Sau khi rời khỏi đại điện, Diệp Quan liền đi thẳng đến khu mỏ Tinh Linh nơi hắn từng bị giam giữ.
Phải trừ khử chủ nhân Đại Đạo Bút!
Người này không chết, hắn ăn ngủ không yên.
Hắn hiện tại có lệnh bài của Tang Hàn, vì vậy một đường thông suốt không gặp trở ngại. Nhưng khi hắn bước vào khu mỏ, sắc mặt lại trầm xuống.
Chủ nhân Đại Đạo Bút đã đi rồi!
Chết tiệt, thế mà hắn lại đi mất rồi!
Trước mặt Diệp Quan, gã chủ quản khu mỏ đang cung kính đứng đó, run lẩy bẩy.
Gã thật sự không ngờ, tù phạm ngày trước giờ đây lắc mình một cái đã trở thành người của Tổng đốc đại nhân.
Giờ phút này, gã vừa kinh hãi vừa sợ sệt.
Diệp Quan nhìn gã chủ quản khu mỏ đang run rẩy trước mặt, hỏi: "Hắn rời khỏi đây như thế nào?"
Chủ quản khu mỏ vội vàng đáp: "Là một tên thị vệ đã dẫn hắn đi."
Diệp Quan nhíu mày: "Thị vệ dẫn hắn đi?"
Chủ quản khu mỏ gật đầu: "Đúng vậy... Còn nguyên nhân thì thuộc hạ cũng không biết."
Nói xong, gã cẩn thận liếc nhìn Diệp Quan.
Diệp Quan im lặng một lát rồi đứng dậy rời đi. Đi được hai bước, hắn dường như nghĩ đến điều gì, đột nhiên quay đầu nhìn về phía Chiêm Vân ở đằng xa.
Chiêm Vân vẫn đang đào mỏ!
Diệp Quan nói: "Người này giao cho ta."
Chủ quản khu mỏ vội la lên: "Vâng, vâng..."
Một lát sau, Diệp Quan mang theo Chiêm Vân rời khỏi khu mỏ này.
Giữa tinh không, Chiêm Vân có chút kích động nói: "Diệp huynh, huynh... sao huynh lại xoay xở tốt đến thế?"
Diệp Quan nhìn Chiêm Vân, cười nói: "Chiêm huynh, bây giờ huynh tự do rồi."
Chiêm Vân hưng phấn nói: "Diệp huynh, huynh bây giờ là người bên cạnh Tổng đốc sao?"
Diệp Quan gật đầu.
Chiêm Vân kích động không thôi: "Có huynh tương trợ, vậy thì tỷ lệ thành công tạo phản của chúng ta sẽ lớn hơn."
Diệp Quan hỏi: "Vẫn muốn tạo phản sao?"
Chiêm Vân lập tức nói: "Dĩ nhiên, mục tiêu của chúng ta chính là lật đổ đế quốc tàn bạo này, Diệp..."
Nói đến đây, hắn dường như nghĩ đến điều gì đó, đột nhiên im bặt. Hắn nhìn về phía Diệp Quan: "Diệp huynh, huynh..."
Diệp Quan nói: "Chiêm huynh, cho huynh một lời khuyên, vị Tổng đốc đại nhân này rất không tầm thường. Các huynh dù có muốn tạo phản, ta cũng đề nghị các huynh nên đổi sang một tỉnh khác."
Nói xong, hắn trực tiếp hóa thành một đạo kiếm quang biến mất nơi cuối Tinh Hà.
Tạo phản!
Hắn vốn muốn thu phục nhóm người này, nhưng xem ra bây giờ vẫn phải quan sát thêm, bởi vì đôi khi một đám đồng đội ngu như heo còn đáng sợ hơn cả đối thủ mạnh như thần.
Hắn bây giờ không còn ở vũ trụ Quan Huyên, mỗi một bước đi đều phải cẩn thận từng li từng tí.
Hơn nữa, chủ nhân Đại Đạo Bút cũng đã thoát khốn. Hắn biết, tiếp theo đây, ván cờ giữa hắn và chủ nhân Đại Đạo Bút sẽ thật sự bắt đầu.
Lúc này, hắn càng không thể đi sai bước nào.
Trở lại phủ Tổng đốc, Diệp Quan liền phát hiện có chuyện không ổn, tất cả mọi người trong phủ đều đang bận rộn.
Hắn biết, có lẽ lại có chuyện xảy ra.
Hắn hiện tại trên danh nghĩa vẫn là thị vệ, do đó phải đi theo Tang Hàn. Hắn đến trước đại điện của nàng, giờ phút này tất cả mọi người trước điện đều đang quỳ. Hắn nhìn vào trong điện, Tang Hàn đứng giữa đại điện, còn trước mặt nàng không xa là một lão giả mặc hắc bào lộng lẫy. Lão giả cầm một đạo tấu chương màu vàng, đang đọc gì đó.
Người từ đế đô đến!
Diệp Quan biết, chắc chắn là lại có thánh chỉ.
Khi thấy Tang Hàn đứng nghe chỉ, Diệp Quan không khỏi có chút kinh ngạc. Phải biết rằng, chế độ đẳng cấp của đế quốc vô cùng nghiêm ngặt, theo lễ chế, khi người từ đế đô đến tuyên đọc thánh chỉ, Tang Hàn phải quỳ xuống. Vậy mà giờ khắc này, Tang Hàn lại đứng để nghe chỉ.
Tang Hàn đứng, hắn tự nhiên cũng đứng.
Lúc này, lão giả cẩm bào trong điện thu lại tấu chương, vẻ mặt trang nghiêm ban đầu lập tức nở một nụ cười: "Đại nhân, bệ hạ nói ngoại lo tất có nội hoạn, trong khoảng thời gian này, mong ngài hãy cẩn thận một chút."
Tang Hàn khẽ gật đầu: "Bệ hạ vẫn khỏe chứ?"
Lão giả cung kính nói: "Mọi thứ đều khỏe."
Tang Hàn nói: "Chu đại nhân, ta biết ngài bận rộn, ta sẽ không giữ ngài lại. Sau này đến đế đô, ta sẽ lại đến phủ bái phỏng."
Đây được xem là cực kỳ nể mặt lão giả. Nụ cười trên mặt lão giả lập tức càng thêm rạng rỡ, ông ta cũng quyết định bán một cái nhân tình: "Đại nhân chính là trụ cột của đế quốc ta, gánh vác trọng trách ngàn cân, xin hãy vạn lần bảo trọng chính mình... Gần đây có không ít người dâng tấu, muốn điều đại nhân đến chiến trường Đế Tinh, Thủ phụ đại nhân cũng có ý này..."
Tang Hàn hai mắt híp lại: "Nhân tình này của Chu đại nhân, Tang Hàn ghi nhớ."
Chu đại nhân mỉm cười, không nói thêm gì nữa, xoay người rời đi.
Đối với ông ta, đôi khi bán đi một vài ân tình không đáng kể là một việc vô cùng có lợi, bởi vì những ân tình này rất có thể sẽ mang lại cho ông ta hồi báo to lớn trong tương lai.
Sau khi Chu đại nhân rời đi, trong đầu Diệp Quan đột nhiên vang lên giọng nói của Tang Hàn: "Vào đi."
Diệp Quan bước vào đại điện, hắn hơi cúi người hành lễ với Tang Hàn.
Tang Hàn hỏi: "Đi đâu làm gì vậy?"
Diệp Quan đáp: "Cứu một người quen."
Tang Hàn nhìn Diệp Quan: "Ngươi biết hắn là phản tặc không?"
Diệp Quan gật đầu: "Biết."
Tang Hàn nói: "Biết mà vẫn cứu?"
Diệp Quan nói: "Trong thời gian ta bị giam, hắn đã giúp ta không ít. Nhân tình này, ta phải trả."
Tang Hàn nhìn chằm chằm Diệp Quan, lại nói: "Hắn là phản tặc."
Diệp Quan nói: "Trong lòng ta, tầm nhìn của đại nhân không nên nhỏ như vậy."
Tang Hàn hai mắt híp lại, một cỗ khí thế đáng sợ lập tức bao phủ lấy Diệp Quan.
Trong nháy mắt, Diệp Quan có cảm giác như vạn ngọn núi đè lên đỉnh đầu, nhưng sắc mặt hắn vẫn bình tĩnh, không chút yếu thế đối mặt với Tang Hàn.
Sau thời gian chung đụng với cô nương này, hắn hiểu rằng đây là một người phụ nữ mạnh mẽ, nàng không cho phép bất kỳ ai khiêu khích quyền uy của mình. Nhưng đồng thời, người phụ nữ này lại không thích kẻ chỉ biết răm rắp nghe lời.
Mà hắn thì không thể làm một kẻ răm rắp nghe lời, nếu không sẽ mất đi giá trị ở chỗ nàng.
Nói đơn giản, phụ nữ không thể quá nuông chiều.
Diệp Quan nói: "Dưới một đế quốc, có người tạo phản, nhất định là có nguyên nhân. Ta nghĩ đại nhân hẳn là biết nguyên nhân đó. Dĩ nhiên, chúng ta bây giờ không cần bàn luận về nguyên nhân này, ta chỉ cảm thấy, tấm lòng của đại nhân còn lớn hơn cả vũ trụ, không nên xoắn xuýt một vấn đề nhỏ như vậy."
Tang Hàn hỏi: "Ngươi cảm thấy tạo phản là một vấn đề nhỏ?"
Diệp Quan gật đầu: "Đừng nói là đối với cả đế quốc, dù cho đối với đại nhân mà nói, bọn họ cũng chẳng là gì cả. Chỉ cần đại nhân muốn, có thể tùy thời quét sạch bọn họ, đúng không?"
Tang Hàn nhìn Diệp Quan: "Vậy ngươi nói xem, tại sao ta không quét sạch bọn họ."
Diệp Quan nói: "Đơn giản có hai điểm, hoặc là thả dây dài câu cá lớn, hoặc chính là dưỡng khấu tự trọng."
Tang Hàn nhìn chằm chằm Diệp Quan, không nói gì.
Diệp Quan nói: "Ta có một ý tưởng, không biết đại nhân có muốn nghe không."
Tang Hàn nói: "Nói."
Diệp Quan nói: "Ta từng tiếp xúc với hắn, lực lượng và kế hoạch tạo phản của bọn họ, đối với đại nhân mà nói, không nghi ngờ gì là trò trẻ con, căn bản khó thành đại sự. Thế nhưng, loại người này một khi đông lên, thì cũng không thể xem thường. Mà tại sao loại người này lại ngày càng nhiều? Nguyên nhân căn bản là vì chế độ của đế quốc hiện tại không đủ hoàn thiện, trọng tâm lợi ích đều nghiêng về các môn phiệt, thế gia và tông môn, người ở tầng lớp dưới không có hy vọng vươn lên, lâu dần sẽ sinh oán hận..."
Tang Hàn đánh giá Diệp Quan một cái: "Xem ra, ta vẫn là xem thường ngươi. Mà ngươi, cũng thật sự là gan to bằng trời, lời gì cũng dám nói. Sao, ngươi cảm thấy ta sẽ không giết ngươi à?"
Diệp Quan nói: "Chung đụng với đại nhân, phải thật lòng, không thể che giấu. Cho nên, ta có suy nghĩ gì đều sẽ nói thật. Dĩ nhiên, nếu đại nhân muốn ta nói lời dễ nghe, ta cũng có thể nói."
Tang Hàn nhìn Diệp Quan: "Nói tiếp đi."
Diệp Quan tiếp tục nói: "Muốn giải quyết triệt để loại chuyện này, rất đơn giản, đó là phân phối lợi ích hợp lý. Chỉ cần người ở tầng lớp dưới có đường vươn lên, có hy vọng, vậy họ sẽ không suốt ngày nghĩ đến chuyện tạo phản. Không chỉ không muốn tạo phản, mà còn sẽ vì đại nhân mà dốc sức."
Tang Hàn hỏi: "Làm thế nào mới có thể phân phối lợi ích hợp lý?"
Diệp Quan nói: "Cải cách!"
Tang Hàn hai mắt híp lại.
Diệp Quan tiếp tục nói: "Dĩ nhiên, chuyện này không thể làm ngay bây giờ. Việc cấp bách của chúng ta là giúp đế quốc thắng trận chiến này. Vì vậy, nếu đại nhân tin tưởng ta, ta sẽ đến tiếp xúc với những người này, ta sẽ nghĩ cách ổn định họ, để họ không gây chuyện trong khoảng thời gian này."
Tang Hàn hỏi: "Ngươi biết bọn họ đều là những ai sao?"
Diệp Quan nói: "Biết."
Tang Hàn nhíu mày: "Ngươi biết?"
Diệp Quan gật đầu: "Ta ở cùng hắn khoảng mười năm, hắn đã nói cho ta biết mọi thứ."
Tang Hàn hỏi: "Tại sao hắn lại nói cho ngươi mọi thứ?"
Diệp Quan đáp: "Thứ nhất, hắn cho rằng cả ta và hắn đều không thể sống sót rời khỏi nơi đó. Thứ hai, ta nói ta cũng là người tạo phản."
Tang Hàn nhìn Diệp Quan, không nói gì.
Diệp Quan hỏi: "Đại nhân, ta còn có thể nói tiếp không?"
Tang Hàn nói: "Nói."
Diệp Quan nói: "Ta biết một chút về chế độ của đế quốc chúng ta. Ta phát hiện, chế độ này có một lỗ hổng rất lớn."
Nói đến đây, hắn nhìn về phía Tang Hàn. Tang Hàn nhìn hắn, không nói gì.
Diệp Quan tiếp tục nói: "Hoàng thất đế quốc là tầng lớp cấp một của toàn đế quốc, họ là trần nhà của giới quyền quý, hưởng thụ vô tận ưu đãi. Một năm không làm gì cả, cũng có đãi ngộ cực kỳ hậu hĩnh. Giống như một Thân vương, một năm không cần làm gì, cũng có ít nhất một triệu viên Tinh Linh tinh, mà đế quốc chúng ta có đến hơn 120 vị Thân vương... Ngoài ra, bên dưới còn có quận vương các loại. Mà dưới hoàng thất, chính là các môn phiệt, thế gia đại tộc cùng với tông môn. Những thế lực này nắm giữ huyết mạch kinh tế của đế quốc, những ngành nghề kiếm lợi nhiều nhất của đế quốc, gần như đều nằm trong tay họ..."
Nói xong, hắn dừng một chút, lại nói: "Nói đơn giản, chính là giàu thì giàu nứt đố đổ vách, nghèo thì nghèo rớt mồng tơi. Hơn nữa, họ còn chặn đứng con đường thăng tiến. Ví dụ như người bình thường ở tầng lớp dưới của đế quốc muốn vươn lên, trừ phi có kỳ ngộ ngút trời, nếu không, họ gần như khó mà ngóc đầu lên được... Ta đã điều tra, cái gọi là 'xổ số phúc lợi' duy nhất cũng là giả đến chết, chuyên lừa gạt những người ở tầng lớp dưới..."
Nói đến đây, hắn nhìn về phía Tang Hàn: "Ta có thể nói tiếp không?"
Tang Hàn nhìn Diệp Quan, không nói gì.
Lúc này, giọng nói thần bí kia đột nhiên vang lên trong đầu Tang Hàn: "Giết đi! Hắn biết quá nhiều rồi, người này, không thể giữ lại!"