Đại Đạo bút chủ nhân nhìn chằm chằm Diệp Quan một lúc lâu, thấp giọng thở dài: "Ngươi phải giảng đạo lý đúng không?"
Đối với tên trước mắt này, hắn cũng thấy đau đầu, đánh không được, mắng không xong, đơn giản chính là một vị tổ tông. Diệp Quan chân thành nói: "Tiền bối, trước đó chúng ta hợp tác không phải rất vui vẻ sao? Hai chúng ta hợp lực, nhìn khắp toàn bộ vũ trụ, ai là đối thủ của chúng ta?"
Đại Đạo bút chủ nhân nhàn nhạt nhìn hắn, không nói lời nào.
Diệp Quan cũng hơi đau đầu, gã này có chút không dễ lừa.
Tiểu Tháp cũng nói: "Gã này tinh ranh vô cùng, cha ngươi tới cũng chưa chắc lừa được hắn, ngươi cứ thẳng thắn với hắn đi."
Diệp Quan khẽ gật đầu, đối mặt với gã này, chỉ có thể vừa dùng tình cảm vừa dùng lý lẽ.
Phục Võ liếc nhìn Đại Đạo bút chủ nhân, không nói gì, nhưng chỉ cần một ánh mắt của Diệp Quan, nàng sẽ sẵn sàng xuất kiếm bất cứ lúc nào.
Dường như cảm nhận được sát ý vô hình từ Phục Võ, Đại Đạo bút chủ nhân nhìn nàng một cái, chân mày cau lại, nữ nhân này lại là do gã này tìm từ đâu ra vậy?
Sao bên cạnh gã này toàn là mấy nữ nhân yêu nghiệt thế?
Diệp Quan đột nhiên nói: "Tiền bối, chúng ta bàn điều kiện đi."
Đại Đạo bút chủ nhân nhìn về phía Diệp Quan: "Điều kiện gì?"
Diệp Quan nói: "Nếu ngài bằng lòng tương trợ, ta nợ ngài một ân tình, được không?"
Đại Đạo bút chủ nhân nhìn hắn, không nói lời nào.
Diệp Quan nói: "Hai cái cũng được."
Đại Đạo bút chủ nhân lãnh đạm nói: "Cha ngươi nợ nhân tình, chưa bao giờ trả."
Nói xong, hắn nhấn mạnh thêm: "Chưa bao giờ!"
Sắc mặt Diệp Quan lập tức sa sầm.
Lão cha tai tiếng quá rồi!
Đại Đạo bút chủ nhân đột nhiên nói: "Lần này định dựa vào thực lực và quan hệ của mình để giải quyết à?"
Diệp Quan gật đầu.
Đại Đạo bút chủ nhân suy nghĩ một chút rồi nói: "Thật ra ta cũng hơi bất ngờ, bởi vì nhiều lúc, ta đều cảm thấy thế giới này sắp có thêm một vị Kháo Sơn Hoàng. Ta biết, cha ngươi và cô cô ngươi căn bản không quan tâm chuyện này, nếu ngươi có thể dựa vào bản lĩnh của mình để vô địch, vậy dĩ nhiên là tốt, còn nếu không thể, đối với họ, ngươi vui vẻ là được. Nhưng rõ ràng, ngươi cũng không muốn làm một Kháo Sơn Hoàng."
Diệp Quan khẽ gật đầu: "Muốn thay đổi."
Đại Đạo bút chủ nhân nhìn chằm chằm Diệp Quan: "Ta không thể ra tay giúp ngươi."
Diệp Quan không hiểu: "Vì sao?"
Đại Đạo bút chủ nhân nói: "Bởi vì chuyện này không liên quan gì đến ta."
Diệp Quan im lặng.
Đại Đạo bút chủ nhân lại nói: "Dĩ nhiên, còn có một số nguyên nhân khác. Mặc dù ta không thể tự mình ra tay giúp ngươi, nhưng ta có thể đổi một phương thức khác để giúp ngươi một lần, có điều, mọi thứ đều có nhân quả, ta giúp ngươi một lần, chẳng khác nào ngươi nợ ta một món nợ ân tình, nhân tình này trong thời gian ngắn ta sẽ không để ngươi trả, mà về sau... có lẽ ngươi sẽ không muốn trả."
Diệp Quan liếc nhìn Đại Đạo bút chủ nhân: "Vậy thôi bỏ đi."
Đại Đạo bút chủ nhân sững sờ.
Diệp Quan bình tĩnh nói: "Tiền bối, thứ cho ta nói thẳng, lần này ta gặp phải là một cường giả của văn minh vũ trụ cấp sáu, nếu ngài không tự mình ra tay thì không có bất kỳ ý nghĩa gì cả, hơn nữa, cho dù ngài tự mình ra tay, e là phần thắng cũng không lớn."
Đại Đạo bút chủ nhân cười nói: "Dùng phép khích tướng sao?"
Diệp Quan lắc đầu: "Hợp tác không thành, tình nghĩa vẫn còn, bất kể thế nào, ta hy vọng sau này ta và tiền bối không phải là địch nhân, dù sao, trong lòng ta, tiền bối vẫn rất tốt."
Tiểu Tháp: ...
Nghe Diệp Quan nói vậy, Đại Đạo bút chủ nhân hơi ngẩn ra, gã này đột nhiên nói lời hay, khiến hắn có chút không quen.
Diệp Quan không nói gì nữa, quay đầu nhìn về phía Phục Võ: "Phục tỷ, chúng ta đi thôi."
Phục Võ khẽ gật đầu.
Hai người định rời đi, Đại Đạo bút chủ nhân đột nhiên nói: "Chờ một chút."
Diệp Quan quay đầu nhìn về phía Đại Đạo bút chủ nhân: "Tiền bối có việc gì sao?"
Đại Đạo bút chủ nhân cười nói: "Ngươi không muốn biết ta để ai tới giúp ngươi à?"
Diệp Quan nói: "Diệp Kình lão đệ?"
Đại Đạo bút chủ nhân cười ha hả: "Đầu óc của tiểu tử ngươi cũng lanh lợi như cha ngươi vậy."
Diệp Quan nói: "Ý ngài là gia gia ta không lanh lợi à?"
Nụ cười của Đại Đạo bút chủ nhân lập tức cứng lại, hắn nhìn chằm chằm Diệp Quan: "Ngươi cũng xấu tính như cha ngươi, động một chút là gài bẫy người khác."
Diệp Quan: "..."
Đại Đạo bút chủ nhân nói: "Đi đi, đến lúc đó ta sẽ đến trợ trận cho ngươi."
Diệp Quan do dự một chút rồi nói: "Tiền bối, kẻ địch lần này của ta thật sự rất mạnh."
Đại Đạo bút chủ nhân lãnh đạm nói: "Ồ."
Diệp Quan im lặng.
Đại Đạo bút chủ nhân đột nhiên nói: "Ngươi làm chuyện ở thư viện Quan Huyên không tệ."
Diệp Quan hơi nghi hoặc: "Chuyện gì?"
Đại Đạo bút chủ nhân nói: "Trừng trị các đại thế gia, quét sạch sự mục nát của thư viện."
Diệp Quan hơi kinh ngạc: "Tiền bối cũng đang chú ý chuyện của thư viện sao?"
Đại Đạo bút chủ nhân trầm giọng nói: "Thư viện Quan Huyên phát triển ngày càng nhanh, trong toàn bộ thư viện, tông môn thế gia san sát, những tông môn và thế gia này không thể nào giống như ngươi, nghĩ cách thành lập một trật tự mới, tạo phúc cho toàn vũ trụ, điều họ nghĩ nhất định là làm sao để đạt được nhiều lợi ích hơn. Thay đổi thế giới thì dễ, nhưng muốn thay đổi lòng người thì rất khó, hơn nữa, vấn đề này còn hơi phức tạp, ngươi... sau này có lẽ ngươi sẽ hiểu."
Diệp Quan khẽ gật đầu: "Ta biết, nhưng việc này không thể vội, chỉ có thể từ từ."
Đại Đạo bút chủ nhân khẽ gật đầu: "Ngươi có lòng này là tốt rồi."
Diệp Quan đột nhiên nói: "Tiền bối, theo ta được biết, mục đích của ngài cũng là muốn thành lập một trật tự mới, hay là chúng ta hợp tác?"
Đại Đạo bút chủ nhân cười cười rồi nói: "Trật tự chúng ta muốn thành lập không giống nhau, Tĩnh tông chủ muốn một thế giới vô trật tự, ngươi muốn thành lập một trật tự công bằng, còn trật tự ta muốn lại là một loại khác. Có lẽ tương lai Đại Đạo của chúng ta sẽ quy về một mối, nhưng bây giờ thì không phải."
Diệp Quan khẽ gật đầu: "Ta hiểu rồi."
Hắn không nói gì thêm, đưa Phục Võ quay người rời đi.
Ngay khi Diệp Quan và Phục Võ rời đi, một người đàn ông trung niên đột nhiên xuất hiện bên cạnh Đại Đạo bút chủ nhân, người tới chính là Vô Biên Chủ, trong tay hắn còn cầm một bình rượu.
Vô Biên Chủ cười nói: "Thú vị đấy, gã này giống hệt cha hắn lúc trẻ, không muốn làm Kháo Sơn Vương nữa. Cũng không biết hắn có thể kiên trì được bao lâu."
Đại Đạo bút chủ nhân nói: "Bất kể thế nào, cũng là một chuyện tốt."
Vô Biên Chủ đột nhiên nói: "Ta muốn đi tung hoành một phen."
Đại Đạo bút chủ nhân quay đầu nhìn về phía Vô Biên Chủ: "Ngươi chắc chứ?"
Vô Biên Chủ cười ha hả, hắn nhấc bầu rượu lên nốc một ngụm lớn, sau đó nói: "Những ngày tháng sống mơ màng tuy không tệ, nhưng ta vẫn hướng tới... ra vẻ... à không phải, ta vẫn hướng tới những tháng ngày nhiệt huyết sôi trào. Vừa hay tiểu tử này xem như vai cháu của ta, hắn đã không muốn gọi cha hắn, vậy thì để ta, người thúc thúc này, giúp hắn một tay."
Đại Đạo bút chủ nhân cười nói: "Tùy ngươi."
Vô Biên Chủ tiện tay ném bình rượu trong tay sang một bên, rồi cười nói: "Yên lặng nhiều năm như vậy, cũng nên ra ngoài lộ diện một chút, nếu không, thế nhân sắp quên mất ta rồi."
Diệp Quan không đưa Phục Võ về thẳng văn minh Phệ Giả, mà đưa nàng đến Tuế Nguyệt trường hà.
Hắn muốn đi gặp người cuối cùng!
Chỉ chốc lát, Diệp Quan đã đến trước một thôn trang nhỏ.
Trời u ám, dường như sắp mưa, cả tòa thôn trang nhỏ vô cùng quạnh quẽ, không một tiếng động, ở cổng thôn có đặt một chiếc ghế nằm.
Diệp Quan đưa Phục Võ đi đến cổng thôn, đúng lúc này, cách đó không xa có một nữ tử mặc trường bào màu trắng đi tới.
Người tới, chính là vị Tĩnh tông chủ kia.
Nhìn thấy Tĩnh tông chủ, Diệp Quan nheo mắt lại, đối với nữ nhân này, hắn thật sự vẫn có chút kiêng kị, bởi vì hắn cũng không biết thực lực của nàng rốt cuộc mạnh đến mức nào.
Cho dù hiện tại hắn đã mạnh hơn trước vô số lần, nhưng khi đối mặt với nữ nhân này, hắn vẫn cảm thấy đối phương sâu không lường được.
Phục Võ khi nhìn thấy Tĩnh tông chủ, lông mày cũng nhíu lại.
Tĩnh tông chủ nhìn chằm chằm Diệp Quan, ánh mắt rất bình tĩnh, nhưng trên người lại có một cỗ khí thế vô hình, nàng không hề tỏa ra bất kỳ khí thế hay khí tức nào, nhưng đứng trước mặt nàng lại khiến người ta cảm thấy rất áp lực.
Khí tràng quá mạnh!
Diệp Quan ổn định tâm thần, hắn ôm quyền: "Tiền bối."
Tĩnh tông chủ cứ thế nhìn hắn, không nói gì.
Diệp Quan đi thẳng vào vấn đề: "Tiền bối, điều ta muốn là thành lập một vũ trụ có trật tự, còn người muốn là một thế giới vũ trụ vô trật tự, bất kể là có trật tự hay vô trật tự, chúng ta đều chưa từng nghĩ đến việc hủy diệt toàn bộ vũ trụ. Mà bây giờ, có người muốn luyện hóa hàng ngàn tỉ sinh linh trong vũ trụ này thành thời gian đạo khí..."
Nói đến đây, hắn liếc nhìn nữ tử trước mắt, thấy ánh mắt nàng vẫn bình tĩnh như nước, trong lòng hắn lập tức thở dài.
Hắn biết, hết hi vọng rồi.
Đương nhiên, khi đến đây hắn cũng không ôm hy vọng gì lớn, hắn chỉ muốn đến nói chuyện với đối phương, nếu có thể hóa địch thành bạn, vậy dĩ nhiên là không thể tốt hơn.
Nhưng xem ra bây giờ, hết hi vọng rồi.
Diệp Quan không nói gì nữa, đưa Phục Võ quay người rời đi.
Tĩnh tông chủ đột nhiên mở miệng: "Ngươi hiểu thế nào là trật tự?"
Diệp Quan dừng bước, hắn quay người nhìn về phía Tĩnh tông chủ, Tĩnh tông chủ nhìn chằm chằm hắn: "Cái gọi là trật tự, chẳng qua là một loại quyền lực, ngươi thành lập một trật tự hoàn toàn mới, nhưng nhìn từ dòng chảy lịch sử, trật tự này cuối cùng rồi cũng sẽ biến thành một công cụ để nô dịch hàng ngàn tỉ sinh linh. Từ xưa đến nay, thế giới này chưa từng thay đổi."
Diệp Quan gật đầu: "Ta biết, nhưng chẳng lẽ chúng ta biết kết quả cuối cùng rồi thì sẽ không làm nữa sao? Giống như ở thế tục, tất cả mọi người đều biết cuối cùng họ sẽ chết, nhưng họ vẫn sẽ đi phấn đấu, đi nỗ lực, để cuộc sống của mình thêm ý nghĩa. Tiền bối, nhiều khi, quá trình quan trọng hơn kết quả. Dĩ nhiên, ta biết, thực lực của ta bây giờ còn yếu, bởi vậy, lời nói của ta ở chỗ Tĩnh tông chủ ngài đây không có chút trọng lượng nào, nhưng ta tin rằng, một ngày nào đó, chúng ta có thể đối thoại một cách bình đẳng."
Nói xong, hắn không nói gì nữa, đưa Phục Võ trực tiếp biến mất tại chỗ.
Hắn không biết mục đích cuối cùng của Tĩnh tông chủ này là gì, nhưng hắn biết, mục đích cuối cùng của nữ nhân này chắc chắn không đơn giản.
Sau khi Diệp Quan và Phục Võ rời đi, Tĩnh tông chủ chậm rãi đi đến chiếc ghế nằm bên cạnh, nàng nằm xuống, hai mắt từ từ nhắm lại, khẽ nói: "Trật tự... ngây thơ..."
Đạo của nàng là Ngôn Xuất Pháp Tùy.
Đạo chung cực của nàng là vô trật tự. Trước có trật tự rồi sau đó phá vỡ, đó mới là vô trật tự thực sự... Trên con đường Đại Đạo mịt mờ này, nàng và Diệp Quan mới là cuộc tranh đấu Đại Đạo thật sự, dĩ nhiên, còn có một Đại Đạo bút chủ nhân.
Nếu trật tự của Diệp Quan thật sự có thể nhận được sự ủng hộ của toàn vũ trụ, vậy thì, nàng không phá được. Nếu trật tự của hắn bắt đầu mục nát, bắt đầu nô dịch chúng sinh, vậy thì, trật tự của hắn chính là bàn đạp cho nàng...
Đương nhiên, đối với nàng mà nói, những điều này đều không quan trọng.
Tĩnh tông chủ đột nhiên từ từ mở mắt, nhìn về phía cuối Tuế Nguyệt trường hà, khẽ nói: "Chàng thiếu niên đồ long, cuối cùng rồi cũng sẽ trở thành ác long..."