Hiện tại, Từ Tiểu Thụ đã có năm kỹ năng bị động, trong đó ba cái đã đạt đến cấp Tiên Thiên, hai cái còn lại cũng đang ở Lv.6 chờ được thăng cấp.
Sau khi để dành lại mười nghìn Điểm Bị Động, hắn vẫn còn tới hơn ba mươi tám nghìn điểm để sử dụng.
Lần trước quay ra “Sinh Sôi Nảy Nở”, hắn còn được thưởng ba Chìa Khóa Bị Động. Vì vậy, Từ Tiểu Thụ mua thêm bảy chiếc chìa khóa nữa, dự định gộp thành một lượt quay mười lần.
Hai tay hắn chắp trước ngực, thành tâm cầu nguyện trời xanh phù hộ.
Vòng quay màu đỏ trong cửa hàng vẫn chìm trong sương xám mờ mịt, Từ Tiểu Thụ cắm từng chiếc chìa khóa vào.
Hắn do dự một chút, rồi vẫn gầm lên: "Âu Hoàng nhập thể!"
Tâm linh không độ, nạp tiền cải mệnh!
Đây là nguyên tắc mà Từ Tiểu Thụ luôn tin tưởng sắt đá.
Hai nhân viên công tác ở khu chờ nghe thấy tiếng hét lớn này, bất giác liếc nhìn nhau: “Lại lên cơn rồi!”
Hai người rón rén đi tới góc tường, một người ngồi xổm, một người đứng, ló ra hai cái đầu đầy hiếu kỳ, lặng lẽ quan sát Từ Tiểu Thụ.
Nhân viên bên dưới dùng đầu cụng nhẹ vào người ở trên: “Đi chuẩn bị dụng cụ cấp cứu đi.”
“Đợi chút, để tôi xem thêm tí nữa!”
“Nhanh lên, lỡ lát nữa lại xảy ra chuyện thì làm sao?”
Từ Tiểu Thụ ngồi xổm trên ghế nghỉ, ánh mắt dán chặt vào cột thông tin:
“Chúc bạn may mắn lần sau!”
“Thêm một lượt nữa!”
“Chúc bạn may mắn lần sau!”
“Chúc bạn may mắn lần sau!”
“Chúc bạn may mắn lần sau!”
“Chúc bạn may mắn lần sau!”
“Chúc bạn may mắn lần sau!”
“Chúc bạn may mắn lần sau!”
“Thêm một lượt nữa!”
“Chúc bạn may mắn lần sau!”
Đông!
Hai nhân viên công tác sau bức tường nhìn thấy bộ dạng thành kính như hóa đá của Từ Tiểu Thụ, rồi thấy hắn đập mạnh đầu xuống đất, cả hai đều lộ ra vẻ mặt ‘biết ngay mà’.
Người ở trên lập tức xoay người đi lấy đan dược và dụng cụ, người ở dưới thì vội vàng lao ra, vừa chạy vừa nghĩ xem có cần hô hấp nhân tạo không.
Từ Tiểu Thụ đang cắm mặt xuống đất bỗng ngẩng phắt đầu lên: “Hai người đang làm trò gì thế?”
Hai nhân viên công tác, một người thì bĩu môi đờ ra tại chỗ, người kia thì đeo găng tay cách nhiệt, cầm hai bình đan dược dừng bước.
“Anh không sao chứ?” Cả hai kinh ngạc thốt lên.
“Ha ha, tôi có thể có chuyện gì được chứ?”
Từ Tiểu Thụ cười nhạt, cái hệ thống rác rưởi này càng ngày càng khó ra hàng, hắn đã sớm chuẩn bị tâm lý, không đến mức sốc đến ngất đi.
Hắn phất tay với hai người: “Chuyện bé xé ra to, về đi!”
“Ồ ồ!”
Hai nhân viên công tác ba bước lại ngoảnh đầu lại một lần, thì thầm với nhau: “Hôm nay trông người hắn không nóng lên, đôi găng tay này chắc không cần dùng đến đâu nhỉ.”
“Ai biết được, cứ mang theo cho chắc ăn.”
Từ Tiểu Thụ nhìn hai người họ biến mất sau góc rẽ, vẻ mặt lập tức nhăn lại thành một cục, vội vàng ôm lấy tim mình.
Tổ cha nó!
Cái thứ chết tiệt này, lại mười nghìn Điểm Bị Động đổ sông đổ biển.
Dù đã có chuẩn bị, nhưng ai mà chịu cho nổi?
“Ha ha, mười nghìn Điểm Bị Động, đổi lấy hai cái chìa khóa…”
Hắn nhớ lần đầu tiên dùng vòng quay, ba cái chìa khóa đã ra một “Sắc Bén”, cộng thêm một “Thêm một lượt nữa”, còn bây giờ thì sao?
Hừ!
Từ Tiểu Thụ lại đổi tám cái chìa khóa nữa, gom đủ số lượng, nhắm thẳng vào lỗ khóa của vòng quay màu đỏ mà cắm phập xuống.
Còn chín cái…
Lại cắm!
Tiếp tục…
“Uống! Âu Hoàng nhập thể!”
Từ Tiểu Thụ gầm lên không tin vào tà ma, rồi trừng mắt nhìn vào cột thông tin, như thể cường độ của cái nhìn có thể làm tăng tỷ lệ ra hàng.
“Chúc bạn may mắn lần sau!”
“Chúc bạn may mắn lần sau!”
“Thêm một lượt nữa!”
“Chúc bạn may mắn lần sau!”
“Chúc bạn may mắn lần sau!”
“Chúc bạn may mắn lần sau!”
“Chúc bạn may mắn lần sau!”
“Nhận được kỹ năng bị động kéo dài: Cảm Giác!”
“Chúc bạn may mắn lần sau!”
“Chúc bạn may mắn lần sau!”
Bành một tiếng,
Chiếc ghế nghỉ dưới mông lập tức bị thân thể Tiên Thiên mất kiểm soát đạp cho nát bét, Từ Tiểu Thụ hưng phấn nhảy lên tận trời, đầu đụng phải trần nhà.
“Sảng khoái… Ực!”
Mảnh gỗ vụn rơi lả tả, đầu của Từ Tiểu Thụ đã bị kẹt vào trong.
Hai người sau bức tường nhìn Từ Tiểu Thụ đang chống hai tay lên trần nhà, cố gắng rút đầu mình ra, hai mặt nhìn nhau.
“Người thì rất hào phóng, nhưng đúng là có bệnh thật.”
“Ừ!”
“Dù sao cũng cầm đan dược rồi, cái ghế với trần nhà, lát nữa chúng ta tự sửa đi, không bắt anh ta bồi thường nữa.”
“Ừ!”
“Haiz, một người tốt như vậy, tiếc thật, chỉ còn nửa người là dùng được…”
“Ừ!”
Từ Tiểu Thụ rút đầu ra được một nửa thì bỗng khựng lại, dính chặt trên trần nhà không nhúc nhích. Hai người phía sau nhất thời có chút lo lắng.
Không rút ra được à?
Cần giúp không?
Từ Tiểu Thụ đương nhiên không thể nào không rút ra được, hắn sở dĩ đứng im là vì lúc này, dù đầu rõ ràng đang kẹt trong tấm gỗ, không nhìn thấy gì, nhưng hắn lại “nhìn thấy” bóng dáng có phần lo lắng của hai người ở phía sau bức tường bên dưới.
Nói đúng hơn, là hình ảnh trong phạm vi vài mét xung quanh đều mơ hồ hiện lên trong đầu hắn.
Thậm chí cả cảm xúc của hai người, Từ Tiểu Thụ cũng có thể cảm nhận được đôi chút.
Đây là…
“Cảm Giác!”
Từ Tiểu Thụ mừng như điên, kỹ năng bị động này quá bá đạo rồi, lại có thể tái hiện khung cảnh xung quanh trong đầu. Thế này chẳng phải là có thể phòng ngừa kẻ địch ám sát, nhìn trộm nữ… khụ khụ,
Kỹ năng tốt!
“Anh xuống được không?” Phía dưới truyền đến một lời hỏi thăm lo lắng.
Trong đầu, khung cảnh mơ hồ cho thấy nhân viên công tác đã dời cái thang ra, Từ Tiểu Thụ suýt thì choáng, có chút chuyện cỏn con mà cũng phải dùng thang.
Hắn vội vàng “bụp” một tiếng rút đầu ra, nhảy xuống đất khoát tay, ra hiệu không cần phiền phức như vậy.
Hai nhân viên công tác thở dài, chỉ cảm thấy lòng tốt của mình thật mệt mỏi.
Bao nhiêu năm qua chưa từng gặp tuyển thủ nào kỳ quái như vậy, nổi điên tự làm mình bị thương, nhảy nhót lung tung, thủ đoạn quỷ quái gì cũng có, chiêu trò liên tục xuất hiện.
Hai người lặng lẽ khiêng cái thang đi ra, rồi lại lặng lẽ khiêng cái thang quay về, dường như đã mất đi chức năng ngôn ngữ.
“Nhận được sự nguyền rủa, Điểm Bị Động, +2.”
Từ Tiểu Thụ vỗ trán, ở đây có mỗi hai người các anh thôi, có cần phải lộ liễu thế không!
Hắn lại tìm một cái ghế khác ngồi xuống, không nói hai lời đổi mười điểm kỹ năng, tất cả đều ném vào “Cảm Giác”.
“Cảm Giác (Hậu Thiên Lv.2).”
“…”
“Cảm Giác (Tiên Thiên Lv.1).”
Phạm vi tầm nhìn trong đầu mở rộng ra khoảng mười mét, nhưng đó chưa phải là tất cả, điều khiến hắn kinh ngạc nhất là độ rõ nét của hình ảnh đã tăng vọt.
Từ Tiểu Thụ nhắm mắt lại, chất lượng hình ảnh vốn mờ như gạch men giờ đây trực tiếp biến thành HD, hắn thậm chí có thể nhìn thấy rõ hai cái đầu đang lén lút thập thò sau góc tường.
Từ Tiểu Thụ quay đầu một cách chuẩn xác, sáu mắt nhìn nhau.
Bành!
Rầm!
Hai người sau tường vội rụt đầu lại, lại đâm sầm vào nhau, làm đổ cả ấm trà trên bàn, kinh ngạc thì thầm: “Thằng cha Từ Tiểu Thụ này có mắt sau gáy à?”
“Mẹ kiếp, vừa rồi dọa chết tôi rồi, sao hắn biết chúng ta đang nhìn hắn?”
“Suỵt!”
Từ Tiểu Thụ chấn kinh, lời nói của hai người này… rõ mồn một trước mắt!
Nếu là trước đây, hắn cũng có thể nhận ra hai người đang nhìn trộm, nhưng họ nói gì hay làm động tác gì cụ thể thì hắn hoàn toàn không biết.
Còn tình hình bây giờ thì tương đương với việc lắp một cái camera giám sát trên đầu, lại còn truyền trực tiếp hình ảnh và âm thanh vào não.
“Trời đất ơi!”
Từ Tiểu Thụ phảng phất thấy được cảnh Văn Trùng một lần nữa đánh lén mình, nhưng lần này hắn không cần quay đầu lại, mà trực tiếp tung một cú Thần Long Bái Vĩ cộng thêm “Sắc Bén” cấp Tiên Thiên, chém gã từ đuôi đến đầu thành hai nửa.
“Lại thêm một tuyệt chiêu để chơi lén người khác rồi…” Từ Tiểu Thụ cảm thán trong sự hưng phấn.
Điểm Bị Động trong đầu lập tức vơi đi hai mươi nghìn, còn lại hai mươi nghìn, hắn cắn răng, đã làm thì làm cho trót, mua thêm chín cái chìa khóa nữa.
Cộng thêm một cái từ trước, vừa tròn mười cái!
“Vẫn chưa thử quay tiếp ngay sau khi ra hàng, nhỡ đâu lại trúng thì…”
Từ Tiểu Thụ đè nén trái tim đang đập thình thịch, cẩn thận cắm từng chiếc chìa khóa vào vòng quay màu đỏ.
“Uống! Âu Hoàng nhập thể!”
Hãy để bão tố đến dữ dội hơn nữa đi!
“Chúc bạn may mắn lần sau!”
“Chúc bạn may mắn lần sau!”
“Chúc bạn may mắn lần sau!”
“Thêm một lượt nữa!”
“Chúc bạn may mắn lần sau!”
“Chúc bạn may mắn lần sau!”
“Chúc bạn may mắn lần sau!”
“Chúc bạn may mắn lần sau!”
“Chúc bạn may mắn lần sau!”
“Thêm một lượt nữa!”
Bành!
Rầm!
“A…”
Phía sau bức tường, nghe thấy tiếng gào thét kinh thiên động địa này, chén trà trên tay hai nhân viên công tác run lên, suýt nữa thì sánh cả ra ngoài.
Hai người liếc nhau, uống cạn ly trà, rồi nhanh chóng hành động.
Một người lại đeo găng tay vào, chộp lấy bình thuốc; người kia thì bĩu môi, giơ lên ba ngón tay trong không khí…
Hai ngón!
Một ngón!
“Xông lên!”
“Nhanh!”
“Lại phát bệnh rồi, đè hắn xuống!”
Một giây sau, một giọng nói hoảng hốt khác vang lên: “Mẹ kiếp, hai người làm trò gì thế?”
“Mẹ nó, im miệng!”
“Ưm…”
(Giấy Trắng: Chúc đạo hữu luôn vui vẻ bên những người đạo hữu yêu quý.)