Linh Tàng Các nhìn từ bên ngoài không lớn, nhưng bên trong lại có càn khôn riêng.
Từ Tiểu Thụ phóng tầm mắt nhìn quanh, ít nhất cũng có đến mấy trăm giá sách. Trên mỗi giá là ngọc giản hoặc cổ tịch, cộng lại tối thiểu phải có hơn một ngàn môn hậu thiên linh kỹ.
"Chậc chậc, ghê gớm thật!"
Hắn lững thững đi cuối cùng, vừa vào cửa đã rẽ ngang, đưa tay sờ ngay lấy môn linh kỹ đầu tiên.
Đây là một quyển cổ tịch, có thể đọc lướt qua, nhưng vì bị bố trí trận pháp nên chỉ thấy được tên và giới thiệu vắn tắt, không thể xem nội dung bên trong.
Từ Tiểu Thụ cũng chẳng thèm xem kỹ, cầm lên ngắm nghía một chút rồi tiện tay lắc lắc, không có phản ứng.
Lại lắc thêm cái nữa, vẫn không có gì.
Buông xuống, sang quyển thứ hai.
Vẫn y như cũ...
Trong khi đó, những người khác trong đội đã đi thẳng qua tầng một, tiến về phía cầu thang dẫn lên tầng hai.
Tiếu Thất Tu đã nói rất rõ, tầng một toàn là hậu thiên linh kỹ, nên chẳng ai thèm ngó tới.
Khó khăn lắm mới được vào Linh Tàng Các một lần mà không bị hạn chế, đương nhiên phải lên tầng hai tìm tiên thiên linh kỹ rồi!
Chu Thiên Tham cũng nghĩ vậy. Hắn bám theo sau đội, lóc cóc bước lên cầu thang, nhưng khi đến chỗ rẽ, ánh mắt liếc ra sau lại không thấy ai nên dừng bước.
"Tên Từ Tiểu Thụ này lại chạy đi đâu rồi? Lẽ nào hắn định chọn linh kỹ ở tầng một thật à?"
Chu Thiên Tham không hiểu, nếu đúng là vậy, hắn cảm thấy mình nên đi khuyên một tiếng.
Nhìn ra xa, Từ Tiểu Thụ đang tựa vào giá sách ngay lối vào, không biết đang làm gì.
Hắn nheo mắt nhìn kỹ, lập tức bước hụt một cái, suýt nữa thì ngã lăn từ trên cầu thang xuống.
Tổ cha nó!
Gã này đang làm cái quái gì vậy?
Lắc cổ tịch???
Chu Thiên Tham hoàn toàn ngơ ngác, tên Từ Tiểu Thụ này đúng là to gan thật!
Lúc vừa vào đã coi lời trưởng lão Tiếu như gió thoảng bên tai, cứ lắc kiểu này, chưa đến mười lăm phút, người trông coi kinh thư sẽ xông vào liều mạng với hắn mất!
Mặt hắn sa sầm, vội vàng rón rén bước tới giữ chặt bàn tay đang không yên của Từ Tiểu Thụ: “Ngươi đang làm gì thế?”
"Tìm linh kỹ chứ gì!" Từ Tiểu Thụ đáp tỉnh bơ.
"Đây mà là tìm linh kỹ á?" Chu Thiên Tham tức đến nỗi giọng cũng cao lên mấy phần: "Ngươi đang phá hoại cổ tịch đấy, lát nữa người trông coi tới là ngươi xong đời!"
"Suỵt!"
Từ Tiểu Thụ vội ra dấu im lặng: "Ngươi thì biết cái gì? Cổ tịch này có trận pháp bảo vệ, sao mà hỏng được. Ngược lại là ngươi, la lớn như vậy, muốn chết à!"
Chu Thiên Tham rụt cổ lại: "Thì ngươi cũng không thể làm thế được, không sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất, lỡ lắc hỏng thật thì..."
"Không thể nào hỏng được!"
Từ Tiểu Thụ ngắt lời hắn, đoạn trừng mắt: "Mà sao ngươi lại ở đây, không lên trên tìm tiên thiên linh kỹ à?"
Chu Thiên Tham lập tức hơi nghẹn lời.
Hóa ra ngươi cũng biết đồ tốt ở trên lầu à, thế sao còn ở đây lắc với chả lưỡi...
Hử?
Không đúng!
Tư duy của hắn bỗng khựng lại, bất giác suy tư.
Gã này biết rõ đồ tốt ở trên, vậy hắn ở đây làm gì?
Chẳng lẽ...
"Ta hiểu rồi!"
Hắn nghĩ ra được gì đó liền nói với Từ Tiểu Thụ, vẻ mặt như vừa bừng tỉnh ngộ: "Ngươi có phương pháp?"
Từ Tiểu Thụ: "..."
"Phương pháp cái quỷ gì, ta đang đãi cát tìm vàng!"
"Xì!" Chu Thiên Tham bĩu môi: "Tầng một này thì có vàng gì chứ, ta thấy ngươi đang bới phân tìm hạt vừng thì đúng hơn!"
Động tác lắc cổ tịch của Từ Tiểu Thụ khựng lại, bới phân tìm hạt vừng...
Ngươi có kinh nghiệm lắm à?
"Thôi được, đã ngươi đến đây rồi thì ta dạy cho ngươi vậy!"
Từ Tiểu Thụ thở dài, tỏ vẻ vô cùng bất đắc dĩ với những người ở thế giới khác thiếu hiểu biết này, nhưng thấy gã này có lòng tốt khuyên bảo, nhắc nhở một chút cũng chẳng sao.
Hắn kéo đầu Chu Thiên Tham lại gần, thì thầm: “Nghe cho kỹ đây, linh kỹ thượng thừa thực sự sẽ không bao giờ được đặt ở ngoài mặt đâu.”
"Chỉ có chọn lựa như ta, ngươi mới có thể tìm được trân bảo bị thất lạc!"
Chu Thiên Tham tỏ vẻ "tin ngươi có mà ăn cám": "Ngươi cứ lắc tới lắc lui quyển cổ tịch là có thể rũ ra được trân bảo à?"
"Cái đó thì khó nói lắm..."
Từ Tiểu Thụ thả lỏng người, cười bí hiểm: "Mấy thứ như trang sách vàng, bản đồ cổ, hay mảnh tàn quyển các loại thường được kẹp trong những cuốn sách cổ trông có vẻ bình thường này.”
"Sao ngươi biết?"
"Ha ha, đọc nhiều sách tự nhiên sẽ biết thôi."
Chu Thiên Tham thấy hắn nói năng hùng hồn đầy lý lẽ, có vẻ không giống nói dối, nhưng mà...
Đây là cách gì, có hiệu quả thật không?
"Tin hay không thì tùy!"
Từ Tiểu Thụ liếc mắt, lười giải thích thêm, lại tiếp tục chuyên tâm lắc cổ tịch.
Chu Thiên Tham liếc nhìn bóng lưng hắn, ánh mắt xuyên qua trần nhà hướng lên tầng hai, không biết đang suy tính điều gì.
Nghĩ đi nghĩ lại, ma xui quỷ khiến thế nào, hắn cũng đưa một tay sờ lên một quyển cổ tịch trên giá.
"Dù sao cũng có ba canh giờ, ta tìm một canh giờ rưỡi, nếu không có kết quả thật thì lại lên trên!"
"Ừm, cứ quyết định vậy đi!"
Hắn gật mạnh đầu, lại nhìn về phía Từ Tiểu Thụ, dường như thấy được một vầng sáng khó hiểu.
Gã này tuy trông không đáng tin, nhưng những kẻ mà mọi người cho là đáng tin đều bị hắn xử đẹp hết rồi, có lẽ...
Đây chính là bí mật giúp hắn giành chức quán quân?
Mắt Chu Thiên Tham càng lúc càng sáng, hắn cảm thấy mình dường như đã mò ra được một chút phương pháp thành công của Từ Tiểu Thụ.
"Soạt soạt soạt."
Hắn cầm một quyển cổ tịch trong tay lắc mạnh, nhưng chẳng có gì...
Quả nhiên!
Thành công không hề dễ dàng!
Chu Thiên Tham hai mắt tỏa sáng.
Tiếp tục!
"Soạt soạt soạt."
Vẫn chẳng có gì.
"Quả nhiên lại thất bại..."
"Tốt quá rồi, đây chính là sự rèn luyện trên con đường thành công mà ông nội đã nói!"
"Hóa ra suy nghĩ mới có thể tìm được lối tắt đến thành công, thảo nào ông nội cứ bắt ta phải suy nghĩ nhiều hơn!"
Tại tầng một Linh Tàng Các, một gã trai tráng nào đó xoa xoa tay, mắt lóe lên tia sáng kỳ dị, tiếp tục sờ đến quyển cổ tịch tiếp theo.
...
Bên kia.
Từ Tiểu Thụ đã lướt qua mấy giá sách, "cảm giác" được Chu Thiên Tham vậy mà lại bắt đầu tìm kiếm từ những chỗ mình đã lục soát qua, không khỏi choáng váng.
Hắn vội vàng đi tới: “Chỗ này ta tìm hết rồi!”
"Biết đâu ngươi tìm sót thì sao."
Chu Thiên Tham đầu cũng không ngẩng lên, tay vẫn lắc soàn soạt, thầm nghĩ không ai có thể ngăn cản ta đến với thành công!
Từ Tiểu Thụ sa sầm mặt, ngươi nói cũng có lý...
"Nhưng làm gì có nhiều thời gian thế!"
Hắn chỉ về phía cuối tầng một, nói: “Ngươi qua phía đối diện tìm đi, chúng ta chia nhau ra làm, có hàng thì nhớ chia sẻ đấy.”
"Ừm..."
"Hình như cũng có lý." Chu Thiên Tham dừng động tác, suy nghĩ một lúc rồi quyết định nghe theo đề nghị của hắn.
"Nhớ kỹ nhé, thứ càng kỳ lạ càng tốt, nếu ngươi lật ra một tờ giấy trắng, vậy là ngươi sắp thành thần đến nơi rồi đấy!"
"Giấy trắng?" Chu Thiên Tham tỏ vẻ như được khai sáng, nắm chặt tay: “Ta nhớ rồi!”
"Cũng đừng chỉ lật trên giá sách, mấy góc xó xỉnh bám đầy bụi, hay mấy thứ dùng để kê chân bàn ấy, nếu có, nhất định phải đưa ta xem trước!”
Cái này...
Thế mà cũng nghĩ ra được?
Bước chân Chu Thiên Tham khựng lại, đây hẳn là mấy món gia bảo trong truyền thuyết đây mà!
Quả nhiên không hổ là tư duy của nhà vô địch...
Hắn nuốt nước bọt, đột nhiên cảm thấy cứ đi theo lối suy nghĩ của Từ Tiểu Thụ, chắc chắn sẽ có thịt ăn!
Từ Tiểu Thụ thấy gã kia đã đi, liền tiếp tục lục lọi, không bỏ sót bất kỳ ngóc ngách nào.
Chu Thiên Tham có lẽ sẽ không tìm được thứ gì ưng ý, nhưng hắn thì khác.
Biết người biết ta, Từ Tiểu Thụ biết rõ cái tư chất ba năm mới tu ra được một thức "Bạch Vân Kiếm Pháp" của mình hiếm có đến mức nào, cho nên hắn cũng không trông mong tu luyện thành công mấy công pháp Tiên Thiên kia.
Hắn chủ yếu tìm kiếm những linh kỹ có tính thực dụng cao nhưng không yêu cầu nhiều về tư chất, về đẳng cấp, nếu có thể thấp hơn hậu thiên thì càng tốt.
Còn lại mấy kỹ năng mạnh mẽ khác, chỉ có thể giao cho hệ thống bị động.
Về phần tàn quyển...
Thứ này đương nhiên phải tìm, dù xác suất xuất hiện cực kỳ mong manh, nhưng sách hắn từng đọc đều viết như vậy.
Biết đâu lại có thì sao!
Hắn quay đầu nhìn Chu Thiên Tham, nói thật, hắn đặt nhiều hy vọng vào gã này hơn.
Có câu nói thế nào nhỉ?
À...
Kẻ ngốc có phúc của kẻ ngốc!
Biết đâu lại bị hắn vớ được một bộ công pháp hiếm có thì sao