Từ Tiểu Thụ quả thực rất giàu có.
Trong đình viện của hắn có một ao nước nhỏ nuôi Linh Ngư, một hòn non bộ và vài gốc linh thụ cao lớn.
Vừa đóng cửa viện, Từ Tiểu Thụ định trở về ngủ bù thì phát hiện giao diện màu đỏ trong đầu đã có thêm một mục mới: Thương thành.
Nhìn xuống dưới, giá trị bị động: 64.
Từ Tiểu Thụ lập tức mừng rỡ. Đợt thu hoạch này ngon quá đi, chẳng lẽ phải để giá trị bị động đột phá hai chữ số mới mở khóa được "Thương thành" sao?
Hắn nhấn vào xem thử, Thương thành trống không, chỉ có một hộp quà màu đỏ.
"Hộp quà Bị động (Giá mua: 10 giá trị bị động)."
Tối qua Từ Tiểu Thụ đã thử dùng giá trị bị động để nâng cấp kỹ năng nhưng không được, giờ mới phát hiện ra hóa ra nó dùng để mua đồ.
Không chút do dự, hắn lập tức nhấn mua, đồng thời mở hộp quà ra. Cột thông tin tức thì cập nhật:
"Điểm kỹ năng, +10."
"Chìa khóa Bị động, +3."
Cùng lúc đó, Thương thành rung lên, xuất hiện một bàn quay màu đỏ, nhỏ hơn bàn quay màu đen lần trước một chút. Phía trên nó có một lớp sương xám mờ mịt, không nhìn rõ được nội dung bên trong.
Nhìn thấy thứ này, khóe miệng Từ Tiểu Thụ bất giác giật giật, ánh mắt cũng tối đi mấy phần. Hắn lập tức nhớ tới cái kim đồng hồ đã bị mình chơi hỏng lần trước.
Bên trong kho của Thương thành cũng xuất hiện hai vật phẩm màu xám.
"Điểm kỹ năng (Giá mua: 1000 giá trị bị động)."
"Chìa khóa Bị động (Giá mua: 1000 giá trị bị động)."
Nhìn thấy hai dòng thông tin này, Từ Tiểu Thụ giật nảy mình. Đắt thế?
Vậy là mình vừa dùng 10 giá trị bị động để mua được món đồ trị giá hơn cả vạn?
"Vãi chưởng!" Mắt Từ Tiểu Thụ trợn tròn, hắn nhận ra hộp quà này chính là dạng gói quà tân thủ, mà còn là loại dùng một lần, đơn giản là cho không!
Sướng!
"Chìa khóa Bị động... Chắc là dùng để mở cái bàn quay này?" Từ Tiểu Thụ thầm nghĩ. Sau lần phá hoại trước, cái bàn quay này đã được nâng cấp rồi sao? Không cần dùng tay quay nữa à?
Còn điểm kỹ năng thì không cần phải nghĩ, chắc chắn là dùng để nâng cấp kỹ năng bị động.
Vậy thì, nâng cấp "Phương Pháp Hô Hấp"?
Từ Tiểu Thụ nhanh chóng gạt bỏ ý nghĩ này. Cứ thử "Chìa khóa Bị động" trước đã, biết đâu lại quay ra được kỹ năng bị động khác thì sao.
Ba ngày nữa là đến "Phong Vân Tranh Bá" của ngoại viện. Đối với những đại lão muốn tranh giành top 100 "Phong Vân Bảng" mà nói, đây là một cuộc tranh bá; còn với Từ Tiểu Thụ, đây chính là một kỳ sát hạch đào thải.
Nếu cái bàn quay màu đỏ này có thể quay ra một kỹ năng bị động nào đó lợi hại, có lẽ mình vẫn có thể tiếp tục ở lại Thiên Tang Linh Cung tu luyện. Chứ nếu thật sự bị đuổi đi, mình sẽ chẳng còn chốn dung thân.
Từ Tiểu Thụ cắm chìa khóa vào lỗ nhỏ dưới đáy bàn quay màu đỏ, lớp sương mù bên trên càng dày đặc hơn, chẳng nhìn thấy gì cả.
"Cho một cơ hội đi, ra cái gì đó giúp ta mạnh lên trong nháy mắt đi mà!"
Vừa xoay chìa khóa, Từ Tiểu Thụ liền chắp hai tay trước ngực bắt đầu cầu nguyện: "Đừng ra công pháp, đừng ra công pháp, trước mắt chẳng giúp được gì đâu..."
Sương xám cuộn lại, không biết bên trong đã xảy ra chuyện gì. Rất nhanh, cột thông tin đã cập nhật:
"Cảm ơn đã chiếu cố!"
Mặt Từ Tiểu Thụ lập tức đen sì. Cái quái gì vậy?
Còn có cả cái trò "Cảm ơn đã chiếu cố" này nữa à?
Không thể cho ra thứ gì đó bình thường một chút được à, toàn ra mấy cái trò thất đức, y hệt cái nết của bàn quay kim đồng hồ lần trước!
Gào thét trong lòng xong, vẫn còn hai chìa khóa. Từ Tiểu Thụ lại cắm một cái vào, gân cổ lên hét: "Này! Nhân phẩm bùng nổ nào!"
Sương xám xoay tít, Từ Tiểu Thụ mong chờ nhìn vào cột thông tin:
"Thêm một muỗng nữa!"
Từ Tiểu Thụ: "..."
Này, thế này là có ý gì?
Vào vào ra ra, chẳng được cái gì, chỉ đơn thuần là trêu tức ta thôi à?
Từ Tiểu Thụ trợn mắt nhìn trời. Mày tưởng mày là Coca-Cola chắc? Thêm một muỗng nữa?
Đến cái cảm giác ợ một hơi ta cũng chẳng có đây này!
Đã dùng hai chìa khóa, vẫn còn hai cái...
Từ Tiểu Thụ không thể chịu nổi sự tra tấn này nữa, hắn cắm một chìa khóa vào trước, cũng chẳng thèm nhìn cột thông tin, ước chừng thời gian, thấy chìa khóa biến mất, hắn lại hung hăng cắm nốt cái cuối cùng vào.
"Không ra hàng, không ra hàng..."
Hắn vừa lẩm bẩm trù ẻo chính mình, vừa len lén liếc mắt về phía cột thông tin.
"Nhận được kỹ năng bị động duy trì: Cường Tráng!"
"Cảm ơn đã chiếu cố!"
Trù ẻo thành công?
Nhìn thấy dòng chữ dài, Từ Tiểu Thụ vỗ đùi kích động, cuối cùng cũng ra hàng rồi.
Nhưng khi nhìn kỹ lại...
Cường Tráng?
Từ Tiểu Thụ suýt nữa thì hộc máu. Đây là cái thứ vớ vẩn gì vậy?
Sao không cho luôn cái kỹ năng Gầy Yếu đi?
"Khoan, hình như có gì đó không đúng?"
Từ Tiểu Thụ chợt nghĩ, lần trước "Phương Pháp Hô Hấp" cũng có cái tên lừa người nhưng hiệu quả lại cực tốt, có lẽ "Cường Tráng" này cũng có công hiệu ngoài dự đoán thì sao?
"Mong là vậy!" Từ Tiểu Thụ lấy lại tinh thần, nhìn về phía giao diện màu đỏ thì phát hiện nó lại thay đổi.
Một, Kỹ năng bị động cơ sở.
Hai, Kỹ năng bị động duy trì.
Ba, Thương thành.
"Xuất hiện thêm mục Kỹ năng bị động duy trì à?" Hắn lại liếc nhìn cột thông tin, lúc này mới phát hiện "Cường Tráng" được xếp vào mục Kỹ năng bị động duy trì, khác với "Phương Pháp Hô Hấp" thuộc loại cơ sở.
"Phân loại cũng chi tiết ghê..."
Nhấn vào xem, bên dưới là một dòng chữ nhỏ: Cường Tráng (Hậu Thiên Lv.1).
"Chẳng lẽ là công pháp cường hóa nhục thân?" Từ Tiểu Thụ véo véo cánh tay mình, nó cũng không hề trở nên rắn chắc hơn chỉ vì kỹ năng bị động này xuất hiện.
Có lẽ là do cấp bậc chưa đủ?
Từ Tiểu Thụ phân vân, hắn còn 10 điểm kỹ năng, nên cộng vào đâu bây giờ?
"Phương Pháp Hô Hấp" là tâm pháp căn bản, đương nhiên đáng để cộng điểm, nhưng nó cần thời gian dài tích lũy mới có thể tăng lên, hôm qua đột phá được chẳng qua là do tích lũy đã lâu mà thôi.
Còn "Cường Tráng", nếu đúng như hắn đoán, là một kỹ năng bị động cường hóa nhục thân, thì không nghi ngờ gì nữa, nó thích hợp để nâng cấp vào lúc này hơn.
Nếu nhục thân có thể được tăng cường rõ rệt, hắn sẽ có thể tranh một suất trong "Phong Vân Tranh Bá", ít nhất sẽ không bị đào thải.
Cân nhắc lợi hại, Từ Tiểu Thụ cuối cùng quyết định dồn hết điểm kỹ năng vào "Cường Tráng". Biết đâu kỳ tích lại xảy ra thì sao?
Hắn sử dụng điểm kỹ năng trên bảng điều khiển, cột thông tin lập tức cập nhật:
"Cường Tráng (Hậu Thiên Lv.2)."
Từ Tiểu Thụ thời khắc chú ý đến thân thể của mình, không biết có phải hay không là ảo giác, hắn cảm thấy mình giống như càng có lực lượng, nhưng biến hóa cực kỳ không rõ ràng, hắn tiếp tục dồn hết vào cấp độ kỹ năng.
"Cường Tráng (Hậu Thiên Lv.3)."
"Cường Tráng (Hậu Thiên Lv.4)."
"Cường Tráng (Hậu Thiên Lv.5)."
Lần này đã rất rõ ràng, Từ Tiểu Thụ cảm thấy đường nét cơ bắp của mình đã nổi lên một chút, thân hình gầy gò ban đầu trông ít nhất cũng giống người bình thường.
"Có hy vọng!"
Từ Tiểu Thụ mừng rỡ, hắn đấm một quyền xuống đất, mặt đất vậy mà lõm xuống một chút, phát ra tiếng vang trầm đục.
"Lợi hại, mức tăng phúc này quá rõ ràng! Không biết cấp Hậu Thiên của kỹ năng bị động này có tương ứng với mười cảnh Luyện Linh của Luyện Linh Sư không nhỉ?" Từ Tiểu Thụ thất thần lẩm bẩm.
Cấp bậc tu luyện ban đầu của Luyện Linh Sư là mười cảnh Luyện Linh, sau cảnh giới này chính là Tiên Thiên.
Vì vậy, gọi mười cảnh Luyện Linh là Hậu Thiên cũng không có gì sai cả.
Đây mới là Hậu Thiên Lv.5 mà đã có sức mạnh thế này, nếu một quyền này đấm vào người khác, chắc chắn phải gãy mấy cái xương sườn!
Nếu đúng như hắn nghĩ, cảnh giới này tương ứng với nhau, vậy mình dồn hết điểm kỹ năng vào, chẳng phải nhục thân có thể tiến vào Tiên Thiên sao?
"Vãi!" Lòng Từ Tiểu Thụ nóng rực. Nhục thân Tiên Thiên, cảnh giới này còn khó đạt được hơn cả Luyện Linh Tiên Thiên!
Vốn định chia đều điểm kỹ năng, giờ hắn quyết định dồn hết vào "Cường Tráng", hắn muốn xem thử sẽ có hiệu quả thế nào.
"Cường Tráng (Hậu Thiên Lv.6)."
"Cường Tráng (Hậu Thiên Lv.7)."
"Cường Tráng (Hậu Thiên Lv.8)."
Sức mạnh cơ thể không ngừng tăng vọt, Từ Tiểu Thụ cảm thấy mình như vừa cắn thuốc, tinh lực vô hạn.
Đến lúc này, cơ bắp không còn phồng lên nữa, mà sau khi đạt đến cấp độ "cường tráng" của người thường, chúng bắt đầu được điêu khắc tinh xảo, từng bước phác họa ra những đường cong cơ bắp hoàn mỹ.
Từ Tiểu Thụ cởi áo, bên trong là một thân hình rắn chắc đầy tính thẩm mỹ.
Rầm!
Một quyền, mặt đất nứt toác!
Sức mạnh đủ để sánh với Luyện Linh bát cảnh!
Từ Tiểu Thụ tấm tắc khen ngợi: "Quá mạnh, mạnh quá đi mất!"
Chỉ bằng một quyền này, có lẽ mình đã có tư cách tranh giành mấy trăm hạng đầu của "Phong Vân Bảng" rồi, chắc chắn sẽ không bị đào thải!
Trong mắt Từ Tiểu Thụ lóe lên tinh quang. Nhưng hắn không chỉ dừng lại ở đó, vẫn còn ba điểm kỹ năng, dồn hết!
"Cường Tráng (Hậu Thiên Lv.9)."
"Cường Tráng (Hậu Thiên Lv.10)."
"Cường Tráng (Tiên Thiên Lv.1)."
Nhìn thấy dòng thông tin cuối cùng, đầu óc Từ Tiểu Thụ ong lên một tiếng, trống rỗng vì hạnh phúc ập đến. "Tiên Thiên, vậy mà thật sự là Tiên Thiên!"
Từng thớ cơ trên người hắn bắt đầu co giật kịch liệt, một khắc sau, cơ thể bài xuất ra những tạp chất sền sệt màu đen, vô cùng tanh hôi.
Từ Tiểu Thụ ngửa đầu thét dài, rồi hung hăng tát cho mình một cái.
Bốp!
Không phải mơ!
Hắn đấm một quyền xuống đất, "RẦM" một tiếng, một hố sâu bằng viên gạch hiện ra, những vết nứt như mạng nhện lan ra từ miệng hố trong phạm vi vài mét.
Năm phần lực!
Từ Tiểu Thụ ngẩn người. Đây mới chỉ dùng năm phần lực, nếu một quyền này mà đấm vào đầu người khác...
He he,
Từ Tiểu Thụ cảm thấy, lần "Phong Vân Tranh Bá" này, xem ra sẽ trở nên rất thú vị đây...