Lực lượng của Chiêm Tông còn chưa tới gần Tang Mi và Tiểu Nhiễm đã biến mất sạch sành sanh.
Chiêm Tông sững sờ, ngay sau đó, tay phải hắn cách không chộp về phía Tang Mi, một bàn tay hư ảo lập tức bao phủ lấy Tang Mi và Tiểu Nhiễm, thế nhưng, hai người vẫn đứng yên tại chỗ, không hề suy suyển. Chiêm Tông đồng tử bỗng nhiên co rụt lại: “Ngươi…”
Giờ phút này, hắn đương nhiên đã nhận ra nữ nhân trước mắt tuyệt đối không phải người bình thường…
Tang Mi nhìn hắn cười cười: “Sao ngươi lại đột nhiên chạy tới bắt ta vậy? À, là vì tên kiếm tu kia sao? Ngươi chắc chắn là muốn bắt ta, sau đó dùng việc này để uy hiếp hắn…”
Chiêm Tông gắt gao nhìn chằm chằm Tang Mi, trong lòng vô cùng cảnh giác: “Ngươi là ai?”
Tang Mi suy nghĩ một chút, rồi cười nói: “Ta là đồng bọn của… kẻ khinh nhờn.”
Chiêm Tông đã cảm thấy có gì đó không ổn, hắn gắt gao nhìn chằm chằm Tang Mi, bèn lôi chỗ dựa của mình ra để tăng thanh thế: “Thần linh sẽ không bỏ qua các ngươi, những kẻ khinh nhờn này đâu…”
“Thần linh?”
Tang Mi chớp mắt: “Ta sợ quá đi à.”
Chiêm Tông: “…”
Chiêm Tông xoay người bỏ chạy, giờ phút này hắn ý thức được, mình có lẽ không phải là đối thủ của nữ nhân trước mắt, vẫn nên chuồn đi trước thì hơn.
Nhìn thấy Chiêm Tông chạy trốn, Tiểu Nhiễm vội vàng quay đầu nhìn về phía Tang Mi: “Tỷ tỷ, hắn chạy rồi.”
Tang Mi mỉm cười: “Ngươi nhìn lại xem.”
Tiểu Nhiễm quay đầu nhìn lại, Chiêm Tông vừa chạy trốn lúc nãy chẳng biết từ lúc nào đã lại xuất hiện ở ngay tại chỗ.
Tiểu Nhiễm ngây cả người.
Chiêm Tông cũng ngây cả người, hắn hoảng sợ nhìn Tang Mi, thất thanh nói: “Ngươi… Ngươi rốt cuộc là ai…”
Tang Mi không nói gì, chỉ ngẩng đầu lên, không biết nàng đã nhìn thấy gì nơi sâu thẳm của bầu trời, chỉ thấy nàng nở một nụ cười.
*
Trong đường hầm không thời gian, Diệp Quan nhìn thấy một tia sáng trắng ở cuối tầm mắt.
Hề Trọng ở bên cạnh trầm giọng nói: “Đến rồi.”
Vừa dứt lời, mấy người đã xuyên qua tia sáng trắng kia, lúc xuất hiện lần nữa, đã ở trong một vùng tinh không.
Mà cách họ mấy trăm trượng, có một nam tử trung niên mặc kim giáp đang đứng đó, tay cầm trường thương, sừng sững như núi cao, tràn ngập cảm giác áp bách.
Hề Trọng nhận ra thân phận đối phương, ngưng trọng nói: “Thủ Giới Giả của Thần Châu.”
Mục Tu Nữ đi về phía Thủ Giới Giả Thần Châu, khi đến trước mặt hắn không xa, nàng dừng lại: “Cổ Nhạc, đánh hay không đánh?”
Vô cùng thẳng thắn!
Thủ Giới Giả Thần Châu liếc nhìn Mục Tu Nữ, rồi lập tức nhìn về phía Diệp Quan, hắn nhìn Diệp Quan như thể muốn nhìn thấu y.
Mục Tu Nữ mặt không biểu cảm, nắm đấm đã siết chặt, sẵn sàng động thủ bất cứ lúc nào.
Ánh mắt của tu nữ Liêm Đao cũng rơi vào người Thủ Giới Giả Thần Châu, tùy thời chuẩn bị xuất đao.
Thủ Giới Giả Thần Châu nhìn Diệp Quan một lúc, rồi lại nhìn về phía Mục Tu Nữ: “Vào thì dễ, ra ngoài thì khó.”
Nói xong, hắn lùi sang một bên.
Mục Tu Nữ buông lỏng tay phải: “Cổ Nhạc, khí tức trên người hắn không phải là giả.”
Cổ Nhạc lắc đầu: “Mục, thời đại này đã sớm khác rồi.”
Mục Tu Nữ nhìn chằm chằm Cổ Nhạc: “Đúng là khác rồi, Chủ thượng biến mất, Huyền Quân và Thần Phụ chưởng quản Thần Châu, không có sự đề bạt của họ, ngươi căn bản không thể trở thành Thủ Giới Giả Thần Châu… Nhưng ngươi đừng quên, khi đó ngươi chẳng qua chỉ là một tên ăn mày, nếu không phải Chủ thượng thu nhận, ngươi đã sớm hóa thành cát bụi.”
Cổ Nhạc khẽ lắc đầu: “Mục, bây giờ nói những điều này còn có ý nghĩa gì nữa? Các ngươi không phải muốn đi qua sao? Đi đi!”
Mục Tu Nữ liếc nhìn Cổ Nhạc, sau đó dẫn Diệp Quan đi về phía xa.
Khi nhóm người Diệp Quan tiến vào ranh giới Thần Châu, Cổ Nhạc đột nhiên nói: “Phong tỏa Thần Châu.”
Vừa dứt lời, cả mảnh Tinh Hà này lập tức bị một vầng sáng bao phủ, vầng sáng đó được tạo thành từ vô số phù văn màu vàng, lít nha lít nhít, nhiều đến hàng tỷ, Thần Châu bây giờ, không thể vào, cũng không thể ra.
Mục Tu Nữ quay đầu liếc nhìn Cổ Nhạc, trong mắt ẩn chứa sát ý.
Diệp Quan đột nhiên nói: “Không sao, đi thôi.”
Mục Tu Nữ thu hồi tầm mắt, lạnh lùng mang theo Diệp Quan đi về phía xa.
Bên cạnh hai người, sắc mặt Cổ Hạo và Hề Trọng đều vô cùng ngưng trọng, chuyến đi này của bọn họ, e rằng là dê vào miệng cọp.
Hai người không khỏi nhìn về phía Diệp Quan đang dẫn đầu, Diệp Quan thần sắc bình tĩnh, không có một chút hoảng loạn nào.
Hai người nhìn nhau, đều có chút kinh ngạc, vị Diệp công tử này quả là đủ trấn định.
Diệp Quan quay đầu nhìn về phía Mục Tu Nữ, sắc mặt nàng lạnh như băng, hắn cười nói: “Đừng tức giận, như hắn nói, thời đại đã thay đổi.”
Mục Tu Nữ lắc đầu: “Ngươi không biết đâu, trước kia Chủ thượng đối xử với bọn họ rất tốt, rất tốt…”
Diệp Quan khẽ nói: “Có lẽ là vì họ đã trưởng thành, có suy nghĩ của riêng mình.”
Mục Tu Nữ im lặng một lúc, trong mắt nàng lóe lên một tia phức tạp: “Quả thực đã khác rồi.”
Diệp Quan cười nói: “Điều chúng ta cần quan tâm bây giờ là có thể an toàn đến được biệt thự đó hay không…”
Mục Tu Nữ nhìn về phía xa, tay phải chậm rãi siết chặt, trong mắt tràn ngập sát ý: “Không sao, nếu có kẻ cản đường, vậy thì giết.”
Diệp Quan quay đầu nhìn về phía Hề Trọng và Cổ Ngô, Hề Trọng cười nói: “Đã đến nước này, chúng ta tự nhiên là cùng thượng sứ đồng sinh cộng tử!”
Cổ Hạo cũng cười nói: “Nguyện thần linh phù hộ chúng ta!”
Diệp Quan cũng mỉm cười.
Cổ Hạo đột nhiên có chút tò mò: “Diệp công tử, theo ta được biết, ngài hình như cũng không phải người của văn minh Thần linh.”
Sau một thời gian tiếp xúc, hắn phát hiện Diệp Quan rất dễ gần, vì vậy, mọi người cũng đã thân quen hơn.
Diệp Quan gật đầu: “Ta quả thực không phải người của văn minh Thần linh, ta đến từ vũ trụ Quan Huyên.”
Mấy người đều có chút tò mò, Cổ Hạo hỏi: “Vũ trụ Quan Huyên?”
Diệp Quan khẽ gật đầu: “Một nền văn minh vũ trụ cách nơi này rất xa.”
Cổ Hạo lại hỏi: “Vũ trụ Quan Huyên chính là nền văn minh trật tự do công tử sáng lập?”
Diệp Quan lắc đầu: “Không hẳn là do ta sáng lập, ta chỉ là kế thừa thôi.”
Hề Trọng có chút tò mò: “Kế thừa?”
Diệp Quan cười nói: “Đúng vậy, vũ trụ Quan Huyên là do cha ta sáng lập, sau này người lười biếng nên đã giao lại vũ trụ Quan Huyên cho ta, còn bản thân thì chẳng biết đã đi đâu rong chơi rồi.”
Tiểu Tháp: “…”
Hề Trọng hỏi: “Vậy Thần Minh ấn này…”
Diệp Quan nhìn mấy người một lượt, cười nói: “Các ngươi chắc chắn đang tò mò, tại sao ta lại có Thần Minh ấn này? Hoặc là, các ngươi đang tò mò ta có thật sự đã gặp qua thần linh hay không, đúng chứ?”
Hề Trọng gật đầu: “Ta không có ý gì khác, chỉ đơn thuần là tò mò.”
Diệp Quan xòe lòng bàn tay, viên Thần Minh ấn xuất hiện trong tay hắn: “Thực không dám giấu giếm, ta là do trời xui đất khiến mà có được Thần Minh ấn này.”
Mấy người: “…”
Hề Trọng run giọng nói: “Cho nên, Diệp công tử cũng chưa từng gặp qua thần linh?”
Diệp Quan cười nói: “Cứ cho là vậy đi.”
Sắc mặt Hề Trọng lập tức trở nên có chút tái nhợt.
Sắc mặt Cổ Hạo bên cạnh cũng trở nên có chút mất tự nhiên.
Tu nữ Liêm Đao không nói gì, chỉ ăn kẹo hồ lô mà Diệp Quan cho nàng, xem ra, nàng rất thích.
Mục Tu Nữ không có kẹo hồ lô, bởi vì lúc Diệp Quan đưa cho nàng, nàng đã nhìn hắn bằng ánh mắt của kẻ nhìn thằng ngốc.
Mục Tu Nữ cau mày, cũng không nói gì.
Cổ Hạo đột nhiên nói: “Đừng nghĩ nhiều, Thần Minh ấn đã rơi vào tay Diệp công tử, lại còn có khí tức của thần linh, vậy có nghĩa là thần linh chắc chắn đã âm thầm lựa chọn Diệp công tử…”
Nói đến đoạn sau, giọng hắn đã run lên, sắc mặt cũng dần trắng bệch, bởi vì những lời này, chính hắn cũng không tin cho lắm.
Nhưng còn có cách nào khác sao?
Đã lên thuyền giặc rồi!
Không tin cũng phải ép mình tin!
Trong lòng Cổ Hạo và Hề Trọng khổ không tả xiết.
Vẻ mặt của Mục Tu Nữ cũng rất bình tĩnh, như đang suy tư điều gì.
Tu nữ Liêm Đao đột nhiên kéo tay áo Diệp Quan, Diệp Quan nhìn về phía nàng, nàng giơ que gỗ đã trụi lủi trong tay phải lên.
Diệp Quan cười cười, rồi lại lấy ra một cây kẹo hồ lô đưa cho nàng.
Tu nữ Liêm Đao nhận lấy kẹo hồ lô, lập tức mặt mày hớn hở.
Tâm trạng của Cổ Hạo và Hề Trọng nặng trĩu, bởi vì xem ra đến bây giờ, tiền đồ của bọn họ thật sự mờ mịt!
*
Chỉ chốc lát, ba người đã đến trước một vùng biển rộng, Diệp Quan ngẩng đầu nhìn lại, vùng biển đó vô biên vô hạn, nhìn không thấy điểm cuối.
Diệp Quan quay đầu nhìn về phía Mục Tu Nữ, Mục Tu Nữ nhìn chằm chằm vào cuối vùng biển đó: “Ở ngay cuối kia.”
Diệp Quan gật đầu: “Vậy chúng ta đi.”
Mục Tu Nữ nói: “Theo ta.”
Dứt lời, nàng đột nhiên bước về phía trước một bước, không thời gian trước mặt nàng đột nhiên vỡ ra, ngay sau đó, một đường hầm không thời gian trải ra trước mặt họ.
Bốn người Diệp Quan theo nàng bước vào đường hầm không thời gian đó, vừa bước vào, không thời gian xung quanh họ đã lóe lên như điện quang hỏa thạch, chỉ trong vài hơi thở, mấy người đã xuất hiện trên một hòn đảo, trên cả hòn đảo chỉ có một tòa biệt thự.
Biệt thự của thần linh!
Mà mấy người vừa đặt chân lên hòn đảo này, một luồng thần thức đã lập tức bao phủ lấy họ.
Một lão giả xuất hiện trước mặt họ, lão giả còng lưng, trông cực kỳ già nua, nếp nhăn trên mặt giăng khắp nơi, ánh mắt cũng có chút vẩn đục.
Lão giả khẽ nói: “Là Mục và Yêu à!”
Mục Tu Nữ và tu nữ Liêm Đao vội vàng đi tới, Mục Tu Nữ đỡ lấy lão giả, mỉm cười nói: “A Hiên thúc, đã lâu không gặp.”
Trên khuôn mặt già nua của lão giả hiện lên một nụ cười: “Những năm nay, các cháu cũng không biết quay về thăm ta một chút.”
Mục Tu Nữ trầm giọng nói: “A Hiên thúc, chúng cháu muốn đi thức tỉnh Huyết Vệ.”
Nụ cười trên mặt lão giả dần tan biến, ông nhìn về phía Diệp Quan cách đó không xa, ông xòe lòng bàn tay ra, Diệp Quan hiểu ý, lấy ra Thần Minh ấn.
Thần Minh ấn bay đến tay lão giả, nhìn Thần Minh ấn trong tay, lão giả đột nhiên trở nên kích động, trong mắt ông rưng rưng nước mắt, nức nở nói: “Là… là… là khí tức của Chủ thượng…”
Mục Tu Nữ vịn lấy lão giả: “A Hiên thúc, xin hãy dẫn chúng cháu đến huyết mộ.”
Lão giả liên tục gật đầu: “Được, được, được… Theo ta…”
Nói xong, ông quay người đi về phía xa.
Mục Tu Nữ nhìn về phía Diệp Quan, Diệp Quan khẽ gật đầu, đi theo.
Chỉ chốc lát, mấy người đi đến phía bên phải tòa biệt thự khoảng ngàn trượng, nơi đó là một khu mộ địa, trong mộ địa chỉ có hai mươi sáu ngôi mộ, toàn bộ đều có màu đỏ như máu.
Mục Tu Nữ quay đầu nhìn về phía Diệp Quan, Diệp Quan khẽ nói: “Mục Tu Nữ, có phải quá thuận lợi rồi không?”
Suốt chặng đường này, không có bất kỳ ai ngăn cản họ!
Mục Tu Nữ nhìn Diệp Quan: “Chỉ cần thức tỉnh được họ là có thể xoay chuyển càn khôn trong nháy mắt.”
Diệp Quan im lặng một lúc, rồi khẽ gật đầu, hắn nhận lấy Thần Minh ấn từ tay lão giả, nhìn về phía khu mộ địa, giơ cao Thần Minh ấn: “Ta nhân danh thần linh, lệnh cho các ngươi tỉnh lại…”
Tiếng nói vừa dứt, trong Thần Minh ấn, một luồng khí tức thần linh dâng lên.
Mà mấy người có mặt đều đang gắt gao nhìn chằm chằm vào khu mộ địa, Cổ Hạo và Hề Trọng căng thẳng đến mức tay cũng run lên, tim họ như nhảy lên đến cổ họng.
Mặc dù vẻ mặt Mục Tu Nữ rất bình tĩnh, nhưng hai tay nàng đã siết chặt lại lúc nào không hay.
Chỉ có tu nữ Liêm Đao là trấn định nhất, nàng tò mò nhìn chằm chằm vào huyết mộ, liếm que kẹo hồ lô…
Lúc này, khu huyết mộ đột nhiên khẽ rung lên.
Hề Trọng và Cổ Hạo lập tức mừng như điên, nhưng ngay sau đó, họ sững sờ, chỉ thấy khu huyết mộ đã hoàn toàn yên tĩnh trở lại, không còn động tĩnh gì nữa.
Hoàn toàn tĩnh mịch!
Không có bất kỳ phản ứng nào!
Xong rồi!
Sắc mặt Hề Trọng và Cổ Hạo như tro tàn…
Mà đúng lúc này, giữa thiên địa, vô số luồng khí tức khủng bố tựa thủy triều ập đến. Thế nhưng vẻ mặt của Diệp Quan lại bình tĩnh như mặt hồ không gợn sóng…