Tẫn Nhân!
Từ Tiểu Thụ cũng đột nhiên nghĩ đến.
Túy Âm đã rời đi lâu như vậy, phong cấm trong ngoài đều đã bị cắt đứt, tại sao bên phía Tẫn Nhân lại không có động tĩnh gì?
Thân Thứ Hai, tâm niệm tương thông.
Trước đó khi bản tôn của hắn ở bên ngoài, còn Tẫn Nhân ở trong di tích, hắn có thể dựa vào liên kết này để di chuyển ảnh hưởng của "Thương Tâm", để Tẫn Nhân mặc sức chịu trận thay.
Nếu không như thế, lúc ở Bí Cảnh Tứ Tượng, có khi hắn đã bị Bắc Hòe chém chết rồi. Năng lực của gã đó quá mức ghê tởm, có thể cưỡng ép ngắt chiêu của kẻ địch, tạo ra vô số cơ hội chiến đấu.
Về sau bản tôn tiến vào di tích, Tẫn Nhân ra ngoài, cũng có thể thông qua liên hệ giữa cả hai để Tẫn Nhân hỏi Lý Phú Quý và Long Hạnh một vài chuyện.
Nhưng bây giờ...
Sao lại mất liên lạc rồi?
Chẳng lẽ phong tỏa của Túy Âm vẫn còn, Di Tích Thần vẫn chỉ có thể vào không thể ra?
"Sao thế?"
Đạo Khung Thương nghe tiếng liền nghiêng đầu nhìn qua, còn tưởng rằng Từ Tiểu Thụ đã nhớ ra chuyện về sư phụ mình, thoát khỏi ảnh hưởng từ đạo ký ức quanh co.
"Ngươi có cách nào xác minh rằng Túy Âm thật sự không thể can thiệp vào việc ra vào Di Tích Thần không?" Từ Tiểu Thụ không nói rõ.
Đạo Khung Thương cười đáp: "Chuyện này phải xem ngươi rồi, Thụ gia, ngươi mới là chủ nhân của Di Tích Thần, người nắm giữ Hạch Thiên Cảnh, sao không thử sửa đổi Đại Đạo Tiếp Dẫn ở nơi này xem?"
Sửa đổi...
Ý gì?
"Đừng hỏi, nghe ta, ngươi cứ đổi trước đi."
"Nắm lấy Hạch Thiên Cảnh, dùng ý niệm ngược dòng tìm hiểu Đại Đạo 'Tiếp Dẫn', không cần đổi thành bình thường, chắc ngươi cũng không làm được đâu."
"Hãy đổi nó về lại dáng vẻ quy tắc tiếp dẫn do Trảm Thần Quan Nhiễm Mính đặt ra lúc trước, đến đi tự nhiên là được."
Đạo Khung Thương ra vẻ thần bí khó lường, Từ Tiểu Thụ chần chừ một lúc, nghĩ rằng lúc này mọi người vẫn còn ở trong Di Tích Thần, lời của lão đạo sĩ gian xảo này có thể nghe theo.
Hắn liền bóp ra Hạch Thiên Cảnh, làm theo răm rắp.
Không có cảnh tượng cả thế giới rung chuyển, càng không phát ra tiếng ong ong vang dội, trong im hơi lặng tiếng, Đại Đạo Tiếp Dẫn đã được chuyển đổi về thiết lập của Trảm Thần Quan Nhiễm Mính lúc trước.
"Rốt cuộc là có ý gì?"
Từ Tiểu Thụ làm xong liền có dự cảm không lành.
Bởi vì hắn thật sự không có cách nào đổi Đại Đạo Tiếp Dẫn thành "chỉ cần đi qua cổng gỗ là có thể định vị trở về một vị trí nào đó trên Đại Lục Thánh Thần, chứ không phải vào bằng cách nào thì ra bằng cách đó".
Về mặt lý thuyết, Từ Tiểu Thụ có thể hiểu được:
Dù sao Di Tích Thần cũng là một trong ba góc của Thiên Cảnh cao quý, là nơi "Linh Chỉ" của Tổ Thần, quy tắc ở đây không giống với Đại Lục Thánh Thần, cấp bậc cao hơn.
Từ bên ngoài vào, dùng từ "vũ thăng", bản chất không phải là "dịch chuyển không gian" mà là "tiếp dẫn luân hồi".
Từ nơi này đi ra, tự nhiên cũng phải là "tiếp dẫn" chứ không phải vèo một cái là có thể xuyên qua tinh không và các loại dòng chảy hỗn loạn.
Nhưng lý thuyết là một chuyện, cảm nhận chủ quan lại chẳng tốt đẹp gì.
Sau khi mình rời khỏi đây, Ái Thương Sinh có thể sẽ kéo căng cung dí vào gáy mình. Chờ đợi nửa tháng, nghĩ đến thôi đã thấy hơi kinh dị.
Đương nhiên, cảm giác bị Đạo Khung Thương đoán trúng còn khó chịu hơn.
"Ngươi có nói không thì bảo!"
Thấy sắc mặt Từ Tiểu Thụ khó coi, Đạo Khung Thương lúc này mới ra vẻ biết nói tiếng người, ngón tay chỉ về phía xa, hướng về Đại Lục Thánh Thần: "Bọn họ đâu biết nơi này chúng ta đã xảy ra chuyện gì."
"Nhưng nhìn từ phạm vi toàn đại lục, cho dù bây giờ cơn sốt tiến vào di tích đã qua, mọi người cũng đại khái biết nơi này đã xảy ra vấn đề."
"Vẫn sẽ có một nhóm người, sau một thời gian dài do dự và giãy giụa, sẽ hô lên hai chữ 'Nhiễm Mính', lựa chọn đánh cược một phen tìm cơ duyên. Cuộc đời của họ đã không còn đường lui."
"Những người vào trước đó không ra được, bây giờ ngươi đổi quy tắc, giết thêm một người nữa, xem hắn chết thật hay là ra ngoài được, chẳng phải sẽ rõ ràng ngay sao?"
Đúng là một phương pháp đơn giản và thô bạo!
Nhưng không khỏi có chút quá vô nhân tính?
Đang suy nghĩ, Đạo Khung Thương bỗng nhếch môi, đôi mắt cong cong, cười mà không nói.
Đồng tử của Từ Tiểu Thụ co rụt lại.
"Ngươi..."
"Phải, Thụ gia, ta giết hết rồi."
Trong Di Tích Thần thật ra vẫn còn người.
Lúc trước khi Túy Âm còn ở đây, những người này sau khi tiến vào liền bị đại trận luyện hóa, vô cùng vinh hạnh được đồng hóa với Túy Âm.
Bất kể là Trảm Đạo hay Thái Hư.
Bây giờ Túy Âm đã đi, những kẻ năm ba người một còn dám tiến vào Di Tích Thần đã sống sót thành công.
Bọn họ rơi xuống Đệ Nhất Trọng Thiên, xem hết đoạn phim giới thiệu trong đầu, sau đó mở mắt ra, liền ngây người tại chỗ.
"Đúng là một Di Tích Thần!"
Quả không hổ là nơi diễn ra thần chiến, đúng là quá "di tích".
Sao lại giống như bị trâu cày qua một lượt, không có một mảnh đất nào lành lặn vậy?
Cho dù đã đi hơn nửa ngày, theo lý mà nói đã nhiều năm như vậy, dù lúc đó có đánh đến trời đất tối tăm, dựa vào nồng độ linh khí và thánh lực vô chủ ở đây...
Lẽ ra linh thảo đã mọc thành cụm, linh vật đã bay loạn xạ rồi chứ?
Nhưng đến một gốc linh dược thập phẩm cũng không có, đừng nói đến nhất nhị phẩm và thánh dược!
Đến một thanh thần binh lợi khí cũng không có, chỉ có vài mảnh vỡ lưỡi đao vụn vặt, to bằng móng tay đã được xem là lớn!
"Không giống như quá khứ từng có thần chiến, mà giống như thần chiến vừa mới kết thúc ngày hôm qua..."
Lưu Quế Phân gãi đầu, cảm thấy nơi này thật kỳ lạ.
Hắn sinh ở Đông Vực, năm nay 172 tuổi, Thuần Dương Chi Thể, từ trước đến nay chưa từng phá công, tu luyện thần tốc, cuối cùng vào 63 năm trước đã đột phá thành tựu Thái Hư.
Nói ngông một chút, lúc đó Đệ Bát Kiếm Tiên còn chưa là cái thá gì.
Lưu Quế Phân có một giấc mộng, tham gia Thập Tôn Tọa, trở thành Quế Phân Đại Đế của Điện Thánh Thần, danh hiệu này nói ra cũng đủ vang dội.
Một trăm năm sau, hắn cuối cùng cũng giác ngộ, đó không gọi là giấc mơ, mà gọi là huyễn tưởng.
Thập Tôn Tọa hắn đã tham gia năm lần, lần nào cũng không qua nổi vòng gửi xe.
Không sao cả, hắn đã thành công "tiễn" Thập Tôn Tọa về nơi an nghỉ cuối cùng, cuộc thi này bây giờ đã được phía chính phủ của Điện Thánh Thần tuyên bố sẽ không tổ chức nữa.
Mà bây giờ...
"Di Tích Thần, lão hủ Lưu Quế Phân, đến đây!"
Vừa dứt lời.
Trước mặt hắn, nơi vốn không một bóng người, đột nhiên xuất hiện một bóng dáng mơ hồ.
Kinh nghiệm giang hồ hơn trăm năm mách bảo Lưu Quế Phân rằng, kẻ đến không có ý tốt.
Bóng trắng đó sau khi đáp xuống liền nhìn hắn cười, không lâu sau, đưa qua một con dao găm:
"Tự vẫn đi."
Lưu Quế Phân sống 172 năm, chưa bao giờ cạn lời như lúc này.
Chuyện này thật nực cười.
Ta, Lưu Quế Phân, đường đường là Thái Hư, một nhân vật có tiếng ở Đông Vực.
Nói thế nào cũng là điện chủ đương đại của Điện Quế Phân, trải qua vô số sóng gió giang hồ, chứng kiến sự trỗi dậy và sụp đổ của bốn đời Thập Tôn Tọa, sự qua lại và kết cục của hơn hai mươi vị kiếm tiên...
"Ặc."
Lưu Quế Phân còn chưa kịp nhếch mép cười, chưa kịp bày ra tư thế phòng ngự, suy nghĩ đột nhiên đứt đoạn, phảng phất như đã coi nhẹ sinh tử, thong dong gật đầu:
"Được."
Trong ký ức, kể từ lần bị bắt nạt hồi còn bé, hắn đã có một suy nghĩ kiên định:
Nếu có thể sống đến 172 tuổi, nhất định phải đến một di tích đổ nát nào đó, tìm một người nào đó, cầm lấy dao găm của hắn, cắt đứt cổ họng mình, kết thúc cuộc đời tầm thường vô vị này.
Cả đời ta, phấn đấu chính là vì điều này.
Hôm nay, cuối cùng cũng có thể nghênh đón kết cục.
Lưu Quế Phân nhắm hai mắt lại, trong lòng không còn dục vọng, chỉ có sự tĩnh lặng khi mọi thứ kết thúc.
"Xoẹt."
Dao găm lướt qua yết hầu, không một giọt máu tuôn ra.
Một cánh cổng gỗ hư ảo mà mắt thường không thể thấy xuất hiện, Lưu Quế Phân ngã vào trong cửa, biến mất không còn tăm hơi.
"!"
Lưu Quế Phân đột ngột tỉnh lại, bật thẳng lưng dậy, toát ra một thân mồ hôi lạnh.
Trước mắt hắn là vách hang núi chằng chịt mạng nhện, là bàn đá nhỏ phủ đầy bụi...
Đầu óc có chút đau nhói.
Lưu Quế Phân xoa xoa đầu, ký ức như thủy triều ùa về.
Hang núi, giường đá, bế tử quan, đánh cược một phen...
172 năm tầm thường vô vị, thay vì già đi với một cuộc đời bình thường như vậy, không bằng tiến vào Di Tích Thần, liều một phen tìm cơ duyên Bán Thánh.
Không thành công, thì thành nhân!
"Tại sao ta lại trở về?"
Lưu Quế Phân có chút ngơ ngác, hắn nhớ mình đã do dự hơn nửa tháng, là hô "Nhiễm Mính" để tiến vào mà.
Bây giờ, là chuyện gì xảy ra?
Xoa nhẹ hai cái, không chỉ trong đầu đau, mà bên ngoài cũng đau.
Dường như còn có chất lỏng gì đó chảy qua khóe mắt, mang đến cảm giác chát chát của máu?
Lưu Quế Phân vội vàng dừng động tác xoa đầu.
"Hít!"
Hắn mở tay ra xem, hít một hơi thật sâu.
Trên tay hắn đang lẳng lặng nằm một con dao găm màu xanh biếc, mang theo vết máu tươi mới, còn có một mẩu da thịt.
"Ta cắt nó xuống?"
"Ta suýt nữa tự sát?"
Chết tiệt, con dao găm này từ đâu ra...
Ngay lúc Lưu Quế Phân sợ đến chết khiếp, muốn xuất quan ném thứ đồ tà môn này đi thật xa, trong đầu chợt rung lên.
Một làn sương mù huyền diệu khó tả hiện ra, hội tụ thành những hình ảnh cổ xưa lờ mờ, vỡ vụn, nhìn không rõ, chỉ cảm thấy rộng lớn, cường đại, vĩnh cửu!
Thứ gì vậy.
Lưu Quế Phân do dự giật giật khóe miệng, mí mắt giật hai cái, lắc đầu, vứt bỏ những thứ không thực tế đó đi.
"Ting."
Một âm thanh trong trẻo vang lên.
Lần này, Lưu Quế Phân đột ngột đứng dậy, khí thế Thái Hư kinh khủng của hắn trực tiếp làm vỡ nát cả sơn động, phá tan trời đất mà ra.
"Thứ gì!"
"Cút ra khỏi đầu ta!"
"Lão hủ không tin mấy thứ này, cút!"
Đồng tử của hắn gần như trợn nứt, liều mạng ôm lấy trán, lại ném con dao găm đi thật xa.
Nhưng hơi thở tiếp theo, dao găm đã trở về tay, huyễn hóa biến mất, in vào da thịt, trở thành một hình xăm như ẩn như hiện trên lòng bàn tay.
"Nhỏ máu nhận chủ?"
Tâm trạng Lưu Quế Phân bùng nổ.
Chuyện này hoang đường đến mức nào?
Ta chỉ gãi đầu một cái, thứ này lại vì cắt phải da thịt mà nhận chủ?
Nó rốt cuộc là thần khí, hay là tà khí, hay là...
"Chờ đã!"
Di Tích Thần?
Ta từ Di Tích Thần trở về?
Quên đi những gì đã trải qua, nhưng lại nhận được thứ đồ cổ xưa này?
Sau khi Lưu Quế Phân bình tĩnh lại, hắn cảm thấy tốc độ máu chảy của mình đang tăng nhanh, cơ thể cũng bắt đầu nóng lên. Không phải vì Thuần Dương Chi Thể, mà là vì sự kích động tột độ!
"Cơ duyên?"
"Cơ duyên!"
Phải! Lưu Quế Phân không tin mấy thứ này.
Nhưng 172 năm, vận may cuối cùng cũng đến với ta một lần, được chứ, không quá đáng chứ?
Tin một lần, cũng không mất gì!
Hắn trấn tĩnh lại, nghĩ rằng nhập gia tùy tục, vậy thì xem thử con dao găm này rốt cuộc có lai lịch gì.
Ước chừng đợi 15 phút.
Dao găm vẫn luôn hấp thụ linh nguyên của hắn.
Lưu Quế Phân là Thái Hư, không phải Hậu Thiên nhất nhị cảnh, muốn linh nguyên... bao no!
Hắn liều mạng truyền vào, cũng không sợ chết.
Cho đến cuối cùng, âm thanh mà hắn tưởng mình đã nghe nhầm lại vang lên lần nữa.
"Ting!"
Khoảnh khắc này, chính là vĩnh hằng.
Ước chừng đã qua một thế kỷ, lúc Lưu Quế Phân tỉnh lại, hắn lắc đầu cười.
Hắn chậm rãi ngước mắt, nhìn về phía khu rừng trước mặt.
Ánh chiều tà rắc lên khuôn mặt già nua của hắn, nhuộm vàng cả những nếp nhăn nơi khóe mắt.
Gió mát khẽ thổi, mang theo hương thơm thoang thoảng.
Hương thơm của cỏ cây, vạn vật có linh.
Sống 172 năm, đây là lần đầu tiên Lưu Quế Phân cảm thấy, thế giới này thật rực rỡ!
Trong đầu, dường như vì đã thôn phệ linh nguyên, lần này thông tin xuất hiện nhiều hơn:
"Ting!"
"Phát hiện mục tiêu có cốt linh 172 tuổi, Thuần Dương Chi Thể, độc nhất đương thời, phù hợp tiêu chuẩn 'Duy Nhất'."
"Đang khởi động Truyền Thừa Đạo Tổ..."
Đạo Tổ?
Tim Lưu Quế Phân lỡ một nhịp, không nói gì.
Mặc dù việc bị phơi bày chuyện mình độc thân gần hai trăm năm có chút khó chịu, nhưng không ngờ đó cũng được coi là "Duy Nhất".
Chắc là con dao găm thần khí kia đang tự động kiểm tra, may mà mình còn có một cái duy nhất như vậy.
"Cả đời bình thường, không ngờ lão hủ cũng có điểm cực hạn, thật đáng kinh ngạc..."
Không thể không nói, bốn chữ "Truyền Thừa Đạo Tổ" khiến người ta rung động đến thế.
Sống mấy đời người, Lưu Quế Phân từng nghe nói về Thập Tổ, nhưng chưa từng nghe nói về Đạo Tổ.
Không sao cả, không lẽ con dao găm thần khí này lại bịa ra một vị tổ nào đó chứ?
"Ting!"
"Phát hiện vị diện này quá nhỏ, linh khí cằn cỗi, khởi động Truyền Thừa Đạo Tổ thất bại."
"Mời 'Lưu Quế Phân' bắt đầu nhiệm vụ, lần lượt giải khóa các phần của truyền thừa, tuần tự tiến lên, leo lên đỉnh Đại Đạo, trở thành Thủy Tổ."
Cái gì?
Khẩu khí này!
Leo lên đỉnh Đại Đạo, trở thành Thủy Tổ... Đây, mới là "Đạo Tổ"?
Lưu Quế Phân run rẩy.
Thứ này khẩu khí thật ngông cuồng, chẳng lẽ Đạo Tổ còn đứng trên cả Thập Tổ?
Lại còn nhận ra tên mình...
À, hình như chủ thứ đảo lộn, nó đã cuồng vọng như thế, e rằng đến từ một nơi như "Thần giới", tự nhiên nhìn thấu tên thật của mình cũng không có gì to tát.
"Dao găm, ta nên bắt đầu nhiệm vụ như thế nào?"
Lưu Quế Phân thử gọi trong đầu.
Hắn có 172 năm kinh nghiệm giang hồ, thử dùng danh xưng "Dao găm" để gọi "Truyền Thừa Đạo Tổ" trước.
Trước đắc tội, sau bồi thường, một lần qua hai lần lại, đôi bên quen biết, mình coi như đã bắt được mối quan hệ đó. Đây không gọi là khéo léo, đây gọi là cách đối nhân xử thế.
Lý thuyết "nếu không mạo phạm, sẽ không thể đến gần, đôi bên chính là hữu duyên vô phận, đời này nhất định không thể đi cùng nhau" của Lưu Quế Phân vô cùng phong phú.
"Truyền Thừa Đạo Tổ" dường như có tầm nhìn quá lớn, cũng không để ý đến cách gọi tùy tiện của hắn, nghe tiếng xong chỉ lạnh lùng hiện ra một hàng bảng sáng.
Lưu Quế Phân híp mắt, vẫn còn chút không quen.
Trước mắt hắn xuất hiện một danh sách, trên đó viết đầy nhiệm vụ và phần thưởng:
"Nộp thập phẩm linh kiếm, ban thưởng: 1 điểm cống hiến."
"Nộp thập phẩm đan dược, ban thưởng: 1 điểm cống hiến."
"Nộp thập phẩm trận bàn, ban thưởng: 1 điểm cống hiến."
"Nộp thập phẩm công pháp, ban thưởng: 1 điểm cống hiến."
"..."
Từng hàng từng hàng, sao toàn là "Nộp"?
Tuy nói hoàn thành nhiệm vụ có chút đơn giản, nhưng ngươi là Truyền Thừa Đạo Tổ cơ mà, ngươi thưởng cho ta chút gì đi chứ!
Nhìn thế này, rất giống một thứ lừa đảo, chỉ có vào chứ không có ra?
"Dao găm, điểm cống hiến có tác dụng gì?"
Lưu Quế Phân chú ý đến chi tiết, trực giác mách bảo hắn rằng, thứ này có lẽ có thể nghịch thiên cải mệnh.
Dao găm quá cao ngạo, vẫn không nói chuyện.
Chỉ "Ting" một tiếng, rồi hiện ra một cửa hàng, trên đó có danh sách đổi thưởng:
"Cổ võ: Cửu Long Đoán Thể Quyết, tu đến chương cuối, có thể mở Bát Môn, 30.000.000 điểm cống hiến..."
"Cái gì? Có thể mở Bát Môn?"
Lưu Quế Phân đọc xong, kinh ngạc đến ngây người, tim đập thình thịch, tiếp tục nhìn xuống:
"Thần khí Bia Di Văn: Bách Xích Kiếm, 10.000.000 điểm cống hiến... Cái gì? Thần khí Bia Di Văn cũng có?"
"Thuật Thiên Cơ từ nhập môn đến cơ sở, 100.000 điểm cống hiến. Cái gì? Thuật Thiên Cơ của Đạo Điện Chủ, nó cũng có? Có từ cơ sở đến tinh thông không?"
"Bạo Lực Phá Thánh Hoàn... Trời ạ, thứ này có thể trực tiếp phong thánh, mặc dù có di chứng trước và sau khi dùng, nhưng chỉ cần 1.000.000 điểm cống hiến?"
"Phần thưởng cao nhất đâu? Là cái gì!"
Lưu Quế Phân ý thức được, có lẽ mình đã nắm được cơ hội ngàn năm có một, nhất định phải xem thử "giấc mơ cuối cùng".
Giờ phút này, giấc mơ, không còn là huyễn tưởng!
Kéo danh sách lên vị trí cao nhất, Lưu Quế Phân bị dòng chữ vàng rực rỡ dọa choáng váng:
"Truyền Thừa Đạo Tổ, tiến độ 1%, yêu cầu đổi: 100.000.000 điểm cống hiến."
"Chú thích: Mỗi 1% tiến độ của Truyền Thừa Đạo Tổ được giải khóa có thể mang lại cho truyền nhân một bước nhảy vọt về tư chất."
Tư chất nhảy vọt...
Cơ thể Lưu Quế Phân loạng choạng.
Dao găm không nói rõ bước nhảy vọt này là như thế nào, nhưng hắn đã có thể tưởng tượng ra.
Mà một trăm triệu điểm cống hiến.
Liều cả mạng!
Cũng phải kiếm cho đủ!
Nếu đời này có thể kiếm đủ chục tỷ điểm cống hiến...
"Xì."
Lưu Quế Phân cúi đầu cười.
"Ha ha..."
Lưu Quế Phân ngẩng đầu cười.
"A ha ha ha..."
Lưu Quế Phân ngửa đầu, giữa núi rừng này, cất tiếng cười điên cuồng phóng túng.
Hắn đã có thể nhìn thấy tương lai của mình, cái mạng này, sống 172 năm, cuối cùng cũng bị lão hủ thay đổi!
"Quế Phân Đại Đế?"
"Không! Quế Phân Đạo Tổ!"
"Mà còn là Thủy Tổ, là Thủy Tổ đứng trên cả Thập Tổ!"
Sau một hồi kích động, Lưu Quế Phân lại bình tĩnh lại, cuối cùng cũng hiểu rõ "Truyền Thừa Đạo Tổ" của con dao găm này là gì.
Chính là làm nhiệm vụ, kiếm điểm cống hiến, cái gì cũng có thể đổi, tích lũy đủ một trăm triệu thì đổi Truyền Thừa Đạo Tổ.
Đơn giản thô bạo!
Về phần nhiệm vụ.
Đương nhiên không thể chỉ kiếm từng chút một.
Truyền thừa này đến quá muộn, những nhiệm vụ đầu tiên rõ ràng là dành cho Luyện Linh Sư Hậu Thiên hoàn thành.
Lưu Quế Phân từ trước đến nay không phải là người bi quan, sẽ không nghĩ tại sao cơ duyên như vậy lại đến muộn thế.
Cái lợi của việc 172 tuổi mới nhận được Truyền Thừa Đạo Tổ, chính là hắn có thể trực tiếp bỏ qua giai đoạn tân thủ, hoàn thành những nhiệm vụ khó khăn nhất!
"Để lão hủ xem, có những nhiệm vụ khó khăn nào..."
"Gia nhập cuộc chiến giữa Hôi Cung Tuất Nguyệt và Điện Thánh Thần, trở thành phụ tá đắc lực của Tiếu Không Động, ban thưởng: 10.000.000 điểm cống hiến."
Phải, nhiệm vụ độ khó cao, không chỉ có nộp đồ, mà còn gắn liền với tình hình hiện tại của Đại Lục Thánh Thần.
Con dao găm này quá thông minh, sau khi kiểm tra xong mình, nó còn kiểm tra cả vị diện này, tiện tay liền ban bố nhiệm vụ "rèn luyện"? Cao cấp!
Thật sự cao cấp!
"Nhưng Tiên Thành Tham Nguyệt là địa bàn của cổ kiếm tu, ta đến tiên thiên kiếm ý còn không có, chắc chắn không thể trở thành phụ tá đắc lực của đại sư huynh được."
Lưu Quế Phân suy nghĩ một hồi, từ bỏ nhiệm vụ này.
Hắn lại lựa chọn một phen, có nhiệm vụ yêu cầu đi Nam Vực phát triển thế lực, đi Bắc Vực chống lại vết nứt không gian dị thứ nguyên, thậm chí, còn có nhiệm vụ vô lý đến mức yêu cầu hắn đi Tây Vực trồng cây, biến cả sa mạc vàng ở Tây Vực thành màu xanh lá.
"Ban thưởng một tỷ điểm cống hiến!"
"Cái này trực tiếp là một phần mười Truyền Thừa Đạo Tổ!"
"Vô lý! Nếu không phải lão hủ biết việc sa mạc hóa ở Tây Vực không phải do tự nhiên, mà bên trong có biến số khác, e là thật sự đã đi trồng cây rồi..."
"Nhưng Truyền Thừa Đạo Tổ này, nhìn như vậy thì ngược lại rất có lòng nhân ái."
Lưu Quế Phân cười cười, đi đến kết luận rằng đây là một "truyền thừa chính nghĩa", liền bỏ qua nhiệm vụ này.
Thật ra dù truyền thừa này là tà ác, hắn cũng cảm thấy có thể chấp nhận, chỉ cần có thể đổi ra được đồ thật.
Dù sao, binh khí trong tay, vừa chính vừa tà, chủ yếu là do người dùng.
Mà hắn, Lưu Quế Phân, Thuần Dương Chi Thể, chính là thần của chính nghĩa!
Không dám phán đoán nhiều, Lưu Quế Phân rất nhanh đã lật ra nhiệm vụ mà hắn cho là có độ khó cao nhưng mình có thể đảm nhận được:
"Tiến đến Thành Tử Phật, đột nhập Thập Tự Nhai Giác, trở thành Bắc Nhai Chủ, ban thưởng: 10.000.000 điểm cống hiến."
Thành Tử Phật, Thập Tự Nhai Giác...
Trước đây, Lưu Quế Phân nghĩ cũng không dám nghĩ, nếu không cũng sẽ không bao giờ đến nơi tụ tập của những kẻ cùng đường, ác nhân đó.
Chuyện này có khác gì đi tìm chết?
Bốn vị nhai chủ của Thập Tự Nhai Giác, là khái niệm gì?
"Đông Nhai Chủ, Thần Diệc!"
Chỉ cần cái danh xưng này, cái tên này vang lên trong đầu, Lưu Quế Phân, người từng tham gia Thập Tôn Tọa chiến dù bị loại sớm nhưng đã xem qua trận đấu, gan cũng muốn dọa cho vỡ nát.
Nhưng bây giờ...
Thần Diệc?
A! Chỉ là Thần Diệc thôi mà!
"Nhận."
Lưu Quế Phân không chút do dự nhận lấy Gói Quà Tân Thủ của truyền thừa, vừa mở ra, bên trong là bảo vật trị giá 200 triệu điểm cống hiến.
Một trăm triệu là điểm cống hiến, rõ ràng là để mình đi đổi một điểm tiến độ của Truyền Thừa Đạo Tổ, để có một bước nhảy vọt về tư chất trước.
Một trăm triệu là bảo vật, bao gồm Cổ võ: Cửu Long Đoán Thể Quyết, Thần khí Bia Di Văn: Bách Xích Kiếm, và các linh kỹ, đòn sát thủ khác...
Gói quà này vừa mở, trong giới Thái Hư, ai có thể là đối thủ của ta, Lưu Quế Phân?
"Ha ha ha ha!"
"Ha ha ha ha!"
Lưu Quế Phân ngửa đầu điên cuồng cười, nước mắt tuôn rơi, không ai có thể hiểu được niềm vui sướng của việc già mà gặp vận, điều này gần như không thua gì niềm vui có con lúc về già.
Nhưng cái sau...
Lưu Quế Phân biết, cả đời này của mình, là không thể nào.
Trừ phi điểm cống hiến có thể đổi ra một đứa trẻ, nếu không Thuần Dương Chi Thể một khi song tu, sẽ trực tiếp phá công, nổ chết tại chỗ.
"Xuất phát!"
Lưu Quế Phân quay đầu nhìn về phía Tây.
Trung Vực, Thành Tử Phật, Thập Tự Nhai Giác, Bắc Nhai Chủ!
Trước trở thành Quế Phân Đại Đế, sau trở thành Quế Phân Đạo Tổ. Thiên hạ này, cuối cùng sẽ là thiên hạ của ta, Lưu Quế Phân!
"À, đúng rồi, trước tiên phải tiếp nhận truyền thừa đã."
"Thế là hết rồi?"
"Giết sạch cả rồi?"
Tại Di Tích Thần, thông qua Hạch Thiên Cảnh quan sát, thông qua không gian áo nghĩa quay lại.
Từ Tiểu Thụ có thể thấy rõ, trong khoảnh khắc vừa rồi, Đạo Khung Thương đã làm thịt trọn vẹn 3762 người trong Di Tích Thần.
Hắn ở đây, những kẻ đó dù trốn ở đâu, đều bị hắn tìm ra, toàn bộ bị hắn đưa cho dao găm.
Sau đó tự vẫn!
Không hề phản kháng!
"Nhưng họ không chết, không phải sao?"
Đạo Khung Thương nhếch môi, mắt chứa ý cười nói:
"Người không chết, ta cũng không phải người xấu."
"Mà ta từ trước đến nay không tự tiện chi phối sinh mệnh người khác, ta tôn trọng 'trao đổi đồng giá'. Phàm là những người đã làm việc cho ta, dù chỉ là trong lần thử nghiệm này, ta đều sẽ ban cho một hồi cơ duyên."
Cơ duyên?
Từ Tiểu Thụ lộ vẻ nghi ngờ.
Miệng chó làm sao mọc được ngà voi?
Không phải là luyện bọn họ thành khôi lỗi thiên cơ, rồi đặt cho cái tên mỹ miều là cơ duyên "vĩnh sinh" đấy chứ?
"Thiên cơ, bất khả lộ."
Đạo Khung Thương cười như không cười: "Tóm lại họ cũng tìm được thứ họ muốn, mà ta cũng sẽ nhận được thứ ta muốn, từ một góc độ nào đó mà nói, ta cực kỳ công bằng."
Cút đi!
Từ Tiểu Thụ lười cùng kẻ thích nói đố này đoán già đoán non, hỏi thẳng:
"Sau khi họ ra ngoài, đã đi đâu?"
"Đừng nói với ta, ngươi không để lại hậu thủ trên người họ, ngươi không biết họ đi đâu!"
Đạo Khung Thương thành khẩn lắc đầu:
"Cái này thì ta thật sự không biết, Thụ gia."
"Ta dù có hậu thủ, làm sao có thể xuyên qua được rào cản giữa Di Tích Thần và Đại Lục Thánh Thần để thức tỉnh trên người họ chứ? Ta chỉ là Đạo Khung Thương, ta đâu phải Đạo Tổ!"
Dừng lại một chút, hắn mới vươn tay ra, bấm đốt ngón tay, bấm đến mức kim quang chói mắt, rồi tiếp tục nói:
"Nhưng nếu để ta đoán, có bảy phần xác suất là họ đã trở về nơi cũ."
"Từ Tiểu Thụ, không cần nghĩ nữa, trở về đối mặt với Ái Thương Sinh đi, hắn chắc đã chờ ngươi rất lâu rồi."
Hù!
Lúc đó, thật ngông cuồng.
Từ Tiểu Thụ nặng nề thở dài, lòng dạ rối bời.
Nếu sớm biết Thần Diệc mạnh đến mức đó, hắn tuyệt đối sẽ không nói những lời ngông cuồng trước mặt Ái Thương Sinh.
Lý Phú Quý, hối hận vì đã không nghe lời ngươi, đau thấu tim gan!
"Nhưng cũng không phải là không có cách."
Rất nhanh, Từ Tiểu Thụ ngẩng đầu lên, một lần nữa phấn chấn.
Nếu người có thể ra ngoài, chứng tỏ liên lạc giữa mình và Tẫn Nhân hẳn là có thể kết nối được.
Vậy tại sao lại không thấy được hình ảnh bên phía Tẫn Nhân?
Chân tướng, chỉ có một!
"Tẫn Nhân, đã tự sát."
Lòng Từ Tiểu Thụ trĩu nặng.
Chắc là Tẫn Nhân phát hiện không liên lạc được với bản tôn, sợ rằng Thân Thứ Hai duy nhất này của mình sẽ chiếm mất tư cách "tái sinh" của bản tôn.
Cho nên thay vì ở bên ngoài không làm gì, không bằng tự sát để cho bản tôn một cơ hội. Di Tích Thần nguy hiểm như vậy, bản tôn chắc chắn phải tái sinh một người để hỗ trợ chiến đấu.
Sự thật lại là, sau khi liên lạc bị cắt đứt, Tẫn Nhân không biết rằng hắn tự sát thì bản tôn cũng không biết, mà bản tôn Từ Tiểu Thụ, lại càng không dám tái sinh, sợ sẽ làm ảnh hưởng đến Tẫn Nhân.
Hắn phải giữ lại liên kết này, xem lúc nào có thể kết nối lại, để Tẫn Nhân đi Đông Thiên mời Đệ Bát Kiếm Tiên.
Kết quả là đôi bên cùng thiệt, tâm tư đều không dùng đúng chỗ, không có chút ăn ý nào, Đệ Bát Kiếm Tiên cũng là sau khi Thiên Tổ gọi mới mời đến được.
"Tẫn Nhân của ta ơi..."
Tẫn Nhân không giúp được gì, nhưng tấm lòng tự sát của hắn, Từ Tiểu Thụ đã lĩnh hội được, hắn có chút cảm động, quyết định tái sinh một người nữa.
"Ngươi thế này nhé."
Từ Tiểu Thụ vừa cởi quần áo, vừa dùng thuật Biến Mất, vừa nói với Đạo Khung Thương:
"Ta sinh... à không, ta triệu hồi một hóa thân ngoại thần, bản tôn sẽ ở lại Di Tích Thần, để hóa thân đi theo ngươi đến Nam Vực, xem có thể liên lạc được với ta không."
"Nếu được, ta còn nhiều trò hay muốn thử lắm."