Virtus's Reader
Ta Có Nhất Kiếm

Chương 895: CHƯƠNG 873: NỮ KIẾM TIÊN BỊ THƯƠNG!

Bẫy rập!

Nam tử áo bào đen nhíu mày: "Đại ca, nếu huynh biết đây là bẫy rập, vậy tại sao còn dẫn chúng ta tới?"

Nam tử hoa bào cười nói: "Có lợi."

Nam tử áo bào đen có chút nghi hoặc: "Lợi lộc gì?"

Nam tử hoa bào chỉ cười không nói.

Nam tử áo bào đen lập tức có chút cạn lời.

Bất quá, hắn vẫn không nói gì thêm, những năm gần đây đi theo đại ca lăn lộn, quả thực đã nhận được không ít lợi lộc.

Lúc này, nam tử hoa bào đột nhiên phóng ra một luồng khí tức.

Không bao lâu sau, thời không nơi xa đột nhiên rung động, ngay sau đó, một nữ tử thân mang long bào màu vàng nhạt chậm rãi bước ra. Chính là Chu Phạm.

Chu Phạm nhìn ba người một lượt: "Ba vị là?"

Nam tử hoa bào mỉm cười nói: "Ba người chúng ta từ Đăng Thiên vực đến, muốn gặp Diệp công tử một lần, không biết Diệp công tử có tiện không?"

Chu Phạm nhìn nam tử hoa bào, không nói gì.

Nam tử hoa bào lại nói: "Ba người chúng ta không có ác ý, chỉ là muốn gặp Diệp công tử một lần."

Chu Phạm trầm giọng nói: "Hắn bây giờ đang tu luyện..."

Nam tử hoa bào liền nói ngay: "Vậy bọn ta chờ ở đây, đợi Diệp công tử xuất quan, mong cô nương thông báo một tiếng."

Chu Phạm liếc nhìn nam tử hoa bào, khẽ gật đầu: "Được." Nói xong, nàng xoay người rời đi.

Đợi Chu Phạm đi rồi, nam tử áo bào đen kia mới cười lạnh một tiếng: "Đại Chu này thật đúng là bắt chúng ta chờ, quả nhiên là..."

"Im miệng!"

Nữ Kiếm Tu áo trắng vẫn im lặng nãy giờ đột nhiên lên tiếng, nàng nhìn chằm chằm nam tử áo bào đen: "Đầu óc không đủ dùng thì bớt nói lại, như vậy người khác sẽ không biết ngươi ngu xuẩn."

Vẻ mặt nam tử áo bào đen cứng đờ. Hắn hừ một tiếng, không dám nói thêm gì nữa.

Vị Tam muội này tính tình nóng nảy, chọc giận nàng, nàng có thể đuổi theo ngươi chém mấy chục năm.

Nam tử hoa bào cầm đầu cười nói: "Nhị đệ, ngươi phải học cách suy nghĩ vấn đề từ một góc độ khác. Ngươi nghĩ xem, thực lực của chúng ta vượt xa vị cô nương kia, nhưng khi đối mặt với ba người chúng ta, nàng có chút sợ hãi nào không? Không hề, kể cả khi ta nói chúng ta từ Đăng Thiên vực đến, trong mắt vị cô nương kia cũng không có nửa điểm gợn sóng."

Nói xong, hắn cười cười, lại nói: "Nàng sở dĩ trấn định và bình tĩnh như vậy, đơn giản chỉ có hai nguyên nhân. Thứ nhất, nàng tâm tư đơn giản, thật sự quá ngu ngốc; thứ hai, nàng không có gì phải sợ, căn bản không sợ chúng ta."

Nam tử áo bào đen trầm giọng nói: "Là loại thứ hai."

Nam tử hoa bào gật đầu: "Đúng vậy, trước khi đến, ta đã điều tra qua, Thập điện Ác Đạo từng đến tấn công Đại Chu này, nhưng toàn quân bị diệt. Vị Thủy Tổ Đại Chu kia tuy mạnh, nhưng không thể nào tiêu diệt được toàn bộ Thập điện Ác Đạo, nói cách khác, sau lưng Đại Chu này còn có siêu cấp cường giả, phải nói là sau lưng vị Diệp công tử kia còn có siêu cấp cường giả."

Nam tử áo bào đen hơi kinh ngạc: "Đại ca, huynh còn điều tra nữa sao?"

Nam tử hoa bào cười nói: "Trăm viên Vĩnh Hằng tinh, ra tay hào phóng như vậy, sao có thể không điều tra một phen?"

Nói đến đây, hắn liếc nhìn hoàng thành Đại Chu ở nơi xa, khẽ nói: "Những năm gần đây, chuyện giết người đoạt bảo, ba huynh muội chúng ta đã làm không ít, cũng vớ được rất nhiều của cải phi nghĩa, có thể nói, một đường đi tới cũng xem như thuận buồm xuôi gió. Nhưng chính vì vậy, chúng ta càng phải cẩn thận hành sự, phải biết nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên, có những nhân quả có thể dính vào, nhưng cũng có những nhân quả tuyệt đối không thể dính vào."

Nữ tử áo trắng không nói gì, chỉ khẽ gật đầu.

Nam tử áo bào đen do dự một chút rồi nói: "Đại ca, cẩn thận là không sai, nhưng có câu nói rất hay, gọi là cầu phú quý trong nguy hiểm..."

Nam tử hoa bào cười nói: "Nhưng cũng có thể bỏ mạng trong hiểm nguy. Trên con đường Đại Đạo này, vạn người tranh đấu, chúng ta phải học cách nhìn người, người nào có thể chọc, người nào không thể trêu, người nào có thể kết thiện duyên..."

Nói đến đây, hắn nhìn về phía hoàng thành Đại Chu bên dưới: "Chờ gặp được vị Diệp công tử này, chúng ta sẽ biết hắn thuộc loại nào."

Nam tử áo bào đen trầm giọng nói: "Không chỉ chúng ta đến tìm vị Diệp công tử kia, nếu có kẻ khác nhanh chân đến trước..."

Nam tử hoa bào khẽ cười: "Vậy thì thật sự là một chuyện tốt ng trời."

Nam tử áo bào đen nhíu mày, có chút nghi hoặc, nhưng rất nhanh đã nghĩ thông suốt.

Nếu có người bây giờ đi tìm vị Diệp công tử kia gây phiền phức, vậy vừa hay có thể thử được sâu cạn của hắn.

Chỉ là, có kẻ ngốc như vậy sao?

Nam tử áo bào đen liếc nhìn bốn phía, thầm nghĩ: Chắc là không có kẻ ngu xuẩn như vậy đâu nhỉ?

...

Bên kia.

Chu Phạm không trở về đại điện mà đi đến khu vực Lôi Trì, sắc mặt nàng có chút không tốt.

Bên cạnh nàng là Đạo Quân và những người khác.

Vì sự an toàn của Diệp Quan, nàng đã điều động tất cả cường giả Khai Đạo cảnh của Đại Chu đến đây.

Chính là để đảm bảo Diệp Quan không có bất kỳ sơ hở nào.

Lúc này, Đạo Quân trầm giọng nói: "Trong các tinh vực xung quanh Đại Chu của chúng ta, ngày càng có nhiều cường giả đỉnh cấp âm thầm xuất hiện."

Chu Phạm gật đầu: "Ta biết."

Đạo Quân nói: "Bọn họ không ra tay, cũng đều có kiêng kỵ."

Chu Phạm bình tĩnh nói: "Ác Đạo minh trực tiếp treo thưởng trăm viên Vĩnh Hằng tinh, sự cám dỗ này quá lớn, những cường giả kia không thể nào từ chối được. Bọn họ bây giờ sở dĩ không động thủ, đơn giản là vì hai điểm: thứ nhất, không hoàn toàn tin tưởng Ác Đạo minh sẽ thật sự bỏ ra trăm viên Vĩnh Hằng tinh; thứ hai, bọn họ đang kiêng kỵ Đại Chu ta và Tiểu Quan."

Đạo Quân gật đầu: "Những kẻ thông minh một chút, chắc chắn sẽ không lựa chọn ra tay trước, mà sẽ quan sát một phen. Ta chỉ sợ một vài kẻ đầu óc không được lanh lợi cho lắm..."

Chu Phạm bình tĩnh nói: "Trong lãnh thổ Đại Chu, kẻ nào động thủ, kẻ đó chết."

Đây không phải là nàng cuồng vọng.

Bây giờ ai đang bảo kê Đại Chu?

Là vị Nữ Kiếm Tiên váy trắng kia.

Kiếm khí nàng để lại vẫn còn trên bầu trời hoàng thành Đại Chu, kẻ nào động thủ trong lãnh thổ Đại Chu, kẻ đó chắc chắn phải chết.

Đạo Quân khẽ gật đầu, hắn thật ra cũng không quá lo lắng, dù sao, Đại Chu bây giờ đã có người chống lưng.

Không thể không nói, cảm giác có chỗ dựa thật sự quá tuyệt vời.

Ầm ầm!

Nhưng đúng lúc này, trong khu vực Lôi Trì, từng tiếng sấm sét kinh khủng đột nhiên vang vọng.

Mọi người dồn dập nhìn về phía khu vực Lôi Trì, chỉ thấy ở nơi sâu trong đó, toàn thân Diệp Quan không biết từ lúc nào đã xuất hiện từng đạo kim quang óng ánh.

Kim Cương thể!

Nhìn thấy cảnh này, vẻ mặt Từ Thiên ở bên cạnh trở nên có chút phức tạp.

Kim Cương thể này chính là thuật luyện thể vô thượng của Phần Thiên tự, bởi vì năm đó phương trượng Phần Thiên tự lựa chọn sai lầm, nên môn luyện thể thuật này đã bị Đại Chu đoạt đi, không chỉ vậy, Phần Thiên tự còn suýt chút nữa biến mất khỏi thế gian...

Bất quá cũng may, bây giờ Chu Phạm đã trả lại toàn bộ những thứ vốn thuộc về Phần Thiên tự.

Từ Thiên thầm thở dài trong lòng.

Nhiều khi, lựa chọn thật sự rất quan trọng.

Lần này nếu không phải hắn kiên định đứng về phía Chu Phạm, đừng nói là trả lại chí bảo của Phần Thiên tự, mà trong tương lai, Phần Thiên tự e là sẽ bị gạt ra khỏi Đại Chu hoàn toàn.

Đạo gia mà đắc thế, há có thể dung thứ cho Phần Thiên tự?

Thật ra, lúc đó không chỉ Đạo gia, mà e là Đại Chu cũng sẽ không dung Phần Thiên tự.

Nếu không thể cùng chung hoạn nạn, người ta sao có thể để ngươi cùng hưởng phú quý?

Lần này sau khi Đại Chu ổn định cục diện, đã thanh lý rất nhiều tông môn thế lực, đều là những kẻ trước đó giả chết, tùy thời chuẩn bị bỏ chạy.

Nghĩ đến đây, Từ Thiên không khỏi liếc nhìn Chu Phạm, trong mắt lóe lên một tia phức tạp, vị nữ hoàng mới của Đại Chu này, thủ đoạn quả nhiên là quyết đoán.

Không chỉ có uy, nàng còn thi ân.

Lần này, phàm là những tông môn và thế lực ở lại cùng Đại Chu chung hoạn nạn, đều nhận được lợi ích cực lớn, bao gồm cả Phần Thiên tự.

Từ Thiên chắp tay trước ngực, trong lòng không khỏi có chút xúc động, nếu Phần Thiên tự không phải do mình làm phương trượng, lần này Phần Thiên tự dù không bị xóa tên khỏi thế gian, e là cũng sẽ bắt đầu xuống dốc.

Sau khi trở về, địa vị ghi trong gia phả phải thay đổi một chút rồi.

Nghĩ đến đây, trên mặt Từ Thiên không khỏi nở một nụ cười.

Đạo Quân quay đầu liếc nhìn Từ Thiên: "Ngươi hòa thượng này, sao cười gian xảo vậy?"

Từ Thiên: ...

Chu Phạm đột nhiên nói: "Hắn sắp thành công rồi."

Mọi người nhìn về phía xa, chỉ thấy trong lôi trì, kim quang trên người Diệp Quan ngày càng chói mắt.

Từ Thiên đột nhiên chắp tay trước ngực: "Đã nhiều năm như vậy, Phần Thiên tự của ta cuối cùng cũng có người luyện thành Kim Cương thể này lần nữa."

Mấy người có mặt đều quay đầu nhìn về phía Từ Thiên. Sắc mặt Từ Thiên bình tĩnh: "Hắn tu luyện Kim Cương Thể của Phần Thiên tự chúng ta, dĩ nhiên là người của Phần Thiên tự chúng ta."

Đạo Quân giơ ngón tay cái lên: "Ta biết ngươi không biết xấu hổ, chỉ là không ngờ ngươi lại không biết xấu hổ đến thế."

Nguyên Tướng cũng khẽ gật đầu: "Da mặt của ngươi dày như tường thành, ta đây còn kém xa."

Mọi người: ...

...

Thập điện Ác Đạo.

Trước đại điện, Bát điện chủ nằm trên thềm đá, vắt chéo chân, tay cầm một quyển sách cổ, đang xem đến nhập thần.

Lúc này, một lão giả gầy gò xuất hiện cách Bát điện chủ không xa. Lão giả gầy gò cung kính nói: "Điện chủ, đã có rất nhiều người đến Đại Chu, trong đó còn có một số người đến từ Đăng Thiên vực, nhưng bọn họ đều không động thủ..."

Bát điện chủ cười nói: "Bọn họ đương nhiên sẽ không động thủ, đều là Khai Đạo cảnh, sống không biết bao nhiêu vạn năm, sao có thể dễ dàng bị người khác lợi dụng như vậy..."

Lão giả gầy gò muốn nói lại thôi.

Bát điện chủ xòe lòng bàn tay, một cuộn trục chậm rãi bay đến trước mặt lão giả gầy gò. Lão giả mở cuộn trục ra xem, bên trong đều là một vài tư liệu về Diệp Quan, đặc biệt là hắn sở hữu những bảo vật gì, bên trong viết rất rõ ràng.

Tiểu Tháp thần bí!

Thần kiếm thần bí!

Ba loại huyết mạch đặc thù!

Vô số Tổ mạch...

Lão giả gầy gò nhìn về phía Bát điện chủ, Bát điện chủ mỉm cười nói: "Thêm vài thứ vào nữa, ví dụ như, nói hắn sở hữu ít nhất mấy ngàn viên Vĩnh Hằng tinh... Còn có được Đại Đạo Thần Bảo trong truyền thuyết: Hồng Hoang chiến đồ, Đạo luân..."

Lão giả gầy gò do dự một chút rồi nói: "Điện chủ, người ta sẽ tin sao?"

Bát điện chủ lạnh nhạt nói: "Ngươi không biết thổi phồng lên một chút à? Thân phận hắn không phải rất thần bí sao? Cứ nói, hắn đã từng nhận được truyền thừa của văn minh vũ trụ cấp năm, những thần vật kia cùng với việc tại sao hắn lại yêu nghiệt như thế, đều là vì truyền thừa này... Đúng rồi, sau lưng hắn không phải có một vị Nữ Kiếm Tiên váy trắng sao? Cứ nói vị Nữ Kiếm Tiên váy trắng kia từng là một đại lão của văn minh cấp năm, nhưng hiện đã bị trọng thương, thực lực không bằng một phần vạn thời kỳ đỉnh phong, mỗi trăm năm chỉ có thể ra tay hai lần. Nàng đã ra tay một lần, bây giờ chỉ còn lại cơ hội cuối cùng..."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!