STT 357: CHƯƠNG 358 - VẤN ĐỀ TIỀN BỒI THƯỜNG
Không có bí mật nào mà một liều huyết thanh nói thật không moi ra được. Nếu có, vậy thì dùng hai liều.
Không phải khoác lác, đám lính Philippines này cũng coi như ngoan cố, nhất là tên Kruz bị mất một cánh tay, chết cũng không thừa nhận thân phận của mình. Thế nhưng, trước tác dụng của huyết thanh nói thật, ý chí chẳng là gì cả.
Vinh quang cho khoa học kỹ thuật.
Bốn mươi mốt binh sĩ Philippines bị bắt, năm mươi chín người cơ bản đã chết trong giao chiến. Chuyện này Y Vạn xử lý vô cùng khéo léo, chẳng những lưu lại ghi âm cuộc gọi đầu hàng qua bộ đàm, mà còn quay lại toàn bộ quá trình cảnh cáo lần thứ hai qua loa phát thanh. Sau đó, hình ảnh phía Philippines dùng súng máy phòng không chống lại lệnh bắt giữ cũng bị camera gắn trên trực thăng ghi lại đầy đủ.
Giang Thần vô cùng hài lòng với cách xử lý của Y Vạn, hắn cần chính là một vị chỉ huy có thể đưa ra “phán đoán chính xác” vào thời khắc mấu chốt, chứ không phải một tên thuộc hạ hở chút chuyện cỏn con đã gọi điện xin chỉ thị. Đánh chìm những kẻ phớt lờ cảnh cáo, chuyện này hắn đã thông báo cho Y Vạn từ lúc lắp đặt radar dò tín hiệu sinh mệnh.
Tóm lại, nhân chứng vật chứng đều có đủ.
Lần này, Tân Quốc hoàn toàn chiếm thế chủ động trên mặt trận dư luận.
Chuyện binh sĩ Philippines giả dạng thành ngư dân từng được truyền thông đưa tin, nhưng giả dạng thành lính đánh thuê để tiến hành hành động quân sự với nước khác thì đây là lần đầu tiên. Chết người hơn là, đám khỉ này làm chuyện ngu xuẩn còn bị bắt quả tang.
Trong phút chốc, dư luận quốc tế dấy lên một làn sóng dữ dội. Nhiều chính phủ, bao gồm cả Hoa Quốc, đều lên án hành vi côn đồ của phía Philippines, lên án hành động vi phạm nghiêm trọng công pháp quốc tế này, đồng thời bày tỏ sẽ theo dõi sát sao diễn biến sự kiện.
Ban đầu, tổng thống Aki Nặc và bộ trưởng bộ ngoại giao Philippines còn không ngừng lên tiếng, cho rằng đây là sự vu khống của phía Tân Quốc. Tuy nhiên, sau khi bốn mươi mốt video nhận tội được công bố như một cái tát thẳng mặt, cùng với sự phản kháng của gia đình bốn mươi mốt binh sĩ may mắn còn sống, chính phủ Philippines đã hoàn toàn im bặt.
Chứng cứ đã rành rành trước mắt, có ngụy biện thế nào cũng vô ích.
Theo thói quen cũ của quốc gia này, bọn họ có lẽ sẽ chơi bài cùn, không chịu nhận sai. Nhưng lần này Tân Quốc lại tuyên bố, nếu phía Philippines không thể đưa ra một câu trả lời thỏa đáng, họ sẽ phán xử tất cả binh sĩ xâm nhập mức án từ ba mươi năm tù trở lên.
Điều này đã đẩy Aki Nặc vào thế tiến thoái lưỡng nan.
Nếu tiếp tục ngoan cố, những người lính này chắc chắn không thể trở về. Gia đình của họ chắc chắn sẽ không hài lòng. Nhưng nếu nhận sai, xin lỗi rồi mặt dày cầu xin chính phủ Tân Quốc thả người, Aki Nặc lại không vứt bỏ được thể diện.
Trong lúc nhất thời, quan hệ ngoại giao hai nước rơi vào bế tắc.
Thế nhưng, bất kỳ ai cũng có thể nhìn ra, trong vòng giao tranh này, Tân Quốc đã chiếm thế thượng phong.
. . .
Bên trong biệt thự trên đảo Coro, Trương Á Bình và Giang Thần ngồi đối diện nhau trước bàn trà trong phòng khách. Ayesha rót trà cho hai người rồi rời khỏi phòng.
Có lẽ là khát, Trương Á Bình nâng chén trà lên nhấp một ngụm, sau đó thở ra một hơi rồi đặt chén xuống.
"Ta thật đúng là cám ơn ngươi, lần này ta nổi danh trên trường quốc tế rồi đấy."
"Không khách khí." Giang Thần phớt lờ lời mỉa mai của hắn, thản nhiên đáp.
"Không không không, vẫn nên khách khí một chút đi. Một lần đánh chết năm mươi chín người. Nếu không phải bọn họ đuối lý, có lẽ ta đã nhận được lệnh triệu tập của tòa án quốc tế rồi." Trương Á Bình xua tay nói.
"Ha ha, ta thấy ngươi hài hước hơn trước nhiều đấy." Giang Thần cười nói.
"Tự tìm niềm vui trong nỗi khổ thôi." Trương Á Bình làm vẻ mặt bất đắc dĩ.
"Thôi đi, đừng có giả bộ đáng thương với ta. Nói về chuyện này, lợi ích của ngươi tuyệt đối không ít." Giang Thần nói.
"Ví dụ như?" Trương Á Bình cười ha hả.
"Ít nhất thì chuyện tranh cử ngươi không cần phải lo." Giang Thần dựa vào ghế sô pha, vắt chéo chân, ngáp một cái rồi nói, "Mặc dù ta không hiểu nhiều về chính trị, nhưng xem tin tức nhiều năm như vậy, ta ít nhiều cũng tổng kết ra được một quy luật."
"Quy luật gì?" Trương Á Bình trêu chọc.
"Đối ngoại cứng rắn có thể kéo tỉ lệ ủng hộ trong nước lên cao hơn là chấn hưng kinh tế."
"Chuyện này còn cần ngươi nói sao." Trương Á Bình bĩu môi. Hắn vốn tưởng gã này có kiến giải gì độc đáo, không ngờ lại nói một câu ai cũng biết.
"Ồ? Xem ra ta vô tình phát hiện ra một định lý của ngành quan hệ quốc tế à?" Giang Thần đắc ý cười ha hả.
Bảo một người xuất thân từ ngành cơ khí như hắn làm chuyện trị quốc, quả thực có chút làm khó hắn. Thật ra, trước đây Giang Thần không phải chưa từng nghĩ đến việc tự mình làm tổng thống, nhưng sau một hồi cân nhắc, hắn vẫn từ bỏ ý định này.
Nếu thật sự để hắn làm tổng thống, hắn luôn có cảm giác sẽ biến thế giới hiện thực thành một tận thế thứ hai...
Vị trí sau màn vẫn hợp với bản thân hơn.
"Chuyện bầu cử còn sớm, ai mà nói trước được năm năm sau sẽ xảy ra chuyện gì."
"Yên tâm, đến lúc đó dù phiếu bầu của ngươi không đủ, ta cũng sẽ tìm cách giúp ngươi ngồi lên vị trí đó." Giang Thần nâng chén trà lên nhấp một ngụm, thản nhiên nói.
Hàng mày của Trương Á Bình giật giật, nhưng không nói gì. Mặc dù bản thân hắn rất phản đối những chuyện thao túng ngầm thế này, nhưng nghĩ đến việc này dù sao cũng có lợi cho mình, sau một hồi đấu tranh tư tưởng, hắn vẫn giữ im lặng.
Giang Thần liếc nhìn đồng hồ trong phòng khách, thấy thời gian không còn sớm, liền mở miệng: "Ngươi hôm nay đến tìm ta, chỉ để phàn nàn chuyện này thôi sao?"
"Dĩ nhiên không phải," nói rồi, Trương Á Bình lấy từ trong túi ra một tờ giấy được gấp lại và đóng dấu, "Lần này ta đến, chủ yếu là vì vấn đề tiền bồi thường. Tổng cộng có 976 hộ gia đình bị ảnh hưởng, với 2115 người. Rất nhiều người trong số họ đã mất đi nơi ở duy nhất, hiện tại đều đang tá túc ở nhà bạn bè, người thân."
Khách quan mà nói, vị tổng thống này đúng là một vị tổng thống tốt, cho dù chỉ là một tổng thống bù nhìn, vẫn luôn mưu cầu phúc lợi cho nhân dân.
"Cả nước có 10% dân số bị ảnh hưởng sao, đây quả là một vấn đề lớn. Để ta nghĩ xem..." Giang Thần sờ cằm suy tư.
Trương Á Bình lặng lẽ nhìn Giang Thần, nuốt nước bọt, chờ đợi câu trả lời của hắn.
"Thế này đi, ngươi trước tiên hãy thu thập thông tin chi tiết của tất cả những người đăng ký nhận bồi thường cho ta. Những gia đình mất nhà cửa do bị phá dỡ, mỗi hộ sẽ được bồi thường một căn hộ rộng 120 mét vuông. Những người mất đất canh tác sẽ được bồi thường theo giá 10 đô la mỗi mét vuông, đồng thời được ưu tiên sắp xếp việc làm. Điều kiện bồi thường như vậy thế nào?"
Nghe xong lời của Giang Thần, Trương Á Bình không khỏi mở to mắt, nhịn không được nhắc nhở.
"Mỗi hộ đều bồi thường một căn hộ 120 mét vuông? Nếu có người vốn ở trong một căn nhà gỗ 90 mét vuông thì sao?"
"Vậy thì bọn họ sẽ phải cảm ơn ta." Giang Thần cười nói.
Trương Á Bình ngẩn người, hắn cảm thấy vô cùng bất ngờ trước Giang Thần.
Hít một hơi thật sâu, hắn nói lời cảm ơn từ tận đáy lòng.
"... Được rồi, ta thay mặt nhân dân Tân Quốc cảm ơn sự hào phóng của ngươi."
"Không cần khách khí." Giang Thần xua tay nói.
Sở dĩ hào phóng như vậy, không phải vì Giang Thần là nhà từ thiện gì, mà là hắn có tính toán khác.
Hiện tại, mật độ dân số trên quần đảo Pannu cực kỳ không đồng đều, dân cư chủ yếu tập trung ở hai thành phố có trình độ phát triển tương đối cao là Coro và Anjia. Bảy hòn đảo có người ở còn lại diện tích không hề nhỏ, nhưng dân số lại cực kỳ thưa thớt. Mười mấy cây số vuông đất đai chỉ có vài trăm người, ngay cả một siêu thị cũng không mở nổi, nói gì đến chấn hưng kinh tế. Lần phá dỡ này cũng có yếu tố phân bổ lại mật độ dân số trong đó. Những căn nhà mới này sẽ không được xây trên đảo Coro và đảo Anjia.
Về phần chi phí, thực ra cũng không lớn lắm.
Theo quy cách một tòa nhà 8 tầng, mỗi tầng 8 hộ, mỗi tòa có thể chứa 64 hộ. Cứ cho là có 1000 hộ, cũng chỉ cần 16 tòa nhà là đủ. Tiền đất và thuế có thể bỏ qua, chi phí trung bình mỗi tòa nhà chỉ khoảng 100 nghìn đô la Mỹ, tổng chi phí cũng chỉ 1,6 triệu đô la Mỹ, đối với tài sản của Giang Thần mà nói chỉ như muối bỏ bể.
Hơn nữa còn có thể được tiếng tốt, chuyện như vậy cớ sao mà không làm?
"Đúng rồi, nói đến chuyện ưu tiên sắp xếp công việc, công ty của ngươi bây giờ còn vị trí nào có thể sắp xếp người không?" Trương Á Bình hỏi tiếp.
"Chờ đến khi công trình du lịch hoàn thành, dự kiến sẽ tạo ra tám nghìn việc làm. Đừng nói là có chỗ trống hay không, ta ngược lại còn thấy dân số Tân Quốc hơi ít. Ừm... Nhân tiện nói đến chuyện này, ngươi nghiên cứu một chút về dự luật nhập cư, đến thời điểm thích hợp thì nới lỏng ngưỡng cửa cho người nước ngoài nhập cư." Giang Thần nói.
"Hiện tại tình hình Tân Quốc bất ổn, e là sẽ không có ai đến đây đâu." Trương Á Bình cười khổ.
Giang Thần chỉ cười mà không nói gì.
"Vậy thì chưa chắc. Tin ta đi, không cần đến năm năm, nơi này sẽ trở thành một nơi mà người người ao ước, một tân đại lục do người Hoa dẫn dắt."
"Ta không thể không nhắc nhở ngươi, nơi này chỉ là một quần đảo." Trương Á Bình nhịn không được nhắc nhở.
"Là 'hiện tại' chỉ là một quần đảo."
Giang Thần nhấn rất mạnh hai chữ "hiện tại".