Toàn thân Diệp Quan tê dại.
Rất nhanh, hắn phát hiện một luồng sức mạnh thần bí đang lao đến nơi này.
Sắc mặt Diệp Quan trong nháy mắt kịch biến, hắn ngẩng đầu nhìn lại, thần sắc ngưng trọng chưa từng có. Thứ gì vậy?
Bởi vì luồng sức mạnh kia thật sự quá mạnh!
Đúng lúc này, cả tòa phủ đệ trực tiếp chìm xuống, trong chớp mắt đã đi tới nơi sâu nhất dưới lòng đất. Bên ngoài tối đen như mực, tất cả đều là những phù văn màu đen quỷ dị, lít nha lít nhít trải rộng bốn phía, tỏa ra một loại sức mạnh vô cùng thần bí, che lấp hết thảy, ngăn cách hết thảy.
Bên ngoài lòng đất, một luồng thần thức hạ xuống, luồng thần thức kia không ngừng quét nhìn bốn phía. Rất nhanh, sợi thần thức đó cúi đầu nhìn về phía mặt đất, nhưng lại chẳng phát hiện bất cứ thứ gì.
Diệp Quan lúc này không cảm giác được sợi thần thức kia, nhưng lại có thể cảm nhận được một mối nguy hiểm kinh khủng, hắn biết, bên ngoài lòng đất có một cường giả cực kỳ mạnh mẽ.
Đến bây giờ hắn vẫn còn hơi mơ màng.
Đây là chuyện gì?
Diệp Quan nhìn về phía nam tử hồng bào ở nơi xa, nam tử hồng bào thần sắc ngưng trọng, như lâm đại địch.
Đúng lúc này, sợi thần thức bên ngoài lòng đất biến mất không thấy đâu nữa.
Diệp Quan lập tức cảm giác được cỗ nguy hiểm kia tan biến.
Nam tử hồng bào thần sắc thả lỏng, định thu lại trận pháp, rời khỏi lòng đất, nhưng lúc này, Diệp Quan đột nhiên nói: "Chờ một chút."
Nam tử hồng bào nhìn về phía Diệp Quan, Diệp Quan nói: "Chờ một chút!"
Nam tử hồng bào hai mắt híp lại, đã hiểu ý của Diệp Quan, hắn không nói gì.
Một lúc lâu sau, đột nhiên, khí tức của luồng thần thức kia lại xuất hiện bên ngoài lòng đất.
Sắc mặt nam tử hồng bào trở nên có chút khó coi.
Lần này, luồng thần thức đó không kéo dài quá lâu, rất nhanh đã biến mất không thấy đâu nữa.
Diệp Quan nói: "Được rồi."
Nam tử hồng bào nhìn Diệp Quan, ánh mắt trở nên có chút kỳ lạ.
Diệp Quan nói: "Tiền bối, vừa rồi đó là?"
Nam tử hồng bào im lặng.
Diệp Quan trầm giọng nói: "Tiền bối, bây giờ chúng ta đang ở cùng một chiến tuyến."
Nam tử hồng bào nói: "Đó là Chư Thần Điện."
Diệp Quan nhíu mày, nghi ngờ nói: "Chư Thần Điện?"
Nam tử hồng bào nói: "Chính là ý chí của các thần linh tín ngưỡng..."
Diệp Quan nói: "Giống như những kẻ ở giao giới Hư Chân?"
Nam tử hồng bào gật đầu.
Sắc mặt Diệp Quan trầm xuống.
Nam tử hồng bào nói: "Ngươi không cần quá lo lắng, đám gọi là 'thần' ở giao giới Hư Chân kia tuy cũng tín ngưỡng ý chí thần linh, nhưng bọn chúng vẫn chưa có tư cách tiến vào bên trong. Bọn chúng tranh đoạt món thần vật trên người ngươi, ngoài việc chống lại ngoại vực, còn có một mục tiêu khác, đó là muốn dựa vào vật này để tiến vào Chư Thần Điện."
Diệp Quan nói: "Bây giờ chúng ta đi được chưa?"
Hắn không còn bận tâm đến Dị Vực hay Chư Thần Điện gì nữa.
Hiện tại hắn chỉ muốn làm một chuyện, đó là giải quyết chuyện trước mắt, đánh bại chủ nhân Đại Đạo Bút.
Chỉ cần đánh bại chủ nhân Đại Đạo Bút, hắn sẽ không còn bị tên chó chết này nhắm vào, không chỉ vậy, gã còn phải giúp hắn thành lập trật tự.
Nam tử hồng bào nói: "Ngươi đi trước đi."
Diệp Quan nhìn về phía nam tử hồng bào, ánh mắt trong nháy mắt liền lạnh xuống. Nam tử hồng bào biết hắn hiểu lầm, vội nói: "Ngươi đừng nghĩ nhiều, chúng ta không phải đang bằng mặt không bằng lòng với ngươi, ngươi đến đây bằng phương pháp đặc thù, mà phương pháp đó không thích hợp với chúng ta."
Diệp Quan nói: "Các ngươi bao lâu có thể đến chỗ ta?"
Nam tử hồng bào nói: "Ba ngày!"
Ba ngày!
Diệp Quan nhẹ gật đầu: "Được." Nói xong, hắn đang định rời đi, đột nhiên, hắn quay người nhìn về phía nam tử hồng bào: "Lúc trước ngươi cho ta thề bằng cuốn cổ tịch kia là gì vậy?"
Nam tử hồng bào nói: "Mệnh Thư..."
Diệp Quan nói: "Vì sao ta dùng nó để thề lại kinh động đến Chư Thần Điện?"
Nam tử hồng bào trầm giọng nói: "Mệnh Thư này chính là thần vật của Chư Thần Điện, bên trong có lực lượng khinh nhờn, ngươi dùng nó để thề chẳng khác nào đang khinh nhờn ý chí thần linh, sẽ bị nó khắc dấu ấn khinh nhờn, vì vậy sẽ kinh động đến bọn họ..."
Diệp Quan nói: "Ta có thể mượn dùng một chút được không?"
Nam tử hồng bào có chút khó xử: "Ngươi muốn cuốn sách này làm gì?"
Diệp Quan nói: "Ta tự có công dụng, ngươi yên tâm, có Tông Tín tiền bối đảm bảo, đến lúc đó ta nhất định sẽ trả lại."
Nam tử hồng bào im lặng một lát rồi nói: "Được."
Nói xong, hắn đưa Mệnh Thư cho Diệp Quan. Diệp Quan thu hồi Mệnh Thư, quay người biến mất tại chỗ.
Sau khi Diệp Quan đi, trong sân có một giọng nói thần bí đột nhiên vang lên: "Nhân quả từ lời thề của hắn lại lớn đến như vậy..."
Nam tử hồng bào khẽ nói: "Không hổ là người Tông Tín đại nhân nhìn trúng."
Giọng nói thần bí nói: "Chúng ta thật sự muốn vì hắn mà đánh một trận sao?"
Nam tử hồng bào nói: "Không thì sao?"
Giọng nói thần bí do dự một chút, sau đó nói: "Hắn bây giờ đã lập lời thề, cho dù chúng ta không tham chiến, hắn cũng không làm gì được chúng ta..."
"Ngu xuẩn!"
Nam tử hồng bào lạnh lùng liếc nhìn cột đá bên phải: "Sao ngươi lại nghĩ thiển cận như vậy? Làm người cũng được, làm việc cũng được, tối kỵ nhất là kiểu làm ăn chộp giật, qua cầu rút ván. Nếu chúng ta không có năng lực thì không nói, nhưng đã có năng lực thì tự nhiên phải tuân thủ lời hứa, bằng không, chúng ta không chỉ đắc tội với thiếu niên Kiếm Tu trước mắt này, mà còn có cả Tông Tín. Nhớ kỹ, làm người đừng để chút lợi nhỏ trước mắt che mờ tâm trí, đại họa thường cũng vì một điểm ác niệm trong lòng mà nảy sinh!"
Giọng nói kia không dám nói gì thêm.
Nam tử hồng bào thu hồi ánh mắt: "Lập tức lên đường, đến Cổ Khư Địa."
Sau khi Diệp Quan trở lại Cổ Khư Địa, hắn tìm được Cổ Bàn, gã này vẫn đang điên cuồng tu luyện.
Trong khoảng thời gian này, gã đã tu luyện đến mức nhập ma.
Hắn đột nhiên nói: "Cổ Bàn huynh, sắp đánh nhau rồi."
Nơi xa, giọng nói của Cổ Bàn truyền đến: "Lúc đánh nhau ta sẽ ra ngoài."
Diệp Quan nhẹ gật đầu: "Có câu này của ngươi ta an tâm rồi."
Nói xong, hắn xoay người đi ra ngoài.
Cổ Thần Đô bây giờ đã là một mảnh phế đô, sớm đã mất đi sự phồn hoa của ngày xưa.
Lão giả áo bào trắng xuất hiện bên cạnh Diệp Quan, Diệp Quan nói: "Chúng ta phải chống đỡ ba ngày."
Lão giả áo bào trắng nhìn về phía Diệp Quan: "Ba ngày?"
Diệp Quan nhẹ gật đầu: "Nhất định phải chống đỡ ba ngày."
Lão giả áo bào trắng nói: "Vấn đề hẳn không lớn lắm."
Diệp Quan quay đầu nhìn về phía lão giả áo bào trắng: "Còn át chủ bài nào không?"
Lão giả áo bào trắng nhẹ gật đầu: "Còn có một tòa trận pháp."
Nói xong, hắn nhìn xuống mặt đất: "Năm đó Đế Chủ tự mình thiết lập trận pháp có thể ngăn cản một chút."
Diệp Quan nói: "Vậy thì tốt rồi."
Nói xong, hắn dừng một chút, lại nói: "Những cư dân bản địa ở đây đã được sắp xếp ổn thỏa chưa?"
Lão giả áo bào trắng nói: "Đều đã rời khỏi nơi này."
Diệp Quan khẽ gật đầu, hắn ngẩng đầu nhìn về phía sâu trong tinh không, hắn nhìn thấy chủ nhân Đại Đạo Bút. Chủ nhân Đại Đạo Bút đang phá trận cũng phát giác được ánh mắt của Diệp Quan, cũng nhìn về phía hắn. Bốn mắt nhìn nhau!
Chủ nhân Đại Đạo Bút cười nói: "Lần này, cuối cùng cũng phải kết thúc rồi."
Diệp Quan nhẹ gật đầu: "Đúng là phải kết thúc rồi."
Nói xong, hắn dừng một chút, lại nói: "Chủ nhân Đại Đạo Bút, không biết ngươi có còn nhớ, lúc trước cha ta để chúng ta đến đây là để mỗi người tự thành lập một trật tự, sau đó xem trật tự của ai tốt hơn..."
Chủ nhân Đại Đạo Bút cười nói: "Ta thấy, chỉ người chiến thắng mới có tư cách thành lập trật tự, ngươi thấy sao?"
Diệp Quan gật đầu: "Quả thực."
Có thực lực mới có thể thành lập trật tự, không có thực lực, dù cho thành lập được trật tự cũng không duy trì được bao lâu.
Bên cạnh chủ nhân Đại Đạo Bút, Ngô Thần đột nhiên nói: "Hắn còn có át chủ bài sao?" Chủ nhân Đại Đạo Bút bình tĩnh nói: "Chắc chắn có."
Ngô Thần nhìn về phía chủ nhân Đại Đạo Bút, chủ nhân Đại Đạo Bút cười nói: "Dĩ nhiên, chỉ cần hắn không gọi người, thì át chủ bài gì cũng không sao cả."
Hạo Thần nhìn chủ nhân Đại Đạo Bút: "Nếu hắn gọi người thì sao?"
Chủ nhân Đại Đạo Bút bình tĩnh nói: "Vậy cũng không sao, ta chấp hết!"
Hạo Thần nhẹ gật đầu, yên tâm.
Theo thuật pháp của chủ nhân Đại Đạo Bút, một vài phong ấn của thế giới này đang dần được giải trừ, từng nơi đều có khí tức mạnh mẽ dần dần hiển hiện.
Trong Cổ Thần Đô, Diệp Quan triệu tập tất cả cường giả của Cổ Thần Quốc.
Lão giả áo bào trắng!
Thống lĩnh Cổ Thần Vệ Cổ Trần, nhưng bây giờ Cổ Trần chỉ còn lại thần hồn, hơn nữa còn có chút tàn khuyết, nhưng chiến ý của hắn lại vô cùng khủng bố.
Ngoài ra, trong Cổ Thần Đô còn có rất nhiều Cổ Thần Vệ.
Những Cổ Thần Vệ này đã từng đều là cường giả đỉnh phong Cửu Thành Cảnh, nhưng bây giờ cũng chỉ còn lại ý chí.
Cường giả bên phía Cổ Thần Quốc quả thực không nhiều!
Diệp Quan nhìn lão giả áo bào trắng trước mặt: "Làm thế nào mới có thể ra lệnh cho các tiên hiền Cổ Thần Quốc ở Thần Khư Chi Địa?"
Lão giả áo bào trắng nói: "Ngài có thể dùng bất cứ lúc nào!"
Diệp Quan nhẹ gật đầu, hắn ngẩng đầu nhìn lên nơi sâu thẳm trên bầu trời: "Vậy thì bắt đầu đi!"
Lão giả áo bào trắng kinh ngạc nói: "Chúng ta ra tay trước?"
Diệp Quan nói: "Dĩ nhiên, không lẽ chờ bọn họ giải phong xong rồi mới đánh sao? Đương nhiên là đánh ngay bây giờ!"
Dứt lời, hắn đột nhiên hóa thành một đạo kiếm quang vút lên từ mặt đất, lao về phía chủ nhân Đại Đạo Bút.
Lão giả áo bào trắng lắc đầu cười một tiếng, hắn cũng không ngờ vị Diệp công tử này lại không làm theo lẽ thường.
Không một lời thừa thãi, hắn cùng mấy vị cường giả bên cạnh cũng cùng nhau phóng lên trời, xông về phía chủ nhân Đại Đạo Bút.
Nhìn thấy Diệp Quan và mọi người lao tới, vẻ mặt của chủ nhân Đại Đạo Bút lại vô cùng bình tĩnh, không hề bất ngờ, bởi vì hắn biết tên khốn này sẽ không để hắn thuận lợi giải trừ phong ấn như vậy.
Chủ nhân Đại Đạo Bút không ra tay, Hạo Thần bên cạnh hắn đột nhiên bước về phía trước một bước, chỉ một bước, một cỗ thần uy đáng sợ lập tức từ sâu trong bầu trời bao phủ xuống.
Hắn hiện tại cũng đang trong trạng thái bị phong ấn, vì vậy, thực lực của hắn chỉ còn chưa đến ba thành thời kỳ đỉnh phong, nhưng dù vậy, uy áp đó cũng cực kỳ khủng bố, ép tới mấy người đều hít thở không thông. Diệp Quan dẫn đầu ánh mắt ngưng lại, đột nhiên tung một kiếm chém ra, mạnh mẽ chém vỡ luồng uy áp kia, trường kiếm thẳng tiến đến chủ nhân Đại Đạo Bút.
Nhưng lúc này, Hạo Thần đột nhiên xuất hiện trước mặt hắn, tay phải Hạo Thần đột nhiên nắm chặt, một quyền đấm vào mũi kiếm của hắn. Bành!
Theo một mảnh sóng xung kích bộc phát, hai người liên tục lùi lại.
Diệp Quan vừa dừng lại, Hạo Thần cũng theo đó ngừng lại, hắn nhìn chằm chằm Diệp Quan: "Không tệ lắm!" Diệp Quan quay đầu nhìn lại, chỉ thấy lão giả áo bào trắng và mọi người ở cách đó không xa đều bị hai hư ảnh ngăn lại.
Hai vị thần! Những vị thần này mặc dù bị phong ấn, nhưng đã có thể vận dụng một phần sức mạnh.
Ngoài ra, vị Ma Thần kia lúc này cũng xuất hiện bên cạnh chủ nhân Đại Đạo Bút, che chở cho hắn. Hơn nữa, còn có ngày càng nhiều thần sắp xuất hiện! Diệp Quan im lặng một thoáng, đột nhiên nói: "Xin chư vị tiên hiền giúp ta!"
Hắn vừa dứt lời, tại Thần Khư Chi Địa, từng đạo bạch quang phóng lên trời.
Các tiên hiền của Cổ Thần Quốc qua các triều đại!
Mấy trăm đạo bạch quang vọt thẳng lên trời cao, sau đó lao thẳng đến chủ nhân Đại Đạo Bút.
Chủ nhân Đại Đạo Bút lại đột nhiên nở một nụ cười quỷ dị: "Diệp Quan... ngươi quả nhiên đã bị lừa rồi." Nơi xa, khóe miệng Diệp Quan khẽ nhếch lên: "Phải không?" Chủ nhân Đại Đạo Bút hai mắt lập tức híp lại... Dường như ý thức được điều gì, sắc mặt hắn đột nhiên biến đổi...