Thoăn thoắt!
Những ngón tay bay múa linh hoạt và nhanh nhẹn như bướm lượn, tấu lên một chương nhạc mỹ diệu trong không khí.
Ngoài cửa, đám người căng mắt nhìn vào trong. Bên trong, lão hội trưởng ngồi xổm một bên, tâm thần hoàn toàn bị cuốn theo.
Còn bản thân Từ Tiểu Thụ, phần lớn sự chú ý của hắn lại hoàn toàn bị cột giá trị bị động thu hút.
"Đến đây nào!"
Hắn cân nhắc một hồi, cuối cùng vẫn cảm thấy lúc này sử dụng giá trị bị động, chắc chắn là lợi nhiều hơn hại.
Ngay lập tức, hắn không do dự nữa mà tiện tay đổi hai điểm kỹ năng.
Kỹ năng bị động dạng tinh thông, vẫn là nâng lên cấp Tiên Thiên. Lần trước hắn đã nâng cấp “Kiếm Thuật Tinh Thông”, một lần hai cấp, đã đến cực hạn rồi.
Không dám làm liều, còn phải lo luyện đan nữa chứ!
Dưới tiền đề đảm bảo sẽ không nổ lò, Từ Tiểu Thụ dồn điểm kỹ năng vào.
"Trù Nghệ Tinh Thông (Tiên Thiên Lv.1)."
"Trù Nghệ Tinh Thông (Tiên Thiên Lv.3)."
Trong nháy mắt, một lượng lớn kiến thức được rót vào đầu. Không giống với việc nâng cấp kỹ năng bị động ở cấp Hậu Thiên, kinh nghiệm tràn vào não lúc này lại thiên về...
Cảm ngộ đối với trù đạo!
Và, sự thấu hiểu về việc ăn thịt!
Kỹ năng bị động “Trù Nghệ Tinh Thông” cấp Hậu Thiên gần như đã truyền thụ tất cả kiến thức về linh dược cấp thấp cho Từ Tiểu Thụ.
Nhưng giờ phút này, những kiến thức đó đã được làm mới và thay đổi, biến thành kiến thức về ăn thịt.
"Nấu và ăn thịt?"
Từ Tiểu Thụ sa sầm mặt.
“Phương pháp di dời ngưng đan” trong dự đoán hoàn toàn không xuất hiện, hắn thất thần một lúc, tay bất giác run lên.
Đám đông vây xem bên ngoài đồng loạt thót tim, nhìn nhiệt độ tăng vọt trong nháy mắt, phảng phất như giây tiếp theo, linh dịch bên trên đan đỉnh sẽ hóa thành tro bụi.
Thế nhưng, họ lại thấy thanh niên đang ngồi trước lò đột nhiên vung tay chộp một cái. Dưới cú chộp này, không khí dường như ngưng đọng.
Luồng nhiệt độ cao vô tình lan ra ngoài vậy mà lại bị động tác của tay hắn dẫn dắt, hút vào trong cơ thể.
"Phương Pháp Hô Hấp!"
Mắt Từ Tiểu Thụ sáng rực lên.
Loại phản ứng gần như vô thức này, giống như lúc lâm trận mà nâng cấp “Kiếm Thuật Tinh Thông”, luôn có thể mang đến cho mình những niềm vui bất ngờ.
Dùng “Phương Pháp Hô Hấp” có thể hấp thụ nhiệt độ, chẳng phải điều này có nghĩa là, sau này nếu mình có lỡ thất thần khi luyện đan, chỉ cần phản ứng kịp thời là đều có thể cứu vãn hay sao?
Mà về mặt phản ứng, “Nhanh Nhẹn” của mình đã đạt đến cấp Tông Sư, phải gọi là đầu óc cực kỳ minh mẫn!
Không đúng!
Dường như phương pháp này không nên dùng để cứu vãn khi thất thần, mà nên dùng cho việc... luyện đan đa luồng?
Một lần mở hai lò, luyện chế cùng lúc!
Chỉ cần mình phản ứng đủ nhanh, hút bớt linh nguyên nhiệt độ cao trong không khí trước khi nổ lò, vậy là hoàn toàn có thể làm được, nhân lúc đan đỉnh còn chưa kịp phản ứng mà dập tắt vụ nổ!
"Vãi!"
Niềm vui bất ngờ!
Nghĩ đến đây, mặt Từ Tiểu Thụ rạng rỡ hẳn lên.
Nâng liền hai cấp “Trù Nghệ Tinh Thông”, tưởng chừng chỉ thu được mấy thứ gân gà, nhưng khả năng “khống chế hỏa hầu” quả thật đã được tăng lên một bậc.
Cứ nâng cấp thế này, việc luyện đan đa luồng hoàn toàn không phải là mơ!
Mà những kiến thức về nấu và ăn thịt tưởng chừng vô dụng kia, thực chất lại đang âm thầm đặt nền móng cho con đường “Thịt Đan” vẫn chỉ tồn tại trong khái niệm của Từ Tiểu Thụ.
Hắn hiện tại không dám thử, không có nghĩa là sau này cũng không được!
Từ Tiểu Thụ kích động đến mức tay lại run lên, mọi người bên cạnh lại một lần nữa thót tim, nhưng hắn lại lập tức thử nghiệm phát hiện mới của mình.
Thậm chí không cần dùng mũi để hít, chỉ riêng việc dùng tay tiếp xúc gần với Tẫn Chiếu Thiên Viêm cũng có thể đạt được hiệu quả mong muốn.
Sư Đề đứng một bên đã xem đến ngây người.
Đó là thủ pháp gì vậy?
Lão hoàn toàn chưa từng thấy qua loại động tác và hiệu quả này!
Có thể xoay chuyển tình thế một cách mạnh mẽ ngay khi quá trình luyện đan có dấu hiệu thất bại ư?
Sư Đề lộ vẻ không thể tin nổi.
Luyện đan sư phải thao túng hỏa diễm cực kỳ tinh vi, đôi khi chỉ một sai sót nhỏ, đến lúc ngươi phát hiện ra thì đã quá muộn.
Nhưng thủ pháp của Từ Tiểu Thụ, chỉ cần nhẹ nhàng đưa tay lại gần là có thể khống chế nhiệt độ ngay tức khắc.
"Phát minh mới của lão già họ Tang à?"
"Hắn cố ý để thằng nhóc này biểu diễn cho mình xem sao?"
Sư Đề cảm thấy hơi nhức răng.
Thú thật, thủ pháp này, ngay cả lão cũng phải động lòng!
Khi còn ở phẩm cấp thấp, luyện đan sư có thể không nhận ra sự quý giá của thủ pháp này, nhưng khi đã lên phẩm cấp cao, những linh dược kia, tùy tiện hao tổn một gốc thôi cũng đủ khiến người ta xót của đứt ruột.
Chưa kể, nếu vì thất thần hoặc sơ suất mà dẫn đến luyện đan thất bại, đó mới là điều đau đớn nhất.
Mà có thủ pháp này, khả năng cứu vãn là rất lớn!
Sư Đề ngồi xổm một bên, lão đã hoàn toàn nhập tâm.
Nhìn thanh niên bên cạnh, lão hội trưởng mấp máy môi muốn hỏi điều gì đó, nhưng lão dù sao cũng không phải Vân Hạc.
Lão biết đám tiểu bối này xem trọng kỳ khảo hạch luyện đan đến mức nào, vì vậy cũng không lên tiếng làm phiền.
Từ Tiểu Thụ thầm liếc nhìn lão, khóe môi nhếch lên một nụ cười.
Hắn cố tình run tay một lần nữa, ngọn lửa lập tức mất kiểm soát, và rồi trong ánh mắt kinh hãi của lão hội trưởng, bàn tay hắn đột ngột đưa lại gần.
Xììì...
Một tiếng vang rất nhỏ xuất hiện, lòng bàn tay Từ Tiểu Thụ ửng đỏ, đã hấp thụ hoàn hảo luồng nhiệt lượng.
Sư Đề cũng không nhịn được nữa, lão thực sự động lòng rồi.
"Muốn học không?" Từ Tiểu Thụ đúng lúc hỏi.
Lão hội trưởng bất giác nuốt nước bọt, gật nhẹ đầu.
"Muốn học à, ngài định dùng thứ gì để đổi đây? Một ân tình chăng?"
Sư Đề: “…”
Lão kinh ngạc nhìn về phía thanh niên này, trong lòng dấy lên sóng lớn vạn trượng.
Trời ạ, đây là cái thể loại gì vậy, trong thế giới của hắn chỉ có ân tình và trao đổi đồng giá thôi sao?
Hắn chẳng lẽ không biết, nếu hắn dạy cho mình thủ pháp này, phần báo đáp của mình dành cho hắn chắc chắn sẽ chỉ nhiều chứ không ít sao?
Ánh mắt Sư Đề lộ ra vẻ thất vọng.
Loại tiểu bối này, cho dù có mạnh hơn nữa, tâm tính không theo kịp thì con đường cũng chẳng đi được xa!
"Haiz."
Nghĩ đến đây, lão không khỏi thấy tiếc cho Tang lão.
Tiếc thay cho một hạt giống tốt như vậy.
Từ Tiểu Thụ cười lắc đầu, hắn cũng chỉ thuận miệng hỏi vậy thôi.
Thật sự muốn dạy, chưa nói đến việc có dạy được hay không, chỉ riêng nhục thân của người khác e là đã không thể nào chịu được nhiệt lượng như vậy.
Nhục thân cấp Tông Sư của mình mới chịu nổi một cú hút nhẹ đó, người khác làm sao mà đỡ?
Hắn nói những lời này, chẳng qua là để lão già này hết hy vọng, và cũng để lão đừng hỏi lung tung nữa.
"Đến rồi."
Quá trình tinh luyện dược dịch cuối cùng cũng đi đến hồi kết, sau một hồi loay hoay, dược dịch đã trở nên vô cùng sền sệt.
Ánh mắt hắn ngưng tụ, thần sắc trở nên trang nghiêm.
"Tránh xa ra một chút!"
Vân Hạc vung tay, vội vàng ra hiệu cho đám người lùi lại.
Thằng nhóc này ngưng đan, thành cũng nổ lò, bại cũng nổ lò, không thể coi thường được!
Tốc độ tay của Từ Tiểu Thụ lại lần nữa tăng lên, dưới ánh mắt chăm chú của mọi người, cuối cùng hắn cũng kết một ấn quyết mà ai cũng nhìn hiểu.
"Thuật Ngưng Đan!"
Hỏa chủng bị nén dưới lò đột nhiên phụt mạnh, nhiệt độ trong phòng tăng vọt, tất cả mọi người đều giật mình, giây tiếp theo, họ liền phát hiện trước mắt tối sầm lại.
Ầm!
Một tiếng nổ dữ dội vang lên, phá thẳng lên trời, lại lần nữa nới rộng thêm một chút cái cửa sổ trên mái nhà.
Sư Đề đã sớm chuẩn bị, lão chính là muốn xem thử vụ nổ từ “ngưng đan bình thường” của thằng nhóc này rốt cuộc có uy lực gì.
Đáng tiếc, vụ nổ kia có thể khiến Vân Hạc bị thương đầy mình, nhưng đối mặt với lão thì lại chẳng thể ảnh hưởng chút nào!
"Chỉ có thế thôi sao?"
Lão thở dài, rồi thấy thanh niên ngồi cạnh lò đột nhiên đứng bật dậy.
"Chạy!"
Từ Tiểu Thụ hoảng hốt thốt ra một chữ này, rồi biến mất trong nháy mắt.
Cửa ra vào đã bị chặn, tên này rõ ràng là đã thoát ra từ cửa sổ trên mái nhà.
Đám người: ???
“Đây cũng là... một phần của quá trình luyện đan bình thường à?”
Tất cả bọn họ đều quay sang nhìn Vân Hạc, Sư Đề cũng không ngoại lệ.
Vân Hạc bị nhìn đến ngớ cả người.
Lúc trước khi ông ta xem Từ Tiểu Thụ luyện đan, trong cái “quá trình luyện đan bình thường” không hề bình thường kia, hoàn toàn không có bước này!
"Chẳng lẽ là..."