Khi Chiến Đế xuất hiện, vẻ mặt Diệp Quan cũng trở nên nặng nề. Trong hàng ngũ Đại Đế cũng có kẻ mạnh người yếu, Cố Tả Sứ vừa rồi có thực lực mạnh hơn Vận Mệnh Đại Đế bình thường rất nhiều.
Đương nhiên, sở dĩ hắn có thể chém giết đối phương, nguyên nhân chủ yếu nhất vẫn là do đối phương khinh địch ngay từ đầu, dám đối đầu trực diện với kiếm Thanh Huyền của hắn nên mới bị chém nát thân thể. Mà Diệp Quan phát hiện, sau khi thân thể bị chém vỡ, Cố Tả Sứ chỉ còn lại linh hồn thì yếu như gà!
Thanh kiếm này có thể khắc chế linh hồn, hơn nữa còn là sự khắc chế mang tính hủy diệt!
Nếu đối phương không đối đầu trực diện với hắn ngay từ đầu, hắn muốn giết y cũng rất khó.
Mà giờ khắc này, vị Chiến Đế vừa xuất hiện trước mắt, khí thế tỏa ra từ trên người y còn đáng sợ hơn cả Cố Tả Sứ, đặc biệt là luồng chiến ý kia, là kẻ mạnh nhất hắn từng gặp!
Hắn chưa bao giờ thấy chiến ý đáng sợ đến thế!
Khi vị Chiến Đế này xuất hiện, Tĩnh Thần đang ở bên cạnh cũng nặng nề thở phào một hơi, cuối cùng vị Chiến Đế này cũng đã phá được phong ấn.
Ban đầu, gã cho rằng có thể dựa vào số đông để mài chết đám cường giả của vũ trụ Quan Huyên, nhưng xem ra bây giờ có phần không thực tế.
Bởi vì mấy người của vũ trụ Quan Huyên giữa sân đều càng đánh càng mạnh.
Đơn giản là quá vô lý!
Lúc này, An Nam Tĩnh dùng một thương đẩy lùi các cường giả Vận Mệnh Đại Đế trước mặt, sau đó thân hình lóe lên, xuất hiện bên cạnh Diệp Quan. Nàng nhìn về phía Chiến Đế ở nơi xa, nói: "Ta tới!"
Diệp Quan lại nói: "Để ta!"
An Nam Tĩnh quay đầu nhìn Diệp Quan: "Ngươi chắc chứ?"
Diệp Quan gật đầu.
An Nam Tĩnh nhìn chằm chằm Diệp Quan, hỏi lại lần nữa: "Dù ngươi có thần vật, cũng chưa chắc là đối thủ của hắn!"
Diệp Quan cười nói: "Ta muốn thử xem!"
An Nam Tĩnh nhìn Diệp Quan một lúc rồi gật đầu: "Ngươi tới đi!"
Nói xong, nàng lùi sang một bên.
Thấy cảnh này, Nạp Lan Già đi tới lập tức lộ ra vẻ lo lắng trong mắt, nàng cũng có thể cảm nhận được sự mạnh mẽ của Chiến Đế kia!
Mặc dù Diệp Quan bây giờ đã được tăng lên Đại Đế, nhưng đó là do Tiểu Bạch cưỡng ép nâng lên, vẫn có sự khác biệt rất lớn so với việc tự mình tu luyện đến Đại Đế.
Cảm nhận được sự lo lắng của Nạp Lan Già, Diệp Quan quay đầu nhìn nàng, mỉm cười: “Không sao đâu, nếu thật sự đánh không lại, ta sẽ nhận thua.”
Thất bại ư?
Hắn không hề có gánh nặng tâm lý nào.
Có những lúc, tài nghệ không bằng người, chủ động nhận thua, hắn cảm thấy chuyện này chẳng có gì mất mặt.
Thua một cách thẳng thắn thì có gì mất mặt?
Đánh không lại người khác mà còn cố ra vẻ, đó mới thật sự là mất mặt.
Diệp Quan chậm rãi bước về phía Chiến Đế, dù cách nhau mấy ngàn trượng, hắn vẫn có thể cảm nhận được luồng chiến ý vô cùng cường đại trên người đối phương.
Diệp Quan cũng có chút kinh hãi, hắn không ngờ chiến ý của một người lại có thể mạnh đến mức này.
Đương nhiên, điều này càng kích thích ý chí chiến đấu của hắn!
Chiến!
Diệp Quan hít sâu một hơi, trong mắt tràn đầy chiến ý.
Sau khi lên đến Đại Đế, hắn cũng có chút tự mãn. Hắn biết đây là sự tự mãn, nhưng hắn cũng thật sự muốn một trận chiến với cường giả chân chính.
Đối với hắn mà nói, đây là một cơ hội!
Thấy Diệp Quan đi về phía Chiến Đế, Tĩnh Thần ở một bên lập tức nhíu mày. Không thể không nói, thiếu niên này quả thực yêu nghiệt, cho dù đặt ở thời đại văn minh Vĩnh Sinh, cũng là yêu nghiệt trong những yêu nghiệt.
Nhưng mà, đánh với Chiến Đế ư?
Đúng là có chút không biết tự lượng sức mình!
Đương nhiên, gã cũng không dám khinh suất nữa, bởi vì người trẻ tuổi trước mắt này đã cho gã quá nhiều bất ngờ.
Nơi xa, Chiến Đế nhìn Diệp Quan, ánh mắt rất bình tĩnh, phải nói là cực kỳ xem thường.
Vĩnh Sinh Đại Đế cả đời chỉ bại dưới tay chủ nhân Đại Đạo bút, còn hắn, Chiến Đế, thì kém hơn một chút, cả đời chỉ bại dưới tay chủ nhân Đại Đạo bút và Vĩnh Sinh Đại Đế.
Ngoài Vĩnh Sinh Đại Đế và chủ nhân Đại Đạo bút ra, trên thế gian này thật sự không có mấy người lọt vào mắt xanh của hắn.
Chiến Đế liếc nhìn thanh kiếm Thanh Huyền và tấm khiên cổ bằng đồng trong tay Diệp Quan, không nói gì.
Lúc này, Diệp Quan đột nhiên biến mất tại chỗ.
Ra tay trước!
Trong nháy mắt, Diệp Quan đã lao đến trước mặt Chiến Đế, đột nhiên rút kiếm chém xuống.
Trảm Thiên Bạt Kiếm Thuật!
Lần này trực tiếp cộng dồn đến một trăm đạo!
Một kiếm này tung ra, lực bộc phát mạnh mẽ trong nháy mắt đã chấn vỡ nát khu vực thời không gần trăm vạn trượng xung quanh.
Vừa ra tay đã là dốc hết toàn lực!
Bởi vì Diệp Quan rất rõ ràng, đối mặt với loại cường giả này, hắn không có nhiều cơ hội ra tay, vì vậy, vừa ra tay liền dốc toàn lực.
Nhìn một kiếm này của Diệp Quan chém tới, sắc mặt Chiến Đế bình tĩnh như nước. Khi thanh kiếm Thanh Huyền sắp rơi xuống đỉnh đầu, cổ tay y khẽ động, Cự Phủ trong tay đột nhiên vung lên.
Oanh!
Một luồng chiến ý kinh khủng lập tức phóng lên trời!
Ầm!
Trong chớp mắt, đạo kiếm quang kia của Diệp Quan trực tiếp vỡ nát, luồng chiến ý mạnh mẽ lập tức đẩy lùi Diệp Quan ra xa vạn trượng. Diệp Quan vừa dừng lại, một vùng thời không mấy vạn trượng phía sau hắn ầm ầm sụp đổ, tan biến!
Mà Diệp Quan, khóe miệng đột nhiên chậm rãi trào ra một vệt máu tươi. Hắn liếc nhìn tấm khiên trong tay mình, vừa rồi nếu không phải có tấm khiên này, hắn không chết cũng phải tàn phế. Tấm khiên này đã giúp hắn đỡ được ít nhất chín thành lực lượng của Chiến Đế!
Nơi xa, Chiến Đế liếc nhìn cây búa trong tay mình, trên lưỡi búa có một vết kiếm nhỏ.
Thấy cảnh này, Chiến Đế lập tức nhíu mày. Ngay từ đầu y đã phát hiện thanh kiếm kia không tầm thường, nhưng không ngờ nó lại có thể làm bị thương cả chiến phủ của y, càng không ngờ là tấm khiên kia có thể đỡ được phần lớn lực lượng của y.
Đúng lúc này, Diệp Quan ở xa xa lau vết máu nơi khóe miệng, một khắc sau, hắn đột nhiên lại lao về phía trước, một kiếm đâm thẳng về phía Chiến Đế.
Nhất Kiếm Bất Bại!
Một kiếm này tung ra, vô số tầng thời không xung quanh trực tiếp tan biến!
Uy lực của một kiếm này cũng là Nhất Kiếm Bất Bại mạnh nhất của hắn từ trước tới nay.
Chiến Đế đột nhiên lao về phía trước, một búa bổ xuống. Cú bổ này khiến cả vũ trụ tinh hà trực tiếp tịch diệt, chiến ý mạnh mẽ lập tức ép lui một đám cường giả thực lực yếu kém trong sân ra xa mấy vạn trượng!
Lực lượng cường đại làm cho tất cả mọi người có mặt đều biến sắc!
Ầm!
Một mảng lớn kiếm quang ầm ầm nổ tung, ngay sau đó, một bóng người trực tiếp bị đẩy lùi liên tiếp.
Chính là Diệp Quan!
Diệp Quan lần này lùi lại, trọn vẹn mấy vạn trượng, mà nơi hắn lùi qua, thời không trực tiếp vỡ nát từng khúc.
Khi hắn dừng lại, toàn bộ thời không phía sau hắn trực tiếp sụp đổ, tan biến, biến thành một vùng thời không đen kịt.
Khóe miệng Diệp Quan, một vệt máu tươi chậm rãi trào ra.
Thấy cảnh này, An Nam Tĩnh và những người khác ở bên cạnh đều nhíu mày.
Lúc này, Nhị Nha đột nhiên muốn xông lên ra tay, nhưng lại bị Nạp Lan Già giữ lại. Nạp Lan Già nhìn chằm chằm Diệp Quan, hai tay nắm chặt, nhưng trong mắt lại không có lo lắng, bởi vì nàng tin tưởng người đàn ông của mình.
Diệp Quan không phải kẻ lỗ mãng, hắn đã dám khiêu chiến Chiến Đế này, chắc chắn có thâm ý.
Nàng tin hắn!
Nhị Nha do dự một chút, sau đó quay đầu nhìn An Nam Tĩnh. An Nam Tĩnh khẽ lắc đầu, nàng cũng tin tưởng Diệp Quan.
Nhị Nha khẽ gật đầu, sau đó lấy ra một cây kẹo hồ lô ra liếm.
Ở một bên khác, Tĩnh Thần lúc này cũng thở phào một hơi. Thiếu niên này tuy yêu nghiệt, nhưng bây giờ chắc chắn không phải là đối thủ của Chiến Đế. Có lẽ một ngày nào đó khi thiếu niên này đạt đến Vận Mệnh Đại Đế, lúc đó mới có thể thực sự cùng Chiến Đế này một trận chiến.
Nhưng bây giờ, thì cũng chỉ là một tên nhãi ranh!
Thế nhưng, Diệp Quan ở xa xa lại không có ý định dừng tay. Dưới ánh mắt của mọi người, hắn đột nhiên dậm chân phải, hóa thành một đạo kiếm quang chém về phía Chiến Đế ở nơi xa.
Lại chiến!
Thấy cảnh này, Tĩnh Thần lập tức nhíu mày.
Chiến Đế nhìn chằm chằm Diệp Quan đang lao tới, hai mắt y híp lại, cổ tay xoay một cái, giơ chiến phủ lên đột nhiên bổ về phía trước.
Xoẹt!
Cú bổ này, lực lượng cường đại lập tức như một ngọn núi lửa bất chợt phun trào, sức mạnh vô cùng vô tận tuôn ra, trong nháy mắt chấn Diệp Quan lùi nhanh ra xa mấy vạn trượng.
Lần này, Diệp Quan còn chưa kịp dừng lại, chỉ thấy Chiến Đế đột nhiên nhảy lên, sau đó một búa bổ xuống đầu Diệp Quan.
Một búa hạ xuống, toàn bộ vũ trụ tinh hà thời không vào khoảnh khắc này trực tiếp bị chém làm đôi!
Nơi xa, Diệp Quan vội vàng giơ khiên lên đỡ.
Ầm!
Cây Cự Phủ chém vào tấm khiên cổ bằng đồng, tấm khiên kịch liệt run lên, lực lượng cường đại trong nháy mắt lại lần nữa chấn Diệp Quan lùi lại liên tiếp.
Giờ khắc này, vũ trụ tinh hà xung quanh không ngừng sụp đổ, tan biến, cực kỳ đáng sợ!
Khi Diệp Quan dừng lại, máu tươi nơi khóe miệng hắn không ngừng tuôn ra, thân thể cũng xuất hiện vô số vết rạn, thế nhưng, tấm khiên cổ trong tay hắn lại vẫn không có chuyện gì, ngay cả một vết xước cũng không có!
Thấy cảnh này, sắc mặt tất cả cường giả có mặt đều thay đổi!
Đặc biệt là những cường giả của văn minh Vĩnh Sinh, bọn họ nhìn chằm chằm tấm khiên cổ của Diệp Quan, trong mắt tràn đầy vẻ khiếp sợ.
Lực lượng của Chiến Đế này có thể chém nát cả vũ trụ tinh hà, mà giờ khắc này, lại không bổ vỡ được tấm khiên này!
Thật phi lý!
Tĩnh Thần gắt gao nhìn chằm chằm Diệp Quan, gã phát hiện, thần vật trên người thiếu niên trước mắt này không phải nhiều bình thường.
Vũ trụ Quan Huyên thật giàu có!
Mà ở một bên khác, Chiến Đế lúc này cũng nhíu mày, rõ ràng, y cũng không ngờ tấm khiên cổ trong tay Diệp Quan lại có thể chống đỡ hai đòn của y mà không hề hấn gì.
Đồ tốt!
Ánh mắt Chiến Đế đột nhiên trở nên nóng rực. Thần vật như vậy nếu ở trong tay y, chiến lực của y nhất định có thể nâng lên một tầm cao mới.
Y cũng từng có một tấm khiên, nhưng trong trận giao thủ với chủ nhân Đại Đạo bút năm đó đã bị đánh nát.
Mà tấm khiên trước mắt này, vừa vặn thích hợp với y!
Nghĩ đến đây, Chiến Đế đột nhiên bước về phía trước một bước, một luồng chiến ý cường đại đột nhiên bao phủ về phía Diệp Quan ở nơi xa.
Chiến ý ngút trời!
Cảm nhận được luồng chiến ý áp bức kia, hai mắt Diệp Quan lại chậm rãi nhắm lại!
Khi nhìn thấy Chiến Đế này, hắn đã phát hiện ra một thiếu sót của bản thân, đó chính là thiếu chiến ý và sát ý!
Sát tâm và chiến ý của hắn rất yếu!
Mà hắn chủ động ra tay, có hai mục đích. Thứ nhất, là muốn xem thử cường giả chân chính, cho dù thất bại cũng không sao, hắn có thể tìm ra điểm yếu của mình; thứ hai, hắn muốn cảm nhận thế nào là chiến ý!
Mà giờ này khắc này, hắn đã hiểu thế nào là chiến ý.
Chiến ý!
Từ trong chiến ý của Chiến Đế này, hắn cảm nhận được một loại tín niệm: Sinh mệnh bất tận, chiến đấu không ngừng!
Mệnh ta chưa dứt, chiến ý vĩnh bất diệt!
Nói đơn giản một chút, chính là, ngươi có thể giết chết ta, nhưng ta tuyệt đối không phục.
Diệp Quan đột nhiên mở hai mắt ra, lòng bàn tay hắn mở ra ——
Oanh!
Một luồng kiếm ý kinh khủng đột nhiên phóng lên trời!
Kiếp lôi kiếm ý!
Nhưng một khắc sau, dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người, kiếp lôi kiếm ý của hắn lại bùng lên một luồng ý chí kinh khủng!
Chiến ý!
Thấy cảnh này, tất cả mọi người có mặt đều sững sờ.
Lĩnh ngộ được chiến ý?