"Lưu Tiểu Viễn!" Vừa được tự do, Triệu Sở Sở lập tức nhào vào vòng tay Lưu Tiểu Viễn, khiến Lưu Tiểu Viễn không kịp trở tay.
"Được rồi được rồi, không sao rồi không sao rồi!" Lưu Tiểu Viễn an ủi.
Bên này, Ngô Cương thấy vậy, muốn nhân cơ hội chuồn êm, nhưng chưa đi được hai bước đã bị Lưu Tiểu Viễn phát hiện.
“Ông cứ thử bước thêm một bước nữa xem, có tin tôi bẻ gãy chân ông không hả?” Lưu Tiểu Viễn không thèm quay đầu lại nói.
Ngô Cương lập tức sợ đến không dám nhúc nhích, ngoan ngoãn đứng yên tại chỗ.
"Vị huynh đệ này, hiểu lầm, chuyện tối nay là hiểu lầm." Ngô Cương mặt mày khổ sở nói, sớm biết Lưu Tiểu Viễn lợi hại như vậy, cho Ngô Cương mười lá gan thì ông ta cũng không dám đến gây chuyện với Lưu Tiểu Viễn.
Dưới sự an ủi của Lưu Tiểu Viễn, cảm xúc của Triệu Sở Sở cuối cùng cũng ổn định lại, Lưu Tiểu Viễn bảo Triệu Sở Sở ngồi trên ghế, sau đó mình đi đến trước mặt Ngô Cương.
"Hiểu lầm? Xem ra hiểu lầm của ông lớn lắm nhỉ.” Lưu Tiểu Viễn cười khẩy.
Ngô Cương không biết Lưu Tiểu Viễn rốt cuộc có ý gì, đành phải gật đầu nói: "Có hơi lớn, hiểu lầm này có hơi lớn!"
“Lớn cái con khỉ!” Lưu Tiểu Viễn đá một cước vào bụng Ngô Cương, Ngô Cương ngã lăn ra đất, ôm bụng lăn qua lăn lại, miệng phát ra tiếng kêu như heo bị chọc tiết.
Triệu Sở Sở ngồi trên ghế thấy cảnh này, chỉ thấy Lưu Tiểu Viễn thật có khí khái nam nhi, thật đàn ông!
"Bây giờ còn hiểu lầm không?" Lưu Tiểu Viễn đi đến trước mặt Ngô Cương, dùng giày dẫm lên mặt ông ta, hỏi.
Ngô Cương vội vàng nói: "Không hiểu lầm, không hiểu lầm nữa rồi."
"Đã không hiểu lầm nữa rồi, vậy ông nói xem, chuyện này phải tính sao đây?” Lưu Tiểu Viễn nhấc chân khỏi mặt Ngô Cương.
Ngô Cương nào biết phải làm sao, vội vàng từ dưới đất bò dậy, quỳ xuống trước mặt Lưu Tiểu Viễn nói: "Đại ca, anh nói phải làm sao thì tôi làm vậy."
Ngô Cương những năm này sống thoải mái vô cùng, có công ty riêng, hưởng thụ cuộc sống tốt đẹp, thế nên rất sợ chết.
Cho nên, chỉ hai chiêu như vậy, đã khiến ông ta ngoan ngoãn quỳ xuống đất cầu xin tha thứ.
"Cái này còn phải để tôi dạy ông à? Tôi không phải bố mẹ ông!" Lưu Tiểu Viễn tức giận lại đá Ngô Cương một cước.
Ngô Cương vội vàng bò dậy khỏi mặt đất, sau đó nhịn đau bụng, vừa dùng tay tát vào mặt mình, vừa nói: "Đại ca, tôi sai rồi, tôi có mắt như mù, nên mới dám không biết trời cao đất dày gì mà đắc tội với anh...”
Ngô Cương này vì để sau này có thể tiếp tục hưởng thụ cuộc sống tốt đẹp, cũng liều mạng lắm rồi, tát vào mặt mình rất mạnh, tát đến mức kêu bốp bốp.
“Ông không bắt cóc tôi, sao lại xin lỗi tôi làm gì?” Lưu Tiểu Viễn không vui nói.
Ngô Cương nghe vậy, lập tức bò đến trước mặt Triệu Sở Sở như một con chó: "Cô gái... Không, bà nội, con sai rồi... Con sai rồi... Xin bà nội tha cho con một mạng.”
Triệu Sở Sở nghe Ngô Cương gọi mình là bà nội thì tức đến mặt mày xanh mét, bổn cô nương đây già đến thế à? Nghĩ đến chuyện Ngô Cương bắt cóc mình, Triệu Sở Sở có thể nói là hận cũ hận mới cùng tính một lúc. Cô nhấc chân đá vào mặt Ngô Cương, đá đến mức mũi Ngô Cương chảy máu.
“Tôi già đến mức đó cơ à? Ông có biết nói chuyện không thế?” Triệu Sở Sở chống nạnh hỏi.
Ngô Cương muốn khóc, mẹ kiếp hai người không phải là người yêu sao, thằng nhóc kia là “Ông nội mày”, thì cô đương nhiên cũng phải là “bà nội mày” rồi. Ông ta vốn còn muốn nịnh nọt một chút, để bản thân dễ chịu hơn, không ngờ lại nịnh nhầm người.
"Tôi đáng chết, cái miệng này của tôi đáng bị đánh." Ngô Cương nói, lại giơ tay tát vào mặt mình.
Thấy dạy dỗ cũng đủ rồi, trước khi đi, Lưu Tiểu Viễn đi đến bên cạnh Ngô Cương ngồi xổm xuống, nhìn Ngô Cương nói: "Họ Ngô kia, nếu còn muốn trả thù, vậy thì cẩn thận cái mạng chó của ông đấy!” Lưu Tiểu Viễn nói xong thì đấm một quyền xuống đất, lập tức trên nền xi măng xuất hiện một cái hố nhỏ nông.
Ngô Cương thấy cảnh này, sợ đến mức vội vàng lắc đầu nói không dám. Trời ơi, đây là thần thánh phương nào, thứ cứng như nền xi măng mà cũng có thể đấm một quyền tạo ra một cái hố, nếu một quyền này đánh vào đầu, thì đầu chẳng phải sẽ vỡ tan tành như dưa hấu sao?
"Lưu Tiểu Viễn, anh đừng đi nhanh như vậy, đợi tôi với." Triệu Sở Sở đi theo sau nói.
Lưu Tiểu Viễn đành phải chậm lại bước chân chờ Triệu Sở Sở, Triệu Sở Sở đi đến bên cạnh Lưu Tiểu Viễn, cười nói: "Lưu Tiểu Viễn, chân tôi đau quá, hay là anh cõng tôi nhé?”
Chân đau? Mẹ kiếp lúc nãy lúc cô đá Ngô Cương một cước, lực rất mạnh, sao không thấy cô kêu chân đau.
"Chân cô đau thật à?” Lưu Tiểu Viễn nhìn Triệu Sở Sở, hỏi.
Cõng phụ nữ, đối với đàn ông mà nói, chỉ là tốn chút sức lực, nhưng đàn ông có thể nhân cơ hội này chiếm chút tiện nghi, cũng coi như là một việc tốt.
Tất nhiên, nếu cõng một người phụ nữ đi mười mấy dặm đường, thì chắc chắn là chuyện khổ sở.
"Anh có cõng không?" Triệu Sở Sở dùng giọng điệu nũng nịu hỏi.
Lưu Tiểu Viễn nhìn Triệu Sở Sở, trong lòng nghĩ không biết người phụ nữ này có ý gì với mình không.
"Cõng! Lên đi!" Lưu Tiểu Viễn lập tức quay lưng về phía Triệu Sở Sở, cúi lưng xuống một chút, để Triệu Sở Sở dễ lên.
Chương 493 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]