Virtus's Reader
Ta Có Thể Biến Thành Cá

Chương 11: text00006

_Ồ?. Sở Tiên nhìn sang liền nhận ra tên thanh niên mặc Âu phục, đây chẳng phải vị giám đốc "não ngắn" đó hay sao, sao lại chạy tới đây làm nhân viên thu mua vậy.

_Là cậu à, thật đúng là oan gia ngõ hẹp mà. Thanh niên mặc Âu phục mặt tối sầm lại.

_Sao? Tại sao không được là tôi?. Sở Tiên nhếch khóe môi lên cười đểu

_Con cá này anh mua chứ? Năm vạn là giá tôi có thể chấp nhận được cũng như giá cao nhất tôi trả cho con cá này, nếu anh trả cao hơn số tiền đó thì cá là của anh, còn nêu không thì nhường cho tôi nhé!

_Haha. Thanh niên mặc Âu phục lạnh lùng nhìn lấy hắn

_Cậu là nhân viên của khách sạn nào?

Sở Tiên lắc đầu

_Tôi mua ăn thôi, chả là nhân viên của hàng quán nào xất!

_Không phải chứ. Thanh niên mặc Âu phục mắt găm vào Sở Tiên nói

_Lần trước đến Cổ đạo thực phổ chúng tôi gây chuyện, lần này lại tiếp tục, cậu cho rằng lần này tôi sẽ để cậu thắng dễ vậy sao?

Sở Tiên khẽ nhíu mày, không giấu được sự buồn cười, lắc đầu

_Vẫn là câu nói đó, ranh giới của tôi là năm vạn, trả cao thì anh mang cá về, không thì là của tôi!

Thanh niên mặc Âu phục biến đổi sắc mặt, mua về thì không có lời, hơn nữa với danh tiếng nhà hàng cũng không cần thiết phải lấy chuyện này để đánh bóng tên tuổi, mua nữa thì cũng chả có ý nghĩa gì cả. Lần trước mua con cá kia với giá cao như vậy, chỉ để cho sau này việc mua cá được thuận lợi hơn thôi.

Nếu như dùng chiêu này quá thường xuyên, lãnh đạo sẽ không hài lòng với hắn, hắn khó khăn lắm mới trở thành nhân viên thu mua, thật không muốn quay về khách sạn làm việc chút nào!

Nhưng mà nếu như hắn không ra giá thì sẽ bị Sở Tiên qua mặt, mà đây không phải điều hắn muốn thấy chút nào.

_Có chốt giá không!. Sở Tiên nhìn lấy hắn hỏi lần nữa.

Thanh niên mặc Âu phục trợn mắt lên nhìn hắn

_Bốn vạn chín ngàn chín trăm!

_Ừm?. Sở Tiên nhìn hắn, lắc đầu

_Chúc mừng anh, con cá ngừ đuôi vàng này đã thuộc về anh!

_Cậu. . .Thanh niên mặc Âu phục thất sắc, tức giận chỉ hắn

_Mày, cái đù má chứ, không phải đã nói giới hạn là năm vạn sao? Mày. . .

Sở Tiên vô cùng buồn cười khi nhìn thấy hắn như vậy

_Tôi cũng định thế, nhưng tôi không ngốc, haha!

Mọi người chung quanh hơi sững sờ, sau đó cũng cảm thấy buồn cười theo.

Đúng thế, người khác cũng chẳng ngốc, mặc dù nói ranh giới cuối cùng là năm vạn, nhưng là nếu có người cố ý chơi xấu ra giá bốn vạn chín ngàn chín trăm, thì chỉ có đồ đần mới ra mức giá đó.

Huống chi tất cả mọi người đều có thể nhìn ra, thanh niên tới từ Cổ Đạo thực phổ này cũng không có ý định mua con cá ngừ vây vàng này nữa, gấp bốn năm lần giá thì lợi nhuận cũng chẳng còn bao nhiêu. sẽ bị Sở Tiên qua mặt, mà đây không phải điều hắn muốn thấy chút nào.

Dịch: NguyênDũng

Biên: khang_a_ca

Team: Cá

Nguồn: truyenyy.com

Chương 121: Cải Tạo, Nhân Ngư Hiện Thế

Sở Tiên không thèm nhìn sắc mặt của cậu thanh niên kia, quay người rời đi, nếu như là người khác thì chắc hắn đã bỏ tiền ra để mua con cá thu ngừ ấy về rồi.

Đi dạo thêm vòng nữa, Sở Tiên thu hoạch được thêm một con cá kiếm, nhưng hình thể khá nhỏ, chỉ tầm bảy lăm cân.

Cuối cùng, Sở Tiên tìm một chiếc xe, đem ba con cá vận chuyển về nhà mình.

Còn ở trước chiếc thuyền đánh cá nọ, cậu thanh niên mặc âu phục mặt mày tối sầm nhìn Sở Tiên rời đi, nghiến răng nghiến lợi.

Đem ba con cá chuyển về đến nhà xong, Sở Tiên đóng cửa sổ lại, hướng mắt nhìn ba con cá dưới đất.

Cá kiếm: năng lượng 752

Thiên phú: không

Cá kiếm: năng lượng 610

Thiên phú: không

Cá tầm: năng lượng 766

Thiên phú: không

"Bắt đầu cải tạo từ con cá kiếm nhỏ nhất này đi!" Sở Tiên thầm nghĩ, lập tức mở ra hệ thống năng lực, trong đầu xuất hiện hình ảnh cá kiếm.

_Hô, phải giấu cái kiếm sắc nhọn trước mồm nó đi đã, màu da nhìn không đẹp, phải phác thảo xong toàn bộ nó đã!

Có được hai lần kinh nghiệm cải tạo, Sở Tiên rất nhanh chóng cải tạo xong ngoại hình, nhìn vào phía trong thân của nó.

Đường Thu Mộng cho hắn bản đồ kết cấu loài cá vô cùng tỉ mỉ, các loại hệ thống cơ năng, có phần có thể cải biến, nhưng có một vài cơ quan tuyệt đối không được thay đổi, nếu không cẩn thận con cá sẽ chết.

Hắn mất hai ngày để nghiền ngẫm bản đồ kết cấu cá của Đường Thu Mộng.

Sở Tiên dựa theo suy nghĩ trong đầu cải tạo từng chút một, loài người thì cần phải biết nói, tiếp theo đó là khả năng suy nghĩ, đưa năng lượng ở cơ thể con cá di chuyển vào trong não nó, mãi tới nửa giờ sau, người cá đã được hoàn thành.

Nhìn trước mắt mình con người có cái đầu nhọn hoắt vậy hắn bật cười, tiếp đó tâm trí hơi động, đưa mũi kiếm giấu vào bên trong cánh tay, mặc đồ vào nữa thì hoàn toàn không nhận ra, hơn nữa cái kiếm còn có một lợi ích đó là có thể dùng làm vũ khí.

Cứ nghĩ tới việc lúc cá kiếm người giao đấu với con người, rồi đột nhiên trong cánh tay biến ra một thanh kiếm dài, lúc ấy đối phương chắc chắn bị thương.

_Con cá kiếm bảy lăm cân, cải tạo xong thành một người cao một mét tám, có thể làm bảo vệ cho mình, hơn nữa còn là bảo vệ miễn phí nữa, không tệ không tệ!

Sở Tiên nhìn con cá kiếm trước mặt mà trong lòng thấy thấp thỏm lo lắng, trong quy hoạch cải tạo của hắn thì môi trường của người cá rất quan trọng, có được người cá, hắn đã có được thuộc hạ tin cậy, có thể đi biển đánh bắt cá, thậm chí. . . . .

Nếu hắn muốn thực hiện ước mơ tự tay xây cho mình một thế giới hải dương riêng, thì chỉ một mình là không đủ, hắn chỉ có thể gánh vác chăm lo cho một cửa tiệm cá thôi, nhưng nếu có thêm nhận lực cùng hắn thực hiện thì hoàn toàn có thể đưa tiệm này rời đi thành phố khác.

Nếu như sau này ra biển đánh bắt cá, thám hiểm các loại bảo bối dưới đáy đại dương, thì con người chẳng đáng tin chút nào, thêm nữa đáy đại dương không phải là địa bàn của con người.

_Xác nhận cải tạo!. Sở Tiên trong lòng hơi động, căng thẳng nhìn lấy con cá kiếm.

_Điều tra!

Sở Tiên hơi căng thẳng nhìn theo.

Người cá: năng lượng 422

Thiên phú: mang năng lực của loài người

_Thành công rồi, chỉ một lần duy nhất đã thành công!. Sở Tiên hưng phấn nhảy lên, thành công, thành công thật rồi.

Hắn còn cho rằng phải thí nghiệm thêm mấy lần nữa, thậm chí có khi còn không có khả năng thành công, nhưng hắn không nghĩ tới một phát ăn ngay như vậy.

_Tuyệt vời, quá tuyệt vời!

Sở Tiên hai mắt tỏa sáng nhìn lấy người cao chừng một mét tám trước mặt, màu da hơi trắng bệch, dáng người gầy gò, tướng mạo hơn ba mươi tuổi, trên mặt lộ ra vẻ hưng phấn.

_Thiên phú là năng lực của con người, mà loài người thì có thiên phú gì? Học tập và suy nghĩ? Liệu rằng cá kiếm có khả năng học tập và suy nghĩ giống con người không!

Sở Tiên nhìn về phía dáng vẻ ngốc nghếch của người cá, tâm niệm vừa động, bắt tay vào tiến hành thống trị tuyệt đối.

_Thống trị tuyệt đối sẽ hoàn toàn khống chế được một loài cá, không có hạn chế về khoảng cách, hiện tại hắn đã sở hữu mười lăm loài cá bị thống trị, trừ đi cá sấu thì còn mười bốn, có thể nói hiện tại hắn đang thống trị mười bốn loài cá.

_Mười bốn con, như vậy về sau mình có mười bốn trợ thủ đắc lực rồi!

Sở Tiên nhìn người cá nói

_Sau này ngươi sẽ được gọi là Nhất Ngư ( cá số 1 ) !" Nhất Ngư nhìn hắn lờ đờ nhắc lại lời hắn vừa nói

_Ừm?. Sở Tiên nhíu mày, tiến hành trò truyện vài câu đơn giản với nó, nhưng hắn phát hiện ra Ngư Nhất như một đứa trẻ vừa mới được sinh ra vậy, cái gì cũng không hiểu, việc gì cũng không hay!

_Phiền phức nằm ở chỗ này đây!. Sở Tiên nhíu mày

_Nếu như sau này việc gì cũng phải do hắn chỉ đạo thì các việc khác cũng đừng mơ làm được!

"Đúng rồi, mình có thể cải tạo ra một người cá có trí tuệ cao hơn dạy dỗ những người cá mới sinh ra. Sở Tiên trong lòng hơi động, liền nhìn về hướng cá tầm.

Cá tầm dáng dấp rất xấu, nhưng phần thịt lại vô cùng chất lượng, ở thời cổ đại là cống phẩm triều đình, nghe nói tên cá tầm do vua Càn Long ban cho.

Sở Tiên đương nhiên không có có ý nghĩ ăn thịt cá, tâm niệm vừa động, hắn bắt đầu cải tạo cá tầm.

Có kinh nghiệm thành công trước đó, lần cải tạo lần này của Sở Tiên dễ dàng hơn nhiều, chỉ sau hai mươi phút, một người cá nữa xuất hiện trước mặt của hắn.

Cao hơn một mét bảy, hơi mập, đầu rõ ràng lớn hơn so với người bình thường, hai con mắt đen ngòm nằm trong hốc mắt, giống Ngư Nhất, hắn không có tóc, nhưng lại mang hình dáng của một ông già, mặt mũi hơi "phát tướng", nhưng nhìn chung vẫn mang dáng vẻ của một người có học thức.

Bởi vì năng lượng của cá tầm 70% được Sở Tiên tập trung ở đầu, cơ thể nó mang dáng dấp một người trung niên, không thể so sánh với Ngư Nhất được.

Nhưng khác với Ngư Nhất ở chỗ, người cá tầm không hề có ánh nhìn đờ đẫn đứng chôn chân khi nãy giống người cá kiếm, mà thay vào đó là một cặp mắt hiếu kì nhìn mọi thứ chung quanh.

Đây là sự chênh lệch lớn mà tri thức mang lại!

_Về sau gọi ngươi là lão Tầm đi!. Sở Tiên cười nói với người cá.

Lão Tầm như thể nghe hiểu vậy nhẹ gật đầu, Sở Tiên vui ra mặt, để hắn đứng ở một bên, bắt tay vào cải tạo con cá cuối cùng.

Con cá cuối cùng nặng một trăm cân, vô cùng to lớn, Sở Tiên cũng tính cải tạo một bảo vệ cho riêng mình, về sau đi theo bên cạnh hắn, hắc hắc, nhìn uy phong vô cùng!

Sau hai mươi phút, một người đầu trọc cao to cường tráng hiện ra trươc mặt hắn, cơ bắt cuồn cuộn, mặt chữ điền nom uy nghiêm vô cùng, cánh tay rắn chắc, có một thanh kiếm dài gắn trên tay hắn.

Giống với Nhất Kiếm, hắn không thông minh lắm, cần phải dạy dỗ từng chút một.

_Mấy ngày tới để lão Tầm dạy bảo các ngươi kiến thức về thế giới, sau này quy trình người cá đều có thể làm như vậy!

Sở Tiên mỉm cười!

Dịch: Nguyên Dũng

Biên: Khang_a_ca

Team: Cá

Nguồn: truyenyy.com

Chương 122: Năng Lực Học Tập “Biến Thái”

_Về sau gọi ngươi là Nhị Kiếm. Sở Tiên nhìn tên to con trước mặt nói, mặc cho hắn có nghe hiểu hay không.

Đem bốn con cá nóc trong bồn ra, Sở Tiên biến thành hình cá nuốt chúng vào.

_Keng, nuốt cá nóc thu được thiên phú độc tố ngoài da!

Sở dĩ gọi là độc tố ngoài da là vì có thể làm cho nội tạng hoặc các vị trí khác nhiễm độc, mà Sở Tiên thu được năng lực này chỉ là bản thân có thể chứa độc được thôi chứ không thể phóng ra độc được.

Đây là một loại năng lực phòng thủ, nhưng Sở Tiên không thích thú năng lực này lắm, nếu như bản thân sắp bị ăn thịt thì đồng nghĩa với việc sắp “toi” rồi còn đâu.

Nhưng Sở Tiên cũng tiếp nhận, vì thiên phú không bao giờ là đủ với hắn.

Hắn biến lại thành hình người, nhìn thấy ba người đàn ông thân thể lõa lồ không một mảnh vải che thân mới đánh nhẹ vào đầu mình chợt nhớ ra, nếu có người nhìn thấy trong phòng hắn có ba người đàn ông trong tình trạng nguyên thủy như này, có ngàn vạn cái miệng cũng không giải thích nổi, đúng là tình ngay lí gian mà!

_Ba người các ngươi ở lại đây đừng nhúc nhích, ta đi mua cho các ngươi ít quần áo!. Sở Tiên nói xong liền khóa trái cửa, đi tới siêu thị lớn trong khu.

Mua ba bộ quần áo và giày, Sở Tiên đi qua thư viện tiểu học mua một ít sách cùng Tân Hoa từ điển, rồi mua thêm một chút đồ ăn.

Đi về phòng, Sở Tiên nhìn ba người cá của hắn đứng im ru không “nhúc nhích” bèn im lặng lắc đầu

_Mặc quần áo vào đi, ế, thôi, lão Tầm, ta dạy ngươi mặc quần áo trước, ngươi phải nhớ kỹ đấy!

Sở Tiên thành thục giúp hắn mặc đồ, sau đó nói

_Ngươi giúp hai người bọn họ mặc đồ đi!

Nhưng nằm ngoài dự kiến của hắn, lão Tầm vậy cũng nhanh chóng hiểu ý, mặc đồ cho Nhất Kiếm Nhị kiếm, nhìn qua trông có vẻ rất đẹp, nhưng cách học của lão Tầm lại vô cùng biến thái.

_Nào nào nào, ba người các ngươi tới đây, ta dạy cho các ngươi Hán Tự và nói chuyện, nhìn thấy nội dung phía trên không?. Sở Tiên hóa thân thành giáo viên mầm non dạy ba người họ.

_Thiên tài rồi, định mệnh!

Hai phút đồng hồ sau, Sở Tiên không kìm được vỗ vỗ đùi, hắn phải học lòi mắt mấy tháng mới đọc thuộc hai mươi sáu chữ cái, lão Tầm chỉ nhìn nghe một lần đã hoàn toàn nhớ được rồi, thậm chí có thể đọc trôi chảy là đằng khác.

_Có lẽ cho hắn một chút thời gian, lão Tầm có thể trở thành một giáo sư người cá tri thức uyên bác chứ chả chơi! Sở Tiên hai mắt lấp lánh nhìn hắn, sau đó dạy học tiếp.

Ghép vần, hán tự, phép tính số học cơ bản, Sở Tiên chỉ mất một giờ dạy lão Tầm mà hắn đã hiểu toàn bộ rồi, thậm chí phát hiện mình chỉ cần đưa cho lão một quyển sách thôi là hắn có thể tự mình học tập không cần ai dạy hết.

_Tốt quá rồi, thật sự là tốt quá, haha!. Sở Tiên hưng phấn nở nụ cười, sau đó đưa hắn quyển Tân Hoa từ điển để hắn tự học.

Tới lúc ăn cơm tối, Sở Tiên nhìn thấy sức ăn của ba người mà thấy khá bất ngờ, sức ăn của cá rất lớn, ba tên này bé nhất là Nhất Kiếm, chỉ có 75 cân. Cũng may là bọn họ ăn một bữa có thể no cả ngày, nếu không nuôi mấy tên này cũng ngốn của hắn không ít tiền.

_Ba con cá này mặc dù đã được cải tạo thành người, nhưng lại chưa có thân phận, còn phải tìm cho họ một nơi ở riêng nữa, đưa bọn họ đến vùng ngoại ô cho an toàn.

_Danh phận chỉ cần bỏ tiền là có thể làm được, còn về chỗ ở thì!

Sở Tiên nghĩ ngợi, hắn quyết định ngày mai đi mua một khu biệt thự, dựa theo số lượng cá có thể thống trị tuyệt đối, thì còn mười một con cá nữa.

Để bọn hắn ở trung cư chả an toàn tẹo nào, hơn nữa với IQ của ba bọn họ thì khó nói lắm, cho nên đưa bọn họ tập trung ở một nơi thưa người qua lại sẽ tốt hơn

Quanh thành phố Thanh Hải có rất nhiều khu biệt thự, sát biển cũng không ít, hắn hoàn toàn có khả năng mua một căn để người cá ở đó sinh hoạt, nếu gặp phải sự cố cũng có thể nhanh chóng lặn trốn dưới biển.

Mặc dù bọn họ đã được biến đổi thành người, nhưng bản năng sinh tồn dưới nước vẫn không hề bị mất đi.

Nghĩ ngợi một hồi, Sở Tiên nói với họ nếu như buồn ngủ rồi thì ngủ ở trên ghế sopha, còn mình thì trở lại phòng ngủ ngủ.

Lão Tầm, Nhất Kiếm, Nhị Kiếm bọn hắn trở thành người cá, nhưng một số đặc tính vẫn không thay đổi, kể như việc đi ngủ chẳng hạn, loài cá không phải là không cần ngủ, nhưng thời gian ngủ rất ngắn, đương nhiên không thể so sánh với những loài cá ngủ đông được.

Trong lúc Sở Tiên ngủ, lão Tầm một mình lật giở cuốn Tân Hoa từ điển đọc, mà tốc độ đọc khiến người khác phải tặc lưỡi, chưa đầy một phút lật một tờ, mặt nghiêm túc vô cùng, dáng vẻ giống như đưa toàn bộ câu chữ in vào trong đầu.

Nhất Kiếm, Nhị Kiếm mặt mũi ngơ ngác, hiếu kỳ nhìn ngó chung quanh, sờ sờ mó mó khắp căn phòng.

_Nhất Kiếm, Nhị Kiếm, các cậu qua đây, tôi dạy cho các cậu học Tân Hoa từ điển!.

Nửa đêm, lão Tầm đang say sưa đọc sách đột nhiên nói với hai người bọn họ.

Nhất Kiếm, Nhị Kiếm nhớ tới lời Sở Tiên nói phải nghe lời lão Tầm, liền lập tức đi tới.

_Nào, cùng ta đọc!

Nếu như lúc này Sở Tiên đi vệ sinh nhìn thấy cảnh tượng này chắc phải vui sướng mà nhảy lên mất, lão Tầm mới được cải tạo chưa đến một ngày mà đã nói năng lưu loát như vậy rồi, đúng là biến thái mà.

Nhưng nếu hắn nhìn thấy lão Tầm dạy Nhất Kiếm, Nhị Kiếm đọc cuốn Tân Hoa từ điển này không biết là nên khóc hay nên cười nữa.

Nhưng cũng không lâu sau đó, Sở Tiên sau khi tỉnh lại chuẩn bị rửa mặt liền nhìn thấy lão Tầm đang dạy bọn hắn nói chuyện.

_Các cậu, đọc theo ta, Nhất Kiếm, ngươi nói trước, ngươi tên Nhất Kiếm.

_Ngươi tên Nhất Kiếm!

_Tự ngươi giới thiệu tên của mình phải nói là tôi tên Nhất Kiếm, nói lại lần nữa nào.

_Tôi tên Nhất Kiếm

_Đúng rồi, ta tên gì nào?

_Tôi tên lão Tầm!

_Là ông, không phải xưng tôi!

_Ồ, ông tên lão Tầm

_Bộp! Sở Tiên nhìn thấy cảnh đó vỗ một cái vào trán, cảm thán có, hưng phấn có, “cạn lời” cũng có.

_Lão Tầm có trí tuệ thông minh gấp bốn năm lần so với Nhất Kiếm, Nhị Kiếm, có thể sánh ngay với thiên tài, trong khi đó Nhất Kiếm, Nhị Kiếm như một thiếu niên mười bảy mười tám tuổi, năng lực tiếp thu khá nhanh.

_Với tốc độ này, nửa tháng là bọn hắn có thể hoà nhập vào thế giới rồi, tới lúc đó có thể đem theo bọn họ đi cùng mình.

Sở Tiên cười

Tiếc là giống cá to lại quá ít, phải đi mua thêm, biết thế lần trước tại bến tàu mua quách con cá thu ngừ bự con ấy rồi, tốn năm vạn cũng được, hơi sức đâu mà đi so đo với tên não ngắn ấy chứ.

_Lão Tầm, qua đây, hôm nay ta dạy cho ngươi nấu cơm!

Sở Tiên đúng là tính biến lão Tầm thành siêu nhân đây, cái gì cũng dạy hắn học.

Ừ, thế này về sau bữa sáng có người làm rồi!

PS: Cải tạo thành người cá là tất nhiên, tôi cũng có “mơ hàng” khá nhiều, một vài độc giả không thích tôi cũng không biết làm sao, nhưng mà, tôi vẫn muốn các bạn ủng hộ tôi. Còn nữa, cảm ơn tất cả độc giả đã like truyện này, thực sự cám ơn sự ủng hộ của các bạn lắm lắm!

Dịch: Nguyên Dũng

Biên: Khang_a_ca

Team: Cá

Nguồn: truyenyy.com

Chương 123: Thu Xếp

Ăn sáng xong, Sở Tiên dạy tiếp ba người họ một số kiến thức cơ bản, ví dụ như đánh răng rửa mặt thậm chí là cách đi vệ sinh. Răng của họ được cải biến từ xương thế nên hoàn toàn khác biệt so với con người, vậy nên cần phải làm sạch.

Về chuyện đi nặng thì, e hèm, thôi khỏi cần nói tỉ mỉ.

Đưa ba người cá đi cùng mình tới khu sau học viện sư phạm Thanh Hải, đây là một khu cá cũ kĩ, sắp bị phá dỡ.

_Chính là đây!. Hắn nói rồi nhìn lên dãy số được treo trên cột điện, Sở Tiên rút điện thoại ra gọi.

Không thể coi thường mấy mẩu quảng cáo tưởng chừng như vô dụng này được, mấy người đó nhìn vậy và làm việc tốt lắm, Sở Tiên nhớ hồi còn học đại học, một người bạn của hắn đi làm lại thẻ căn cước, hay ở chỗ là lúc mua vé xe lại không bị phát hiện ra.

Nhớ lúc đó cậu bạn ấy có bảo mấy người này quen biết rộng, thực lực rất ổn, thậm chí cần thẻ căn cước với đầy đủ giấy tờ cũng không thành vấn đề, chỉ có điều giá rất đắt.

_Alo, làm thẻ!. Đầu dây nói gọn lọn 3 chữ.

_Alo làm thẻ, xin hỏi chỗ các có thể làm thẻ căn cước mà có cả đăng kí đàng hoàng được không nhỉ!. Sở Tiên hỏi.

_Được chứ, một thẻ ba vạn!. Hắn đáp

_Ba vạn? Sao lại đắt thế?. Sở Tiên kinh ngạc hỏi.

_Thẻ căn cước giờ đổi bản mới rồi, dùng vân tay, cho nên giá cả tăng lên rất nhiều, nếu như anh muốn làm thì suy nghĩ một lúc đi!. Người làm thẻ nói

_Ok, làm. Sở Tiên không dông dài đáp luôn.

_Ok, cậu đến chỗ tôi đi!

Đối phương nói địa chỉ cho cậu, điều khiến hắn ngạc nhiên là nơi làm thẻ lại nằm ở trung tâm thành phố, hơn nữa còn làm ở văn phòng hẳn hoi.

_Má nó, giờ mấy nơi làm chứng từ giả cũng đầu tư như vậy cơ?. Sở Tiên dẫn bọn lão Tầm đi tới nơi làm thẻ giả.

_Vừa rồi là các cậu gọi tới? Ở phòng này!. Nhân viên tại quầy nói với hắn rồi chỉ về hướng căn phòng.

_Mời ngồi, là cậu muốn làm thẻ căn cước à?. Trong phòng là một người đàn ông trung niên, ra hiệu cho cậu ngồi xuống ghế sopha.

_Đúng vậy, tôi muốn làm ba cái thẻ căn cước, không biết lúc nào có thể lấy được?. Sở Tiên nói thẳng.

Người trung niên nhìn lão Tầm đội mũ ngồi cạnh Sở Tiên, lập tức nói

_Ba ngày, nhưng người cần làm thẻ phải lưu lại dấu vân tay, cùng ba vạn tiền tiền đặt cọc!

_Không thành vấn đề!. Sở Tiên gật đầu, lúc hắn cải tạo cũng đã nghĩ tới đề này rồi nên không ngần ngại trả lời luôn.

Hội lão Tầm lưu lại vân tay xong, Sở Tiên lái xe tới khu FT.

Khu FT có núi có biển, nơi này có vài khu biệt thự mới xây, Sở Tiên lựa chọn một nơi gần hồ Phong - Đài.

Đi vào khu bán, lão Tầm, Nhất Kiếm, Nhị Kiếm ngẩn tò te ra ngắm lấy mọi thứ chung quanh, Sở Tiên đi thẳng vào khu mô hình.

Sở Tiên hiện tại thể chất được tăng cường, trên người toát ra một khí chất mê đắm đặc biệt vô cùng.

Tập thể hình khiến cơ thể hắn đẹp lên trông thấy, thêm vào đó tiền cũng nâng tầm khí chất con người lên, Sở Tiên của hiện tại đi đến đâu uy phong đến đó, nhìn hấp dẫn vô cùng.

_Người đẹp, giới thiệu cho anh nhà ở xung quanh khu biệt thự này đi!. Sở Tiên ngoắc tay gọi cô gái.

Cô gái ở quầy hơi sững sờ, nhìn Sở Tiên dáng vẻ tự tin liền lập tức đi tới

_Xin chào tiên sinh, khu biệt thự Thần Tinh năm nay của chúng tôi là khu biệt thự . . . . .

Cô nhân viên vô cùng chuyên nghiệp giải thích cho hắn, Sở Tiên nhìn mô hình khu biệt thự trước mắt, hài lòng gật đầu.

_Lấy căn này đi!. Sở Tiên chỉ vào một căn nằm ở vị trí vắng vẻ nói.

_Vâng? Căn này tổng diện tích bốn trăm hai mươi mét vuông, nóc nhà có bể bơi riêng. . . . .

_Giá bao nhiêu? Sở Tiên hỏi.

Cô nhân viên nhà đất hai mắt sáng lên, vô cùng rạng rỡ nói

_Chín trăm tám mươi vạn, nếu như ngài có thể thanh toán luôn trong một lần thì chỉ cần trả chín trăm năm mươi là được.

_Ừm, có thể xem qua căn phòng không!. Sở Tiên yên lặng gật đầu, giá nhà ở Trung quốc là như vậy, dẫn trước toàn thế giới , có thể coi là ngành nghề mũi nhọn.

_Được chứ được chứ!

Dưới sự hướng dẫn của nhân viên, Sở Tiên ngắm nghía căn phòng cùng toàn bộ thiết bị ở khu biệt thự, có thể dọn đến ở luôn trong ngày.

Thanh toán xong, Sở Tiên dẫn ba người cá mua khá nhiều đồ ăn dự trữ, rồi đưa bọn họ tới hồ bơi trên nóc nhà.

_Các ngươi thích nơi nào có nước, vậy về sau các ngươi ở chỗ này đi!

Mặc dù bọn họ đã được cải tạo thành người, nhưng vẫn thích không gian trong nước hơn, Lão Tầm bọn họ mong muốn được ở trong nước.

_Cũng tốt, mấy người cá sau khi hòa nhập xã hội thì đưa họ, tới ở khu nuôi cá, còn căn biệt thự này sau này mình ở cũng được!. Sở Tiên mỉm cười.

Hai ngày tiếp sau, Sở Tiên mỗi ngày dạy cho lão Tầm sử dụng một ít đồ điện gia dụng, dạy hắn sử dụng máy tính, cũng như cách tìm kiếm tư liệu trên Internet.

Sự thông minh của lão Tầm khiến Sở Tiên vô cùng hài lòng, chỉ trong hai ngày thôi mà hắn đã hoàn toàn nắm được hết kiến thưc tiểu học, cứ đà này sau hơn nửa tháng nữa thôi, trình độ văn hóa có thể đuổi kịp học sinh đại học.

Trong khi đó Nhất Kiếm cùng Nhị Kiếm kém hơn hẳn so với lão Tầm, nhưng cũng có thể coi là tạm ổn, trong hai ngày về cơ bản là có thể giao lưu nói chuyện được rồi.

_Mấy bữa nay mọi người ở đây đi, đồ ăn ba người ăn chung với nhau, Nhất Kiếm và Nhị Kiếm phải nghe lời lão Tầm đấy biết chưa?. Trước khi rời đi Sở Tiên dặn dò họ.

_Dạ đã rõ thưa ông chủ!. Ba người họ gật đầu, việc xưng hô chủ tớ là do Sở Tiên yêu cầu họ như vậy.

Ngày hôm qua khi nghe lão Tầm trí tuệ phi phàm gọi mình là Đại vương thì hắn phải mất một lúc lâu sau mới hoàn hồn được, đến khi nghe hắn giải thích tại sao lại gọi như vậy thì càng khiến cho Sở Tiên choáng váng, thế nên hắn bảo họ từ sau gọi mình là ông chủ là được rồi.

_Ừm, lão Tầm, có việc gọi điện thoại cho ta!. Sở Tiên khẽ gật đầu rồi lái xe rời đi.

_Nào, Nhất Kiếm, Nhị Kiếm bắt đầu học thôi, hôm nay dạy các ngươi số học lớp hai!. Lão tầm cầm một quyển sách bắt đầu dạy học.

Cảm nhận được hành động của ba người cá khiến Sở Tiên hài lòng mỉm cười, cùng đó chạy xe tới bến càng.

_Không biết Phong thúc có mua được cá to không nhỉ!

Hai ngày này, Sở Tiên giao cho Phong thúc một nhiệm vụ, đó chính là mua các loài cá cỡ lớn, trong vòng bảy lăm cân đổ ra cho tới hai trăm cân đổ lại mua toàn bộ cho hắn.

Dù cho phải tốn mười mấy vạn một con cũng không thành vấn đề, đợi hắn cải tạo người cá xong, để bọn họ ra biển đánh bắt cá vài vòng là kiếm lại được thôi.

Mà hắn không biết, hai ngày nay tên tuổi của Phong thúc đột nhiên nổi lên như còn, tất cả người ở bến tàu đều biết tới có một ông lão chỉ cần thấy cá to là sẽ không tiếc tiền mua về.

Khi hắn vừa tới nơi, thì cũng đúng lúc gặp Phong thúc đang tranh mua cá thờn bơn, hơn nữa còn là một con cá thờn bơn cỡ bự hơn một trăm cân liền.

Dịch: Nguyên Dũng

Biên: Khang_a_ca

Team: Cá

Nguồn: truyenyy.com

Chương 124: Lại Gặp Người Quen

_Con cá thờn bơn này lớn thật đấy, rất ít thuyền đánh cá bắt được loại này!

_Đúng thế, con cá thờn bơn này là một loại cá để ăn, lại còn dáng bẹt, giá trị sẽ đắt hơn đấy, thêm vào nữa loại này khá hiếm, chắc cũng phải bán hai trăm một cân ấy chứ!

_Tầm ấy, hai trăm một cân là hợp lý, nếu có người cạnh tranh khả năng giá cả sẽ cao hơn một chút!

_Xem xem, nếu như giá cả không cao hơn sáu vạn thì tôi sẽ mua con này!

_Thôi cậu đừng ham hố nữa đi, cậu nhìn ông lão kia đi, mấy hôm nay tôi để ý cứ xuất hiện cá to là ông ấy lại mua, đắt mấy cũng về tay lão!

_Đấy là do mấy con cá hôm trước cũng chẳng phải loại khan hiếm, con cá thờn bơn này khác, là loại vô cùng quý hiếm, so với con cá ngừ vây vàng mấy hôm trước có giá trị hơn nhiều, e là có nhiều người muốn mua đấy!

Sở Tiên vừa tới bến tàu, liền nghe được đám người to nhỏ bàn tán, rồi nhìn con cá thờn bơn ở trên thuyền cá mẩm thầm lần này mà cải tạo nó chắc chắn sẽ rất đẹp.

Lúc này, con cá thờn bơn giá cũng đạt tới ba vạn năm ngàn, người ra giá không ai khác chính là Phong thúc.

_Bốn vạn, con cá thờn bơn này Cổ đạo thực phổ chúng tôi mua!

Một thanh âm quen thuộc truyền đến, làm Sở Tiên hơi sững người, Cổ đạo thực phổ, sao lại là bọn hắn nữa.

_Tới rồi, tới rồi, tôi biết ngay mà, con cá này Cổ đạo thực phổ tuyệt đối không bỏ qua đâu!

_Đúng thế, mấy ngày trước bọn họ trả giá gấp bốn năm lần chỉ để mua con cá ngừ vây vàng, đoán chừng con con cá thờn bơn này mười vạn bọn hắn cũng mua ấy chứ!

_Haizz, xem ra lần này chả mua được rồi!

Hai người trung niên bên cạnh lắc đầu thở dài, Sở Tiên nhìn về phía Phong thúc cách đấy không xa nhưng lại không qua đó, ngược lại hắn đứng một bên quan sát sự tình.

_Năm vạn, con cá thờn bơn này tôi mua chắc rồi!.Phong thúc trực tiếp tăng lên một vạn.

_Lợi hại lợi hại, không ngờ tới ông lão này dám chơi tới cùng vậy, xem ra lại có thêm người tranh với Cổ đạo thực phổ rồi!

_Hắc hắc, nghe nói mấy hôm trước cũng có người tranh con cá ngừ vây vàng với Cổ đạo thực phổ, hôm nay lại có một người nữa, bọn họ đúng là đen như mực!

_Mẹ kiếp!

Tên thanh niên mặc Âu phục đứng cách đó không xa tên Vương Lực (cũng nên đặt cho nhân vật phản diện này một cái tên rồi, hắn là nhân vật phản diện khá quan trọng trong mạch truyện mà) hai mắt bốc hỏa nhìn về phía Phong thúc, trong lòng phẫn nộ vô cùng, mấy ngày trước tốn một món tiền rất lớn để mua một con cá ngừ vây vàng làm hắn muốn nổ óc vì tức, vậy mà hôm nay lại có một lão già cạnh tranh với mình, xem ra cũng không phải một người hiền lành!

Nhìn trợ lí cấp trên đi cùng mình, làm hắn càng sôi máu.

_Năm vạn năm, hôm nay kiểu gì cũng phải thắng, chúng ta không thể nhường được!. Vương Lực nhìn chằm chằm Phong thúc, tràn đầy khí thế nói.

Người thanh niên bên cạnh Vương Lực hài lòng gật đầu.

_Sáu vạn! Phong thúc không do dự chút nào, ông cũng chỉ là phụng mệnh Sở Tiên phải mua bằng được các loại cá lớn, dù cho mười mấy vạn cũng không quan trọng, đây là nhiệm vụ đầu tiên ông chủ giao cho ông, ông phải hoàn thành thật tốt, như thế mới không phụ tấm lòng của ông chủ đối với mình.

Vương Lực nhìn thấy Phong thúc không do dự mà tăng thêm năm ngàn, trong tâm bất định nói

_Bảy vạn, ông lão, làm gì mà phải tranh đến cùng như thế, nếu như lần sau có cá to chúng tôi không tranh của ông nữa, thế nào?

_Bảy vạn năm ngàn, anh bạn trẻ, lần này nhường cho tôi được không, lần sau chúng ta gặp lại nhau tôi chắc chắn không tranh của cậu!.Phong thúc do dự một lúc nói

Hôm nay là ngày cuối các thuyền cá về rồi, sau đó cũng sẽ chỉ còn lác đác vài thuyền nhỏ thôi, cơ hội xuất hiện loài cá cỡ lớn càng ít hơn, cho nên Phong thúc không muốn từ bỏ.

Vương Lực sắc mặt liền trở nên khó coi ngay lập tức, nhìn trợ lý cấp trên bên cạnh mình, nói

_Ông lão kia không biết điều rồi, con cá thờn bơn này chúng ta không thể bỏ được, mười vạn thậm chí mười mấy vạn chúng ta cũng phải mua bằng được, lần trước ta dám phá giá gấp bốn năm lần để mua một con cá thì lần này cũng vậy, tám vạn!

Phong thúc do dự một chút bèn nói

_Mười vạn.

_Vãi thật, Cổ đạo thực phổ đã nói như vậy rồi mà ông lão này còn dám ra giá, cứng quá!

_Tăng lên hai vạn liền, lần này Cổ đạo thực phổ lại gặp được đối thủ cạnh tranh rồi, đúng là không may mà!

_Mười hai vạn!

Lần này kêu giá không phải Vương Lực, mà là tên thanh niên bên cạnh hắn.

_Mười hai vạn, ta muốn xem ai có thể cướp con cá thờn bơn này từ tay Cổ đạo thực quán

chúng ta!

Vương Lực nghe thấy tên bên cạnh hắn hét giá, mừng rỡ như bắt được vàng

_Anh Trương, lần này chúng ta lại gặp được đối thủ cạnh tranh rồi, lần trước cũng gặp một lần, thật là không may mà.

_Không sao, lần trước cậu mua con cá đó khá đắt, nhưng cũng không lỗ vốn, danh tiếng của Cổ đạo thực phổ chúng ta phải đánh bóng lên, để cho người khác về sau đụng phải thì phải từ bỏ ý nghĩ đối đầu với chúng ta đi!. Tên thanh niên họ Trương ấy gật đầu, bá khí nói.

_Đúng đúng, lần trước em cũng có ý nghĩ như vậy. Vương Lực nhẹ gật đầu nói.

_Ừm không sao, lãnh đạo sẽ hiểu thôi. Anh Trương phẩy tay!

Phong thúc nhìn thấy bọn hắn thái độ cứng rắn như vậy, do dự một chút, sau đó khẽ nghiến răng

_Mười lăm vạn!

_Hơ, ông già này lợi hại nha, không nghĩ ông lão nhìn bình thường như vậy lại dám trả giá cao như vậy, không thể nhìn mặt mà bắt hình dong được!

_Nhưng mà xem ra Cổ đạo thực phổ cũng không dễ dàng buông tay vậy đâu!

_Mười sáu vạn!

Quả nhiên, Phong thúc vừa dứt lời, Vương Lực liền lớn tiếng trực tiếp tăng thêm một vạn, mặt mũi tràn đầy tự tin nhìn về phía hắn

_Ông lão từ bỏ đi, về sau ngẩng đầu không thấy cúi đầu gặp, con cá thờm bơn này chúng tôi phải mua bằng được, không cần phải tranh nữa đâu.

Phong thúc khẽ lắc đầu, hắn cũng nhìn ra Cổ đạo thực phổ không có ý định từ bỏ, nếu tranh nữa chắc phải tới hai mươi vạn mất, mua một con cá giá cao như vậy rõ ràng là vượt mức quy định của Sở Tiên rồi.

_Phù! Nhìn thấy Phong thúc lắc đầu, Vương Lực cũng thở dài một hơi, mười sáu vạn, cầm về trong khách sạn bọn hắn vẫn kiếm được hai ba vạn lãi, lại là một lần mua cá thất bại!

Nhưng cũng có thể chấp nhận được, con cá thờn bơn này có thể đưa đến tiệm mới ở thành phố Kinh Hải, hấp dẫn được khối người.

_Haha, chúc mừng người anh em tới từ Cổ đạo thực phổ đã mua con cá thờn bơn nặng một trăm lười lăm cân với giá chốt hạ mười sáu vạn. Con cá thờ bơn này một năm có khi chả bắt được một con! Đứng trên thuyền cá ông chủ hưng phấn nói.

_Chờ một chút! Mười tám vạn!

Lúc này, đột nhiên có tiếng nói.

Ông chủ sững sờ, đám người cũng sững sờ, hai bọn Vương Lực và anh Trương của Cổ đạo thực phổ kinh ngạc nhìn theo, kế đó mặt mũi sầm xuống.

_Tôi trả mười tám vạn!. Sở Tiên chen lên phía trước, mỉm cười nói lần hai.

_Tiểu Tiên!

_Là cậu...

_Là hắn, là người thanh niên hôm nọ tranh giành cá ngừ vây vàng với Cổ đạo thực phổ đó!

Dịch: Nguyên Dũng

Biên: Khang_a_ca

Team: Cá

Nguồn: truyenyy.com

Chương 125: Quy Mô Bước Đầu

Sở Tiên nhìn về phía Phong thúc cười, bước tới.

Người chung quanh tự động nhường ra một lối cho hắn, ông chủ thuyền cá hớn hở ra mặt khi nhìn thấy cậu thanh niên lạ mặt đột ngột xuất hiện như thần tiên giáng thế, lớn tiếng hô:

_Mười tám vạn, còn ai trả giá không!

_Vãi, tên thanh niên này không phải chủ đích đối đầu với Cổ đạo thực phổ đấy chứ?

_Có khả năng, không thì làm sao lại trùng hợp như vậy, mười tám vạn đó, mua về lỗ vốn!

_Chẳng lẽ có xí nghiệp lớn ngành ăn uống chuẩn bị tiến quân vào thành phố Thanh Hải?

Chung quanh một số nhân viên mua cá xì xào bàn tán, Sở Tiên hai lần liền đều đụng độ với Cổ đạo thực phổ, không khó để khiến cho người ta nghĩ ngợi lung tung.

_Tiểu Tiên! Phong thúc lập tức nghênh đón, mỉm cười hô một tiếng.

_Phong thúc. Sở Tiên cười, nhìn lướt qua đám người ở Cổ đạo thực phổ, sau đó liếc nhìn sang bên cạnh thuyền cá.

_Mày có phải là cố tình chơi Cổ đạo thực phổ chúng tao không? Vương Lực nổi giận đùng đùng đi tới, lớn tiếng chất vấn.

Anh Trương đứng bên cạnh nhíu mày, cũng đi theo.

_Không phải. Sở Tiên lắc đầu

_Tôi chỉ đơn giản là muốn mua loài cá cỡ lớn thôi!

_Mấy lần liền đều hét giá cao ngút trời, không nhắm vào bọn ta thì là gì? Nói, ngươi làm ở khách sạn nào! Vương Lực lạnh lùng nhìn chằm chằm hắn.

_Báo giá đi, mười tám vạn, các ngươi trả hơn không, không thì đầu con cá thờn bơn này thuộc về ta! Sở Tiên hỏi luôn không thèm trả lời hắn.

_Được lắm ranh con, năm lần bảy lượt khiêu chiến bọn tao, mày chờ đó! Vương Lực tức giận chỉ hắn.

_Người anh em kia, ta không biết ngươi là đối thủ cạnh tranh từ khách sạn nhà hàng nào, nhưng ta nói cho ngươi biết, Cổ đạo thực phổ chúng ta không dễ bị lép vế vậy đâu. Anh Trương nhìn Sở Tiên lạnh lùng nói.

_Lần trước đi theo một tên ngoại quốc, xem ra ngươi làm công cho hắn à, haha, đừng tưởng rằng làm đầy tớ cho ngoại quốc thì có thể phách lối nhé, Cổ đạo thực phổ chúng ta không sợ đâu! Vương Lực nói lần nữa, trong lời nói tràn ngập ý mỉa mai.

Sở tiên mặt lạnh xuống

_Ngươi tốt nhất ăn nói cẩn thận một chút, ta chỉ có ý muốn mua các loại cá cỡ lớn thôi, không rảnh mà chơi với các người, nhưng nếu các ngươi đã nói như vậy thì về sau ngươi mua gì, ta sẽ cố tình nâng giá lên, chúng ta có thể thử xem!

_Ngươi. . . Vương Lực hơi sững sờ, nghe thấy thế hai con mắt hắn đỏ lên

_Ngươi dám!

_Sao ta lại không dám? Sở Tiên lạnh lùng nhìn lấy hắn

_Phong thúc, về sau mỗi ngày đến mua, hắn mua gì, chúng ta đều nâng giá lên, ta làm việc cho người ngoại quốc? Haha, vậy chúng ta có thể chờ xem!

_Được rồi tiểu Tiên! Phong thúc hơi sững sờ, lập tức cười khổ gật đầu.

_Vãi, có khi nào đại gia mới phất không, kiểu này về sau Cổ Đạo thực phổ khó sống rồi!

_Tuổi trẻ tài cao mà!

_Cậu trẻ tuổi này không phải có ý làm khó Cổ Đạo thực phổ, mà là làm khó người thanh niên này, ế , thế này hiển nhiên là lấy tiền nện người, về sau Cổ Đạo thực phổ sao còn dám để hắn đi ra mua nữa!

Người chung quanh đồng tình nhìn về thanh niên mặc Âu phục kia, hiển nhiên lời mắng vừa rồi của hắn đã chọc giận người khác, mà “người khác” trông rất hiền lành vô hại này lại là một kẻ có tiền.

Vương Lực ngây ngẩn cả người, sắc mặt đỏ lên, một tay run rẩy chỉ hắn

_Ngươi ngươi. . .

_Tăng giá không, không tăng thì con cá này thuộc về ta! Sở Tiên nhìn lấy bọn hắn nói.

Anh Trương đứng cạnh say sẩm mặt mày, nhìn thấy Sở Tiên vô cùng khí thế cùng lời hắn nói mới rồi, lại nhìn về phía bên cạnh, Vương Lực vừa lắc đầu vừa nói:

_Mười tám vạn một trăm, nếu như ngươi tăng thêm thì chúng ta sẽ nhường.

Sở Tiên cười, nhìn vẻ nhượng bộ của đám Cổ đạo thực phổ rồi nói với ông chủ thuyền cá

_Thêm một trăm!

_Haha, được được! Ông chủ mặt tươi rói như mở cờ trong bụng.

_Tiểu Tiên, mua một con cá tốn nhiều như vậy không đáng tí nào! Phong thúc xót ruột nói

_Không sao. Sở Tiên lắc đầu

_Chỉ cần là loại cá to như này thì phá giá gấp năm sáu lần cũng không sao!

_Được! Phong thúc mặc dù nghi hoặc nhưng vẫn gật đầu.

Người chung quanh đứng ngây người, nâng giá lên gấp năm sáu lần, lắm tiền đây, mua về tính tiếp tục nuôi lớn bán ra sao?

_Tiểu Tiên, hai ngày nay tính cả con cá thờn bơn này thì có tất cả bốn con cỡ lớn, ta thả ở bên trong khu nuôi cá.

_Tốt, hôm nay tôi tìm ông là muốn đem cá về, vất vả cho ông quá Phong thúc

_Không vất vả chút nào.Phong thúc vội xua xua tay đáp.

_Đây là việc nhỏ, tôi cũng chả giúp được gì nhiều.

Đến khu nuôi cá mà Phong thúc nói, Sở Tiên tìm một chiếc xe đem bốn con cá nặng một hai trăm cân chở về biệt thự.

Bốn con cá, một con cá thờn bơn, hai con cá kiếm cùng một con cá vược biển hơn chín mươi cân.

Con cá thờ bơn Sở Tiên cả tạo thành một ông lão có tri thức, hai con cá kiếm sau cải tạo thành Tam Kiếm và Tứ Kiếm, còn con cá vượt biển cũng giống như cá kiếm sau này sẽ giúp việc cho hắn.

Sau khi hoàn tất cải tạo, hắn giờ có thêm bảy trợ thủ, bước đầu hình thành quy mô cỡ nhỏ.

_Lão Tầm, mấy người bọn họ giao cho ngươi đấy, không vấn đề gì chứ? Sở Tiên ngồi trên ghế hỏi.

_Ông chủ, hãy tin ở tôi! Lão Tầm tự tin nói

_Đều là anh bạn nhỏ, tôi sẽ giáo dục họ thật tốt.

_Ế, ừ giáo dục giáo dục. Sở Tiên nhẹ gật đầu.

_Ông chủ, tôi chuẩn bị dạy bọn họ cách chiến đấu, về sau còn bảo vệ ngài! Lão Tầm nghĩ rồi nói ra.

_Chiến đấu? Ngươi dạy bọn họ chiến đấu như thế nào? Sở Tiên tò mò nhìn hắn.

_Cái này đơn giản, trên TV đều có, còn có thể để bọn hắn tập với nhau, thể chất của bọn cá kiếm đều tương đối mạnh, sau huấn luyện tuyệt đối mạnh hơn loài người!. Lão Tầm tự tin nói.

_Ừm vậy thì tốt, ngươi thử dạy bảo đi, về sau sẽ có thêm nhiều người nữa nhập bọn đấy. Sở Tiên nói.

_Vâng thưa ông chủ, cứ giao cho tôi, tôi nhất định sẽ hoàn thành nhiệm vụ thật xuất sắc, đưa bọn họ bồi dưỡng thành người cá hoàn hảo nhất!. Lão Tầm gật đầu.

_Ừm. . . .

Sở Tiên không phản bác được với hắn, nhưng năng lực của hắn cho tới ngày hôm nay cũng khiến Sở Tiên yên tâm rất nhiều, mọi việc đang phát triển rất tốt!

Ngày hôm sau, Sở Tiên nhận được mấy bản thiết kế bể thuỷ sinh của Trương Tiêu Hoa gửi, nhìn thiết kế của bể thuỷ sinh, hắn vô cùng hài lòng.

"Phải rồi, công việc ở công ty mấy hôm trước Lý Hoa Trung đã làm giúp, có nên thuê một văn phòng không? Ế, hay là thôi đi, thấy gần đây tiền tiêu nhanh quá"

Sở Tiên nghĩ ngợi, hiện tại thôi không định thuê văn phòng nữa, hắn phát hiện trong thời gian này mình đốt tiền quá nhiều, thuê khu nuôi cá một vạn tám ngàn, mua biệt thự gần ngàn vạn, cộng thêm mua cá không có kế hoạch gì cả ngốn của hắn hơn ba ngàn vạn.

Hiện tại hắn còn trong tay không đến hai ngàn vạn, hiện tại lợi nhuận một ngày ở tiệm cũng chỉ mấy vạn, rõ ràng là tiêu chả kịp kiếm.

Sau này vẫn phải mua thêm cá ở bến cảng, lúc ấy lại phải tiêu thêm vài trăm vạn nữa.

_Nghèo quá, phải đi kiếm ít tiền thôi.

Dịch: Nguyên Dũng

Biên: Khang_a_ca

Team: Cá

Nguồn: truyenyy.com

Chương 126: David Tới

- Này, Sở Tiên, tôi đến Trung Quốc rồi, trong thời gian có chuyện đi Anh một chuyến, cậu đến Kinh Hải một chuyến nhé, xe đã chuyển tới rồi, qua lấy đi.

Buổi tối, Sở Tiên nhận được điện thoại của David, nghĩ đến hình ảnh chiếc Rolls Royce mà David nói tới, trong lòng nóng rực lên, đẳng cấp siêu xe à, ở Trung Quốc bán cũng phải 5 6 trăm vạn.

_Được, ngày mai tôi qua, Sở Tiên hưng phấn nói.

Sáng sớm ngày hôm sau, Sở Tiên ngồi tàu cao tốc đi Kinh Hải, hỏi tại sao không lái xe đi? Có xe Rolls Royce, còn đi xe Land Rover làm gì.

- Ha ha, Sở Tiên, ăn cơm chưa? Đi thôi, tôi đã bảo người chuẩn bị cơm rồi, đến chỗ của tôi đi, vừa ra khỏi trạm tàu cao tốc, David liệt nhiệt tình mời hắn lên xe.

- Được!

Sở Tiên gật đầu, ngồi xe của David, tùy ý hỏi:

- David, đang bận gì vậy, đến Trung Quốc lại kinh doanh gì à?

- Ôi, bố của một người bạn thân tôi bệnh nặng rồi, sang Anh xem xem, bây giờ đang tìm kiếm dược liệu, tôi đến Trung Quốc xem thử, thuận tiện gia nhập một hoạt động tập đoàn vận chuyển viễn hành. David nói thật.

- Dược liệu? Thuốc đông y sao?

Sở Tiên thấy lạ hỏi.

- Không phải đông y, là một loại nọc độc của rắn biển, loại rắn biển độc trên 5 năm, bố bạn tôi bị một loại bệnh về thần kinh, cần nọc độc của rắn biển để điều trị !

David lắc đầu:

Nọc độc rắn biển gần như tuyệt chủng rồi,, muốn tìm được khó lắm.

- Ò, số nọc độc còn lại không thể đủ để thay thế? Sở Tiên tò mò hỏi, lần trước nhìn thấy mấy con rắn biển, họ kiểm tra một chút, nọc độc rắn biển là một trong những dược liệu quý giá nhất trên thế giới, quý giá hơn cả linh chi nhân sâm, mà nọc độc rắn biển lại càng hiếm, ở Trung Quốc được liệt vào trong danb sách bảo vệ sinh vật gần như tuyệt chủng, cấm buôn bán, cấm giết hại.

- Không thể, mỗi loại lọc độc rắn biển độc tính đều không giống nhau, đơn giản là mò kim đáy bể. David không biết làm sao lắc đầu.

Sở Tiên lặng lẽ gật đầu.

Biệt thự David nằm ở vị trí ngã ba, lúc họ đến nơi, trên bàn đã bày rất nhiều thức ăn, làm hắn không ngờ là vợ hắn Alice cũng ở bên cạnh.

- Sở Tiên yêu quý, ngồi đi ! Alice nhiệt tình ôm Sở Tiên một cái.

Sở Tiên cười nói:

_Alice phu nhân sao cũng đến Trung Quốc vậy?

- Tận dụng thời gian nghỉ ngơi đến chơi 2 ngày, Trung Quốc ngoài sương mù ra đúng là một nơi thật tuyệt ! Alice nói đùa.

- Ha ha, cũng đúng ! Sở Tiên cười cười.

_Ngày mai cùng David đi xem Trường Thành Trung Quốc, nhìn thủ đô Trung Quốc xưa ! Alice mở chai rượu vang, niềm nở rót !

- Sở Tiên, mấy ngày nay có việc gì không? nếu không có đi Thượng Kinh chơi cùng chúng tôi, đến lúc đó giới thiệu với cậu mấy người bạn ! David nói với hắn.

- Thượng Kinh, Sở Tiên nghe lời họ nói hơi sững sờ, liền nghĩ đến Tiểu Dĩnh vẫn đang học ở Thượng Kinh, nói ra họ đã hơn 20 ngày rồi không gặp nhau, lúc đó nói tự mình đi thăm cô ấy, kết quả cứ kéo dài đến lúc này.

- Được thôi, vừa lúc bạn gái tôi cũng học ở Thượng Kinh. Sở Tiên gật đầu.

- Vậy tốt quá rồi, không ngờ em dâu cũng ở đó. David vui mừng nói.

- Sở Tiên khôi ngôi tuấn tú, bạn gái cậu nhất định rất xinh đẹp ! Alice ở bên cạnh cười.

- Ừm, quả thật rất xinh đẹp ! Sở Tiên tự đáy lòng nói.

- Đi thôi Sở Tiên, đi thử xe mới của cậu ! Ăn cơm xong, David đứng dậy nói với hắn.

- Cảm ơn cậu David ! Sở Tiên vui mừng gật đầu, cùng David đi tới nơi đỗ xe của biệt thự.

- Màu xanh biển, không biết cậu có thích không ?

David chỉ chiếc xe Rolls Royce mới tinh nói.

- Đây...David, xe cậu không phải màu trắng sao, sao lại là màu xanh biển rồi?

Sở Tiên kinh ngạc nhìn chiếc xe khí chất cao quý này, có chút nghi ngờ hỏi.

- Ha ha, trang trí lại bên ngoài một chút ! David cười, ném cho hắn 1 chiếc chìa khóa, thử đi !

- Được. Sở Tiền hưng phấn gật đầu, mở cửa xe nhanh chóng ngồi lên ghế lái xe.

" Tấm tắc", Lúc Sở Tiên mở cửa xe, thấy phía trên hành trình chạy chưa đến 10 cây số, khẽ lắc đầu:

- David, cậu còn nói là xe cũ, rõ ràng là xe mới chạy còn chưa được 10 cây số.

- Ha ha, đừng để ý đến chuyện này, mạng của David tôi và tình bằng hữu không phải chỉ một chiếc xe mấy trăm vạn là có thể so sánh được, Sở Tiên, các loại bảo hiểm xe đều đã làm xong rồi, đều đứng dưới tên của cậu, chiếc xe này đã thuộc về cậu rồi.

David cười ngồi lên xe.

- Cậu không có chứng minh thư của tôi sao lại để tôi trên danh nghĩa mua xe được? Sở Tiên ngạc nhiên nhìn hắn.

- Có số chứng minh thư mà, còn có tiền nữa ! David cười nói.

- Được rồi! Sở Tiên gật đầu, nhanh chóng khởi động xe, David ở bên cạnh giới thiệu công năng của xe.

Xe mui trần luôn người khác chú ý, xe mui trần của người Kim lại càng không phải nói, quay đầu trên đường phố công suất 100%, cho dù ở Kinh Hải, một thành phố rộng lớn, loại xe này cũng hiếm thấy.

Hạn chết có thể làm chết người nha.

Lái chiếc xe này, Sở Tiên không khỏi cảm động, dạo quanh một vòng gần đây sau đó trở về biệt thự của David.

- Thế nào Sở Tiên, vừa ý chứ ? Alice nhìn họ đi tới, cười hỏi, trong tay cầm ít đồ vật đi về hướng David bày ra.

David gật đầu nhìn.

- Quá quý trọng ta rồi. Sở Tiên cười.

- Hihi, con người David là vậy, người khác đối tốt với anh ấy, anh ấy sẽ đối tốt lại với họ, huống chi còn là ân nhân cứu mạng, vé máy bay đã mua được rồi, chúng ta nhanh chóng đi thôi !

Alice nói với hắn.

- Ừm.

Một nhóm người đi đến sân bay, đi cùng David còn có một lão thư ký và 2 tên vệ sỹ.

2 tên vệ sỹ đứng 2 bên họ trông vô cùng có khí chất, Sở Tiên nghĩ đến tự mình cải tạo mấy con cá Kiếm, đợi chúng hoàn toàn không có vấn đề gì, tự mình cũng mua một bộ âu phục cho họ, đeo kính râm ở bên cạnh mình.

Nghĩ đến khí chất kia tuyệt đối thích hợp, thỏa đáng hình tượng lão đại.

-Ngài David, vừa xuống máy bay không lâu, một người trung niên mặc âu phục liền nhiệt tình đi tới.

- Ừm, anh là người của tập đoàn viễn hành? David hỏi.

- Vâng, tập đoàn chúng tôi đã đặt khách sạn cho ngài rồi, hoan nghênh tham gia hoạt động lần này. Người trung niên nhiệt tình nói.

- Cảm ơn ! David nhìn Sở Tiên :

- Sở Tiên, bây giờ mới 4 giờ, đi tìm bạn gái cậu hay là tới khách sạn ?

- Mọi người về khách sạn đi, tôi đi tìm bạn gái ! Sở Tiên cười nói.

- Không sao, chúng ta cùng đi đi, nhân tiện ở đây có xe, ha ha, buổi tối cùng ăn cơm, nhưng cậu yên tâm, tuyệt đối không phiền tới buổi tối thế giới riêng của hai người.

Dịch: Yến Kandy

Biên: Khang_a_ca

Team: Cá

Nguồn: truyenyy.com

Chương 127: Huynh Đệ, Cậu Thật Biết Nhìn.

Sở Tiên nhìn họ gượng cười gật đầu.

Người trung niên tập đoàn viễn hành nhìn thấy David cư xử nhiệt tình với Sở Tiên như vậy, khiến hắn hơi giật mình nói :

- Ngài David, chúng tôi tổng cộng có 3 chiếc xe đến, xin mời !

- Phiền ngài rồi ! David khách sáo nói.

- Không phiền không phiền ! ngài có thể tham gia hoạt động của tập đoàn chúng tôi, là vinh hạnh của chúng tôi ! vị trung niên nhanh chóng trả lời.

- Ha ha, là tôi có được vinh hạnh tham gia hoạt động lần này, David lắc đầu, biết đối phương giữ cho mình thể diện, tập đoàn vận hành là tập đoàn nổi tiếng trên thế giới, mặc dù nói công ty vận tải của chính hắn cũng coi là tốt, nhưng vẫn còn thua kém rất nhiều, đối phương đánh giá cao năng lực của hắn ở Mỹ, Anh, đương nhiên cũng là đôi bên cùng có lợi.

- Tiên sinh, cho chúng tôi mượn 2 chiếc xe, chúng tôi có thể tự lái xe đi ! David nói với vị trung niên.

- Được chứ, vị trung niên biết họ có chuyện riêng, gật đầu :

- Vẫn là dùng lái xe của chúng tôi đi, dù sao mọi người cũng không quen đường ở đây.

- Được !

Phía trước nghênh đón là xe hơi trong nước, dù sao cũng là quốc gia nổi tiếng, việc tiếp đón cũng dùng xe của Trung Quốc tự sản xuất.

Có điều nội thất bên trong xe không thể so sánh với chiếc siêu xe kia được.

- Đại học Thượng Kinh ! Sở Tiên nói với lái xe.

- Vâng !

Lái xe gật đầu, đi xe hướng về đại học Thượng Kinh.

- Sở Tiên, bạn gái cậu là sinh viên sao? Alice tò mò hỏi.

- Không phải, cô ấy là giáo viên, bây giờ đang ở đại học Thượng Kinh thực tập ! Sở Tiên nói.

- Giáo viên cũng tốt ! Alice gật đầu.

Nhanh chóng, xe chạy tới đại học Thượng Kinh, Sở Tiên lấy điện thoại gọi cho Tiểu Dĩnh :

- Alo, tiểu Dĩnh, em đang ở đâu ?

- Em đang ở trường, sao lại nhớ ra gọi cho em thế ? Tiểu Dĩnh vui vẻ nói.

- Ở chỗ nào của trường?

Sở Tiên cười tủm tỉm không trả lời câu hỏi của tiểu Dĩnh, hỏi tiếp.

- Á, anh qua đây rồi sao?

Tiểu Dĩnh nghĩ trong lòng, rồi kêu lên một tiếng, nhìn xung quanh mình, vẻ mặt khổ sở nói:

- Ở lầu Anh Đức, anh thật sự đến sao?

- Khà khà, em nói xem, cho em một bất ngờ ! Sở Tiên cười đáp.

- Đúng lúc, vậy anh qua đi !

tiểu Dĩnh gật đầu, cúp điện thoại nhìn người con trai ôm một bó hoa cùng với những người bạn bên cạnh ở Thượng Kinh.

_Bạn trai tôi đến rồi !

Tiểu Dĩnh cười, nhìn mấy người thanh niên xung quanh nói :

- Xin lỗi, anh có thể rời đi được không, tôi không muốn để bạn trai hiểu lầm ?

- Tiểu Dĩnh, anh thật sự thích em ! vẻ mặt cậu thanh niên chân thành đi tới trước mặt cô :

- Anh muốn chúng ta ở bên nhau, anh muốn mãi mãi ở bên em, anh có thể cưới em, em muốn cái gì anh mua cái đó, tiểu Dĩnh, hy vọng em đồng ý với anh !

Tiểu Dĩnh suy nghĩ một chút,

-Anh ấy cũng không tồi, lại còn là một giáo viên, vô cùng xứng đôi với cậu, muốn thân thế có thân thế, muốn địa vị có địa vị ! Người con gái bên cạnh khuyên tiểu Dĩnh.

- Phi Phi,cậu không phải không biết, hy vọng sau này cậu đừng nói những lời như vậy nữa ! Tiểu Dĩnh có chút tức giận nói với Phi Phi.

- Được rồi, mình biết cậu và bạn trai cậu rất ân ái, mình cũng chỉ là đưa ra ý kiến thôi, dù sao điều kiện của Châu Hạo cũng rất tốt, người cũng không tồi, tùy cậu thôi ! Phi Phi nhún nhún vai, khoác vai cô cười đùa.

- Tiểu Dĩnh, người anh em của tôi có gì không tốt, muốn tướng mạo có tướng mạo, muốn địa vị có địa vị, lại đối với cô tốt như vậy, tại sao không suy nghĩ một chút, vừa đúng lúc bạn trai cô đến rồi, chúng tôi lại muốn xem anh ta là con người như thế nào !

- Đúng rồi, Châu Hạo ta cũng không phải là loại ăn chơi trác táng, ngày ngày thay bạn gái, một người con trai tốt như vậy sao lại từ chối, bạn trai em anh lại muốn xem, có tư cách gì so với anh !

Tiểu Dĩnh nhìn bạn bè xung quanh Châu Hạo có chút khó chịu :

- Đây không phải vấn đề tư cách, mà là vấn đề thích hay không.

- Anh ta có thể cho cô những gì ? siêu xe có thể không ? biệt thự có thể không? hay là có thể cho cô một tương lai tốt đẹp không?, nếu cô đồng ý với Châu Hạo, về phần công việc hoàn toàn có thể chuyển đến Thượng Kinh, biệt thự siêu xe không phải vấn đề, người đẹp Tiểu Dĩnh, cô không thể nhìn trước mắt, nếu sau khi suy nghĩ, đương nhiên, chúng tôi biết cô không phải người ham hư vinh, nếu không Châu Hạo sẽ không thích cô !

- Đúng vậy, chúng tôi vẫn đang chờ đợi tiệc hỷ tối nay, cô đừng để chúng tôi chờ chứ !

Mấy cậu thanh niên ở bên cạnh nói, từ y phục và trong giọng điệu của họ cũng có thể thấy mỗi người họ gia cảnh đều không phải tầm thường.

- Ai bảo mọi người đợi chứ, trước đó không điều tra đã tùy ý tỏ tình, mất mặt lại trách ai ? Phi Phi ở bên cạnh không vừa ý nói:

- Hơn nữa, tiểu Dĩnh cùng bạn trai từ năm nhất đến bây giờ, tình cảm đã nhiều năm, đối xử với tiểu Dĩnh cũng không tồi, tuổi lại trẻ còn sáng chế ra thứ có giá trị không tầm thường !

- Chị Phi Phi, có thể có nhiều thứ giá trị không tầm thường, một chiếc A8 của Châu Hạo cũng 1 2 trăm vạn rồi. 1 thanh niên nhún nhún vai:

-Người đẹp tiểu Dĩnh à, nhanh đồng ý đi, nhiều người ở đây như vậy, nếu cô từ chối Châu Hạo quá mất mặt rồi !

- Oa,người đẹp này thật sự quá may mắn rồi lại được học trưởng Châu Hạo nhìn trúng.

- Đúng vậy, gia thế học trưởng Châu Hạo vô cùng tốt, lúc lên đại học đã lái siêu xe rồi, lại vô cùng khiêm tốn, không có thói quen xấu như những người có tiền khác.

- Đồng ý đi người đẹp !

- Nhường một chút, bạn gái tôi ở bên trong !

Lúc này, một âm thanh phía sau đám người vang lên, mấy người giật mình quay đầu lại nhìn.

- Xin lỗi nhường một chút, người được tỏ tình là bạn gái tôi !

Sở Tiên mỉm cười nói.

- Ớ.., một thanh niên đứng cạnh Sở Tiên sửng sốt, liền dơ thẳng ngón tay cái về hướng hắn, rồi chủ động nhường đường, người phía trước cũng chủ động nhường lối.

Những người hai bên nhanh chóng phát hiện, đi theo sau người thanh niên này còn có vài người nước ngoài !

- Tiểu Tiên ! Tiểu Dĩnh nhìn hắn vẻ mặt mìm cười đi tới, trên mặt nở rộ nụ cười, lập tức chạy đến.

_Sức hút vẫn không giảm đi so với năm đó à, đi đến đâu cũng có người theo đuổi ! Sở Tiên trêu ghẹo hôn một cái vào khuôn mặt cô.

- Đâu có ! tiểu Dĩnh cười.

Những người xung quanh ngẩn người, Châu Hạo cũng ngây người ra, bạn bè hắn cũng vậy, ánh mắt mọi người tập trung lại trên người nam chính, muốn nhìn mặt hắn có phải nóng bừng lên không !

- Huynh đệ, cậu thật biết nhìn ! Sở Tiên nhìn bó hoa tươi của Châu Hạo dơ lên ngón tay cái.

- Khiêu khích à, đây chính là lộ ra vẻ khiêu khích đây !

Dịch: Yến Kandy

Biên: Khang_a_ca

Team: Cá

Nguồn: truyenyy.com

Chương 128: Tham Gia Hoạt Động

Châu Hạo nhìn người con gái mình thích đang ôm người đàn ông khác, cảm nhận được ánh mắt của những người xung quanh, cùng sự khiêu khích của Sở Tiên, vẻ mặt đặc biệt khó coi, đứng đó vô cùng xấu hổ.

- Chà, tiểu tử này lại thừa cơ hãm hại ! bạn bè bên cạnh Châu Hạo có chút tức giận nhìn chằm chằm Sở Tiên.

- Giẫm lên hắn ! một thanh niên lạnh lùng đi tới nói:

- Tiểu Dĩnh, người này là bạn trai cô sao ? Nhìn không ra sao cả ?

Sở Tiên nhìn hắn, không để ý, nói với tiểu Dĩnh:

- Nào, giới thiệu với em, đây là bạn anh quen ở Mỹ, mấy ngày trước cùng cậu ấy đi Mỹ, David, đây là vợ David Alice !

- Ha ha, Sở Tiên, bạn gái cậu đẹp thật, một cô gái có sức hút như vậy phải trông coi thật kỹ đó, xin chào, tiểu Dĩnh, gọi anh là David là được rồi. David cười chìa tay ra !

Thanh niên bên cạnh nhìn thấy bọn họ không để ý đến mình ,cảm thấy bản thân mặt nóng bừng lên, tức giận nói:

- Tiểu tử, có phải cậu muốn gây sự không?

_Đúng vậy, so với anh em chúng tôi còn kém xa, người đẹp tiểu Dĩnh nếu mắt đã mờ như vậy chúng tôi cũng không biết nói gì, chỉ là nói cho cô biết, sau này đừng hối hận là được, thiên hạ này cũng không có thuốc hối hận !

Một người thanh niên nhìn Châu Hạo có chút khó chịu, lập tức đứng ra giải vây nói.

Lời bọn họ nói Sở Tiên đúng là không hài lòng, đặc biệt lại là bên cạnh tiểu Dĩnh, quay đầu nhìn mấy người bọn họ:

- Mắt mờ hay không không phải cậu có thể đánh giá, cậu không có tư cách, còn cậu, nói tôi kiếm chuyện? không biết người nào ở đây ngông cuồng, bị từ chối thì cũng từ chối rồi, nhận thức rõ sự thật này, đừng tự cho mình tốt đẹp, thế giới này không phải chỉ xoay quanh các người !

- Còn cậu nữa, tỏ tình bị từ chối rồi thì đừng ở đây mất mặt nữa, nhanh đưa những người bạn xấu của cậu rời đi !

- Cậu... ! Châu Hạo nghe thấy lời của hắn, trên mặt đỏ gần như rỉ ra máu, khắp người run rẩy !

- Cậu nói lại lần nữa? một thanh niên đi đến nhìn Sở Tiên bọn họ , căm phẫn chỉ ngón tay vào họ.

- Ơ ơ, vẫn nghe nói phú nhị đại của Trung Quốc tương đối liều lĩnh, không ngờ vẫn thật là ! David nhìn cậu thanh niên đang đi tới cảm thấy thật buồn cười nói.

Đồng thời lúc này, 2 vệ sỹ bên cạnh David lao thẳng về phía trước mấy bước, vẻ mặt sát khí nhìn mấy cậu thanh niên !

Cậu thanh niên kia sửng sốt, có chút kinh ngạc nhìn về phía bọn họ.

Mọi người xung quanh cũng hơi sửng sốt, vệ sỹ, hơn nữa đi tới còn tràn đầy sát khí, đây cũng không phải người bình thường có thể động tới, có thể mang theo vệ sỹ chuyên nghiệp người nào cũng không phải người bình thường.

-Không cần để ý bọn họ, em dâu, lần đầu gặp mặt, chúng ta cũng không có quà gì tặng muội, cái đồng hồ đeo tay này coi như để tỏ tấm lòng.

Alice lấy cái hộp trong túi đưa tới trước mặt tiểu Dĩnh, cô nói bằng tiếng anh, nhưng với trình độ tiếng anh của tiểu Dĩnh, hoàn toàn có thể nghe hiểu.

- Không, không cần đâu !

Tiểu Dĩnh nhanh chóng gạt tay một cái:

- Em có đồng hồ đeo tay rồi !

- Mua thì cũng mua rồi nhận đi nhé ! Alice mỉm cười, tỏ ý với cô.

- Không cần ! Tiểu Dĩnh không biết làm sao lắc đầu, ánh mắt nhìn về phía Sở Tiên.

- Nhận lấy đi, Sở Tiên khổ tâm nhìn David Alice cười, khẽ gật đầu.

-Vâng, cảm ơn chị Alice. Tiểu Dĩnh nói :

- Đúng rồi Sở Tiên, đây là bạn em, Phi Phi, lúc đến Thượng Kinh vẫn luôn chăm sóc em !

- Hi hi, tiểu Dĩnh, cậu còn khách sáo gì với tớ, xin chào, em là Lục Phi Phi, vẫn nghe tiểu Dĩnh nói anh tốt ra sao, chà, bây giờ xem ra quả thật không tồi ! Lục Phi Phi cười bước đến nói.

- Ha ha, cảm ơn em ! Sở Tiên cười nói với Lục Phi Phi.

- Đi thôi ! Sở Tiên gật đầu, liền nhìn Lục Phi Phi nói:

_ cùng đi nào !

- Không cần đâu, em vẫn còn có việc ! Lục Phi Phi vẫy vẫy tay.

- Ừm !

- Bye bye, ngày mai gặp !

- Hù, xem ra tiểu Dĩnh tìm được bạn trai thật sự không tồi ! Lục Phi Phi nhìn hình bóng họ cười,rồi nhìn phía Châu Hạo trong sân khẽ lắc đầu,

_ Được rồi Châu Hạo, không phải là tỏ tình thất bại sao, không có gì phải mất mặt cả !

- Ha ha, Châu Hạo xấu hổ cười.

- Chị Phi, bạn trai của tiểu Dĩnh rốt cuộc là ai?

Thanh niên vừa rồi chuẩn bị đi tới vẻ mặt khó coi hỏi.

- Tôi cũng không rõ lắm, nghe tiểu Dĩnh nói anh ấy là học trưởng cùng trường, nhà ở nông thôn, dựng nghiệp bằng hai bàn tay trắng. Lục Phi Phi nhún nhún vai:

- Có điều khuyên mọi người là đừng làm chuyện gì quá đáng, người ngoại quốc kia chắc không đơn giản, vừa rồi tặng tiểu Dĩnh cái đồng hồ đeo tay, tôi nhìn là Patek Philippe, nếu không nhìn nhầm là loại đồng hồ nữ mới ra, giá hơn 60 vạn !

" Hí"

Những người xung quanh hít một hơi, tặng đồng hồ hơn 60 vạn cho người yêu của bạn làm quà ra mắt, làm người khác cảm giác khó tin.

Lại thêm 2 tên vệ sỹ cường tráng, như vậy đủ thấy vị ngoại quốc kia không hề đơn giản, có thể nghĩ, bạn trai tiểu Dĩnh cũng không phải người dựng nghiệp bằng hai bàn tay trắng bình thường!

Mấy người bạn của Châu Hạo cay đắng lắc đầu, gia thế bọn họ mặc dù cũng không phải bình thường, nhưng cũng không tới mức mấy chục tỷ, trên trăm tỷ, huống chi đối phương vốn là người ngoại quốc, thân phận tầng lớp này rất cao.

4 ngày, thời gian 1 tháng chỉ còn 4 ngày nữa là kết thúc rồi.

- À , như vậy 4 ngày này anh sẽ luôn bên em, chúng ta cùng nhau về đi !

- Hi hi, như vậy quá tốt rồi !

Sở Tiên cùng tiểu Dĩnh trên xe nói chuyện, David ở bên cạnh cười :

- Sở Tiên, hoạt động của tập đoàn viễn hành ngày mai cậu cũng tới tham gia đi?

- Há, tôi cũng tham gia? không thích hợp đâu? tôi đi đến đó làm gì ? Sở Tiên lắc đầu.

- Đi chơi, thuận tiện giới thiệu với cậu vài người, cậu không phải thuê một vựa cá cần mua thuyền chài sao? Ngày mai tới có rất nhiều thương nhân chế tạo thuyền chài, cậu có thể nói chuyện !

- Ừm? Sở Tiên như có điều suy nghĩ gật đầu :

- Vậy được, không phiền chứ ?

- Không phiền không phiền, ngày mai cậu có thể mang theo em dâu cùng đi. David lắc đầu.

- Đúng, tiểu Dĩnh em cũng đi, cùng đi chơi một chút ! Alice bên cạnh nói với tiểu Dĩnh.

- Được rồi, Sở Tiên gật đầu, xã hội này quan hệ quốc tế rất quan trọng, hắn cũng không hy vọng khoảng cách bạn bè càng ngày càng xa.

Tìm thấy một tiệm vịt quay chính thống, mấy người ngồi xuống cùng nhau ăn.

Dịch: Yến Kandy

Biên: Khang_a_ca

Team: Cá

Nguồn: Truyenyy.com

Chương 129: Buổi Giao Lưu

Ăn xong bữa tối, David và Alice đưa họ đến phố thương nghiệp.

Tham dự sự kiện lần này, nhất định phải ăn mặc chỉnh trang, đây là sự tôn trọng cùng phẩm chất cá nhân đối với nhà tổ chức.

Sở Tiên mặc âu phục trông rất đẹp trai, khôi ngô tuấn tú.

Tiểu Dĩnh với y phục dạ hội màu trắng, đẹp mê hồn, như công chúa, một cái nhăn mày một tiếng cười đều khiến tim bao người rung động.

- Em thật sự quá xinh đẹp ! nhìn thấy sự không quen với bộ đồ như vậy của tiểu Dĩnh, Sở Tiên đi đến trước mặt cô, không nhịn được hôn một cái.

- Hi hi, có chút không quen, tiểu Dĩnh nhìn lại bộ y phục của mình, lần đầu ăn mặc như vậy khiến cô không được tự nhiên lắm.

- Mặc như này đẹp mà ! Sở Tiên cười, đưa tay ra nói:

- Đi thôi, công chúa của anh.

- Ha ha, đi thôi hoàng tử ! tiểu Dĩnh cười, dựa vào bờ vai hắn, đi ra ngoài.

- Đi thôi nào! bên ngoài, David cùng Alice cũng chọn xong y phục, nhìn hai người họ cười .

Xe dừng ở trước cửa khách sạn 5 sao, người phục vụ đứng ở cửa liền đi tới, tài xế cùng hắn trao đổi qua, rồi đi tiếp tới lầu sự kiện theo sự hướng dẫn của người phục vụ.

Sự kiện lần này là tập đoàn Yuanhang cảm ơn các đối tác, cũng để giao lưu thêm, trong đó sẽ có vị nhân viên cấp cao nhất của công ty vận tải đến từ Trung Quốc cùng các công ty chế tạo thuyền và các nhóm hợp tác thương nghiệp.

Nhóm David đi vào, các nhân viên cấp cao của tập đoàn nhiệt tình đi ra cửa tiếp đón.

- Ngài David, chào mừng đến với buổi giao lưu của Yuanhang. Một lão niềm nở chìa tay ra.

- Xin chào Vỹ tổng, tôi cũng rất vinh hạnh được tham gia ! David chìa tay ra, giới thiệu:

- Đây là vợ tôi Alice, đây là bằng hữu của tôi ở Trung Quốc, sở Tiên, còn đây là bạn gái cậu ấyTrương Thiên Dĩnh !

Nghe David giới thiệu, Vỹ tổng nhìn Sở tiên vài giây, trong lòng hơi ngạc nhiên, đưa tay ra khiêm nhường chào hỏi.

Sở Tiên lễ phép đáp lại, tham gia sự kiện tối nay không có người nào là người bình thường, hắn ở đây chỉ có thể xem như là một nhân vật nhỏ, đương nhiên tính đến giá trị ở đây, nếu nói về năng lực, hắn đúng là hơn người.

Đại sảnh có rất nhiều người, ngoài trang phục của những vị trung niên trưởng thành, thì đều là các cô gái xinh đẹp.

David với mọi người đa số đều không quen biết, 4 người ngồi tán chuyện trên bàn.

Sự kiện này so với Sở Tiên nhìn thấy trên ti vi cũng gần giống nhau, từng nhóm người tay cầm ly rượu cùng giao lưu, ai ai cũng tao nhã mỉm cười,hắn mặc dù không thích nhưng cũng không ghét.

David ngồi ở đây, thỉnh thoảng có vài người đến chào hỏi, đa số đều là quan hệ hợp tác.

- Nào, Sở Tiên, câu không phải muốn mua thuyền sao? tôi đưa cậu đi gặp một người, hắn là thương nhân chế tạo thuyền, chất lượng thuyền của họ trong nghề cực kỳ tốt. Lúc này David nói với Sở Tiên.

- Được! Sở Tiên gật đầu, đứng dậy đi cùng David.

- Xin chào, Cố tổng ! David cầm lấy ly rượu vang, đi tới bên một lão.

Lúc này, lão đang cùng 5 6 người nói chuyện, nghe có người gọi mình, liền quay đầu :

- Là ngài David à, thật hiếm thấy, không ngờ ngài cũng đến đây, sớm biết vậy tôi đã qua chào hỏi rồi.

Cố tổng nhiệt tình đứng dậy, David chủ yếu làm về vận tải viễn dương, tất nhiên liên quan đến phương diện thuyền, mỗi năm duy tu bảo dưỡng đều không phải con số nhỏ, là một khách hàng lớn.

- Nào, các ngài, tôi giới thiệu với mọi người một chút, vị này đến từ Oakley của Mỹ. David, chủ tịch tập đoàn viễn dương Oakley ! Cố tổng nhìn người trên bàn giới thiệu.

- Xin chào xin chào ! mấy người niềm nở mời rượu.

David nâng ly uống một ngụm, nhìn Cố tổng giới thiệu:

- Cố tổng, đây là vợ tôi Alice, đây là bằng hữu ở Trung Quốc Sở Tiên.

- Ồ, Cố tổng kinh ngạc nhìn vị thanh niên bên cạnh Sở Tiên:

_Alice phu nhân xin chào, Sở tiên sinh xin chào !

- Ha ha, Cố tổng, lần này tôi có thể giới thiệu cho ngài việc kinh doanh, bằng hữu tôi mua một vựa cá, có thể muốn mua một số thuyền chài.

- Vậy sao, thật sự cảm ơn ngài, có ngài giới thiệu, tôi nhất định đưa ra giá cả phải chăng ! Cố tổng vui mừng đáp.

- Vậy thì ngài không đúng rồi, ngài nên đưa ra giá thấp nhất, đây là vị bằng hữu tốt nhất của tôi ! David đùa đùa.

- Ha ha, David, tiếng trung của ngài ngày càng giỏi rồi, lời này cũng có thể nói ra, được được, yên tâm đi, nhất định là giá thấp nhất ! Cố tổng trong lòng có chút bất ngờ gật đầu bảo đảm.

- Ha ha, vậy thì tốt !

- Xin chào Cố tổng, cảm ơn ngài trước vì đã cho tôi giá ưu đãi ! Sở Tiên đúng lúc đi tới.

- Sở tiên sinh thật sự tuổi trẻ tài cao !, nhớ lại lúc tôi còn trẻ như vậy vẫn đang đi làm thuê cho người ta, nào nào, chúng ta ngồi nói chuyện ! Cố tổng thở dài, liền mời nói.

Sở Tiên mấy người ngồi xuống, nhìn mọi người trên bàn một chút, tự nhiên phát hiện một bóng người quen thuộc, vị thanh niên trẻ kia cũng phát hiện ra Sở Tiên nhận ra mình, cúi đầu uống một ngụm rượu quay sang nói với vị trung niên:

- Ba, con đi gọi một cuộc điện thoại.

- Ừm, đi nhanh rồi quay lại ! Vị trung niên gật đầu !

Người thanh niên kia gật đầu, lấy điện thoại ra cúi đầu đi tới nhà vệ sinh:

- Nima, vừa rồi tôi lại gặp tiểu Dĩnh và bạn trai cô ấy.

- Cái gì? không phải cậu cùng ba đi tham gia sự kiện sao? sao lại gặp họ? trong nhóm wechat, cậu thanh niên cùng đi với Châu Hạo buổi chiều tò mò hỏi.

- Đen đủi rồi, ai mà biết được, chiều nay họ lại đi cùng mấy gã ngoại quốc kia, mọi người biết lai lịch gã là gì không? chủ tịch tập đoàn viễn dương Oakley của Mỹ, giá trị cũng phải mấy chục tỷ đô la mỹ.

.....

- May mà chúng ta chưa làm gì quá đáng !

- Quan hệ của lão ngoại quốc và bạn trai tiểu Dĩnh cực kỳ tốt, đang cùng Cố tổng bàn về việc mua thuyền chài.

- Huynh đệ, nhận ra cậu chưa ?

- Chắc là nhận ra rồi, tôi đang trong nhà vệ sinh này !

.......

" Mặc niệm" !

Một hồi giao lưu, Sở Tiên gửi Cố tổng danh thiếp, đối với thuyền chài cũng hiểu một chút.

Hoạt động tiếp theo vô cùng buồn chán, các nhà tổ chức sự kiện bắt đầu diễn thuyết, sau đó một nhóm thương nghiệp giao lưu.

David cũng giới thiệu với hắn một vài thương nhân, quen biết đơn giản nhưng cũng coi như là quen mặt, sau này có thể có cơ hội hợp tác.

Sự kiện kéo dài đến 10 giờ, Sở Tiên đưa tiểu Dĩnh về khách sạn đặt phòng, rồi bắt đầu nói chuyện thấu đáo.

Nắng hạn gặp mưa rào, đó là một sự mãnh liệt, kích động nha !

Dịch: Yến Kandy

Biên: Khang_a_ca

Team: Cá

Nguồn: truyenyy.com

Chương 130: Đón Khách Đến

Mấy ngày kế tiếp, Sở Tiên ban ngày cùng David, Alice cùng đi thăm thú đây đó ở Thượng Kinh , đến tối lại cùng Tiểu Dĩnh dạo phố ,cuộc sống an nhiên tự tại như thế duy trì trong 4 ngày liên tiếp .

Buổi tối ngày thứ 4, Sở Tiên có tham dự tiệc tốt nghiệp của Tiểu Dĩnh , thời gian này hắn cũng khá quen thuộc với Lục Phi Phi và Chu Hạo, cũng không có xảy ra chuyện gì không vui cả , trải qua chuyện ngày hôm đó Chu Hạo cũng có thể coi là tâm hoàn toàn chết rồi!

Sáng sớm ngày hôm sau , Sở Tiên cùng Tiểu Dĩnh theo David , Alice lên máy bay đến Kinh Hải .

Mở cửa chiếc xe Rolls-Royce bóng bẩy mà David đưa tặng, hướng tới bọn họ tay vẫy vẫy ra hiệu, chở theo Tiểu Dĩnh hướng về phía thành phố Hải Thanh.

- Sở Tiên , David sao lại tặng anh chiếc xe đắt tiền như thế, lại còn chiếc đồng hồ đắt tiền này nữa , em có kiểm tra qua , nó đáng giá hơn 60 vạn đó .

Trên xe, Tiểu Dĩnh hỏi 1 cách kinh ngạc.

-À à, thì lúc đầu anh ta là khách hàng của anh , sau cũng coi như là anh cũng có vài lần giúp anh ta một số chuyện , lúc ở Mỹ cũng có lần cứu mạng anh ta, nên anh ta rất nhiệt tình , cứ nhất quyết đòi tặng anh một số thứ như vậy đấy!

Sở Tiên trả lời đơn giản .

-Hả ? anh cứu anh ấy một mạng á? Chuyện là thế nào vậy ?

Tiểu dĩnh vội vàng hỏi ngay.

-không có gì em ạ , chỉ là lúc cậu ta gặp tai nạn , anh chỉ tiện gặp thì ra tay giúp đỡ thôi, Sở Tiên hơi hoảng, hắn không thể nói là trong mưa tên lửa đạn mà cứu David được .

-Ồ, hèn chi .Tiểu dĩnh gật gật đầu

Sở Tiên cũng thuận theo mà kể hết chuyện mà David tặng xe cho Tiểu Dĩnh nghe .

-Anh á , đúng là người tốt thì sẽ có báo đáp tốt à nha

Tiểu Dĩnh cười cười nói.

-Không phải là phải còn những 1 tháng nữa mới nhập học phải không ? sẵn tiện lấy luôn chiếc xe này , sau cũng đưa xe này cho em đi nhé

Sở Tiên cười nói.

-Cho em á ?

Tiểu Dĩnh lắc đầu quầy quậy đáp

-Thôi đi anh , anh có cho e cũng chả dám đi , chạm hay làm xước một tí thì đi sửa xe cũng hết cả tháng lương của em đó , lấy gì mà sửa.

-Ha ha , em chỉ cần chăm sóc tốt cho bản thân thôi , tiền sửa xe của em để anh cho .

-Anh định đưa em vào chỗ chết đấy à , em không đi nhé , quá nguy hiểm rồi, xe này vẫn là anh đi là tốt nhất, còn cái Land rover của anh thì để em cũng được.

-Thôi bỏ đi , cái xe Land rover rách nát đó không xứng với đẳng cấp hotgirl như em đâu , đến lúc ý mua chiếc khác vậy. Sở Tiên lắc lắc đầu.

-Anh đừng có mà tiêu tiền linh tinh ! Tiểu Dĩnh không hài lòng nói

-Trời ạ ,vẫn chưa kết hôn mà đã bắt đầu quản hầu bao anh rồi nè, được được , sau này đưa hết tiền cho bà xã giữ nhé .

-Hứ , lại còn nói lung tung nữa.

Trên đường đi lái xe vui vẻ cười nói , Sở Tiên lái xe đến trường đại học sư phạm thành phố Hải Thanh lúc nào không hay , bên trong trường vẫn còn nhiều học sinh , họ hiếu kỳ đứng chỉ chỏ, xem xét chiếc xe Rolls-Royce bóng bẩy này .

-Vừa hay , thời gian đến buổi họp vẫn còn những nửa tiếng nữa !

Sở tiên cho xe dừng trước tòa nhà văn phòng , vừa nhìn đồng hồ vừa cười nói .

-Vâng , anh đợi em nửa tiếng nhé

Tiểu Dĩnh cười rồi hôn hắn 1 cái , rồi hướng đến phía tòa nhà văn phòng mà đi .

Sở tiên đóng cửa xe lại , nằm trong xe mà nghịch điện thoại .

Phải đến hơn 1 tiếng sau , Sở Tiên mới thấy một đoàn giáo sư bước ra từ tòa nhà văn phòng giáo sư, hắn bước xuống xe , đứng bên cạnh đợi .

-Tiểu Tiên

Tiểu Dĩnh nhìn về hướng hắn mà vẫy vẫy tay , liền đó chạy tới chỗ hắn.

Mấy thầy giáo nhìn thấy một chiếc xe đắt tiền đậu dưới sảnh tòa nhà , cứ nhìn chăm chăm vào , mấy thầy giáo trẻ còn quan sát với ánh mắt ngưỡng mộ .

- Tiểu Tiên, nhóm trường em có tổ chức 1 bữa tiệc nhỏ , em không cùng đi với anh được nữa rồi

Tiểu Dĩnh đi tới , khuôn mặt đầy vẻ áy náy mà nói .

-Tiệc á ? Sở Tiên hơi lo trong lòng , nhìn qua nhìn lại đám đông các thầy giáo đứng phía đằng xa .

Dù gì hắn cũng từng là sinh viên tốt nghiệp từ ngôi trường này, cũng có vài thầy giáo ắt hẳn còn nhớ mặt , liền nhìn thấy người có dáng vẻ trung niên từ giữa nhóm người đi ra , cũng là thầy Vương hiệu trưởng của trường sư phạm Hải Thanh.

-Đợi chút!-Sở Tiên hướng về phía Tiểu Dĩnh , đồng thời hướng về phía cô cùng thầy Vương đang đứng mà bước tới.

-Em chào Vương hiệu trưởng ạ !

Sở Tiên trực tiếp hướng về phía trước, cất tiếng chào hỏi .

-Em là sinh viên ư?

Thầy Vương cũng chú ý rằng đây chính là chàng thanh niên đứng cạnh chiếc xe hào nhoáng kia, khuôn mặt toát lên vẻ nghi hoặc nhìn hắn nói .

-Em là Sở Tiên , sinh viên tốt nghiệp 5 năm thầy ạ , giáo sư Mạc, em cũng từng học qua tiết tự chọn của thầy đó !- Sở Tiên lấy bao thước ra mời giao sư Mạc đang đứng cạnh hiệu trưởng Vương mà nhiệt tình chào hỏi .

-Ồ , tốt nghiệp cũng lâu rồi nhỉ , xem ra em cũng có cuộc sống khá đó ! thầy Vương cười vui vẻ bắt tay với Sở Tiên.

-Dạ vẫn được thôi ạ , vẫn phải cảm ơn nhà trường đã dạy dỗ em ạ , em thấy thầy cùng mọi người định đi ăn đúng không ạ , liệu em có thể mặt dày mời thầy cùng mọi người đi ăn 1 bữa không ? ,cũng coi như cảm tạ công ơn dạy dỗ của các thầy ạ !

Sở Tiên nói một cách thành thật .

_A a Sở Tiên , em thật có tâm quá ,bước vào xã hội , trưởng thành và thật thành công là các thầy mừng rồi , em không cần phải như vậy đâu !

Hiệu trưởng Vương sau khi nghe Sở Tiên nói thì liền vui vẻ trả lời .

_Đâu có đâu có ạ , chỉ 1 bữa cơm thôi mà thầy , mà hơn nữa , bạn gái em hiện tại cũng đang ở trong độ ngũ học sinh của thầy ạ , thầy sau này cũng là cấp trên của cô ấy, bắt buộc cần như vậy đó thầy!

-Anh này được , cái anh Sở Tiên này , không ngờ lại yêu đúng bạn gái sư phạm nhỉ , haha, thế được rồi , bữa này phải để em mời rồi , có điều sau thì có đi có lại đấy nhé ! hiệu trưởng Vương sau khi nghe hắn phân tích lanh lợi như vậy thì vui vẻ mà đáp .

_Thầy lại khách sáo với em rồi , tiệm ăn em đã biết chỗ rồi , em sẽ đến trước đặt bàn trước , hay thầy Vương đi cùng xe em luôn ạ ?

Sở Tiên cười nói.

_Không cần đâu , thầy ngồi xe của trường đi cũng được rồi

_Vâng thưa thầy , vậy em qua đó trước, em đợi mọi người ở cổng ạ .

_Em thật có tâm đấy- hiệu trưởng Vương vừa nói vừa gật gật đầu ra điều vừa ý lắm .

_haha .hiệu trưởng Vương nhìn theo bóng Sở Tiên đi khuất , ông vui vẻ quay lại cười nói với Mạc giáo sư- Tiểu Sở là bạn trai của cô Tiểu Dĩnh, hình như cũng thành đôi được 3, 4 năm gì đó .

_Vậy cũng tốt quá, Sở Tiên trò ấy coi bộ cũng có cuộc sống sa hoa phú quý đấy- hiệu trưởngVương hài lòng nói .

_Vâng, nghe nói cuộc sống khá thoải mái . thời gian trước ở trường vẫn còn ngang ngạnh điên rồ , thế mà giờ nghe đâu cũng đã có tài sản trên ngàn vạn rồi đó

-Ha ha , không tồi , không tồi.

Hiệu trưởng Vương vui vẻ đáp lời.

......

_Xong rồi đó , anh nói với hiệu trưởng Vương rồi , bữa này anh mời nhé.

Sở Tiên bước đến bên cạnh Tiểu Dĩnh nói cho cô biết về lời mời .

-Hả , được mà, anh mời thì mời thôi.

Tiểu Dĩnh miệng nhoẻn cười ,trong lòng có chút cảm động .

-Ừ,mình đi thôi , chúng ta đến trước đặt bàn với gọi món - Sở Tiên cười nói với Tiểu Dĩnh .

-Anh đi một mình nhé , em đi cùng đồng nghiệp thôi.

Tiểu Dĩnh nhìn hắn cười tươi, chân nhanh nhảu bước về phía xe của trường.

Sở Tiên lắc đầu, lái xe hướng về phía nhà hàng, hắn tìm đến nhân viên phục vụ tại quầy trực tiếp đặt 2 bàn ,bàn ăn cao cấp giá lên đến vạn tệ cho 1 bàn , cũng vì muốn cho công việc Tiểu Dĩnh sau này được thuận lợi 1 chút thì chút tiền mọn này có đáng là gì . Đặt xong bàn với gọi món hoàn tất , Sở Tiên liền đứng đợi ở cửa chính . Tuy nhiên sau đó ngay đến cả Sở Tiên cũng không ngờ tới , xe của trường sư phạm Hải Thanh không hề đến , mà lại thấy 1 số bóng người quen thuộc từ trong nhà hàng đi lại chỗ mình .

-Hồng đại ca , Hoa Chí , Văn Thanh , các anh cũng ăn cơm ở đấy hả , thật là may quá lại gặp nhau ở đây .

Hồng Thành Hải bọn họ hơi ngạc nhiên 1 chút , hơi giật mình nhìn thấy Sở Tiên đang đứng tại cửa nhà hàng nên lập tức cười tươi bước qua chỗ Sở Tiên

-Tiểu Tiên này , anh cũng tới đây ăn cơm hả , haha , thật là may mắn !

Dịch: Mâymeomeo

Biên: Khang_a_ca

Team: Cá

Nguồn: truyenyy.com

Chương 131: Mời Khách

-Tiểu Tiên, cậu quen bọn họ sao?

Hồng Thành Hải hiếu kì hỏi Sở Tiên, hai người trung niên bên cạnh hắn gương mặt cũng tràn đầy tò mò.

-Haha, có chút quen biết! Sở Tiên cười cười đáp.

-Quen biết thì tốt, người trẻ tuổi thì nên giao lưu nhiều hơn, lại đây tôi giới thiệu cho cậu một người, vị này là cha của Hoa Chí, vị này là cha của Văn Thanh. Hồng Thành Hải giới thiệu.

-Chào hai bác! So với Hồng Thành Hải thì cha của bọn họ trẻ hơn một chút.

-Sở tiên sinh à, nghe danh đã lâu bây giờ mới được gặp mặt, hôm nay mới gặp lần đầu tiên nhưng không ngờ cậu lại là bạn của bọn nhóc kia nha, đúng là duyên phận. Cha của Lý Hoa Chí cười haha tán thưởng, ánh mắt liếc về phía con trai mình.

Thị trưởng Hồng cùng người thanh niên này từ cách xưng hô đã thấy quan hệ nhất định không tầm thường, con trai mình có thể cùng hắn kết giao tuyệt đối chỉ có lợi không có hại.

-Bác cũng đừng gọi cháu như thế, dù sao cháu cùng Hoa Chí và Văn Thanh cũng là bạn bè! Sở Tiên nghe cách cha Lý Hoa Chí xưng hô, xấu hổ lắc đầu.

-Haha, đừng khách khí, tôi lớn bằng này rồi còn cùng Tiểu Tiên xưng huynh gọi đệ đây này! Hồng Thành Hải cười cười nói :

-Tiểu Tiên, cậu còn chờ ai ăn cơm sao? Nếu không thì chúng ta cùng đi ăn cơm.

-Tôi đang muốn mời giáo sư hồi đại học ăn cơm, à, tới rồi! Sở Tiên đang nói liền nhìn thấy hiệu trưởng Vương mang theo khoảng hai mươi giáo sư lớn tuổi đi tới.

Giờ phút này không chỉ có Sở Tiên nhìn thấy hiệu trưởng Vương, hiệu trưởng Vương cũng đã nhìn thấy Sở Tiên đang đứng cùng mấy thân ảnh quen thuộc.

Hiệu trưởng Vương tăng tốc nhanh một chút, Chu giáo sư bên cạnh hơi sững sờ, cũng nhanh chóng đuổi theo.

-Haha. Thị trưởng Hồng, cục trưởng Cát, cục trưởng Lý!

Hiệu trưởng Vương đi qua giơ tay nhiệt tình chào hỏi.

-Ồ, hiệu trưởng Vương, không nghĩ tới hôm nay Tiểu Tiên mời khách ăn cơm lại chính là mấy người các ông nha, haha, thật đúng dịp! Hồng Thành Hải cười nói.

-Đúng đúng, Tiểu Sở đúng là không tệ, còn trẻ tuổi mà đã có được thành tựu không nhỏ, hôm nay hắn nói mời chúng tôi ăn bữa cơm này cảm ơn nhưng không nghĩ tới Tiểu Sở vậy mà lại quen biết cả thị trưởng Hồng.

-Haha, có quen biết một thời gian ngắn thôi. Hồng Thành Hải cười.

-Hiệu trưởng Vương, bàn ăn đặt trước đã chuẩn bị xong, mời chư vị giáo sư cùng vào đi! Sở Tiên cúi đầu chào một cái.

-Tiểu Tiên, Hồng đại ca! Tiểu Dĩnh hô lên một tiếng, mà lúc này mấy giáo sư ở phía sau cũng đi tới, hiển nhiên bọn họ cũng nhận ra Sở Tiên và mấy người bên cạnh.

-Haha, Tiểu Dĩnh đệ muội đúng là càng ngày càng xinh đẹp, bây giờ ở lại Trường Sư Phạm Hải Thanh làm giáo sư sao? Không tệ, không tệ nha! Hồng Thành Hải cười nói.

-Đúng vậy, ở lại trường làm giáo sư! Tiểu Dĩnh cười trả lời.

Hiệu trưởng Vương đứng một bên khẽ tặc lưỡi, gọi từng tiếng đại ca, đại ca thuận mồm như vậy, xem ra quan hệ cũng không đơn giản!

-Đi thôi, chúng ta nhiều người như vậy đứng đây cũng không tiên, vào trong nói tiếp! Hồng Thành hải nhìn thấy hơn hai mươi người bọn họ đang đứng chắn giữa cửa ra vào nói.

-Được! Đi thôi!

-Tiểu Tiên, đây là chị dâu sao? Thật xinh đẹp! Lý Hoa Chí lập tức tiến đến gần, nhìn Tiểu Dĩnh cười hỏi.

-Đó là đương nhiên! Sở Tiên ôm lấy bả vai Tiểu Dĩnh.

-Huynh đệ, cậu quen biết thị trưởng Hồng từ bao giờ, không ngờ quan hệ lại tốt như thế! Về sau mấy người chúng tôi đành phải trông cậy vào cậu rồi.

Văn Thanh nhỏ giọng nói.

-Haha, mới quen một thời gian ngắn thôi!

Sở Tiên cười cười, đi lên phía trước: -Hiệu trưởng Vương, chỗ này, chỗ này!

-Tiểu Tiên cậu ngồi cùng một chỗ ăn uống với chúng tôi đi, cũng đã rất lâu rồi không có cùng nhau ăn cơm nha. Hồng Thành Hải mời hắn.

Sở Tiên nhìn Tiểu Dĩnh một cái, lập tức gật đầu:

-Được, hiệu trưởng Vương, thứ lỗi không ngồi cùng được, mọi người cứ ăn tự nhiên.

-Haha, Tiểu Sở cậu đi qua ngồi với thị trưởng đi, đợi lát nữa tôi đi qua chúc rượu. Hiệu trưởng Vương cười haha nói ra.

Sở Tiên nhìn Tiểu Dĩnh gật đầu, liền đi theo Hồng Thành hải đi tới một căn phòng khác.

-Tiểu Dĩnh à, người bạn trai này quả thật không tệ đâu, cố gắng trân trọng nha! Hiệu trưởng Vương nhìn thấy bóng lưng bọn họ rời đi, hâm mộ nói với Tiểu Dĩnh.

-Vâng, hiệu trưởng, Tiểu Tiên đối với tôi rất tốt! Tiểu Dĩnh cười nói, bạn trai mình có được thành tựu như ngày hôm nay, đương nhiên mình là người vui vẻ nhất rồi.

-Haha, đi đi, chúng tôi đi ăn cơm, cô thay chúng tôi cảm ơn Tiểu Sở một chút, cảm ơn đã mời bữa cơm này! Hiệu trưởng Vương cười cười, lập tức nói ra: “Sau này công việc có xảy ra vấn đề gì đều có thể tới tìm tôi thỉnh giáo, hoặc tìm giáo sư Chu cũng được, haha, trường sư phạm Hải Thanh cũng đến phiên mấy người trẻ tuổi rồi!

-Cảm ơn hiệu trưởng, tôi sẽ cố gắng! Tiểu Dĩnh gật đầu.

Một đám giáo sư xung quanh đều dùng ánh mắt hâm mộ nhìn Tiểu Dĩnh, có bạn trai tài giỏi như thế, về sau trong trường học làm gì có ai dám đắc tội cô nữa, đến hiệu trưởng cũng phải nể mặt ba phần nha!

-Tiểu Tiên à, nghe nói cậu thành lập công ty, về sau chuẩn bị phát triển vè phương diện nào thế?

Trên bàn cơm, Hông Thành Hải tò mò hỏi.

-Ăn uống, bể sinh vật biển, có thể sẽ mở một cửa hàng bể cá ở trung tâm thành phố nữa. Sở Tiên thẳng thắn đáp.

-Ồ? Ăn uống rất được nha, cái món cá khô kia của cậu khiến tôi nhớ mãi không quên, vợ tôi luôn thúc giục đòi tôi mang cá khô về, thật ngại quá! Hồng Thành Hải cười cười:

-Lần này có nắm chắc không, có gì cần tôi giúp đỡ một chút hay không?

-Không cần! Sở Tiên tự tin lắc đầu:

-Tôi có lòng tin sẽ làm tốt.

Hồng Thành Hải gật đầu:

-Thế còn công việc bán cá cảnh thì sao?

-Cá rồng đã bán hết rồi, chỉ còn cá con, nhưng nếu muốn trưởng thành thì chắc phải mất khoảng một hai năm. Sở Tiên đáp.

-Haha, về sau có gì cần hỗ trợ cứ nói thẳng, chỉ cần không làm trái với nguyên tắc, tôi đều có thể giúp đỡ cậu. Hồng Thành Hải nói.

-Haha, câu này của Hồng đại ca tôi nhất định nhớ kĩ, để báo đáp lời này, hai hôm nữa tôi sẽ cho người đưa cho đại ca mấy chục cân cá khô nha! Sở Tiên nói: -Đây chắc cũng không được tính là hối lộ nha.

-Haha! Hồng Thành Hải cười cười: -Tiểu tử cậu đó, hiện tại chính phủ trả lại ân tình cho cậu còn chưa kịp nữa là, nào, chúng ta cạn một hơi!

Có đề tài chung, Lý Hoa Chí cùng Văn Thanh và hai người cha cũng tham dự vào, mấy người trò chuyện vô cùng náo nhiệt.

Lý Hoa Chí cùng Văn Thanh cũng không nhịn được mà kính nể năng lực của Sở Tiên.

Mà cá giáo sư trường sư phạm Hải Thanh đang ăn cơm cũng nói chuyện cùng Tiểu Dĩnh không ngừng, đối với chuyện tình yêu của cô và Sở Tiên đều khen ngợi vô cùng.

Sở Tiên đi ra nhìn thấy cảnh này cũng mỉm cười, sau này Tiểu Dĩnh đi làm hắn cũng không cần lo lắng gì nhiều.

Dịch : Tiểu Ngư.

Biên: Khang_a_ca

Team: Cá

Nguồn: truyenyy.com

Chương 132: Mua Thuyền Đánh Cá

Buổi tối, Sở Tiên đem hết đồ đạc của Tiểu Dĩnh vào phòng mình, hai người chính thức bắt đầu cuộc sống chung.

Ngày thứ hai, cả ngày Sở Tiên đều phải chịu đựng ánh mắt khinh khỉnh lạnh lùng của Tiểu Dĩnh, cũng may hắn mặt dày đã dỗ xong rồi, lúc đó biểu hiện của Phổ Phổ giống như một đứa trẻ chưa thành niên, muốn giúp cô thì cũng thôi đi, đằng này Trương Tiểu Hoa chỉ là một nhân viên có chút năng lực.

Đúng vậy, Sở Tiên không biết là dây thần kinh nào trong não bị chập mà lại gọi Trương Tiểu Hoa tới bàn chuyện về công việc.

Tiểu Dĩnh đang trong thời gian nghỉ nên đi cùng hắn đến cửa tiệm, kết quả gặp phải một nhân viên nữ xinh đẹp, khỏi cần nói cũng biết.

- Hì hì, tranh thủ thời gian này thi lấy bằng lái xe luôn.

Kì nghỉ vẫn còn gần một tháng, Sở Tiên trực tiếp đưa Tiểu Dĩnh tới một trường dạy lái xe, với sự tiếp đón nồng hậu của huấn luyện viên trường dạy lái xe liền đăng kí, nộp lệ phí, mời hắn hút điếu thuốc.

- Chị Trương, lại đây nào, hôm nay chúng ta bắt đầu học luôn.

Huấn luyện viên nhiệt tình nói, nào có hung dữ như trên mạng nói đâu, rõ ràng là rất đáng yêu mà!

"Ầy, sau này nên cẩn thận chút, à mà không đúng, mình là cây ngay, sợ gì chết đứng"

Sở Tiên lắc lắc đầu, sau đó đi về phía biệt thự.

- Ông chủ!

Nhìn thấy Sở Tiên đi vào, lão Tầm lập tức đi tới, lão Mục đang ở phía sau lưng ông cũng hô theo một tiếng.

- Ừ, thế nào rồi?

Sở Tiên mỉm cười hỏi.

- Ông chủ, không có vấn đề gì hết, Nhất Kiếm Nhị Kiếm hiện nay đã có thể “xuất xưởng” được rồi, tuyệt đối sẽ không xảy ra vấn đề gì.

Lão Tầm vỗ ngực đảm bảo.

Sở Tiên gật gật đầu

- Tiếp tục dạy dỗ, hai ngày nữa tôi có thể cần đến bọn chúng.

- Bảo đảm hoàn thành nhiệm vụ, sau hai ngày nữa Kiếm Tam Kiếm Tư và Lô Nhất cũng có thể trợ giúp cho ông chủ!

Lão Tầm tự tin nói.

- Vậy thì càng tốt.

Sở Tiên gật gật đầu, gọi điện thoại cho Phong thúc.

- Tiểu Tiên, mấy ngày nay không mua được con cá to nào cả!

Phong thúc đi ra, nhìn thấy chiếc xe mới tinh của Sở Tiên, có chút lúng túng phủi phủi quần áo nói.

- Không sao, Phong thúc lên xe đi tôi đưa chú đến một nhà máy đóng tàu này xem thử, loại tàu cá cần mua tôi đặt ở đây, mấy ngày nữa chú mua một ít cá loại lớn một chút, xem nào, khoảng 2000 cân đi.

- Được, được!

Phong thúc gật đầu đầu, sau đó ngồi vào trong xe.

Nhà máy đóng tàu Đông Sơn là xí nghiệp của Cố Tổng, cũng là một doanh nghiệp về chế tạo tàu thuyền nổi tiếng trong nước, trong thành phố Duyên Hải này về cơ bản đều có một nhà máy chế tạo và sửa chữa, ở thành phố Hải Thanh cũng có một nhà máy.

- Xin chào, là ngài Sở đúng không ạ, Cố Tổng đã gọi điện thông báo trước cho tôi, bây giờ xin mời ngài đi theo tôi qua đó!

Đến nhà máy đóng tàu Đông Sơn, quản đốc nhà máy nhiệt tình tiếp đón.

- Làm phiền quản đốc Lý rồi, có thể cho chúng tôi xem qua tàu đánh cá một chút được không?

Sở Tiên cười nói

- Tất nhiên là được rồi ạ, tàu cá vừa mới xuất xưởng của Đông Sơn chúng tôi tuyệt đối là sản phẩm số 1 trong nước, về sức chứa, loại nhỏ thì 10 tấn còn loại to có thể đạt đến vài trăm tấn, thậm chí nếu ngài muốn đặt chế tạo riêng thì chúng tôi cũng có thể chế tạo ra loại tàu đánh bắt xa bờ sức chứa lên đến nghìn tấn.

Quản đốc ở một bên thao thao bất tuyệt giới thiệu.

- Nghìn tấn thì có lẽ không cần, tôi chỉ muốn mua một cái tàu đánh cá bình thường thôi, loại đánh bắt xa bờ ấy!

Sở Tiên nghĩ nghĩ rồi nói.

- Vậy được, chỗ chúng tôi có 3 loại kích cỡ, ngài có thể xem xem.

Quản đốc nói rồi đưa hắn vào bên trong nhà máy.

Trong kho của nhà máy đóng tàu Đông Sơn, có tổng cộng mười mấy con tàu đánh cá, mỗi cái lại có một kích cỡ khác nhau.

- Ba loại này là tàu đánh bắt xa bờ, con tàu đánh cá này động lực lên tới 650 mã lực, thân tàu dài 24m, có thể chống chọi được với gió cấp 7, giá bán là 80 triệu.

- Còn loại tàu cá này có động lực 700 mã lực, thân tàu dài 26m, chống chọi được gió cấp 7, giá bán 100 triệu!

- Loại này thì có động lực là 720 mã lực, thân tàu dài 28m, chống chọi được gió cấp 7, giá bán 130 triệu!

- Chất lượng của 3 con tàu đánh cá này cực kì tốt, thiết bị bên trong cũng được trang bị rất đầy đủ, ngài xem....

Quản đốc giới thiệu cho hắn từng con tàu một.

Sở Tiên cũng không hiểu lắm những gì quản đốc nói, nhìn sang Phong thúc bên cạnh

- Phong thúc, chú thấy mấy con tàu cá này thế nào?

- Tiểu Tiên, chúng ta cần thiết phải mua loại tàu cá to như thế này sao? Tôi nghĩ mua mấy loại tàu đánh bắt gần bờ là được rồi, bây giờ ở cảng tàu Hải Thanh, những loại tàu cá to như thế này cơ bản là không có!

Phong thúc đưa ra ý kiến.

- Không sao, sắp tới sẽ cần đến loại tàu đánh bắt xa bờ này, chú thấy 3 con tàu này thế nào?

Sở Tiên hỏi.

- Ừ, Tiểu Tiên, 3 con tàu cá này về phương diện chất lượng thì cũng xấp xỉ tương đương, chỉ có điều kích cỡ to nhỏ khác nhau mà thôi, tàu đánh bắt, còn cả lưới kéo...

Phong thúc nói với hắn rất nhiều, nhưng Sở Tiên cái hiểu cái không.

- Nói như vậy thì, giá loại tàu cá dài hơn 20m này có chút cao rồi!

Sở Tiên lên tiếng hỏi.

- Ừ, so về giá cả thì loại tàu dài 26m có giá cao nhất, thế nhưng nói về chất lượng tốt xấu thì tất nhiên là loại tàu 28m kia!

Phong gia đáp.

- Ừ.

Sở Tiên gật gật đầu, sau đó nhìn về phía con tàu cá dài 28m

- Đã mua thì phải mua loại tốt nhất, tôi tin là sẽ thu hồi được vốn nhanh thôi!

Sở Tiên vô cùng tự tin, có năng lực thám thính của cá Thanh Ba, có người cá trong tay, muốn thu hồi lại vốn tuyệt đối đơn giản, nhẹ nhàng!

- Quản đốc Lý, loại tàu cá 28m này giá bao nhiêu? Giá để mua ấy, tôi nghĩ là nên rẻ hơn chút đi!

Sở Tiên cười cười nhìn quản đốc hỏi.

- Tất nhiên rồi ạ.

Quản đốc Lý gật gật đầu.

- Vốn dĩ tàu cá của chúng tôi đều được bán theo giá đã niêm yết, thế nhưng Cố Tổng đã nói rồi, nếu là ngài mua thì có thể giảm giá cho ngài 20%, ngài trả 104 triệu là được rồi ạ.

- Được!

Sở Tiên gật đầu, 100 triệu, bản thân hiện nay vẫn có thể hoàn toàn chấp nhận được cái giá này.

- Lúc nào thì tôi có thể nhận được tàu?

Sở Tiên tò mò hỏi.

- Hai ngày, trong vòng hai ngày chúng tôi có thể giúp ngài đưa tới vùng biển mà ngài chỉ định.

Quản đốc Lý trả lời.

- Được!

Sở Tiên lần nữa gật đầu.

- Tiểu Tiên, chúng ta vẫn nên tìm một vị trí để có thể cập bến, nếu như muốn dừng đỗ thời gian dài thì cần phải nộp chút lệ phí nhất định.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!