Trong một phòng riêng, hai người đang mắt tròn mắt dẹt.
Người duy nhất còn tỉnh táo và hoàn toàn hiểu rõ tình hình, vẫn là Diệp Tiểu Thiên, người đã rời Thánh Cung du lịch từ thuở thiếu thời, chưa từng về nhà và cũng chẳng muốn nhắc lại quá khứ.
Trong tình huống này, bất kể Diệp Tiểu Thiên có ra vẻ thế nào, Sư Đề và Hoa Minh đều không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
"Ngươi rốt cuộc là ai?" Vẻ mặt Hoa Minh trở nên kiêng dè.
Có thể biết được tên của sư tổ nhà mình, lại không hề có chút sợ hãi, vẫn giữ thái độ không kiêng nể gì như vậy…
Ngoài kẻ địch của sư tổ, Hoa Minh không nghĩ ra được lời giải thích nào khác.
Thế nhưng, sư tổ là một đại Phật lớn như vậy, kẻ địch của ngài sao có thể khuất tại một quận thành thuộc hạ của Đông Thiên Vương Thành được?
Chuyện này quá hoang đường!
Hoa Minh nghĩ trăm phương ngàn kế vẫn không ra.
Diệp Tiểu Thiên thấy cô nương này vẫn chưa phản ứng kịp, bèn cười lạnh một tiếng: "Nhất mạch Tẫn Chiếu, quả nhiên toàn sinh ra kẻ ngu! Ngươi không phải sứ giả Thánh Cung, mà là tự mình trộm đi du ngoạn đúng không?"
"Ngươi dám vũ nhục nhất mạch Tẫn Chiếu của ta?" Hoa Minh nổi giận ngay tức khắc.
Tên lùn tóc trắng này chửi mình thì thôi, sao dám vũ nhục cả nhất mạch Tẫn Chiếu?
Hắn không muốn sống nữa à?
Nghĩ đến đây, Hoa Minh nắm chặt đại đan đỉnh bên cạnh, định vùng lên đánh người.
Vốn tự phụ về bối cảnh phi phàm của mình, nàng ra tay chưa bao giờ nghĩ đến chuyện tu vi cao thấp, có giết được hay không.
Dù sao mình cũng là dòng độc đinh của nhất mạch Tẫn Chiếu, trong thiên hạ không ai dám giết mình.
Có chuyện thì đã có sư tôn Bạch Liêm gánh vác, cùng lắm thì có sư tổ Mục Lẫm chống lưng, nếu thật sự chọc phải đại nhân vật ghê gớm nào đó…
Thân phận của đối phương, lẽ nào còn hơn cả Bán Thánh Tẫn Chiếu, lão tổ Long Dung Chi?
"Lũ chuột nhắt càn rỡ, ăn một đỉnh của bản cô nương đây!" Hoa Minh xách đan đỉnh vung thẳng vào đầu tên lùn tóc trắng.
Sư Đề: ???
Ông nhìn mà kinh hãi tột độ.
Ông không thể hiểu nổi, tại sao Diệp Tiểu Thiên lại dám trêu chọc sứ giả Thánh Cung?
Càng không ngờ tới là, nữ oa tu vi nhỏ yếu này sao lại dám động thủ với Diệp Tiểu Thiên, nhân vật phong vân của Thiên Tang Thành, người vô địch dưới Vương Tọa?
Đại chiến trong phòng riêng, giữa bầu không khí khó hiểu, đã bị một kẻ vô tri châm ngòi.
Diệp Tiểu Thiên bật cười.
Hắn cười nhất mạch Tẫn Chiếu, quả thật ngoài việc sinh ra những kẻ ngu ngốc vô não, còn sinh ra cả loại người vô tri không biết tôn ti này!
Ngày xưa ở Linh Cung nhường nhịn Từ Tiểu Thụ, đó là vì Tang lão không dễ chọc.
Nhưng nhất mạch Tẫn Chiếu, cũng chỉ có hai nhánh là Tang Thất Diệp và Mục Lẫm.
Nội tình của Tang lão, không ai rõ hơn Diệp Tiểu Thiên hắn, lão già đó dù có ở bên ngoài lâu năm, đồ đệ cũng chỉ có hai người đó.
Cho nên nữ oa trước mặt, thân phận có kinh người đến đâu, cũng chỉ có thể là người thuộc nhánh của Mục Lẫm.
Mà Mục Lẫm…
"Ngày xưa lúc Mục Lẫm còn chưa cao bằng nửa ngươi, cũng là tiểu quỷ bị ta, Diệp Tiểu Thiên, đuổi đánh, ngươi là cái thá gì mà dám động thủ với ta?" Diệp Tiểu Thiên càng nghĩ càng tức.
Giờ phút này, hắn quy hết sự vô não của Tang lão khi đẩy mình vào ngục giam của Thánh Thần Điện Đường cho cái tính vô não gia truyền của nhất mạch Tẫn Chiếu.
Mà đối tượng để hắn trút giận…
Ngay trước mặt, lại có một con ngốc của nhất mạch Tẫn Chiếu không biết trời cao đất dày, muốn ra mặt chịu đạn!
"Phá!"
Cong ngón tay búng ra giữa không trung, một chỉ này của Diệp Tiểu Thiên có thể nói là không hề lưu tình!
Hoa Minh xách đại đan đỉnh, rõ ràng chỉ cách tên lùn tóc trắng một cái bàn trà, nhưng vung lên rồi, đan đỉnh lại chết sống không rơi xuống đầu tên lùn ăn nói ngông cuồng kia được.
Mà một chỉ của đối phương duỗi ra, nàng lại cảm thấy khoảng cách Gang Tấc Thiên Nhai trong nháy mắt bị kéo lại gần ngay trước mắt.
"Bành!"
Đầu đau nhói, Hoa Minh chỉ cảm thấy một lực lượng kinh khủng nổ tung từ giữa mi tâm, cả người nàng bị đánh bay ngược ra sau.
Nhưng đúng lúc đó, chiếc đan đỉnh vốn định tặng cho tên lùn tóc trắng một cái u đỏ, khi vung lên lại chỉ lướt qua chóp mũi của hắn!
"!!!"
Hoa Minh kinh ngạc.
Thật không thể tin được!
Tên lùn tay ngắn kia có thể đánh trúng mình, còn mình có thêm cả chiều dài cánh tay và đan đỉnh, lại chỉ có thể sượt qua chóp mũi hắn… Chuyện gì thế này?
"Quy tắc không gian!"
Ngay khoảnh khắc nàng bừng tỉnh, luồng vĩ lực không gian chồng chất kia thoáng chốc tan biến.
Đan đỉnh của Hoa Minh bị đẩy lùi kêu "băng" một tiếng, thân thể nàng xuyên qua vách tường phòng riêng, bay ngược ra ngoài mà ngay cả kết giới cũng không thể ngăn cản, tức thì bị đánh nát.
"Hít~"
Hoa Minh bị văng từ phòng riêng ra đại sảnh, ôm trán cứ hít khí lạnh, thân thể mềm mại run lên bần bật.
Đau quá!
Sao có thể đau như vậy!
Nàng thậm chí còn cảm thấy trên đầu mình nổi lên một cục u lớn, sao có thể? Một Vương Tọa bình thường, một chỉ không dùng linh nguyên, có thể gây ra thương tổn như vậy sao?
"Quả nhiên…"
Trong phòng riêng, dưới ánh mắt hoàn toàn kinh ngạc của Sư Đề, Diệp Tiểu Thiên thu tay về, trong lòng đã hiểu rõ.
Thánh Thể, thân thể Tông Sư!
Với độ cứng như vậy, cũng không uổng công hắn dồn sức một kích.
Nếu thật sự nương tay, e rằng còn chẳng thể đánh đỏ da cô nương này.
"Nhất mạch Tẫn Chiếu, quả nhiên toàn là quái vật…" Diệp Tiểu Thiên thầm nghĩ.
Dòng người bên ngoài phòng riêng bị trận chiến thu hút, nhân viên hộ vệ lại một lần nữa vây quanh.
Cô nương này vừa đến đã làm hỏng kết giới của Đan Tháp, người tinh mắt còn có thể nhìn ra là nàng đã giao chiến với hội trưởng Sư Đề và những người khác trong phòng riêng…
"Quả nhiên là đến gây sự, bắt lấy ả!"
Cấp trên của nhân viên tiếp tân ra lệnh, không chút do dự.
"Dừng tay."
Đúng lúc này, Sư Đề ló nửa người ra từ lỗ thủng trên tường, ý thức được có gì đó không ổn, bèn mở cửa phòng bước ra.
Ông không dám để người của Đan Tháp bắt sứ giả Thánh Cung, lập tức ngăn cản: "Tất cả dừng tay, không có việc gì, không có việc gì, không có gì xảy ra cả, bỏ qua, bỏ qua... Chúng ta phải tu thân dưỡng tính chứ, mọi người về lại vị trí của mình đi, chút chuyện nhỏ này, không đáng gì!"
Mọi người: ???
Thế này mà không đáng gì? Tường trong Đan Tháp còn bị người ta đánh thủng một lỗ!
Nhưng thân phận Sư Đề cực cao, dưới mệnh lệnh nghiêm khắc, mọi người cũng không dám nói gì, chỉ có thể lẩm bẩm rồi lủi thủi quay về.
"Ngươi qua đây."
Hoa Minh rõ ràng đang ở ngoài phòng riêng, nhưng lại thấy rõ dáng vẻ đáng ghét của tên đạo đồng tóc trắng kia đang lạnh lùng nói với mình.
Giây tiếp theo, nàng kinh ngạc phát hiện mình đã trở lại ghế sô pha trong phòng.
Ngay cả đan đỉnh cũng đã quay về bên cạnh.
Lực lượng không gian!
Ngoại trừ lỗ thủng trên tường vẫn luôn nhắc nhở nàng, trận đại chiến vừa rồi dường như chỉ là một giấc mộng, cơn đau âm ỉ nơi mi tâm cũng chỉ là ảo giác.
Đây chính là sự kinh khủng của lực lượng không gian sao?
"Ngươi suy nghĩ cho kỹ, nghĩ thông suốt rồi hãy mở miệng." Diệp Tiểu Thiên lạnh nhạt nhìn cô nương này.
Hoa Minh tự thấy đánh không lại đối phương, bèn thật sự nghiêm túc suy nghĩ.
Vừa tĩnh tâm lại, nàng liền nhạy bén nhớ lại lời tên lùn tóc trắng nói trước khi ra tay: "Ngày xưa lúc Mục Lẫm còn chưa cao bằng nửa ngươi, cũng là tiểu quỷ bị ta, Diệp Tiểu Thiên, đuổi đánh…"
Càng nghĩ càng thấy kinh hãi tột độ.
Hoa Minh sợ đến lạnh cả tim, tên lùn tóc trắng này không chỉ quen biết sư tổ nhà mình.
Dường như, cũng là người của Thánh Cung?
Dù sao các sư tổ cũng giống như mình, đều là người lớn lên ở Thánh Cung từ nhỏ, tên lùn tóc trắng này có thể đuổi đánh sư tổ lúc nhỏ, vậy hắn chỉ có thể cũng là người của Thánh Cung?
"Khụ khụ…"
Lần này Hoa Minh có chút ngượng ngùng, nàng rụt cổ lại, khúm núm nói: "Tiền, tiền bối và sư tổ của ta, có giao tình sao?"
"Ừ."
"Giao tình gì?"
"Ngươi nói xem?" Diệp Tiểu Thiên hỏi ngược lại.
Hoa Minh tim gan run lên.
Đối phương càng bình tĩnh, nàng lại càng hoảng.
Đây là người cùng thế hệ với sư tổ!
Trời ạ! Sư tôn mà biết hành động vừa rồi của mình, không chỉ dám xách đỉnh tấn công, mà trước khi ra tay còn hét một câu "Lũ chuột nhắt càn rỡ"... chẳng phải sẽ lột da mình ra sao?
"Hít~"
Hoa Minh run rẩy, sau lưng có chút lạnh.
Nàng dùng Tẫn Chiếu Thiên Viêm sưởi ấm cơ thể, vừa dò hỏi: "Tiền bối, có bằng chứng gì có thể chứng minh thân phận của ngài không?"
"Xùy!" Diệp Tiểu Thiên cười nhạt, hắn cần phải chứng minh thân phận của mình với một tiểu bối sao?
Sư Đề thấy tình hình không ổn, hai bên lại có xu hướng sắp đánh nhau, lập tức chen vào: "Tiểu cô nương, ngươi nói ngươi muốn tìm người tên Từ Tiểu Thụ, vậy ngươi có biết Tang Thất Diệp không?"
"Vâng ạ." Hoa Minh chớp chớp đôi mắt to.
Sư Đề cuối cùng cũng thở phào một hơi.
Khớp rồi!
Cô nương này muốn tìm "trung niên nhân Từ Tiểu Thụ", có lẽ là nhận nhầm, người đó hẳn là Từ Tiểu Thụ trong ấn tượng của ông không thể sai được.
Sư Đề đứng ra hòa giải, giải thích cho Hoa Minh: "Nếu ngươi biết Tang Thất Diệp, vậy ngươi cũng nên biết, Tang Thất Diệp là viện trưởng tiền nhiệm của Thiên Tang Linh Cung, còn vị trước mặt ngươi đây là viện trưởng đương nhiệm của Thiên Tang Linh Cung, hai người họ có mối quan hệ cực kỳ tốt, về lý mà nói…"
Sư Đề nói xong thì im lặng một chút.
Ông tuy có giao tình với Tang lão, nhưng lại không biết thân phận quá khứ của ông ấy.
Bây giờ xem ra, Tang lão và Diệp Tiểu Thiên rất có thể đều là người từ Thánh Cung đến.
Ông không biết "nhất mạch Tẫn Chiếu" là gì.
Nhưng thủ pháp luyện đan của Tang lão, lần đầu gặp mặt đã khiến ông kinh ngạc như thấy thiên nhân.
Và điều này, cũng chẳng có gì lạ…
Chẳng trách chỉ trong hơn mười năm, Tang lão và Diệp Tiểu Thiên có thể phát triển Thiên Tang Linh Cung lớn mạnh đến thế, thậm chí vượt mặt tất cả các Linh Cung lâu đời ở các quận thành lân cận.
Dù sao, đây cũng là người từ Thánh Cung đến mà!
Sư Đề thở phào nhẹ nhõm.
Nghĩ thông suốt những điều này, ông mới ngừng lại rồi nói tiếp với Hoa Minh: "Cho nên về lý mà nói, nếu Tang Thất Diệp là tiền bối của ngươi, vậy thì Diệp viện trưởng Diệp Tiểu Thiên trước mặt ngươi cũng là tiền bối của ngươi, đây là sự thật không thể chối cãi!"
Nói đến đây, Sư Đề cuối cùng cũng hiểu ra.
Vì sao vừa rồi khi ông định cúi đầu hành lễ với cô nương này, Diệp Tiểu Thiên lại ngăn ông lại và nói một câu "Ngươi muốn để nàng tổn thọ à".
Đúng vậy!
Làm gì có chuyện trưởng bối cúi đầu hành lễ với vãn bối?
Cho dù người đến là sứ giả Thánh Cung.
Nhưng dựa vào quan hệ của mình và Tang lão, cũng phải là đối phương cúi đầu hành lễ với mình, hoặc ít nhất, cũng là gạt bỏ thân phận hai bên, giao lưu bình đẳng, đối phương còn phải tôn trọng một bậc trưởng bối.
Không thể nào có chuyện dưới mối quan hệ rắc rối này, lại có một lão giả phải cúi người trước một tiểu cô nương.
Diệp Tiểu Thiên, ngăn cản rất đúng!
Trong lúc Sư Đề đang suy tư, Hoa Minh cũng đã hoàn toàn tiếp thu lời của ông.
Nàng có thể không tin lời của Diệp Tiểu Thiên, nhưng thân phận của Sư Đề đã được nhân viên Đan Tháp xác nhận, lời của ông không thể là giả.
Cho nên, hai vị ngồi trước mặt này, không chỉ không phải là người mà mình tưởng tượng là phải ra vẻ cao cao tại thượng, giữ gìn uy nghiêm của nhất mạch Tẫn Chiếu.
Mà còn là trưởng bối thật sự của mình, là loại người cần phải cung kính lễ phép đối đãi?
Lần này Hoa Minh sắp phát điên rồi!
Nàng vừa nghĩ đến những lời mình nói, những việc mình làm lúc nãy, đã có thể đoán trước được cảnh tượng kinh hoàng khi về đến Thánh Cung, sư tôn Bạch Liêm sẽ nhốt mình vào đan đỉnh, vừa điên cuồng chửi mắng vừa điên cuồng luyện hóa mình.
Quan trọng nhất là…
Sau khi sư tôn luyện hóa xong mình, còn phải chịu đòn nhận tội, tự động chui vào đan đỉnh của sư tổ Mục Lẫm, tự luyện mình để chuộc tội đã dạy dỗ ra một nghiệt đồ như thế.
"Lạy trời của con!"
Hoa Minh răng va vào nhau cầm cập, nàng "phịch" một tiếng quỳ rạp xuống đất, hai tay chắp trước ngực: "Xin lỗi, xin lỗi, tiền bối, là do con không biết thân phận của ngài, với lại sư tôn có dặn con, ra ngoài phải giữ gìn thể diện của nhất mạch Tẫn Chiếu…"
"Không không không!"
Nàng nói vậy, chính mình cũng cảm thấy như đang chối bỏ trách nhiệm, lập tức đổi giọng: "Ý con là, không phải lỗi này đều do sư tôn con, sư tôn con thực ra là một người rất tốt, ngài ấy chưa từng dạy con như vậy… Phì phì phì!"
Nói thế này, vẫn không đúng.
Hoa Minh hoảng loạn đến cực điểm, trực tiếp bỏ qua phần giải thích, tổng kết lại:
"Nói tóm lại, các ngài muốn phạt, thì cứ phạt một mình con là được!"
"Phạt thế nào cũng được, phạt xong rồi, ngàn vạn lần đừng nói cho sư tôn con nha…"
Hoa Minh sợ đến chảy cả nước mắt, "Con sẽ chết đó!"
Sư Đề: "…"
Diệp Tiểu Thiên: "…"
Hai người nhìn nhau, đều thấy được sự kinh ngạc trong mắt đối phương.
Dường như, tiểu nữ oa này vừa rồi càn rỡ đến mức nào, thì giờ phút này lại sợ hãi hèn mọn đến mức đó.
"Đứng lên đi!"
Diệp Tiểu Thiên cũng không có ý định trách cứ, hắn đã quá quen với cái tính của nhất mạch Tẫn Chiếu.
Cô nương này vẫn còn có chỗ được.
Ít nhất, nàng còn biết sửa sai sau khi gây chuyện, chứ không giống một số người khác trong mạch, chỉ biết tìm cách lấp liếm, vĩnh viễn không tìm vấn đề từ chính bản thân mình.
Hoa Minh run rẩy đứng dậy, đi đến trước ghế ngồi nhưng không dám ngồi.
Nhưng khi đối diện với ánh mắt của Diệp Tiểu Thiên, nàng lại không thể không ngồi, thế là chỉ dám đặt mông hờ lên mép ghế, ra vẻ ngoan ngoãn động lòng người, rửa tai lắng nghe.
"Ngươi tìm Từ Tiểu Thụ làm gì?" Diệp Tiểu Thiên hỏi.
Hoa Minh nặn ra lúm đồng tiền, ngọt ngào mỉm cười: "Sư tôn con tìm hắn ạ, cụ thể cũng không nói rõ là gì, chỉ nói gặp được cậu ta, giao một món đồ cho cậu ta là được."
Nàng không hề nhắc đến phong thư.
Bởi vì hai người trước mặt này, dù có là tiền bối, cũng không phải người của nhất mạch Tẫn Chiếu.
Quan hệ có thân thiết với sư bá, tổ sư bá đến đâu, cũng chỉ là lời nói một phía, không thể tin hoàn toàn.
Diệp Tiểu Thiên nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn của cô nương này, nhất thời không thể thích ứng, có chút đau cả đầu, thầm nghĩ không hổ là người một nhà, đúng là cùng một giuộc!
Hắn cũng không hỏi thêm tín vật là gì, chỉ khuyên nhủ: "Tình trạng của Từ Tiểu Thụ hiện tại không được tốt lắm, nếu ngươi muốn tìm hắn, không cần phải lộ liễu, cứ lén lút tìm là được."
Hoa Minh kinh ngạc: "Tiền bối không biết sư bá của con ở đâu ạ?"
Nghe hai người nói chuyện lúc nãy, nàng còn tưởng hai người này rất hiểu rõ về sư bá, tổ sư bá, bây giờ đột nhiên có chút nghi ngờ.
Diệp Tiểu Thiên nghe ra được sự xa cách đột ngột trong lời nói của cô nương này, có chút bất đắc dĩ thở dài: "Sư bá của ngươi… Ừm, cũng chính là Từ Tiểu Thụ, hắn hiện tại, đang bị Thánh Thần Điện Đường truy nã."
"Hả?" Hoa Minh ngước mắt, thoáng chút không hiểu.
Nàng tuy từ Thánh Cung xuống núi, nhưng nguồn tin tức cũng chỉ là những lời đồn đại từ khắp nơi trên đại lục.
Mà những thứ đồn đại thì làm sao có nội tình gì thật sự?
Diệp Tiểu Thiên không giải thích.
Hoa Minh liền nhìn về phía Sư Đề.
Sư Đề thì mắt nhìn mũi, mũi ngó tâm, cũng giữ im lặng.
Ông biết một chút tình hình.
Thánh Thần Điện Đường bắt Thánh nô Tang Thất Diệp, tuy nói đối ngoại phong tỏa tin tức, nhưng các thế lực gần Bạch Quật đa phần đều biết một hai.
Cho nên Sư Đề tự nhiên cũng hiểu, Thánh nô Tang Thất Diệp bị bắt kia, rất có thể chính là thiên tài luyện đan sư Tang Thất Diệp mà ông quen biết.
Mà Từ Tiểu Thụ với tư cách là đệ tử duy nhất của ông ta…
Tuy bề ngoài không có công khai, nhưng chỉ cần người có tâm tra một chút, cũng có thể tra ra thủ pháp luyện đan của hắn và Tang lão không khác gì nhau.
Tự nhiên, dưới mối quan hệ liên đới, Từ Tiểu Thụ biến mất cũng bị truy nã.
Nhưng những chuyện này Sư Đề không quan tâm.
Người ông quen biết, chỉ là Tang lão say mê Luyện Đan thuật.
Thân phận thứ hai của đối phương ra sao, đệ tử thế nào, hai người họ đã làm những gì, ông đều không muốn quan tâm nhiều.
Có những bí mật liên quan đến đại lục, dù không đủ tư cách, nhưng người sống lâu năm, dù sao cũng sẽ biết nhiều hơn người trẻ tuổi một chút.
Cho nên đối với việc làm của lão hữu Tang lão, Sư Đề chỉ không hiểu, không dính vào, cũng không muốn có bất kỳ hành động khác người nào.
Thú thật, cho dù có muốn hành động gì, thân phận và thực lực của ông cũng không làm được!
Cho nên vô vi, chính là thái độ tốt nhất để đối đãi với thế giới này.
"Sư bá của ngươi, e là khó tìm."
Do dự một chút, Sư Đề, một người hiền lành, cuối cùng cũng không chống lại được ánh mắt khao khát muốn biết của tiểu cô nương, bèn thẫn thờ nói: "Hắn ở Thiên Tang Linh Cung cũng có vài người bạn đến đây, ngươi đi tìm bọn họ hỏi thử xem, biết đâu lại tìm ra được cách nào đó."