Lời nói của Sở Tiên đích thực có phần khoa trương và tự tin quá đà.
- Cá lù đù vàng lớn được nuôi trồng so với cá lù đù vàng lớn hoang dã là hoàn toàn khác nhau, kể cả cho cá lù đù vàng lớn của cậu nhìn giống với bản gốc cách mấy đi chăng nữa thì cũng không thể nào sánh được với loại cá lù đù vàng lớn hoang dã, về mặt mùi vị chắc chắn sẽ có sự khác biệt. Đỗ Cương nói một cách nặng nề, hắn không bao giờ chấp nhận tin vào việc loại cá nuôi trồng lại có thể sánh ngay với loại hoang dã, mà kể cả cho có nhìn giống nhau đi chăng nữa thì mùi vị kiểu gì cũng chênh lệch nhau.
- Cái này tuỳ anh muốn nói sao cũng được, tôi đã dám bán ra với giá ba ngàn nửa cân thì đấy chính là thể hiện sự tự tin của tôi vào số cá lù đù vàng lớn do tôi nuôi trồng này, mà dù tôi có nói thì anh cũng chả tin, thêm nào nữa tôi thấy anh cũng chả phải bên săn hàng, thế nên tôi cũng chả cần thiết phải nói nhiều với anh làm gì, nếu không còn chuyện gì khác nữa thì xin mời các vị đừng có đứng tụ lại ở đây chắn lối trước gian hàng của tôi nữa, ảnh hưởng tới công việc làm ăn.
Sở Tiên cảm thấy mấy tên trước mặt rất là kì quặc, việc hắn bán giá bao nhiêu liên quan gì tới bọn họ, mấy nhân viên thu mua của siêu thị hay nhà hàng lúc trước cũng chả thắc mắc phản ánh gay gắt tới vậy, đúng là khi không lại thích kiếm chuyện.
- Hứ, lấy phế phẩm ra để đánh bóng mình, cái đồ thương nhân không có lương tâm như cậu thật là không có đạo đức. Đỗ Cương tức giận gằn lên một tiếng đầy hằn học, sau đó điên tiết rời đi liền sau đó.
- Thần kinh cả đám, đầu óc có vấn đề mợ nó rồi! Sở Tiên nhìn bọn họ rời đi liền buông ngay câu ấy.
Đỗ Cương nghe thấy hắn nói ra cái câu đấy thì liền đần mặt ra đơ người lại, nhưng cũng không nói gì, chỉ nghiến răng nghiến lợi nén cục tức lại rồi đi thẳng về phía trước.
- Đỗ tổng, ngài không cần tức giận chỉ vì một tên nhãi không biết tốt xấu như vậy đâu, cá lù đù vàng lớn chỗ bọn họ dù nhìn thoáng qua thì khá giống với cá lù đù vàng lớn hoang dã, nhưng về mùi vị kiểu gì cũng kém hơn, chỉ có thể lừa được những người tiêu dùng chưa ăn cá lù đù vàng lớn bao giờ mà thôi.
- Đúng đấy Đỗ tổng, cá lù đù vàng lớn của bọn họ như vậy các nhà hàng cao cấp không dám dùng đâu, việc này mà lộ ra thì đúng là tự đập tiệm của chính mình, vậy nên không gây ảnh hưởng chút nào tới chúng ta đâu.
- Cá lù đù vàng lớn nuôi thủ công mà lại dám hét giá ba ngàn, tôi thấy nhiều nhất cũng chỉ ba bốn trăm là kịch kim rồi, bỏ ra ba ngàn thì thà mua luôn loại cá hoang dã về ăn còn sướng mồm hơn.
- Đỗ tổng chúng ta không cần tức giận với thằng ôn con đó đâu.
- Ừm. Đỗ tổng nghe thấy mấy tên nhân viên bên cạnh nói vậy trong lòng dễ chịu đi phần nào, bọn hắn nói cũng phải, hắn chẳng cần phải để ý tới tên ranh con đó làm gì, cá lù đù vàng lớn của mình là loại sống ở biển cả, chẳng nhẽ lại thua cá bên nhà đó, chẳng nhẽ lại sợ không bán đi được?
Cơ mà nhìn thấy bộ dạng phách lối của tên nhãi đó hắn lại thấy phát ghét lên được, ba ngàn nửa cân, hừ, theo hắn thấy cái tay bán cá lù đù vàng lớn ở gian hàng đó thèm tiền thèm tới phát điên lên rồi.
Sở Tiên nhìn theo bóng dáng đã khuất của đám người đó mà khinh thường lắc đầu, thế nhưng hắn cũng chả tức giận làm gì cho tổn thọ.
- Người anh em, cá lù đù vàng lớn của cậu thật sự quá giống với cá lù đù vàng lớn sống ở biển, chẳng có tí sự khác biệt nào cả, nếu như cậu bán theo kiểu cá hoang dã thì cũng chả ai phát hiện ra đâu, thế nhưng nếu cậu định bán ra với số lượng lớn thì tôi thấy cậu tốt nhất là phải chứng minh cho mọi người thấy, bằng không có nhiều người không dám mạo hiểm để mua cá của cậu đâu.
Lúc này, anh Triệu, người chứng kiến sự việc từ đầu đến cuối bước ra nhắc nhở hắn.
Sở Tiên thấy cũng thấy hợp lí liền gật đầu.
- Ừm, cậu có thể kiếm nhân viên giám định đến để kiểm chứng chất lượng, cũng có thể để đầu bếp nấu con cá của cậu và mời những nhà ẩm thực đánh giá xem xem liệu có thể phân biệt ra được đâu là hàng nuôi trồng, đâu là hàng hoang dã không.
- Em cảm ơn anh Triệu đã nhắc nhở cho ý kiến. Sở Tiên nhìn anh Triệu đầy thiện ý gật đầu.
Đối với chất lượng của cá lù đù vàng lớn hắn không lo lắng chút nào, chỉ cần đem số cá lù đù vàng lớn hắn nuôi nấu lên, rồi so sánh đánh giá với loại hoang dã thì tất cả mọi việc sẽ tỏ tường thôi.
Trong trường hợp chẳng có chút sự khác biệt nào, thêm vào nữa giá cá lù đù vàng lớn của mình thấp hơn giá thị trường gần một ngàn như vậy thì chắc hẳn những nhà săn hàng sẽ biết phải lựa chọn bên nào.
Giá thành một vật phẩm chẳng qua chỉ là mánh khoé của giới thương nhân làm ra mà thôi, đồng thời kể cả thương hiệu cũng được đánh bóng theo kiểu như vậy.
Sở Tiên có niềm tin đưa nhãn hiệu Tiên Cảnh của mình vào trong danh sách các nhãn hiệu đẳng cấp trong giới thực phẩm liên quan đến cá, khi mọi người nghe tới tên các loại cá ở Tiên Cảnh, sẽ đều nghĩ ngay tới việc cá của chỗ hắn không hề kém cạnh so với những loại hoang dã cả.
Cái sự tự tin này không phải đến từ việc đánh bóng tên tuổi hay ra oai gì hết, mà là hắn có niềm tin rất lớn vào các loại cá hắn đang nuôi trồng.
Vào thời gian tiếp sau đó, lại có thêm vài người nữa tới gian hàng của Sở Tiên, thế nhưng nhìn thấy cá đù đù vàng lớn được nuôi thủ công lớn như vậy thì không khỏi ngạc nhiên, một vài đối tác muốn hợp tác với hắn đều bị hắn hét giá ba ngàn mà đều bỏ ý định đó đi.
Nửa cân ba ngàn, đối với bọn họ mà nói quả thực là rất đắt đỏ.
Ấy vậy mà cũng có vài người ngỏ ý mua vài con cá của chỗ hắn, nhưng đều bị Sở Tiên từ chối, bởi vì hắn nhìn ra mấy người này chẳng phải muốn tới để hợp tác, mà là muốn mua lại cá đù đù vàng lớn của hắn để tính lừa bịp người mua hàng, bán như thể là các hoang dã sống ở biển thật vậy.
Trong đó có một nhân viên thu mua của một nhà hàng năm sao tỏ ra khá có hứng thú, nhưng khi biết cá đù đù vàng lớn này đều là nuôi trồng, thêm vào nữa giá quá đắt đỏ như vậy thì liền do dự, sau đó cũng chẳng mua nữa, trong quan niệm của họ, cá sống ở biển mới là loại có chất lượng số một, đại diện cho chất lượng không chê vào đâu được, còn loại nuôi trồng thì chỉ để dành cho đại chúng mà thôi.
Để cho mọi người bỏ ra số tiền gần bằng mua hàng thật để thử một thứ hàng mô phỏng, thì chẳng ai chấp nhận điều đó.
Và vào lúc đó cá đù đù vàng lớn của Sở Tiên lâm vào hoàn cảnh khốn cùng.
Chương 283: Bán Đấu Giá
Dịch: Nguyên Dũng.
Biên: Cẩu ca.
Nhóm: Cá.
Nguồn: truyenyy.com
- Phải nghĩ cách nào đó để những nhân viên thu mua trong các siêu thị lớn và một số khách sạn danh tiếng phải thay đổi quan điểm và có cách nhìn nhận khách quan hơn, bằng không bọn họ chắc chắn sẽ không mua đâu.
Những du khách đến rồi đi khiến cho Sở Tiên cảm thấy không vui vẻ lắm nên chau mày suy nghĩ, hắn nhìn sang chiếc xe nấu ăn rồi chợt nảy ra ý định, hay là hắn nấu nướng chế biến một vài món từ nguyên liệu sẵn có rồi mời các khách qua lại ở đó ăn thử, những người tới đây đều là người nghiện ăn cá, không thì cũng là người cực kì có tiền, bọn họ chắc hẳn có thể nếm ra chất lượng của cá lù đù vàng lớn của hắn.
- Nhất Ngạc, cậu quay về thành phố Thanh Hải bắt thêm một trăm con cá lù đù vàng lớn tới đây, đông lạnh cũng được. Sở Tiên nghĩ rồi liền ra lệnh luôn cho Nhị Ngạc ở bên cạnh.
- Vâng thưa ông chủ. Nhất Ngạc gật đầu.
Sở Tiên quay sang nhìn chiếc xe nấu ăn miệng nở một nụ cười, đợi ngày kia hắn sẽ dùng luôn một trăm con cá lù đù vàng lớn để chế biến thành nhiều món để mời các vị khách có tiền và các nhân viên thu mua nếm thử, hắn tin rằng, tới lúc đó cá lù đù vàng lớn của hắn chắc chắn sẽ khiến bọn họ phải kinh ngạc.
- Người anh em, cuộc bán đấu già chiều nay bắt đầu rồi, cậu có đi xem không? Anh Triệu ở gian hàng bên cạnh gọi hỏi xem hắn có muốn đi xem mở mang tầm mắt không.
- Đã bắt đầu bán đấu giá rồi à? Sở Tiên ngẩng đầu lên, nhìn vào vị trí trung tâm của hội chợ thì liền phát hiện ra tới 90% du khách đều đã tập trung xung quanh đó từ lâu, còn có rất nhiều thương gia hiếu kì cũng vây xung quanh tham gia.
- Anh Triệu, chúng ta qua đó xem đi. Sở Tiên cười tươi rồi nói với hắn, sau đó hai người cùng bước tới phía vị trí trung tâm đang rất nhộn nhịp kia.
Lúc này đám đông xung quanh ít nhất phải bảy tám trăm người, cả cái hội trường to bự chảng thế này bị dòng người túm tụm lại một chỗ tự dưng làm cho có cảm giác bị thu nhỏ lại, mà cùng lúc đó vẫn còn rất nhiều du khách mới bước chân vào trong hội chợ.
Những người tới tham gia hội chợ, rất nhiều người có mục đích là để bán vật phẩm mình có trong tay, nhất là thời kì trước xuân, Tết là để đốt tiền nên có rất nhiều người thu nhập cao muốn tới đây để chuẩn bị quà Tết cho tươm tất.
Sở Tiên cũng không ngoại lệ, hắn muốn tới đây tìm một ít loại cá quý hiếm, để chuẩn bị quà Tết đàng hoàng đón cả nhà đến ăn Tết cho trọn vẹn, nếu mà có thể gặp được mặt hàng ưng ý ở đây mua luôn thì càng tốt.
Vì cuộc bán đấu giá này sẽ diễn ra trong hơn một tiếng, thế nên các nhân viên công tác của triển lãm ngư nghiệp đã chuẩn bị bày biện rất nhiều ghế ngồi chung quanh cho những khách nào muốn tham gia, cung cấp sự phục vụ tiện lợi cho các du khách có chỗ ngồi nghỉ.
Thế nhưng lại rất là ngại ngùng ở chỗ, vì người quá đông cho nên ghế ngồi dành cho khách thiếu trầm trọng, chỉ có những vị trí cho những thành viên tham gia hội chợ tới trước là có chỗ ngồi, những chủ hộ khu nuôi cá như bọn Sở Tiên thì chỉ còn cách đứng đằng sau xem mà thôi.
Nhưng mà đứng đằng sau cũng chẳng có gì là ngại cả, bọn họ không mấy để ý, hơn nữa những người như bọn họ chỉ là tới xem kịch góp vui thôi.
- Được rồi, xin mời quý vị yên tĩnh trong giây lát, ở hội trường hiện tại có rất nhiều thành viên tới đây vì muốn tìm mua các loại cá quý hiếm, cũng như có rất nhiều người tới để tìm mua sắm quà Tết, xin tất cả các quý vị hãy đón chờ, hàng ngày vào lúc hai giờ chiều sẽ có một cuộc bán đấu giá bao gồm năm vật phẩm, mọi người đều biết, hội chợ ngư nghiệp quốc tế chúng tôi đều bày bán đấu giá những vật phẩm trân quý hiếm gặp nhất, có đủ tư cách để lên sàn đấu giá cực cực ít, nhưng mà xin các quý quan khách cứ yên trí, số lượng vẫn còn tương đối nhiều, chắc chắn sẽ không để quý vị tới một chuyến vô ích đâu.
- Dựa theo thông lệ hàng năm thì, cá bahaba taipingensis được nhập từ Miến Điện chúng tôi có sẵn, cá ngừ vây xanh đại tây dương và cả bào ngư hai đầu chúng tôi cũng có luôn, thậm chí, năm nay còn có bào ngư một đầu, cùng với các loại cá, hải sản đẳng cấp thế giới, mọi người không cần vội vàng đâu, cuộc bán đấu giá của chúng tôi sẽ bắt đầu ngay bây giờ, xin mời các vị quan khách hãy chuẩn bị sẵn tâm thế để rinh các nguyên liệu thực phẩm số một trên thế giới về nhà. Haha, được rồi, lát nữa sẽ có rất nhiều người bán hàng mang bảo bối của họ lên trình diện các quan khách.
Một người thanh niên cầm micro bước lên bục giới thiệu đơn giản cho quan khách biết thêm thông tin.
Nhưng người mới lần đầu tham gia hội chợ ngư nghiệp thế giới đều sôi nổi hẳn lên, ai ai cũng cảm thấy thật kì diệu, nào là cá Bahaba Taipingensis, rồi cá ngừ vây xanh tây đại dương, còn có cả bào ngư một đầu nữa chứ, mấy loại hải sảm hiếm có khó tìm đẳng cấp trên thế giới lại được tập trung hết ở đây như vậy, không hổ danh là hội chợ ngư nghiệp thế giới chỉ tổ chức một năm một lần, quá ư là chất.
"Bụp bụp." Lúc này có hai trung niêm cầm theo một bọc lớn bước lên trên bục, sau đó cái kệ ở phía giữa trung tâm bục được hạ xuống, bên trên đó đặt các loại túi thịt cá được bọc trong các túi hút chân không, sau đó cái kệ ấy được chỉnh nâng lên sao cho tất cả những người ngồi phía dưới đều có thể xem được rõ ràng.
- Cá cam Nhật Bản, ở Trung Quốc và các nước châu á lân cận gọi loại này là cá hamachi, là loại nguyên liệu thực phẩm tiêu biểu nòng cốt trong các nhà hàng nổi tiếng của nước Nhật Bản, các thớ thịt săn chắc, chất béo phong phú dồi dào, thịt cá ngon tươi tuyệt hảo, là nguyên liệu cao cấp dùng để làm sashimi, nào các vị, phần đầu tiên tôi mở giá tám ngàn tám trăm tám mươi tám tệ, có tất cả mười phần, bây giờ sẽ bắt đầu bán đấu giá phần đầu tiên. Người bán cá cam Nhật Bản cầm micro bước lên bục giới thiệu dõng dạc sản phẩm của mình.
- Một vạn. Người bán hàng vừa dứt lời thì ở dưới đã có người hô luôn giá một vạn.
- Một vạn mốt. Rất nhanh sau đó đã có người khác trả giá cao hơn.
Một phần cá cam Nhật Bản nhiều nhất cũng chỉ có hơn một cân, vậy mà phần đầu tiên đã được bán với giá chốt hạ là một vạn bốn ngàn, khiến cho những hộ chủ khu nuôi cá có mặt ở đó đều cảm thấy không đáng chút nào.
Thế nhưng dù cho họ có thấy không đáng đi chăng nữa thì những người khách mua được ở bên dưới lại cảm thấy rất hài lòng, cái loại cá này vốn dĩ rất khó để mua được, bây giờ lại sắp Tết rồi, kể cả có bị mua đắt một chút thì mua về để ăn hoặc là mua về làm quà biếu, rất nhiều người đều chấp nhận bỏ thêm ít tiền ra để mua được đồ tốt về tay, mỗi năm cuộc đấu giá ở hội chợ triển lãm ngư nghiệp quốc tế này giá cả đều cao hơn một chút so với những nơi khác.
Tổng cộng có mười phần cá cam Nhật Bản, cuối cùng bán sạch thành công với giá mười lăm vạn, nghe giá đã thấy hãi rồi, quá đắt so với thực tế giá trị của nó rất nhiều.
- Cuộc bán đấu giá tiếp theo sẽ đến từ công ty bào ngư, bào ngư Úc được nhập khẩu chính hiệu từ Úc, là bào ngư hai đầu, chỉ có ba con, bây giờ sẽ bắt đầu bán đấu giá với giá chào đầu sẽ là ba mươi vạn cho một con.
Cá cam Nhật Bản sau khi đã được bán đấu giá xong, tiếp tục bán đấu giá bào ngư Úc từ công ty bào ngư nổi tiếng, hơn nữa lại còn là bào ngư hai đầu.
Loại bào ngư hai đầu quý hiếm, được cho là ngon và chất lượng nhất thế giới, tính đến thời điểm hiện tại muốn mua được loại bào ngư hai đầu này, một là sang Nhật Bản, hai là đi Úc, ở thị trường Trung Quốc rất hiếm gặp được bào ngư hai đầu xịn.
Ba mươi vạn cho một con bào ngư mới giá mở hàng thôi, nhưng Sở Tiên lại chẳng có tí hứng thú nào, bởi ở biệt thự của hắn vẫn còn mười mấy con bào ngư bự chảng vẫn còn đưa đụng tới cơ.
Nhưng mà loại bào ngư này có sức hấp dẫn kinh khủng đới với giới nhà giàu, khi bắt đầu bán đấu giá liền có ngay một người trung niên lập tức trả thêm luôn năm vạn không cần nhì nhằng.
- Ba mươi lăm vạn, còn ai trả thêm không. Cuộc bán đấu giá không có quá nhiều quy tắc, chỉ cần báo giá là có thể mua được, cũng không có ai gây cản trở gì cả, bởi nếu như bị ban tổ chức đuổi ra ngoài thì đúng là rất mất mặt.
- Ba mươi lăm vạn năm ngàn. Một ông lão trả tiếp giá cao hơn ban nãy năm ngàn.
Cuối cùng, con bào như đầu tiên đã được chính người trung niên ban đầu ra giá đó mua đứt với giá bốn mươi vạn.
Tới con bào ngư thứ hai lên sàn đấu giá, khiến cho tất cả mọi người cảm thấy kinh ngạc là người trung niên đó lại xuất hiện thêm một lần nữa, đồng thời vẫn như cũ nhấc giá lên năm vạn một lần năm vạn một lần, mà con bào ngư lần này được bán với giá cao hơn con đầu tiên mười vạn, cũng có nghĩa là năm mươi vạn cho con bào ngư thứ hai.
Cái người trung niên đó bùng nổ sự thừa tiền của mình khiến tất cả mọi người trong phiên đấu giá đều cảm thấy sửng sốt, mua hai con bào ngư bỏ ra gần trăm vạn, kể cả là tỉ phú ngàn đô cũng cần phải suy nghĩ trước khi ra mấy cái giá như vậy.
Vậy mà tới lần bán đấu giá con bào ngư thứ ba, người thanh niên đó lại tiếp tục khiến bao nhiêu người khóc dở mếu dở, hắn ta trở lại và lợi hại hơn xưa, lần bán con bào ngư cuối cùng này chiến tranh kịch liệt, đẩy giá lên sáu mươi vạn, kết quả vẫn thuộc về người trung niên đó, điều này khiến cho rất nhiều người đều cảm thấy thất vọng.
Mục đích của ban tổ chức không phải để bán đấu giá các loại cá, mà là một sân chơi có thể để mọi người giao lưu với nhau được, bọn họ không muốn đẩy một cái giá cao ngất ngưởng của một loại cá hay hải sản nào đó lên làm mất đi uy tín vốn có của cuộc đấu giá, thế nên cũng phải ra để nhắc nhở, chỉ sợ ảnh hưởng đến tên tuổi cuộc hội chợ ngư nghiệp quốc tế về sau này.
Ban tổ chức nhắc nhở nhẹ nhàng, nhiều người ở đó đều ngầm hiểu với nhau mà gật đầu, bào ngư hai đầu nếu mà xuất hiện trên thị trường, thường sẽ được bán với giá ba bốn mươi vạn, mua bào ngư hai đầu bỏ ra sáu mươi vạn thì quả thực là đắt hơn rất nhiều.
Nhưng mà cái điều này đối với những kẻ có tiền họ cũng không quan tâm lắm.
Cuộc đấu giá lại tiếp tục diễn ra, rất nhanh sau đó một ngư dân nom tuổi tác đã cao bước lên bục, trong tay ôm một bể cả, trong đó có năm con cá nhỏ màu trắng thân mình thon dài đang bơi lượn trong ấy.
Ông lão ngư dân đó đặt cái bể cá lên trên cái giá, cười tươi rói nhìn đám đông phía dưới:
- Đây là cá mào gà đỏ, lão mấy bữa trước đi Trường Giang bắt được ở đó, tổng cộng có năm con, tầm một cân, lão sẽ không đưa ra giá quy định đâu, nhưng mà cũng coi như đây là loại cá mào gà đỏ cuối cùng rồi.
- Cá mào gà đỏ, bây giờ cá mào gà đỏ chẳng phải là cấm đánh bắt rồi sao? Sao lại vẫn còn cá mào gà đỏ vậy? Một vài vị khách khá am hiểu về cá mào gà đỏ kinh ngạc rồi nhỏ tiếng nghị luận phía dưới.
Cá mào gà đỏ được coi là một trong ba loại hải sản tượng trưng cho Trường Giang, bởi vì chất thịt của nó rất tươi béo và mềm, nhận được rất nhiều tình yêu của người tiêu dùng, thế nhưng vào năm ngoái loại cá này đươc liệt vào danh sách những động vật quý hiếm cần được bảo hộ, cấm đánh bắt, cũng có nghĩa là từ nay về sau không thể tìm ăn được cá mào đỏ này nữa, thế mà ở đây lại có tận một cân cá mào đỏ sống, khiến rất nhiều người kinh ngạc.
- Đây là do lão đánh bắt ở Trường Giang, ở gần khu vực Tô Châu, ở đó chưa có lệnh cấm đánh bắt loại cá này. Ông lão cao tuổi ở trên bục cười cười giải thích.
Những người phía dưới hiểu ý gật đầu, sau đó cực kì hiếu kì nhìn vào năm con cá mào gà đỏ trong bể cá.
Cá mào gà đỏ giá trong tầm khoảng hai ngàn cho tới năm ngàn, thời điểm giá cao nhất đạt tới ba ngàn nửa cân, vào năm 2012, một con cá mào gà đỏ hơn ba trăm gam được bán ra với giá hơn năm vạn lận, còn con cá mào gà đỏ xuất hiện trong buổi đấu giá ngày hôm nay có thể là những con cuối cùng rồi, ắt hẳn sẽ có nhiều người tranh giành mua bằng được.
- Cá còn sống, là cá mào gà đỏ còn sống khoẻ mạnh luôn! Sở Tiên mắt sáng lên như bắt được vàng, nếu mà hắn ăn một con cá mào gà đỏ này thì sẽ có được gen của nó, vậy thì hắn sẽ có năng lực nuôi trồng loại cá hiếm này rồi, khiến cho loại thực phẩm dần dần bị biến mất trong các bữa ăn, bữa tiệc được hồi sinh mạnh mẽ trở lại.
- Hai vạn. Ngay lúc này, một cô gái lên tiếng.
Hai vạn, trực tiếp hét giá hai vạn, mức giá này vượt xa so với giá của cá mào gà đỏ, nhưng đám đông cũng không lấy làm lạ, với tình hình cấm đánh bắt cá mào gà đỏ như hiện nay thì một vạn nửa cân cũng không có gì là quá đắt đỏ.
- Hai vạn mốt. Một ông lão giơ tay lên ra hiệu thêm một ngàn.
- Hai vạn năm. Giọng nói của người đẹp lại vang lên.
Sở Tiên phóng ánh mắt ra phía trung tâm, phát hiện ra cô gái ra giá rất hăng hái ấy là một mĩ nhân đích thực.
Trực tiếp trả giá lên hai vạn năm như vậy cũng không ai trả thêm nữa, giá này coi như tăng lên gấp đôi giá bình thường rồi, tương đương với giá bán một hai cân thịt của con cá ngừ vây xanh tây đại dương.
Nhưng mà xét về tổng thể giá cả, giá của cá ngừ vây xanh tây đại dương cũng không bị gọi là giá trên trời, ít nhất là ở Trung Quốc có rất nhiều loại cá cũng được bán với cái giá đó, nhưng mà có một đặc điểm, cá ngừ vây xanh tây đại dương thường thì sẽ nặng hơn năm mươi cân, thậm chí có thể đạt tới hai ba trăm cân, điều này góp phần tạo nên giá cả đắt cắt cổ của nó, một con hơn trăm vạn, thậm chí trong lịch sử giá cả loài này đã từng lên tới đỉnh điểm một con hơn một ngàn một trăm vạn.
Bỏ ra hai vạn năm để mua một cân cá mào gà đỏ đúng là một cái giá rất mắc, nhưng mà đối với Sở Tiên mà nói, đừng nói là hai vạn năm, kể cả là hai mươi lăm vạn đi chăng nữa hắn cũng chẳng có chút do dự nào mà mua nó về, bởi vì nếu loại này về tay hắn, hắn sẽ biến nó thành núi vàng.
- Ba vạn. Sở Tiên trả luôn cái giá gấp mấy lần giá gốc.
Cá mào gà đỏ hay còn gọi là cá mồng gà (Danh pháp khoa học: Coilia macrognathos), tên theo tiếng Anh: Longjaw grenadier anchovy là một loài cá trong họ cá trổng Engraulidae thuộc bộ cá tríchClupeiformes, sống ở cửa sông, nước lợ và thưởng đi vào vùng nước ngọt. Cá có giá trị thương phẩm và được khai thác ở một số nơi.
Chương 284: Chủ Khu Nuôi Cá Này Chịu Chơi Phết
Dịch: Nguyên Dũng.
Biên: Cẩu ca.
Nhóm: Cá.
Nguồn: truyenyy.com
- Ba vạn!
Sở Tiên vừa dứt lời đám đông xung quanh liền quay ra nhìn hắn như sinh vật lạ, ba vạn! Đùa nhau à? Tất thảy đều hướng ánh mắt về phía hắn thăm dò.
Anh Triệu ở khu nuôi cá Uông Dương cũng kinh ngạc tột độ nhìn hắn, nói thầm:
- Không đáng đâu cậu em!
Sở Tiên cười rồi lắc đầu:
- Không sao đâu, tôi mua về có việc mà.
Anh Triệu nghe thấy vậy cũng bất đắc dĩ lắc đầu bó tay với hắn.
Sở Tiên báo giá ba vạn khiến cho tất cả mọi người xung quanh đều im bặt, hơn mười giây sau đó, người đẹp kia do dự một hồi rồi tiếp tục trả giá:
- Ba vạn mốt.
- Bốn vạn. Sở Tiên lập tức trả thêm một vạn.
Cô gái đó như thể bị đóng băng, hơi mím môi lại, đắn đo duy nghĩ một lúc, một thanh niên đứng cạnh hắn nhìn thấy cô gái đó do dự liền hớn ha hớn hở, lập tức đưa tay lên nói như cướp lời:
- Năm vạn, tôi mua đứt con cá này luôn.
Sở Tiên nhìn cậu thanh niên đó rồi hơi chau mày, thế nhưng hắn vẫn giữ thái độ dứt khoát như ban đầu, chẳng hề do dự mà tiếp tục đẩy giá lên:
- Tám vạn.
Cái giá năm vạn đã khiến cho mọi người ở trong hội trường thất kinh rồi, năm vạn, nếu như bình thường là đã đủ tiền mua năm cân rồi, cái kiểu ngã giá như thế này đúng là chả để ý đến giá thành nữa, mà muốn mua bằng được, mua bạt mạng, chỉ đi tìm niềm vui cho bản thân chứ chẳng cần để ý là bao nhiêu tiền nữa.
Nhưng chưa dừng lại tại đó, Sở Tiên đã đưa giá cá mào gà đỏ lên một tầm cao mới, khiến cho đám đông chung quanh đi đi từ ngạc nhiên này tới ngạc nhiên khác, họ nhìn lấy cái cậu thanh niên vừa trực tiếp tăng thêm ba vạn nữa mà chẳng hề do dự đó thì kinh ngạc tột độ, đúng là như phim kinh dị!
Còn cậu thanh niên báo giá năm vạn ban nãy hơi sững người lại, sắc mặt ngay lập tức trở lên khó coi cực độ, hắn chỉ mới vài giây trước thôi còn vừa nói ra một câu chắc như đinh đóng cột “tôi mua đứt con cá này luôn”, giờ đây còn chưa qua nổi một giây sau đó đã tự mình tát vào mặt mình rồi, đúng là ngại thật đấy.
Cậu thanh niên đó trừng mắt nhìn Sở Tiên, giơ tay lên hét to:
- Mười vạn.
Sở Tiên cười đểu sau đó nhìn hắn gật đầu:
- Mười lăm vạn.
- Cậu… Lúc này cậu thanh niên kia đứng ngồi không yên, lập tức mở miệng ra nói:
- Cậu có chắc là cậu muốn mua nó với giá mười lăm vạn không.
- Tôi có thể trả luôn ngay tại đây. Sở Tiên nhún nhún vai.
- Cái đệch, đẩy giá lên gấp mười lần, đúng là điên rồ.
- Cái giá này đúng là làm mới lịch sử giá của cá mào gà đỏ rồi còn đâu, như thế thì con một cân, trong đó nửa cân là bảy vạn năm, cậu không đùa đấy chứ?
- Đúng vậy, cũng như cậu trả cái giá mười vạn, tôi ra giá mười lăm vạn không được sao, nhóc con nhà cậu cũng không đùa đấy chứ?
Đám đông chung quanh không dám tưởng tượng ra lại có loại người như Sở Tiên còn tồn tại, nhìn chăm chăm vào hắn. Bỏ ra mười lăm vạn chỉ để mua một cân cá mào gà đỏ, không phải bị điên thì là não có vấn đề trầm trọng.
- Anh bạn trẻ dưới kia ơi, mấy con cá mào gà đỏ này không đáng ngần ấy tiền đâu. Sở Tiên ra cái giá khiến ai cũng phải shock, ngay tới ông lão ngư dân đó còn ngại thay nữa là, ông lão đứng trên bục nói vọng xuống:
- Bây giờ cá mào gà đỏ đúng là quý hiếm thật, nhưng nhiều nhất cũng một hai vạn là căng rồi.
- Không sao đâu ông à, bán đấu giá mà, đương nhiên là giá cả sẽ không như trên thị trường rồi, có tính cạnh tranh cao, có người thấy món đồ này có giá trị, đồng thời sẽ trả giá cao hơn bình thường, vậy thì với người đó cái giá đó rất đáng, chiếu theo quy trình của cuộc đấu giá thì là chuyện thường tình, không thành vấn đề. Sở Tiên nhìn ông lão cao tuổi đứng trên bục xua xua tay, sao đó nhìn sang hướng cậu thanh niên kia hỏi lại:
- Nếu như cậu không trả hơn thì con cá mào gà đỏ này thuộc về tôi rồi.
- Chu Vân, không cần phải tranh giành nữa đâu, không đáng tẹo nào. Cô gái xinh đẹp bên cạnh nói với hắn, lắc đầu ngầy nguậy tỏ ý khuyên giải hắn bỏ đi.
Sắc mặt cậu thanh niên kia tối sầm lại, hắn cũng chẳng ngốc, ban nãy trong một phút hồ đồ mà hét lên cái giá mười vạn, bây giờ khi đã bình tĩnh trở lại, hắn mới thấy nếu không có Sở Tiên chắc hắn không khóc được mất, phải trả mười vạn chắc lúc ấy hắn hối hận lắm.
Sở Tiên chẳng thèm đếm xỉa đến ánh mắt của những người xung quanh nhìn mình, đi thẳng lên trên khán đài tới chỗ ông lão kia đang đứng.
- Cậu bạn trẻ à, cậu ra giá cao quá rồi, tôi thấy cứ trả theo giá thị trường sẽ hợp lí hơn, nhiều quá. Ông lão này quả thực là một người rất thật thà, xót ruột thay hắn, nhìn hắn ái ngại nói.
Sở Tiên cười rồi lắc đầu:
- Không sao đâu, đây là giá chót của cuộc bán đấu giá, mặc dù bỏ xa khoảng cách so với giá thị trường, nhưng trong mắt tôi mấy con cá mào gà đỏ này đáng giá ngần ấy tiền.
Hắn cũng chẳng phải loại nhiều tiền quá hóa rồ, mấy con cá này nếu như không còn sống hắn chắc chắn sẽ không đoái hoài tới đâu, nhưng mấy con cá mào gà đỏ này lại còn đang sống tung tăng như vậy, để lấy được gen cá thì dù cho hơn trăm vạn hắn cũng chấp nhận bỏ ra để mua về.
Ông lão sượng sùng nhìn hắn gật đầu, Sở Tiên bước tới bên bàn ban tổ chức, qua chỗ máy vi tính tiến hành chuyển tiền ngay lúc đó.
Ông lão ngư dân kích động bắt lấy bắt để tay hắn, Sở Tiên xua xua tay, sau đó đem mấy con cá mào gà đỏ này về gian hàng của mình:
- Nhị Ngạc, trông mấy con cá này cẩn thận nhé.
- Vâng thưa ông chủ. Nhị Ngạc gật đầu đáp.
Sau khi hắn đã dặn dò xong xuôi công việc, đưa mấy con cá mào vàng đỏ trao về tay cho Nhị Ngạc bảo quản cẩn thận rồi hắn quay lại phiên bán đấu giá, anh Triệu nhìn hắn lắc đầu không nói gì, chỉ bật một ngón tay cái lên tán dương, sau đó nói một câu rằng hắn đúng là người giàu có.
- Tôi sẽ tiến hàng nuôi dưỡng chúng, tôi xem liệu có thể tiến hành theo phương pháp nuôi trồng thủ công được không. Sở Tiên giải thích với hắn.
- Ố? Nếu như mấy con cá mào gà đỏ này có thể nuôi được khỏe mạnh như mấy con cá lù đù vàng lớn của cậu, thì cậu bỏ ra mười lăm vạn chẳng lỗ tẹo nào.
- Tôi rất có niềm tin vào kĩ thuật nuôi trồng thủ công của mình. Sở Tiên cực kì tự tin đáp, khiến cho anh Triệu ở bên cạnh phải dè chừng.
- Xem xem, bây giờ đang bán đấu giá cá Bahaba Taipingensis kìa, mấy con cá Bahaba Taipingensis này có khi bán được hơn hai trăm vạn ấy.
- Ố, ngày đầu tiên mà đã tung cá Bahaba Taipingensis ra bán đấu giá rồi? Sở Tiên cực kì kinh ngạc sau đó hướng ánh nhìn lên phía khán đài.
- Quả nhiên! ở trên bục, một con cá Bahaba Taipingensis dài hơn một mét đang nằm yên vị trên cái giá ở trung tâm, con cá này nặng tầm năm mươi cân, giá mở đầu cho một con Bahaba Taipingensis như vậy là một trăm tám mươi vạn.
- Rất nhiều khách sạn nhà hàng năm sao đều không bỏ qua cơ hội này, còn có bảy tám người có tiền cũng không từ bỏ dịp tốt để hốt cá ngon về, ước chừng con cá Bahaba Taipingensis này có thể bán được hai trăm năm, hai trăm sáu mươi vạn chứ chả chơi. Anh Triệu ở bên cạnh nói.
Đây là lần thứ hai Sở Tiên gặp được con cá Bahaba Taipingensis ở ngoài đời, so với lần lần đầu tiên hắn có thêm sự hiểu biết với Bahaba Taipingensis nhiều.
Chất thịt của cá Bahaba Taipingensis ngược lại lại chẳng hề đáng tiền đến vậy, nửa cân cũng chỉ trên dưới ba ngàn, nhưng cái đáng giá nhất của nó lại chính là bong bóng cá, bong bóng của cá Bahaba Taipingensis được gọi là gelatin tốt nhất, nửa cân có thể bán được năm mươi vạn.
Một con Bahaba Taipingensis năm mươi cân thì bong bóng của nó cũng tầm hơn cân rưỡi, vậy thì chỉ cần giá bong bóng của nó đã là một trăm năm mươi vạn rồi.
Gelatin trong cá Bahaba Taipingensis có chức năng bổ gan và thận rất tốt, có khả năng cầm máu tốt, đặc biệt hiệu quả trong việc loại bỏ xuất huyết sau sinh của các bà bầu và các bệnh khác.
“Mua một con đi, dù sao thì bây giờ tiền của mình cũng chẳng biết dùng vào việc gì” Sở Tiên tự dưng lấy làm nực cười nghĩ thầm trong bụng, bây giờ có tiền rồi thì cứ tiêu xả láng đi.
- Hai trăm vạn. Lúc này, một âm thanh quen thuộc phát ra, Sở Tiên ngoái đầu lại phát hiện ra hóa ra vẫn là người đẹp trong phiên đấu giá lần trước ngã giá trước.
- Hai trăm mười vạn. Rất nhanh sau đó, một người thanh niên mặc âu phục báo giá lên, xem ra giống với một nhân viên của khách sạn nào đó.
- Hai trăm hai mươi vạn.
- Hai trăm ba mươi vạn.
Giá cá Bahaba Taipingensis tăng mười vạn mười vạn một, rất nhanh sau đó đã đội lên đến hai trăm ba mươi vạn, tăng tới lúc này, chỉ còn sót lại ba bốn người trụ lại cạnh tranh với nhau.
- Hai trăm bốn mươi vạn. Sở Tiên đứng bên cạnh hét giá lên một tiếng.
Vẫn còn trụ lại để cạnh tranh mua cá cho tới bây giờ, cứ mỗi một lần có một người hét giá lên là lại thu hút được sự chú ý của tất cả những người còn lại, mọi người cứ nhìn qua nhìn lại những người cạnh nhau nhau như thế cho tới khi có người ra thêm giá mới, ánh mắt tất cả dừng lại ở chỗ Sở Tiên, ai cũng ngạc nhiên kinh người khi lại là hắn, cái người bỏ ra mười mấy vạn chỉ để mua một cân cá mào gà đỏ lại xuất hiện.
- Ôi vãi, cái tên nhãi này chẳng phải là một trong những hộ chủ nuôi cá tham gia ở hội chợ ngư nghiệp lần này sao? Sao lại có nhiều tiền như vậy chứ, lại còn dám đứng ra tranh giành cướp mua lấy cá Bahaba Taipingensis đắt đỏ nữa chứ.
- Đúng là không thể ngờ tới, từ khi nào nuôi cá lại có thể thành tỉ phú vậy, hơn hai trăm vạn một con cá Bahaba Taipingensis mà cũng dám mở mồm trả giá được.
Đám đông chung quanh nhao nhao lên bàn tán sôi nổi, từ khi nào hộ chủ nuôi cá lại ghê gớm tới như vậy.
Mấy người trong ban tổ chức ai nấy cũng mắt tròn mắt dẹt, nhìn thấy Sở Tiên đứng bên cạnh đấy đắn đo xem có nên sắp xếp cho hắn một cái ghế ngồi đáng hoàng để tham dự cuộc đấu giá cho hứng khởi không.
Sở Tiên nhìn thấy bộ dạng đó của bọn họ mà phì cười, ánh mắt hướng nhìn lên trên con cá Bahaba Taipingensis trên khán đài.
Cô gái tranh với Sở Tiên lần trước thấy Sở Tiên báo giá như vậy thì liền chau mày, cậu thanh niên ở bên cạnh mặt cũng u ám lạ thường.
- Hai trăm năm mươi vạn. Người đẹp quyết tâm đấu với hắn một phen nữa.
- Hai trăm sáu mươi vạn. Một ông lão tiếp giá.
- Hai trăm bảy mươi vạn. Sở Tiên chẳng hề do dự mà thêm mười vạn nữa góp vui.
Lúc này mấy người đang cạnh tranh với nhau thực sự do dự ra mặt, hai trăm bảy mươi vạn, cái giá này hơi bị quá đáng rồi đấy nha!
Nhưng người đẹp kia vẫn chưa chịu bỏ cuộc, nghiến răng nghiến lợi:
- Bong bóng cá Bahaba Taipingensis tôi chắc chắn phải có được nó, sẽ đem lại lợi ích cực lớn cho công ty của chúng ta sau này.
- Hai trăm ba mươi vạn.
- Hai trăm chín mươi vạn. Sở Tiên chẳng kém cạnh tiếp tục vờn cô ta.
Những người tham gia cuộc đấu giá đó đều phục sát đất, móa nó chứ, tận hai trăm chín mươi vạn, cái tay này nom trẻ măng cơ mà cứng họng thật đấy, tỉ phú trẻ chắc rồi.
- Mẹ kiếp, Thu Diệp, cái thằng ranh này như kiểu muốn chơi chúng ta vậy, chúng ta theo luôn. Cậu thanh niên ở bên cạnh cô gái tức giận gầm lên.
Cô gái đó gật đầu đồng ý:
- Ba trăm vạn.
- Ba trăm… Chưa kịp đợi Sở Tiên hét giá xong, anh Triệu ở bên cạnh sốt ruột kéo nhẹ lấy cánh tay của hắn, có ý gàn hắn mà khuyên giải:
- Người anh em, tôi không biết cậu có bao nhiêu tiền, nhưng mà con cá Bahaba Taipingensis này mà cậu đẩy lên tận ba trăm vạn thì đúng là không đáng tí nào đâu, ngày mai còn lên sàn thêm một con cá Bahaba Taipingensis nữa, nếu cậu muốn mua thì ngày mai có thể cân nhắc lại mai tranh mua sau, nói không chừng sẽ rẻ hơn đôi chút, tôi thấy hôm nay đối thủ không có ý muốn dừng lại đâu.
Sở Tiên nghe anh Triệu nói vậy thì liền do dự một hồi, sau đó cũng gật đầu:
- Ừm, vậy thì mua con cá ngày mai vậy.
Cá Bahaba Taipingensis không giống với cá mào gà đỏ, không nhất thiết phải tranh tới cùng, bây giờ bỏ ra mấy chục vạn như vậy, hắn cũng không nhất thiết phải tranh giành quá gay gắt, thêm vào nữa ngày mai còn có một con nữa, nếu như tình hình hôm nay không được tốt tranh mua con ngày mai cũng chưa muộn.
Sở Tiên dừng lại không báo giá nữa khiến người đẹp kia thở phào một hơi.
Cuối cùng con cá này đã thuộc về tay cô gái đó với giá ba trăm vạn, cái giá này khiến những người chung quanh hết hồn, thời buổi bây giờ những người trẻ tuồi đều thừa tiền tới vậy sao?
Cuộc đấu giá cuối cùng là một con cá nóc sống ở biển, năm con cá nóc hoang dã, mỗi con đều nặng tầm hơn nửa cân, năm con trung bình bán ra với giá tầm trên dưới một vạn bảy.
Sau khi bán đấu giá xong năm loại cá, cuộc bán đấu giá của hội chợ ngư nghiệp quốc tế hôm nay coi như là kết thúc một cách tốt đẹp, ngày mai và ngày kia cũng sẽ vẫn có cuộc đấu giá năm loại cá như thế này diễn ra.
Sau khi kết thúc phiên đấu giá, Sở Tiên về gian hàng của mình, trong lúc này, khách khứa vẫn chưa tản đi mà vẫn còn nán lại chung quanh để dạo chơi.
Bảy tám trăm người, trong đó 90% những người tham gia bán đấu giá chỉ là tới xem hương xem hoa, bàn tán cho thêm phần sôi nổi thôi, phần lớn họ đến tìm mua những loại cá có giá cả hợp lí lại tươi ngon, có giá trị sử dụng thực tiễn cao, tỉ dụ như những loại cá hải sản một hai ngàn chẳng hạn.
Mua ba con bào ngư, tôm hùm Úc, cá biển sâu [1], mấy loại đắt đỏ ấy không phải lựa chọn của phần đông du khách.
Sở Tiên nhìn thấy khách khứa đang tản ra từ phía đi ngắm các gian hàng thì liền mong chờ lắm, hắn kì vọng có thể gặp được những người mua hàng am hiểu một chút, biết nhận ra giá trị của số cá trong gian hàng của hắn, như vậy hắn sẽ rảnh được khối việc.
Thế những, khiến hắn cám thấy ngạc nhiên là, người đầu tiên tìm tới gian hàng của hắn lại chính là người đẹp ban nãy tranh giành quyết liệt mua năm con cá mào gà đỏ với hắn.
[1] Cá biển sâu hay cá nước sâu, cá đáy biển là tên gọi chỉ về các loài cá sống ở biển và sinh sống dưới sâu trong bóng tối bên dưới bề mặt nước nơi mà ánh sáng không xuyên thấu tới. Các loài cá lantern (Myctophidae) đến nay là cá biển sâu phổ biến nhất. Cá biển sâu khác bao gồm cá đèn (Anomalopidae), cá mập cookiecutter, Gonostomatidae, Bộ Cá vảy chân, và cá rắn Viper. Chỉ có khoảng 2% loài sinh vật biển được biết đến sống trong môi trường biển khơi. Điều này có nghĩa rằng chúng sống trong cột nước như trái ngược với các sinh vật đáy sống trong hoặc trên đáy biển. Các sinh vật biển sâu thường sống biển khơi sâu (1000m- 4000m) và những khu vực sâu 4000m- 6000m. Tuy nhiên, đặc điểm của các sinh vật biển sâu, chẳng hạn như có khả năng phát quang sinh học có thể được nhìn thấy trong bóng tối (sâu 200m- 1000m). Lớp tối thiểu oxy tồn tại ở đâu đó giữa độ sâu 700m và 1000m sâu tùy thuộc vào nơi trong đại dương. Khu vực này cũng là nơi mà các chất dinh dưỡng phong phú nhất. Các biển khơi sâu có nghĩa là không có ánh sáng thâm nhập vào khu vực này của đại dương. Các khu vực này chiếm khoảng 75% diện tích đại dương có thể ở sinh sống. Khu vực mà cá biển sâu không sống là vùng epipelagic (0m- 200m), là khu vực nơi mà ánh sáng xuyên qua nước và quang hợp xảy ra.
Chương 285: Tay Bán Hàng Hành Xử Quái Dị
Dịch: Nguyên Dũng.
Biên: Cẩu ca.
Nhóm: Cá.
Nguồn: truyenyy.com
Ngoại trừ người đẹp đó cùng cậu thanh niên kia ra thì ở bên cạnh hai người họ còn có ba nam nữ nữa, bọn họ hình như không để ý tới Sở Tiên lắm, trong mắt ánh lên sự hứng thú nhìn chăm chăm vào bong bóng của con cá thiểu đặt trong gian hàng.
- Trác Vũ, là bong bóng của cá thiểu này, ở gian hàng này bán ít nhất phải tầm một cân đấy.
- Đúng vậy, bong bóng cá thiểu thuộc hàng tinh phẩm, bong bóng cá thiểu bây giờ có thị trường rộng mở lắm, mà còn có hiệu quả nuôi da siêu việt luôn á.
- Vậy chúng ta mau mau mua thôi.
- Xem trước đi hẵng nói.
Mấy người đó nhỏ tiếng bàn tán với nhau, sau đó ngước đầu lên hỏi:
- Ông chủ, tôi có thể cầm lên xem bong bóng cá thiểu của ông…
Trác Vũ mới nói dứt mồm nửa câu thì nhìn thấy thanh niên này quen quen liền khựng lại.
Sau đó cả đám liền đồng loạt ngước lên nhận ra Sở Tiên, ai nấy cũng đều cảm thấy kinh ngạc ra mặt, nhất là cậu thanh niên kia, sắc mặt hắn ta tối sầm hẳn lại, khó coi kinh khủng.
- Xin chào, cho hỏi đây là quầy hàng của anh sao? Trác Vũ nhanh chóng điều chỉnh lại tâm thái của mình, bình tĩnh hỏi lại hắn.
- Đúng vậy, mấy người muốn mua gì? Sở Tiên gật đầu, hỏi luôn xem ý khách thế nào.
- Chúng tôi liệu có thể xem bong bóng cá thiểu này của anh một chút được không. Trác Vũ nói rồi chỉ tay vào cái túi bong bóng cá thiểu được bọc cẩn thận trong màng bảo quản thực phẩm.
- Đương nhiên là được. Sở Tiên gât đầu ngay tắp lự, sau đó hắn đi vào trong quầy lấy hàng ra rồi đưa cho cô gái đó.
- Cảm ơn. Trác Vũ gật đầu, sau khi nhận được hàng cô liền nhìn ngắm món đồ trên tay của mình, không bao lâu sau liền lộ ra sắc mặt kinh ngạc:
- Là bong bóng cá thiểu, mà lại là loại sống ở biển chân chính luôn này.
- Vậy sao Trác Vũ, đưa tôi xem nào. Cô gái đứng bên cạnh hiếu kì hỏi rồi đưa tay ra kéo cái túi về phía mình.
- Nhìn sơ qua thấy chất lượng không tồi đâu, nhưng mà tôi không phân biệt được bong bóng cá thiểu này liệu có phải hàng thật không. Cô gái đó lấy tay chạm vào bong bóng cá cảm thấy rất ổn liền đánh giá khách quan như vậy vì thấy sờ vào thích thích tay.
- Cách phân biệt bong bong cá thiểu hoang dã chính hiệu rất đơn giản, nó có một đặc điểm rất dễ nhận ra đó chính là nếp gấp phía hai bên: Nếu như lớp bong bóng cá được rạch ra ở mặt trước, vậy giống hán tự đem chữ “nhân” chẻ đôi, máng nước sẽ nằm trên trong vùng nhăn, nghĩa là bên trong chữ “nhân” đó, cái nếp nhăn đó giống như khi chúng ta cười, hai cánh mũi có phần nhăn lên vậy; còn nếu rạch từ đằng sau thì chữ “nhân” sẽ biết thành chữ “bát”, tách ra làm hai hàng, lúc này máng nước sẽ nằm bên ngoài vùng nhăn. [1]
- Còn đặc điểm thứ hai nữa chính là ở các nếp nhăn của bong bóng cá, phần này có màu sắc đậm nhạt không giống nhau, những vẫn có thể tìm ra được.
- Đặc điểm thứ ba chính là lớp keo, hay còn gọi là gelatin có dạng đúp, nghĩa là hai tầng, giống như kiểu hai trong một, hai tầng chập lại thành một lớp vậy, cái đặc điểm này hơi khó để nhận biết, nhưng nếu nhìn kĩ thì có thể tìm thấy phần mép bên cạnh của nó, từ đó tách được tầng của chúng ra, để theo năm tháng, càng lâu thì lớp keo đó càng lộ rõ, phần mép của nó sẽt tự lộ ra thành hai tầng, lúc ấy có thể nhìn ra một cách dễ dàng.
- Đặc điểm thứ tư nằm ở phần đuôi, đuôi nó giống như một gốc hoa sen vậy, có rất nhiều cái lỗ rỗng tròn nhỏ, nhưng mấy cái này thường sẽ bị mất đi trong suốt quá trình sấy và phơi khô, tuy nhiên, nếu chúng vẫn còn, không bị rụng đi thì rõ ràng là 100% bong bóng cá thiểu hoang dã.
Trác Vũ quan sát miếng bong bóng cá trên tay một cách tỉ mỉ, đồng thời cũng giải thích một các cặn kẽ cho mấy người bạn ở xung quanh mình biết cách phân biệt thật giả.
- Bây giờ giá của bong bóng cá thiểu tầm một hai vạn, ông chủ, bong bóng cá thiểu chỗ anh bán bao nhiêu tiền vậy? Một cô gái đứng bên cạnh sau khi cân nhắc xong liền hỏi Sở Tiên.
- Một vạn sáu nửa cân. Sở Tiên nhìn họ đáp, hắn cũng đã điều tra giá thị trường rồi, bong bóng cá thiểu hoang dã có giá trong khoảng một vạn tám đến hai vạn, hắn đòi một vạn sáu không có gì đắt cả.
- Một vạn sáu? Cái giá của Sở Tiên đưa ra khiến cho Trác Vũ cảm thấy hơi kinh ngạc, lập tức hỏi lại:
- Chỗ anh chỉ có nhiêu đây thôi sao?
- Bong bóng cá thiểu hiện tại chỉ còn một cân thôi, nhưng mà chỗ tôi còn có tầm một vạn con cá thiểu, tính ra thì sẽ có tầm năm trăm cân bong bóng cá thiểu. Sở Tiên liền trả lời.
- Cái gì? Trác Vũ nghe xong mà không tin vào tai mình nữa, thế nhưng mấy cô cậu ở chung quanh cũng đã kịp phản ứng lại:
- Ý anh là số bong bóng cá thiểu này là do anh nuôi rồi tự sấy khô ấy hả?
- Ừm. Sở Tiên gật đầu, sau đó chỉ tay lên phía trên:
- Cá thiểu là do chính tay tôi nuôi trồng, thế nhưng không hề có sự khác biệt nào so với loại sống ở biển cả, bong bóng cá thiểu mấy cô cậu cũng xem rồi đó, giống hoàn toàn so với loại hoang dã.
- Cái này… Trác Vũ cảm thấy không tài nào mà tin nổi, chính miệng cô khi nãy đã nhận xét khá nhiều, mà rõ ràng cô cứ nghĩ rằng số bong bóng cá thiểu này chính là loại hoang dã mới xấu hổ chứ, nhưng không hề ngờ tới lại là nuôi trông mà thành, điều này khiến cô cảm thấy khá là ngại, thế nhưng Trác Vũ lại kinh ngạc nhiều hơn, bong bóng cá thiểu nuôi trồng mà lại có thể đạt tới trình độ giống bóng bóng cá thiểu hoang dã tới vậy?
- Bong bóng cá thiểu nếu là loại nuôi trồng thì rẻ hơn rất nhiều, nhiều nhất là vài ngàn, anh có phải là bán hơi bị chát rồi không. Lúc này, cậu thanh niên Chu Vân bên cạnh chất vấn Sở Tiên.
- Không đắt đâu. Sở Tiên lắc đầu:
- Mấy người có thể dùng bong bóng cá thiểu xịn để so sánh với loại của tôi, thậm chí là có thể mang đi làm hóa nghiệm cũng chẳng sao, chắn chắn không thể kém hơn so với cá thiểu hoang dã được.
- Cơ mà nuôi trồng thì vẫn là nuôi trồng thôi, làm sao mà so sánh với loại sống ở tự nhiên được. Chu Vân gay gắt lên khi thấy Sở Tiên tự tin đến vậy.
- Chính vậy đó. Sở Tiên gật đầu:
- Tôi đã giảm xuống hai ngàn rồi đấy, nếu không, tôi bét nhất cũng bán được một vạn tám.
Chu Vân chép miệng:
- Tôi thấy là, hoang dã và nuôi trồng có sự khác biệt rất lớn, chỗ cậu nếu có thể bán một vạn đã được coi là nhiều rồi đấy.
Sở Tiên cười nhạt:
- Tôi lại không cho là như vậy đâu.
- Có thể giảm giá chút được không. Trác Vũ sau khi trầm tư một hồi liền hỏi hắn:
- Nếu như chúng tôi cầm bong bóng cá thiểu của anh đi hóa nghiệm và tiến hành so sánh với bong bóng cá thiểu hoang dã mà không thấy có chút khác biệt nào thì chúng tôi sẽ cân nhắc tới chuyện bỏ tiền ra mua về, thậm chí có thể mua hết luôn số bong bóng cá thiểu mà anh đang có, nhưng mà giá cả phải có ưu đãi cho chúng tôi một chút.
- Không được, tôi đã lấy giá rẻ lắm rồi, qua tay mấy người nửa cân ít nhất cũng kiếm thêm được hai ngàn, nếu mà bọc gói đẹp đẽ một chút thì lợi nhuận chẳng phải kiếm không ít ư. Sở Tiên kiên quyết lắc đầu.
Gelatin không giống như các loài cá khác, nó có thể tiến hành giám định được, có thể làm giấy chứng nhận, bong bóng cá thiểu của hắn mặc dù là loại nuôi trồng nhưng lại dùng giá của bong bóng cá thiểu hoang dã để bán, vậy nên giá cả của các loài cá khác có thể đàm phán mà hạ bớt xuống, nhưng còn bong bóng cá thiểu thì không thể giảm xuống được.
- Hoang dã và nuôi trồng đối với người tiêu dùng mà nói rõ ràng là hai khái niệm khác nhau, cậu lấy loại nuôi trồng ra bán mà lại muốn dùng giá gần bằng với loại hoang dã là điều phi lí, thêm vào nữa chúng tôi có thể mua lại toàn bộ số bong bóng cá thiểu của cậu, nếu như cậu có thể bớt bớt một chút thì chúng ta có thể hợp tác lâu dài. Chu Vân nhăn mặt thương lượng với hắn.
- Hợp tác lâu dài? Sở Tiên do dự một hồi:
- Nếu như hợp tác lâu dài thì anh có thể cho tôi cái giá như thế nào?
- Nửa cân một vạn, chúng tôi sẽ mua hết toàn bộ số bong bóng cá thiểu cậu đang có trong tay, đồng thời sau này nếu cậu còn có thì chúng ta vẫn cái giá đó mà tiến hành trao đổi mua bán. Chu Vân đáp thẳng.
Trác Vũ cùng mấy cô gái bên cạnh hơi nhăn mày nhưng không lên tiếng.
- Haha. Sở Tiên bó tay rồi lắc đầu trả lời thẳng thắn luôn:
- Không bán.
Chu Vân thấy hắn ta từ chối thì cũng không có gì lấy làm lạ cả, tiếp tục nâng giá:
- Một vạn mốt, đây là giá cao nhất chúng tôi có thể trả cho anh rồi, anh nên biết rằng loại của anh là nuôi trồng, chúng tôi mua về cũng phải chịu rủi ro, tôi tin là mức giá này đã là vô cùng cao rồi.
- Thôi đi. Sở Tiên nhìn cậu thanh niên đó rồi xua xua tay:
- Ít hơn một vạn sáu thì không cần thương lượng nữa đâu, ngoài ra, tôi còn phải xem xem số cá thiểu của tôi có thể bán ra không đã, nếu như tìm thấy người mua thì tôi sẽ cân nhắc tới việc hợp các với các anh, nếu như không thể thì, nếu các anh muốn mua tôi sẽ cho các anh một cái giá hợp lí, năm vạn, cả con cá tầm cân rưỡi sẽ bán cho các anh.
- Cái này? Câu nói xanh rờn của Sở Tiên làm cho Chu Vân cứng họng, bọn họ đang bàn chuyện bong bóng cá thiểu, kết quả lại nói sang chuyện bán cả con cá cho bọn hắn, mà bọn Chu Vân đâu có tính mua cá, hơn nữa, giá mà Sở Tiên ra không những rất đắt, mà còn tăng lên gấp mấy lần liền, người trong ngành ai cũng tính được tầm mười con cá mới cho ra được nửa cân gelatin, vốn chỉ cần một vạn sáu là có thể mua được nửa cân rồi, bây giờ mua cả cá và cả nửa cân bong bóng cá mất tận năm vạn, vậy thì chẳng hóa ra là cả quá trình thu mua giá cả bị tăng lên hơn ba lần sao, bọn họ cũng chẳng muốn mua cá, vả lại mua cá có tác dụng gì đâu?
Sở Tiên nói ra một câu khiến cho Chu Vân sững sờ, ngay tới cả bọn Trác Vũ đứng bên cạnh cũng bó tay lắc đầu.
- Người anh em, cậu không nhầm nhọt gì đấy chứ, chúng tôi chỉ muốn mua bong bóng cá chứ mua cá của cậu để làm gì? Chu Vân tức giận gắt lên.
- Bong bóng cá thiểu tôi bán giá thấp nhất là một vạn năm, cái giá này còn phải chờ tới khi tôi tìm được khách hàng hợp tác bán xong cá thiểu đi đã rồi bàn sau. Sở Tiên trả lời.
Bọn Chu Vân và Trác Vũ mặt biến sắc, bây giờ còn có cái loại người bán hàng như thế này hả, đúng là khó tả mà.
Nhưng mà cứ nhìn số tinh phẩm bong bóng cá tuyệt hảo này, Trác Vũ lại theo thói quen cũ mà liếm môi một cái:
- Nếu như chúng tôi chịu bỏ ra một vạn năm mua nửa cân, hợp tác lâu dài, thì anh có thể bán cho chúng tôi không?
- Được chứ, nhưng mà phải đợi cho tôi tìm được người mua số cá thiểu này đi đã, đồng thời phải trong điều kiện người ta không mua bong bóng cá thì tôi mới bán cho mấy người được. Sở Tiên gật gù.
Trác Vũ nghe thấy Sở Tiên rất phách lối, không coi ai ra gì như vậy thì liền cáu tiết, gân cổ lên chửi:
- Vậy thì số bong bóng cá thiểu này của anh rốt cuộc là có bán hay không đây?
- Ế? Sở Tiên cảm thấy ngại thay cho cô ta vuốt vuốt mặt:
- Để tôi xem xét tình hình đã, giá thì đã bàn xong rồi đấy, còn bán được tôi sẽ bán.
- Cái gì mà bán được tôi sẽ bán chứ? Trác Vũ không biết nói gì hơn nhìn hắn, Chu Vân cùng mấy cô gái kia cũng tức giận hằm hằm nhìn hắn ta.
- Hihi. Sở Tiên cười, trong lòng hắn đang như kiểu mở cờ trong bụng, bây giờ hắn lại có cái quyền bán hay không bán với khách hàng cơ đấy:
- Ba ngày nhé, trong ba ngày này tôi sẽ cố gắng trả lời mấy người nhanh nhất có thể.
- Được rồi, hi vọng trong ba ngày này anh sẽ có câu trả lời cho chúng tôi. Trác Vũ nghiến răng nghiến lợi.
- Yên tâm đi, nếu như không có ai tranh với mấy người thì số bong bóng cá thiểu này tôi sẽ bán cho các vị. Sở Tiên gật đầu, thường thì các khách sạn mua cá chứ không muốn mua bong bóng cá.
- Được. Trác Vũ khá khó chịu trả lời hắn:
- Tôi sẽ kiếm giúp anh xem có người nào muốn mua cá thiểu không.
Sở Tiên sững người, hắn phấn khởi đáp:
- Vậy thì cảm ơn nhé, nếu như cô có thể giúp tôi tìm được khách hàng muốn mua cá thì tôi sẽ có ưu đãi cho cô.
- Được, hi vọng anh nói được làm được. Trác Vũ nhìn hắn gật đầu, cô nhấn mạnh vào bốn chữ nói được làm được nhắc nhở hắn.
- Yên tâm đi. Sở Tiên bó tay cười trừ.
- Đưa cho chúng tôi một miếng bong bóng cá đi hóa nghiệm không thành vấn đề chứ? Trác Vũ cầm lấy môt miếng bong bóng má nhìn hắn hỏi.
- Không thành vấn đề, cô có thể đi hóa nghiệm tùy ý, nếu như kém hơn so với bong bóng cá thiểu sống ở biển, tự tôi khắc hạ thấp giá xuống.
- Được. Trác Vũ gật đầu rôi cầm lấy một miếng bong bóng cá lên, trong lòng thấp thỏm mong chờ đi về phía ngoài.
Bọn Chu Vân trừng mắt lườm Sở Tiên một cái rồi cũng bó tay đi theo sau Trác Vũ.
Bọn họ lần đầu tiên gặp phải một cái tay bán hàng quái gở như vậy, đúng là không tuân theo nguyên tắc gì cả.
- Trác Vũ, chũng ta có tìm cho tên đó bên mua không? Bước ra khỏi hội chợ ngư nghiệp, Chu Vân sắc mặt khó coi hỏi ý kiến người đẹp.
- Ừm, thử xem. Trác Vũ cũng khó chịu không kém.
- Cái tay này đáng ghét thật đấy.
- Chắc là não có vấn đề, hành xử dị hợm không thể nào tả được,
- Chắc chắn là vậy rồi, bỏ ra mười mấy vạn chỉ để mua mấy con cá mào gà đỏ, bây giờ lại làm ra mấy cái chuyện như vậy thì thử hỏi não bộ có bình thường không?
[1] Chữ “Nhân” trong hán tự Trung Quốc là 人; còn chữ “Bát” là八
Các bạn phát huy trí tưởng tượng nhé ( Chú thích từ người dịch )
Chương 286: Một Mũi Tên Trúng Hai Con Chim
Dịch: Nguyên Dũng.
Biên: Cẩu ca.
Nhóm: Cá.
Nguồn: truyenyy.com
Sở Tiên không hề hay biết hắn trong mắt người khác lại là một tên hâm hâm không có não.
Hắn cũng là do bất đắc dĩ thôi, cá thiểu với gelatin đi liền nhau, chẳng nhẽ chỉ bán mỗi bong bong cá không thôi, thế chẳng phải là mình chịu thiệt lớn sao, bong bóng cá thiểu có thể lưu trữ được trong thời gian dài, nhưng mà cá thiểu thì đương nhiên không thể để lâu được rồi, vậy nên hắn chỉ có thể bán hết cá đi mới cân nhắc tới chuyện tiêu thụ bong bóng cả thiểu sau được.
- Nếu như bọn họ có thể tìm cho mình được khách hàng mua cá thì đúng là không còn gì tuyệt vời hơn, một mũi tên trúng hai con chim. Sở Tiên cười nói.
Hội chợ ngư nghiệp vẫn tiếp tục được tổ chức, Sở Tiên ngồi trong gian hàng của mình, mặc dù du khách tới khá là đông, nhưng họ chỉ hỏi han vài câu thôi xong rồi liền bỏ đi.
Loại nuôi trồng đắt quá, đây là những phản ứng đầu tiên của những khách hàng trước tới hỏi hàng của hắn.
Sở Tiên cũng chẳng biết làm sao, chỉ có thể chờ đợi Nhất Ngạc đem cá lù đù vàng lớn và cá thiểu của mình tới mà thôi, sau đó hắn sẽ cho mọi người nếm thử, như vậy sẽ có thể thay thôi được khái niệm trong đầu họ.
Ngày đầu tiên của hội chợ nhanh chóng khép lại, chỉ trừ mấy cô cậu kia ra thì chẳng có chút thu hoạch nào cả.
Sáng ngày hôm sau, Sở Tiên lại tới hội chợ ngư nghiệp như thường lệ, cùng thời điểm đó, Nhất Ngạc cũng đã đem hai trăm con cá từ thành phố Thanh Hải tới, một trăm con cá lù đù vàng lớn và một trăm con cá thiểu.
- Chậc chậc, người anh em cậu đúng là có bản lĩnh thật, cá lù đù vàng lớn và cá thiểu đều được cậu nuôi trồng tới mức này, thật là vi diệu, nếu cậu có thể mở rộng được thị trường chắc chắn là một mỏ vàng khổng lồ cho cậu hưởng thụ! Anh Triệu ở bên cạnh mắt tròn mắt dẹt khi thấy Nhất Ngạc mang tới số lượng cá lớn như vậy, liền cảm thán nói.
- Vạn sự khởi đầu nan mà anh, em định đem tất cả số cá này nấu lên cho tất cả khách tới đây ăn thử, em tin rằng có nếm mới có tin, mới có thể xoay chuyển tình thế trước mắt. Sở Tiên hừng hực niềm tin đáp.
- Ừm, phải đấy, chắc chắn là vậy rồi, với thị trường trước mắt chỉ có mỗi mình nhà của cậu em là có loại sản phẩm này, có thể nói mà độc quyền luôn ấy, mà giá cả cũng sẽ không bị thấp đi quá nhiều. Anh Triệu nói.
- Mỗi nửa cân giảm bớt một ngàn đã là quá thấp rồi, cái giá này là quá hợp lí rồi ấy.
Vào ban sáng, những người vãng lai tới hội chợ ngư nghiệp vẫn như hôm đầu rất thưa thớt, mãi cho tới buổi chiều dòng người qua lại mới gọi là đông thêm lên chút ít, mà người hôm nay lại nhiều hơn hôm qua, chắc tầm trên dưới một ngàn người, khiến cho cả hội trường rộng lớn nhộn nhịp sôi nổi hẳn lên.
- Cuộc bán đấu giá bắt đầu rồi, hôm nay chúng ta cũng qua xem đi, nghe nói ngoài cá Bahaba Taipingensis ra còn có cả cá ngừ vây xanh tây đại dương nữa đấy. Anh Triệu gọi với về phía gian hàng của hắn rủ rê.
Sở Tiên gật đầu, sau đó đi về phía trung tâm hội trường.
- Trác tổng, không ngờ tới Trác tổng hôm nay cũng tới.
- Haha, lão Triệu à, cậu cũng tới à, đúng là trùng hợp nha.
- Đúng vậy, đúng vậy, Hồ tổng, hôm nay chúng ta quá có duyên rồi.
- Trác tổng tới để chuẩn bị quà Tết ạ?
- Ừm, nghe cháu gái nói ở đây có bán cá Bahaba Taipingensis, sắn tiện tôi tới mua một con mang về làm quà biếu Tết.
- Chú à, đợi lát nữa đừng quên vụ cá thiểu nhé.
- Haha, được được, cháu ấy, gây dựng một công ty mà tốn sức khổ tâm tới vậy, nhưng mà phải nói trước, nếu như chất lượng cá thiểu mà không đạt được tiêu chuẩn như loại hoang dã thì chú không lấy đâu đấy.
- Ừm ừm, cái tay đấy không đáng tin lắm nhưng mà cá của hắn lại đẹp cực luôn.
- Trác tổng hào khí ngời ngời, nếu như Hồ tổng thích con cá Bahaba Taipingensis này rồi thì tôi chỉ có thể chọn mua con cá ngừ vây xanh đại dương này về thôi.
- Haha, cạnh tranh bình đẳng mà.
- Lão Triệu tôi cũng nên biết người biết ta trăm trận trăm thắng, nếu mà Hồ tổng đã nói muốn mua rồi thì ai còn dám tranh với ngài nữa chứ.
Hai người họ vừa bước vào cổng thì nghe thấy tiếng mấy người truyện trò rôm rả với nhau, Sở Tiên liếc nhìn mấy người đó, một người trung niên tướng mạo hơi mập mạp tinh thần quắc thước cùng với một trung niên trên đầu thưa thớt tóc đang nói chuyện với nhau, đứng bên cạnh người trung niên hơi phì phiêu được gọi là Trác tổng đó còn có vài người thanh niên, hắn hơi sững người lại khi nhận ra trong đám người đó có hội nam nữ muốn mua bong bóng cá thiểu của hắn ngày hôm qua, sao mấy người đó lại ở đây?
Sở Tiên liếc một cái nhưng cũng không qua đó chào hỏi, chỉ đứng ở một bên chờ đợi phiên đấu giá bắt đầu.
Còn trong lúc đó, Trác Vũ ngồi bên cạnh chú của mình, hôm qua sau khi quay trở về, cô đã lập tức mang miếng bóng bóng cá ấy đi hoá nghiệm, ra kết quả khiến cho cô vô cùng sửng sốt, công dụng của bong bong cá thiểu nuôi trồng gần như không có sự khác biệt nào so với loại sống ở biển cả, điều này càng khiến cho cô ham muốn số gelatin của tên thanh niên đáng ghét kia hơn.
Thế nên cô đã tìm tới chú của mình, chú của cô là một chủ tịch của một khách sạn nhà hàng năm sao khu vực Châu Á, đồng thời cũng có phần lớn cổ phần ở một số khách sạn trong các khu vực Châu Á, cô kéo chú mình tới vì muốn để ông ấy mua sạch chỗ cá thiểu của cái tay đáng ghét kia đi, như vậy cô có thể mua chỗ bong bóng cá quý giá kia một cách ngon ơ rồi.
Mặc dù làm như vậy cũng do Trác Vũ khá bướng bỉnh, nhưng cô cũng đến đường cùng rồi, chẳng nghĩ ra được cách nào khác hay nữa cả, đối diện với cái tên đầu óc không được bình thường kia thì cô chỉ có thể chọn cách an toàn trăm phần trăm nắm chắc phần thắng trong tay mà thôi.
Chú của cô luôn yêu thương cô hết mực, quả nhiên là không nằm ngoài dự đoán, cô năn nỉ chú mình một hồi là ông ta liền đồng ý cái rụp cùng cô tới hội chợ này xem xét.
Trên đường đi tới đây, chú cô hay tin hôm qua cô cũng có mua được một con cá Bahaba Taipingensis thì ông ta đã lấy thịt cá đi còn bong bóng cá để lại cho cô, nghe nói hôm nay còn bán đấu giá một con cá Bahaba Taipingensis nữa nên ông ta cũng tiện thể đến mua một con làm quà tặng một người bạn.
- Hôm nay sao mà đông người thế, người tới đông hơn hôm qua thì phải, không biết là có gặp được mấy khách hàng lớn không nữa. Anh Triệu đứng bên cạnh Sở Tiên nhìn đám đông trước mặt chờ mong, cả ngày hôm qua anh ta cũng không thu hoạch được gì.
- Xem số có hên không thôi. Sở Tiên cười.
- Phải vậy đấy, mấy nhà hợp tác tốt không dễ gì mà kiếm được đâu. Anh Triệu gật gù.
Hai người vừa chờ đợi vừa tán phét với nhau, chẳng bao lâu sau thì phiên đấu giá đã được bắt đầu.
- Món đầu tiên được bán đấu giá là vi cá, tất cả có mười phần vi cá, mỗi một phần giá khởi điểm là năm ngàn, một phần tầm trên dưới hai cân rưỡi.
- Vi cá cũng ngon đấy, mùi vị rất là đậm đà. Sở Tiên nhìn lên phía trên bày từng miếng vi cá rất bắt mắt, đều là tinh phẩm vi cá cả, hắn ngắm nhìn rồi hài lòng tán dương.
- Chú à, cháu mua vi cá về tặng thím nhé, hihi. Trác Vũ nhìn số vi cá hấp dẫn được bày trên bục liền quay sang nói với người trung niên bên cạnh.
- Không cần cháu mua đâu, cháu có tí vốn mở công ty lại còn bao việc cần dùng, chỗ tiền ấy sao đủ được, đợi khi nào cháu kiếm được nhiều tiền rồi, lúc ấy mua tặng thím con cũng không cần phải nghĩ ngợi nữa. Người trung niên đó nói rồi cười tươi, sau đó trực tiếp hô to lên một tiếng:
- Sáu ngàn.
- Bảy ngàn. Sở Tiên thấy có người trả giá thì liền báo trá theo.
- Tám ngàn. Người trung niên ấy không để ý tới người tranh với mình, chỉ cười ha hả rồi tiếp tục báo giá lên.
- Chín ngàn. Chú của Trác Vũ vừa mới dứt lời thì Sở Tiên nhìn về phía vi cá rồi nâng thêm một ngàn nữa.
Người trung niên đó không hề biết Sở Tiên, nhưng mà Trác Vũ ngồi bên cạnh nghe thấy cái giọng nói quen quen liền quay phắt lại, thì thấy ngay cái bóng dáng đáng ghét ấy đang đứng ở phía ngoài cửa, cổ họng như thể có vật gì ở trong làm cho nghẹn ứ lại tức không chịu nổi.
- Một. Vào cái lúc chú của mình đang chuẩn bị đấu giá tiếp thì Trác Vũ liền vội vội vàng vàng kéo kéo lấy tay hắn can ngăn:
- Chú ơi chú, phần này chúng ta không tranh nữa, đợi phần sau mua cũng được mà.
- Sao thế? Người trung niên hồ nghi nhìn về phía cô cháu gái cưng của mình.
- Không sao, chúng ta không cần thiết tranh giành với kẻ điên. Trác Vũ nhìn về phía Sở Tiên hậm hực rồi bĩu dài môi ra.
- Ồ? Người trung niên cảm thấy tức cười nhìn theo ánh mắt của cô hỏi tiếp:
- Sao thế? Người thanh niên đó đắc tội với cháu à?
- Không có, hắn ta bị thần kinh rung rinh đấy chú, hôm qua cháu muốn mua cá mào gà đỏ về nhà cơ, thế mà lại bị cái tên này cướp mất với giá mười lăm vạn, chú xem, cao hơn tròn mười lần đấy, chưa hết, lúc cạnh tranh mua cá Bahaba Taipingensis nếu như không có tên này xuất hiện thì cháu cũng không bị mua lỗ như vậy đâu, mà có thể tiết kiệm được hai ba mươi vạn cơ. Trác Văn hằm hằm kể tội Sở Tiên, những chuyện về sau cô không nói ra, nhưng cứ nghĩ tới chuyện đấy lại khiến cô tức lộn ruột.
- Haha, chẳng nhẽ cậu nhóc nó tính cưa cẩm cháu gái của chú à, muốn thu hút sự chú ý của con hay sao? Người trung niên đó cười đầy ý vị nhìn Trác Vũ.
- Không có chuyện đấy đâu, cháu chả hề quen biết anh ta, hơn nữa cái tay ấy đầu óc không hề bình thường tí nào. Trác Vũ như thể bị kích bom nổ, đã tức không để đâu cho hết rồi còn bị ông chú trêu thêm, cô phải vội vàng giải thích thêm vào.
- Được được. Người trung niên thấy cháu gái của mình có phần kích động hơn bình thường thì liền bật cười mà không nói gì.
- Người anh em, cậu đúng là lắm tiền nhiều của thật đấy. Anh Triệu đứng bên cạnh cười ha hả nói.
- Sắp Tết rồi, em chỉ muốn trữ ít đồ ăn thôi mà. Sở Tiên cũng cười theo.
- Haha, chỗ anh có cá mú, nếu chú thích thì anh tặng, xách vài con mang về nhà tích trữ mà ăn dần, mặc dù không phải loại hàng quý hoá gì cho cam, nhưng mà mùi vị tuyệt vời lắm đấy.
- Được thôi, vậy thì cảm ơn anh Triệu quá rồi, ồ, chỗ em có hai loại đấy, một con cá lù đù vàng lớn với một con cá thiểu, em tự nuôi, anh không phải ngại ngần đâu.
- Ôi không, cá lù đù vàng lớn với cá thiểu của cậu giá cả không rẻ tí nào.
- Haizz, đều là của nhà trồng được, có gì mà đắt với chả rẻ chứ.
Mua được một phần vi cá, Sở Tiên cùng anh Triệu nói chuyện rôm rả, không bao lâu sau đó tiếp tục bán đấu giá món thứ hai.
- Cua hoàng đế, người anh em có muốn mua một ít về không?
- Vâng, cua với tôm hùm là hai món khoái khẩu của em mà.
Sở Tiên cười gật đầu, nhìn thấy mấy thanh niên mang lên trên khán đài mấy con cua hoàng đế mà hắn phấn khởi vô cùng, mẩm thầm trong bụng loại này mà mang về chế biến thì ngon hết xảy.
- Con cua hoàng đế này đến từ Na Uy, có giấy chứng nhận xuất khẩu đàng hoáng, có tổng cộng mười con, con bự nhất tám cân, nhỏ con nhất ba cân rưỡi, bây giờ bắt đầu bán đấu giá con đầu tiên, con ba cân rưỡi, giá khởi đầu bốn ngàn năm. Người thanh biên ở trên khán đài hứng khởi nói với đám đông phía dưới.
Giá cả cua hoàng đế trên thị trường Trung Quốc loại tinh phẩm nửa cân ước chừng sáu bảy trăm, thường thì trong các nhà hàng khách sạn sẽ toàn cỡ một cân rưỡi cho đến hai cân, rất hiếm có con nào ba cân rưỡi cả, càng chưa nói tới những con gần tám cân liền như vậy.
- Loại này tận tám cân liền, đúng là hiếm thấy. Sở Tiên ngạc nhiên cực độ, nhìn thấy con cua to chà bá ở trên bục, con nào con nấy sống động nghịch ngợm vô cùng.
- Tiểu Vũ, con cua hoàng đế to nhất kia chúng ta mua về cháu thấy thế nào, đến Tết ăn cơm tất niên vừa đủ cho cả nhà ta ăn một bữa.
- Được đấy chú à, cái con cua hoàng đế ấy to kinh người lên được ấy, cháu lần đầu tiên nhìn thấy một con cua to như vậy.
- Haha, con này to gì đâu, có một lần khách sạn bọn chú còn mua được một con cua hoàng đế mười cân cơ, đủ cho nhà ba người ăn ấm bụng mấy bữa liền.
Con cua hoàng đế nhỏ nhất được bán ra khá dễ dàng với giá sáu ngàn.
Con cua hoàng đế thứ hai bốn cân rưỡi, không bao lâu thì cũng có người mua thành công.
Cua hoàng đế bán đấu giá theo thứ tự từ nhỏ đến lớn, loại thực phẩm cực phẩm này được rất nhiều người yêu thích, loáng cái đã tới con bự nhất cũng là con được nhiều khách hàng nhắm tới nhất.
- Con cua hoàng đế cuối cùng, tám cân đây, bữa cơm tất niên đoàn viên vừa vặn cho cả đại gia đình dùng đây. Giá khởi đầu một vạn.
- Một vạn mốt. Đối với con cua hoàng đế cực hoàng đế này, có thể nhận ra rất nhiều người đang mong ngóng được mua nó về, giọng nói của người bán hàng vừa mới dứt thì ở phía dưới đã có người báo giá ngay rồi.
- Một vạn năm. Người trung niên kia trả tiếp giá, tăng luôn bốn ngàn so với người ban nãy.
- Hai vạn. Thế nhưng, người trung niên kia vừa ngã giá chưa được vài giây thì liền sau đó giọng nói quen thuộc lại vang lên khiến cho Trác Vũ giật thót quay người lại.
Chương 287: Một Chuyện Tốt
Dịch: Nguyên Dũng.
Biên: Cẩu ca.
Nhóm: Cá.
Nguồn: truyenyy.com
- Lại là hắn ta!
Trác Vũ chẳng cần phải tìm kiếm lâu, cô biết cái giọng nói đáng ghét ấy phát ra từ ai, đúng là oan gia ngõ hẹp mà.
- Hai vạn năm. Người đàn ông trung niên ở bên cạnh không chú ý tới sắc mặt của Trác Vũ lắm, tiếp tục đấu giá như bình thường, trực tiếp thêm năm ngàn.
Con cua hoàng đế giá gốc một con tầm hơn một vạn, mới đầu cũng có nhiều người chuẩn bị tranh mua, thế mà họ phát hiện ra chỉ trong vài giây ngắn ngủi thôi ý định mua con cua hoàng đế đó của họ hoàn toàn bay biến, chưa gì đã bị hai người kia đẩy giá lên đến hai vạn năm, khiến không ít người cảm thấy kinh ngạc tột độ, xấu hổ ngượng ngùng mà ngậm chặt miệng lại.
- Ba vạn. Sở Tiên vẫn không có chút do dự nào, mở miệng hét thêm giá mới.
- Chú à, cháu nghĩ thôi cũng chẳng cần tranh con cua hoàng đế này nữa đâu, cua hoàng đế chẳng ngon tí nào. Lúc này, trong khi người trung niên đó đang chuẩn bị báo giá tiếp thì Trác Vũ ở bên cạnh lập tức kéo kéo vạt áo gàn ông đừng mua nữa.
- Sao thế? Cháu chẳng phải rất thích ăn cua hoàng đế sao? Người trung niên đó cảm thấy khó hiểu quay sang hỏi cháu gái của mình.
- Bây giờ lại chả thích ăn nữa rồi. Sắc mặt của Trác Vũ trở nên khó coi, bây giờ trong lòng cô đang sôi trào máu nóng, chỉ muốn chửi cho cái tên chết tiệt kia một tràng mới hả dạ được:
- Bây giờ giá cả đã bị đội lên cao quá đáng rồi, không cần thiết phải lãng phí tiền như vậy đâu.
- Haha, không ngờ Trác Vũ của chúng ta lại chu đáo, biết lo nghĩ như vậy rồi cơ đấy, được được, không đấu giá nữa. Người trung niên đó cười nói, cũng không nghĩ ngợi nhiều:
- Dù sao thì trong khách sạn vẫn còn cua mà, đợi tới lúc đó lấy vài con ra chế biến là được.
- Ừm ừm. Trác Vũ cười ngại.
- Ba vạn năm ngàn. Người trung niên đó mặc dù đã bỏ cuộc nhưng vẫn còn một ông lão chưa chịu thôi, vẫn hét giá tiếp lên, xem ra có ý định mua bằng được con cua hoàng đế này.
- Bốn vạn. Vẫn là cái giọng nói chắc nịch chả tí đắn đo nào vang lên.
- Năm vạn. Ông lão ấy thêm trực tiếp một vạn lên khiến những người xung quanh thất kinh.
- Sáu vạn. Giọng nói quen thuộc ấy lại tiếp tục cất lên, một số người dõi ánh mắt về phía Sở Tiên, nhìn thấy anh chàng hôm qua liền cảm thấy bó tay, sao cái tay này lại thừa tiền tới vậy.
- Cậu này là con trai của tỉ phú nào vậy? Hôm qua bỏ ra vài chục vạn để mua mấy con cá mào gà đỏ, hôm nay cũng bỏ ra nhiều tiền như thế chỉ để mua một con cua hoàng đế, đúng là ngang ngạnh mà.
- Đúng là ai có tiền đều bướng bỉnh như nhau, cơ mà hình như đây là chủ hộ khu nuôi cá tới tham gia hội chợ thì phải, đợi lát nữa kết thúc phiên đấu giá chúng ta qua xem xem hắn ta bán gì?
- Đúng đúng, xem xem hắn làm cái gì mà lại ngang tới cái mức độ đẩy giá trần của hải sản lên vút trên trời như vậy.
Một vài người bắt đầu tò mò về Sở Tiên rồi to nhỏ bàn tán với nhau không biết hắn có lai lịch như thế nào, nhất là những nhân viên của siêu thị và khách sạn, hôm qua thấy thái độ ngông cuồng đấu giá quyết liệt tới vậy lại đâm ra hiếu kì, hôm nay lại gặp nữa thế nên không khỏi thắc mắc rốt cuộc cậu thanh niên này buôn bán gì mà phất tới vậy.
Trong lúc đó, Sở Tiên vẫn hăng say đấu giá con cua hoàng đế mà không hề hay biết hắn đã thu hút đông đảo sự chú ý của những người xung quanh, họ đều tò mò không biết hắn bán gì trong hội chợ, nếu như hắn biết, kiểu gì cũng cười phá lên, đúng là vô tâm cắm liễu liễu thành rừng[1].
Cua hoàng đế đã bị Sở Tiên hét giá lên sáu vạn, ông lão kia đắn đo hồi lâu xong cũng từ bỏ, giá sáu vạn quá đắt, không cần thiết phải tranh giành nữa.
Con cua hoàng đế to nhất cuối cùng cũng được Sở Tiên mua đi, tiếp sau đó là một loại bong bóng cá, gelatin từ bụng con nhện, có tác dụng rất tốt làm đẹp nuôi da cho các chị em, lại còn rất bổ máu, tăng cường sức đề kháng và nhuận phổi, thúc đẩy tiêu hoá, toàn những hiệu quả đáng nể cả, nếu ăn thường xuyên da dẻ sẽ mịn màng căng bóng, hiệu quả tuyệt vời vô cùng.
Tất cả mọi người đều biết bong bóng cá có tác dụng rất lớn trong việc làm đẹp, nhận được sự tin yêu cưng chuộng của các quý cô lắm tiền, còn Sở Tiên lại chẳng hề có tí cảm xúc nào với bong bóng cá cả, cuối cùng bảy cân rưỡi bong bóng cá trên bục đã được Trác Vũ mua đứt.
- Tiếp theo đây sẽ là một món đồ sẽ khiến tất cả quý vị cảm thấy chấn kinh, đồng thời được nhìn thấy nó đã là phúc của các vị trong khán đài đây rồi, món đồ đấu giá tiếp sau đây của chúng tôi chính là một trong những bảo vật quan trọng, át chủ bài của phiên đấu giá của chúng tôi trong ngày hôm nay, một con cá ngừ vây xanh đại tây dương chân chính thưa các quý quan khách, nặng hai trăm sáu mươi cân, nhưng con cá ngừ vây xanh đại dương này chúng tôi sẽ không bán nguyên cả con, mà sẽ bán từng cân từng cân một, cũng có nghĩa là, tất cả các quý vị tham gia buổi đấu giá ngày hôm nay đều sẽ có cơ hội lớn được thưởng thức thịt của con cá ngừ vây xanh đại tây đây. Cuộc bán đấu giá bong bóng cá kết thúc, lúc này MC của ban tổ chức bước lên khác đài giới thiệu rõng rạc sản phẩm được bán đấu giá tiếp theo.
Hội chợ ngư nghiệp quốc tế mỗi năm được tổ chức một lần, lần nào cũng sẽ có bày bán một số món đồ quý hiếm nhằm thu hút người mua, ví dụ như con cá ngừ vây xanh đại tây dương này, nếu như bán nguyên cả con cá ngừ vây xanh đại tây dương thì chỉ bị một người mua đi mà thôi, thế nhưng chia ra để bán, thì sẽ có sức hấp dẫn không tưởng, bởi mọi người sẽ nhao nhao lên thi nhau mua về tay, đây cũng chính là một trong những lí do hội chợ ngư nghiệp quốc tế này thu hút được sự chú ý của nhiều người.
MC vừa dứt lời thì một con cá ngừ dài gần hai mét to bự chảng được bê đặt lên trên khán đài, con cá ngừ vây xanh đại tây dương này đã được phân thành từng phần đều nhau rồi, chỉ có điều họ vẫn xếp nguyên hình cá cho đẹp mắt mà thôi.
- Mọi người hãy ngắm nhìn cho kĩ, cá ngừ vây xanh đại tây dương là một trong những loài cá quý hiếm nhất trên thế giới, thịt của nó tươi ngon thơm ngậy, được coi là nguyên liệu cao cấp bậc nhất dùng để làm sushi và sashimi, từ phần thịt ở đuôi cho tới phần thịt tinh tuý ở phần quai hàm, chúng tôi sẽ bán đấu giá từng phần một thưa quý vị, hai trăm sáu mươi cân thịt, tương ứng được chia ra thành hai trăm sáu mươi cân thịt, cũng có nghĩa là hai trăm sáu mươi quan khách sẽ có được số thịt đó, bây giờ bán đấu giá con cá ngừ vây xanh đại tây dương do chính tôi chủ trì, phần đầu tiên, nào, chúng ta sẽ bắt đầu bán từ phần đuôi cá, một cân một ngàn năm.
MC nói với đám đông đang háo hức bên dưới, đầu bếp đứng bên cạnh, bắt đầu gỡ thịt ở phần đuôi của con cá ra, sau đó ngìn về phía dưới khán đài ra hiệu.
Từng bộ phận của con cá ngừ vây xanh đại tây dương giá cả không giống nhau, phần đắt đỏ nhất của nó là thịt ở chỗ quai hàm, có thể bán ra với giá ba vạn tám một cân, còn các phần còn lại bình quân sẽ có giá năm sáu ngàn, bảy tám ngàn.
Cá ngừ vây xanh đại tây dương luôn không hề có một mức giá cố định, đa phần là dùng hình thức bán đấu giá để bán và tiêu thụ nó mà thành giá ngay lúc ấy.
Trong lịch sử đã từng có một vụ một ông chủ của một nhà hàng sushi Nhật Bản và một thương nhân Đài Loan cùng tranh giành mua một con cá ngừ vây xanh đại tây dương nặng hai trăm hai mươi cân, kết quả chung cuộc của phiên bán đấu giá đẩy giá lên tới tận một ngàn một trăm vạn, ngoài ra còn có các mức giá khác như mấy chục vạn, vài trăm vạn cho hơn năm mươi cân, giá cả rất là phong phú và không hề cố định.
Nhưng trên thị trường nếu mua ở các siêu thị lớn thì vẫn có niêm phong giá đàng hoàng, như những phần thịt thường sẽ rơi vào khoảng ba bốn ngàn, còn phần thịt quai hàm tầm ba bốn vạn [2].
Cá ngừ vây xanh đại tây dương được dân Châu Á yêu mến vô cùng, thế nên khi bắt đầu được tung ra bán đấu giá mọi người ở dưới khán đài như thể được châm ngòi nổ, ai cũng ồ lên tranh giành, thế nhưng do có hơn hai trăm phần liền nên cũng không xảy ra hiện tượng tràn giá quá nhiều.
Từ phần đuôi, cho tới thân rồi tới phần đầu, từng phần một được bán đi rất nhanh chóng, nhưng Sở Tiên lại không hề tham gia vào, hắn đang đợi phần ngon nhất của con cá - phần thịt ở chỗ quai hàm.
Tại Nhật Bản, rất nhiều nhà hàng Nhật không bán phần quai hàm của cá ngừ vây xanh đại tây dương này, họ chỉ dùng để tiếp đãi khách quý, phần thịt ở chỗ bụng và thân của con cá có lượng chất béo dồi dào phong phú, thịt có màu hồng nhuận, giá cả cũng phân tầng không giống nhau; thịt ở phần bụng có mùi vị nhạt nhẽo, màu sắc khá đậm nên phần thịt ở bụng có giá tương đối rẻ; còn thịt ở chỗ lưng lại có màu sắc đỏ tươi, chất thịt xếp xem kẽ chặt chẽ ngon thơm, ít chất béo và giá cả rẻ nhất trong thịt cá ngừ [3].
- Được rồi, bây giờ còn thừa mười lăm cân cuối cùng, tôi tin rằng có rất nhiều bạn bè đã đợi rất lâu rồi, bây giờ sẽ bắt đầu bán đấu giá tiếp phần đắt đỏ cũng là phần chất lượng nhất của cá ngừ vây xanh đại tây dương, giá ít nhất bảy vạn một cân. Cả con cá ngày càng ít đi, cuối cùng chỉ còn thừa lại một phần rất nhỏ ở phía bên trên, MC hưng phấn đi xuống dưới khán đài, lớn tiếng gọi mời.
- Mười vạn! MC vừa dứt lời thì Sở Tiên liền hét giá luôn.
Sở Tiên trực tiếp tăng luôn ba vạn khiến tất thảy người chung quanh kinh ngạc thất kinh, vào lúc ấy tuyệt nhiên không có ai đấu giá tiếp cả.
- Chú à, chúng ta đợi lát nữa đấu giá tiếp. Đứng ở vị trí trung tâm Trác Vũ vội vàng quay sang nói với người trung niên bên cạnh.
- Ý, tiểu Vũ? Sao cháu sợ cái cậu thanh niên kia vậy? Chẳng giống với tính cách cháu tẹo nào cả? Người trung niên cực kì ngạc nhiên hỏi Trác Vũ.
- Haizz. Trác Vũ ngại hết cả người lắc đầu nói:
- Chú à, chú cứ nghe cháu đi, chúng ta đừng có tranh giành với kẻ điên.
- Ế, được rồi được rồi. Người trung niên cũng khổ sở cười khổ đồng ý với cô cháu gái của mình.
- Mười một vạn! Vào lúc đó một cô gái nhanh nhảu giơ tay lên.
- Mười hai! Tiếng của cô gái đó vừa mới dứt thì Sở Tiên liền tiếp lời hô lên một tiếng.
Cô gái đó khiên cưỡng đưa tay lên một lần nữa, không chịu dừng lại:
- Mười ba!
- Mười bốn! Sở Tiên cũng chẳng tha.
Những người có ý định tranh mua cũng phải bó tay với hai người đó, mới qua có vài chục giây thôi mà chàng và nàng đã cùng nhau đẩy giá lên gấp đôi.
Sở Tiên nhìn thấy khá nhiều ánh mắt chẳng mấy thiện cảm nhìn lấy hắn, chỉ nhún nhún vai.
Cô gái muốn giành lấy phần cá đó trợn mắt lên lườm hắn một cái, sau đó cũng từ bỏ, còn những người xem xung quanh liền bó tay lắc đầu.
- Xin chúc mừng, chúc mừng vị tiên sinh này của chúng ta đã đấu giá thành công miếng thịt tinh tuý nhất từ cá ngừ vây xanh đại tây dương này.
Mc đưa cánh tay chỉ về phía Sở Tiên, không khó để nhận ra sắc mặt người MC đó cũng ngại ngùng chẳng kém những vị khách xung quanh, moá nó, cái anh chàng này còn chẳng có vị trí ngồi đàng hoàng mà lại làm ra mấy cái việc kinh hồn này, đúng là bó tay.
Thế nhưng tới lúc này ban tổ chức cũng đã bắt đầu cảm thấy ái ngại, không lâu sau đó một thanh niên ôm một cái ghế vội vàng chạy qua chỗ hắn.
Còn Sở Tiên nhìn thấy cái ghế ấy thì chỉ cảm thấy dở khóc dở cười, chắc chỉ mình hắn được liệt vào dạng chủ hộ khu nuôi cá đặc biệt nhất mà thôi.
- Được rồi, chúng tôi sẽ tiếp tục cuộc đấu giá, vẫn sẽ lấy bảy vạn làm giá sàn. MC nói với những người ở dưới khán đài.
- Mười bốn vạn. MC vừa nói dứt lời thì Sở Tiên lại tiếp lục hét giá cũ ban nãy.
Lần này toàn bộ người trong khán đài đều bó tay toàn tập rồi, tất cả đều quay sang nhìn cậu thanh niên vừa có được một chỗ ngồi ở trong hội trường.
- Cậu thanh niên này đúng là không giống với những người bình thường khác. Người trung niên nhìn Sở Tiên tăng gấp đôi giá sàn lên một cách nhẹ tênh, ông liền kinh ngạc bội phần đánh giá hắn bằng con mắt khác.
- Chú à, bây giờ thì chú biết rồi chứ, cái tay này hoàn toàn không bình thường, cháu hơi bị nghi nha, nếu có người tranh với hắn thì hắn chắc phải tranh tiếp cho tới khi hắn thắng mới thôi. Trác Vũ nhìn thấy Sở Tiên ngồi bên đó liền lườm nguýt hắn một cái.
Đám đông xung quanh không thốt được lên lời, không có một ai trả thêm giá cả, cuối cùng vẫn giá mười bốn vạn bán cho Sở Tiên.
MC sượng sùng chúc mừng hắn lấy lệ, sau đó tiếp tục bán đấu giá.
Bán tiếp phần thứ ba, những người muốn mua theo bản năng liếc nhìn Sở Tiên một cái, thế nhưng lần này Sở Tiên không hề có ý định mua, hai cân thịt đủ để bọn hắn ăn một bữa no nê rồi.
- Bảy vạn năm.
- Tám vạn.
- Cuối cùng cũng đấu giá bình thường trở lại rồi. Một số người mừng thầm trong bụng nhìn đám người đang đấu giá, thế nhưng những phần thịt được đấu giá về sau cũng không phải rẻ rúng gì, bét cũng mười hai vạn, mười ba vạn, thậm chí cũng có mấy phần tăng lên mười bốn vạn.
Mà mười bốn vạn cứ như là một cái mức giá cao nhất vậy, một khi có người hét lên mười bốn vạn, thì những người khác đều bỏ cuộc.
Nhìn thấy vậy khiến Sở Tiên cũng ngại ngại mà đưa tay lên gãi gãi mũi mình, chính sự “không cẩn thận” của hắn đã vô tình tạo ra một mức giá cố định cho buổi đấu giá.
Hắn thấy bản thân cơ hồ vừa làm ra một chuyện tốt!
[1] Đây là một thành ngữ Trung Quốc. Cả câu đầy đủ sẽ là 有意栽花花不发无心插柳柳成荫 Hữu ý tài hoa hoa bất phát, hữu ý sáp liễu liễu thành âm. Nghĩa là có ý trồng hoa hoa không nở, vô tâm cắm cành liễu xuống đất liễu mọc rợp thành bóng râm. Cả câu ám chỉ không như những gì mong đợi, lên kế hoạch thì thất bại, mà thành công lại tới từ thứ không ngờ. Câu này là để tung hô amateurism, chủ nghĩ nghiệp dư. Tác giả chỉ dùng vế sau để ám chỉ Sở Tiên nuôi trồng cá thủ công mà lại thành công hơn mong đợi, cho ra giống cá chất lượng ngang ngửa loài sống ở biển ( chú thích từ người dịch )
[2] Kiểm tra rất nhiều tư liệu, khiến cho tôi vẫn không hiểu là, Mã Vân mua một con cá ngừ vây xanh tây đại dương hơn sáu mươi cân mất ba vạn tám, vậy tính ra thì nửa cân sẽ chỉ hơn hai trăm, tôi không lí giải được một điều giá cả chênh lệch nhau mấy trăm vạn, mười mấy vạn, vân vân, các kiểu giá cả không tương đồng với nhau, không biết Mã Vân sao lại mua được món hàng rẻ tới vậy, chẳng nhẽ con cá ngừ vây xanh đại tây dương ông ấy mua được là hàng giả? Hay là có sự vụ gì chung quanh? ( Chú thích từ tác giả )
[3] Dành cho những bạn thích ăn Sashimi và Sushi nhé:
Phân biệt các vị trí và đánh giá chất lượng cá ngừ
Se-Kami
Là phần ở lưng gần đầu cá, có màu đỏ. Đây là phần thịt rất nhiều nạc, ít béo với mức giá phù hợp dành cho những ai không thích mỡ cá ngừ.
Se-Naka
Phần nằm giữa lưng, là phần thịt ngon nhất của thịt đỏ.
Se-Shimo
Là phần gần đuôi, lẫn giữa thịt đỏ và ít thịt béo.
Hara-Kami O-Toro
Là phần nằm dưới bụng, gần mang cá. Đây là phần béo nhất của con cá. Tuy là phần béo nhất nhưng không hề ngấy và có vị rất ngon. Sashimi cá ngừ ở vị trí này sẽ có giá cao nhất vì được coi là một món ăn cực phẩm.
Hara-Naka Chu-Toro
Là phần bụng của cá, không béo nhưng O-Toro nhưng được coi là phần yêu thích nhất với lượng béo vừa phải, giá phù hợp và dễ mua nhất.
Hara-Shimo
Đây là phần bụng gần đuôi. Ngược lại với Se-Shimo, nó chủ yếu thịt béo lẫn thịt đỏ.
( chú thích từ người dịch )
Chương 288: Chứng Minh
Dịch: Nguyên Dũng.
Biên: Cẩu ca.
Nhóm: Cá.
Nguồn: truyenyy.com
- Người anh em, cậu ra tay liên tiếp như vậy giờ đây đang trở thành tâm điểm bàn tán của nhiều người rồi, e rằng trong hội trường đang có nhiều người hiếu kì về thân phận của cậu lắm đấy.
Trong lúc mấy người khác đang tranh giành bán đấu giá, anh Triệu cười nói với Sở Tiên đang ở bên cạnh.
- Sao có thể như vậy được! Sở Tiên lắc đầu nói:
- Em chỉ là muốn mua ít cá về thôi mà, hơn nữa mới bỏ ra mười mấy vạn à, ở đây tập trung toàn những đại gia mua hàng mấy trăm vạn ấy chứ, như em thì làm sao mà được coi là nổi tiếng được.
- Haha, mặc dù cậu không phải người bỏ ra nhiều tiền nhất, nhưng ban nãy cậu đã đứng đầu bảng rồi, kiểu gì cũng thu hút vô số người cho xem.
- Ôi em toát cả mồ hôi hột với anh đấy, thế này có tác dụng gì đâu?
- Có thể sẽ có tác dụng thật ấy chứ, ban nãy cậu không nghe thấy à, có vài người đang tính sau khi buổi bán đấu giá kết thúc sẽ đi tìm gian hàng của cậu, xem cậu bán gì đấy.
- Ồ, vậy hả? Sở Tiên cực kì kinh ngạc khi nghe thấy vậy.
- Vật phẩm bán đấu giá cuối cùng của phiên bán đấu giá ngày hôm nay, một con cá Bahaba Taipingensis nặng bảy mươi lăm cân tới từ Miến Điện, giá sàn ba trăm vạn, bây giờ bắt đầu bán đấu giá!
Sau khi kết thúc phiên bán đấu giá cá ngừ vây xanh đại tây dương, thì hai thanh niên bê lên trên khán đài một con cá Bahaba Taipingensis dài hơn một mét mốt, MC nhấn mạnh chú cá này tới từ Miến Điện, bởi vì ở Trung Quốc, cá Bahaba Taipingensis thuộc động vật bảo hộ cấp hai, cấm mua bán, nhưng mà cá tới từ Miến Điện lại không giống như vậy, ở nước đó không cấm bán và săn bắt loại cá này.
Con cá Bahaba Taipingensis này bán kiểu gì cũng được giá hơn con hôm qua, ít nhất một trăm vạn.
Chất thịt của cá Bahaba Taipingensis không ngon như cá ngừ vây xanh đại tây dương, nhưng mà có tác dụng dùng để làm thuốc rất là cao, nhất là phần bong bóng trong bụng nó, nhưng con cá Bahaba Taipingensis này lại không thích hợp để phân ra bán.
Loại cá Bahaba Taipingensis này có sức hấp dẫn cực lớn đối với giới nhà giàu, chí ít thì gelatin của nó có thể bảo quản lại cất đi đợi đến khi nào cần dùng lấy ra cũng tiện.
- Ba trăm mười vạn!
- Ba trăm hai mươi vạn!
- Ba trăm ba mươi vạn!
Như thường lệ, những món đồ quý hiếm thường được nhiều người mong chờ, MC vừa dứt lời thì các vị khách hàng ở phía dưới đã nhao nhao hét giá, không ai chịu nhường ai cả, nhìn khí chất của con cá đó mà không ai bỏ qua được, tập trung trong hội trường có rất nhiều thương gia giàu có lắm tiền, vậy nên ở dưới khan đài cạnh tranh khốc liệt hơn hôm qua nhiều.
- Ba trăm bốn mươi vạn. Sở Tiên bắt đầu tham gia vào cuộc đấu giá, hắn quyết định bỏ tiền ra mua con cá này, dù sao hôm qua hắn cũng đã từ bỏ một lần rồi, bữa nay làm sao mà bỏ lỡ được chứ.
Sở Tiên vừa mới dứt lời thì liền gây được sự chú ý của rất nhiều người trong hội trường, Trác Vũ nhìn thấy hắn ngay từ đầu, ánh mắt cô rực lửa giận nhìn chăm chăm vào hắn.
- Trác tổng, con này ngài tranh đi, tôi không ra tay nữa, ở đây lắm đại gia quá, haha, tôi còn vừa nhìn thấy quý bà họ Vương tới từ Đài Loan cũng tham gia buổi đấu giá ngày hôm nay. Ở dãy ghế phía sau Trác Vũ ngồi, lão Triệu đột nhiên với lên nhỏ tiếng nói với chú của cô như vậy.
- Ồ! Chú của Trác Vũ liền gật đầu đồng ý luôn, sau đó nhìn về hướng người ban nãy ra giá, quay sang nhìn Trác Vũ dò ý kiến:
- Tiểu Vũ, cái cậu thanh niên đó cháu không quen thật hả? Chiếu theo lệ thường thì những người có thể nhẹ nhàng bỏ ra bốn, năm trăm vạn không phải là nhân vật tầm thường đâu.
- Chú à, cháu nói rồi, cháu không quen anh ta, chắc là người từ thành phố khác tới ấy mà. Trác Vũ lắc đầy cương quyết.
- Vây chú sẽ tiếp tục tranh mua, nếu như giá không quá cao, thì mua về làm quà biếu cũng đáng. Chú của Trác Vũ liền gật đầu, sau đó báo giá ba trăm bốn mươi vạn.
- Bốn trăm vạn, để tôi đẩy nhanh tiến độ cho, chậm chạp quá. Sở Tiên nhìn đám đông cười khà khà.
- Ế. Đám đông đồng loạt nhìn Sở Tiên câm nín, mặt ai cũng tối sầm lại không thốt lên được câu nào, cái gì mà đẩy nhanh tiến độ chứ? Trên đời này chẳng nhẽ vẫn còn loại người như vậy?
Trác Vũ nghe thấy hắn nói như vậy khóe miệng liền giật giật liên hồi, sau đó nguýt dài rồi nhỏ tiếng lẩm bẩm:
- Đúng là đầu óc không được bình thường mà.
Sở Tiên chẳng thèm đếm xỉa đến ánh nhìn dị nghị của mọi người, hắn cũng chẳng phải cố ý khoe mẽ hay làm màu gì xất, mà là câu nói khi nãy của anh Triệu như gợi ý cho hắn vậy, thu hút sự chú ý, từ đó sẽ khiến cá lù đù vàng lớn và cá thiểu của hắn nhận được sự chú ý, nếu được như thế thì nói không chừng sẽ thu hút được người mua hàng cũng nên.
- Ai cho cậu đẩy nhanh tiến độ đấu giá vậy thằng rồ kia. Những người đang đấu giá hăng bị bốn trăm vạn của Sở Tiên đập vào mặt thì không nhịn được bực tức phải nói một câu thô thiển, cũng may ở đây là trong hội trường bán đấu giá, bọn họ vẫn giữ được chút sĩ diện và tí lương tâm không chửi nặng nề hơn, chứ nếu bây giờ mà đang ở chợ thì cứ xác định là ăn chửi tím tái mặt mày, e rằng không chỉ có mắng chửi không thôi đâu, có người điên lên còn phải lôi Sở Tiên ra đập cho một trận ấy chứ.
- Bốn trăm mười vạn. Con cá Bahaba Taipingensis này nếu tính theo giá trước dây thì phải trên dưới bốn trăm vạn, nếu tính như vậy thì cuộc đấu giá bây giờ mới chỉ bắt đầu mà thôi.
- Bốn trăm hai mươi vạn. Một người tiếp tục đấu giá, lập tức sau đó có ngay một người trả giá tiếp theo sau.
- Bốn trăm năm mươi vạn. Một người phụ nữ nhìn lên con cá Bahaba Taipingensis ở trên khán đài cười híp mắt lại, trực tiếp tăng lên ba mưới vạn.
Lúc này đám đông ngạc nhiên tột độ, ai nấy cũng quay ra nhìn người phụ nữ đó, người phụ nữ báo giá bốn trăm năm mươi vạn ấy nom dáng vẻ vô cùng quý phái đoan trang, da dẻ được chăm sóc vô cùng kĩ lưỡng, nhìn rất phúc hậu và có mùi vị của một người phụ nữ từng trải, bà búi tóc cao trên đầu, trên cổ có đeo một tràng hạt chân châu, nhìn sơ qua ai cũng đoán được người này chắc hẳn phải là một nữ đại gia giàu có.
Nữ đại gia giàu có này không ngần ngại nâng giá lên luôn ba mươi vạn, làm khiếp sợ rất nhiều người đang đấu giá chung quanh đó, nhất thời không có ai theo tiếp cả.
- Bốn trăm tám mươi vạn. Lúc sau chú của Trác Vũ đưa tay lên, cũng giống người phụ nữ kia, ông tăng trực tiếp ba vạn nữa lên, khiến đám đông lại được một phen sửng sốt.
- Thú vị phết nhờ. Sở Tiên nhếch khóe môi lên cười, sau đó hô lớn lên một tiếng:
- Năm trăm mười vạn.
- Cái đệch, cái anh thanh niên này cứng đấy, người phụ nữ quý phái kia tôi có quen biết, là một chủ xí nghiệp nổi tiếng của Đài Loan, tài sản mười mấy tỉ, cực kì có tiền.
- Cái người trung niên kia cũng không hề đơn giản đâu, là tổng giám đốc điều hành của khách sạn năm sao Haddock đấy, có trong tay cổ phần không nhỏ, còn gia tộc ông ta cũng cực kì lớn mạnh nữa, cả nhà tổng giá trị tài sản mấy trăm tỉ đó.
- Còn cậu thanh niên này hình như là chủ hộ khu nuôi cá thì phải, cơ mà, cái tay này xem ra cũng thuộc loại nhiều tiền.
- Chủ hộ khu nuôi cá á, không phải chứ, nuôi cá sao mà kiếm được nhiều tiền thế được?
- Chắc chắn không sai đâu, đợi phiên đấu giá kết thúc chúng ta qua gian hàng của hắn xem là sẽ rõ thôi.
- Lợi hại thật đấy, hai vị đại gia này, còn có thêm cả một thanh niên bí ẩn kia nữa, cứ thế này thì phiên đấu giá hôm nay phải cạnh tranh gay gắt lắm cho xem.
- Cái cậu thanh niên kia nghe nói có một gian hàng ở đây, đợi phiên đấu giá kết thúc chúng ta cũng đi xem xem.
Ba người tai to mặt lớn tranh giành khiến cho cả hội trường được phen sôi động hẳn lên, mọi người bàn tán không dứt, có một số người cảm thấy tò mò về Sở Tiên hơn, có thể bỏ ra bốn năm trăm vạn chỉ để mua một con cá chắc chắn lai lịch cũng chẳng phải dạng vừa đâu, không thể là người thường được.
Thế nhưng đáng được chút ý nhất hiện nay là nhìn hắn tương đối trẻ, hai là hắn tới đây với tư cách là một chủ hộ của khu nuôi cá, điều này khiến cho đám đông vô cùng tò mò, hắn rốt cuộc đang có mưu tính gì vậy, hắn làm nghề gì mà ra nhiều tiền tới vậy.
- Năm trăm bốn mươi vạn. Người phụ nữa đoan trang quý phái kia cười, bà không để ý đến sự nghị luận của đám đông mà tiếp tục tranh mua.
- Năm trăm bảy mươi vạn. Chú của Trác Vũ cũng chẳng do dự chút nào tiếp tục theo giá.
- Ừm ừm. Sở Tiên nhoẻn miệng cười, hắn cũng nghe thấy sự bàn tán chung quanh của đám đông nhưng không để tâm, ngược lại cảm thấy bản thân sau chuyện này sẽ có lợi lớn:
- Sáu trăm năm mươi vạn.
- Ta biết ngay là cái tên đấy không tử tế gì mà. Trác Vũ nghe thấy hắn báo giá mà bắt đầu thấy choáng váng, lấy tay day day mắt mình.
Còn chú của cô bắt đầu lộ rõ sự kinh ngạc trên mặt, trầm ngâm một hồi rồi bó tay lắc đầu.
Người phụ nữ giàu có kia hướng ánh mắt nhìn về phía Sở Tiên, hắn cảm thấy có người đang nhìn mình thì liền quay đầu lại, nhìn qua người phụ nữ kia cười đầy thân thiện.
Còn người phụ nữ họ Vương đó cũng nhìn hắn mà lắc đầu, không nói một lời nào.
Đại khái trôi qua mười mấy giây sau, người phụ nữ kia cùng chú của Trác Vũ không hề báo giá nữa, cái giá hiện tại đã là quá cao rồi, nếu tiếp tục tranh giành thì chuyện đáng hay không đáng cũng không quan trọng nữa rồi, hơn nữa đến cuối cùng cũng chưa chắc đã về tay mình, vả lại họ đều là những người từng trải, đi qua quá nửa đời người rồi, cách nhìn vấn đề cũng rộng hơn người trẻ, không thể để một phút hồ đồ mà phải tranh giành với hắn như vậy, tranh tới tranh lui có khi chính mình lại bị thiệt.
- Sáu trăm năm mươi vạn à, cái công ty của tôi một năm cũng chả cho được lợi nhuận khủng như vậy. Anh Triệu ở bên cạnh hết hồn nhìn lấy Sở Tiên, hắn nhìn tình cảnh bây giờ có vẻ sẽ không có ai tiếp tục giáo giá nữa, hiển nhiên con cá Bahaba Taipingensis này sẽ thuộc về Sở Tiên rồi, cho nên hắn không kiềm được mà phải cảm thán lên một câu.
Sở Tiên cười mãn nguyện, cảm nhận được ánh mắt của những người xung quanh như đang thiêu đốt mình, hắn lại càng thấy vui sướng hơn.
- Xin chúc mừng vị tiên sinh đây đã giành được con cá Bahaba Taipingensis với giá sáu trăm năm mươi vạn, cuộc đấu giá của ngày hôm nay đến đây là kết thúc, xin mời các quý ông cùng quý cô đã đấu giá thành công tiến lên phía trước thanh toán tiền và nhận các món hàng của mình về, buổi đấu giá ngày mai vẫn sẽ tiếp tục diễn ra như thường lệ.
- Ở hội chợ của chúng tôi còn có rất nhiều các loại cá quý hiếm vẫn chưa được công bố đấu giá, mọi người có thể đi chung quanh nhìn ngắm xem, tin chắc rằng các vật phẩm ấy sẽ khiến các quý vị hài lòng.
MC trên bục tuyên bố một tràng, sau đó cuộc bán đấu giá ngày thứ hai cũng coi như thành công một cách tốt đẹp.
Sở Tiên không hề tiến về chỗ sau khán đài để thanh toán cũng như lấy vật phẩm mình đã đấu giá thành công về, bởi vì hôm nay những người mua được hàng tổng cộng hơn hai trăm người, trong tay mỗi người đều được phát một cái thẻ do ban tổ chức tặng, tới lúc ấy thanh toán trực tiếp là được.
Bấy giờ người đang rất đông, nên Sở Tiên không qua đó, mà quay trở về gian hàng của mình trước.
Có rất nhiều người chú ý tới hướng đi của hắn, một số người hiếu kì đi theo phía sau.
Trác Vũ thấy vậy kéo tay chú mình, cùng một vài nam nữ nữa cũng đi theo Sở Tiên.
- Chú, đợi lát nữa cháu sẽ thương lượng với anh ta, chú ở bên cạnh xem là được rồi. Trác Vũ nói với người trung niên bên cạnh mình.
- Được rồi. Người trung niên đó liền hồ nghi, nhưng ông không hề phản đối, vừa hay ông có thể nhìn thấy năng lực đàm phán kinh doanh của cô cháu gái mình.
Cơ mà khiến ông cảm thấy kinh ngạc là bọn họ tiến tới phía gian hàng có một bóng dáng quen thuộc đang ở đó.
- Xin chào người đẹp. Sở Tiên nhìn thấy bọn họ bước tới liền niềm nở vui vẻ, sau đó ánh nhìn dừng lại ở phía người trung niên kia mấy giây, hắn biết người đàn ông trước mặt mình là một người có tiền, có khả năng là do cô kéo đến để mua số cá thiểu của hắn.
- Ừm. Trác Vũ nhìn hắn nặn ra nụ cười gượng ép, sau đó liền nhìn về phía cá thiểu trong gian hàng:
- Anh có thể chứng mình chất lượng cá thiểu của anh không, nếu như anh có thể chứng minh được hàng nhái lại có chất lượng tốt ngang bằng hàng thật thì tôi sẽ tìm người mua cho anh.
- Dĩ nhiên là được rồi. Sở Tiên gật đầu luôn, sau đó nhìn về phía Nhất Ngạc và Nhị Ngạc ra hiệu.
- Chỗ tôi có một trăm con cá thiểu, tôi có thể để cho đầu bếp nấu số cá này lên ngay bây giờ, sau đó mời tất cả mọi người chung quanh đây nếm thử. Sở Tiên nhìn bọn họ một lượt:
- Ngoài ra, ở trong hội chợ có người bán cá thiểu hoang dã, tôi có thể mua một ít để cho đầu bếp nấu luôn, tiện bề so sánh chất lượng.
- Hay lắm. Trác Vũ gật đầu.
- Được, tôi đã bảo người của tôi đi mua một con cá thiểu sống ở biển về rồi, chúng ta có thể tiến hành so sánh, đương nhiên mấy người cũng có thể tìm người đi kiểm tra thoải mái. Sở Tiên nhăn nhở cười, sau đó từ trong gian hàng của mình lấy ra một con cá thiểu được đông lạnh, rồi đưa lên trước mặt của họ.
Chú của Trác Vũ cảm thấy kinh ngạc tột cùng, nhìn lên mấy dòng giới thiệu ghi trên tấm màn hình lớn, sau đó hướng ánh mắt về phía con cá thiểu được hắn lôi từ tủ kệ đông lạnh ra.
Cá thiểu không giống với cá lù đù vàng lớn, nếu như nói cá lù đù vàng vớn nuôi theo phương pháp thủ công có sự tương đồng với cá lù đù vàng lớn sống ở biển, thì cá thiểu hoang dã với cá thiểu được nuôi trồng có sự khác biệt cực lớn, thậm chí chỉ cần có người gặp qua vài lần liền có thể phân biệt ra được.
- Mấy con cá thiểu này thật sự là nuôi trồng theo phương pháp thủ công sao?
Chú của Trác Vũ là một người tinh thông về các loại ẩm thực trên thế giới, không còn lạ lẫm gì với cá thiểu cả, khi ông nhìn thấy số cá thiểu cân rưỡi này thì liền không dấu được sự kinh ngạc mà phải thốt lên.
Chương 289: Gian Thương Vô Lương Tâm Là Đây Chứ Đâu
Dịch: Nguyên Dũng.
Biên: Cẩu ca.
Nhóm: Cá.
Nguồn: truyenyy.com
Cá thiểu có một đắc điểm chính là cơ thể của chúng có màu vàng, thoạt nhìn qua sẽ có cảm giác như thể phát sáng lấp lánh vậy, thường mà nuôi theo phương pháp thủ công thì sẽ không có hiệu quả như vậy.
Chú của Trác Vũ xem qua xem lại, sau đó lại nhìn bong bóng cả thiểu ở trên tay Trác Vũ thì liền cảm thấy kinh ngạc, với kinh nghiệm dày dạn như của ông, ông gần như có thể nhận định đây chính là con cá thiểu sống ở biển.
Nhìn theo hai thanh niên đem trăm con cá lên xe nấu nấu nướng nướng, chú của Sở Tiên được phen hú hồn lần nữa, thế nhưng ông chỉ trầm ngâm không lên tiếng nói câu nào.
Cá thiểu nuôi trồng cùng cá thiểu hoang dã ngoại trừ ngoại hình có sự khác biệt ra còn có một điểm khác nhau rõ ràng nữa, đó là chỉ cần nấu lên là có thể nhìn ra ngay.
Còn trong cùng lúc đó, có rất nhiều khách hàng hiếu kì đã kéo đến trước gian hàng của Sở Tiên, bọn họ muốn xem xem cái người thanh niên vung tay sáu bảy trăm vạn không tiếc tiền đấy rốt cuộc bán mặt hàng gì.
Thế nhưng, khi bọn họ qua gian hàng của hắn xem thì Sở Tiên cũng đã nhanh chóng dời sang xe nấu ăn rồi, nhìn thấy có rất nhiều du khách hiều kì hắn liền vẫy vẫy tay gây sự chú ý:
- Những ai có hứng thú thì có thể ở lại đây đợi một lát, rất nhanh thôi sẽ miễn phí cho các vị ăn thử một số món làm từ cá.
Câu nói này của Sở Tiên khiến những người tò mò đó ngay lập tức bước tới chiếc xe nấu ăn, sau đó có một người trung niên không dấu được sự hứng thú hỏi:
- Người anh em cậu làm gì vậy?
- Bán cá, đợi chút nữa cho các vị nếm thử cá của tôi. Sở Tiên nhìn đám đông nói ngắn gọn một câu không dài dòng, sau đó trèo lên trên xe nấu ăn:
- Xin chào các vị đầu bếp, xin phiền các vị tiến hành nấu số cá này của chúng tôi lên.
- Được, giá thành chắc vị tiên sinh đây cũng đã nắm rõ rồi chứ? Một người đầu bếp trung niên bụng phệ béo tốt hỏi hắn.
- Tôi hiểu mà, các anh yên tâm đi. Sở Tiên gật đầu, sau đó cầm mấy con cá đưa cho họ:
- Xin mấy vị đầu bếp có thể giới thiệu cho những du khách phía dưới một chút được không.
- Cái này đương nhiên không thành vấn đề rồi. Người đầu bếp trung niên bụng phệ đó liền gật đầu, đón lấy một con cá thiểu từ tay hắn lật lật xem xét.
Sở Tiên nhìn thấy chung quanh tập trung lại mười mấy người, ở trong hội chợ vẫn còn rất nhiều người, sau đó hắn liền vỗ tay, lớn tiếng hô lên:
- Xin chào mọi người, làm phiền mọi người một ít thời gian, khu nuôi cá Tiên Cảnh của chúng tôi có chuẩn bị một trăm con cá sẽ được đem nấu ăn ngay tại đây để phục vụ miễn phí mời các vị thưởng thức, nếu có những người phụ trách hoặc nhân viên thu mua ở các khách sạn hay siêu thị lớn thì xin mời hãy nán lại đôi phút, xin mọi người nếm thử rồi cho ý kiến.
- Đầu tiên, xin mời các vị đầu bếp của chúng ta giới thiệu loại cá và thông tin đi kèm theo.
Người đầu bếp trung niên bụng phệ liền gật đầu, chiếc xe nấu ăn và năm vị đầu bếp này ở đây để chuyên phục vụ cho những chủ hộ khu nuôi cá, phô bày hương vị trong sản phẩm cá của họ.
- Đây là những con cá thiểu trọng lượng khoảng cân rưỡi, ở trên mình có những chiếc vảy màu vàng nhạt, óng a óng ánh, có thể nhận ra đây chính là cá thiểu sống ở biển, cá thiểu hiện nay cực kì quý hiếm, theo giá thị trường thì có thể đạt tới vài trăm nửa cân, giá con cá này rơi vào tầm hai ngàn tám tới ba ngàn, nhưng mà trước khi nấu ăn có một điều phải nhắc, đó chính là bong bóng cá bên trong sẽ được moi sạch ra.
- Mọi người chắc cũng biết, bong bóng cá thiểu trên thị trường hiện nay có thể đạt trong khoảng hai vạn, chỉ xếp sau bong bóng cá Bahaba Taipingensis mà thôi, vị tiên sinh này đã mang tới đây một trăm con cá thiểu.
Người đầu bếp trung niên bụng phệ vừa giới thiệu vừa cảm thấy hơi kinh ngạc trong bụng, tổng cộng một trăm con cá thiểu cũng phải gần ba mươi vạn chứ ít gì.
Người đầu bếp giới thiệu xong thì ngay lập tức khiến mọi người xung quanh cảm thấy không thể tin nổi.
- Người anh em này quả đúng là đại gia, lại còn hào sảng tới mức nấu luôn cả một trăm con, gần ba mươi vạn mà như đùa vậy!
- Cá thiểu chân chính đấy, tôi có lần ăn loại cá này rồi, mùi vị ngon tuyệt cú mèo, thịt rất tươi mà mềm nữa.
- Có chuyện gì vậy nhỉ, lại còn nấu cả một trăm con mời tất cả mọi người trong hội chợ ăn thử, đúng là không dám tin.
Sở Tiên nghe thấy đám đông xung quanh ngạc nhiên bàn tán hắn liền mỉm cười, sau đó tiếp lời:
- E hèm, ban nãy đầu bếp có bỏ sót một ý, à mà không phải, là nói không đúng lắm, tôi đính chính lại một chút nhé, cái con cá thiểu khi nãy là do tôi nuôi trồng mà thành đấy.
Câu nói này của hắn khiến cho ai nấy đều sững người lại, kinh ngạc tột độ nhìn lấy Sở Tiên:
- Tiên sinh, tôi làm đầu bếp hai mươi năm rồi, cá thiểu qua tay tôi không năm trăm con thì cũng ba trăm con đấy, không thể nhầm lẫn được, nhìn chất thịt và hình thái của nó xem, chắc chắn là loại sống ở biển.
- Được, chúng ta không tranh luận về vấn đề hoang dã hay nuôi trồng nữa. Lúc này, Sở Tiên nhìn thấy Nhất Ngạc bước tới liền hớn ha hớn hở cười toe toét nói, sau đó hô tô lên:
- Đây là nhân viên của tôi mua được trong hội chợ một con cá thiểu hoang dã chính hiệu, mọi người có thể xem xem, đồng thời cũng xin mời các vị đầu bếp của chúng ta bắt đầu tiến hành nấu nướng.
Người đầu bếp trung niên bụng phệ đó cảm thấy khó hiểu, các khách hàng tập trung xung quanh đó cũng vậy rất khó hiểu nhìn lấy hắn, hắn nói sao cơ, nuôi trồng á? Hoang dã á? Cái cậu thanh niên này rốt cuộc là tính làm gì vậy?
- Xin hỏi đầu bếp, cá thiểu nấu trong bao lâu thì được? Sở Tiên quay sang cười hỏi đầu bếp.
- Xử lý xong xuôi tầm sáu phút là ăn được rồi. Người đầu bếp trung niên bụng phệ đó đáp.
- Được, vậy xin cảm phiền các vị quan khách đợi trong giây lát, năm đầu bếp của chúng ta cùng nấu ăn không thành vấn đề chứ?
- Không thành vấn đề, chỗ chúng tôi có mười cái chảo, hấp cách thuỷ cá thiểu thì một người chúng tôi có thể làm hai con, chắc chắn sẽ không ảnh hưởng tới chất lượng sản phẩm đâu.
- Vậy thì tốt. Sở Tiên gật đầu hài lòng.
- Trác Vũ, chỗ cá thiểu của cậu ta có đúng là nuôi thủ công không à? Chú của Trách Vũ nghi hoặc quay sang hỏi cháu gái.
- Cháu cũng không rõ nữa. Trác Vũ cười khổ sở lắc đầu:
- Tay đó nói là do hắn nuôi lớn, nhưng mà hôm qua cháu đem số gelatin đi giám định thì chẳng có tí sự khác biệt nào so với loại cá thiểu hoang dã cả.
- Cậu thanh niên này đúng là kì lạ thật đấy. Chú của Trác Vũ giờ mới hiểu tại sao cháu mình cứ liên mồm bảo cậu ta không bình thường, ông cảm thấy hoài nghi vô cùng:
- Cũng giống như đầu bếp khi nãy nói, cá thiểu của hắn rõ ràng là loại sống ở biển.
- Ai mà biết được, cái tên này rõ ràng là bị thần kinh, cơ mà hắn nói chỗ hắn còn trên dưới một vạn con cá thiểu cơ. Trác Vũ chau mày đáp.
Vào lúc này, khách khứa tập trung bên ngoài xe nấu ăn ngày một đông hơn, hiện giờ đã lên tới tầm ba bốn mươi người rồi, vì ở đây bỗng nhiên tập trung đông người, khiến cho những người trong hội chợ đều cảm thấy tò mò nhao nhao hướng về phía đó xem có chuyện gì, sau khi nghe từ miệng những người đứng ở đấy trước đó kể lại thì những người đến sau ai ai cũng háo hức chờ đợi, ngay cả tới người phụ trách trong ban tổ chức cũng hiếu kì bước tới ngó nghiêng.
Sở Tiên thấy đám đông ngày một nhiều liên trên mặt nở ra nụ cười mãn nguyện.
Không bao lâu sau đó sáu phút đã trôi qua, mười cái nồi hấp cách thuỷ cá thiểu rất nhanh sau đó đã được ra lò, năm người đầu bếp theo lời dặn dò của Sở Tiên đã chia đều ra hai mươi cái đĩa.
- Xong rồi, tôi xin mời hai mươi vị khách lên trên nếm thử. Sở Tiên nhìn xuống phía dưới cười sau đó hướng ánh mắt nhìn về phía hội Trác Vũ mời gọi:
- Xin mời người đẹp này, còn cả anh trai đứng bên cạnh nữa, ý? Không ngờ bà chị cũng có mặt đấy, vậy mời bà chị cũng lên đây nếm thử luôn, còn cả anh trai trong ban tổ chức, anh cũng lên đây đi, rồi, còn vị khách nào ở dưới đã từng ăn thịt cá thiểu cũng có thể lên trên nếm thử.
Sở Tiên dùng tay chỉ điểm vào từng người một, Trác Vũ và chú của cô không lấy làm lạ khi được chọn, bọn họ cũng bước thẳng lên luôn.
Thế nhưng quý bà giàu có họ Vương tới từ Đài Loan lại cảm thấy khá bất ngờ khi được chọn lên, bà chỉ tính đi qua xem vì tính tò mò thôi, ai ngờ lại được cậu thanh niên kia chỉ điểm mời lên nếm thử.
Nhưng mà bà không hề từ chối, mỉm cười từ tốn bước lên phía trên, khắp người người phụ nữ này như thể phát ra ánh hào quang vậy, dáng đi ung dung hào hoa vô cùng.
Nhân viên công tác trong ban tổ chức cũng do dự một hồi, rồi sau đó cũng bước lên trên.
Không bao lâu sau đó, những khách hàng đã từng ăn cá thiểu cũng mau chóng chạy lên, bởi họ biết thịt cá thiểu thơm ngon, không thể bỏ lỡ cơ hội này được.
- Haha. Sở Tiên bước đến bên cạnh Trác Vũ, dùng tay vẫy vẫy người phụ nữ giàu có kia một cái rồi cười vui vẻ hỏi han:
- Các anh các chị, cùng tất cả các vị khách đang được nếm cá thiểu ở đây ăn xong cho tôi cái nhận xét nhé.
- Thịt mềm thơm, dưới lớp da có một tầng ngầy ngậy mỏng tang, không thể nhầm được, đây là cá thiểu sống ở biển chân chính. Chú của Trác Vũ dùng đũa tách tầng da của con cá ra sau đó bình luận luôn khỏi cần ăn.
Mấy người ở trên bục cũng tán thành gật đầu đồng ý.
- Vị thịt thanh đậm béo ngậy, thịt cá rất là mềm, mà có một mùi vô cùng thơm, đích thực là cá có chất lượng tốt. Người phụ nữ quý phái họ Vương nếm thử một miếng liền gật đầu khen ngon:
- Đúng là rất ngon miệng!
- Đúng vậy, đây là cá thiểu thuần chất luôn.
- Mùi vị rất tuyệt, chỉ có cá thiểu hoang dã khi nấu lên thì da của nó vẫn còn tính đàn hồi cao như thế, chất dinh dưỡng có trong nó rất là cao, có hiệu quả cao trong việc làm đẹp, chất thịt mềm tơi, chắc là loại hoang dã đấy, không sai được đâu.
- Không hề có tí vị tanh nào, con này không thể nào là nuôi được, loại nuôi trồng không thể cho ra được chất lượng thịt cá tuyệt tới vậy đâu.
Một số du khách lên trên ăn thử lần lượt cho ý kiến phản hồi.
- Được, xin các vị đừng vội đưa ra ý kiến kết luận sớm như vậy, đây là một con cá thiểu mà tôi mua được ở trong hội chợ, mấy vị ở đây ai muốn nếm thử, xem xem hai loại này khác gì nhau. Sở Tiên cười trên tay cầm một đĩa cá nói với mấy vị khách đang đứng ở trên bục.
- Để tôi thử cho, lưỡi của tôi nhạy lắm, kiểu gì cũng nhận ra được sự khác biệt của hai loại. Một ông lão cười ha hả xung phong.
- Được. Sở Tiên gật đầu, sau đó bước tới bên cạnh ông lão nói:
- Ông lão, mời ông ăn thử.
- Được được. Ông lão đó liền gật đầu, dùng đũa tách miếng thịt cá ra cho một miếng thịt vào mồm nềm thử:
- Không có sự khác biệt, đều là loại cá có chất lượng tuyệt hảo.
- Tốt lắm, mấy vị đây cứ từ từ nếm thử nhé. Sở Tiên gật đầu, sau đó nói với những người còn lại ở dưới bục:
- Chỗ của tôi còn có mấy chục con cá thiểu, đợi lát nữa nấu xong các vị sẽ được thưởng thức.
- Đầu tiên tôi phải nói là, nếu như tôi bán số cá thiểu cân rưỡi này với giá tầm hai ngàn thì các vị có thấy có vấn đề gì không, đương nhiên, cá này đã được moi sạch bong bóng ra rồi, các vị cũng biết rằng bong bóng cá thiểu tương đối là đắt đỏ.
- Không có vấn đề gì cả, tôi có mở một nhà hàng, thường thì một con cá thiểu cân rưỡi mà lên bàn ăn sẽ có giá trên dưới ba ngàn. Trên bục một người trung niên đáp.
- Tôi cũng thấy không có vấn đề gì. Chú của Trác Văn ngẫm ngợi liền gật đầu.
- So với giá thị trường thì hai ngàn không hề đắt tí nào, hơn nữa mùi vị của nó lại chất lượng đến vậy nữa, rất đáng tiền.
- Nếu mà tính cả bong bóng cá thì giá cả có thể tăng lên một ít.
- Tốt lắm. Sở Tiên gật đầu:
- Tôi hôm nay nấu một trăm con cá thiểu mời tất cả mọi người ở đây ăn thử chính là muốn chào hàng cho mặt hàng của tôi, khu nuôi cá của tôi hiện tại có tầm một ngàn con cá thiểu, tìm kiếm thương gia hợp tác lâu dài, ai có ý muốn hợp tác thì có thể đàm phán tỉ mỉ riêng với tôi.
- Là nuôi trồng thật sao? Ông lão ban nãy đứng trên bục kinh ngạc thốt lên.
Sở Tiên gật đầu:
- Khu nuôi cá của tôi là ở một cái hồ rộng lớn, ở bên trong chỉ nuôi duy nhất hai loại cá, ngoài ra có nuôi một ít tôm tép cá con làm thức ăn cho hai loại cá này, nhờ kĩ thuật nuôi trồng đặt biệt của chúng tôi mà đã nuôi dưỡng ra cá thiểu không có bất kì sự khác biệt nào so với cá thiểu sống ở biển cả.
- Mặc dù là nuôi trồng nhưng mà chất lượng thật không thể tin được.
- Phải vậy đấy, nuôi trồng mà đạt được mức độ như loài hoang dã, một con cá hạ thấp xuống bán giá một, hai ngàn bán ra chắc chắn không thành vấn đề.
- Số cá đặt ở đây hôm nay chất lượng cá đúng là không chê vào đâu được, mặc dù là nuôi thủ công nhưng mà đúng là khó tìm ra được sự khác biệt với loại hoang dã.
Một số nhân viên của các khách sạn và người phụ trách thu mua ở các khu nuôi cá trong lòng đang suy nghĩ so sánh, họ nhanh chóng có chung một ý nghĩ
“Nếu đã không có vấn đề gì thì có thể tiến hành mua rồi đấy, sau đó tuyên truyền thành loại hoang dã mà tiêu thụ? Dù sao thì cũng chả có tí sự khác biệt nào so với loại hoang dã cả”
Sở Tiên lại không hề đọc được suy nghĩ của mấy kẻ đó, nếu hắn mà biết được, kiểu gì cũng nổi giận lôi đình không ngần ngại mà chỉ thẳng tay vào mặt bọn chúng ném cho bốn chữ vào mặt: Gian thương vô lương tâm.
Chương 290: Làm Nên Thương Hiệu
Dịch: Nguyên Dũng.
Biên: Cẩu ca.
Nhóm: Cá.
Nguồn: truyenyy.com
Từng phần cá thiểu được các đầu bếp hấp xong xuôi, cứ một con sẽ được chia làm hai phần, cơ bản có tầm hai ba trăm người đã được nếm được cá thiểu của Sở Tiên.
Có thể đủ kinh tế đến tham gia hội chợ ngư nghiệp quốc tế này đều không phải những người nghèo, phần đông họ đều đã từng nếm qua những loại cá có chất lượng cao, nhưng đa số thì không nếm ra được vị nào với vị nào, nhưng nhìn chung về mặt số đông họ vẫn có thể đánh giá ra mùi vị và sự khác biệt của hai loại cá.
Có rất nhiều người không tiếc thời khen ngợi cho mấy con cá thiểu này, họ tấm tắc khen ngon, nào là mùi vị tuyệt hảo, thịt thơm mềm béo ngậy, là loại cá cho chất lượng thịt thưởng đẳng.
Còn trong lúc đấy, Sở Tiên đang ngồi ở trong một gian phòng hội nghị nhỏ ở hội chợ, ở trong phòng không chỉ có Trác Vũ và chú của cô, ngoài ra còn có mười mấy ông lão, bọn họ đều là những người phụ trách và là nhân viên thu mua của các khách sạn nhà hàng.
Khiến cho Sở Tiên cảm thấy rất bất ngờ là trong số họ còn có cả người phụ trách thu mua của khách sạn Lôi Trạch của nhà Cổ Lực.
- Các vị, cá thiểu chỗ chúng tôi các vị cùng đã đều nếm thử rồi, các vị cảm thấy thế nào? Liệu có thể tiêu thụ được trong thành phố và khác sạn của các vị chứ? Sở Tiên ngồi ở vị trí phía trước tất cả bọn họ, nhìn những người có mặt trong phòng hỏi.
- Sở tiên sinh, cá của anh không có vấn đề gì, nhưng tôi muốn nghe Sở tiên sinh đưa ra một vài mức giá hợp lí cho chúng tôi lựa chọn. Một người trung niên lấy tay chỉnh lại kính đáp lại câu hỏi của Sở Tiên.
- Đầu tiên là tôi phải nói trước một chuyện. Sở Tiên nhìn đám đông vừa cười vừa nói:
- Khu nuôi cá của tôi hiện giờ có gần một vạn con cá thiểu, đồng thời cũng có một vạn năm con cá lù đù vàng lớn, về phần cá lù đù vàng lớn mọi người chưa được nếm thử, thế nên chúng ta tạm sẽ không bàn về vấn đề này, ngày mai các vị nếu có nhã hứng thì có thể quay lại, chúng ta bàn bạc về vấn đề cá lù đù vàng lớn sau.
- Cá thiểu của tôi đúng là nuôi trồng theo phương pháp thủ công, nhưng về chất lượng các vị cũng thấy rồi đấy, tôi chả khoa trương tí nào khi nói nếu như tôi bảo số cá ấy của tôi là loại hoang dã, bán theo giá cá sống ở biển cũng sẽ chẳng ai hay biết.
Những người có mặt trong gian phòng đều âm thầm gật gù, đúng là cá của hắn giống y sì với cá hoang dã, bọn họ có thể lấy coi như đấy là cá hoang dã mà tiêu thụ một cách dễ ợt.
- Đúng vậy, Sở tiên sinh, cá của cậu đúng là có thể bán như là cá sống ở biển vậy, chúng tôi cũng chính vì điểm này nên mới đồng ý ngồi đây bàn chuyện với cậu. Một người trung niên đáp.
Sở Tiên nghe xong câu nói ấy thì liền sững lại, sau đó hắn liền xua xua tay:
- Tôi không hề mong muốn các anh làm như vậy, mang số cá của tôi bán như thể là cá hoang dã cho người tiêu dùng, kể cả cá của tôi có độc nhất vô nhị giống với cá của loài sống ở biển đi chăng nữa.
- Sở tiên sinh, cậu nên biết rằng hoang dã và nuôi trồng khác biệt rất lớn, kể cả cá của cậu mùi vị cho ra có giống hệt với loại hoang dã đi chăng nữa thì hãy để cho người tiêu dùng nghĩ rằng đấy chính là loại sống ở biển thì sẽ tốt hơn, đây chính là hiệu ứng tâm lí khách hàng. Một người phụ nữ hơi nhăn mày nhắc nhở hắn.
Sở Tiên lắc đầu:
- Bà chị à, nếu mà lấy cái danh nghĩa là hoang dã để bán cho người tiêu dùng đương nhiên là được, thế nhưng một khi bị người tiêu dùng phát giác ra sẽ gây ra biến động rất lớn đối với thị trường cá, tôi không hề mong muốn số cá tôi vất vả nuôi được lại bị mang tiếng xấu.
Về việc nuôi trồng và hoang dã Sở Tiên đã cân nhắc đắn đo trong một thời gian dài, số cá hắn nuôi trồng kì thực có thể bán như cá hoang dã được, nhưng chỉ cần có một ngày bị một ai đó phát hiện ra là loại nuôi trồng, thì tới lúc đó cho dù cá của hắn có cho chất lượng tốt cách mấy, giống với cá hoang dã đến mấy thì cũng sẽ phải nhận được rất nhiều ý kiến không hay ho gì từ người tiêu dùng, thậm chí tồi tệ hơn là sẽ bài trừ hàng của hắn.
Một khi có chuyện này xảy ra, sẽ gây ảnh hưởng rất lớn tới thị trường cá thiểu, thậm chí còn gây ra sự rớt giá khủng khiếp đối với loài cá này, nếu như có ngày đó xuất hiện, thì đồng nghĩa với việc hai núi vàng của hắn hoàn toàn bị sụp đổ, không hề có một chút giá trị nào nữa rồi, mà điều này hắn không hề muốn nhìn thấy chút nào.
Thế nên Sở Tiên đối với việc bán loại cá mình nuôi với danh nghĩa cá hoang dã thì hắn rất khó chịu, cũng không bao giờ đồng ý, nhưng ngoài việc đó ra, hắn nghĩ nếu muốn bán với giá thành cao thì chỉ có đúng một cách, đó chính là làm thương hiệu riêng.
Làm một thương hiệu cá cao cấp riêng của chính bản thân, chỉ cần có người nghe thấy cái thương hiệu này sẽ có nhiều người theo bản năng mà nghĩ ngay tới loại cá nuôi trồng cho hiệu quả không hề kém cạnh với loại hoang dã, chỉ có thế, sau này nếu hắn muốn chào hàng một mặt hàng cá mới sẽ có thể nhanh chóng dễ dàng được người tiêu dùng đón nhận.
- Sở Tiên sinh, cá của anh nếu không muốn bán dưới danh nghĩa loài sống ở biển cũng được, nhưng mà giá cả phải hạ thấp xuống một chút. Một người trung niên nói.
- Đúng đấy, giá cả phải thấp đi một tí. Sở Tiên gật đầu đồng ý, sau đó quanh sang nhìn người trung niên đó đáp:
- Thế nên tôi đã chủ động giá bán ra thấp hơn so với loại hoang dã trên đưới ba trăm, cũng đồng nghĩa với việc đã hạ thấp giá gần một ngàn rồi.
Những người có mặt trong phòng nghe thấy Sở Tiên nói như vậy thì liền chau mày, một người đem theo bảng hiệu nhân viên liền lắc đầu:
- Nếu như là loại nuôi trồng, thì giá cả thực sự giá cả hơi bị cao quá rồi.
- Đúng vậy, loại nuôi trồng mà anh lấy giá này khá là cao đấy.
- Bây giờ trong lòng của người tiêu dùng, nuôi trồng và hoang dã là hai đẳng cấp hoàn toàn khác biệt nhau.
Sở Tiên nghe thấy họ nói vậy thì liền gật đầu:
- Điều này tôi biết chứ, tâm lí này của người tiêu dùng là rất bình thường, nhưng mà nếu như tôi làm một thương hiệu thì sao, nếu như tôi làm một thương hiệu các loại cá đẳng cấp, một thương hiệu các loại cá có chất lượng và dinh dưỡng đồng đẳng với các loại cá sinh sống ở biển thì sao nào?
- Hửm? Tất cả mọi người ngồi tại đó đều nhất loại sững người, ai cũng trầm ngâm suy nghĩ.
Bọn họ tới đây đều mang một tâm lí muốn mua của hắn với giá thấp để rồi mang về thị trường của mình bán ra cho người tiêu dùng trên danh nghĩa là cá hoang dã, luận về chất lượng thì người tiêu dùng không thể nào phát hiện ra được, thế nên nếu áp dụng cách này bọn họ sẽ thu được lợi rất đậm.
- Đầu tiên, nếu anh muốn làm một thương hiệu cho riêng bản thân thì anh phải có đủ hàng hoá, nếu anh một năm chỉ cho ra thị trường một lần thì rất khó để giữ được tên thương hiệu trong thị trường bạt ngàn thương hiệu này. Lúc này chú của Trác Vũ ngồi bên cạnh mới lên tiếng.
- Thứ hai là sự quảng cáo cho thương hiệu, cậu phải để cho người tiêu dùng biết tới thương hiệu của cậu nhiều hơn nữa, đây là một khâu vô cùng quan trọng, kế đến là chất lượng sản phẩm, cậu xem cá cậu nuôi liệu có đủ điều kiện đáp ứng được những điều này không.
- Ừm. Sở Tiên nghe xong liền gật đầu, nhìn những người đang có mặt trong phòng cười phá lên, ở hội trường có những đầu mối bán lẻ lớn trên thế giới, có nhân viên của thành phố buôn bán những thứ đồ quý hiếm trong nước, có cả ông chủ của thị trường hải sản, còn có cả người phụ trách thu mua của các khách sạn nhà hàng năm sao.
- Ở trong gian phòng này đều quy tụ những người có thế thực cũng như thực lực rất lớn, chỉ cần các vị có để làm ra thương hiệu, làm ra khẩu hiệu của sự bảo đảm chất lượng không thua kém các loại sống ở biển, thì tôi nghĩ là có thể tiêu thụ được, còn các khâu thao tác tiến hành như thế nào tôi nghĩ các vị có mặt ở đây hiểu rõ hơn tôi nhiều.
Sở Tiên nhìn mấy người đang trầm ngâm trước bàn liền cười.
Bọn họ đều đang chau mày suy nghĩ, sau đó có một người trung niên do dự nói:
- Sở tiên sinh, nếu như làm như vậy thì chắc chắn sẽ có ảnh hưởng tới lượng tiêu thụ, đồng thời giá cả bán ra của chúng tôi cũng sẽ phải thấp hơn thì mới thu hồi vốn về được.
- Đúng đấy, tôi chỉ sợ tới lúc đó người tiêu dùng không đón nhận thôi. Mấy người ngồi xung quanh đó nhao nhao lên ý kiến.
- Các vị, giá cả bị ảnh hưởng là lẽ dĩ nhiên, hơn nữa mức giá tôi đưa ra đều thấp hơn so với loại hoang dã rất nhiều rồi, còn về chuyện lấy danh nghĩa loại hoang dã mà bán cho người tiêu dùng ấy, nếu không bị họ phát hiện ra thì không sao, nhưng nếu bị phát hiện, tôi tin chắc rằng sẽ đem lại ảnh hưởng không nhỏ cho công ty của quý vị. Tôi nghĩ không ai ở đây muốn chỉ vì một món lợi trước mắt mà làm hỏng cả thương hiệu lâu năm của bản thân, còn về việc quảng cáo thương hiệu tôi thấy vô cùng dễ dàng, mọi người chắc cũng đều làm trong ngành nuôi trồng rồi, về công tác tuyên truyền chắc cũng đều nắm rõ.
- Về phần giá cả chúng ta có thể tiếp tục thương lượng, nhưng có thể đảm bảo một điều, lợi ích của các vị tuyệt đối sẽ không bị ảnh hưởng đâu.
Chương 291: Trái Ngược
Dịch: Nguyên Dũng.
Biên: Cẩu ca.
Nhóm: Cá.
Nguồn: truyenyy.com
Sở Tiên ngưng lại một lúc, nhìn đám người vẫn còn đang do dự không quyết kia nói tiếp:
- Ngoài ra, tôi có thể đảm bảo, cứ sau hai tháng là có thể cung cấp hàng một lần cho quý vị, về số lượng sẽ cố gắng đáp ứng được yêu cầu của các vị đưa ra.
Câu cuối cùng của hắn vừa thốt ra, khiến cho tất thảy những người có mặt trong căn phòng đều cảm thấy sững sờ.
Bọn họ đúng là đang do dự, nhưng do dự không phải vì vấn đề thu mua, mà là về phần giá cả cũng như việc nuôi trồng và hoang dã kia.
Hiện nay cá thiểu đang dần được liệt vào danh sách những loài động vật quý hiếm, vào thời điểm giao năm cũ với năm mới này, bán ra chắc chắn không có bất kì một vấn đề nào, hiện tại đang là thị trường của người bán, chứ không phải thị trường của người mua, bọn họ trong lòng cũng có ý muốn mua, nhưng với tình hình trước mắt thì những khách sạn nhà hàng lớn không nhất thiết phải tranh giành.
Nhưng khi nghe Sở Tiên đột nhiên nói cứ hai tháng là có thể cung cấp hàng được một lần, đủ số lượng cung ứng bán lẻ khiến bọn họ ai nấy cũng đứng ngồi không yên.
Cá là món cơ bản trong mỗi một khách sạn mà khi khách khứa tới chọn món đều phải gọi đầu tiên, nhất là đối với những khách sạn nhà hàng có tiếng, những loài cá quý hiếm gần như là cung không đủ cầu, thế mà bây giờ lại có cơ hội béo bở ngay trước mắt, thì dù cho phải đợi hai tháng mới có một ngàn con, thì đối với những người đang ngồi ở đây cũng đủ thu lợi nhuận lớn rồi.
Ở khách sạn của bọn họ, mấy loại cá quý hiếm như cá lù đù vàng lớn, cá thiểu, vân vân, giá bán ra của khách sạn ít nhất cũng thu lợi nhuận 1.3 lần cho tới 1.5 lần so với giá trên thị trường, nếu như có thể bán trường kì đều đặn thì chắn chắn sẽ là một con số khiến người ta phải hoảng hốt.
Còn về vấn đề cá nuôi trồng và cá hoang dã, đối với khách sạn của bọn họ mà nói cũng không phải là vấn đề gì quá là to tát, chỉ cần chất lượng đi đầu thì không cần lo không có khách hàng mua, nếu có chậm thì cũng chẳng qua chỉ là hao tốn chút thời gian và tiền bạc thôi.
Nếu như chỉ là hợp tác một lần thì cũng không cần thiết phải cân đo đong đếm quá kĩ càng, nhưng nếu mà là hợp tác lâu dài thì phải coi trọng lợi ích lâu dài, đây cũng không phải những việc quá khó để giải quyết.
- Sở tiên sinh, khách sạn Lôi Trạch của chúng tôi hi vọng có thể trở thành tối tác làm ăn của anh. Ngồi ở giữa, người trung niên đeo phù hiệu công tác mở lời, trên mặt nở một nụ cười rất là niềm nở.
- Cảm ơn. Sở Tiên nhìn anh ta đáp lại bằng một nụ cười đầy thiện ý, đối với người trung niên này hắn vẫn còn nguyên ấn tượng, lần trước khi Đoàn Khoa tổ chức buổi lễ chúc mừng hắn đã có duyên gặp người này một lần.
Người trung niên ấy rõ ràng đã nhận ra hắn, bằng không cũng không mở lời vào đúng lúc này.
Những người xung quanh nhìn thấy người trung niên kia sau không bao lâu đã bày tỏ thành ý muốn hợp tác với hắn thì trong lòng liền khó hiểu, ai nấy cũng đều dùng hai chữ “vô dụng” để chửi thầm người trung niên đó trong lòng, bây giờ mới đang trong giai đoạn đàm phán, kể cả trong lòng có cấp bách đi chăng nữa thì cũng không nên vội vàng như vậy, chưa kể là giá cả vẫn còn chưa bàn thoả đáng mà đã đồng ý hợp tác, đúng là một chuyện ngu xuẩn hết mức.
Bọn họ có biết về khách sạn Lôi Trạch này, đây là một khác sạn năm sao, trong các thành phố trọng điểm đều thấy bóng dáng của họ, toàn quốc cộng vào có bảy tám cái, nhìn bảy tám cái nghe số lượng có vẻ ít, thế nhưng nếu mỗi một khách sạn bình quân một ngày bán ra được năm con cá, vậy thì bảy tám nhà một ngày sẽ bán được trên dưới bốn mươi con, nhân lên một tháng sẽ là hơn một ngàn hai trăm con.
Một tháng hơn một ngàn hai trăm con, hai tháng hơn hai ngàn bốn trăm con, đây là còn chưa tính đến những bàn đặt làm đám cưới, yến tiệc, vân vân, nếu như mà tính thêm vào chắc chắn không chỉ dừng lại tại đó.
Vậy thì bây giờ rắc rối tới rồi đây, với chất lượng cá như thế này, kể cả hai tháng có thể cung cấp hàng một lần, vậy thì số lượng có thể đạt được là bao nhiêu? Thị trường trên toàn quốc rộng mở như thế, thời gian trong hai tháng nếu không khuếch trương lên thì lượng tiêu thụ năm sáu vạn thậm chí bảy tám vạn chũng không là cái đinh gỉ gì.
Thị trường rộng lớn nhường vậy, người thanh niên này liệu có cung cấp được bao nhiêu cá?
Khách sạn Lôi Trạch tích cực thể hiện thiện ý muốn hợp tác tới vậy khiến cho những người còn lại đều cảm thấy sốt ruột, cứ nghĩ đến việc giá cả còn chưa bàn xong đâu vào với đâu mà đã tỏ ý muốn hợp tác thì vô hình chung sẽ tự đặt mình vào tình thế bị động, giá cả sẽ rất khó mà ép xuống được.
Thế nhưng một khi đã có người đồng ý, thì theo hiệu ứng đám đông những người còn lại bắt đầu do dự, không muốn mình bị tụt lại đằng sau, nhỡ đâu mình chậm chân một bước cơ hội hợp tác không về tay mình thì chẳng phải bị chịu thiệt à.
- Khách sạn quốc tế Alan chúng tôi muốn tiến hành hợp tác với Sở tiên sinh, nhưng mà Sở tiên sinh có thể cho chúng tôi trước một mức giá không.
- Siêu thị thành phố chúng tôi cũng có ý muốn hợp tác với ngài đây, giá cả cụ thể chúng tôi cũng muốn được làm rõ ràng.
Từng người đại diện thu mua của các khách sạn liền thay đổi thái độ nói với Sở Tiên.
- Vô cùng cảm kích sự tín nhiệm của quý vị dành cho tôi. Sở Tiên mừng thầm trong bụng, hắn không ngờ tới đám người này như sợ mất phần, gấp gấp gáp gáp tiến hành tỏ ý muốn hợp tác với hắn, xem ra hắn cũng có cái nhìn hơi khinh xuất về thị trường cá quý hiếm đắt tiền.
- Nếu các vị đã có niềm tin vào tôi như vậy thì tôi cũng sẽ nói rõ giá cả, tôi đã nói qua mỗi con cá tôi sẽ giảm tầm trên dưới một ngàn, cũng có nghĩa là nửa cân giảm ba trăm, vậy nếu tính theo giá thị trường thì nửa cân sẽ rơi vào khoảng năm trăm cho tới sáu trăm, tôi sẽ lấy ra một số nhỏ, lấy năm trăm nửa cân bán cho quý vị, đương nhiên con số này không bao gồm bong bóng cá, còn về việc mấy vị bán ra giá bao nhiêu tôi không can thiệp.
- Năm trăm? Đám người nghe xong liền cảm thấy hơi sững sờ ngạc nhiên, nếu mà là năm trăm thì quả thực không phải là quá cao, thậm chí thấp hơn so với giá cả thị trường hơn ba trăm lận, đối với bọn họ mà nói có rất nhiều khoảng trống thể thu lợi nhuận về.
- Khách sạn Lôi Trạch của chúng tôi thấy năm trăm không có vấn đề gì cả. Lần này người trung niên của khách sạn Lôi Trạch lại một lần nữa không chút do dự mà đi đầu gật đầu.
- Chúng tôi cũng thấy không có vấn đề. Những nhà còn lại đều không trả giá qua lại, bởi vì bọn họ trong lòng đều hiểu rõ, ở tại căn phòng này sẽ có vài nhà đang sắp mất cơ hội được hợp tác với hắn.
- Được, nhưng tôi có một yêu cầu trước nhất, các anh trong khi tiêu thụ sản phẩm, xin hãy gán thương hiệu cá Tiên Cảnh vào.
- Cá Tiên Cảnh? Cả một hồi im bặt không có lấy một câu cuối cùng Trác Vũ cùng chú của cô cũng đã thốt lên một tiếng, kèm theo đó là sắc mặt ngạc nhiên tột độ.
- Tiên Cảnh? Là Tiên Cảnh đó sao? Trác Vũ trong lòng ngầm kinh ngạc, không kiếm chế được hỏi lại:
- Bể thuỷ sinh Tiên Cảnh và cá Tiên Cảnh có quan hệ gì thế?
- Bể thuỷ sinh Tiên Cảnh là một công ty của tôi. Sở Tiên cười nói.
- Hoá ra là công ty của anh à? Trác Vũ nói rồi không khỏi ngạc nhiên tột độ.
Bể thuỷ sinh Tiên Cảnh là một món hàng dạo trước cực hot, chưa nói tới quảng cáo trong bộ phim bom tấn kia, bàn về chất lượng của bể thuỷ sinh Tiên Cảnh và sự chen chúc nhau như ong vỡ tổ để xin gia nhập vào Tiên Cảnh thì đây đúng là một xí nghiệp cực kì lớn mạnh.
Theo một vài thống kê từ những nguồn tin đáng tin cậy cho hay, bể thuỷ sinh Tiên Cảnh chỉ riêng khoản nhượng quyền kinh doanh đã kiếm chác được trên ức rồi, đây vẫn còn chưa tính phí của các sản phẩm kèm theo khác, ước tính nếu những nhà được Tiên Cảnh nhượng quyền lại cho sau khi khai trương cửa hàng, chỉ cần tính số tiền nhập hàng đã có thể đạt tới ba, bốn ức.
Bể thuỷ sinh là một sản nghiệp mới nổi, cũng là một sản nghiệp sinh lợi nhuận lâu dài, ngưỡng cửa rất cao, hiện đang là bá chủ trong giới bể thuỷ sinh, công ty bể thuỷ sinh Tiên Cảnh, có người ước tính giá có thể đạt trong tầm mười lăm tới hai mươi tỉ.
Mà cái công ty này mới chỉ phát triển chưa tới một năm.
Tất cả ai khi biết tin này mắt đều xanh rờn, là một thần thoại trong giới doanh nghiệp hiện giờ.
Trác Vũ trước khi khởi nghiệp cũng có sự tìm hiểu kĩ càng về công ty bể thuỷ sinh Tiên Cảnh này, cũng như rất kính phục người đã sáng lập ra công ty bể thuỷ sinh Tiên Cảnh đó, mà cũng bởi có công ty bể thuỷ sinh Tiên Cảnh khiến cô manh nha ý định khởi nghiệp.
Hiện tại trên thị trường đang khá nổi khoản chăm sóc sắc đẹp, mà có hiệu quả nhất cũng như cách làm được ưa chuộng nhất chính là làm đẹp theo phương pháp tự nhiên, và bong bóng cá được đặt lên hàng đầu, là sản phẩm vô cùng được yêu thích và săn đón nồng nhiệt, cô đã điều tra kĩ liên quan tới thị trường này và không gian có thể phát triển nó, sau khi thấy có khả thi cô liền bắt tay vào mở công ty.
Cô tự tin mình có thể làm tốt.
Chỉ có điều khiến cô không thể ngờ tới được, người khiến cô bội phục cũng như làm ý tưởng tiền đề để cô thành lập công ty lại chính là cái tay đầu óc không bình thường này, điều này khiến Trác Vũ cảm thấy rất thất vọng, thất thần... bó tay.
- Hoá ra ông chủ của bể thuỷ sinh Tiên Cảnh lại chính là Sở tiên sinh đây, đúng là tuổi trẻ tài cao, lợi hại lợi hại.
- Đúng vậy đấy, bể thuỷ sinh Của Sở tiên sinh tôi có mua một bể, đẹp tuyệt vời luôn.
Những người có mặt tại căn phòng đó khi biết được sự thật động trời này ai nấy đều không khỏi kinh ngạc, bể thuỷ sinh Tiên Cảnh bọn họ đều có nghe nói tới, đối với sự phát triển của công ty bể thuỷ sinh Tiên Cảnh này cũng có tìm hiểu, mức độ phát triển phải dùng hai từ “kinh hoàng” để miêu tả, chỉ mới chưa tới một năm mà đã thu về mức lợi nhuận khủng mà các công ty khác bảy tám năm, thậm chí là cả đời cũng chưa đạt được tới mức doanh thu quá nhiều số 0 theo sau đó như vậy.
Sở Tiên cười khiêm tốn:
- Cảm ơn các vị đã chiếu cố, nếu như các vị đều đồng ý về vấn đề phát triển nhãn hiệu thì chúng ta có thể kí kết một hợp đồng làm ăn lâu dài, đương nhiên là khu nuôi cá hiện tại của tôi số lượng cá có hạn, chắc sẽ không thể cùng lúc kí hết với tất cả các vị ngồi đây, nhưng mà mọi người cứ yên tâm, tôi không chỉ có cá thiểu không đâu, còn có cá lù đù vàng lớn nữa, lát nữa mọi người có thể đi xem trước hàng, đến trưa chiều ngày mai, tôi sẽ dùng phương pháp giống ngày hôm nay để mời tất cả mọi người trong hội chợ nếm thử thưởng thức và cho ý kiến đánh giá ngay tại đó.
- Sở tiên sinh, cá thiểu chỗ anh chất lượng tốt như vậy, tôi tin rằng cá lù đù vàng lớn cũng chắc chắn không có vấn đề gì, siêu thị thành phố chúng tôi nhất định đồng ý hợp tác với anh.
- Khách sạn Lôi Trạch của chúng tôi cũng không có bất kì một vấn đề gì.
- Chúng tôi cũng vậy không có ý kiến gì.
Đám người ai ai cũng đồng tình, nhìn cá thiểu đạt tới chất lượng siêu việt như vậy, thế nên bọn họ đều nhất trí rằng có lù đù vàng lớn chất lượng cũng không thể thua kém cá thiểu được, bây giờ cứ đồng ý đi đã, dù sao cũng chưa mất tiền, có thể tỏ lòng thành thiện ý muốn hợp tác nhanh nhất có thể thì càng tốt, lưu lại ấn tượng đẹp đẽ với Sở Tiên trước đã rồi tính sau.
- Cảm ơn các vị. Sở Tiên rất chân thành đáp lại một câu, trong lòng luôn cảm thấy tạo hoá trêu ngươi người mà, cứ nghĩ tới ngày đầu tiên cho tới sớm hôm nay, mình ra giá và nêu nguồn gốc cá là loại nuôi trồng thủ công thì tất cả người mua đều lắc đầu không đồng ý, thế mà giờ đây những người đó lại chạy theo cung phụng hắn như là sợ hắn bốc hơi mất, đúng là một sự trái ngược nhau hoàn toàn 360 độ.
“Haizz, cũng do mình mưu trí hơn người đi, cứ trực tiếp dùng cách thô bạo mà có hiệu quả vượt trội để chinh phục niềm tin của người mua hàng”
Sở Tiên nghĩ ngợi trong lòng lấy làm đắc ý lắm, chỉ vì một phút vô tình mà bản thân đã thu hút được sự chú ý của bao nhiêu người, sau đó lại mời khách khứa nếm thử, biến thành tình hình hắn ở thế thượng phong như bây giờ.
Một khi thị trường được mở rộng thì nhãn hiệu sản phẩm của hình sẽ có chỗ đững vững chãi, về sau này cá của hắn có thể yên tâm mà bán ra dễ dàng rồi, cũng chẳng cần lo lắng về vấn đề đối tác làm ăn nữa.
Chiếu theo phạm vi rộng lớn của cả cái hồ Phong Đài thì chỉ cần nuôi cá không thôi một năm thu lời cũng sẽ đạt được một con số doanh thu khủng bố, cao hơn gấp nhiều lần so với bể thuỷ sinh Tiên Cảnh của Sở Tiên hiện giờ đạt được.
Chương 292: Điểm Mấu Chốt
Dịch: Nguyên Dũng.
Biên: Cẩu ca.
Nhóm: Cá.
Nguồn: truyenyy.com
- Các vị, chúng ta hợp tác bảo đảm và duy trì đôi bên cùng có lợi, song phương cùng có lợi cùng phát triển, cụ thể phương án hợp tác chúng ta đợi kết thúc hội chợ sẽ bàn tiếp chuyện, hiện tại thời gian cũng không còn sớm nữa, ngày mai chúng ta gặp lại nhé.
Cùng mọi người bàn công chuyện xong, Sở Tiên đứng trước mặt mọi người nói.
- Được rồi tốt lắm, Sở tiên sinh, ngày mai gặp lại. Cả đám đứng người lên, mặt mũi vô cùng phấn chấn, mỉm cười gật đầu.
- Sở tiên sinh tạm biệt, ngày mai chúng tôi tới ngó qua cá lù đù vàng lớn của anh, hi vọng chúng ta có thể hợp tác vui vẻ.
Sở Tiên nhìn lấy bọn hắn gật đầu đồng ý.
Lúc này, Trác Vũ ngồi bên cạnh lộ rõ vẻ gấp gáp, nói chuyện trong thời gian dài như vậy, vậy mà chuyện về bong bóng cá hắn một câu cũng không nhắc tới, đối với người có tính cách quái gở như Sở Tiên cô không dám gật bừa, sau đó vội vàng đứng lên, vô cùng tức giận nói:
- Ê này, bây giờ có thể bàn đến chuyện bong bóng cá của chúng ta được rồi chứ?
- Yên tâm đi, chuyện về bong bóng cá tôi sẽ đáp ứng cho cô, tôi đồng ý rồi mà. Sở Tiên gật đầu cười.
- Tốt, vậy là tốt rồi. Trác Vũ thở phào ra một cái:
- Vậy lúc nào thì tôi có thể có được hàng?
- Trước khi ăn tết đó tôi khẳng định là cô sẽ có hàng mang về. Sở Tiên trả lời, cá lù đù vàng lớn và cá thiểu trong khu nuôi cá của hắn đều phải giết sạch trước Tết đã, trước lúc đó hắn còn phải chuẩn bị việc bảo quản hải sản đông lạnh cũng như làm xong thủ tục giấy tờ liên quan khác mới được.
Thời gian rất là gấp rút, Sở Tiên gật đầu với Trác Vũ, sau đó lấy điện thoại di động ra bấm gọi cho Phong thúc thúc.
Về vấn đề bảo quản ướp lạnh các loại hải sản Phong thúc thúc hiểu tương đối rõ, mua một loạt các thiết bị ướp lạnh giữ tươi, ngoài ra còn phải qua cục Công Thương làm các báo cáo thủ tục kiểm dịch cá, thuế vụ cùng với việc đóng gói sơ bộ khác, tất tần tật một loạt công việc bây giờ phải bắt tay vào làm luôn, nếu không hiện tại với vốn thời gian ít ỏi này thì không thể kịp được.
Sau đó Sở Tiên lại gọi cho Lý Hoa Trung một cú điện thoại, để hắn hỗ trợ xử lý một chút vấn đề thủ tục giấy tờ, với quan hệ rộng rãi của hắn với các cấp lãnh đạo trong thành phố Thanh Hải hiện giờ thì chỉ cần một hai ngày là có thể làm xong thủ tục một cách dễ dàng.
Lúc bọn họ bước ra khỏi căn phòng hội nghị nhỏ đó thì bên ngoài đã không còn một bóng người nào nữa rồi, Sở Tiên sau khi thanh toán hết mọi chi phí cho đầu bếp liền trở về khác sạn.
Sáng ngày hôm sau, bọn Sở Tiên đúng giờ đi vào bên trong hội chợ, vậy mà buổi sáng hôm nay, rất nhiều người tới trước gian hàng của hắn, có những vị khách hàng hiếu kỳ hôm qua, cũng có những thương gia từ chiều hôm qua cũng tới đây lần nữa.
- Sở tiên sinh, đây là kế hoạch mở rộng nhãn hiệu cùng một số thông tin dữ liệu của công ty chúng tôi, ngài có thể xem qua. Một người trung niên đưa cho hắn một bản tư liệu.
- Sở tiên sinh, tôi cũng mang đến một bản hợp đồng hợp tác, anh có thể đọc qua một chút.
Chiều hôm qua một số người phụ trách thu mua của các siêu thị và nhân viên khác sạn đưa cho hắn một bản tư liệu về hướng kinh doanh cùng với thông tin xí nghiệp của bọn họ cho Sở Tiên xem.
Sở Tiên gật đầu, tiếp nhận hết từng bản một họ đưa cho, không bao lâu sau đó trong tay hắn đã có tận mười ba bản tư liệu rồi, khiến hắn cảm thấy ngoài ý muốn chính là, chú của Trác Vũ cũng đưa cho hắn một phần.
Mà ở chung quanh một số khách hàng hơi cảm thấy kinh ngạc, sau đó ánh mắt nhìn về phía những món đồ trong gian hàng của hắn.
Nhìn thấy một đống cá lù đù vàng lớn, bọn họ liền cảm thấy chấn kinh.
- Xin hỏi ông chủ, cá lù đù vàng lớn chỗ các anh bao nhiêu tiền nửa cân vậy. Một người trung niên bước lên phía trước hỏi Sở Tiên.
- Ba ngàn nửa cân, cam đoan so với loại hoang dã không có khác nhau chút nào cả. Sở Tiên nhìn thấy trong tay hắn xách một cái túi, thoạt nhìn qua hiển nhiên là khách tới nơi này mua sắm tôm cá rồi.
- Cá chỗ cậu đều là nuôi dưỡng vì sao lại bán đắt như thế? Người trung niên nhìn lấy màn hình giới thiệu phía trên gian hàng, khẽ nhíu mày.
- Chỗ tôi bán đều là cá lù đù vàng lớn trên dưới cân rưỡi, nếu như là hoang dã thì giá cả sẽ còn mắc hơn hơn một ngàn, nhưng mà tôi có thể cam đoan một điều rằng, dinh dưỡng cùng hương vị của cá lù đù vàng lớn tôi nuôi tuyệt đối không kém hơn so với loại hoang dã, khu nuôi cá của tôi điều kiện nuôi dưỡng không khác chút nào so với môi trường loại hoang dã sống cả, nếu như anh không có chuyện gì bận thì, buổi chiều có thể chờ ở chỗ này một lúc, tôi sẽ để cho đầu bếp nấu nướng một trăm con cá lù đù vàng lớn này lên, đến lúc đó anh nếm thử là biết tại sao tôi lại bán giá đó thôi.
Người trung niên nghe thấy hắn nói đầy tự tin như vậy thì trên mặt lộ ra vẻ kinh ngạc vô cùng, với tay cầm lấy một con cá lù đù vàng lớn bên trong gian hàng, xem xét cẩn thận một phen.
- Thế nào người anh em kia, gian hàng của nhà này bán các loại cá, anh có phân biệt được đâu là loại hoang dã, đâu là loại nuôi dưỡng không, không có sự khác biệt nào đúng không? Người phụ trách thu mua ở siêu thị thành phố lớn nhìn người trung niên kia hỏi.
- Đúng thế. Người trung niên gật đầu, lộ ra vẻ khó tin nhìn lấy người có đeo thẻ công tác trước áo.
- Cậu nhìn chỗ cá thiểu này đi, có phải là trăm phần trăm nghĩ rằng đây là loại hoang dã không? Người phụ trách thu mua ở siêu thị thành phố lớn kia chỉ vào chỗ cá thiểu bên cạnh cười hỏi.
- Hửm? Người trung niên kia hiếu kỳ nhìn một chút, sau đó nhíu chặt lấy lông mày:
- Thật đúng là hoang dã, nuôi dưỡng không có khả năng cho ra loại màu sắc này.
- Nhưng những con này đích thực đều là nuôi dưỡng đấy anh bạn, hôm qua ông chủ nhà này mời đầu bếp nấu nướng một trăm con cá thiểu lên, rất nhiều người đều đến nếm thử, so với loại sống ở biển không hề khác nhau tí nào.
- Đúng vậy, nếu như chúng tôi có thể cùng ông chủ nhà này hợp tác, có lẽ về sau anh có thể ở bên trong siêu thị nhìn thấy các loại cá này đấy.
Mấy người nhân viên của các khác sạn muốn hợp tác với Sở Tiên ở bên cạnh cười nói với người trung niên đó.
- Thật đúng là không thể tưởng tượng nổi, nếu như nuôi dưỡng có thể ra được những loài cá tinh phẩm như vậy, vậy sau này muốn ăn loại cá này thuận tiện hơn rất nhiều, cũng không cần phí nhiều thời gian như vậy để đi tìm mua loài cá dạng này. Người trung niên hơi kinh ngạc, sau đó kinh ngạc đáp lại.
- Cái này cũng không chắc đâu nhé, nuôi dưỡng cũng là có hạn thôi, tung ra tiêu thụ trên cả nước thì ở trên thị trường cũng không có bao nhiêu đâu.
Hôm qua trước khi rời khỏi hội chợ, bọn hắn chỉ đơn giản là đi ngó qua một chút cá lù đù vàng lớn, giống với loại cá thiểu có một không hai như đúc của chỗ Sở Tiên, căn bản phân không phân rõ được hoang dã cùng nuôi dưỡng khác nhau ở chỗ nào, cứ dựa theo sự hoàn hảo của số cá thiểu trước đó thì đám người kia rất tin tưởng, cá lù đù vàng lớn nuôi dưỡng cũng sẽ hoàn hảo giống như cá thiểu thôi.
Điều này khiến trong lòng họ hối hận vô cùng, sớm biết khi thì vừa mới bắt đầu đàm phán mình cũng không cần lo ngại thứ gì, trực tiếp nói chuyện hợp tác thì tốt biết bao, đến ngày hôm sau sự việc lộ ra càng lớn thì càng nhiều người hơn biết tới việc này, sẽ có nhiều người mua đến đây cạnh tranh hơn.
- Ông chủ, vậy ông cho tôi một con đi, nếu như mùi vị không tệ thì lần sau tôi sẽ tới mua lại. Người trung niên trực tiếp nói với Sở Tiên.
- Được thôi, mấy ngày sau hẳn là các siêu thị lớn cũng có thể mua được, nếu như hương vị không bằng hoang dã thì anh có thể tới khiếu nại, chúng tôi là công ty cá Tiên Cảnh, đến lúc đó xin các anh hãy xác nhận rõ nhãn hiệu của chúng tôi. Sở Tiên vừa cười vừa nói, sau đó vẫn không quên quảng cáo một tiếng cho mặt hàng của mình.
- Tốt, nếu quả thật không kém hơn so với loại hoang dã thì về sau tôi sẽ thường xuyên lui tới mua hàng ở chỗ cậu. Người trung niên gật đầu.
- Cảm ơn. Sở Tiên gật đầu, sau đó cân cho anh ta một con, lấy nửa cân giá ba ngàn mà bán.
Chung quanh mười người thương gia thấy bắt đầu có người mua, nhất là mấy người nhân viên siêu thị, cửa hàng hải sản thì trong lòng như có lửa nóng thiêu đốt, loại cá này chỉ cần có người biết thì tuyệt đối sẽ không thiếu người mua, không chỉ có lợi nhuận rất lớn mà còn có khả năng thu hút rất nhiều lợi ích khác kèm theo nữa.
Ví dụ như loại cá cao cấp này chỉ có những hội viên mới được mua, đối với việc phát triển và duy trì hội viên rất có nhiều chỗ lợi, lợi dụng cách này để đầu cơ kiếm lợi có thể hấp dẫn rất nhiều người.
Nghĩ đến những điều này, ngày hôm qua những người phụ trách thu mua kia trong lòng càng thêm sốt ruột, một khi việc kinh doanh tốt lên chắc chắn không phải một chuyện phí hoài công sức.
Chú của Trác Vũ giờ phút này cũng cau mày, nếu như nói cá thiểu là một nguyên liệu nấu ăn tinh phẩm, thì cá lù đù vàng lớn tuyệt đối là mỹ thực nổi tiếng. Ví như khách sạn nhà hàng của bọn hắn trong vòng một năm cũng không mua được nhiều cá lù đù vàng lớn như vậy, thường thì chỉ có những hội viên VIP mới có thể được gọi món cá lù đù vàng lớn sống ở biển, mới có quyền ăn những món như vậy, thế nên hiếm hoi và quý giá vô cùng.
Nếu như mỗi tháng đều có đầy đủ loại cá hiếm này, hẳn ích lợi cùng ảnh hưởng của khách sạn bọn họ cũng sẽ tăng lên một ít, nếu tính cả mức giá hời Sở Tiên đưa ra thì bọn họ có thể kiếm chác được kha khá rồi.
Trước gian hàng của Sở Tiên tụ tập nhiều thương gia cùng khách hàng như vậy, ở trong toàn bộ hội chợ vô cùng bắt mắt, người tụ tới càng ngày càng nhiều, có nhân viên thu mua, cũng có cả khách hàng, đứng tại gian hàng chỉ chỉ trỏ trỏ vào cá lù đù vàng lớn và cá thiểu của hắn.
Mà tại lúc này, một đoàn nhỏ tiến vào hội chợ, nhìn cái là thấy nơi đang được dân tình tập trung đông đúc như vậy kia thì liền tò mò, cảm thấy chỗ đó có vẻ hấp dẫn, hiếu kỳ hướng về phía đó đi tới, mọi người thấy bọn hắn trước ngực gắn thẻ nhân viên, thì trên mặt lộ ra thần sắc kinh ngạc.
Ở đây có một hiện tượng, càng là những công ty lớn mạnh, thì bọn hắn càng phải yêu cầu nhân viên đeo thẻ chứng minh công tác, vì để thể hiện ra thực lực công ty, giống như những người tới hội chợ ngư nghiệp này, một số nhân viên thu mua của các khách sạn năm sao cùng siêu thị lớn đều có đem kèm theo thẻ công tác, một là để thể hiện thế lực của công ty, hai là thể hiện ra cho mọi người thấy được sự chuyên nghiệp của mình.
“Wal-Mart, tập đoàn đệ nhất thế giới về khoản bán lẻ, năm trong top năm trăm công ty đứng đầu thế giới” Sở Tiên nhìn thấy bọn hắn trước ngực đeo thẻ công tác, thầm nghĩ trong lòng.
Trong nhóm người này còn có một thanh niên ngoại quốc tóc vàng, ngoài ra đều là trung niên, bọn hắn nhìn thấy nhiều người như vậy tụ tập ở chỗ này, cũng tò mò đi tới.
- Ồ? Đây là cá lù đù vàng lớn? Thanh niên ngoại quốc tóc vàng đi đến trước gian hàng, liếc mắt chú ý tới trong đó có bán cá lù đù vàng lớn, trên mặt lộ ra thần sắc mừng rỡ:
- Những con cá lù đù vàng lớn này thật là bự quá đi.
- Ừm, Steven tiên sinh, đúng là cá lù đù của Đông Hải chúng tôi, một loài cá vô cùng quý giá, giá cả đắt hơn so với cá ngừ vây xanh đại tây dương môt chút đỉnh. Một người trung niên bên cạnh đáp lại.
- Vương Tổng, mọi người xem phần giới thiệu phía trên gian hàng của bọn họ kìa. Một người phụ nữ trung niên nói với người trung niên bên cạnh chỉ chỉ lên trên.
- Ý? Hóa ra là loại nuôi dưỡng à? Người trung niên được xưng là Vương Tổng trên mặt lộ ra vẻ kinh ngạc:
- Không nghờ tới có khu nuôi cá lại nuôi dưỡng ra cá lù đù dạng lớn lớn như thế, thật đúng là hiếm thấy.
- Vương tổng, Steven tiên sinh, bọn họ nuôi dưỡng ra cá lù đù vàng lớn làm tôi cảm thấy vô cùng kinh ngạc, các anh nhìn xem. Đứng bên rìa ở ngoài gian hàng một trung niên mập mạp đi lên trước, nhìn sơ qua giống như một người đầu bếp vậy.
- Bọn hắn nuôi dưỡng cá lù đù vàng lớn cơ hồ giống như đúc với cá hoang dã, đối với phân biệt cá lù đù vàng lớn, đơn giản nhất có ba phương pháp sau, chiêu thứ nhất nhìn đuôi cá. Bởi vì nuôi dưỡng cá lù đù lâu dài trong một nơi có diện tích hẹp, không gian có hạn, cái đuôi sẽ trở nên rất ngắn; cá hoang dã bơi lại trong biển rộng trong thời gian dài, cái đuôi sẽ trở nên tương đối thon dài.
- Chiêu thứ hai là nhìn đầu cá. Cá lù đù được nuôi dưỡng đầu cá khá lớn, sưng vù, đầu cá lù đù vàng lớn hoang dã thì tương đối nhỏ. Mặt khác, cá hoang dã miệng giống như bôi son môi vậy, tức là trên dưới phần viền quai hàm hiện lên sắc hồng nhuận, còn cá lù đù được nuôi dưỡng thủ công thì sắc mặt sẽ khá nhợt nhạt.
- Chiêu thứ ba nhìn màu sắc trên mình cá. Cá lù đù hoang dã toàn thân hiện lên màu vàng kim, mà cá nuôi dưỡng sẽ cho màu ngả ngả trắng bợt.
- Cho dù nói những đặc điểm trên rõ ràng có thể phân biệt được giữa hai loại hoang dã và nuôi trồng, thế nhưng những con cà lù đù vàng lớn được nuôi dưỡng theo phương pháp thủ công này làm tôi căn bản phân biệt không ra sự khác nhau với loại sống ở biển. Người trung niên đó nhìn vào trong gian hàng ngắm nhìn mấy con cá lù đù dạng lớn đó chậm rãi mà nói.
- Ồ? Hai người tên là Vương tổng và thanh niên Steven kia trên mặt liền lộ ra vẻ tò mò tột độ.
Chương 293: Ngại Ngùng Thật Đấy
Dịch: Nguyên Dũng.
Biên: Cẩu ca.
Nhóm: Cá.
Nguồn: truyenyy.com
- Người anh em này là ông chủ của cái gian hàng này à? Những con cá lù đù vàng lớn trong đây đều là do anh nuôi dưỡng sao? Người trung niên được gọi là Vương tổng đó hiếu kỳ nhìn về phía Sở Tiên hỏi.
- Đúng thế. Sở Tiên gật đầu đáp:
- Chúng tôi là công ty nuôi dưỡng Cá Lù Đù Vàng Lớn Tiên Cảnh, so sánh với loại cá hoang dã bất luận là về hương vị hay về giá trị dinh dưỡng đi chăng nữa đều không có chút nào chênh lệch cả.
- Ồ? Người anh em hiện tại là đang tìm đối tác hợp tác làm ăn à? Vương tổng mặt mũi hứng khởi mỉm cười hỏi.
- Đúng vậy. Sở Tiên gật đầu, cười một cái rồi nói:
- Hy vọng có thể cùng các vị hợp tác.
Wal-Mart là chuỗi bán lẻ đệ nhất trên thế giới, mức độ ảnh hưởng không phải hoài nghi gì cả, nếu như có thể hợp tác cùng bọn họ, đối với việc mở rộng thương hiệu có rất nhiều lợi ích, vả lại chỉ cần duy nhất một mình bọn họ là có thể hốt sạch tất cả số cá trong khu nuôi cá của hắn rồi.
Nếu như bọn hắn đồng ý hợp tác, sẽ tiết kiệm rất nhiều thời gian cũng như phiền phức không đáng có, Sở Tiên đứng trước con mồi béo bở như vậy thì tuyệt nhiên không có chút do dự nào mà đồng ý ngay tắp lự.
Nhưng mà hắn tỏ ý mời bên kia khiến những thương nhân chung quanh lập tức xoắn xít khẩn trương cả lên, sắc mặt hơi khó chịu nhìn về phía nhóm người Wal-Mart.
Không thể trách Sở Tiên đồng ý nói thẳng ra muốn hợp tác cùng bọn hắn, dù sao đối phương cũng là tập đoàn bậc nhất thế giới, hợp tác cùng bọn hắn là lựa chọn tốt nhất, đối với việc phát triển về sau này cũng có lợi nữa.
- Đương nhiên, đương nhiên, cá lù đù vàng lớn chỗ các cậu nếu quả thật giống như lời quảng cáo thì chúng tôi vô cùng hoan nghênh sự gia nhập của các cậu. Vương tổng gật đầu cười khà khà, Sở Tiên không lấy làm lạ chút nào về câu trả lời của ông, nếu như vận hành tốt thì thậm chí có thể xuất khẩu ra ngoài Trung Quốc ấy chứ.
- Cái này các anh có thể yên tâm. Sở Tiên lập tức gật đầu:
- Nếu như các vị không tin tưởng, tôi có thể để đầu bếp nấu nướng một con ngay tại đây và ngay tại bây giờ mời các vị nếm thử.
- Tốt lắm, được thế thì còn gì bằng. Vương tổng lập tức gật đầu đồng ý.
- Ừm. Sở Tiên cũng gật đầu, hướng về phía Nhất Ngạc ra hiệu một cái, liền sau đó Nhất Ngạc nhanh chóng lấy ngay ra một con cá, lập tức bước tới chỗ chiếc xe nấu nướng.
Các thương gia chung quanh nhìn thấy Sở Tiên coi trọng nhân viên Wal-Mart như thế, trong lòng dâng lên dự cảm không tốt, một khi mấy người bọn họ thưởng thức mùi vị của những con cá lù đù vàng lớn này, như vậy bọn hắn liền không còn bao nhiêu phần cơ hội nữa, ai nấy đều hiện lên vẻ mặt đăm chiêu khó coi.
- Người anh em có thể cho chúng tôi tìm hiểu một chút một số thông số về công ty cậu được không. Lúc này, Vương tổng bước tới bên cạnh hỏi Sở Tiên.
- Thật ngại quá, giấy tờ cùng báo cáo kiểm nghiệm của công ty tôi chắc phải qua mấy ngày nữa mới có thể in một phần cho các vị được.
- Cái này cũng không cần vội, không sao đâu. Vương tổng lắc đầu:
- Không biết người anh em, cậu định tính lấy giá bán ra của cá lù đù vàng lớn là bao nhiêu?
- Ba ngàn nửa cân, nếu như hợp tác lâu dài thì tôi có thể giảm xuống mấy trăm cho các anh. Sở Tiên ngẫm nghĩ bèn nói ra.
- Ba ngàn nửa cân, cậu nói đây là giá dànhh cho những nơi bán lẻ đấy à. Người thanh niên ngoại quốc đứng bên cạnh tròn mặt kinh ngạc hỏi.
- Không phải. Sở Tiên lắc đầu: