Sở Tiên nâng đùi phải lên, chân mang theo một tầng lam quang hướng về bốn phía quét ngang một cái.
- Bịch bịch bịch bịch!
Một chiêu Hoàng Tảo Thập Ngư (quét ngang 10 con cá) với lực cường đại trực tiếp đánh vào người đám Cá hổ xông tới, chiêu thức công kích mang theo năng lực tê liệt khiến tất cả những con cá hổ bị đánh trúng, thân thể run rẩy.
- Phập!
Lúc này, một con cá hổ đã vọt tới trước mặt Sở Tiên, nó há rộng hàm răng sắc nhọn táp tới, mục tiêu chính là thằng em đang lủng lẳng của Sở Tiên.
- Con mẹ ngươi! Muốn chết sớm hơn hả.
Sở Tiên nhìn ra mục tiêu công kích của con cá này, trên mặt lộ ra sự tức giận, nắm chặt quyền đánh về cái miệng sắc bén của nó.
- Phanh.
Một cỗ lực lượng cường đại vọt thẳng vào trong miệng con cá hổ, cá hổ ngay cả thời gian khép miệng lại cũng không có, trực tiếp bị cánh tay của hắn đấm xuyên đầu.
- Ngươi không biết mỗi một người đàn ông đều có giới hạn cuối cùng, cái giới hạn cuối cùng kia tuyệt đối không thể công kích.
Sở Tiên nhìn qua con cá hổ vừa chết, trên mặt lộ ra sắc mặt lạnh lẽo.
- Đau vãi!
Đột nhiên Sở Tiên cảm giác cái mông của mình có cảm giác đau đớn, cảm giác như là bị bộ răng lớn đang cắn ngấu nghiến.
Nếu như không phải thân thể hắn giống sắt thép, chỉ sợ bây giờ sau mông hắn đã rơi mất một miếng thịt.
Sắc mặt Sở Tiên biến đổi, vội vàng hướng phía sau mông chộp tới, dùng hết toàn bộ sức lực đánh về con cá hổ to gan này.
- Bốp bốp! Nắm đấm Sở Tiên liên tục rơi vào thân con Cá hổ này, khiến thân thể của nó trực tiếp bị lõm xuống, vì vậy cái miệng đang cắn mông Sở Tiên cũng nhả ra.
Nhưng đúng lúc này, hai ba mươi con cá hổ đã đem Sở Tiên vây lại, chúng mở rộng cái miệng sắc bén của mình công kích về phía hắn.
Sở Tiên chợt biến sắc, trong nháy mắt lúc cá hổ xông tới, trong lòng hắn hơi động, thân thể lập tức biến thành kích thước nhân loại bình thường.
Đám cá hổ xông tới che kín cả một vùng, trong đó có bảy tám con cá hổ trực tiếp đụng vào nhau, chỉ có một con hướng về Sở Tiên táp tới.
- Ta đánh!
Nắm đấm nho nhỏ của Sở Tiên rơi vào người con cá hổ kia, trực tiếp quật ngã nó, một cước đá nó văng về bên phải. Trước sự hơi nghi hoặc của đám cá hổ, thân thể hắn lần nữa lại biến thành khổng lồ.
- Ha ha.
Nhìn đám cá hổ chung quanh như mất đi mục tiêu, hắn từng quyền từng quyền đem bọn chúng trực tiếp làm thịt.
Rất nhanh, mười mấy con cá hổ liền bị hắn đánh cho đầu óc choáng váng, mất đi lực công kích.
Sở Tiên không có đánh chết những con cá hổ này, bọn này có được tính khát máu, đồng thời rất dũng mãnh, dùng cá hổ để cải tạo thành hải tặc là lựa chọn tốt nhất, tưởng tượng sắp có đám thuộc hạ cường hãn như mãnh hổ hắn liền cảm thấy hưng phấn.
Cải tạo đám này ra nhân ngư, sau đó cho đi làm hải tặc. Bọn này tuyệt đối so với hải tặc còn lợi hại hơn nhiều.
- Phanh!
Đúng lúc này, bên cạnh truyền đến một tiếng vang.
Sở Tiên quay đầu nhìn lại, phát hiện con Hổ Sa kia đã bị bốn năm mươi con cá hổ xẻ thịt.
Ba bốn con cá hổ chui vào trong thân thể Hổ Sa, bên ngoài còn có mấy con điên cuồng táp tới.
- Hổ Sa ngươi thật vô dụng!
Sở Tiên nhìn Hổ Sa bị cắn chết, khẽ lắc đầu, hắn lại có cái nhìn mới về cá hổ, nhìn chung quanh mình còn có mười mấy con cá hổ, hắn lập tức xông tới.
Cách chiến đấu của Sở Tiên hèn mọn, một khi mười mấy con cá hổ cùng tập trung hướng hắn vây công, hắn liền lập tức biến nhỏ lại, nắm lấy cơ hội sau đó lại lần biến to lên.
Với IQ của cá hổ, đối mặt với gã thợ săn giảo hoạt, không đến một phút đồng hồ toàn bộ chúng đã bị Sở Tiên quật ngã.
Sở Tiên nhìn thấy đám Cá hổ đang ngặm thi thể Hổ Sa, hắn trực tiếp xông tới.
- Phanh!
Sở Tiên đi đến trước một con Cá hổ, trực tiếp dùng tay chụp lấy, một quyền đánh vào đầu của nó, sau đó một cước giẫm nó trên mặt đất, cước đấy mang theo điện áp khiến nó nằm dưới đáy biển run rẩy, mất đi sức chiến đấu.
Đám cá hổ chung quanh liền công kích đến, Sở Tiên với một cái thủy cầu đánh bại một con, sau đó khi đám Cá hổ cùng xông lại thì hắn lập tức thu nhỏ.
Lợi dụng kỹ xảo này, Sở Tiên hoàn toàn ở thế bất bại, rất nhanh từng đàn cá hổ lớp thì bị thương, lớp thì chết.
Sau nửa giờ, đáy biển đầy ắp Cá hổ, Sở Tiên nhìn bọn chúng, trên mặt lộ ra vẻ mỉm cười.
Duỗi thân thể một chút, hắn đem hai mươi lăm con cá hổ lớn nhất hung mãnh nhất tiến hành thống trị, sau đó hướng mắt nhìn về phía đám cá hổ còn lại đang hơi sững sờ.
- Hiện tại ta bắt đầu cải tạo chúng thành hình thái nhân loại, về sau nếu cần thôn phệ cá chẳng lẽ phải dùng miệng trực tiếp xơi hay sao.
Sở Tiên đột nhiên nghĩ vấn đề nghiêm trọng kia.
Trực tiếp dùng miệng cắn xé nuốt, điều này làm sắc mặt hắn có chút khó xử, nhưng nghĩ đến việc thăng cấp, Sở Tiên khẽ cắn môi, trực tiếp đi đến trước mặt một con Cá hổ, cầm lên cắn một cái.
- Mẹ nó, cái vị máu tanh thật khó chịu.
Sở Tiên nhíu chặt lông mày, tùy ý nhai hai lần sau đó trực tiếp nuốt xuống bụng.
- Hừ, cuối cùng cũng có một chút thích ứng.
Thôn phệ xong con cá hổ cuối cùng, Sở Tiên thở ra một hơi dài, nghĩ lại về sau nếu như đều thôn phệ như vậy, trong lòng nổi lên cảm giác bất lực.
Có được ắt có mất!
Chương 320: Trang Bị Vũ Khí
Người dịch: Vô Thần
Biên: Cẩuca
Team dịch: Cá
Nguồn: TruyenYY.com
- Trước mắt cái duy nhất mình thiếu chính là một bộ quần áo.
Thân thể Sở Tiên trần truồng cưỡi trên lưng cá mập Bì Bì, đi theo đằng sau là hai mươi lăm con cá hổ dữ tợn, trong lòng hắn tự nhủ.
Cuộc chiến đấu vừa rồi, Sở Tiên có thể nói là hoàn toàn trần truồng tác chiến, sơ ý một chút là cái mông liền bị cắn một cái, còn có mấy tên cá hổ lưu manh muốn cắn tiểu huynh đệ của hắn nữa.
Điều này khiến Sở Tiên vô cùng tức giận, tuy nhiên cũng không có biện pháp khác, thân thể có thể biến lớn thu nhỏ, làm lúc hắn chiến đấu căn bản không thể mặc được quần áo, hiện tại không có loại quần áo có thể cùng biến hóa với hình thể, nói cách khác về sau nếu hắn muốn chiến đấu đều phải trần như nhộng.
Hắn nghĩ như vậy vừa ngượng ngùng cũng rất nguy hiểm.
Sở Tiên rất nhanh đi đến vị trí Ngạc Nhất, Ngạc Nhị đang đứng, mặc quần áo vào. Sau đó nhấc một con cá hổ lên bắt đầu tiến hành cải tạo.
Con cá hổ lớn hơn hai mét nhìn qua vô cùng hung hãn, lực công kích không kém bọn Ngạc Nhất chút nào, Sở Tiên không có cải tạo nó thành bộ dáng người Trung Quốc, mà tạo ra bộ dáng một người phương tây.
Rất nhanh, Sở Tiên đã cải tạo xong con cá hổ thứ nhất biến thành nhân ngư, vẫn như lần trước hắn không cần động não liền đặt tên cho nó là Hổ Nhất.
Sau đó, Sở Tiên tiếp tục tiến hành cải tạo, lần lượt Hổ Nhị, Hổ Tam rồi đến Hổ Nhị Thập Ngũ đều được tạo thành.
Trong đó Hổ Nhất và Hổ Nhị được cải tạo thành nhân ngư trí tuệ, chúng có được thực lực không kém gì quân nhân phổ thông, còn có được trí tuệ cường đại.
Một người dùng để điều khiển quân hạm, một người dùng để chỉ huy chiến đấu.
Hai mười lăm nhân ngư đứng chỉnh tề thành một hàng trên bờ cát, có lẽ là bởi vì chúng có thiên phú khát máu nên trên người bọn chúng đều tỏa ra khí tức hung hãn, ánh mắt lạnh như băng tựa như miệt thị tất cả sinh mệnh, nhìn một chút sẽ làm cho người ta cảm giác đây không phải người tốt.
- Không tệ, không tệ.
Sở Tiên đánh giá đoàn hải tặc cá hổ tương lai, trên mặt lộ ra thần sắc hài lòng.
- Ngạc Nhất, trước tiên ngươi đi mua cho bọn hắn một ít quần áo.
Sở Tiên đưa cho ra một thẻ ngân hàng hướng Ngạc Nhất nói.
Lúc này sắc trời đã chuyển sáng, ở trên bờ biển vắng vẻ này cũng không có người, nhưng mà vì phòng mọi trường hợp, Sở Tiên trước tiên sắp xếp ổn thỏa cho đám Hổ Nhất đã.
- Tên cá mập nhát gan này, người có thể cút đi được rồi, đồ nhát gan!
Sở Tiên đi đến bờ biển, đá đá con cá mập trâu, nể tình nó vất vả làm vật cưỡi cả đêm cho mình nên hắn không ăn nó.
Không lâu sau đó, Ngạc Nhất mang đến một ít âu phục, đưa cho bọn Hổ Nhất mặc vào.
- Trước tiên hai người các ngươi dẫn bọn hắn trốn đi đã, buổi trưa ta sẽ trở lại đón các ngươi, buổi chiều lão Mục sẽ đến dạy bảo bọn chúng.
- Sở Tiên nói với Ngạc Nhất và Ngạc Nhị.
- Vâng, ông chủ.
Ngạc Nhất, Ngạc Nhị gật đầu.
Sở Tiên sửa sang lại quần áo, sau đó lái xe hướng về khách sạn do David sắp xếp, rồi lấy điện thoại di động ra gọi cho David một cú điện thoại.
- David, mấy ngày nữa một số huynh đệ của ta có thể sẽ qua đây, ngươi có thể làm cho bọn hắn một cái thân phận của nước Mỹ hay không?
Sở Tiên trực tiếp hỏi.
Hắn vẫn muốn cho người của đoàn hải tặc có một cái thân phận, như vậy về sau nếu như chúng tiến vào xã hội nhân loại cũng thuận tiện hơn rất nhiều, mà có được thân phận công dân nước Mỹ thì chúng càng có thêm nhiều tiện lợi.
- Là những thủ hạ lợi hại của ngươi sao? Không có vấn đề, đương nhiên không có vấn đề, cho bọn hắn một cái thân phận tuyệt đối không có vấn đề gì.
David nhẹ gật đầu, với giá trị con người của bản thân, hắn muốn cho một số người có được quốc tịch nước Mỹ là việc vô cùng đơn giản.
Sở Tiên nhẹ gật đầu:
- Vậy thì tốt, khoảng tầm một tuần sau bọn chúng sẽ đến. Đúng rồi, vấn đề vũ khí các ngươi chuẩn bị đến đâu rồi?
- Yên tâm đi, chuyện vũ khí giao cho ta và Grace Cornwall, trong một tuần chúng ta sẽ kiếm về cho ngươi những thứ mà ngươi tuyệt đối không thể tưởng tượng được.
- Ừm, quá tốt, vậy trước tiên ta về nước một chuyến đã.
Sở Tiên nói ra.
- Tốt, chuyện vũ khí sau khi chuẩn bị xong chúng ta sẽ điện thoại cho ngươi.
Sở Tiên nhẹ gật đầu, nói thêm hai câu đơn giản sau đó cúp điện thoại, hắn do dự một chút sau đó tìm một công ty phục vụ ở gần đó, tốn mất bốn giờ chờ đợi, hắn tìm mua được một khu nhà ở một nơi vắng vẻ.
Không lâu sau, Lão Mục gọi điện thoại tới, Sở Tiên lái chiếc xe Suv lấy từ bên David đi đón Lão Mục, sau đó quay lại chổ bãi biển vắng vẻ kia.
Hai mười lăm nhân ngư, Sở Tiên đem chúng chia ra bốn lần chở bọn hắn đến khu nhà ở vừa mua.
- Lão Mục, bọn hắn giao cho ngươi, trước tiên dạy bọn hắn biết tiếng anh, Hổ Nhất và Hổ Nhị là trí tuệ nhân ngư, ngươi dạy thêm tiếng Hoa cho bọn họ.
Sở Tiên phân phó công việc cho lão mục.
- Được rồi ông chủ, cứ giao việc này cho ta.
Lão Mục gật đầu, có mấy lần kinh nghiệm trước, việc dạy bảo bọn nhân ngư đối với hắn mà nói là việc vô cùng đơn giản.
- Sau này bọn hắn sẽ trở thành hải tặc, ngươi phải dạy bọn hắn nhiều kiến thức về phương diện này.
Phân công xong công việc, Sở Tiên lập tức mua vé máy bay về Trung Quốc, sáng sớm ngày hôm sau hắn đã về đến thành phố Hải Thanh.
- Xử lý xong mọi việc chưa?
Sở Tiên vừa về tới nhà, Sở phụ liền hỏi hắn.
- Tạm thời đã ổn thỏa, tầm một tuần sau con còn phải đi nước Mỹ thêm một chuyến.
Sở Tiên vừa cười vừa nói.
- Việc rất rắc rồi à? Sở phụ hỏi.
- Không rắc rồi, lâu nhất thì nửa tháng là có thể xử lý xong.
Sở Tiên lắc đầu.
- Ừm, vậy là tốt rồi.
Sở phụ không hỏi thêm nữa.
Trong mấy ngày tiếp theo, Sở Tiên lại dẫn cha mẹ mình và cha mẹ Tiểu Dĩnh đi chơi thêm mấy ngày, bốn ngày sau thì bọn họ quay về quê, lúc này trường học đã khai giảng, Tiểu Dĩnh bắt đầu đi làm.
Đến ngày thứ bảy thì Sở Tiên nhận được thông báo của David, tất cả mọi thứ đã chuẩn bị kỹ càng.
- Bảy ngày rồi, việc dạy dỗ bọn Hổ Nhất Hổ Nhị chắc hẳn cũng gần xong rồi.
Sở Tiên thầm nghĩ trong lòng, lập tức mua vé máy bay bay đên nước Mỹ.
Nhưng trước khi đi, Sở Tiên đi đến nhà chị Sở Li một chuyện.
Biệt thự hai người cách nhau không xa lắm, đến nhà thì hắn thấy vợ chồng tỷ tỷ đang dọn dẹp nhà.
- Chị. Sở Tiên đi vào hô một tiếng.
- Tiểu Tiên.
Sở Li hướng phía hắn cười cười, thả công cụ trong tay xuống.
- Hôm nay em bay sang Mỹ à?
- Vâng, tối hôm nay em bay.
Sở Tiên nhẹ gật đầu:
- Lần này em đi có thể mười ngày nửa tháng mới trở lại, việc mở nhà hàng của anh chị thì anh chị tự tìm vị trí tốt một chút, có gì không hiểu chị có thể hỏi quản lý Triệu.
Quản lý Triệu là tổng quản của khách sạn tập đoàn Kim thị, mấy hôm trước, Sở Li và Lưu Vân đã gặp hắn, học hỏi một số kiến thức quản lý liên quan tới nhà hàng, hiện tại chỉ cần tìm nơi mở nhà hàng, vấn đề nhân sự có thể nhờ quản lý Triệu hỗ trợ.
- Ừm, tốt, em yên tâm đi, chị và anh rể em sẽ tìm một vị trí ở thành phố Hải Thanh, sau đó tiến hành sửa sang, nhanh chóng thực hiện kế hoạch.
Sở Li nhẹ gật đầu.
- Được, chị, nhà hàng gọi là Tiên Cảnh, nhất định phải tìm vị trí tương đối tấp nập, diện tích nhất định phải lớn, sửa sang phải hoàn hảo, đến lúc đó chị bảo nhà thiết kế gửi cho em một bản thiết kế.
Sở Tiên nói ra những vấn đề vần chú ý, cùng chị và anh rể phân tích kỹ càng, sau đó tới trường học tạm biệt tiểu Dĩnh.
Khi hắn đặt chân đến nước Mỹ thì đang là ban đêm, Sở Tiên lên xe đi thẳng tới khu phòng vừa mua.
- Ông chủ.
Nhìn thấy Sở Tiên đến, lão Mục lập tức cung kính đi tới, ở phía sau Hổ Nhất và Hổ Nhị cũng đi tới bộ dạng rất cung kính hô một tiếng.
Nhưng mà tiếng bọn hắn nói đều là tiếng anh.
- Lão Mục, không có vấn đề gì chứ?
Sở Tiên nhìn tinh thần diện mạo của bọn hắn, hài lòng gật đầu.
- Ông chủ, tuyệt đối không có vấn đề gì, hiện tại cái bọn hắn thiếu hụt chính là thực chiến.
Lão Mục hồi đáp.
- Tốt, trong khoảng thời gian này ngươi dẫn dắt bọn hắn, vất vả cho ngươi rồi.
Sở Tiên nhẹ gật đầu.
Sở Tiên nhìn đồng hồ, sau đó đi vào phòng nghỉ ngơi.
Sáng sớm ngày hôm sau, Sở Tiên gọi điện bảo David phái người qua đón bọn hắn.
Rất nhanh, sáu chiếc Mercedes tiến vào trước khu phòng ốc của hắn, xe lăn bánh hướng về phía cảng.
- Sở Tiên huynh đệ.
David và Grace Cornwall nhìn thấy Sở Tiên đến thì lập tức tiến lên nghênh đón.
- Ừm.
Sở Tiên hướng bọn họ cười cười, theo sau hắn là bọn Hổ Nhất, Hổ Nhị.
David và Grace Cornwall nhìn về phía Hổ Nhất Hổ Nhị, trên mặt lộ ra thần sắc kinh ngạc.
- Họ không phải người Trung Quốc.
Sở Tiên nhìn ra nghi ngờ của bọn hắn, liền giải thích:
- Nhưng mà thực lực của bọn hắn thì không yếu chút nào.
David và Grace Cornwall tán đồng gật đầu, bọn hắn có thể cảm giác được nhóm người này có một loại khí tức khủng bố, loại khí tức này của bọn hắn chắc chắn không phải khí tức mà quân nhân bình thường có thể có được.
Thanh niên của cục tình báo số bảy đứng bên Grace Cornwall mặt mũi tràn đầy sự khiếp sợ, nhìn chằm chằm đám người kia, không nhịn được nuốt nước miếng một cái.
- Đi thôi, chúng ta đi ra vùng biển quốc tế.
David dời ánh mắt khỏi đám người Sở Tiên mang đến, sau đó nói với bọn họ.
- Được rồi.
Grace Cornwall và Sở Tiên gật đầu, sau đó đi đến trước một chiếc du thuyền dài hơn năm mươi mét đang đậu ở bến tàu.
- Lần này cậu kiếm được thứ gì?
Sở Tiên lòng đầy hiếu kỳ hỏi.
- Ha ha, một chiếc tàu hộ vệ cỡ nhỏ.
Grace Cornwall cười lớn nói.
- Tàu hộ vệ?
Sở Tiên hơi sững sờ, trên mặt lộ ra thần sắc kinh ngạc.
- Sở Tiên huynh đệ không nên suy nghĩ nhiều, tàu bảo vệ này cũng không phải là tàu tại ngũ trang bị đầy đủ, mà là tàu không dùng đến nữa, đồng thời nhiều vũ khí ngày xưa trang bị trên nó đều đã bị gỡ xuống, Nhưng mà quan trọng nhất là thiết bị thông tin liên lạc bên trong còn đầy đủ và ổn định.
Grace Cornwall cười cười giải thích nói.
Sở Tiên lúc này mới gật đầu, phải biết thời nay nhóm hải tạc có trang bị tiên tiến nhất là hải tặc Somalia, nhưng trang bị vũ khí của bọn họ cũng chỉ là súng trường AK-47, và súng B40 loại vác vai, ca nô, thiết bị vệ tinh thông tin. Nếu như Grace Cornwall có thể kiếm được tàu bảo vệ có trang bị đầy đủ như vậy thì lúc cướp bóc tàu hàng trên biển cơ hồ như vô đối, muốn cướp thuyền nào thì cướp thuyền đó.
Thời nay bọn hải tặc đi cướp đều ngụy trang thuyền của mình nhìn giống như thuyền phổ thông, sau đó sử dụng ca nô tiếp cận gần tàu hàng mục tiêu, rồi bò lên thuyền hàng tiến hành cướp bóc, chúng cầm AK-47 hoặc lựu đạn trong tay tiến hành uy hiếp, đương nhiên nếu gặp phải ai phản kháng thì bọn hắn không chút do dự xử luôn. Thậm chí nếu như là đám hải tặc hung tàn thì chúng sẽ trực tiếp đem người trên thuyền giết hết.
Du thuyền có tốc độ rất nhau, chỉ một lúc đã tới vị trí vùng biển quốc tế, không lâu sau một chiếc thuyền cá phổ thông dài hơn bảy mươi mét chầm chậm tiến về phía bọn họ.
- Chính là chiếc này sao?
Sở Tiên trên mặt lộ ra thần sắc kinh ngạc.
- Ngươi thấy nó giống không?
Grace Cornwall mặt đầy ý cười nhìn hắn.
- Thật sự không thể nhìn ra.
Sở Tiên có chút ngạc nhiên nhìn con tàu hộ vệ này, sau khi nó được ngụy trang, nhìn qua cùng tàu cá bình thương không có chút khác biệt nào, thậm chí trên tàu còn có lưới cá và công cụ đánh bắt, người khác nhìn thấy tuyệt đối nghĩ không ra đây là một con tàu hộ vệ.
- Ha ha, chúng ta lên tàu xem một chút đi.
Grace Cornwall cười lớn:
- Đây là một con tàu hộ vệ không dùng nữa của hoàng gia chúng ta, toàn thân tàu dài 72.3 mét, phần chìm dưới nước tầm 3.08 mét, máy tàu loại 3x M-507 dùng động cơ diesel công suất 30000 mã lực, tốc độ cao nhất 35 hải lý một giờ, tốc độ bình thường là12 hải lý độ dài lớn nhất, có thể đi liên tục 4000 hải lý với tốc độ 12 hải lý. Đi nào, lên thuyền ta giới thiệu kỹ càng cho ngươi.
Cả đám người ngồi thuyền nhỏ tiến về tàu hộ vệ, sau đó theo cầu nối đi lên con tàu.
- Hầu Tước đại nhân.
Vừa lên ngư thuyền, mấy người trung niên phổ thông ở phía trên hướng phía Grace Cornwall hành lễ.
- Ừ, đã làm phiền ngươi Witkey, đưa huynh đệ của ta đi làm quen con tàu một chút đi.
Grace Cornwall vừa cười nói với trung niên Witkey vừa gật gật đầu.
- Chư vị mời vào bên trong.
Thân sĩ Witkey đứng một bên, hướng bọn hắn dẫn đường.
- Chiếc này dựa vào thiết kế của tàu hộ vệ đạn đạo kích thước nhỏ lớp “Nanoccic -i” loại 1234 của Liên Xô cũ, biên chế trên tàu 60 người, chủ pháo là 1xak-725 loại 57mm cùng trang bị pháo tự động của chiến hạm, hệ thống chống hạm là loại 2xss-n-9 “Hải Yêu” với ba bệ bắn trang tên lửa tự hành, hệ thống phòng không là 1xsa-n-4 với hai bệ phóng tên lửa trang bị 20 quả tên lửa đi kèm, thiết bị âm thanh điện tử 1x, thiết bị radar không đối hải, tên lửa tự hành mang theo Radar...
Witkey giới thiệu một chút về thuộc tính cơ bản cuả tàu hộ vệ, sau đó mím môi nói tiếp:
- Chỉ là hiện tại tất cả vũ khí trên tàu hộ vệ đều đã bị dỡ bỏ, nhưng thiết bị thông tin điện tử chúng ta đã lắp đặt mới, thông tin vệ tinh, có thể trong vòng mấy trăm hải lý tiến hành chỉ huy.
- Mặt khác, ngài Hầu Tước Grace Cornwall đã mua được 5 bệ súng máy Dillon Eero m134d, mời các vị xem...
Witkey đi đến phía, sau đó ấn một cái nút, lập tức một vũ khí từ phía dưới từ từ dâng lên.
- Con mẹ nó, đây là cái gì? Súng máy hạng nặng sao?
Sở Tiên trợn mắt há mồm nhìn.
- Không sai.
Grace Cornwall ở một bên gật gật đầu
- Súng máy Dillon Eero m134d, đường kính nòng súng 7.62mm trang bị hộp đạn 500 viên, ngươi xem qua bộ phim Predators chứ? Ngươi chỉ cần ấn cái nút này, súng máy sẽ bắn đạn ra với tốc độ kinh người, hơn 3000 phát một phút. Chỉ cần không hết pin, nó sẽ bắt liên tục đến khi ngươi thả nút ra. Khi hết pin thì ngươi chỉ cần thay pin cho nó giống như thay băng đạn cho súng trường vậy, sau đó nó lại tiếp tục có thể bắn. Trên thế giới hiện nay nó được ứng dụng trong nhiều tình huống chiến đấu, như chống trực thăng, xe tăng, đại loại là những thứ kia người đều có thể dùng súng này xử hết.
- Mẹ nó, vô đối quá.
Sở Tiên nhìn bộ súng này, trong lòng có một luồng lửa nóng bốc lên, mỗi phút bắn ra hơn 3000 phát, mẹ nó đây giống như là một cỗ máy chiến tranh vậy.
- Đây là vũ khí duy nhất được lắp đặt trên chiếc tàu hộ vệ này, tốt nhất là hạn chế sử dụng, cái đồ chơi này gặm tiền rất nhanh.
Grace Cornwall vừa cười vừa nói.
- Ừ, sau này dùng nó phòng ngự.
Sở Tiên cười cười.
- Đúng vậy, nếu như ở trên biển gặp phải kể địch thì nó có thể dễ dàng đánh chìm một chiếc ca nô. Với hỏa lực khi 5 bộ súng này cùng nhau xả đạn thì đến quân hạm bình thường cũng chỉ có thể rút lui, bình thường chỉ có đoàn hải tặc Somalia mới có được thứ này.
Witkey vừa cười vừa nói.
Sở Tiên gật đầu, đi vào bên trong con tàu tham quan.
- Chư vị, đây là thiết bị thông tin vệ tinh, hải tặc Somalia sở dĩ dám phách lối ở trên vùng biển liên minh châu Âu là bởi vì bọn hắn có được thiết bị thông tin tiên tiến, có thể kịp thời né tránh hạm đội của liên minh Châu Âu đuổi bắt, đối với việc chiến đấu trên biển, thông tin vệ tinh là thứ không thể thiếu được.
- Còn có thiết bị điện tử này, nó có thể thăm dò tìm kiếm vùng biển rông 30 hải lý chung quanh con tàu, đương nhiên nếu gặp phải quân hạm có trang bị thiết bị chống rada thì nó sẽ mất đi tác dụng, nhưng con tàu hộ vệ này chúng ta cũng có trang bị thiết bị chống rada.
Witkey cẩn thận giới hiện từng chi tiết, tính năng của con tàu cho bọn hắn, Sở Tiên ở một bên vừa nghe vừa tăng thêm kiến thức, con thuyền hải tặc này tuyệt đối là có môt không hai trên thế giới.
Chương 321: Vũ Khí Và Làm Màu
Người dịch: Mật
Biên: Cẩuca
Team dịch: Cá
Nguồn: TruyenYY.com
- Người anh em Sở Tiên, mau lại xem những gì mà tôi chuẩn bị này.
David cười đi vào phía trong khoang tàu.
Witkey lập tức tiến lên phía trước, cười nói:
- Những vũ khí hạng nhẹ mà ngài đây chuẩn bị quả thật là những thiết bị hoàn hảo nhất từ trước đến nay, những tinh anh của quân đội chẳng qua cũng chỉ thế này mà thôi.
- Haha, tôi phải tốn rất nhiều công sức mới lấy được từ chỗ một khách hàng cũ đấy.
David lớn tiếng cười.
Sở Tiên đang đứng ở phía sau, vô cùng tò mò, đi tới cabin liền nhìn thấy bốn xung quanh treo đầy các loại vũ khí tinh xảo.
- Má ơi, nhiều như vậy?
Sở Tiên kinh ngạc nhìn đống vũ khí xung quanh.
Vũ khí được treo chi chít trên tường, đủ các loại súng ống, áo chống đạn, lựu đạn.
Chỉ riêng súng ống, Sở Tiên đoán rằng ít nhất cũng phải có hơn trăm cái, các loại lưu đạn thì chất thành từng rương từng rương một.
Làm gì có người đàn ông nào không thích súng ống cơ chứ. Nhìn thấy những vũ khí này, hai mắt Sở Tiên đều phát sáng lên, trực tiếp đi tới, cầm lên một thứ vũ khí quen thuộc nhất, AK-47.
Uy lực của các dòng súng AK được coi là hàng đầu thế giới, độ chuẩn xác và lực sát thương của nó tuyệt đối là có một không hai.
Sở Tiên cầm trong tay mân mê ngắm nghĩa mãi không chịu buông, thậm chí còn giơ tay tạo đủ các loại tư thế.
- Thế nào, có phải là rất ngầu không?
Sở Tiên cười nói.
- Cũng khá lắm, haha.
David và Grace Cornwall nhìn Sở Tiên rồi phá lên cười.
Witkey ở bên cạnh khẽ cười:
- Ngài Sở, khẩu AK47 này là do công ty STG của Đức chế tạo ra, là tuyệt phẩm trong dòng AK.
- Đây là súng trường tự động HKG3 của Đức, súng liên thanh thông dụng HKG8, súng trường bắn tỉa HKG28, súng trường tấn công HKG36, súng máy hạng nhẹ HKMG4, súng tiểu liên HKMP5, súng tiểu liên HKMP7, súng chống tăng Panzerfaust, tên lửa chống tăng, súng ngắn Desert Eagle, là trang bị cho những trận đấu của quân đội tinh anh nước Đức.
Trang bị của Đức tuyệt đối là hàng đầu thế giới, ngay cả Mỹ cũng kém hơn một bậc, còn cả dao găm Strider Mantrack 1 Big này nữa, là loại dao găm số 1 thế giới, tất cả đều là vũ khí mà quân đội cấp đặc biệt mới được mang theo.
Witkey giới thiệu từng thứ một.
- Tuyệt! Sở Tiên nhìn những vũ khí hoàn mỹ ở xung quanh, trên mặt hiện rõ sự hứng thú cực độ.
- Tôi bắn thử một phát xem sao.
- Haha, tôi biết ngay là người anh em Sở Tiên sẽ thích những thứ này mà, nào nào, tôi đã chuẩn bị cho cậu một món quà, xem thử xem có thích hay không.
David nhìn Sở Tiên, nở một nụ cười thần bí.
- Hử? Cái gì vậy?
Sở Tiên tò mò nhìn qua.
David đi tới chỗ cái ngăn kéo ở bên cạnh, lôi ra một cái hộp được làm bằng gỗ đào, gương mặt tràn ngập ý cười rồi đưa cho Sở Tiên.
- Mở ra xem đi, có thích không?
- Chà chà, nếu như đây không phải là quà David tặng thì tôi đã muốn trực tiếp cướp lấy nó rồi.
Grace Cornwall ở một bên cười nói.
- Hử?
Sở Tiên càng thêm tò mò, mở cái hộp ra, thế mà lại là một khẩu Desert Eagle, thế nhưng khẩu Desert Eagle lại không phải là Desert Eagle bình thường mà là một khẩu Desert Eagle gold.
Desert Eagle gold là do MRI đặc biệt sản xuất đấy, dùng vàng nguyên chất để chế tạo thành. Cả thế giới chỉ có 100 khẩu thôi, lúc vẫn chưa có mặt trên thị trường đã được đặt mua toàn bộ rồi, tuyệt đối là vật phẩm vô giá.
Witkey ở bên cạnh có chút mê mẩn nhìn khẩu Desert Eagle gold giới thiệu.
- Ngầu, thật sự là quá ngầu mà.
Sở Tiên thích đến nỗi cầm mãi không chịu buông tay, nhìn viên đạn màu vàng bên trong, cả gương mặt ngập tràn hưng phấn.
- David, món quà này của anh thật sự là quá tuyệt vời.
- Haha, cậu thích là được rồi, nếu như không phải là tôi cho anh bạn người Anh kia của tôi vận chuyển súng đạn qua mấy lần thì món đồ này anh ta vẫn tiếc không nỡ đưa tôi.
David nhìn thấy Sở Tiên rất hài lòng, cười đáp.
- Ồ, đúng rồi, còn có một món đồ này nữa, dao găm vàng.
Lúc này, David lại ném cho hắn một con dao găm được bọc chặt trong một cái bao da.
Dao găm vàng, chỉ có phần cán cầm là làm bằng vàng còn lưỡi dao vẫn được làm bằng kim loại, thế nhưng, dù là như vậy thì con dao găm vàng này cũng là một món đồ vô cùng giá trị.
Sở Tiên cầm trong tay, cảm giác vô cùng mãn nguyện liền giơ tay khua khua vài cái, sắc bén, cho dù nói là “chém sắt như chém bùn” cũng không hề khoa trương chút nào.
- David, cảm ơn nhé!
Sở Tiên cầm khẩu Desert Eagle gold và con dao găm vàng trong tay, lần nữa nói tiếng cảm ơn.
- Có muốn thử các loại vũ khí khác không.
David nhìn thấy hắn yêu thích vũ khí như vậy, liền nhìn hắn lên tiếng.
- Đương nhiên là phải thử rồi.
Sở Tiên không chút do dự mà gật đầu, sau đó trực tiếp cầm áo chống đạn lên mặc vào rồi cầm một khẩu AK47, giắt một quả lựu đạn và khẩu
Desert Eagle gold vào lưng, còn con dao găm vàng thì được giắt ở chân. Đội một cái mũ bảo hiểm màu xám lên.
- Haha, khá lắm.
Sở Tiên nhìn một thân đầy trang thiết bị của mình, cười vui vẻ rồi sau đó liền nghĩ, phải làm màu một tí mới được, thế nên vội lội điện thoại ra, quay một đoạn clip về đống vũ khí đang bày la liệt xung quanh.
- Nào nào, David, mau giúp tôi chụp mấy tấm ảnh.
Sở Tiên đưa điện thoại cho David rồi cầm từng khẩu súng lên, chụp một đống hình.
Grace Cornwall và David cười haha nhìn hắn.
- Đi ra ngoài bắn thật thử vài phát đi.
- Được được. - Sở Tiên lập tức gật đầu rồi đi ra bên ngoài, nóng lòng muốn thử xem sao.
- Ngài Sở, để tôi dạy ngài tư thế cầm súng nhé.
Grace Cornwall ở bên cạnh đón lấy khẩu súng từ trong tay Sở Tiên, rồi bắn mẫu cho hắn xem vài phát.
- Được rồi, cảm ơn.
Sở Tiên nhìn động tác của Grace Cornwall, âm thầm ghi nhớ trong lòng, sau đó cầm lại khẩu AK, tự mình luyện tập, bắn vào trong nước.
- Đúng rồi, chính là động tác này, ngài Sở thật có thiên phú.
Grace Cornwall đứng một bên xem, gật đầu tán thưởng.
- Haha, động tác này quá đơn giản rồi.
Sở Tiên xắn tay áo, cầm chắc súng, chớp mắt đã khởi động trạng thái “quét rađa”.
- Ở vị trí 315 độ, 50m, sâu 2m có một con cá thờn bơn. Vị trí 418 độ, 46m, sâu 1m có một con cá mú. Vị trí 917 độ, sâu 3m có một con cá hoa vàng.
Chỉ trong nháy mắt, Sở Tiên đã khóa chặt vị trí của 3 con cá, dựa vào cảm giác biến thái của hắn và lực khống chế bàn tay cực hắn của hắn, hắn nhanh chóng lên đạn.
- Cho mấy người xem thế nào mới là vua bắn súng.
- Pằng pằng pằng!
Grace Cornwall và David nghe thấy lời hắn nói thì bật cười, thế nhưng rất nhanh sau đó nụ cười của cả hai lập tức trở nên đông cứng.
- Ôi mẹ nó chứ, người anh em Sở Tiên, cậu....
David và Grace Cornwall nhìn 3 con cá đang nổi lên kia bằng ánh mắt không thể nào tin được, gương mặt tràn ngập sững sờ, khó tin.
Witkey ở bên cạnh cũng lộ ra vẻ kinh hãi, sức đả kích này cũng thật là lớn quá đi.
- Haha, cũng tạm thôi, cũng tạm thôi, tôi có biết chút võ thuật Trung Quốc.
Sở Tiên bật cười haha, giả vờ làm màu quay qua.
- Biến thái, thảo nào cậu lại có được đôi tay “khác thường” đến như vậy.
David không kìm được mà lẩm bẩm vài tiếng.
Sở Tiên xấu hổ cười cười, ném khẩu AK trong tay cho lão Mục.
- Mấy ngày này nhớ dạy dỗ bọn Hổ Nhất Hổ Nhị.
- Ông chủ yên tâm.
Lão Mục cười tự tin, cầm lấy khẩu AK rồi nhắm vào nước, nổ súng.
- Hửm? Được đấy.
Sở Tiên nhìn lão Mục bắn một phát, liền bật ngón tay cái hướng về phía lão.
Grace Cornwall và David nhìn thấy một con cá lại lần nữa “cuốn theo chiều gió” liền chịu đả kích nặng nề, đồng thời trong lòng cũng cảm thấy có chút kinh sợ. Nếu như có một người như vậy tới để giết mình thì cho dù bản thân hàng ngày có mang theo vài trăm vệ sĩ cũng vô dụng.
- Lúc nào thì chuẩn bị xuất phát.
Sở Tiên nhìn thẳng Grace Cornwall và David hỏi.
- Ba ngày nữa một con tàu của Natta sẽ chở một số lượng lớn xe cao cấp về Trung Quốc, đến lúc đó chúng ta ở vịnh Bengal, nơi mà họ nhất định phải đi qua mai phục là được rồi. Đến lúc đó, tôi nhất định tra rõ tuyến đường đi của bọn họ.
David nói, khuôn mặt lạnh như băng.
- Được. Sở Tiên gật đầu.
Vịnh Bengal là một vùng biển vô cùng hỗn loạn, mặc dù không có cướp biển Somalia hoành hành thế nhưng vào thời kì “điên cuồng” cũng sẽ khiến cho con người ta cảm thấy khiếp sợ.
Sau khi để cho lão Mục, Hổ Nhất, Hổ Nhị cùng với một đám người cá dừng lại ở đây, Sở Tiên liền cùng với Grace Cornwall và David ngồi du thuyền đi tới NewYork.
Trên du thuyền, Sở Tiên cứ quyến luyến cầm khẩu Desert Eagle gold và con dao găm vàng mà David tặng hắn mãi không buông.
Tới Mỹ là có thể làm giấy chứng nhận được phép mang theo súng rồi, chỉ cần David sử dụng một chút quan hệ thì làm cho hắn một giấy chứng nhận được phép mang súng vô cùng dễ dàng.
Còn nếu về Trung Quốc, Sở Tiên đang suy nghĩ có nên tìm Pháp Đại Nguyệt để làm cho mình giấy chứng nhận được phép mang súng hay không.
Nằm trên ghế sofa ở du thuyền, Sở Tiên xem lại đống hình chụp với clip trong điện thoại, nhăn nhở cười rồi lại bắt đầu làm trò.
Đầu tiên, là quay một clip giống như một kho vũ khí, trong đó có giọng nói của Sở Tiên “Tôi có kho vũ khí của một anh bạn người Mỹ”, cũng được đấy chứ nhỉ?
Làm màu, một sự làm màu lộ liễu, thế nhưng Sở Tiên lại cảm thấy cực kì thú vị, sau khi post xong thì lại bắt đầu post vài tấm ảnh, trên người mặc trang phục chiến đấu, trong tay cầm đủ các loại vũ khí.
- Đẹp trai không, tôi chuẩn bị đi làm việc đại sự cực kì quan trọng, haha.
Cuối cùng là post hình khẩu Desert Eagle gold và con dao găm vàng lên vòng bạn bè.
“Desert Eagle gold và con dao găm vàng bạn tặng, số lượng có hạn toàn cầu, sau khi về nước không thể mang theo thì biết làm thế nào đây?
- Haha. Sở Tiên cười vài tiếng rồi sau đó post lên.
Bây giờ ở Trung Quốc đang là rạng sáng. Sau khi Sở Tiên post lên xong không có ai vào bình luận, thế nhưng hẳn chẳng quan tâm đến comment, âm thầm làm màu tí là được rồi.
Sau khi đến NewYork, David đưa Grace Cornwall và Sở Tiên tới mấy chỗ ăn chơi nổi tiếng để giải trí.
Chơi một mạch đến rạng sáng theo giờ Mỹ, Sở Tiên mới quay về khách sạn, nằm trên giường bắt đầu ngủ.
Nhưng mà lúc này lại là ban ngày ở Trung Quốc, rất nhiều bạn bè trên weixin của Sở Tiên nhìn thấy status hắn post trên vòng bạn bè. Quần chúng kéo nhau vô xem đông đảo, bình luận tới tấp.
Trong đó có một đám bạn học của Sở Tiên, từng người từng người giống như là phát điên rồi vậy.
- Tất cả đều là vũ khí thật đó có được không hả, ôi má nó chứ, Sở Tiên giống như là cái lô cốt ý.
- Sở Tiên đây là đâu vậy? Mỹ sao? Đống vũ khí này thật kích thích quá đi.
- Vẫn biết Sở Tiên bây giờ rất lợi hại, nhưng không ngờ được là những gì chúng ta biết chỉ là một tí tẹo mà thôi.
- Desert Eagle gold kìa, dùng vàng nguyên chất để chế tạo đó, toàn thế giới chỉ có 100 khẩu thôi, thật sự là một vật phẩm vô giá.
- Rốt cuộc thì anh bạn của Sở Tiên lợi hại đến cỡ nào, cho dù là ở Mỹ thì những gia đình giàu có bình thường cũng không thể có nhiều súng như vậy, càng đừng nói đến việc tặng cho hắn Desert Eagle gold và dao găm vàng.
- Bái phục, xin quỳ luôn.
Kim Sâm và Lý Hoa thật sự bái phục, thậm chí cả Kim Hoa, Cổ Lực cũng không biết phải nói gì khi nhìn thấy những thứ này, nghĩ đến việc hắn quen được một vị quý tộc Anh, trong lòng lại dâng lên một tràng thán phục.
Chương 322: Cướp Biển
Người dịch: Mật
Biên: Cẩuca
Team dịch: Cá
Nguồn: TruyenYY.com
Vịnh Bengal là một vùng vịnh nằm ở phía đông bắc Ấn Độ Dương, nằm ở trên đường xích đạo, phía Tây giáp bán đảo Ấn Độ, phía Đông giáp bán đảo Trung - Ấn, phía Bắc giáp Myanmar và Bangladesh, phía Nam được coi như là một đường tưởng tượng nối liền từ điểm cực nam Sri Lanka tới điểm cực bắc của đảo Sumatra, giao nhau với Ấn Độ Dương, chảy qua eo biển Malacca, vịnh Thái Lan và biển Đông. Chiều rộng khoảng 1600km, diện tích 2.170.000 km2, độ sâu 2000 – 4000m, phía Nam tương đối sâu.
Bangladesh cách Trung Quốc không xa lắm, chỉ khoảng hơn 30 giờ đồng hồ chạy tàu biển.
Vịnh Bengal là một nơi ít có sự hoành hành của cướp biển trên thế giới. Thế nhưng mấy tên cướp biển ở đây đa phần là kiểu nhỏ lẻ, chủ yếu là uy hiếp tàu cá, còn mấy hành động như cướp mấy tàu chở hàng lớn rất ít khi xảy ra.
Có điều năm nay lại xảy ra một vụ cướp biển vô cùng lớn, tàu chở hàng của công ty Enweixian Hoa Kỳ bị cướp khi đang ở vịnh Bengal, tổn thất lên đến 50, 60 nghìn Đô la Mỹ, cũng may là hai mươi mấy nhân viên trên tàu không có thương vong.
Chuyện này xảy ra làm chấn động cả thế giới.
Ngay sau đó các ý kiến kêu gào tiêu diệt cướp biển lại lần nữa bùng nổ trên toàn thế giới. Thế nhưng điều khiến tất cả mọi người đều không thể ngờ được rằng là chính tổ chức cướp biển Somalia lại lên tiếng rằng bọn chúng không sợ.
Thái độ hung hăng càn quấy này khiến cho toàn dân kêu gào điên cuồng, yêu cầu chính phủ phải dẹp bỏ những tên hung hăng hống hách này.
Thế nhưng, cuối cùng những gì chính phủ làm lại là im lặng.
Không phải bọn họ không muốn tiêu diệt những tên cướp biển này mà là lực bất tòng tâm, trong lòng rất muốn nhưng không đủ sức.
Liên minh châu Âu đủ mạnh chứ? Thế nhưng năm đó, lúc liên minh châu Âu tuyên bố muốn tấn công cướp biển Somalia đã trực tiếp bị cướp biển Somalia đánh lại. Lũ cướp biển giả vờ làm tàu cá bình thường thì liên minh châu Âu có thể làm gì được? Hơn nữa, cho dù không cải trang thì mấy tên cướp biển cũng không sợ ai.
Rất nhiều cướp biển đã cấu kết với phần tử khủng bố, nước Mỹ lợi hại như vậy mà không phải là vẫn bị phần tử khủng bố làm cho sống dở chết dở sao.
Chẳng phải Laden đã chạy trốn được mười mấy năm trước khi bị bắn chết đấy thôi.
Huống chi phía sau đám cướp biển có sự hậu thuẫn của các tập đoàn tài chính lớn, các gia tộc tầm cỡ. Đừng bao giờ coi thường lũ cướp biển trên thế giới này, nếu không thì bọn chúng thật sự sẽ kéo tới dạy bạn “cách làm người”.
Thế nên là.. cướp biển, thật ra là một nghề vô cùng có triển vọng.
Sở Tiên nằm trên tàu chiến của nhóm cướp biển cá hổ lim dim đôi mắt, tất nhiên lúc này đang cải trang thành tàu chiến bảo vệ tàu cá rồi.
“Khu vực biển này rất sâu, nhưng vậy thì có thể tự mình xuống biển thăm dò và thôn phệ”.
Sở Tiên cảm nhận vùng biển xung quanh, thầm nghĩ.
Sáng sớm hôm nay, Sở Tiên dẫn theo lão Hoàng cùng với Hổ Nhất, Hổ Nhị và đám người cá đi tới vịnh Bengal. Vỗn dĩ David và Grace Cornwall không muốn cho hắn tự mình tham gia nhưng mà không thuyết phục được hắn.
Làm cướp biển, cái loại việc kích thích như thế này, cho dù hắn không đích thân trải nghiệm một chút thì cũng muốn ở bên cạnh quan sát.
- Còn 20 tiếng nữa, tàu chở hàng của Natta sẽ đi vào khu vực này, đến lúc đó sẽ bắt đầu di chuyển một mình.
Sở Tiên nhàm chán đứng lên, cởi quần áo rồi nhảy thẳng xuống biển.
“Phê quá đi, cái cảm giác sống và chinh phục đại dương bao la.”
Sau khi nhảy xuống biển, Sở Tiên nhanh chóng lặn xuống đáy biển.
- Ấy, nhiều cá trích quá.
Sở Tiên lặn sâu xuống đáy biển, nhìn thấy một đàn cá trích, gương mặt lộ ra vẻ bất ngờ. Loại cá trích này đương nhiên không phải là cá trích ở sông Trường Giang rồi, có điều giá cũng không rẻ, 50, 60 tệ một cân.
“Xem ra vùng vịnh Bengal này “sản xuất” rất nhiều cá trích, hơn nữa mật độ cũng vô cùng lớn.”
Sở Tiên quan sát xung quanh, thần sắc kinh ngạc lộ trên gương mặt, nhanh chóng khống chế đám cá trích quanh đấy, hắn biến thành hình dạng của người khổng lồ, trực tiếp nuốt hết.
Có lẽ là do cướp biển ở vùng biển gần đây tương đối hung hãn, khiến cho các thuyền cá không dám tới khu vực này, vì thế số lượng cá ở đây vô cùng nhiều và phong phú.
- Thật là một nơi trù phú mà.
Sở Tiên khẽ nhếch miệng, hưng phấn bơi đi xa hơn.
Người khổng lồ to khoảng 5m đang lặn ở dưới đáy biển, nếu bị người ta nhìn thấy, đảm bảo sẽ khiến người ta sợ chết khiếp.
Mà lúc Sở Tiên đang hăng say “bắt mồi” dưới đáy biển thì ở khu vực phía xa xa có mười mấy con tàu cá, ca-nô dài mười mấy hai mươi mét đang tụ tập lại với nhau, 3,4 chục người đang tập trung trên tàu cá lớn nhất ở trung tâm.
Trong đám người này có rất nhiều người da đen sạm, cơ thể cường tráng nhưng lại có chút gầy. Tay người nào cũng cầm một khẩu AK khá cũ, miệng hút thuốc, vẻ mặt khẽ cau có đứng tập trung với nhau.
Cướp biển, có không ít người là những dân nghèo, cơm chẳng đủ ăn. Nếu không thì sao bọn họ có thể đi làm cái nghề mà có thể mất mạng bất cứ lúc nào như này chứ. Bọn họ có gia đình riêng của mình, cần phải dựa vào bản thân để sống, cũng có những người đến bước đường cùng rồi nên phải đi làm cướp biển.
Cướp biển ở trên biển cướp bóc rất ít khi giết người. Một là vì sợ quân đội chính phủ bao vây tiêu diệt. Hai là bởi vì bản tính của họ vốn dĩ không xấu.
- Má nó, mỗi khi đến mùa này đều là thời điểm khó khăn nhất, ngư dân ra biển đánh cá ít thì không nói, cá ở biển lại còn không nhiều, mỗi lần đánh bắt chỉ đủ tiền xăng dầu.
Đây là một nhóm cướp biển, trước đây bọn họ chiến đấu riêng lẻ nhưng sau một thời gian dài, một tên cướp biển có kinh nghiệm đã tập hợp tất cả lại, ở trên biển bắt tay hợp tác khiến bọn họ thu hoạch được càng nhiều.
Những tên cướp biển bọn họ thuộc về tầng lớp dưới cùng, vũ khí trang bị có được kém, quan trọng nhất là tàu bè của bọn họ vô cùng rẻ mạt, thậm chí có thể bị một con sóng làm cho lật nhào và chôn vùi dưới biển.
Vịnh Bengal mặc dù tương đối hẹp nhưng lại rất sâu, kiểu tàu cá giống như của bọn họ, nếu như vận may không tốt thì quả thật có thể phải chôn thân dưới đáy biển.
Bọn họ có vẻ không giống với đám cướp biển tầm cỡ kia, có đủ các loại súng ống, đạn pháo hay thiết bị tiên tiến, tốc độ của con tàu hoàn toàn không đuổi kịp mấy tàu cá và tàu chở hàng kia.
Bọn họ cần phải ngụy trang, cần phải bao vây.
- Không lâu trước đây, nhóm cướp biển Đầu Lâu Trắng đã chặn được một con tàu chở hàng có giá trị lên đến mấy trăm triệu, má ơi, bọn họ vừa làm một vố đã phát tài luôn rồi. Nếu ông đây có thể làm một vố như vậy thì tuyệt đối sẽ không lưu lại ở vùng biển hoang vắng này làm gì nữa mà sẽ về trong đất liền mua một căn nhà thật to, cưới hẳn mấy bà vợ xinh đẹp.
- Đồ ngu, mày đừng có mà nằm mơ giữa ban ngày nữa đi, là bởi vì nhóm Đầu Lâu Trắng nên ngư dân mới không dám ra biển. Hơn một tháng nay chúng ta không làm ăn gì được rồi, nếu như mấy hôm tới mà vẫn không thu hoạch được gì thì rất có thể phí xăng dầu cũng không có luôn ấy.
- Mie, thế bây giờ chúng ta phải làm sao? Hay là chúng ta đi cướp cái tàu chở hàng kia đi. Ôi mẹ nó, nếu như thành công thì chúng ta có thể rời khỏi cái nơi quỷ quái này, không bao giờ quay trở lại, còn nếu thất bại thì coi như số phận của chúng ta đã an bài!
Một lão trung niên có vẻ gầy yếu đứng lên, sắc mặt dữ tợn nói.
- Cướp tàu chở hàng? Ông định đi cướp thế nào? Cái tàu bé tẹo này của chúng ta ấy hả, đối phương có thể trực tiếp đâm cho chúng ta lật nhào vào trong biển, còn nữa, cái tàu tàu rách này có thể đuổi kịp tốc độ của tàu chở hàng không?
Một người trung niên tuổi hơi lớn ngồi ở giữa, nhìn lão có chút mỉa mai.
- Thế chúng ta cũng không thể cứ ngồi ở đây chứ? Lẽ nào quay về làm một tên ăn mày? Lẽ nào để cho đám anh em này cũng giống như lão, ngay cả vợ cũng chạy cmn theo người khác luôn?
Lão trung niên gầy yếu đứng lên, có chút phẫn nộ với cái tên vừa mới gào lên kia.
- Ông.. cmn.. thử nói thêm một câu nữa xem.
Lão trung niên hơi lớn tuổi kia hai mắt đỏ ngầu, thét lên, nắm chặt hai tay, chỉ trực lao qua đánh người kia.
- Được rồi, được rồi, bây giờ đừng có gây chuyện nữa.
Một cậu thanh niên có vẻ như là nhỏ nhất ở đây đứng lên, lên tiếng hòa giải.
Hai người nhìn thấy người thanh niên dùng ánh mắt bất mãn nhìn bọn họ, lửa giận trên người rõ ràng đã được kìm lại.
- Levin, mày nói xem, giờ chúng ta nên làm thế nào?
Một tên cướp biển trung niên hỏi.
- Còn thế nào được nữa, đã đi đến bước này rồi thì chúng ta còn có thể làm gì? Cướp, mặc dù chúng ta không có năng lực để cướp tàu chở hàng nhưng mấy con tàu cá cỡ lớn một chúng thì chúng ta có thể thử xem sao.
Trong mắt người thanh niên chợt lóe lên một tia sáng.
- Cướp tàu cá cỡ lớn?
Lời của người thanh niên khiến cho đám cướp biển xung quanh rơi vào trầm mặc.
Những con tàu đánh bắt xa bờ cỡ 40, 50m, thậm chí 50, 60m cũng có, những lúc cần đánh cá thì tốc độ sẽ rất chậm. Vào lúc cần thiết thì có thể tạm dừng trên mặt biển, như vậy lại càng là một cơ hội tốt, thế nhưng cũng không hề đơn giản như trong tưởng tượng. Những con tàu đánh bắt xa bờ nếu như đã dám với vịnh Bengal này đánh bắt thì chứng tỏ là có “chuẩn bị mà tới”, có chỗ dựa vững chắc rồi.
Trên các tàu cá cỡ lớn đều có súng nước, dùng để đối phó với cướp biển thì cực kì có hiệu quả. Thậm chí có những con tàu, bên trong còn có cả súng ống, hỏa lực mạnh hơn nhiều so với bọn họ.
Bọn họ đã từng nghe qua không dưới một lần rằng có những người “cùng nghề” chết trong tay của những con tàu cá cỡ lớn này.
Thế nhưng bọn họ là cướp biển, chết thì chết thôi, chẳng ai quan tâm, lại càng chẳng có người đồng cảm.
- Thế nào? Đã đến nước này rồi, có làm hay không? Chỉ cần cướp được một con tàu cá cỡ lớn thì có thể bù lại 4, 5 năm liều mạng của chúng ta.
Người thanh niên quét mắt nhìn xung quanh.
- Có điều tôi cũng phải nhắc nhở mọi người, hành động lần này trong chúng ta có thể có người chết, cũng có khả năng rất lớn là chúng ta sẽ thất bại.
- Cướp đi, chết thì chết, kể từ ngày đầu tiên ông đây làm cướp biển thì đã không màng tới sống chết nữa rồi, không mạo hiểm thì làm sao có thể có thu hoạch lớn.
Một lão trung niên đứng lên, nói một hơi.
- Cướp, vận may của tao luôn cực kì tốt, sẽ không chết được, haha!
- Cướp!
- Cướp, đáng lẽ ra nên làm từ lâu rồi mới phải.
- Haha, có ai không dám, bây giờ lập tức rời khỏi đây.
Một đám cướp biển hùng hùng hổ hổ đứng lên, thân là những tên cướp biển thuộc tầng lớp cuối cùng, thứ duy nhất bọn họ không thiếu là kiểu khí chất bất chấp mạng sống như này.
- Được, nếu đã chọn con đường này thì bây giờ chúng ta phải tách nhau ra, tìm kiếm những con tàu cá ở khu vực gần đây, một khi tìm thấy thì phải lập tức thông báo với tất cả mọi người, lần này chúng ta cũng sẽ làm một vố lớn.
- Được!
- Làm một vố lớn nào.
Đám cướp biển hô lớn tiếng hô một câu, rồi từng người ngồi trên tàu của riêng mình. Sau đó lại hét lớn một tiếng nữa với biển cả bao la rồi tản ra 4 phía, đi tìm tàu cá xa bờ.
Mười mấy con tàu cá nhanh chóng lướt trên mặt biển, ai cũng cầm ống nhòm quan sát xung quanh, thiết bị thô sơ, hoàn toàn không thể so với đám cướp biển tầm cỡ.
Năm nay Ore 50 tuổi, đã làm cướp biển được 10 năm rồi. Từ nhỏ gia đình hắn đã rất nghèo, đến năm 37 tuổi thì mới lấy được vợ, thế nhưng điều khiến hắn ta không thể ngờ là hắn chỉ sống với hắn vỏn vẹn có 2 năm rồi không chịu nổi cảnh nghèo đói mà chạy theo người khác.
Kể từ đó, Ore hoàn toàn rơi vào tuyệt vọng. Sau một năm sống trong chán chường, sa sút, hắn bỗng nhiên nghe được người khác nói là có người đi làm cướp biển liền phát tài, trở nên giàu có.
Thế là Ore trong lòng không cam tâm với cảnh nghèo khổ liền đi trên con đường không có lối thoát này. Duyên phận tình cờ cho Ore gặp được ba người đồng hành, sau đó hắn liền bán căn nhà chẳng đáng tiền đi rồi mua vũ khí và tàu cá, lên đường tiến ra biển lớn.
Chương 323: Thu Phục (1)
Người dịch: Mật
Biên: Cẩuca
Team dịch: Cá
Nguồn: TruyenYY.com
- Đại ca, theo anh thì lần này chúng ta có chết không?
Trên con tàu cá nhỏ dài mấy chục mét, một người trung niên tầm 40 tuổi nói với Ore.
- Nếu như mày nghĩ đến việc liệu mình có chết hay không thì lát nữa cứ dừng lại ở trên biển đi.
Ore liếc hắn một cái, sắc mặt bình thản nói một câu.
- Làm sao có thể chứ. Nếu như thành công rồi thì chẳng phải là không có phần của em sao. Em sẽ không vì cái mạng hèn này mà bỏ qua cơ hội phát tài này đâu.
- Nếu như bây giờ hối hận thì sau này vẫn còn cơ hội, tụi mày vẫn còn trẻ.
Ore cầm ống nhóm quét mắt quan sát xung quanh.
- Haha, không tranh thủ lúc còn trẻ kiếm chút tiền dưỡng già, không thì sau này đến lúc già rồi biết phải làm sao?
Người trung niên kia nở nụ cười đau khổ.
- Tốt rồi.
Ore đột nhiên phấn khích hét lên một tiếng, sau đó hít sâu một hơi.
- Tìm thấy mục tiêu rồi.
- Tìm thấy rồi, nhanh như vậy đã gặp rồi sao?
Bốn người trên thuyền lập tức đứng lên.
- Tàu cá gì vậy? To không?
- Ước chừng khoảng 70m, đang dừng trên biển không hoạt động, chắc là con tàu cá này đang thả lưới.
Ore đứng ở trên mũi tàu, cầm ống nhòm, ánh mắt hướng về phía xa xa đằng kia.
- Đại ca, cho em xem một chút. Một tên trung niên đi lên phía trước.
- Đây, cho mọi người xem. Tao đi thông báo với những người khác.
Ore đi về phía sau, sau đó lôi ra một cái bộ đàm.
Đây là một thiết bị truyền tin ở cự li ngắn, chỉ có thể truyền thông tin trong phạm vi 10 hải lý. Biển cả mênh mông như vậy, 10 hải lý thực sự rất nhỏ.
Thế nhưng đám người bọn họ sử dụng cái này để truyền thông tin thì cũng đủ rồi.
- Tìm thấy “thú săn” rồi? Mau gửi tọa độ qua đây, tao lập tức gửi cho những người khác.
Ore thông qua bộ đàm, hét lên với nó vài tiếng, rất nhanh sau đó đã có âm thanh từ bên kia truyền lại.
- Được, bảo mọi người mau tới vị trí của tao, tàu cá của đối phương hiện tại đang ở trên biển, là một cơ hội tốt.
Ore nói nhanh.
- Đã biết. Cách đó không xa, một người trung niên gật gật đầu, sau đó lớn tiếng hét vào trong bộ đàm.
- Phát hiện mục tiêu, phát hiện mục tiêu, tọa độ XXXX, mau tới tập hợp. Phát hiện mục tiêu, phát hiện mục tiêu, tọa độ XXXX, mau tới tập hợp.
- Đã biết. Rất nhanh những người ở gần đó đã nhận được tín hiệu, sau đó dùng cách thức tương tự để truyền đi.
Một người truyền cho một người, lợi dụng phương thức này, mười mấy con tàu cá nhanh chóng đi tới vị trí tọa độ kia.
Không lâu sau, xung quanh Ore đã tập hợp mười mấy tàu cá, nhóm cướp biển lại lần nữa tập trung lại với nhau.
Người thanh niên dẫn đầu dùng ống nhòm quan sát tàu cá ở phía xa, trên mặt lộ ra thần sắc vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ.
- Tốt, tàu cá dài 70m, người trên tàu không nhiều. Mọi người chuẩn bị cho tốt, lần này là sống hay chết, tùy thuộc vào số trời, thế nhưng tuyệt đối không được lùi bước. Bây giờ chúng ta ngụy trang thành tàu cá, từ từ tiến lại gần.
Người thanh niên lập tức nói với đám cướp biển đang vây quanh mình.
- Yên tâm đi, lần này dù chết cũng không lùi bước. Đám cướp biển lớn tiếng đáp lại.
- Tốt lắm, xuất phát!
Người thanh niên hô một tiếng ra lệnh, đám cướp biển nhanh chóng tản ra 4 phía, dùng hình thức bao vây để tiếp cận con tàu cá dài chừng 70m kia.
...........
- Ào… Sở Tiên từ trong biển ngoi lên, nhảy thẳng lên con tàu bảo hộ.
Sở Tiên không hề bơi đi xa, sau khi thôn phệ xong các loài cá ở xung quanh liền trở lại tàu bảo hộ, lão Hoàng ở bên cạnh lập tức đi qua.
- Ông chủ, chúng tôi phát hiện ra xung quanh có mười mấy con tàu cá hành tung rất đáng ngờ.
Lão Hoàng không vòng vo trực tiếp nói với Sở Tiên.
- Tàu cá có hành tung đáng ngờ?
Sở Tiên có chút kinh ngạc nhìn lão Hoàng.
- Đúng vậy, lúc mới bắt đầu thì có một con tàu ở vị trí cách đây không xa, sau đó ở đó có mười mấy con tàu tập trung lại, bây giờ đã tách nhau ra rồi, đang tiến hành bao vây chỗ chúng ta.
Lão Hoàng đáp.
- Cướp biển? Sở Tiên đột nhiên cười hỏi.
- Chắc là vậy. Lão Hoàng gật gật đầu.
- Vậy thì thú vị rồi đây, ngày đầu tiên chúng ta tới đây thế mà lại gặp được cướp biển.
Gương mặt Sở Tiên tràn ngập ý cười.
- Có lẽ là mấy đám cướp biển nhỏ liên kết lại với nhau, không có gì đáng ngại hết, vừa hay có thể rèn luyện Hổ Nhất, Hổ Nhị của chúng ta một chút.
Lão Hoàng cười nói.
Sở Tiên suy nghĩ, rađa thăm dò lập tức bao phủ xung quanh, rất nhanh từng con tàu cướp biển mười mấy hai chục mét xuất hiện trong trí não hắn.
- Đây....
Có điều Sở Tiên vừa nhìn thấy đám người này liền khóc không được mà cười cũng không xong. Nhìn thấy mấy khẩu AK cũ tàn tạ trong tay bọn họ và con tàu cá mười mấy, hai chục mét rách nát liền cảm thấy không biết nên nói cái gì.
“Đây chắc là đám cướp biển thuộc cấp bậc thấp nhất rồi. Cướp biển top cuối chuyên đi cướp mấy tàu đánh cá cỡ nhỏ, chỉ là không biết hôm nay bọn họ lấy đâu ra dũng khí để đi cướp tàu cá cỡ lớn như thế này.”
Sở Tiên nghĩ trong lòng, rồi nói.
- Lát nữa chúng ta đừng đánh trả, để xem bọn cướp biển này ra tay như thế nào.
- Được. Lão Hoàng gật đầu, sau đó nói với Hổ Nhất, Hổ Nhị một tiếng, bảo bọn chúng vào trong khoang tàu chuẩn bị.
Sở Tiên đứng trên boong tàu, khẽ nhếch khóe miệng cười cười, chờ đợi đám cướp biển tới.
Rất nhanh sau đó, mười mấy con tàu cá từ bốn phương tám hướng nhanh chóng áp sát lại, lúc chỉ còn cách bọn họ mấy trăm mét liền trực tiếp nhảy xuống biển từng người từng người một.
- Ế, tàu cá phía trước sao không có phản ứng gì cả thế?
Đám cướp biển có chút nghi ngờ nhìn con tàu cá không có một chút động gì hết, trên mặt bắt đầu lộ ra vẻ chần chừ.
Thế nhưng đã đến lúc này rồi, bọn họ đã không còn đường lui nữa rồi, phải nhanh chóng áp sát con tàu đó. Bọn họ tin rằng, chỉ cần lên được tàu, dựa vào số lượng người của bọn họ cùng với vũ khí trong tay thì có thể thừa sức khống chế được con tàu cá đó.
- Cách này thật hèn kém, cũng chẳng vui chút nào, thử dùng “hỏa thần” Minigun M134D đi.
Sở Tiên nhìn đám cướp biển cầm vũ khí nhảy xuống biển, không nói lời nào mà chỉ khẽ lắc đầu rồi chỉ hướng con tàu cá lớn nhất ở chính giữa lên tiếng.
- Ok boss. Lão Hoàng gật đầu, gọi Hổ Tam ra.
Mấy ngày nay Hổ Nhất, Hổ Nhị đang học cách lái tàu bảo hộ còn Hổ Tam, Hổ Tứ và đám người cá bắt đầu học cách sử dụng súng ống. Qua mấy ngày luyện tập, bọn họ đã nắm vững từng bước, chỉ có điều vẫn chưa được sử dụng qua hỏa thần Minigun M134D. Sở Tiên cũng rất tò mò với việc này.
- Ông chủ. Hổ Tam đi tới cung kính chào hắn một câu sau đó đi tới vị trí của hỏa thần Minigun M134D, lên đạn.
Lập tức, uy lực mạnh mẽ của hỏa thần Minigun liền xuất hiện, Hổ Tâm điều chỉnh xong phương hướng rồi bắt đầu tấn công về hướng con tàu cá cách đó không xa.
- Pằng pằng pằng pằng....
Hổ Tam khởi động “hỏa thần”, chỉ trong nháy mắt âm thanh của những tiếng nổ vang dội đã truyền lại, chỉ thấy từng lượt đạn như cơn mưa rào trút xuống phía con tàu cá kia.
Mưa đạn rơi về phía con tàu dài hơn 20m, từng cái hố nước dần dần xuất hiện, chớp mắt phía bên cạnh tàu đã trở nên “tan hoang”.
- Được rồi. Sở Tiên nhìn từng viên đạn mà mắt thường không thể thấy được không rơi vào con tàu, trên mặt lộ ra một tia mãn nguyện.
Nếu như trên con tàu đối diện có người thì chắc chắn đã bị nổ tung rồi.
Thế này mà giống như trong phim điện ảnh, máy bay chiến đấu nã từng đợt mưa đạn xuống thì cho dù có là cơ thể khổng lồ của Sở Tiên hiện nay cũng không thể chống đỡ nổi, quá là tàn bạo mà.
- Thử ống phóng Rocket đi. - Sở Tiên cười nói.
Hổ Tam gật đầu, sau đó lôi một ống phóng Rocket từ trong khoang tàu ra, đặt ở trên vai, hướng về phía con tàu cá kia bắn một phát.
- Đoàng!
Một quả tên lửa rơi xuống tàu cá, ngay tức khắc khiến cho con tàu vang lên một tiếng nổ vang dội, ngọn lửa bùng lên, bốc cháy dữ dội.
Mà lúc này đám cướp biển đang lặn dưới biển hoàn toàn rơi vào trạng thái mông lung, mơ hồ. Đầu tiên bọn chúng nghe thấy tiếng của loại súng hạng nặng vang lên, tiếp sau đó là nghe thấy một tiếng nổ dữ dội. Quay đầu lại nhìn thì thấy con tàu cá lớn nhất của bọn họ ở vị trí trung tâm đang bốc cháy.
Đám cướp biển đang lặn dưới biển khẽ nuốt một ngụm nước bọt, nhìn con tàu cá trước mặt bắng ánh mắt không thể nào tin được.
- Chẳng vui gì cả, đi nào, chúng ta đi xem thử xem sao.
Sở Tiên nhìn đám cướp biển bị dọa mà không dám hành động, khẽ lắc lắc đầu, sau đó đi về phía rào chắn trên tàu.
Mấy người Hổ Tam, Hổ Tứ đeo trên mình những vũ khí hạng nặng bước ra, đi theo phía sau Sở Tiên.
Đứng ở mép tàu bảo hộ, Sở Tiên có thể quan sát rõ mồn một đám cướp biển đang lặn dưới biển kia.
Cơ mà lúc này mấy tên cướp biển cũng đã phát hiện ra sự tồn tại của đám người Sở Tiên, nhìn thấy trong tay bọn cầm một khẩu súng tiểu liên, trên người còn đeo những vũ khí hiện đại khác, thậm chí có hai người trên vai còn đeo cả hỏa tiễn. Cả đám đều chết lặng.
- Đây...cmn.. là tàu cá sao? Có khi nào là quân đội không?
Mấy tên cướp biển tim cũng lạnh đi vài phần, ở yên dưới biển không dám động đậy.
- Ông chủ, mấy tên cướp biển này có lẽ đều là người Myanmar, Ấn Độ và mấy quốc gia nghèo. Lão Hoàng ở bên cạnh lên tiếng.
- Ừ. Sở Tiên gật đầu, trầm tư một chút. Gọi bọn chúng lên đây, tôi muốn hỏi bọn chúng ít vấn đề.
- Được. Lão Hoàng gật đầu, sau đó do dự một chút rồi dùng tiếng Anh hét lên với đám cướp biển.
- Lập tức lên đây, nếu không giết hết không chừa một ai!
Mấy tên cướp biển tròn mắt nhìn nhau rồi lại nhìn đống ống phóng Rocket, súng trường bắn tỉa kia, cả đám đều trưng ra vẻ mặt rầu rĩ, bi thương mà bơi về phía tàu cá.
Đám cướp biển bơi tới bên cạnh tàu bảo hộ, thấy mấy người trên tàu không ném thang xuống mà ném cho mỗi người một cái móc câu.
Móc câu được móc với tàu bảo hộ, đợi đến khi từng tên cướp biển trèo lên đến boong tàu thì nhìn thấy một người thanh niên đang tươi cười nhìn bọn họ, phía sau lưng hắn toàn là những tên cao to lực lưỡng, ánh mắt lạnh lẽo cùng với những vũ khí tân tiến, khiến cho bọn họ khẽ run rẩy.
- Chào ngài, chúng tôi là... chúng tôi...
Tên thanh niên trong đám cướp biển cố gắng trấn tĩnh nhìn Sở Tiên, muốn giải thích cái gì đó.
- Cùng nghề. Sở Tiên nhếch mép, nói với tên thanh niên đang lắp bắp kia, hắn biết tên thanh niên trước mắt này được coi như là thủ lĩnh của đám người kia.
- Hơ hơ. - Người thanh niên trong lòng chấn động, cmn chứ, trang bị như thế này lại còn cùng nghề? Cố gắng bày ra vẻ tươi cười. Chào ngài, chào ngài, thật là khéo quá, thế mà lại gặp được người cùng nghề.
Sở Tiên nhìn tên đó cười cười sau đó lại nhìn đám người căng thẳng, lăm lăm khẩu AK trong tay.
- Đừng căng thẳng, chúng tôi lần đầu tới đây, vô cùng cảm ơn nghi thức tiếp đón của mọi người.
- Haha, chúng tôi cũng đâu có ngờ. Người thanh niên nhìn thấy Sở Tiên không định làm gì bọn chúng liền khẽ thở phào một hơi, thầm trấn tĩnh lại. Chúng tôi là vạn bất đắc dĩ, không ngờ là lại gặp được các vị đây.
Chương 324: Thu Phục (2)
Người dịch: Mật
Biên: Cẩuca
Team dịch: Cá
Nguồn: TruyenYY.com
- Cơ mà tôi bảo này, dựa vào trang bị của mấy người mà muốn đi cướp tàu cá đánh bắt xa bờ không phải là ngây thơ quá rồi sao.
Sở Tiên nhìn vũ khí trong tay đám người kia, lên tiếng.
AK có uy lực rất lớn, thế nhưng muốn bắn trúng được mục tiêu thì quan trọng nhất là mấy người vẫn phải bơi lại gần sau đó tấn công lên tàu.
- Haha. Người thanh niên cười có chút gượng gạo.
- Bởi vì hội cướp biển Đầu Lâu Trắng thường cướp mấy loại tàu chở hàng cỡ lớn khiến cho ngư dân không dám tới đây đánh cá, chúng tôi đã lâu lắm rồi không làm ăn được gì thế nên vạn bất đắc dĩ mới phải đưa ra hạ sách, đánh tới chỗ của ngài như thế này. Thật xin lỗi, là do sự lỗ mãng của chúng tôi, hi vọng ngài có thể nể mặt chúng ta là người cùng ngành mà tha cho chúng tôi một mạng.
- Hội cướp biển Đầu Lâu Trắng? Sở Tiên không trả lởi câu hỏi của người kia, ngược lại lại nghe thấy một cái tên khiến hắn thấy vô cùng hứng thú, trong lòng kích động, nhìn mấy người kia hỏi. Hội cướp biển Đầu Lâu Trắng là cái hội cướp biển thuộc cấp bậc nào? Bọn chúng hay cướp tàu chở hàng gì?
- Đầu Lâu Trắng là hội cướp biển lớn nhất ở vùng vịnh Bengal này. Không lâu trước đây bọn chúng có cướp một du thuyền từ Mỹ di chuyển về Trung Quốc, thực lực vô cùng mạnh.Người thanh niên trả lời.
- Mạnh thế nào? Sở Tiên tò mò hỏi.
- Bọn chúng có tất cả 7,8 chục người, có những vũ khí tối tân, ca-nô cũng có đến chục cái.
- Vậy sao? Gương mặt Sở Tiên lộ nét trầm tư.Mọi người có biết vị trí cụ thể của hội cướp biển Đầu Lâu Trắng không?
- Không biết, căn cứ của hội cướp biển Đầu Lâu Trắng này vô cùng thần bí, chống lưng của bọn họ cũng vô cùng mạnh.Người thanh niên lắc đầu.
- Đợi đã. Lúc này, lão Hoàng ở bên cạnh đột nhiên lên tiếng, ánh mắt hướng về phía Ore.
- Căn cứ của bọn Đầu Lâu Trắng ở đâu?
Sở Tiên sững người lại, đám cướp biển vây quanh cũng giật mình nhìn Ore, những tên cướp biển có hiểu biết một chút dường như bừng tỉnh, chợt hiểu ra điều gì đó.
Ore nhìn thấy ánh mắt sắc bén của lão Hoàng đang dán chặt lên người mình, sắc mắt có chút khó coi, ông không thể ngờ được là một chút thay đổi chớp nhoáng của mình lại bị lão nhìn ra.
- Cạch cạch. Không đợi Sở Tiên hay lão Hoàng ra lệnh, đám người Hổ Tam, Hổ Tứ đã trực tiếp giơ súng thẳng ngắm vào Ore.
Ore cười đau khổ.
- Tôi thật sự chưa từng đi qua căn cứ của hội Đầu Lâu Trắng, nhưng tôi nghe nói trên một hòn đảo nhỏ ở vùng biển gần đây có một bộ lạc nguyên thủy sinh sống. Bộ lạc đó không qua lại với người khác, bất cứ người lạ nào tiếp cận đều bị bộ lạc nguyên thủy đó bắn chết.
- Bộ lạc nguyên thủy? Sở Tiên nhíu mày, hiện nay trên thế giới vẫn còn tồn tại rất nhiều các bộ lạc nguyên thủy. Bọn họ sống khép kín, không qua lại với người khác, nếu gặp phải người lạ thì sẽ tấn công, có rất nhiều bộ lạc nguyên thủy nhận được sự bảo vệ của chính phủ.
Ở Ấn Độ có một bộ lạc nguyên thủy, chỉ cần có người lại gần thì sẽ bị chính phủ Ấn Độ xem như là phạm tội. Ở một mức độ nhất định, đây chính là thái độ bảo vệ đặc biệt của chính phủ quốc gia dành cho bộ lạc nguyên thủy.
Ánh mắt Sở Tiên hướng về phía Ore và đám cướp biển, đột nhiên lóe lên một ý nghĩ, hỏi Ore.
- Ngươi làm cướp biển bao lâu rồi?
- Mười năm. Ore thành thật trả lời.
- Mười năm. Trong lòng Sở Tiên chấn động.Vậy thì hắn rất quen thuộc với những vùng biển gần đây rồi
Ore cười cười.
- Cho dù không có la bàn thì tôi cũng có thể tìm được đường về nhà.
Sở Tiên nghe thấy lời này liền quét mắt nhìn hơn 40 tên cướp biển, người nào người đấy đều gầy gò, da đen sạm, rõ ràng là do ăn uống không đủ chất.
- Có vẻ như tình hình của mọi người không được ổn cho lắm nhỉ? Sở Tiên hỏi.
Cả đám cướp biển trầm mặc không nói gì, rất nhiều người cúi gằm mặt xuống.
Thế nhưng một tên thanh niên trong số đó lại nghi ngờ nhìn Sở Tiên, trong mắt chợt lóe lên một tia sáng.
- Tôi nghĩ cuộc sống của mọi người có lẽ là không được tốt, có hứng gia nhập với chúng tôi không. Sở Tiên nhìn bọn họ nói thẳng vấn đề.
- Cái gì? Đám cướp biển ngẩng đầu lên, kinh ngạc nhìn Sở Tiên.
- Ngài nói là để bọn tôi gia nhập vào hội cướp biển của ngài? Ánh mắt của người thanh niên chợt sáng bừng lên, có chút hưng phấn hỏi lại.
- Đúng vậy, thế nhưng tôi sẽ không để cho mọi người làm cướp biển, nói thật thì, năng lực của mọi người quá kém. Sở Tiên nói thẳng với mấy người đó.
- Ngài muốn để chúng tôi làm “lính gác bí mật”? Người thanh niên hỏi Sở Tiên.
- Thông minh đấy.Sở Tiên khen ngợi.
- Tôi không cần mọi người phải chiến đấu, chỉ cần mọi người làm lính gác bí mật phân bố ở khắp vịnh Bengal này là được. Tôi cần người phải sẵn sàng nghe theo tôi 100%. Tất nhiên là tôi cũng sẽ không bạc đãi mọi người, tuyệt đối sẽ cho mọi người một cuộc sống tốt hơn khi phải mạo hiểm làm cướp biển.
- Thật chứ? Đám người trung niên này phần lớn đều hơn 40 tuổi rồi, nghe thấy lời Sở Tiên thì không khỏi có chút kích động, một tên cướp biển run rẩy hỏi.
- Tất nhiên. Sở Tiên gật mạnh đầu.
- Không cần phải mạo hiểm, hơn nữa tôi sẽ cung cấp cho mọi người trang thiết bị phù hợp và tàu bè an toàn hơn. Đãi ngộ dành cho mọi người, nhất định sẽ khiến mọi người thấy hài lòng. Còn nếu như mọi người có thể cung cấp thông tin có ích, tùy tình hình sẽ có thưởng cho mọi người.
- Mà phần thưởng này chắc chắn sẽ vượt qua sự tưởng tượng của mọi người.
Từng câu từng chữ của Sở Tiên đều trực tiếp đánh thẳng vào trái tim của đám cướp biển.
Đám người bọn họ làm cướp biển chủ yếu là vì mục đích sinh tồn, bởi vì tiền mà bọn họ không tiếc mạo hiểm cả tính mạng. Bây giờ có thể có một nơi an toàn để đi, đãi ngộ cũng không tệ thì tất nhiên bọn họ chẳng còn lí do gì để do dự nữa cả.
Phải biết là mấy người bọn họ đều bị coi là rác rưởi của xã hội, là người không có năng lực sinh tồn.
Thế nhưng, đối với người khác bọn họ là rác rưởi, còn đối với Sở Tiên, bọn họ lại có tác dụng vô cùng lớn.
Với tính chất cơ động của tàu bảo hộ của hắn, một khi có đầy đủ tin tức được truyền tới thì hắn có thể nhẹ nhàng mà tung hoành ngang dọc khắp vịnh Bengal này.
Khi tin tức đã có thể bao phủ cả vịnh Bengal này hắn thậm chí có thể nắm giữ, khống chế hướng đi của tất cả các con tàu ở vịnh Bengal, đến lúc đó dựa vào thực lực nhóm cướp biển cá hổ của hắn, chắc chắn có thể xưng bá ở vùng vịnh Bengal này, bất kì con tàu chở hàng nào đi qua cũng phải giao nộp lộ phí.
Mặc dù hắn làm như vậy có thể dẫn đến sự bao vây tiêu diệt của một số quốc gia, thế nhưng chỉ cần hắn nhận được dù một chút xíu tin tức thì nhóm cướp biển của hắn sẽ không bao giờ bị bắt.
Bởi vì bọn hắn có thể lặn xuống giữa lòng đại dương bao la kia.
Nghĩ đến đây, gương mặt Sở Tiên lộ ra một tia kích động, sau này, người cá của hắn phát triển đến một số lượng nhất định, cộng thêm sự ủng hộ của hai người David và Grace Cornwall về phương diện vũ khí, thì ngay cả đi vào Somalia hắn cũng dám, tấn công Malacca, đối đầu với chính phủ sở tại, khống chế giao thông, vận tải biển toàn thế giới.
Nếu như thời gian cho phép, Sở Tiên còn muốn tạo ra một hòn đảo hải tặc, tạo ra một căn cứ của cướp biển, đến lúc đó dùng trí tuệ của người cá để nghiên cứu vũ khí.
Tất nhiên, trong toàn bộ quá trình này Sở Tiên sẽ không tự mình ra mặt, hắn không muốn trở thành một tên tội phạm nổi tiếng lẫy lừng, bị truy lùng khắp thế giới.
- Nếu như những gì ngài nói là thật thì tôi và đám anh em đây sẽ thiết lập cho ngài một đội ngũ tin tức trên biển hùng mạnh. Người thanh niên ánh mắt tha thiết nhìn Sở Tiên nói.
- Không tin thực lực của tôi sao? Sở Tiên nhìn tên thanh niên cười cười, sau đó ra hiệu với lão Hoàng đang đứng bên cạnh.
Lão Hoàng khẽ nhếch mép, đi tới hai bên, nhẹ nhàng ấn một cái nút, hai khẩu“hỏa thần” Minigun M134D liền xuất hiện trong tầm mắt của mấy người họ.
- Đây là súng hạng nặng?
- Mấy người qua đây đi. Sở Tiên cười sau đó đi vào phía trong khoang tàu.
Tên thanh niên không mảy may do dự tí nào, lập tức đi theo phía sau.
Sở Tiên đẩy cánh cửa cabin ra, trong chớp mắt, đủ các loại vũ khí thiết bị xuất hiện trước mặt bọn họ.
Người thanh niên và đám cướp biển liền chết lặng, hai mắt phát sáng nhìn từng khẩu súng cao cấp, từng rương lựu đạn đầy ắp.
- Đừng nghi ngờ năng lực của chúng tôi, tôi dự định trong thời gian ngắn nhất sẽ thống trị cả vùng vịnh Bengal này. Mục tiêu đầu tiên để ra tay chính là băng cướp biển Đầu Lâu Trắng, ngày mai tôi sẽ dẫn mọi người đi xem một vở kịch hay.
Sở Tiên mỉm cười nhìn đám người kia.
- Mẹ nó chứ, đống trang bị này, còn ngầu hơn cả quân đội ở chỗ chúng tôi luôn đó.
- Boss à, tôi bằng lòng, tôi bằng lòng gia nhập với các vị, cho dù là để tôi cùng chiến đấu với mấy người tôi cũng đồng ý nữa.
Đám cướp biển kích động nói, có những trang bị này rồi, cho dù là làm cướp biển cũng sẽ ngập tràn sức mạnh, xem xem đây là cái gì? Ống phóng Rocket, súng trường bắn tỉa, súng liên thanh, súng tiểu liên, lựu đạn, còn khẩu súng ngắn này nữa, ôi mẹ nó, là Desert Eagle.
Những trang bị này nếu nằm trong tay đám cướp biển Somalia, thì tuyệt đối sẽ trở thành một băng hải tặc quyền lực nhất trên thế giới.
- Tôi nói rồi, tôi chỉ cần người tình báo. Sở Tiên nhìn bọn họ khẽ cười.
- Thế nhưng, cho dù là làm người tình báo, tôi cũng sẽ cung cấp mỗi người một bộ trang bị và cả tàu cá, toàn bộ có thể sánh với tàu cá dài hơn 30m chạy an toàn trên biển.
- Được, chúng tôi đồng ý. Người thanh niên quét mắt nhìn đám người của mình, không chút do dự mà gật mạnh đầu.
- Được. Sở Tiên mỉm cười.
- Tình hình cụ thể thì qua mấy ngày nữa chúng ta sẽ bàn lại. Nếu giờ mọi người không còn việc gì khác thì có thể đi tham quan xung quanh.
Đám cướp biển nhanh chóng gật đầu, đi theo sau Sở Tiên tới boong tàu.
Sở Tiên nhìn mấy người bọn họ, ánh mắt dừng lại trên người thanh niên, hắn cười hỏi.
- Cậu tên là gì?
- Tôi sao? Người thanh niên thấy Sở Tiên chủ động hỏi tên mình, có chút kích động.
- Boss đại nhân, tôi tên Alvin.
- Alvin, tôi thấy trên người cậu có một loại khí chất rất đặc biệt. Tại sao cậu lại làm cướp biển? Sở Tiên hỏi.
Người thanh niên trên Alvin có chút trầm mặc.
- Có gì mà không thể nói chứ. Ore ở bên cạnh vỗ vai cậu.
- Ta đây ngay cả vợ cũng chạy theo người khác nhưng chẳng phải vẫn sống tốt đấy sao, chuyện của cậu, chỉ là chuyện nhỏ mà thôi.
- Haha. Alvin bật cười.
- Boss à, ngài có tin tôi là người đã từng giành được bằng tiến sĩ của đại học Havard không?
- Hử? Thật là không ngờ đấy. Sở Tiên vô cùng kinh ngạc nhìn người kia.
- Đúng vậy, tôi cũng không ngờ, tôi là bởi vì phạm tội, tội giết người nên mới chạy trốn đến quốc gia khác, sau đó vạn bất đắc dĩ mới trở thành cướp biển. Mọi chuyện cũng qua lâu rồi.
- Đúng vậy, đều là quá khứ cả rồi, sau này tôi sẽ cho mọi người một thân phận mới. Tôi sẽ thành lập một công ty đánh bắt cá, đến lúc đó mọi người sẽ thành trợ thủ đánh bắt. Sở Tiên bình thản nói.
Người thanh niên mỉm cười.
- Nếu như boss đại nhân tin tưởng tôi thì việc này cứ giao cho tôi đi, tôi sẽ giành tặng ngài một đội ngũ tình báo lớn mạnh nhất.
- Haha, vậy thì phải xem sự nỗ lực của cậu rồi, liệt kê cho tôi danh sách những thiết bị mà cậu cần để tôi xem thử khả năng của cậu. Sở Tiên vỗ vỗ vai Alvin.
- Boss đại nhân cứ yên tâm đi, việc này giao cho tôi. Gương mặt người thanh niên lộ chút tâm tình xúc động, nắm chặt hai bàn tay.
Chương 325: Xuất Kích
Người dịch: Vô Thần
Biên: Cẩuca
Team dịch: Cá
Nguồn: TruyenYY.com
Ngày hôm sau, bầu trời xanh lam vạn dặm không mây, gợn sóng lân lân mặt biển phản chiếu ánh sang mặt trời, một con thuyền dài hơn 180 mét chậm rãi từ phía chân trời chạy tới.
Vịnh Bengal tương đối hẹp, bình thường khi đến vị trí này, tốc độ du thuyền sẽ phải giảm xuống một chút, nhưng mà dù tốc độ giảm xuống nhưng vẫn còn nhanh hơn nhiều tôc độ tàu cá bình thường.
- Hôm nay thời tiết không tồi, ngươi nhìn, bên kia còn có một đàn cá heo.
Đằng xa trên mặt biển, mười mấy con cá heo thỉnh thoảng nhảy lên khỏi mặt biển.
Cá heo đối với những người đi biển mà nói là đại biểu cho sự may mắn, đại biểu cho vận khí, gặp phải cá heo có thể sẽ mang đến cho người ta vận may.
Một con tàu hàng đến từ nước Mỹ bang băng trên mặt biển vượt sóng mà đi.
Trên tàu chở hàng, thuyền trưởng Aokemu cùng mấy trợ thủ đứng ở phía trên, mặt mũi tràn đầy mỉm cười nhìn đàn cá heo phía xa xa.
- Đúng nha, thời tiết hôm nay rất tốt, nhưng mà mọi người cũng không thể lơ là cảnh giác, ít hôm trước tàu hàng công ty Ân Vệ Tiên vào lúc đi qua ở chỗ này liền bị đám hải tặc chặn cướp.
Một tên phó thủ hơi lớn tuổi nhìn nhìn chung quanh, nhắc nhở.
- Ha ha. thuyền trưởng Aokemu đầy thâm ý cười cười, tàu hàng công ty Ân Vệ Tiên bị cướp, hắn là nhân viên hạch tâm của công ty viễn dương Natta, cho nên hiểu rõ một số vấn đề mấu chốt trong chuyện đó mà người khác không biết được.
- Đấy là tàu hàng công ty Ân Vệ Tiên đen thôi, vận khí của chúng ta sẽ không kém đến mức như thế.
- Hiện tại đám hải tặc dù phách lối đi nữa cũng không dại dột liên tục gây án, nhưng mà chúng ta cũng không thể buông lỏng cảnh giác.
Tên kia phó thủ nhắc nhở.
- Ừm.
Thuyền trưởng Aokemu không thèm để ý gật đầu, mặt mũi tràn đầy nhẹ nhõm nhìn lấy chung quanh.
- Mọi người không cần khẩn trương, mọi người phải biết ông chủ của chúng ta có thế lực rất lớn, bọn hải tặc không dám đến cướp hàng của chúng ta đâu.
- Đúng thế, nhớ lại có một lần một đám hải tặc bao vây chúng ta, lúc ấy chúng ta trực tiếp gọi điện thoại cho ông chủ, ông chủ chỉ gọi một cú điện thoại, sau đó tất cả hải tặc đều rút lui, ở vịnh Bengal tất cả hải tặc đều phải nể mặt ông chủ của chúng ta, các tập đoàn vận chuyển khác đi qua vịnh Bengal cần cực kỳ cẩn, nhưng đối với chúng ta mà nói thì không có vấn đề gì.
Một tên phó thủ vừa cười vừa nói.
- Quá chuẩn!
Thuyền trưởng Aokemu tràn đầy tự hào gật đầu, hắn biết hồi ông chủ Natta mới bắt đầu làm chuyển vận viễn dương, từng tại vịnh Bengal bị một vố thua thiệt, từ đó về sau, ông chủ liền bắt đầu xây dựng lực lượng ở vịnh Bengal.
Không thể không nói ông chủ Natta là một người có năng lực phi thường hơn nữa còn có sự quyết đoán hơn người, hắn dùng thời gian tám năm, lợi dụng các mối quan hệ của mình cùng tiền tài, ở vịnh Bengal thành lập một đoàn hải tặc cường đại, bây giờ thực lực của đoàn hải tặc này ở vịnh Bengal nói là đứng đầu cùng không phải khoa trang.
Mà đoàn hải tặc này, chính là đoàn hải tặc đại danh đỉnh đỉnh ở vịnh Bengal tên là đoàn hải tặc Đầu Lâu Trắng, chính đoàn hải tặc trước đây không lâu vừa cướp một chiếc tàu cỡ lớn trị giá tầm năm sáu ngàn vạn USD.
Cho nên, ở vịnh Bengal, Aokemu có sự tự tin mãnh liệt, tàu hàng của bọn họ có thể dễ dàng vượt qua khu vực biển mà tất cả tàu hàng khác phải sợ mất mật mỗi khi đi qua.
Nhưng điều bọn hắn không ngờ tới, chắn phía trước lộ tuyến của chiếc tàu hàng bọn chúng có một con tàu ngư dân dài chừng bảy mươi mét lẳng lặng dừng trên mặt biển.
- Ông chủ, tàu hàng đối phương đã đến phía trước.
Bên trên tàu hộ vệ ngụy trang thành tàu ngư dân, lão Hoàng báo cáo với Sở Tiên.
- Ừ, chuẩn bị sẵn sàng, lần đầu tiên xuất kích, phải làm gọn gàng một chút.
Sở Tiên mặt mũi tràn đầy mỉm cười nói ra.
- Ông chủ cứ yên tâm.
Hổ Tam, Hổ Tứ một bên lập tức nhẹ gật đầu.
Nói xong, đám Hổ Tam, Hổ Tứ tất cả là 20 nhân ngư đi vào trong khoang thuyền, rất nhanh từng chiếc từng chiếc mô tô chạy trên nước được mang tới.
- Loại mô tô chạy trên nước này có rất ít đoàn hải tặc sử dụng, lúc trên biển rộng sử dụng loại phương tiện này còn có chút nguy hiểm, nhưng mà tính cơ động của nó cao hơn so với du thuyền.
Alvin và Ore tràn đầy kinh ngạc nhìn đám Hổ Tam Hổ Tứ bọn hắn nhảy lên trên mô tô lái đi.
- Lúc tàu hàng cách chúng ta tầm nửa hải lý, mọi người lập tức chuẩn bị tiến công.
Bên trên tàu hộ vệ, Hổ Nhất phân phó với đám thuộc hạ qua bộ đàm.
- Tuân lệnh.
Trên tai Hổ Tam, Hổ Tứ đều mang theo thiết bị liên lạc, Hổ Nhất có thể chỉ huy từ xa đối bọn hắn, ra lệnh một số chiến lược công kích cũng như rút lui.
Hai nhân ngư dùng một chiếc mô tô, y phục tác chiến màu đen, đầu đội một mũ giáp có thể che đi hơn phân nửa mặt mũi bọn hắn, trong tay nắm lấy một thanh súng tiểu liên, trên thân thể của bọn hắn mang theo nhiều quả lựu đạn.
Có nhân ngư trong tay ôm súng B40. cũng có người mang súng máy hạng nhẹ hoặc súng bắn tỉa, nhìn bộ dáng này của bọn họ căn bản không giống hải tặc, ngược lại giống như bộ đội tinh anh của một quốc gia nào đó.
Bọn Hổ Tam, Hổ Tứ dừng phía sau tàu hộ vệ để kẻ địch không phát hiện ra, rất nhanh một chiếc tàu hàng to lớn từ từ hướng phía bên này chạy đến.
Mà lúc này, ở trên chiếc tàu chở hàng, Aokemu cùng mấy tên phó thủ đang ngồi bên trong buồng lái, đột nhiên một tên phó thủ nhìn phía xa xa rồi nói:
- Thuyền trưởng Aokemu, có một chiếc tàu cá đứng chắn trước lộ trình của tàu chúng ta.
- Hả? Aokemu ngẩng đầu, hướng về vị trí phó thủ chỉ, cầm lấy cái ống nhòm nhìn nhìn.
- Là một chiếc tàu cá đánh bắt xa bờ, thổi còi ra hiệu, không cần để ý.
- Tuân lệnh.
Một người đứng trước đài điều khiển gật đầu.
- Tuuuuu tuuuu.
Trên tàu chở hàng truyền đi tiếng còi vang dội.
- Khoảng cách càng ngày càng gần, mọi người chuẩn bị sẵn sàng.
Hổ Nhất mặt không đổi sắc nhìn con tàu đang dần dần đến gần.
- Lên, bắt đầu tấn công.
Lúc tàu hàng đến gần ngay trước mắt, Hổ Nhất lớn tiếng hô.
- Bùmmmm.
Âm thanh động cơ của mười mấy chiếc mô tô trên nước vang lên, cơ hồ trong nháy mắt, từ tàu hộ vệ vọt ra, vẽ ra trên mặt biển từng đường sóng lớn.
Tốc độ tối đa mà mô tô trên nước có thể đạt tới là hơn 50km/h, tốc độ này ở trên biển cũng không tính là chậm, vượt xa so với tàu hàng.
Mà lúc này ở bên trong buồng lái tàu hàng này, một tên phó thủ trong lúc vô tình nhìn ra phía bên ngoài lại đột nhiên trừng đại con mắt, duỗi thẳng ngón tay đang có chút run rẩy chỉ bên ngoài:
- Thuyền trưởng, thuyền trưởng, có hải tặc xông đến.
- Tại sao lại có thể xuất hiện hải tặc? Aokemu quay đầu nhìn sang hắn một chút, nhìn lấy thủ hạ mặt mũi tràn đầy khiếp sợ thì lập tức hướng phía bên ngoài nhìn.
- Mẹ nó! mặt Aokemu trong nháy mắt đại biến, hắn cầm ống nhòm một bên hướng phía bên ngoài nhìn lại một lần nữa.
- Bọn họ là ai? Sao có thể xảy ra chuyện này?
Aokemu nhìn thấy một đám người trong ống dòm, trên mặt lộ ra thần sắc kinh hãi:
- Sao lại có đoàn hải tặc dám cướp đồ của chúng ta?
- Thuyền trưởng, thật sự là hải tặc, chúng ta tranh thủ thời gian nhanh chóng tổ chức phòng vệ thôi.
- Một tên phó thủ lập tức hướng phía bàn thao tác nhấn vào một cái nút màu đỏ.
Ngay lập tức, thanh âm cảnh báo vang vọng toàn bộ tàu hàng, từng tốp thủy thủ vội vàng từ trong khoang thuyền chạy ra, trong tay từng người đều cầm theo vũ khí của mình.
Công ty viễn dương của Natta không như những công ty vận chuyển viễn dương phổ thông, những công ty vận chuyển khác, vì lộ trình an toàn, vì phòng ngừa hải tặc, hoặc nhiều hoặc ít đều sẽ chuẩn bị một ít vũ khí, nhưng mà đại bộ phận đều là loại hình súng phun nước, vòi rồng các kiểu, không nhiều công ty trang bị súng ống cho các thủy thủ. Tàu hàng Natta mỗi một lần đi thuyền viễn dương, đều sẽ trang bị cho mỗi thủy thủ một món vũ khí, vì mục đích là trấn áp bọn hải tặc.
Bọn thủy thủ từng người trong tay cầm súng tiểu liên chạy ra, nhanh chóng hướng hàng rào bảo vệ phía trước chạy đến, súng ống trong tay nhanh chóng nhắm ngay những chiếc mô tô đang chạy trên mặt biển.
- Áp chế bọn hắn cho ta, không thể để cho bọn hắn tiến thêm bước nữa, bắn, hung hăng bắn cho ta, mẹ nó, cả gan dám đến cướp tàu hàng chúng ta.
Aokemu lớn tiếng quát, mặc dù hắn nhìn thấy trong tay đối phương có cầm súng tiểu liên, nhân số cũng không ít, nhưng hắn không có khiếp đảm, vì vũ khí của bọn hắn cũng không yếu, đồng thời bọn hắn là bên phòng thủ, có ưu thế tự nhiên rất lớn.
Đám thủy thủ đứng sau hàng rào bảo vệ nghe được mệnh lệnh của thuyền trưởng Aokemu, lập tức hướng phía Hổ Tam, Hổ Tứ bọn hắn xả đạn điên cuồng.
Nhưng mà đúng lúc bọn hắn vừa mới nâng súng ống lên đột nhiên có một quả pháo B40 hướng về vị trí bọn họ bay đến.
Đám thủy thủ đứng sau hàng rào bảo vệ trong nháy mắt sợ mất mật, vội vàng chạy về phía đằng sau, té nhào vào boong thuyền.
- Bùm! Quả pháo B40 rơi vào một nơi có xếp các thùng đựng hàng trên boong tàu hỏa lực lập tức đưa chổ đó nổ thành một cái hố lớn.
- Vãi, chúng có cả loại vũ khí này làm sao chúng ta có thể đánh lại?
Tên thủy thủ đang nằm sấp trên boong thuyền nhìn lấy cái uy lực của pháo B40, mặt mày nhăn nhó và trở nên cuồng loạn.
- Đéo mẹ, chúng ta cũng có súng phóng B40, đi cầm súng phóng B40 lên đây, bắn lại cho ta!
Aokemu nhìn thấy pháo B40 bay tới trong lòng cũng giật mình, vội vàng ra lệnh cho một tên phó thủ bên cạnh.
- Được rồi, thuyền trưởng.
Tên phó thủ kia trên trán lộ ra vài giọt mồ hôi lạnh, lập tức đi vào bên trong buồng lái lấy ra một khẩu súng B40.
- Khai hỏa!
Aokemu nhìn thấy tên phó thủ cầm pháo B40 có chút do dự, lớn tiếng quát.
Tên phó thủ kia khẽ cắn môi, cả người cong xuống từ từ hướng phía vị trí hàng rào tàu hàng đi đến.
- Đám hải tặc to gan dám công kích tàu hàng chúng ta, thật sự muốn chết.
Aokemu mắt lộ ra hung sắc, sau đó do dự một chút, lấy điện thoại di động ra, chuẩn bị gọi điện thoại cho ông chủ.
- Phụt!
Một thanh âm của súng ngắm vang lên, Aokemu đến số điện thoại còn chưa bấm xong. liền nhìn thấy tên phó thủ trước mặt ngã trên mặt đất, vị trí tim của hắn chỉ để lại một lỗ lớn
- Cái gì vậy?!
Aokemu tròn mắt há mồm, hoảng sợ nhìn lấy tên thủ hạ đổ gục xuống boong thuyền.
Hắn chuẩn bị gọi điện thoại để ông chủ ra tay, những hải tặc này có lẽ sẽ nể mặt mũi của ông chủ mà thả cho bọn hắn rời đi, nhưng mà hắn không nghĩ tới, đối phương vậy mà không chút do dự liền giết người, mà đối phương dùng lại là súng ngắm có sát thương lớn.
Dưới sự yểm hộ hỏa lực của đám nhân ngư, mấy người Hổ Tam, Hổ Tứ đã đi đến bên cạnh tàu hàng, sau đó nhanh chóng duỗi tay ra, một cái dây thừng lập tức quấn quanh ở trên tàu chở hàng.
Lúc này những nhân ngư ngồi phía sau chỉ cần dùng chút sức, liền đơn giản bò lên trên tàu hàng.
Rất nhanh, mười mấy nhân ngư đã bò lên trên tàu hàng, trong tay cầm các loại súng ống hướng phía vị trí khoang điều khiển đi đến.
Giờ phút này, một đám thủy thủ trên tàu chở hàng trên mặt lộ ra thần sắc sợ hãi, nhìn lấy hải tặc bò lên, một người theo bản năng nâng súng trong tay lên.
- Phụt! Trong nháy mắt, một nhân ngư hướng phía hắn bắn ra một phát, tên thủy thủ kia lập tức tử vong.
- Bỏ súng xuống, đầu hàng được tha chết.
Nột nhân ngư hướng lấy bọn hắn hô một tiếng.
Một đám thủy thủ lập tức từ bỏ chống cự, bọn hắn không muốn bởi vì làm việc mà có thể mất tính mạng của mình.
- Thuyền trưởng bước ra, nếu không chúng ta sẽ hướng phía các ngươi ném lựu đạn.
Một nhân ngư hướng vào bên trong hô lớn.
Aokemu đang đứng ở cửa khoang điều khiển sắc mặt cứng đờ, mấy tên phó thủ bên cạnh hắn cùng nhìn về phía hắn, hắn khẽ cắn môi hướng phía bên ngoài đi ra:
- Các vị huynh đệ, chúng ta có thể có chút hiểu lầm gì đó.
- Ha ha, đối với hải tặc như chúng ta mà nói thì không có hiểu lầm, nhanh lên cút ra đây, để người của ngươi hoàn toàn từ bỏ chống lại, nếu không không ai trong các ngươi có thể sống sót được. Hổ Tam lạnh lùng nói.
Một đám thủy thủ cùng phó thủ toàn bộ tuyệt vọng nhìn lấy thuyền trưởng sau đó có mấy thân ảnh đang bò lên trên tàu hàng, Aokemu há to miệng nói:
- Chúng ta đầu hàng, hi vọng các ngươi nói lời giữ lời.
- Tốt, bỏ vũ khí xuống rồi đi tới đây.
Hổ Tam hướng phía bên trong tiếp tục hô.
Cả đám nhìn nhau một cái, sau đó bỏ vũ khí trong tay xuống, đi từ từ ra ngoài.
Nhìn thấy bọn hắn đi tới, Hổ Tam cùng đám nhân ngư lập tức đem bọn hắn khống chế, sau đó đi vào trong khoang thuyền, lệnh bọn hắn đem tàu hàng dừng lại.
- Đã khống chế toàn bộ, không có thương vong, đã khống chế toàn bộ, không có thương vong.
Hổ Tam hô hai tiếng vào bộ liên lạc.
- Nghe rõ.
Bên trên tàu hộ vệ, Hổ Nhất trên mặt lộ ra vẻ mỉm cười, sau đó hướng phía Sở Tiên cung kính nói nói:
- Ông chủ, đã khống chế hoàn toàn.
- Được. Sở Tiên hài lòng gật đầu:
- Đi thôi, chúng ta ngang nhiên đi qua.
- Tám phút, vậy mà chỉ dùng vẻn vẹn chưa tới mười phút đồng hồ liền khống chế toàn bộ một tàu hàng trong tay, cái này quá là kinh khủng.
- Làm quá tốt, đây mới gọi là hải tặc thật sự, hỏa lực cường đại áp chế, trình độ tác chiến kinh khủng, con tàu chở hàng kia căn bản không thể chống đỡ một chút nào.
Alvin, Ore cùng đông đảo hải tặc đứng một bên trợn mắt hốc mồm nhìn lấy một màn trước mắt, không thể tưởng tượng nổi.
Tàu hàng mà bọn hắn ngay cả chạm vào cũng không dám, nhưng mà lại thất thủ chỉ trong mấy phút ngắn ngủi, loại thực lực khủng bố này, làm bọn hắn run rẩy đồng thời cũng bội phục hết mức.
Tàu hộ vệ tới gần tàu hàng, thả ra mấy thuyền nhỏ, Sở Tiên leo lên tàu hàng, trước khi lên, sắc mặt của hắn có chút vặn vẹo, rất nhanh khuôn mặt liền trở thành mặt mũi một người da trắng.
Sờ lên mặt mình, Sở Tiên mỉm cười đi lên tàu chở hàng.
- Ông chủ.
Một đám nhân ngư cũng không vì khuôn mặt Sở Tiên thay đổi mà không nhận ra, cung kính hô một tiếng.
- Ừm. Sở Tiên hướng bọn hắn gật đầu, sau đó nhìn thấy đám thủy thủ ngồi chồm hổm một bên trên mặt đất hai tay ôm đầu cùng vũ khí trên đất, nhếch miệng cười cười:
- Ai là thuyền trưởng?
- Là ta. Aokemu run lẩy bẩy ngẩng đầu, đầy e ngại nhìn lấy Sở Tiên.
- Đem danh sách hàng vận chuyển trên tàu lần này đưa cho ta một bản.
Một nhân ngư mang đến một chiếc ghế, Sở Tiên ngồi lên trên, mỉm cười nói ra.
- Vâng vâng. Chuyện tới nước này, Aokemu cũng không còn chút tâm tư nào, lập tức đi vào một cái buồng nhỏ trên tàu lấy ra một bản danh sách.
Sở Tiên mở ra nhìn một chút, lần vận chuyển này của bọn họ chủ yếu vận chuyển xe ô tô, mà trên tàu toàn bộ đều là xe hạng sang, tổng giá trị cực lớn ước năm sáu ngàn vạn USD, cộng thêm con tàu chở hàng, ước chừng thu hoạch tầm bảy ngàn vạn USD.
- Không tệ. Sở Tiên hài lòng gật đầu.
- Đem bọn hắn ném xuống biển đi, cho bọn hắn một chiếc thuyền nhỏ.
- Vâng, thưa ông chủ.
Hổ Tam, Hổ Tứ nhận lệnh gật gật đầu, đem thuyền cứu sinh trên tàu hàng ném xuống biển, sau đó lệnh đám thủy thủ, thuyền trưởng, phó thủ cùng tất cả nhân viên công tác trên tàu chở hàng toàn bộ nhảy xuống mấy thuyền nhỏ.
- Hổ Nhất, đem tàu hàng lái đến tọa độ kia.
Sở Tiên hướng phía Hổ Nhất một bên nói ra.
- Tuần lệnh, ông chủ. Hổ Nhất gật đầu, đi vào bên trong buồng lái.
Sở Tiên trở lại thuyền nhỏ, đem mặt mũi của mình khôi phục, sau đó leo lên tàu hộ vệ.
- Đại nhân, các ngươi thật bá đạo.
Alvin nhìn thấy hắn đi tới, mặt mũi tràn đầy kích động nói.
- Cũng được. Sở Tiên nhìn lấy hắn cười cười:
- Chuẩn bị làm việc của ngươi đi, ta hi vọng bộ phận tình báo trên biển sẽ nhanh chóng được thành lập.
- Mong đại nhân yên tâm, cam đoan sẽ hoàn thành.
Ewen nặng nề gật đầu.
Chương 326: Tên Natta Đen Đủi
Người dịch: Vô Thần
Biên: Cẩuca
Team dịch: Cá
Nguồn: TruyenYY.com
Trên đại dương bao la, một chiếc thuyền cứu sinh trong biển rộng liên tục xóc nảy, cả đám người vẻ mặt u sầu cùng ngồi trên thuyền cứu sinh.
- Để ta gọi điện thoại cho ông chủ.
Aokemu sắc mặt âm trầm nhìn lấy tàu hàng của bọn họ biến mất trong tầm mắt, có chút run rẩy lấy điện thoại di động ra.
Trong một tòa biệt thự xa hoa ở New York, một người da đen cường tráng ngồi trên ghế sa lon, ở chung quanh bốn năm mỹ nữ dáng người sặc sỡ nơm nớp lo sợ ngồi ở một bên.
Người da đen này chính là Natta, giờ phút này hắn ngồi ở trên ghế sa lon sắc mặt âm trầm, bên cạnh hắn, từng chén rượu bị ném vỡ nằm chỏng chơ trên mặt đất.
- Con mẹ nó, tên David kia vậy mà có thể hợp tác với người thừa kế gia tộc Cornwall làm ăn cùng nhau, không ngờ tới công ty Ân Vệ Tiên lại có cổ phần của gia tộc Cornwall.
Natta nắm thật chặt nắm đấm.
Lúc vừa mới, hắn tiếp liên nhận được những tin tức của công ty ở Châu Âu truyền đến, chỉ trong vòng nửa ngày ngắn ngủi, tất cả toàn bộ sản nghiệp của hắn ở Châu Âu đều gặp phải các loại đả kích, 80% sản nghiệp trực tiếp phá sản, số còn lại cũng gặp phải đủ loại vấn đề, muốn tại tiếp tục duy trì đã không có bất luận cái gì khả năng.
Hắn tra xét tất cả một lượt, phát hiện ra thế lực gia tộc Cornwall ở nước Anh đang nhằm vào hắn.
Gia tộc Cornwall, ngoại trừ vương thất chính là quý tộc lớn nhất nước Anh, gia tộc sở hữu lịch sử lâu đời cùng gốc gác vững chắc, thế lực có nhân mạch nằm ở 3 vị trí đứng đầu trên toàn bộ châu Âu.
Dạng gia tộc muốn trừng trị hắn một người ngoại lai, căn bản không cần tốn quá nhiều công sức.
- Mẹ nó mấy trăm triệu USD, đó chính là tiền mặt thật sự a.
Natta nổi giận nện vào cái ghế sô pha, mấy năm này, hắn mặc dù kiếm lời rất nhiều tiền, nhưng tốn hao cũng không ít, tổng tài sản trước mắt cũng cũng không quá 3 tỷ USD, hiện tại tự nhiên đột ngột mất đi 1/8 đến 1/7, ngẫm lại đúng là quá đau lòng.
Cũng may mắn là gia tộc Cornwall với tay không đến nước Mỹ, bằng không hắn thật sẽ đi đến bước đường cùng.
- Đinh đinh đinh. Đúng lúc này, điện thoại di động của hắn vang lên, Natta có chút bực bội cầm quá điện thoại di động, thấy là thủ hạ của mình gọi tới, lập tức bắt máy, thanh âm đầy bất mãn nói:
- Có chuyện gì?
- Ông chủ. Aokemu ở đầu dây bên kia hít một hơi thật sâu nói:
- Ông chủ, tàu hàng của chúng ta bị bọn hải tặc cướp đi mất rồi.
- Cái gì? Natta trầm mặt lập tức đứng lên hét lớn:
- Mày nói cái gì? Lớn tiếng nói lại lần nữa cho ta nghe?
Aokemu đầu dây bên kia biến sắc, vẻ mặt cầu xin nói:
- Ông chủ, tàu hàng của bọn ta lúc đi qua vịnh Bengal bị hải tặc chặn cướp, bọn hắn có được vũ khí hỏa lực rất mạnh, chúng ta kịch liệt chống trả, đã hi sinh mất mấy huynh đệ, nhưng bọn hắn có súng phóng B40 hỏa lực mạnh, với súng ngắm từ xa, còn có cả lựu đạn, chúng tôi căn bản không phải đối thủ của bọn hắn.
- Tàu hàng bị cướp đi rồi hả? Natta nắm thật chặt điện thoại.
- Vâng, thưa ông chủ. Aokemu nhẹ gật đầu.
- Vậy con mẹ các ngươi sao không đi chết đi, con mẹ các ngươi còn sống làm gì nữa? Natta không nhịn được lớn tiếng thét ầm lên.
Aokemu nghe được ông chủ của mình gào thét, trên trán tràn đầy mồ hôi lạnh, không dám lên tiếng.
- Mẹ nó lão tử cho nhà ngươi một số điện thoại, người cứ nói là ta đưa cho ngươi, bảo bọn hắn đi đón ngươi.
Natta cố nén xúc động muốn phá nát điện thoại di động, tức giận quát.
Trên tàu chở hàng có hơn hai mươi mấy người, cho dù hắn tức giận đi nữa cũng không thể bỏ mặc, nếu không dù hắn là một đại phú hào thì ở nước Mỹ cũng sẽ không chịu nổi sức ép dư luận, nhân dân nước Mỹ có đôi khi đoàn kết lại sẽ tạo ra lực lượng rất khủng bố.
- Cám ơn ông chủ, cảm ơn ông chủ. Aokemu vội vàng nói.
- Con mẹ nó người nhớ kỹ cho ta là ai đã cướp của các ngươi.
Natta trong mắt tỏa ra hỏa diễm:
- XXX mẹ nó, ở vịnh Bengal cũng dám cướp bóc tàu hàng của ta, thật coi Natta ta không ra gì, coi mấy năm lăn lộn của ta là vô ích sao.
- Vâng thưa ông chủ, ta đã nhớ kỹ bộ dáng đầu lĩnh của bọn hắn, cũng đã nhớ kỹ bộ dáng thuyền hải tặc của bọn hắn. Aokemu lập tức nói ra.
- Ừm. Natta hít một hơi thật sâu, ánh mắt lộ ra âm lãnh chi sắc.
- Trong ngắn ngủi nửa ngày phế đi tất cả xí nghiệp của ta ở Châu Âu, hiện tại đột nhiên xuất hiện một đám đoàn hải tặc dám cướp tàu hàng của ta, David, đây tuyệt đối là chủ ý của ngươi, ngươi chờ đó cho ta, lão tử sẽ cùng ngươi chơi đến cùng, ta muốn làm công ty vận chuyển viễn dương của ngươi sụp đổ, đừng tưởng rằng ngươi ôm được đại thụ là gia tộc Cornwall mà ta không dám động thủ.
Thân thể Natta run nhè nhẹ.
Trên mặt biển vùng vịnh Bengal, một chiếc thuyền màu trắng dài chừng một trăm mét nhanh chóng hướng phía chỗ vị trí Aokemu chạy tới, ở phía trên chiếc thuyền này, từng thanh niên cao lớn cường tráng đứng ở phía trên, trên tay ai cũng cầm từng thanh súng tiểu liên, trên mặt lộ ra khí tức hung hãn.
Trên chiếc thuyền màu trắng này ước chừng có khoảng năm mươi, sáu mươi người, trong đó bốn năm khẩu súng máy hạng nặng được đặt ở bên trên, thậm chí còn có một loại giống như đại pháo loại vũ khí hạng nặng dùng để công kích.
Đây là một chiếc thuyền vũ trang toàn bộ, sức chiến đấu cảu nó có thể đuổi sát một số chiến hạm quân sự loại nhỏ.
Uớc chừng một hai giờ chờ đợi cuối cùng Aokemu cũng nhìn thấy bọn hắn đến, trên mặt giản ra thở dài một hơi, nghĩ đến khuôn mặt người thanh niên kia, ánh mắt lộ ra hỏa diễm trả thù.
……
- David, Grace, mọi chuyện đã giải quyết.
Trong một khoang thuyền của tàu hộ vệ, cái buồng đơn độc trên tàu không nhìn lớn nhưng lại vô cùng xa hoa, Sở Tiên nằm trên ghế sa lon, mặt mũi tràn đầy mỉm cười nói chuyện với hai người trong video.
- Ha ha, Sở Tiên, thủ hạ của ngươi thật sự quá hổ báo, ngươi chừng nào thì trở về, chúng ta nên ăn mừng một phen thật lớn.
David đầy mặt hồng quang hỏi.
- Đợi tầm hai ngày nữa, chúng ta đang ở trên biển chơi đùa. Sở Tiên vừa cười vừa nói.
- Trên biển có gì vui chứ.
David cười, sau đó có chút nghiêm túc nói:
- Sở Tiên huynh đệ, ở vịnh Bengal ngươi phải cẩn thận với đoàn hải tặc Đầu Lâu Trắng, ta hoài nghi đó là đoàn hải tặc do chính Natta xây dựng.
- Đầu Lâu Trắng? Sở Tiên không thèm để ý cười cười:
- Cứ coi như bọn họ không tìm đến ta, ta cũng sẽ đi tìm bọn hắn, ta còn muốn thống trị tất cả hải tặc ở vịnh Bengal này.
Grace và David nghe được Sở Tiên nói thì hơi sững sờ, sau đó có chút hưng phấn trả lời hắn:
- Nếu như Sở Tiên huynh đệ thật chuẩn bị thành lập đoàn hải tặc cường đại thì chúng ta nhất định ủng hộ nhiệt tình cho ngươi.
- Ha ha, ta chính là có suy nghĩ như vậy, nhưng mà đợi ta thống trị toàn bộ vịnh Bengal rồi nói sau, a đúng rồi, đợi lát nữa ta gửi cho ngươi một danh sách thiết bị cần mua, làm phiền các ngươi tìm quan hệ giúp ta mua một chút.
Sở Tiên nghĩ đến việc chuẩn bị cho đội ngũ tin tức một số thiết bị, vừa cười vừa nói.
- Cái này yên tâm đi, chúng ta là hậu phương vững chắc của ngươi.
Grace Cornwall bảo đảm.
Giờ phút này, lợi ích của ba người bọn họ buộc thật chặt chung một chỗ, sau này thực lực đoàn hải tặc Sở Tiên càng mạnh, càng mang đến nhiều chổ tốt cho David và Grace, nếu quả thật có một ngày đoàn hải tặc này có thể trở thành một thế lực lớn mà nói, bọn hắn chỉ cần dựa vào cái lực lượng này cũng có thể thu hoạch lợi ích lớn.
- Sở Tiên huynh đệ, ngươi cứ ở vịnh Bengal chơi đùa thoải mái, đúng rồi, vẫn phải nhắc nhở ngươi một chút, nếu như đoàn hải tặc Đầu Lâu Trắng thật sự là do Natta thành lập thì ngươi nhất định phải cẩn thận, Natta có một phần lợi nhuận đến từ việc vận chuyển quân hỏa, nếu như hắn muốn vũ trang một đoàn hải tặc, thế thì vũ khí trang bị của đoàn hải tặc kia tuyệt đối không đơn giản, vũ khí hạng nặng cũng có thể tồn tại.
- Ừm. Sở Tiên nhìn thấy David có vẻ ngưng trọng, cũng che dấu đi nụ cười, thận trọng nói:
- Ngươi yên tâm đi, ta sẽ không chủ quan.
- Được rồi, ngươi chú ý an toàn.
David và Grace hướng phía hắn gật nhẹ đầu, sau đó cúp máy.
- Vũ khí hạng nặng á, nếu như là máy bay chiến đấu thì chưa làm ta phải sợ, nhưng mà nếu loại vũ khí lực phá hoại cường đại thì phải cẩn thận mới được.
Sở Tiên khẽ nhíu mày, dựa vào tố chất thân thể bây giờ của hắn vẫn chưa chống cự được công kích từ vũ khí hạng nặng, chứ chưa nói gì đến đám nhân ngư bọn hắn, lấy khoa học kỹ thuật hiện tại, một quả đạn pháo cũng có thể sẽ đánh giết bốn, năm thậm chí là bảy tám người nhân ngư, để bồi dưỡng nhân ngư cũng là việc không dễ dàng, hắn không thể không cẩn thận từng li từng tí.
- Nhưng mà lúc tác chiến trong biển thì ta cũng không e ngại gì.
Rất nhanh Sở Tiên lại cười cười, năng lực lớn nhất nhân ngư cũng không phải là tố chất vượt xa người thường, mà đó là năng lực có thể tự do ngao du ở trong biển rộng. Lúc chiến đấu trong biển rộng, thật giống như chiến đấu bên trong lĩnh vực của bọn hắn.
- Đại nhân. Lúc này ngoài cửa truyền đến thanh âm của Alvin.
Sở Tiên đi ra ngoài, nhìn thấy trong tay Alvin cầm một danh sách liền hỏi:
- Viết xong rồi?
- Vâng, đại nhân đã viết xong. Alvin nói do dự một chút liền tiếp tục:
- Đại nhân, chúng ta trước mắt có tất cả hơn bốn mươi người, ước chừng cần khoảng 10 chiếc ngư tuyền, nhưng mà 10 chiếc ngư thuyền chỉ sợ vẫn còn chưa đủ, tôi cảm thấy tối thiểu ít nhất cần tăng thêm tầm 15 chiếc ngư thuyền, đồng thời nhân số bây giờ chúng ta vẫn chưa không đủ.
- Ngươi cảm thấy còn cần bao nhiêu người? Sở Tiên trực tiếp hỏi hắn.
- Đại nhân, ta cảm thấy tối thiểu cần thêm 10 người, nhưng mà những người này không thể là những người thiếu trình độ được, bây giờ chúng ta muốn xây dựng một trung tâm tin tức, những người này phải biết cách tiến hành phân loại sang lọc một số tin tức, nếu như đại nhân ngài muốn thống trị toàn bộ vịnh Bengal thì trung tâm tin tức này sẽ có tác dụng rất lớn đối với chúng ta.
- Đương nhiên, nếu như đại nhân chỉ muốn đánh kiểu du kích, lấy việc cướp bóc tàu hàng làm chủ mà nói, thì trung tâm tin tức của chúng ta nếu tồn tại cũng không có tác dụng gì lớn.
- Thành lập, đương nhiên phải thành lập.
Sở Tiên không chút do dự gật gật đầu, hắn muốn thông trị toàn bộ tình thế vịnh Bengal, nếu như sau này mình đem con đường này khống chế trong tay thì chỉ dựa vào thu phí qua đường hàng năm cũng sẽ thu được mấy tram triệu lợi nhuận.
Có tiền, có vũ khí cường đại, sau này tiến vào Somalia, đánh chiếm Malacca sẽ thuận lợi hơn.
- Được rồi đại nhân. Alvin hưng phấn nhẹ gật đầu.
- Ừm, những thiết bị ngươi liệt kê ra ta sẽ mau chóng chuẩn bị cho ngươi, còn mười người kia thì ta sẽ cài một người thâm nhập vào trung tâm tín tức, còn lại chín người ngươi có thể tìm được hay không? Sở Tiên nhìn hắn hỏi.
- Không thành vấn đề, ta tuyệt đối có thể tìm được chín người cần thiết cho đại nhân, xin đại nhân yên tâm. Alvin kiên định nói ra.
- Được. Sở Tiên nhẹ gật đầu:
- Nếu như việc này làm tốt, về sau bộ tin tức sẽ do ngươi hoàn toàn phụ trách, ta tuyệt đối sẽ không bạc đãi ngươi.
- Đa tạ đại nhân. Alvin có chút tự tin nhẹ gật đầu.
- Ừm.
- Vậy đại nhân chúng tôi đi về trước.
- Được, đợi lát nữa ta cho các ngươi một khoản tiền, mấy ngày nay các ngươi nghỉ ngơi thật tốt, có khả năng không bao lâu nữa thiết bị sẽ được đưa tới, đến lúc đó ta sẽ liên hệ với ngươi.
- Vâng, thưa đại nhân.
- Về sau gọi ông chủ là được.
- Vâng, thưa ông chủ!
Chương 327: Tọa Kỵ
Người dịch: Vô Thần