"Lão đầu?"
Một cái đầu thò vào từ cửa ra vào tầng thứ ba, Từ Tiểu Thụ thật ra rất muốn thêm một cái tiền tố, nhưng không dám.
"Vào đi."
Từ Tiểu Thụ đi vào.
Mát mẻ.
Đây là cảm nhận đầu tiên sau khi bước vào tầng thứ ba. Khác với sự nóng nực bên ngoài sau cơn mưa, nơi này chẳng khác gì một căn phòng có điều hòa.
Hắn nhìn lên trên.
Đó là một viên châu lớn màu đỏ, được khảm trên đỉnh của tòa lầu các ba tầng, cho dù ở bên ngoài cũng có thể nhìn thấy.
Bấy giờ Từ Tiểu Thụ mới biết, hóa ra thứ này dùng để hấp thụ nhiệt khí, tầng thứ ba mát mẻ như vậy là vì có nó tồn tại.
Trong không khí thoang thoảng một mùi hương thanh nhã.
Khi dời mắt lại, hắn thấy sừng sững giữa tầng ba là một cái bồn tắm siêu lớn có ba chân, bề ngoài vô cùng bóng loáng, bên trong ước chừng có thể chứa được mười người tắm cùng lúc.
Từ Tiểu Thụ đứng thẳng cũng chỉ cao bằng một nửa nó. Nhìn cái bồn tắm lớn này, trong lòng hắn dâng lên một dự cảm không lành.
Rất muốn quay đầu rời đi, nhưng lại không dám...
Dưới sự bao trùm của "Cảm giác", hắn mới thấy được Tang lão thực ra đang nhắm mắt ngồi xếp bằng giữa hư không, ở phía bên kia của cái bồn tắm lớn.
Từ Tiểu Thụ gãi đầu, đây là đang làm gì vậy?
Đúng lúc này, hắn thấy lão đầu bỗng nhiên vơ một ôm lớn hoa cỏ đầy linh tính, ném thẳng vào trong bồn tắm.
Ừm, còn ném vào mười mấy quả trái cây, là cái loại mà cành lá cũng không thèm bỏ đi.
"Phừng phừng!"
Bên tai vang lên âm thanh quen thuộc.
"Tẫn Chiếu Thiên Viêm?" Từ Tiểu Thụ trong lòng khẽ động.
Hắn cố gắng nhìn kỹ, lúc này mới mơ hồ phát hiện ra bên dưới cái bồn tắm lớn có một ngọn lửa khổng lồ.
Đây là "Tẫn Chiếu Thiên Viêm" cấp bậc gì mà ngay cả "Cảm giác" cũng không thể phát hiện ra ngay từ đầu, thật đáng sợ!
Chỉ là, đốt cái bồn tắm lớn như vậy mà bên trong lại không có nước, không lẽ định tắm thật à!
Còn thêm cả "gia vị" nữa, lão già này rốt cuộc muốn làm gì?
"Tang lão?" Hắn gọi một tiếng.
"Đừng nói chuyện, xem cho kỹ." Tang lão không mở mắt, vô cùng chuyên chú.
Từ Tiểu Thụ bất giác nghiêm túc quan sát, thầm nghĩ chẳng lẽ lão định cho mình một bài kiểm tra, bắt mình đoán xem lão đang làm gì ư?
Rất có thể!
Mấy vị đại lão toàn thích làm mấy chuyện kỳ quái để dọa người.
Về chuyện này, Từ Tiểu Thụ có thừa kinh nghiệm, lúc hắn dọa Tô Thiển Thiển cũng dùng đúng chiêu này.
Chỉ là...
Càng xem, Từ Tiểu Thụ lại càng thấy có gì đó không đúng.
Dưới "Cảm giác", hoa cỏ trái cây trong bồn tắm vừa được cho vào đã bị nhiệt độ cực cao của "Tẫn Chiếu Thiên Viêm" sấy khô nứt ra, hình dáng bên ngoài hóa thành khói bay, nhưng lại có thể lưu lại được vài giọt nguyên dịch.
Cần có lực khống chế mạnh đến mức nào chứ!
Dùng ngọn lửa bá đạo như "Tẫn Chiếu Thiên Viêm" mà lại có thể luyện hóa ra năng lượng tinh thuần đến vậy.
Từ Tiểu Thụ ước tính, nếu là mình làm thì có khi đốt trụi cả Linh Tàng Các chứ đừng nói đến chuyện tinh luyện nguyên dịch từ những thứ này.
Theo lượng hoa cỏ được cho vào ngày càng nhiều, nguyên dịch trong bồn cũng đầy lên, nhưng chúng vẫn tách biệt nhau.
Không gian bên trong rất lớn, không lo chúng bị dồn lại một chỗ.
Chờ đã!
Những giọt nguyên dịch này vậy mà bắt đầu dung hợp, tạo thành một khối chất lỏng hình tròn khổng lồ...
Từ Tiểu Thụ trừng mắt, cảnh tượng này sao vừa lạ lẫm lại vừa có chút quen thuộc?
"Ầm!"
Theo một tiếng nổ lớn, cái bồn tắm rung mạnh, khối chất lỏng còn lớn hơn cả đầu người trong nháy mắt ngưng kết, hóa thành một quả cầu màu xám đen.
Rắc rắc!
Quả cầu đen vỡ ra, một luồng mùi thuốc nồng nặc tỏa ra. Từ Tiểu Thụ bất giác run lên, suýt chút nữa đã không kìm được mà hít sạch toàn bộ dược lực bên trong.
Hắn vội vàng bịt chặt mũi miệng, đóng kín toàn bộ lỗ chân lông trên người.
Đông đông đông
Từng viên đan dược tròn vo lăn xuống trong bồn, chảy ra từ một lỗ nhỏ bên dưới đáy rồi rơi vào một cái bình lớn đã được chuẩn bị sẵn.
Nghe số lượng này, ước chừng không dưới mấy chục viên.
Từ Tiểu Thụ hoàn toàn chết lặng, đây là đang...
Luyện đan???
Nhìn cái bồn tắm siêu lớn trước mắt, rồi lại nhìn ba cái chân bên dưới, Từ Tiểu Thụ chết trân tại chỗ, bỗng nhiên tỉnh ngộ.
Đan, đan đỉnh?
Tang lão mở mắt, khó hiểu nhìn thiếu niên đang bịt mũi, tiện tay lấy ra một viên thuốc rồi ngửi thử.
"Có thối đâu, ngươi bịt mũi làm gì?"
"A a, không có gì ạ." Từ Tiểu Thụ vội vàng bỏ tay xuống, điều chỉnh lại trạng thái của mình.
May mà vừa rồi mình đã nhịn được, nếu lỡ xúc động một cái, chỗ thuốc này không dưới ba mươi viên...
Từ Tiểu Thụ rùng mình một cái.
Tang lão vừa sắp xếp lại đan dược, vừa hỏi: "Học được gì rồi?"
Từ Tiểu Thụ hít một hơi thật sâu, giọng điệu đầy vẻ khó tin: "Ngài đang luyện đan ạ?"
Động tác của Tang lão khựng lại, lão cũng nhìn thiếu niên với vẻ không thể tin nổi, kinh ngạc nói: "Ngươi xem cả buổi trời mà chỉ nhìn ra được có thế thôi à?"
Ta hỏi là ngươi học được thủ pháp luyện đan nào!
Cả buổi trời ngươi rốt cuộc đã nhìn cái gì vậy?!
Tang lão cảm thấy cạn lời.
"Đương nhiên không chỉ có vậy!"
Một câu của Từ Tiểu Thụ khiến lão đầu đội nón lá được an ủi phần nào, lão mong đợi nhìn hắn.
Trong mắt lão, thiếu niên trước mặt có thiên phú, có nghị lực, phương diện nào cũng rất tốt, thậm chí có thể nói là kiệt xuất.
Tư chất dù không phải phượng mao lân giác thì cũng thuộc hàng cực kỳ hiếm thấy.
Hơn nữa, dù gì cũng là người có thể lĩnh ngộ được Tiên thiên kiếm ý, không thể nào kém cỏi được.
Kết quả, Từ Tiểu Thụ chỉ vào cái đan đỉnh trước mặt, lớn tiếng nói: "Thứ này lại là một cái đan đỉnh!"
Bịch!
Rầm!
Tang lão không nhịn được lảo đảo, làm đổ mấy bình thuốc nhỏ trên đất, đan dược tròn vo lăn lông lốc ra ngoài.
"Ngươi mù à? Đây không phải đan đỉnh thì là cái gì!" Tang lão gầm lên.
Khí thế của Từ Tiểu Thụ lập tức xìu đi một mảng lớn, có trời mới nhìn ra đây là cái đan đỉnh ấy!
Làm gì có cái đan đỉnh nào vừa khoa trương vừa kỳ dị như vậy chứ?
Vừa cao, vừa to như thế...
Thôi được, ta có thể hiểu là do sở thích của ngài đặc biệt, nên mới thích cái kiểu này.
Nhưng ngài nhìn xem bề ngoài của cái đan đỉnh này đi, vừa trắng lại vừa bóng loáng như vậy...
Mua cái đan đỉnh này ở đâu vậy, mắt thẩm mỹ kiểu gì thế không biết, đến một cái hoa văn điêu khắc cũng không có, chỉ có ba cái chân chống một cái bồn tắm lớn, đúng là trò cười cho thiên hạ!
Nhưng dù chê bai là thế, Từ Tiểu Thụ vẫn không dám nói lớn tiếng nữa, chỉ yếu ớt đáp: "Ban đầu con tưởng nó là cái bồn tắm..."
"Bồn tắm?"
Mặt Tang lão tái mét, tức đến sôi máu.
Nghịch đồ nhà ngươi, mới gặp mặt ngày đầu tiên mà đã muốn chọc cho ta tức chết rồi!
Lão cố nén cơn tức này lại, quay đầu nhìn cái đan đỉnh, càng nhìn càng thấy thằng nhóc này miêu tả cũng đúng phết...
Phì!
"Đây là đan đỉnh đặc thù cần thiết cho thuật Luyện Đan của 'Tẫn Chiếu nhất mạch' chúng ta, nó đã loại bỏ hết những vẻ ngoài hoa mỹ, được chế tạo từ loại tinh thạch chịu nhiệt tốt nhất."
"Ngươi cũng biết uy lực của 'Tẫn Chiếu Thiên Viêm' rồi đấy, ngay cả Linh Tinh cũng không chịu nổi một giây, nếu đổi thành tinh thạch thông thường, e rằng đan chưa luyện xong thì đỉnh đã chảy rồi."
"Với lại, đừng nhìn nó xấu xí, một cái đỉnh này có giá trị tương đương hơn mười cái đỉnh cùng cấp bậc đấy!" Tang lão giải thích mà thấy hơi mệt tâm.
Từ Tiểu Thụ nghe vậy hai mắt sáng rực lên: "Lợi hại vậy sao?"
"Đương nhiên!" Giọng điệu của Tang lão lại trở nên kiêu ngạo.
Từ Tiểu Thụ đưa tay sờ nắp đỉnh, quả là thần kỳ, mới luyện đan xong một lát mà nhiệt độ của nó đã gần như trở lại bình thường.
Lại gõ gõ vào đan đỉnh, tiếng "coong coong" vang lên vô cùng trầm đục, vừa nghe đã biết cực kỳ rắn chắc.
Từ Tiểu Thụ lộ vẻ mặt kinh ngạc tán thán, quay đầu lại hỏi: "Cái đan đỉnh rắn chắc như vậy, dùng để nện người chắc là đau lắm nhỉ!"
???
Tang lão sững sờ nhìn thiếu niên trước mặt, gân xanh trên trán nổi lên cuồn cuộn.
"Từ Tiểu Thụ!"
"Ngươi câm miệng lại cho lão phu!"
...
Từ Tiểu Thụ ngẩn người, sao bỗng nhiên lại kích động như vậy?
Thời mãn kinh?
"Nhận được yêu cầu, điểm bị động, +1."