Tư Mã Liên bế Bạch Hổ lên, rồi ôm vào lòng, cẩn thận quan sát Bạch Hổ.
Lưu Tiểu Viễn để phối hợp với đòn tấn công bất ngờ của Bạch Hổ, lập tức chỉ tay lên trời nói: "Này, mau nhìn kìa, có mỹ nữ!"
Nghe lời Lưu Tiểu Viễn, Tư Mã Liên vô thức ngoái đầu nhìn lại, đây là phản ứng bản năng của con người.
Ngay lúc này, Bạch Hổ nắm bắt cơ hội, lập tức tấn công Tư Mã Liên, một vuốt đánh vào ngực Tư Mã Liên.
Một vuốt này không phải là một con mèo bình thường cào bạn một cái, đây là một đòn chí mạng, mặc dù không lấy mạng Tư Mã Liên, nhưng cũng khiến cho ông ta bị thương.
Tư Mã Liên lùi lại mấy bước, Bạch Hổ trực tiếp nhảy xuống, sau đó, Tư Mã Liên từ trong miệng phun ra mấy ngụm máu tươi, sắc mặt trở nên tái nhợt.
Mặc dù Tư Mã Liên đoán được Lưu Tiểu Viễn sẽ để Bạch Hổ tấn công bất ngờ, nhưng ông ta không ngờ sức mạnh tấn công bất ngờ của Bạch Hổ lại lớn như vậy.
Vì vậy, Tư Mã Liên mới phải chịu một tổn thất lớn như vậy, cả người vô cùng tức giận, như thể muốn ăn tươi nuốt sống Lưu Tiểu Viễn.
Ngay lúc Bạch Hổ tấn công bất ngờ Tư Mã Liên, Lưu Tiểu Viễn cũng không hề nhàn rỗi, ngay lúc này, Lưu Tiểu Viễn đang bày trận, bày trận Huyền Cương Thiên Sát. Nhưng, Huyền Cương Thiên Sát không phải có thể bày ra ngay được, vì vậy, khi bày trận, cần Bạch Hổ ngăn cản Tư Mã Liên.
Tư Mã Liên thấy Lưu Tiểu Viễn đang bày trận, ông ta biết Lưu Tiểu Viễn không thể mất tập trung, vì vậy, ông ta lập tức đưa ra quyết định, phải nhân cơ hội này tiêu diệt Lưu Tiểu Viễn, trút cơn giận trong lòng.
Tuy nhiên, ngay lúc này, Bạch Hổ đột nhiên to lớn hơn, chặn đường Tư Mã Liên.
Tư Mã Liên thấy con Bạch Hổ trước mắt, mặc dù ông ta ẫn chưa biết đây là Bạch Hổ trong truyền thuyết, nhưng cũng biết chắc chắn không phải là vật bình thường, nếu không thì nãy giờ ông ta cũng không thể nào bị nội thương như thế.
"Súc sinh, đừng cản đường, nếu không muốn chết thì cút ngay cho ta." Tư Mã Liên thấy Bạch Hổ chặn đường mình, lập tức nổi giận.
Bạch Hổ ghét nhất là người khác gọi mình là súc sinh, nghe lời Tư Mã Liên, Bạch Hổ lập tức gầm lên một tiếng, tấn công Tư Mã Liên.
Đòn tấn công của Bạch Hổ vô cùng dữ dội và độc ác, trực tiếp vung một cái tát vào đầu Tư Mã Liên, nếu đầu Tư Mã Liên bị tát trúng thì chắc chắn không chịu nổi.
Tư Mã Liên không ngờ Bạch Hổ còn dám chủ động tấn công mình, lập tức nổi giận, đánh nhau với Bạch Hổ ở đây.
Mặc dù Tư Mã Liên bị Bạch Hổ tấn công bất ngờ, nhưng dù sao ông ta cũng là Tu sĩ Đại Thừa hậu kỳ, một chút thương tích sẽ không khiến ông ta mất mạng được.
“Tự tìm đường chết!” Một vũ khí trong tay Tư Mã Liên xuất hiện, đó là một cây chùy đen.
Cây chùy đen này vừa xuất hiện trong tay Tư Mã Liên, lập tức to lớn hơn, to bằng cột đá chống nhà.
Cây chùy đen to lớn hơn, lập tức đập vào Bạch Hổ, cây chùy đen không hề bị ảnh hưởng tốc độ vì to lớn hơn, ngược lại vẫn vô cùng nhanh nhẹn.
Nếu Bạch Hổ bị cây chùy đen này đập trúng thì chắc chắn không chết cũng tàn phế.
May mà bản lĩnh của Bạch Hổ không phải dạng vừa, thấy cây chùy đen đập vào mình, lập tức né tránh.
Lưu Tiểu Viễn vẫn đang bày trận nhưng sắp xong rồi, chỉ cần Bạch Hổ kéo dài thời gian cho mình thêm một chút nữa là mình có thể hoàn thành nhiệm vụ. Đến lúc đó, có thể nhờ vào sức mạnh của Huyền Cương Thiên Sát Trận để giải quyết Tư Mã Liên.
Bạch Hổ, nhất định phải kiên trì.
Lưu Tiểu Viễn bây giờ rất muốn xem trận chiến giữa Bạch Hổ và Tư Mã Liên, nhưng anh cũng biết giờ phút này mình không thể mất tập trung, Lưu Tiểu Viễn vẫn đang chuyên tâm bày trận.
Theo thời gian trôi qua, Huyền Cương Thiên Sát Trận cuối cùng cũng được Lưu Tiểu Viễn bày ra. Sau khi bày trận xong, Lưu Tiểu Viễn liền truyền âm cho Bạch Hổ, bảo nó dẫn Tư Mã Liên vào trận.
Bạch Hổ nhận được lệnh của Lưu Tiểu Viễn, lập tức giả vờ không địch nổi, lùi vào trong trận.Tư Mã Liên cũng không để ý lắm, vì Bạch Hổ thực sự không địch lại mình. Ông ta quát lớn một tiếng: “Súc sinh, tự tìm đường chết!”
Tư Mã Liên vừa nói vừa vung cây chùy đen trong tay đập vào Bạch Hổ lần nữa.
Bạch Hổ tất nhiên là né tránh, chạy về phía trung tâm trận pháp, Tư Mã Liên lập tức gầm lên một tiếng, bảo Bạch Hổ đừng chạy, lập tức đuổi theo.
Thấy Tư Mã Liên mắc mưu, Lưu Tiểu Viễn vô cùng vui mừng, anh chính là muốn Tư Mã Liên mắc mưu, mau chạy vào bẫy của mình, anh đã chờ sẵn ông ta ở đây rồi.
Khi Tư Mã Liên vừa bước vào Huyền Cương Thiên Sát Trận, lập tức phát hiện không ổn, muốn chạy ra ngoài nhưng lúc này, Lưu Tiểu Viễn sẽ không cho ông ta cơ hội này.
Khó khăn lắm mới lừa được ông ta chui đầu vào rọ, làm sao Lưu Tiểu Viễn có thể để ông ta chạy thoát ra ngoài được? nếu thế thì chẳng phải là những cố gắng lúc trước của anh đều sẽ đổ xuống sông xuống biển hết sao?
Cảm thấy tình hình không ổn, Tư Mã Liên nhìn Lưu Tiểu Viễn lạnh lùng hỏi: "Tiểu tử, rốt cuộc ngươi là ai?"
Giọng nói của Lưu Tiểu Viễn cũng trở lại bình thường, nói: "Tư Mã Liên, vừa rồi không phải ông còn nói tôi chính là hung thủ giết con gái ông à? Sao ông lại quên nhanh thế?”
Vừa nói, Lưu Tiểu Viễn vừa gỡ bộ râu giả trên mặt, để lộ khuôn mặt thật của mình.
Thấy được chân dung thật của Lưu Tiểu Viễn, Tư Mã Liên lạnh lùng nói: "Tiểu tử, quả nhiên là ngươi, hôm nay ta phải báo thù cho con gái ta."
Lưu Tiểu Viễn cười nói: "Được, vậy thì phải xem ông có bản lĩnh đó không.”
Vừa nói, Lưu Tiểu Viễn vừa vẫy tay về phía Tư Mã Liên, trước đó Tư Mã Liên bị Bạch Hổ tấn công bất ngờ, vốn đã bị thương, sức chiến đấu tất nhiên giảm đi rất nhiều, bây giờ lại ở trong Huyền Cương Thiên Sát Trận này nên Lưu Tiểu Viễn hoàn toàn có khả năng khiến Tư Mã Liên không chịu nổi.
Tư Mã Liên thấy Lưu Tiểu Viễn kiêu ngạo như vậy, liền hừ lạnh nói: "Tiểu tử, ngươi tưởng chỉ dựa vào một trận pháp rách nát này là cũng có thể làm gì được ta sao? Hừ, ngươi đúng là quá đắc chí rồi.”
Lưu Tiểu Viễn thản nhiên nói: "Nếu là trận pháp bình thường thì tôi đương nhiên tin là không thể nhốt được ông, nhưng trận pháp của tôi không phải trận pháp bình thường. Nếu ông không tin thì có thể thử xem.”
Nghe lời Lưu Tiểu Viễn, Tư Mã Liên lập tức cảm nhận được sự khác biệt của trận pháp này, nhưng Tư Mã Liên chỉ có thể cảm nhận được trong trận pháp này có từng luồng sát khí.
"Tiểu tử, rốt cuộc đây là trận pháp gì?" Tư Mã Liên nhìn Lưu Tiểu Viễn hỏi.
Lưu Tiểu Viễn cười nói: "Cái này không thể nói cho ông biết được, mà có nói thì có khi ông cũng không biết. Nếu như đã không biết, thì nói cũng chỉ là phí công.”
Tư Mã Liên nghe vậy, lập tức nổi giận nói: "Tiểu tử, đừng ở đây giả thần giả quỷ nữa, trước sức mạnh tuyệt đối, cái trận pháp rách nát của ngươi chẳng chịu nổi một đòn đâu!”
Lưu Tiểu Viễn vỗ tay nói: "Tư Mã Liên, tôi rất khâm phục lòng dũng cảm của ông, hi vọng lát nữa ông vẫn còn có thể tiếp tục mạnh miệng như vậy.”
Nói xong, Lưu Tiểu Viễn lập tức điều khiển trận pháp, chủ động tấn công Tư Mã Liên.