệt thự trên Đảo Dừa, Giang Thần đang nằm trên giường, lắng nghe Tôn Tiểu Nhu đang nằm bò trên người hắn, hưng phấn báo cáo cho hắn tình hình kinh doanh của Tập đoàn Người Tương Lai.
Nói đến việc tiêu diệt bộ lạc Mursi vô lại đó, Tôn Tiểu Nhu hả giận giơ giơ nắm đấm nhỏ. Diêu Diêu đang ngủ say bên cạnh ngáp một cái, trên khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu ửng lên những vệt hồng hạnh phúc, vô thức cọ cọ vào cánh tay Giang Thần.
Không giống Tôn Tiểu Nhu, Diêu Giai Vũ không có thể lực tốt như vậy, đã sớm không chịu nổi cơn buồn ngủ mà thiếp đi.
Nhìn Tôn Tiểu Nhu đang tràn đầy tinh lực vì nói đến nghiệp vụ của công ty con thuộc Tập đoàn Người Tương Lai, Giang Thần mỉm cười, mở miệng nói:
"Như ta đã nói, đối phó với đám xương khó gặm này chẳng được lợi lộc gì, nhưng nếu tỏ ra yếu thế với bọn họ, chờ đợi ngươi sẽ là phiền phức vô tận. Thủ đoạn thương mại thông thường ở nơi đó không có tác dụng, bọn họ không thể phân biệt rõ ràng giữa của cải và con mồi, tự nhiên cũng sẽ không biết đạo lý hòa khí sinh tài."
"Vậy tại sao chúng ta lại tặng đại tù trưởng hai mươi thùng quân tư? Loại người tráo trở đó, ta một khẩu súng cũng không muốn cho hắn." Ngón trỏ chống lên môi dưới, Tôn Tiểu Nhu rất nghiêm túc suy nghĩ về vấn đề này, nhưng hiển nhiên vẫn chưa nghĩ ra.
"Dù sao thì bộ lạc bị tàn sát là Mursi, e rằng lúc này vị đại tù trưởng kia trong lòng đang rỉ máu. Hai mươi thùng súng đạn này vừa là cho hắn một bậc thang đi xuống, đồng thời cũng là nhắc nhở hắn, những thứ mà Tập đoàn Người Tương Lai có thể mang đến cho hắn chính là súng đạn mà bộ lạc Cương Nha cần nhất. Mà hiện tại, vị khách hàng cao quý này đang rất tức giận." Đưa tay véo nhẹ chiếc mũi xinh của Tôn Tiểu Nhu, Giang Thần cười nói.
Chắc chắn sau khi tin tức bộ lạc Mursi bị diệt truyền ra, khu khai thác ở hồ Victoria sẽ trở thành vùng cấm trong lòng tất cả các bộ lạc châu Phi ở Mombasa. Bất kỳ ai chọc giận Tập đoàn Người Tương Lai đều sẽ khiến bộ lạc của mình phải gánh chịu sự trả thù mang tính hủy diệt.
Ở châu Phi thời mạt thế, hành vi này sẽ không bị người đời khinh thường, cũng sẽ không gây ra thù hận chủng tộc gì, ngược lại sẽ nhận được sự kính nể, thậm chí là tôn kính của tất cả các bộ lạc…