Virtus's Reader
Ta Có Nhất Kiếm

Chương 293: CHƯƠNG 271: ÔNG CHÁU SO CHIÊU!

Đối đầu trực diện với Đại Đế?

Diệp Quan đương nhiên không ngốc đến thế!

Làm người, quan trọng nhất là phải tự biết mình, hắn biết rõ, hiện tại hắn tuyệt đối không thể nào đánh thắng một vị Đại Đế.

Dù có dùng Hành Đạo kiếm cũng không được!

Dù sao, hiện tại hắn không có cách nào hoàn toàn khống chế được sức mạnh của Hành Đạo kiếm.

Tháp Gia không đáng tin!

Lão cha không có ở đây!

Cô cô cũng không có ở đây!

Hết cách, chỉ đành gọi gia gia.

Hắn cũng chỉ thử vận may, nhưng không ngờ, vị gia gia này lại đến thật.

Có điều, người đến dường như không phải bản thể, mà chỉ là một sợi phân thân.

Đương nhiên, bây giờ hắn không quản được nhiều như vậy, đến được là tốt rồi.

Nơi xa, vị Đại Đế kia nhìn nam tử áo xanh, mày khẽ nhíu lại, trong mắt ánh lên vẻ ngưng trọng.

Đến tầng thứ như bọn họ, ai là người nguy hiểm, họ vẫn có thể cảm nhận được.

Nhìn nam tử áo xanh trước mắt, hắn liền cảm thấy rất nguy hiểm!

Sau khi nam tử áo xanh xuất hiện, hắn đánh giá Diệp Quan trước mặt, trên mặt mang theo ý cười.

Diệp Quan do dự một chút, rồi nói: "Gia gia?"

Nam tử áo xanh cười ha hả: "Gia gia đây!"

Diệp Quan đờ người.

Người này, cảm giác còn không đáng tin hơn cả lão cha!

Bây giờ hắn đã hiểu vì sao Tháp Gia lại tưng tửng như vậy, quả đúng là thượng bất chính hạ tắc loạn!

Nam tử áo xanh đột nhiên cười hỏi: "Cha ngươi có từng nhắc với ngươi về ta không?"

Diệp Quan lắc đầu: "Không có!"

Nam tử áo xanh nhíu mày: "Nghịch tử này!"

Diệp Quan: "..."

Nam tử áo xanh đánh giá Diệp Quan một lượt, rồi cười nói: "Ngươi rất khá, có điều, so với gia gia năm đó thì vẫn còn kém không ít!"

Diệp Quan thầm lặng, vị gia gia này trông có vẻ cực kỳ không đáng tin, lại còn tưng tửng.

Bây giờ hắn đã biết vì sao Tháp Gia có phần không được nghiêm chỉnh cho lắm!

Đúng là gần mực thì đen mà!

Nam tử áo xanh còn muốn nói điều gì, Diệp Quan đột nhiên lên tiếng: "Gia gia, đây chính là Đại Đế!"

Nói rồi, hắn chỉ về phía vị Đại Đế ở đằng xa!

Nam tử áo xanh liếc nhìn vị Đại Đế kia, rồi cười hỏi: "Cha ngươi không nói cho ngươi biết ta lợi hại đến mức nào à?"

Diệp Quan ngẫm nghĩ một lát rồi nói: "Tháp Gia bảo trước kia người đã nuôi thả lão cha, nói người không xứng làm một người cha!"

"Chết cha!"

Tiểu Tháp giật nảy mình, run giọng nói: "Đại ca, ngươi nói bậy gì thế? Ta nói câu này bao giờ? Ngươi đừng có mà vu khống bịa đặt! Sẽ chết người đấy!"

Nghe Diệp Quan nói vậy, nụ cười trên mặt nam tử áo xanh chợt tắt.

Tiểu Tháp lập tức hoảng hồn.

Nam tử áo xanh xòe lòng bàn tay, Tiểu Tháp liền xuất hiện trong tay hắn. Hắn nhìn Tiểu Tháp: "Ta đã nói mà, sao con trai ta lại phản nghịch như vậy, luôn có những suy nghĩ không tốt, hóa ra là do ngươi xúi giục!"

Tiểu Tháp run giọng: "Chủ nhân, cho ta mười lá gan ta cũng không dám đâu! Đứa cháu trai này của ngài xấu tính lắm!"

Nam tử áo xanh có chút không vui: "Nói bậy bạ, ta thấy thằng nhóc này rất hiểu chuyện, hiểu chuyện hơn cha nó nhiều. Tiểu Tháp, ngươi đừng có nói xấu cháu ta, nếu không, ta sẽ sửa ngươi!"

Tiểu Tháp cạn lời.

Lúc này, vị Đại Đế ở một bên đột nhiên lên tiếng: "Các hạ..."

Nam tử áo xanh quay người tung ra một kiếm.

Xoẹt!

Vị Đại Đế lập tức bị ghim chặt tại chỗ, không thể động đậy!

Giờ khắc này, tất cả mọi người trong sân đều hóa đá!

Diệp Quan hai mắt trợn tròn, vẻ mặt tràn đầy kinh ngạc.

Đại Đế!

Một Đại Đế cứ thế bị một kiếm ghim chặt ư?

Gia gia mạnh đến thế ư?

Nam tử áo xanh nhìn vị Đại Đế đang mang vẻ mặt không thể tin nổi, khó chịu nói: "Ông cháu ta đang nói chuyện, ngươi xen miệng vào làm gì?"

Vị Đại Đế nhìn nam tử áo xanh, trong mắt tràn đầy vẻ kinh hoàng.

Một kiếm!

Hắn còn chưa kịp phản ứng đã bị một kiếm ghim chặt!

Đây là thực lực gì chứ?

Hắn là Đại Đế cơ mà! Đại Đế đấy!!

Giờ phút này, hắn hoàn toàn hoang mang.

Vũ trụ Quan Huyên ngoài Kiếm chủ Nhân Gian ra, lại còn có cường giả khủng bố đến thế này sao?

Những cường giả của Chân Vũ Trụ ở bốn phía lúc này cũng hóa đá tại chỗ!

Nam tử áo xanh nhìn Diệp Quan trước mặt, cười nói: "Không cần kinh ngạc, cái gọi là Đại Đế, chẳng qua chỉ là sâu kiến mà thôi!"

Diệp Quan im lặng, hắn biết gia gia đang ra vẻ, nhưng lại không có cách nào phản bác.

Đúng là như sâu kiến thật!

Nam tử áo xanh đột nhiên nhìn về phía Hành Đạo kiếm trong tay Diệp Quan, Diệp Quan cười nói: "Đây là Hành Đạo kiếm, rất lợi hại!"

Nam tử áo xanh bình thản nói: "Lợi hại cái gì, chỉ là một thanh kiếm mẻ thôi!"

Hành Đạo kiếm lập tức rung lên bần bật!

Sắc mặt Diệp Quan lập tức thay đổi, Hành Đạo kiếm này sắp nổi điên rồi!

Nam tử áo xanh lại cười nói: "Sao nào, ngươi muốn solo với ta à? Lại đây, để ta sửa ngươi một trận!"

Hành Đạo kiếm im bặt, lập tức trốn vào trong cơ thể Diệp Quan.

Gã đàn ông này cũng không biết xấu hổ, chuyện lấy lớn hiếp kiếm cũng không phải là không làm được, vẫn nên tạm thời tránh đi thì hơn!

Thấy Hành Đạo kiếm trốn đi, Diệp Quan ngẩn người.

Đây là lần đầu tiên hắn thấy Hành Đạo kiếm biết sợ đấy!

Xem ra, vị gia gia này của mình còn mạnh hơn mình tưởng nhiều!

Diệp Quan đảo mắt, phải nịnh bợ một phen mới được.

Phải để gia gia ra vẻ cho thoải mái!

Nghĩ đến đây, Diệp Quan đột nhiên kinh ngạc thốt lên: "Gia gia, đó chính là Đại Đế, vậy mà người lại miểu sát ngài ấy! Trời ạ gia gia, người đúng là quá đỉnh!"

Tiểu Tháp: "..."

"Ha ha!"

Nam tử áo xanh đột nhiên cười lớn: "Thằng nhóc nhà ngươi đừng có nịnh bợ, gia gia không ăn bộ này đâu!"

Diệp Quan cười khổ: "Trong lòng ta, Đại Đế là tồn tại như thần linh, vậy mà trước mặt gia gia lại ngay cả sức đánh trả cũng không có..."

Nói rồi, hắn lắc đầu: "Gia gia, con làm người mất mặt rồi!"

Nam tử áo xanh cười nói: "Ngươi cũng đừng nản lòng, dù sao ngươi bây giờ vẫn còn trẻ. Hồi bằng tuổi ngươi... ờm, tuy ta cũng lợi hại hơn ngươi không ít, nhưng cũng bình thường thôi, dù sao, gia gia của ngươi đây là tuyệt thế thiên tài ức vạn năm có một mà!"

Tiểu Tháp im lặng.

Nếu không phải năm đó ta đi theo ngươi, thật đúng là bị ngươi lừa rồi.

Nói thật lòng, trong ba đời Dương gia, người có thiên phú đỉnh nhất tuyệt đối là Diệp Quan!

Người làm cha và làm ông, có thúc ngựa cũng không đuổi kịp!

Hơn nữa, Kiếm chủ áo xanh năm đó thảm không phải dạng vừa, ngày nào cũng bị người ta dí đánh... Đầu sắp bị đánh bay luôn rồi!

Nghe nam tử áo xanh nói vậy, Diệp Quan do dự một lát rồi nói: "Gia gia, con có chút tò mò, với một cường giả tuyệt thế như người, vốn nên danh chấn vạn giới chư thiên, vì sao con chưa từng nghe nói qua về người?"

Nam tử áo xanh mỉm cười: "Ngươi chưa từng nghe về ta, là vì ở thế hệ của ta, kẻ địch của ta đều đã bị ta giết sạch cả rồi!"

Biểu cảm của Diệp Quan cứng đờ.

Nam tử áo xanh cười nói: "Hỏi ngươi một câu, phải trả lời thật lòng đấy!"

Diệp Quan gật đầu: "Gia gia cứ hỏi!"

Nam tử áo xanh khẽ cười: "Ngươi vừa nói, từ ngươi trở đi, hậu duệ về sau đều mang họ Dương, xem ra ngươi cũng biết một vài chuyện giữa ta và cha ngươi rồi. Ngươi nói xem, là cha ngươi sai, hay là gia gia ngươi đây sai?"

Diệp Quan đờ người.

Câu hỏi chết người đến rồi!

Tiểu Tháp thì cười ha hả, vô cùng hả hê.

Diệp Quan đột nhiên nói: "Tháp Gia nói lúc đó gia gia quá vô nhân đạo!"

Tiểu Tháp: "???"

Nam tử áo xanh híp mắt lại, dù trên mặt vẫn còn ý cười nhưng đã có chút lạnh lẽo.

Diệp Quan vội vàng nói tiếp: "Nhưng con thấy, làm nam nhân, chịu chút khổ, trải chút khó khăn, không có gì sai cả. Có điều, con thấy Tháp Gia nói cũng rất đúng, nuôi thả không sai, nhưng không thể nuôi thả một cách mù quáng được! Dù sao kẻ địch quá mạnh, nuôi thả mù quáng thì ai mà chịu nổi! Đây đều là lời Tháp Gia nói, con thấy cũng có lý!"

Tiểu Tháp: "..."

Giọng nữ thần bí đột nhiên cười nói: "Tiểu Tháp, ngươi gánh hết mọi tội rồi!"

Tiểu Tháp sụp đổ.

Nghe Diệp Quan nói, nam tử áo xanh bật cười: "Đây là suy nghĩ của chính ngươi đúng không?"

Diệp Quan mỉm cười: "Gia gia, chúng ta là người một nhà, đã là người một nhà thì không nói lời hai nhà. Nói thật, nuôi thả không sai, dù sao từ tầng lớp thấp nhất chậm rãi đi lên, tâm tính và nghị lực đều sẽ được rèn luyện, thành tựu tương lai cũng sẽ lớn hơn, cũng như gia gia vậy, gia gia có thể đi đến ngày hôm nay, chắc hẳn năm đó cũng đã chịu không ít khổ cực, đúng không?"

Nghe Diệp Quan nói vậy, nam tử áo xanh nở một nụ cười: "Đúng!"

Diệp Quan gật đầu: "Gia gia nuôi thả lão cha, mục đích ban đầu chắc chắn là tốt, gia gia hy vọng lão cha có thể đạt tới tầm cao của người, điểm này chắc chắn không sai."

Nghe vậy, nụ cười trên mặt nam tử áo xanh càng lúc càng rạng rỡ, đứa cháu trai trước mắt cũng càng nhìn càng thuận mắt!

Diệp Quan nói tiếp: "Thế nhưng, gia gia cũng cần phải chú ý một điểm, đó chính là tình phụ tử. Gia gia hẳn là rất ít khi cùng lão cha tụ tập một chỗ, giống như ông cháu chúng ta bây giờ, trút bầu tâm sự đúng không?"

Nam tử áo xanh im lặng.

Diệp Quan lại nói: "Thật ra con thấy, lão cha chắc chắn không trách gia gia đã nuôi thả người, điều ông ấy thật sự trách, là từ nhỏ đến lớn, ông ấy chưa từng cảm nhận được tình thương của cha, đây mới là điều ông ấy thật sự để tâm. Lão cha đi suốt một chặng đường, lẽ nào sợ khổ sao? Chắc chắn không sợ khổ, thế nhưng, gia gia lại chưa bao giờ ở bên cạnh bầu bạn với ông ấy..."

Nói đến đây, hắn do dự một chút, rồi hỏi: "Gia gia cũng bị nuôi thả sao?"

Nam tử áo xanh gật đầu.

Diệp Quan lập tức cạn lời!

Gia tộc ta biến thái vậy sao?

Diệp Quan suy nghĩ một chút, rồi nói: "Nhưng con thấy, sự bầu bạn là quan trọng nhất. Trước đây, con và gia gia vốn không quen biết, đối với gia gia căn bản không có bất kỳ tình cảm nào, chỉ cảm thấy đó là một cách xưng hô! Nhưng giờ phút này, con gặp nạn, gia gia ra tay tương trợ, điều này khiến con cảm nhận được tình thân. Vì vậy, gia gia không còn là một cách xưng hô nữa, mà là một loại tình thân, tình thân máu mủ ruột rà! Cho nên, con thấy, sau này ông cháu chúng ta có thể trao đổi tình cảm nhiều hơn một chút, gia gia, người để lại cho con một phương thức liên lạc được không ạ?"

Tiểu Tháp: "..."

Giọng nói thần bí: "..."

Nam tử áo xanh cũng ngẩn ra.

Mấy câu trước nghe còn rất cảm động, sao càng nghe càng thấy có gì đó không đúng nhỉ?

Nam tử áo xanh nhìn Diệp Quan đang mang vẻ mặt nghiêm túc trước mắt, hắn làm sao không biết tâm tư của thằng nhóc này? Ngay lập tức cười ha hả: "Thằng nhóc nhà ngươi, ha ha..."

Diệp Quan chân thành nói: "Gia gia, sau này nếu con muốn gặp người, thì phải liên lạc với người thế nào đây?"

Hắn cũng mặc kệ!

Mẹ nó!

Không tìm chỗ dựa là không được!

Không tìm chỗ dựa, đến cứt cũng bị đánh ra mất!

Nghe Diệp Quan nói, nam tử áo xanh cười nói: "Đừng nghĩ những thứ đó, cứ tập trung nâng cao thực lực của mình đi! Còn những chuyện khác, ngươi yên tâm, dù sao ngươi cũng là cháu của ta, sao ta có thể để người khác lấy lớn hiếp nhỏ ngươi được?"

Diệp Quan im lặng, có chút không cam tâm, còn muốn hỏi thêm, lúc này, nam tử áo xanh đột nhiên điểm một ngón tay, một tia kiếm quang chui vào giữa hai hàng lông mày của hắn.

Rất nhanh, vô số thông tin tràn vào trong thức hải của hắn.

Diệp Quan kinh ngạc: "Đây là?"

Nam tử áo xanh cười nói: "Một môn kiếm kỹ, thích hợp cho ngươi tu luyện!"

Kiếm kỹ!

Diệp Quan hai mắt chậm rãi khép lại.

Trảm Thiên Bạt Kiếm Thuật?

Đúng lúc này, nam tử áo xanh đột nhiên nói: "Ta phải đi rồi!"

Diệp Quan vội nói: "Gia gia, chờ một chút, chúng ta nói chuyện thêm lát nữa..."

Nói rồi, hắn kéo nam tử áo xanh đi về phía Chân Thần điện ở đằng xa.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!