Virtus's Reader
Ta Có Nhất Kiếm

Chương 2: CHƯƠNG 2: NGỰ KIẾM CHI THUẬT!

Diệp Quan nhìn thanh kiếm trong tay, hắn vô cùng hưng phấn.

Những điều Tiểu Tháp nói, thật ra hắn không hiểu nhiều lắm, hắn chỉ biết rằng, mình có thể trở thành kiếm tu!

Kiếm tu cơ đấy!

Ở Nam Châu bây giờ, kiếm tu thật sự là quá ít ỏi!

Bởi vì truyền thừa về kiếm đạo gần như đã biến mất cả rồi. Cũng chỉ có Quan Huyền thư viện ở Nam Châu và mấy đại thế gia siêu cấp mới có thể sở hữu truyền thừa về kiếm đạo!

Nếu hắn có thể trở thành kiếm tu, thì quả là quá đỗi oai phong!

Lúc này, Tiểu Tháp đột nhiên nói: "Trực tiếp tu luyện Ngự Kiếm thuật đi!"

Diệp Quan vội vàng gật đầu: "Được! Được!"

Lúc này, một luồng thông tin đột nhiên tràn vào thức hải của hắn: "Kiếm vốn là sắt thường, vì được tay người cầm mà thông linh, vì có tâm mà chuyển động, vì thấm máu mà sống, vì vô niệm mà chết. Ngự kiếm chi thuật, cốt ở điều tức, bão nguyên thủ nhất, khiến người và kiếm ngũ linh hợp nhất, tuần hoàn lặp lại, sinh sôi không ngừng..."

Một lát sau, Diệp Quan ngồi xếp bằng xuống, bắt đầu tu luyện.

Dưới sự chỉ điểm của Tiểu Tháp, tốc độ tu luyện của hắn vô cùng khủng khiếp!

Sau một tháng.

Bên bờ biển, Diệp Quan đứng trên một tảng đá, gió biển thổi tới khiến y phục hắn bay phần phật.

Lúc này, Diệp Quan khép hai ngón tay thành kiếm chỉ, khẽ dẫn: "Lên!"

Vút!

Thanh Hành Đạo kiếm kia đột nhiên phóng thẳng lên trời, xuyên vào trong mây xanh!

Diệp Quan híp mắt lại, kiếm chỉ vạch một đường.

Xoẹt!

Hành Đạo kiếm tức khắc hóa thành một vệt kiếm quang xé toạc tầng mây!

Khóe miệng Diệp Quan khẽ nhếch lên, kiếm chỉ không ngừng lướt qua, giữa không trung, Hành Đạo kiếm liên tục hóa thành từng vệt kiếm quang lóe lên ngang dọc trên bầu trời.

Sau một hồi, Diệp Quan cảm giác huyền khí sắp cạn kiệt mới dừng lại, hắn hưng phấn nói: "Tháp Gia, ta thành công rồi!"

Tiểu Tháp nói: "Ngươi có thể rời đi rồi! Ta cần phải tĩnh dưỡng một thời gian."

Diệp Quan nhíu mày: "Tháp Gia, ngài bị thương sao?"

Tiểu Tháp nói: "Phải! Nếu không thì cũng sẽ không liên tục hút huyền khí của ngươi. Ngươi phải nghĩ cách giúp ta kiếm thêm một ít Linh thạch, loại cực phẩm nhất ấy."

Diệp Quan còn muốn hỏi gì đó thì đột nhiên cảm thấy hoa mắt, ngay sau đó, hắn đã xuất hiện trong sân nhà mình!

Diệp Quan vội nhìn xuống tay, Hành Đạo kiếm vẫn còn!

Thấy cảnh này, Diệp Quan lại kiểm tra tu vi của mình, khi phát hiện tu vi vẫn còn, hắn lập tức thở phào nhẹ nhõm!

Không phải mơ!

Thật sự không phải là mơ!

Dường như nghĩ đến điều gì, hắn nhìn lướt bốn phía, lúc này trời đã tờ mờ sáng, nói cách khác, Tháp Gia kia không hề nói dối, mười năm trong tháp, một ngày bên ngoài!

Quá chấn động!

Tất cả như một giấc mộng!

Nhìn thanh kiếm trong tay, Diệp Quan nở nụ cười, tu vi không chỉ khôi phục mà còn trở thành kiếm tu, quả thực là một niềm vui bất ngờ cực lớn!

Đúng lúc này, một lão giả đột nhiên từ xa đi tới.

Diệp Quan vội vàng thu hồi Hành Đạo kiếm!

Chuyện trở thành kiếm tu này vẫn không thể cho người khác biết.

Trước kia Nam Châu từng xuất hiện một thanh Linh Kiếm, sau đó đã trực tiếp gây ra một trận thảm án, vô số đại tộc điên cuồng tranh đoạt, cuối cùng ngay cả Quan Huyền thư viện cũng tham gia vào!

Chuyện mình trở thành kiếm tu nếu bị lộ ra ngoài, tuyệt đối sẽ mang đến đại họa cho hắn và Diệp tộc!

Lão giả bước nhanh đến trước mặt Diệp Quan: "Thế tử, đạo sư Tống Từ của Quan Huyền thư viện đến rồi!"

Quan Huyền thư viện!

Diệp Quan hơi ngẩn người, có chút bất ngờ, không nghĩ nhiều, hắn khẽ gật đầu: "Được!"

Nói xong, hắn cùng lão giả đi về phía xa.

...

"Diệp Quan công tử, rất xin lỗi, sau khi Quan Huyền thư viện chúng tôi thương nghị, chúng tôi đã quyết định hủy bỏ tư cách nhập học được tiến cử của cậu!"

Trước phủ đệ Diệp tộc, một lão giả mặc trường bào màu xám nhìn thiếu niên trước mặt, trong mắt mang theo một tia tiếc hận.

Thiếu niên trước mắt này tên là Diệp Quan, thiên tài yêu nghiệt nhất từ trước đến nay của thành Hoang Cổ, năm đó mới 6 tuổi đã đột phá gông xiềng xích của cửu cảnh thân thể, đạt tới Tiên Thiên cảnh, 10 tuổi đột phá Tiên Thiên cảnh đạt tới Thần Anh cảnh, tu luyện ra Thần Anh, 16 tuổi đột phá gông xiềng xích của bản thân, đạt tới Chân Pháp cảnh, tu luyện Thần pháp chi thuật.

Thiên phú như vậy, đừng nói ở thành Hoang Cổ này, cho dù ở toàn bộ Nam Châu cũng là cực kỳ hiếm thấy.

Bởi vậy, Quan Huyền thư viện đã trực tiếp cho hắn đãi ngộ cao nhất, không cần sát hạch, không cần khảo thí, có thể trực tiếp gia nhập Quan Huyền thư viện, hơn nữa, vừa vào viện sẽ được một vị đạo sư cao cấp chỉ đứng sau viện thủ dạy bảo.

Đáng tiếc một tháng trước, có lẽ là trời cao đố kỵ người tài, tu vi của vị thiếu niên này đột nhiên tan biến, trở thành một người bình thường.

Đã là người bình thường, vậy dĩ nhiên không thể nhận được đãi ngộ đặc biệt của Quan Huyền thư viện nữa.

Thư viện không thu người tầm thường!

Diệp Quan nghe lời Tống Từ thì hơi ngẩn người, sau đó nói: "Tống Từ đạo sư, không phải còn một tháng nữa mới khai giảng sao?"

Tống Từ khẽ gật đầu: "Đúng vậy!"

Diệp Quan do dự một chút rồi nói: "Thật ra, tu vi của ta..."

Tống Từ đột nhiên ngắt lời hắn: "Thật không dám giấu giếm, chúng tôi đã đem suất này cho Lý Xuyên công tử của Lý tộc rồi!"

Diệp Quan sững sờ.

Lý Xuyên!

Một vị thiên tài siêu cấp của Lý tộc, dĩ nhiên, một tháng trước, vị thiên tài siêu cấp này ở trước mặt Diệp Quan hắn, chỉ có thể nói là hết sức bình thường.

Tống Từ nhìn Diệp Quan: "Diệp công tử, mười năm một lần võ thí sắp tới, thư viện chúng ta cần một vị thiên tài đi tranh đoạt một thứ hạng tốt, từ đó vì chúng ta tranh thủ được tài nguyên giáo dục tốt hơn từ tổng viện. Đã từng là cậu, tự nhiên là thích hợp nhất, nhưng bây giờ... tha cho tôi nói thẳng, cậu bây giờ đến thư viện cũng chẳng có tác dụng gì cả! Lời tuy khó nghe, nhưng đó là sự thật!"

Nói xong, ông ta đưa tay phải ra: "Diệp công tử, mời trả lại Quan Huyền mộc bài cho tôi!"

Diệp Quan cười cười: "Được!"

Nói xong, hắn lấy ra tấm bài gỗ Quản Huyền tượng trưng cho thân phận học viên Quan Huyền thư viện đưa cho Tống Từ.

Đối phương đã nói đến nước này, hắn tự nhiên không thể mặt dày đi cầu xin.

Tống Từ nhận lấy tấm bảng gỗ, không nói thêm bất cứ lời thừa thãi nào, trực tiếp xoay người rời đi.

Tống Từ vừa đi, một đệ tử Diệp tộc có hơi còng lưng đột nhiên hưng phấn chạy về phía trong tộc, vừa chạy vừa la: "Đại trưởng lão, thế tử Diệp Quan bị hủy bỏ tư cách nhập học rồi! Hắn bị hủy bỏ tư cách nhập học rồi! Ha ha..."

Diệp Quan: "..."

Rất nhanh, một lão giả đột nhiên từ đại điện phía xa xông ra, lão ta chạy như bay đến trước mặt Diệp Quan: "Thế... Diệp Quan, Đại trưởng lão sử dụng đặc quyền trưởng lão tổ chức đại hội gia tộc ở từ đường, bảo ngươi đến đó ngay lập tức!"

Diệp Quan bình tĩnh nói: "Là muốn bãi miễn vị trí thế tử của ta sao?"

Lão giả do dự một chút rồi nói: "Không rõ."

Diệp Quan khẽ gật đầu, sau đó đi về phía từ đường...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!