"Từ-Tiểu-Thụ!"
Gương mặt xinh đẹp của Lạc Lôi Lôi phủ đầy sương lạnh. Nàng che ngực nuốt một viên thuốc, sắc mặt lúc này mới khá hơn một chút.
Nàng vốn nghĩ nếu mình chưa ra tay trước, có thể nói chuyện tử tế thì cứ nói chuyện tử tế, cho dù phải trả giá lớn một chút cũng được.
Trên người nàng cũng có những bảo vật khác, có thể một đổi một, thậm chí nhiều đổi một.
Kết quả là mình còn chưa kịp động thủ, gã này đã ra tay trước rồi?!
Ra tay nặng như vậy mà còn nói "không đánh phụ nữ"?
"Hứ, miệng lưỡi đàn ông, toàn lời lừa gạt!"
Nhưng lúc này nàng rất kinh hãi. Thực lực của đám ba mươi ba người mới kia, nàng gần như đã nắm rõ, căn bản không chịu nổi một đòn.
Nhóm người của Thiên Huyền Môn phe mình chắc chắn không thể có đối thủ nào.
Nhưng Từ Tiểu Thụ này...
Sức mạnh thể chất cường hãn như vậy thì không nói làm gì, sao kiếm thuật của hắn cũng có chút cao minh thế nhỉ?
So với Song Hành ca ca...
Hứ, không thể so được.
"Từ Tiểu Thụ, ngươi muốn chết à?!" Nàng nén giận, trừng mắt.
"Nhận được sự nghi ngờ, điểm bị động +1."
"Nhận được lời nguyền rủa, điểm bị động +1."
"Nhận được sự nhớ thương, điểm bị động +1."
Nhớ thương?
Từ Tiểu Thụ vội vàng dẹp đi cái vẻ cao thâm ngự kiếm phi hành, phá địch từ xa bằng hai ngón tay của mình.
"Sao lại là nhớ thương được chứ?"
Hắn không sợ bị nguyền rủa, chỉ sợ bị người khác nhớ thương, mà còn là phụ nữ.
Mỗi lần từ này xuất hiện đều chẳng có kết cục tốt đẹp gì.
Lần trước nó xuất hiện, hình như là với người bịt mặt thì phải!
Từ Tiểu Thụ không rét mà run.
"Dừng tay, ta không có ý định 'tìm chết'."
Hắn giơ tay, ra hiệu đối phương bình tĩnh rồi nói: "Cô cướp vỏ kiếm của ta, ta trả cô một kiếm, chúng ta không ai nợ ai, cứ thế đường ai nấy đi."
"...Cô đi đường cô, tôi đi đường tôi."
Lạc Lôi Lôi suýt nữa thì phun ra một ngụm máu.
Cái gì mà "cô cướp vỏ kiếm của ta, ta trả cô một kiếm"?
Một kiếm thì ngươi trả rồi đấy, nhưng vỏ kiếm thì trả cho ta đi chứ, đứng nói chuyện không đau lưng à!
Phải nhịn!
Thực lực của tên này có chút kỳ lạ, có lẽ cũng giống mình, những kẻ được cử đến làm gián điệp đều không phải dạng vừa.
Hắn chắc chắn đang cố chọc giận mình, phải nhịn!
Từ Tiểu Thụ thấy nàng không nói gì, chỉ không ngừng thở dốc thì không khỏi ngẩn người.
Yếu vậy sao? Đã uống cả đan dược rồi mà vẫn chưa hồi phục à?
"Cô sắp chết à?"
"Ta có một loại dược dịch vừa mới nghiên cứu ra, có muốn thử hiệu quả không?" Hắn dừng lại, chép miệng đầy mong đợi: "Chắc là ngon lắm."
"Ta..." Đôi mắt đẹp của Lạc Lôi Lôi trợn trừng, không thể tin vào tai mình.
Cô sắp chết à?... Đây là tiếng người sao? Cũng không nhìn xem là ai đã đánh người ta?!
Phụt!
Cuối cùng nàng vẫn không nhịn được mà phun ra một ngụm máu.
"Nhận được lời nguyền rủa, điểm bị động +1."
"Nhận được sự oán hận, điểm bị động +1."
Từ Tiểu Thụ hơi hoảng, hắn không hề muốn giết người, cho dù gã này do Trương Tân Hùng phái tới, nhưng hình như không giống những người khác...
Nàng tương đối khách sáo?
Kiểu miệng thì nói muốn giết nhưng lại không nỡ ra tay.
Làm Từ Tiểu Thụ cũng không nỡ diệt khẩu.
Hắn lấy ra một bình thuốc: "Thử chút không? Ngọt lắm."
Mà phải nói, "Xích Kim Dịch" nhờ có "Trù Nghệ Tinh Thông" nên sau khi luyện chế ra có vị ngọt nhưng không ngấy.
Từ Tiểu Thụ còn mấy bình, lúc không có việc gì có thể dùng làm nước trà để uống.
Nhân dịp này thử dược tính trên người khác, biết đâu còn tiện thể quảng bá một phen?
Lạc Lôi Lôi lau vệt máu bên môi, ánh mắt chẳng mấy thiện cảm.
"Hít..."
Ta nhịn!
Bao nhiêu năm qua, tên nhóc này là kẻ đầu tiên có thể chọc cho nàng tức đến hộc máu.
Trước kia toàn là nàng chọc người khác tức thôi!
"Từ Tiểu Thụ, ngươi cũng đừng giả vờ nữa, tất cả chúng ta đều giống nhau cả thôi."
"Nói thẳng nhé, chúng ta cũng rất cần vỏ kiếm này, ngươi bán nó cho ta đi!" Cuối cùng Lạc Lôi Lôi vẫn chọn nói thẳng.
Chúng ta?
Từ Tiểu Thụ nhíu mày, linh niệm quét qua nhưng không tìm thấy bất kỳ ai xung quanh.
Kế nghi binh à?
Ha ha, cô tưởng ta chỉ có mỗi linh niệm thôi sao?
"Cảm Giác" được mở rộng, nhưng vẫn không tìm thấy bất kỳ ai.
Từ Tiểu Thụ: "..."
Lợi hại thật!
Hắn thừa nhận mình đã bị dọa.
Tàng hình?
"Cảm Giác" là quét toàn phương vị không góc chết cơ mà, vậy mà không tìm ra người... Hay là cô ta đang lừa mình?
Tàng hình cũng không thể nào, ở bên ngoài thì còn được, đây là Thiên Huyền Môn, tổng cộng có mười người thôi mà?
Mấy tên đó không thể nào tránh được sự dò xét của "Cảm Giác".
Còn về chuyện lừa người... Ai mà không biết chứ?
Từ Tiểu Thụ khinh thường, hất cằm.
"Vậy thì nói thẳng luôn!"
"Vỏ kiếm này chúng tôi cũng cực kỳ cần, hơn nữa người đông tay nhiều, một cái vỏ kiếm còn không đủ chia đâu."
Cô chỉ có một mình, còn bên tôi đây có rất nhiều người vô hình đấy!
Lừa gạt ai mà không biết?
Nhớ năm đó Từ Tiểu Thụ ta đây dùng một "Không Thành Kế" đã lừa chết hai tên sát thủ, cô mà dám lừa gạt trước mặt tổ tông của nghề lừa gạt này à.
Lạc Lôi Lôi ngẩn người, nàng vốn tưởng đối phương chỉ là một thế lực nhỏ, nhưng nghe khẩu khí này, chẳng lẽ bọn họ cũng định chơi lớn?
"Ngươi chắc chứ?"
"Ngươi có biết 'Đại Chuyển Thiên Cảnh' không? Vỏ kiếm này vừa rời khỏi phong ấn là người bên ngoài sẽ cảm ứng được ngay."
"Đến lúc đó, giờ đã điểm, Thiên Huyền Môn vừa mở... thứ chào đón ngươi sẽ là các ông lớn của Linh Cung đấy!" Lạc Lôi Lôi cười khẩy.
Cái quái gì vậy!
Từ Tiểu Thụ nghe mà ngớ cả người, đây là cái gì với cái gì vậy, cô với tôi có đang nói cùng một chuyện không thế?
Cô nương này bị ngáo à...
Trong lòng hắn còn đang cạn lời thì đã nghe Lạc Lôi Lôi ở phía xa nói tiếp với giọng giễu cợt:
"Đừng để đến lúc trộm được vỏ kiếm rồi, khi ra khỏi Thiên Huyền Môn lại mất cả chì lẫn chài, thế thì được không bù mất."
Từ Tiểu Thụ khẽ giật mình.
Trộm... trộm vỏ kiếm?
Hắn thoáng cảm thấy lạnh sống lưng, hóa ra... cô nương này thật sự không cùng một tần số với mình ngay từ đầu?
Nàng đến để trộm vỏ kiếm?
Vãi!!!
Từ Tiểu Thụ chấn kinh, kiểu kinh hãi đến biến sắc.
Hắn hít một hơi thật sâu, nuốt trái tim đang treo ở cổ họng xuống, cố gắng gằn từng chữ rõ ràng để lời nói của mình không bị hiểu lầm: "Trương Tân Hùng... cô biết chứ?"
"Trương Tân Hùng?" Lạc Lôi Lôi bật cười, tên nhóc này quả nhiên đầu óc có vấn đề, đang nói chuyện ngon lành lại chuyển chủ đề đột ngột như vậy.
"Đương nhiên là biết, người cũ của nội viện, ai mà không biết?"
"Sao thế?"
Biết cái quái gì!
Từ Tiểu Thụ đã thầm chửi trong lòng, nhìn cái điệu bộ này... hóa ra cô thật sự không phải do Trương Tân Hùng phái tới!
Hắn cảm thấy sự việc đã đi chệch hướng, mà có lẽ còn là một hướng cực kỳ đáng sợ, kiểu có thể nguy hiểm đến tính mạng.
Gặp phải chuyện lớn, hắn không hề lơ là.
Rất nhanh, tất cả lời nói và hành động của Lạc Lôi Lôi từ lúc gặp mặt đến giờ đều lướt qua trong đầu hắn.
Tách nàng ra khỏi dòng suy nghĩ của mình và đặt vào phe trộm kiếm, mọi hành động của cô nương này đều cho thấy là đã có dự mưu từ trước, chính là nhắm vào việc trộm kiếm!
Tim Từ Tiểu Thụ lạnh toát...
Mẹ kiếp, sao vào một cái Thiên Huyền Môn mà cũng gặp phải chuyện rắc rối này.
Hóa ra vỏ kiếm này là một củ khoai lang nóng bỏng tay à?
Hắn không để lộ sơ hở, suy nghĩ xoay chuyển trong nháy mắt, thuận miệng nói: "Chuyện sau khi ra ngoài tự nhiên đã có sắp xếp, ta đương nhiên không sợ..."
"Ngược lại là cô, vậy mà cũng không sợ?"
"Ta rất tò mò, rốt cuộc cô là ai?"
Lạc Lôi Lôi liếc hắn một cái, tấm màn che cuối cùng này cũng không cần phải vén lên đâu nhỉ!
Vấn đề này... ta hỏi ngươi, ngươi dám trả lời không?
"Ngay cả tên nhà mình còn không dám báo, mà ngươi dám hỏi ta à?" Khóe môi Lạc Lôi Lôi nhếch lên, nghiêng đầu nói: "Ngươi thuộc tổ chức nào?"
Đã quyết định lừa nàng một phen, Từ Tiểu Thụ đương nhiên không hề nao núng.
"Nói ra sợ dọa cô chết khiếp..." Hắn chắp hai tay sau lưng, trầm ngâm một lát rồi nói đầy hùng hồn: "Thánh Nô!"
Thánh Nô... chính là thế lực của đám người bịt mặt, đó là một tổ chức khủng bố đã một mình chống lại cả Thiên Tang Linh Cung!
Từ Tiểu Thụ dùng "Cảm Giác" quan sát tỉ mỉ phản ứng của cô nương này, sự kinh sợ như dự đoán không hề xuất hiện, thay vào đó là một vẻ mặt kinh ngạc.
"Thánh Nô?"
Lạc Lôi Lôi không thể tin nổi: "Ngươi cũng là 'Thánh Nô'? Sao ta lại không biết ngươi?"
Từ Tiểu Thụ: ???
Rầm!
Thanh "Tàng Khổ" dưới chân chao đảo, cả người hắn rơi thẳng từ trên không trung xuống.